Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng dường như trong tâm hồn Long và Linh, thứ ánh sáng rực rỡ nhất vẫn còn đó, lấp lánh như hàng ngàn vì sao trên bầu trời Hạ Long. Nụ hôn dưới tán lá cây khô, giữa khung cảnh mờ ảo của thành phố lên đèn, đã khắc ghi một lời hẹn ước không lời, một lời thề nguyền của tình yêu đã được thử thách. Cả hai rời khỏi Sân Thượng Cũ với trái tim ngập tràn hy vọng, một niềm tin sắt đá rằng họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi sóng gió phía trước, miễn là có nhau. Họ đã có một nền tảng vững chắc, một tình yêu đã được tôi luyện qua bão tố, đủ sức chống chọi với bất cứ điều gì.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua rèm cửa sổ, đánh thức cả thành phố biển Hạ Long đang còn ngái ngủ, Long cảm thấy một năng lượng mới dâng trào trong lồng ngực. Cậu đã ngủ một giấc thật sâu, thật ngon, không còn những trăn trở, những suy tư nặng nề như những đêm trước. Đêm qua, cậu đã hứa với Linh, và quan trọng hơn, cậu đã hứa với chính mình, rằng cậu sẽ thay đổi. Cậu sẽ không còn che giấu cảm xúc, không còn lẩn tránh đối diện với thế giới bên ngoài. Tình yêu của cậu dành cho Linh quá lớn để cậu có thể tiếp tục giữ nó trong bóng tối của sự im lặng và ngại ngùng.
Cậu bước vào cổng trường Trung học Phổ thông Ánh Dương trong một buổi sáng nắng nhẹ, trời trong xanh như pha lê, hứa hẹn một ngày mới tràn đầy sức sống. Tiếng chuông reo vang từ xa báo hiệu sắp đến giờ học, tiếng giảng bài lách cách vọng ra từ các lớp học đã mở cửa, hòa lẫn với tiếng bút viết lạo xạo trên giấy. Không khí trong trường vẫn luôn sôi động như vậy, đầy ắp tiếng xì xào của học sinh đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, và cả tiếng bóng rổ nảy trên sân từ một nhóm bạn đã tranh thủ chơi thể thao từ sớm. Mùi phấn bảng và giấy sách mới đặc trưng của trường học quẩn quanh trong không khí, xen lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một bầu không khí thân thuộc, tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ.
Long nhìn sang bên cạnh. Ngọc Linh đang đi sát bên cậu, đôi mắt to tròn long lanh hơi cụp xuống, gò má ửng hồng. Cô ấy vẫn xinh đẹp nổi bật như mọi khi, mái tóc dài đen óng ả buông xõa ngang vai, chiếc áo đồng phục trắng tinh khôi kết hợp với chiếc chân váy xanh than càng tôn lên dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô. Long biết, cô ấy vẫn còn chút ngượng ngùng, ánh mắt cô ấy dường như đang cố tránh những cái nhìn tò mò, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên xung quanh. Cậu cảm nhận được những tia mắt ấy đang quét qua họ, những lời bàn tán thì thầm đang lan truyền nhanh như gió. Đó là điều mà Linh luôn lo sợ, điều đã khiến cô ấy hoang mang trong suốt thời gian qua.
Linh khẽ siết nhẹ bàn tay Long, giọng cô ấy thì thầm, nhỏ đến mức nếu không đi sát bên cạnh, cậu sẽ không nghe thấy. "Long, mọi người nhìn kìa...". Cô ấy cảm thấy hàng trăm ánh mắt như những mũi kim châm vào da thịt, những lời xì xào như những con sóng nhỏ đang dâng lên, đe dọa nhấn chìm cô một lần nữa. Trái tim cô đập nhanh hơn, cảm giác lo lắng quen thuộc lại trỗi dậy, mặc dù đêm qua cô đã hứa với Long và với chính mình rằng sẽ kiên định. Long hiểu rõ cảm xúc của cô ấy. Cậu nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt kiên định, không chút nao núng. Cậu khẽ siết nhẹ tay cô, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh. "Cứ để họ nhìn. Anh không muốn giấu giếm nữa." Giọng cậu trầm ấm nhưng đầy kiên quyết, như một lời tuyên bố không chỉ với Linh mà còn với cả thế giới xung quanh.
Long cảm nhận được sự bất ngờ thoáng qua trong mắt Linh, nhưng sau đó là một tia sáng tin tưởng và hạnh phúc. Cậu không hề buông tay cô. Trái lại, cậu đan chặt những ngón tay mình vào những ngón tay mềm mại của cô, một cử chỉ thân mật rõ ràng, đủ để mọi ánh mắt dõi theo đều nhận ra. Họ bước đi giữa dòng người tấp nập, không còn e dè né tránh. Bước chân của Long vững vàng, dứt khoát, như thể cậu đang dẫn dắt Linh vượt qua một con sóng lớn. Bên cạnh cậu, Linh cảm thấy một sự an toàn lạ lùng. Bàn tay Long ấm áp và mạnh mẽ, như một bức tường thành kiên cố che chắn cho cô khỏi mọi giông bão. Cảm giác ngượng ngùng vẫn còn đó, nhưng nó dần được thay thế bằng một niềm tự hào âm ỉ trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng rộng lớn của Long, nhìn ánh mắt kiên định của cậu. Cô biết, cậu đang làm điều này vì cô, vì tình yêu của họ.
Từ xa, dưới bóng cây phượng già gần cổng trường, Nguyễn Trọng Tùng và Trần Minh Quân đang đứng quan sát. Khuôn mặt Tùng vốn đã lạnh lùng giờ càng thêm vẻ khó chịu, đôi mắt sắc sảo của cậu ấy ánh lên sự bực dọc và xen lẫn chút bất ngờ. Cậu ấy không ngờ Long lại công khai đến mức này, không còn giữ vẻ trầm lặng, kín đáo như trước. Quân, đứng cạnh Tùng, cũng nhíu mày, vẻ mặt bối rối. "Cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi," câu nói đặc trưng của Quân giờ đây nghe sao mà lạc lõng. Rõ ràng, Tùng đã không "lo" được như Quân mong đợi. Ánh mắt Tùng dõi theo bóng dáng Long và Linh cho đến khi họ khuất sau hành lang. Một sự khó chịu dâng lên trong lòng Tùng, nhưng ẩn sâu hơn là một cảm giác bất lực, một sự chấp nhận dần dần về thất bại của mình. Cậu ấy đã cố gắng, nhưng dường như, cậu ấy đã đánh giá thấp sự gắn kết giữa Long và Linh, và cả sự quyết tâm của Long khi bị dồn vào đường cùng.
** ***
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên lanh lảnh, phá tan sự yên tĩnh trong các lớp học, kéo theo là hàng loạt tiếng ghế kẹt, tiếng bước chân vội vã và những tiếng nói cười rộn rã. Hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương bỗng chốc trở nên đông đúc, tấp nập. Ánh nắng ấm áp của buổi sáng chiếu qua những khung cửa sổ lớn, tạo nên những vệt sáng dài trên nền gạch, nơi những nhóm học sinh đang tụ tập, trò chuyện. Mùi phấn bảng đã dịu đi, thay vào đó là mùi thức ăn nhẹ từ căn tin và mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ sân trường, mang theo hơi thở của một ngày mới.
Ngọc Linh đang đứng tựa vào lan can hành lang, trò chuyện cùng hai cô bạn thân là Thảo Mai và Thanh Lan. Cô ấy vẫn còn cảm thấy chút bối rối sau màn "công khai" sáng nay, nhưng sự hiện diện của Long đã mang lại cho cô một cảm giác bình yên đến lạ. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, đang nhẹ nhàng an ủi Linh. "Cậu đừng để ý làm gì. Chuyện của tụi mình, mình hiểu là được rồi." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ. Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, lại có vẻ phấn khích hơn. "Đấy, tớ đã bảo mà, Long có vẻ lạnh lùng thế thôi chứ tình cảm lắm. Đáng lẽ cậu ta phải làm vậy từ lâu rồi!" Giọng Lan dứt khoát, mang chút chất "đàn ông" đặc trưng của cô. Linh mỉm cười nhẹ nhõm, lòng cảm thấy ấm áp trước sự ủng hộ của bạn bè.
Bỗng nhiên, một nhóm nữ sinh khác tiến lại gần. Đó là Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy – những cô gái nổi tiếng là hay xì xào, bàn tán và thích gây sự chú ý. Yến, với vẻ ngoài điệu đà và khuôn mặt xinh đẹp, cố tình nói to, đủ để Ngọc Linh và những người xung quanh nghe thấy. "Nghe nói Tùng sắp chuyển trường rồi, chắc Linh buồn lắm nhỉ? Thế mà cứ tưởng... ai đó bắt cá hai tay, định chọn cả hai cơ đấy." Giọng Yến nghe có vẻ vô tư nhưng ẩn chứa đầy ý châm chọc và ghen tị. Chi, với phong cách cá tính và hiện đại, cười khúc khích phụ họa. Loan, Hà, Vy cũng hùa theo, ánh mắt tò mò và đầy ác ý nhìn chằm chằm vào Linh.
Mặt Ngọc Linh đỏ bừng. Cô cảm thấy một cơn nóng giận dâng lên tận mang tai, nhưng đồng thời cũng là cảm giác khó chịu, tủi thân. Những lời đồn thổi vô căn cứ đó, cô tưởng đã kết thúc sau cuộc nói chuyện với Long, vậy mà giờ đây chúng lại bị khơi gợi lên một cách công khai, đầy ác ý. Cô siết chặt tay, giọng hơi run run. "Các cậu nói gì vậy?"
Mai thấy Linh bị ức hiếp thì liền bước lên trước một bước, che chắn cho Linh. "Các cậu đừng có nói bậy! Chuyện không phải như vậy!" Giọng Mai tuy nhỏ nhẹ nhưng đầy sự kiên quyết, bảo vệ bạn. Lan cũng bước đến, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào nhóm Yến. "Chuyện của người ta, các cậu biết gì mà nói? Đừng có mà ăn không nói có!"
Nhưng nhóm Yến dường như không để ý đến lời nói của Mai và Lan. Yến vẫn tiếp tục. "Ôi dào, nói đúng thì sợ gì. Ai mà chẳng biết Tùng thích Linh như điếu đổ, ngày nào cũng lẽo đẽo theo. Giờ thì... ừm, thôi không nói nữa. Kẻo lại bảo bọn tớ là nhiều chuyện." Chi cười lớn, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.
Ngọc Linh cảm thấy nước mắt chực trào ra. Cô không hiểu tại sao họ lại có thể ác ý đến vậy. Cô nhìn quanh, thấy những ánh mắt tò mò của các học sinh khác đang đổ dồn về phía mình, những tiếng xì xào lại càng lúc càng lớn hơn. Cảm giác cô đơn và bị cô lập lại xâm chiếm lấy cô. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng tin tưởng vào Long, nhưng những lời nói độc địa này như những vết dao cứa vào lòng cô.
Đúng lúc đó, từ cuối hành lang, một giọng nói trầm ấm nhưng vang dội, đầy uy lực bất ngờ vang lên, cắt ngang mọi lời xì xào, mọi tiếng cười cợt. "Đủ rồi!"
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Đó là Trần Hoàng Long. Cậu ấy đang đứng cách đó không xa, ánh mắt kiên định, khuôn mặt không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng đôi mắt hổ phách lại ánh lên một sự tức giận ẩn giấu. Cậu đã quan sát toàn bộ sự việc từ phía xa, khi đang đi lấy sách ở tủ đồ. Ban đầu, cậu chỉ định mặc kệ, để Linh tự giải quyết như cách cậu vẫn tin tưởng vào sự mạnh mẽ của cô. Nhưng khi thấy ánh mắt Linh rưng rưng, thấy sự bất lực trên khuôn mặt cô, một dòng điện chạy qua người cậu. Cậu không thể im lặng thêm nữa. Cậu đã hứa sẽ bảo vệ cô ấy, và cậu sẽ thực hiện lời hứa đó. Khoảnh khắc ấy, bản tính trầm lặng bấy lâu của Long dường như tan biến. Thay vào đó là một sự quyết đoán mạnh mẽ, một ý chí không thể lay chuyển. Cậu bước thẳng về phía Ngọc Linh, mỗi bước chân đều dứt khoát, như thể đang bước trên một con đường không thể quay đầu.
** ***
Sân bóng rổ trường Ánh Dương đang rộn rã tiếng hò reo, tiếng bóng nảy liên hồi và tiếng giày thể thao kẹt trên mặt sân bê tông. Buổi chiều, khi nắng vàng óng ả trải dài trên khắp sân, tạo nên những bóng đổ dài của cột rổ và những hàng cây xung quanh, nơi đây luôn là tâm điểm của sự náo nhiệt. Mùi mồ hôi đặc trưng của các trận đấu, mùi cao su từ quả bóng và cả mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí năng động, đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Nhưng lúc này, mọi tiếng ồn ào dường như chìm xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng căng thẳng. Trần Hoàng Long đã tiến đến, đặt bàn tay vững chãi lên vai Ngọc Linh. Cậu cảm nhận được vai cô hơi run nhẹ dưới lớp áo đồng phục, nhưng cậu cũng cảm nhận được sự nhẹ nhõm khi cậu xuất hiện. Ánh mắt cậu quét qua nhóm Yến, Chi, Loan, Hà, Vy đang đứng sững sờ, rồi dừng lại ở Nguyễn Trọng Tùng và Trần Minh Quân, những người đang đứng cách đó không xa, trên khán đài nhỏ của sân bóng. Tùng, với vẻ ngoài phong độ và mái tóc tạo kiểu sành điệu, nhìn thẳng vào Long, ánh mắt đầy thách thức nhưng cũng pha lẫn chút ngạc nhiên. Quân đứng cạnh Tùng, khuôn mặt vẫn bối rối và có vẻ lo lắng.
Long hít một hơi thật sâu, giọng cậu trầm ấm nhưng vang vọng, đủ lớn để mọi người xung quanh, từ nhóm học sinh đang chơi bóng, những người đang ngồi nghỉ trên ghế đá, cho đến những người đang tụ tập ở hành lang gần đó, đều có thể nghe thấy rõ ràng. "Ngọc Linh là người yêu của tôi." Câu nói của cậu dứt khoát, không một chút ngập ngừng, như một lời tuyên bố không thể chối cãi. Cậu nhìn thẳng vào nhóm Yến, ánh mắt kiên định, mạnh mẽ. "Mọi chuyện khác đều là tin đồn vô căn cứ." Cậu dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào từng người đang lắng nghe. "Chúng tôi đang rất hạnh phúc và sẽ luôn tin tưởng nhau."
Ngọc Linh đứng bên cạnh Long, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao và đôi mắt sâu màu hổ phách của Long. Ánh mắt cậu ấy không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự chân thành, kiên định và một tình yêu không thể che giấu. Nước mắt chực trào ra, nhưng không phải vì tủi thân hay buồn bã, mà vì sự xúc động tột độ và niềm tự hào dâng trào. Cô thì thầm, giọng nghẹn lại. "Long..." Một từ duy nhất, nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc, bao nhiêu lời muốn nói. Cậu đã thực sự thay đổi, đã thực sự đứng ra bảo vệ cô trước tất cả mọi người.
Nhóm Yến, Chi, Loan, Hà, Vy đứng sững sờ, khuôn mặt tái mét. Yến, người vốn luôn tự tin và điệu đà, giờ đây cứng đờ, không thể thốt nên lời. Chi ngừng cười, ánh mắt bàng hoàng. Những lời xì xào ban nãy đã hoàn toàn im bặt, thay vào đó là những tiếng "ồ" ngạc nhiên, những cái nhìn đầy ngưỡng mộ từ các học sinh xung quanh.
Ánh mắt Long chuyển sang Tùng. Tùng đứng đó, siết chặt bàn tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt cậu ấy lộ rõ vẻ thất vọng và tức giận ban đầu, nhưng sau đó, dường như có một sự chấp nhận dần dần hiện hữu. Cậu nhìn Long lần cuối, một cái nhìn không còn sự thách thức mà thay vào đó là sự hiểu rõ. Không nói một lời nào, Tùng khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, rồi quay lưng bước đi cùng Quân. Bóng dáng hai người khuất dần sau dãy nhà thể chất, để lại một khoảng trống, và cũng là một sự kết thúc cho cuộc chiến ngầm đã kéo dài.
Long khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ mặt kiên định. Cậu nắm chặt tay Ngọc Linh, đan những ngón tay mình vào những ngón tay cô, công khai tuyên bố tình cảm của họ. Đúng lúc đó, Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, cùng Thảo Mai và Thanh Lan tiến đến. Hùng vỗ vai Long một cái rõ kêu, cười toe toét. "Đấy! Cuối cùng cũng 'khai sáng' rồi nhé! Tớ đã bảo mà, thằng Long này phải có người 'kích' thì mới chịu nói ra." Giọng cậu ấy lanh lảnh, pha trò, phá tan bầu không khí căng thẳng ban nãy.
Mai mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Linh đầy trìu mến. "Tốt lắm Long, Linh. Giờ thì không ai còn dám nói gì nữa đâu." Lan thì phấn khích hơn, cô ấy chạy đến ôm chầm lấy Linh. "Ha! Cậu thấy chưa, tớ đã bảo mà! Đúng là bạn tớ có khác, phải thế chứ!"
Ngọc Linh vẫn còn rưng rưng nước mắt, nhưng giờ đây cô ấy cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Gánh nặng đè nén trong lòng cô suốt bao ngày qua đã được Long dũng cảm cất đi. Cô siết chặt tay Long, cảm nhận sự ấm áp và an toàn từ cậu. Các học sinh xung quanh vẫn còn xì xào, bàn tán, nhưng những ánh mắt giờ đây không còn sự tò mò ác ý, mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ và chút ghen tị lành mạnh. Họ đã chứng kiến một lời khẳng định tình yêu giữa thanh thiên bạch nhật, một khoảnh khắc rực rỡ và đầy cảm xúc. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bình yên và dịu dàng, nhưng giờ đây đã bùng lên mạnh mẽ, cuốn phăng mọi rào cản.
** ***
Khi ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho những vệt tím hồng cuối cùng còn vương trên nền trời Hạ Long, Long, Linh và nhóm bạn thân của họ – Hùng, Mai, Lan – đã tìm thấy mình trong không gian ấm cúng của Quán trà sữa Trăng Khuyết. Mặt tiền quán tươi sáng với tông màu pastel, nội thất trang trí bằng những cây xanh nhỏ và tranh tường độc đáo, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp và trẻ trung. Tiếng nhạc Kpop/Vpop đang vang lên nhè nhẹ, hòa lẫn với tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm khách và tiếng máy pha chế đồ uống xì xụp từ quầy bar. Mùi trà sữa, trân châu, đường đen và sữa ngọt ngào lan tỏa khắp không gian, mang lại cảm giác thư thái và dễ chịu.
Họ ngồi quây quần tại một góc nhỏ có khu vực ngồi bệt, vừa thưởng thức những ly trà sữa thơm ngon, vừa trò chuyện vui vẻ. Ngọc Linh vẫn còn xúc động, đôi mắt cô ấy vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng ánh lên sự hạnh phúc và mãn nguyện. Cô khẽ nắm lấy bàn tay Long đang đặt trên mặt bàn, cảm nhận sự vững chãi từ những ngón tay cậu. "Cảm ơn Long," cô thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy chân thành. "Em... em thật sự rất tự hào về anh." Cậu đã làm một điều mà trước đây cô không dám nghĩ tới, một lời khẳng định dũng cảm, một hành động bảo vệ tuyệt vời.
Long mỉm cười ấm áp, ánh mắt cậu dịu dàng nhìn cô. "Anh đã hứa sẽ thay đổi mà. Anh không muốn em phải chịu đựng một mình nữa." Cậu khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô, cảm thấy một sự nhẹ nhõm dâng trào trong lồng ngực. Cuối cùng, cậu cũng đã làm được. Cậu đã vượt qua bản tính trầm lặng của mình, đã dũng cảm thể hiện cảm xúc, và quan trọng nhất, đã bảo vệ người con gái mình yêu. Cậu không còn cảm thấy sự bối rối hay ngượng ngùng khi nói ra những lời ấy, thay vào đó là một niềm hạnh phúc giản dị và sâu sắc.
Hùng, đang hút rột rột ly trà sữa trân châu đường đen của mình, liền chen vào, giọng lanh lảnh. "Đấy, cuối cùng cũng 'khai sáng' rồi nhé! Tớ cứ tưởng hai cậu cứ giấu giếm đến hết cấp ba cơ! Chúc mừng hai bạn trẻ!" Hùng cười tít mắt, lộ rõ vẻ tự hào về thằng bạn thân.
Mai, nhấp một ngụm trà sữa khoai môn, khẽ gật đầu đồng tình. "Tốt lắm Long, Linh. Giờ thì không ai còn dám nói gì nữa đâu. Mọi chuyện đã rõ ràng rồi." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu và ủng hộ. Lan thì hào hứng hơn. "Tớ phải chụp mấy tấm ảnh này mới được! Khoảnh khắc lịch sử đấy!" Cô ấy giơ điện thoại lên, nhưng lại bị Hùng trêu chọc. "Thôi thôi bà nội, để tụi nó lãng mạn chút đi. Chụp choẹt gì giờ này."
Cả nhóm cười phá lên, không khí trở nên thoải mái và vui vẻ hơn bao giờ hết. Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ cậu, mùi hương nam tính quen thuộc. Cô nhắm mắt lại, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Mọi lo lắng, mọi áp lực từ những lời đồn thổi, những ánh mắt dò xét dường như đã tan biến hết. Chỉ còn lại sự ấm áp của tình yêu, sự vững chãi của niềm tin, và sự ủng hộ của những người bạn thân thiết.
Họ bắt đầu nói về tương lai, về những dự định cho kỳ thi sắp tới, về ước mơ đại học. Long nắm chặt tay Linh, ánh mắt cậu chứa đựng một quyết tâm mới. Hành động dứt khoát ngày hôm nay đã đánh dấu một Long trưởng thành hơn, không còn ngần ngại thể hiện tình cảm, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài, sẽ có những khó khăn về học tập, về định hướng tương lai, thậm chí có thể là những khoảng cách địa lý nếu họ chọn những con đường khác nhau. Nhưng giờ đây, những điều đó không còn là nỗi sợ hãi. Bởi vì họ đã có nhau, có một tình yêu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi trở ngại. Tùng đã rút lui, không còn là "kẻ thứ ba" gây sóng gió, mở ra một chương mới cho mối quan hệ của Long và Linh, một chương chỉ có họ và những ước mơ chung.
"Tuổi thanh xuân của chúng ta, nó rực rỡ như nắng Hạ Long, đúng không?" Linh khẽ nói, giọng cô ấy tràn đầy hạnh phúc.
Long siết chặt tay cô hơn. "Đúng vậy. Và tình đầu của chúng ta, nó sẽ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bình yên và dịu dàng, nhưng mãi mãi không bao giờ ngừng nghỉ."
Dưới ánh đèn ấm áp của Quán trà sữa Trăng Khuyết, nơi cất giữ những rung động đầu đời, Long và Linh đã cùng nhau viết nên một trang mới trong câu chuyện "Rực rỡ thanh xuân" của họ. Một trang đầy dũng cảm, đầy yêu thương và đầy hứa hẹn cho một tương lai tươi sáng. Nền tảng tình yêu vững chắc và niềm tin tuyệt đối giữa họ sẽ là điểm tựa để cả hai đối mặt với những thử thách lớn hơn về học tập và định hướng tương lai sắp tới. Họ đã sẵn sàng.