Ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên mái tóc sành điệu của cậu ta, nhưng trong lòng Tùng, một bình minh mới đang dần hé lộ. Một bình minh của sự buông bỏ, và của một hành trình tìm kiếm bản thân. Cuộc chiến tình cảm này đã kết thúc với Tùng, nhưng một cuộc chiến khác, cuộc chiến với chính mình, để tìm ra con đường đúng đắn, chỉ mới bắt đầu. Và có lẽ, đây mới là chiến thắng thực sự mà cậu ta cần phải đạt được. Tùng bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng hơn, như thể cậu ấy vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Cậu ta không còn là một Nguyễn Trọng Tùng cố chấp, mà là một người đang học cách chấp nhận và trưởng thành. Con đường từ trường về nhà, qua những con phố đông đúc dần thưa thớt, cuối cùng đưa cậu đến một góc quen thuộc của thành phố.
Quán Cafe Sắc Màu, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, luôn là nơi Tùng tìm đến mỗi khi muốn có một khoảng lặng cho riêng mình. Nơi đây, dù luôn tấp nập khách khứa, nhưng vẫn có một cái góc khuất, nằm sâu trong cùng, ẩn mình sau một giá sách lớn và một chậu cây dương xỉ sum suê, đủ yên tĩnh để Tùng có thể suy tư mà không bị ai làm phiền. Cậu chọn chiếc bàn gỗ nhỏ đã quá quen thuộc, nơi ánh nắng chiều tà thường xuyên ghé thăm, đổ những vệt vàng cam ấm áp lên mặt bàn và ly cà phê. Hôm nay, ánh nắng đã dịu bớt, chỉ còn là những tia sáng yếu ớt còn sót lại của một ngày sắp tàn, xuyên qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ.
Tiếng xay cà phê đều đặn, rì rì như một bản nhạc nền không lời, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ treo trên tường. Mùi cà phê đậm đà, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò từ quầy bếp, và thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, nhưng dường như Tùng chẳng cảm nhận được trọn vẹn. Cậu ngồi đó, tựa lưng vào chiếc ghế sofa êm ái, ly cà phê đen đã nguội lạnh từ lúc nào. Hơi ấm của ly cà phê không còn, giống như sự nhiệt tình, hăm hở của Tùng trong cuộc đua tình cảm này cũng đã tan biến. Ánh mắt cậu vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vẫn hối hả qua lại, những chiếc xe máy lướt nhanh trên đường, những gương mặt xa lạ lướt qua nhau.
Trong đầu Tùng, từng đoạn ký ức về Long và Linh, về những nỗ lực vô vọng của cậu cứ tua đi tua lại như một thước phim cũ kỹ, nhòe nhoẹt. Hình ảnh Long và Linh nắm tay nhau trên sân khấu, ánh mắt họ trao nhau đầy tình ý, nụ cười rạng rỡ của Linh khi Long cúi xuống thì thầm điều gì đó vào tai cô ấy... tất cả đều hiện rõ mồn một. Một sự ăn ý đến kỳ lạ, một sự gắn kết mà Tùng, dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể phá vỡ. "Vô ích... mọi thứ đều vô ích," Tùng thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có cậu ấy tự nghe thấy. Cảm giác trống rỗng dâng lên, lan tỏa khắp lồng ngực. "Bức tường đó... mình không thể vượt qua." Cậu ấy đã từng nghĩ rằng tình cảm là một trò chơi, một cuộc chinh phục mà người thông minh và quyết tâm như cậu ắt sẽ giành chiến thắng. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra, tình yêu đích thực không phải là một chiến lợi phẩm, mà là một sợi dây vô hình, bền chặt, được dệt nên từ những rung động chân thành và sự thấu hiểu sâu sắc.
Tùng nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát xộc lên đầu lưỡi, nhưng lại không thể xua đi cái vị đắng đó trong lòng. Cậu đặt ly xuống bàn với tiếng 'cạch' nhẹ, rồi từ từ lấy điện thoại ra. Màn hình điện thoại sáng lên, hiện ra một vài tấm ảnh chụp Linh, những khoảnh khắc cô ấy cười rạng rỡ, những tấm hình cậu lén chụp được trong những buổi học hay sự kiện của trường. Trước đây, mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh này, trái tim Tùng lại rộn ràng, một khao khát chiếm hữu mãnh liệt trỗi dậy. Nhưng giờ đây, cảm giác đó đã không còn. Thay vào đó là một sự bình lặng kỳ lạ, một chút hoài niệm xa xôi, như thể cậu đang nhìn ngắm một tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ mà mình không thể sở hữu. "Họ có thứ mà mình không có," Tùng tự nhủ, giọng mang theo chút chua chát nhưng không còn cay đắng. "Sự kết nối mà tiền bạc, địa vị không thể mua được. Một thứ chỉ có thể được tìm thấy trong những con sóng vỗ về bờ cát Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ."
Cậu lướt qua từng tấm ảnh, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây ánh lên vẻ u buồn. Cái sự "nản lòng" mà cậu đã cảm nhận từ buổi sáng giờ đây lắng đọng lại, không còn là sự giận dữ hay thất vọng đơn thuần, mà là một sự chấp nhận chậm rãi. Cậu đã cố gắng, đã dùng mọi cách, từ những lời nói bóng gió đến những hành động trực tiếp, nhưng tất cả đều như nước đổ lá khoai. Tình yêu của Long và Linh, nó giống như một pháo đài kiên cố, được bao bọc bởi sự chân thành và niềm tin. Tùng nhận ra rằng, mỗi lần cậu cố gắng phá vỡ, pháo đài đó lại càng vững chắc hơn. Cái hình ảnh Vịnh Hạ Long hùng vĩ, không thể lay chuyển mà cậu đã thốt ra với Quân, giờ đây hiện lên rõ ràng trong tâm trí cậu. Một vẻ đẹp tráng lệ, nhưng cậu lại chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn, không thể chạm vào hay biến nó thành của riêng. Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đang từ từ được trút bỏ. Đó không phải là niềm vui, cũng không phải là nỗi buồn, mà là một sự nhẹ nhõm, một khoảng trống vừa được tạo ra để cho những điều mới mẻ có thể lấp đầy.
Tùng đặt điện thoại xuống, khẽ thở dài, nghe tiếng nhạc acoustic vẫn cứ đều đặn chảy trôi, tiếng xay cà phê vẫn rộn ràng. Bầu không khí ấm áp, lãng mạn của quán dường như đang cố gắng xoa dịu tâm hồn cậu. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn. Cậu đã dành quá nhiều thời gian và năng lượng cho một thứ không thuộc về mình, cho một cuộc chiến mà ngay từ đầu đã định sẵn thất bại. Giờ đây, khi bức màn ảo ảnh đã sụp đổ, Tùng cảm thấy mình cần phải tìm lại chính mình, tìm lại những mục tiêu, những hoài bão mà cậu đã gác lại vì một tình yêu đơn phương. Cậu mở mắt ra, nhìn về phía ô cửa sổ. Ánh nắng đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt hắt vào. Một cảm giác cô độc len lỏi, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự trống rỗng, mà là một khoảng lặng cần thiết để cậu ta tự vấn và tái tạo. Tùng không còn muốn cố chấp bám víu vào một ảo vọng. Thay vào đó, cậu muốn tìm kiếm một giá trị khác, một con đường khác, nơi cậu có thể tự do phát triển, không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì.
Chưa kịp chìm sâu vào những suy nghĩ miên man, một bóng người sành điệu xuất hiện trước mắt Tùng. "Tùng, cậu sao thế? Trông cậu cứ như người mất hồn." Giọng nói quen thuộc của Quân vang lên, kéo Tùng thoát khỏi dòng suy nghĩ. Trần Minh Quân, với mái tóc vuốt keo bảnh bao và phong cách sành điệu, bước vào quán. Cậu ấy nhanh chóng nhận ra Tùng đang ngồi một mình ở góc khuất quen thuộc. Vẻ mặt Quân đầy thắc mắc khi thấy Tùng khác lạ, không còn cái vẻ tự tin, ngạo nghễ thường thấy. Quân đến gần, kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, tiếng ghế cọ vào sàn gỗ két lên một tiếng nhỏ. Quân chăm chú nhìn Tùng, đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
Tùng ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương chút u buồn nhưng đã không còn vẻ xa xăm như trước. Cậu ấy khẽ thở dài, một tiếng thở hắt ra như trút bỏ gánh nặng. "Mình thua rồi, Quân ạ." Giọng Tùng trầm hơn bình thường, không còn cái vẻ nhanh và dứt khoát. Cậu ấy nói những lời này một cách bình thản đến lạ, không có sự giận dữ hay cay cú, chỉ có một sự chấp nhận hiển nhiên.
Quân nhíu mày, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Cậu ấy là bạn thân của Tùng, hiểu rõ tính cách của Tùng hơn ai hết. Tùng chưa bao giờ là người dễ dàng chấp nhận thất bại, đặc biệt là trong những cuộc đua mà cậu ấy tự tin mình có thể thắng. "Thua? Cậu nói gì vậy? Đừng có vì một lần tranh tài mà nản chí chứ." Quân cố gắng động viên, nhưng trong giọng nói của cậu ấy vẫn ẩn chứa một sự hoài nghi rằng liệu Tùng có thực sự ổn không. Quân vẫn nghĩ đây chỉ là một cuộc cạnh tranh thông thường, một vấp ngã tạm thời.
Tùng khẽ lắc đầu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc sành điệu của mình. "Không phải tranh tài... là thua cuộc đua này." Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Quân, ánh mắt kiên định hơn dù vẫn còn chút buồn bã vương vấn. "Mình không thể chen chân vào giữa họ. Tình cảm của Long và Linh... nó quá vững chắc." Tùng dừng lại một chút, như để cho những lời đó thấm vào cả bản thân mình và Quân. "Mình nhận ra rồi, cố gắng cũng chỉ là làm khó bản thân và làm phiền họ thôi." Tùng nói, giọng điệu không còn chút dấu vết của sự giận hờn hay ghen tị, chỉ còn sự thấu hiểu. Cậu ấy đã nhìn thấy sự thật, và sự thật đó, dù đắng chát, nhưng lại mang đến một sự giải thoát kỳ lạ.
Quân hoàn toàn bất ngờ. Cậu ấy chưa từng thấy Tùng buông xuôi một cách dễ dàng như vậy, đặc biệt là với một thứ mà Tùng đã theo đuổi nhiệt tình đến thế. "Vậy... cậu định bỏ cuộc thật ư? Không giống Tùng chút nào." Quân hỏi, giọng nhẹ hơn, vẻ mặt đầy bối rối. Cái vẻ kiêu ngạo, cái sự tự tin bất diệt của Tùng dường như đã biến mất, thay vào đó là một sự trưởng thành khác, một sự chấp nhận mà Quân không thể hiểu hết. Quân đã quen với một Tùng luôn chiến thắng, luôn tìm mọi cách để đạt được điều mình muốn.
"Sẽ có một hướng đi khác." Tùng ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con phố. Một vài chiếc xe ô tô lướt qua, ánh đèn pha rọi vào quán cafe rồi vụt tắt. "Có lẽ, Hạ Long này không phải là nơi dành cho mình nữa." Câu nói của Tùng không phải là sự than vãn, mà là một sự cân nhắc nghiêm túc. Cậu ấy đã nhận ra rằng, nếu còn ở lại đây, cậu ấy sẽ mãi bị ám ảnh bởi hình bóng của Linh, và bởi sự hiện diện của Long. Cậu ấy cần một môi trường mới, một khởi đầu mới để thực sự tìm thấy chính mình.
Quân ngồi yên lặng, nhìn Tùng. Cậu ấy biết Tùng không phải là người nói đùa. Quân lo lắng, nhưng cũng không biết phải nói gì. Tùng đã thay đổi, không còn là người bạn thân mà Quân luôn biết. Tùng nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, dường như để lấy lại bình tĩnh. "Mình đã học được một bài học, Quân ạ. Không phải mọi thứ đều có thể đạt được bằng cách cố gắng giành giật từ người khác. Có những thứ thuộc về trái tim, không thể dùng bất kỳ 'nước cờ' nào để thay đổi." Cậu ấy nói, giọng trầm tư, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn man mác nhưng không hề có sự hối tiếc. "Long và Linh, họ có một thứ gì đó rất đặc biệt, rất chân thành. Mình... mình không muốn làm phiền họ nữa." Quân nhìn Tùng, cậu ấy cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của bạn. Dù vẫn còn nhiều điều thắc mắc, nhưng Quân biết rằng đây không phải lúc để chất vấn. Tùng cần không gian để tự mình đối diện với những quyết định này. "Cậu có vẻ... thanh thản hơn rồi đó, Tùng," Quân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có chút ngập ngừng.
Tùng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Một nụ cười không còn sự chua chát hay cay đắng, mà thay vào đó là chút thanh thản của sự buông bỏ. "Thanh thản... và cả một chút trống rỗng nữa. Nhưng mình nghĩ, trống rỗng là để lấp đầy những điều mới mẻ mà, đúng không?" Cậu ấy nhìn Quân, ánh mắt giờ đây đã không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. "Mình sẽ tìm kiếm điều gì đó của riêng mình, Quân. Một thứ mà mình có thể tự hào mà không cần phải so sánh với bất kỳ ai." Cả hai ngồi thêm một lúc, không gian quán vẫn ấm cúng, nhưng trong lòng Tùng, một ngã rẽ mới đã bắt đầu hình thành.
Khi đêm đã buông xuống hẳn, Tùng đứng dậy, chào Quân rồi rời khỏi Quán Cafe Sắc Màu. Cậu không về thẳng nhà mà lại rẽ vào một con hẻm nhỏ quen thuộc, đường tắt dẫn về khu dân cư của cậu. Con hẻm này vắng vẻ hơn, yên tĩnh hơn con đường lớn, cho phép Tùng có thêm thời gian để đối diện với chính mình. Những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, in hằn dấu vết thời gian. Dây điện chằng chịt vắt ngang qua đầu, tạo nên một mạng lưới phức tạp dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Các chậu cây cảnh nhỏ trước cửa nhà, dù đã chìm vào bóng tối, vẫn tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của đất và lá cây. Lối đi hẹp, hơi ẩm ướt sau cơn mưa lất phất chiều nay, khiến mỗi bước chân của Tùng đều vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.
Tiếng bước chân của cậu là âm thanh duy nhất trong con hẻm, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng mèo kêu xa xăm hay tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà đóng kín cửa. Mùi thức ăn còn vương vấn từ bữa tối, quyện với mùi ẩm ướt đặc trưng của hẻm nhỏ và mùi cây cỏ mọc dại. Tất cả tạo nên một bầu không khí thân thuộc, gần gũi, nhưng cũng đầy suy tư. Bóng Tùng đổ dài dưới ánh đèn vàng yếu ớt, lúc dài lúc ngắn khi cậu bước qua từng cột đèn. Cuộc trò chuyện với Quân, dù ngắn ngủi, đã giúp cậu hệ thống hóa những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, không còn mơ hồ như trước.
Một cảm giác nhẹ nhõm từ từ len lỏi, hòa lẫn với sự tiếc nuối về những gì đã qua. Nỗi tiếc nuối không phải là sự hối hận, mà là một phần tất yếu của quá trình buông bỏ. Cậu ấy đã từng đặt cược rất nhiều vào mối quan hệ này, đã từng tin rằng mình có thể thay đổi mọi thứ. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra rằng, có những điều không thể cưỡng cầu, có những tình cảm không thể bị thao túng. Tùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, dù bị ánh đèn thành phố làm lu mờ đi phần nào. Chúng vẫn ở đó, yên bình và vĩnh cửu, nhắc nhở cậu về sự rộng lớn của thế giới, và sự nhỏ bé của những nỗi buồn cá nhân.
"Có lẽ, đã đến lúc mình phải tìm kiếm điều gì đó của riêng mình," Tùng thì thầm, giọng nói như tan vào màn đêm. Gió se lạnh thổi qua, làm những lọn tóc sành điệu của cậu khẽ bay. "Không phải là thứ mình cố gắng giành lấy từ người khác." Cậu ấy hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí mát lạnh tràn vào phổi. Cảm giác trống rỗng lúc trước giờ đây không còn đáng sợ nữa, mà nó như một khoảng đất trống đang chờ được gieo mầm. Một khởi đầu mới, một hành trình mới. Tùng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong, một khao khát được khám phá những điều chưa biết, được thử thách bản thân ở một môi trường khác.
"Sẽ khó khăn, nhưng mình tin mình có thể làm được." Cậu siết chặt tay, cảm nhận sự cứng rắn của nắm đấm. Ánh mắt cậu nhìn thẳng về phía trước, không còn mịt mờ hay do dự. Đây không phải là kết thúc của một con đường, mà là một khởi đầu mới, một cánh cửa mở ra những cơ hội chưa từng có. Tùng đã mất đi một thứ, nhưng cậu ấy đã tìm thấy một thứ khác quan trọng hơn: sự tự trọng, sự chấp nhận bản thân, và một hướng đi mới cho cuộc đời mình. Cái cảm giác cô độc mà cậu ta đã cảm nhận được từ sáng, giờ đây không còn là sự trống rỗng, mà là một khoảng lặng cần thiết để cậu ta tự vấn và tái tạo. Cậu ấy đã học được một bài học quý giá, rằng không phải mọi thứ đều có thể đạt được bằng cách cố gắng chia rẽ người khác, hay bằng những toan tính cá nhân. Có những thứ thuộc về trái tim, không thể dùng bất kỳ "nước cờ" nào để thay đổi.
Tùng thở hắt ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng cuối cùng còn vương vấn trong lòng. Cậu bước đi, mỗi bước chân đều chứa đựng một quyết tâm mới. Ánh đèn vàng yếu ớt của con hẻm soi sáng con đường phía trước, dẫn lối cho một Nguyễn Trọng Tùng đang trưởng thành, đang tìm kiếm một "rực rỡ thanh xuân" theo cách riêng của mình. Một con đường có thể không có Linh, nhưng chắc chắn sẽ có chính cậu, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết.