Dưới ánh đèn vàng ấm áp của Quán trà sữa Trăng Khuyết, tiếng nhạc Kpop/Vpop nhè nhẹ vang lên, quyện cùng tiếng trò chuyện rôm rả của những nhóm bạn trẻ và tiếng máy pha chế đồ uống xì xụp. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu đường đen, phảng phất hương sữa tươi lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa sôi động. Long và Ngọc Linh ngồi sát cạnh nhau trên chiếc ghế bệt êm ái, những ngón tay của cậu vẫn đang siết nhẹ lấy bàn tay cô, truyền đi một dòng điện ấm áp, trấn an. Ánh mắt Long dịu dàng nhìn thẳng vào cô, như muốn xoa dịu đi mọi lo lắng, mọi tổn thương đã qua. Linh khẽ tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận bờ vai rộng vững chãi, mùi hương nam tính quen thuộc từ cơ thể cậu phảng phất, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để những cảm xúc hỗn độn từ buổi chiều tan đi, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và hạnh phúc dâng tràn.
"Cậu biết không, lúc đó tớ đã sợ lắm..." Linh thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng hơi khàn đi vì xúc động, khẽ run rẩy. "Sợ mọi chuyện sẽ tệ đi, sợ mọi người sẽ hiểu lầm, sợ... sợ cậu sẽ cảm thấy áp lực vì tớ." Cô nhớ lại những ánh mắt dò xét, những lời xì xào, và cả sự cô đơn khi đối diện với những tin đồn vô căn cứ. Nỗi sợ hãi ấy đã từng bủa vây cô, khiến cô cảm thấy bất lực và yếu đuối. Nhưng rồi, hình ảnh Long xuất hiện, nắm lấy tay cô giữa sân trường đông đúc, tuyên bố một cách mạnh mẽ và dứt khoát, đã xua tan đi tất cả.
Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài mượt mà của cô, đầu cậu tựa vào đầu cô, thì thầm. "Tớ cũng vậy. Tớ đã sợ rằng sự im lặng của mình sẽ khiến cậu tổn thương hơn, sợ rằng mình không đủ dũng cảm để bảo vệ cậu." Cậu nhớ lại những đêm trằn trọc, những dằn vặt nội tâm, khi bản tính trầm lặng của cậu luôn cố níu giữ những lời muốn nói. Nhưng nhìn thấy đôi mắt Linh hằn lên nỗi buồn, nhìn thấy cô đơn độc đối mặt với dư luận, cậu biết mình không thể chần chừ thêm nữa. "Nhưng giờ tớ biết," cậu nói tiếp, giọng trầm ấm và kiên định, "quan trọng nhất là chúng ta tin tưởng nhau. Tin tưởng vào tình cảm của chúng ta, tin tưởng rằng chúng ta có thể vượt qua mọi thứ, miễn là có nhau." Lời nói của cậu như một lời khẳng định, một lời hứa hẹn, vang vọng trong tâm trí Linh.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn sâu vào mắt Long, trong đó chứa đựng cả sự biết ơn và tình yêu. "Cảm ơn cậu, Long. Vì đã luôn ở bên tớ, và vì lời khẳng định hôm nay. Cậu đã làm một điều mà tớ không dám nghĩ tới, một lời tuyên bố dũng cảm đến vậy." Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, như một minh chứng cho những kết nối vô hình giữa hai người. Cô cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm, những mảnh vỡ của nỗi sợ hãi dần được hàn gắn.
Long mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến trái tim Linh đập lỗi nhịp. "Không cần cảm ơn." Cậu khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô, ngón cái xoa xoa trên làn da mềm mại. "Tớ làm điều đó vì tớ yêu cậu." Lời nói ấy, tuy đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng lớn lao, một sự chân thành không gì sánh bằng. Nó không còn là những rung động ngại ngùng của tình đầu, mà là một sự khẳng định rõ ràng, một niềm tin vững chắc vào mối quan hệ của họ. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Giờ đây, cậu có thể tự do thể hiện tình cảm của mình, không còn che giấu hay e dè.
Phan Việt Hùng, vẫn đang chăm chú hút cạn ly trà sữa trân châu đường đen của mình, sau một hồi im lặng lắng nghe, liền chen vào, giọng lanh lảnh và có phần tinh quái. "Đấy, cuối cùng cũng 'khai sáng' rồi nhé! Tớ cứ tưởng hai cậu cứ giấu giếm đến hết cấp ba cơ! Chúc mừng hai bạn trẻ!" Hùng cười tít mắt, lộ rõ vẻ tự hào về thằng bạn thân, người mà cậu đã từng nhiều lần thúc giục phải mạnh dạn hơn. Cậu ấy nháy mắt với Long, như muốn nói "Thấy chưa, tớ nói có sai đâu!".
Hoàng Thảo Mai, nhấp một ngụm trà sữa khoai môn, khẽ gật đầu đồng tình, đôi mắt đeo kính cận ánh lên vẻ thấu hiểu. "Tốt lắm Long, Linh. Giờ thì không ai còn dám nói gì nữa đâu. Mọi chuyện đã rõ ràng rồi." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng ẩn chứa sự an tâm và ủng hộ sâu sắc. Mai biết Linh đã phải chịu đựng những gì, và cô ấy cũng mừng cho Long khi cậu cuối cùng cũng tìm thấy dũng khí.
Vũ Thanh Lan thì không kìm được sự hào hứng. "Tớ phải chụp mấy tấm ảnh này mới được! Khoảnh khắc lịch sử đấy!" Cô ấy giơ điện thoại lên, định ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ này, nhưng lại bị Hùng trêu chọc. "Thôi thôi bà nội, để tụi nó lãng mạn chút đi. Chụp choẹt gì giờ này." Cả nhóm cười phá lên, không khí trở nên thoải mái và vui vẻ hơn bao giờ hết, xua tan đi chút ngượng ngùng còn sót lại. Tiếng cười trong trẻo của tuổi học trò hòa quyện cùng tiếng nhạc, tạo nên một bản giao hưởng của sự trẻ trung và niềm hạnh phúc.
Linh tựa đầu vào vai Long một lần nữa, cảm nhận hơi ấm từ cậu, mùi hương nam tính quen thuộc. Cô nhẽ nhàng nhắm mắt lại, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Mọi lo lắng, mọi áp lực từ những lời đồn thổi, những ánh mắt dò xét dường như đã tan biến hết. Chỉ còn lại sự ấm áp của tình yêu, sự vững chãi của niềm tin, và sự ủng hộ của những người bạn thân thiết. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy như mình đang ở trên một con thuyền nhỏ, lênh đênh giữa biển lớn, nhưng có một ngọn hải đăng kiên cố dẫn lối.
Họ bắt đầu nói về tương lai, về những dự định cho kỳ thi sắp tới, về ước mơ đại học. Long nắm chặt tay Linh, ánh mắt cậu chứa đựng một quyết tâm mới. Hành động dứt khoát ngày hôm nay đã đánh dấu một Long trưởng thành hơn, không còn ngần ngại thể hiện tình cảm, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài, sẽ có những khó khăn về học tập, về định hướng tương lai, thậm chí có thể là những khoảng cách địa lý nếu họ chọn những con đường khác nhau. Nhưng giờ đây, những điều đó không còn là nỗi sợ hãi. Bởi vì họ đã có nhau, có một tình yêu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi trở ngại. Tùng đã rút lui, không còn là "kẻ thứ ba" gây sóng gió, mở ra một chương mới cho mối quan hệ của Long và Linh, một chương chỉ có họ và những ước mơ chung.
"Tuổi thanh xuân của chúng ta, nó rực rỡ như nắng Hạ Long, đúng không?" Linh khẽ nói, giọng cô ấy tràn đầy hạnh phúc, ngước nhìn Long.
Long siết chặt tay cô hơn. "Đúng vậy. Và tình đầu của chúng ta, nó sẽ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bình yên và dịu dàng, nhưng mãi mãi không bao giờ ngừng nghỉ."
Dưới ánh đèn ấm áp của Quán trà sữa Trăng Khuyết, nơi cất giữ những rung động đầu đời, Long và Linh đã cùng nhau viết nên một trang mới trong câu chuyện "Rực rỡ thanh xuân" của họ. Một trang đầy dũng cảm, đầy yêu thương và đầy hứa hẹn cho một tương lai tươi sáng. Nền tảng tình yêu vững chắc và niềm tin tuyệt đối giữa họ sẽ là điểm tựa để cả hai đối mặt với những thử thách lớn hơn về học tập và định hướng tương lai sắp tới. Họ đã sẵn sàng.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương đón một ngày mới với ánh nắng dịu nhẹ, trong lành. Gió mát từ biển thổi vào, mang theo hương vị mặn mòi quen thuộc, xua đi cái nóng oi ả thường ngày. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt trong sân trường, hòa cùng tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ vào lớp. Dù vậy, không khí hôm nay có gì đó khác lạ. Những ánh mắt tò mò vẫn còn đó, lướt qua Long và Linh khi họ cùng nhau bước vào cổng trường, nhưng không còn sự xì xào ác ý hay những ánh nhìn soi mói, dè bỉu như mấy ngày trước. Thay vào đó là sự tò mò, xen lẫn ngưỡng mộ, thậm chí là một chút ghen tị dễ thương.
Long nắm tay Linh một cách tự nhiên và vững chãi, không còn chút ngần ngại hay bối rối nào. Cậu cao ráo, bờ vai rộng và dáng người cân đối, đi bên cạnh cô bạn gái nhỏ nhắn, xinh đẹp. Khuôn mặt góc cạnh của cậu vẫn mang vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách lại ánh lên sự mãn nguyện và kiên định. Linh, với mái tóc dài đen óng ả thả tự nhiên, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Cô không còn phải cúi mặt né tránh, không còn phải giả vờ không nghe thấy những lời đồn thổi. Giờ đây, cô có thể tự tin ngẩng cao đầu, bởi vì bên cạnh cô là Long, và tình yêu của họ đã được Long công khai khẳng định một cách mạnh mẽ. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô vẫn lấp lánh, như một biểu tượng của tình yêu và sự tin tưởng.
Khi cả hai đi qua sân trường, nơi những nhóm học sinh đang túm tụm trò chuyện trước giờ học, họ bắt gặp bộ ba Hùng, Mai, Lan đang đứng cạnh gốc cây phượng vĩ cổ thụ. Cây phượng vẫn chưa nở rộ, nhưng những chùm lá xanh mướt đã tạo nên một bóng râm mát rượi. Tiếng bút viết trên giấy, tiếng xì xào của học sinh trong các lớp học gần đó vọng ra, tạo nên một bản hòa âm quen thuộc của cuộc sống học đường.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và đôi mắt híp khi cười, nhanh chóng phát hiện ra Long và Linh. Cậu ta vẫy tay gọi to, giọng lanh lảnh như muốn phá tan mọi sự e dè. "Chà, 'đôi uyên ương' của năm đây rồi! Đã giải quyết xong 'kẻ thứ ba' chưa? Nghe nói Tùng 'đại hiệp' đã 'quy ẩn giang hồ' rồi thì phải?" Hùng cười tít mắt, trêu chọc một cách vui vẻ. Tin đồn về việc Tùng đã vắng mặt ở trường và có thể sẽ chuyển trường đã bắt đầu lan truyền khắp nơi, dù chưa ai xác nhận chính thức.
Long chỉ khẽ nhếch mép cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. "Cậu đúng là 'thánh hóng' của lớp." Cậu đáp, giọng trầm ấm nhưng không kém phần hóm hỉnh. Long cảm thấy biết ơn Hùng vì sự thẳng thắn và sự ủng hộ không ngừng nghỉ của cậu bạn. Hùng luôn là người giúp cậu vượt qua những khoảnh khắc khó khăn bằng những lời nói chân thành và những trò đùa vui nhộn.
Mai, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt sáng thông minh sau lớp kính cận, khẽ đẩy gọng kính. "Mọi người đã yên tâm rồi, Linh. Tùng cũng không còn đến lớp nữa." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan tâm. Mai đã luôn lo lắng cho Linh, và giờ đây, cô ấy cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy bạn mình cuối cùng cũng tìm được sự bình yên. "Tớ nghe nói cậu ấy đã xin phép nghỉ học vài ngày, có thể là để chuẩn bị chuyển trường. Dù sao thì, mọi chuyện đã qua rồi."
Linh cảm thấy một chút bâng khuâng khi nghe nhắc đến Tùng. Dù Tùng đã gây ra không ít rắc rối, nhưng cô cũng không muốn cậu ấy gặp chuyện không hay. "Tớ chỉ mong mọi chuyện bình yên trở lại thôi." Cô nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía lớp học của Tùng, nơi giờ đây vắng bóng cậu ấy. Dù Tùng đã từng là một phần trong câu chuyện của họ, nhưng giờ đây, chương đó đã khép lại.
Long siết nhẹ tay Linh, ánh mắt cậu kiên định. "Sẽ bình yên thôi." Cậu nhìn Linh, rồi nhìn sang nhóm bạn. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi chuyện." Lời nói của cậu không chỉ trấn an Linh mà còn là một lời khẳng định cho chính bản thân cậu. Cậu đã học được cách đối diện, cách bảo vệ, và cách thể hiện tình yêu của mình.
Lan, với dáng người khỏe khoắn và đôi mắt tinh nhanh, vỗ vai Linh một cái thật mạnh, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Đúng vậy! Giờ thì tụi mình lại có thể yên tâm học hành, ôn thi đại học rồi. Không còn drama nữa!" Cô ấy cười lớn, tinh thần lạc quan của cô luôn là động lực cho cả nhóm. "Chiều nay có muốn đi học thêm không? Hay đi ăn kem giải tỏa căng thẳng trước khi vào guồng học tập mới?"
Long và Linh mỉm cười với bạn bè. Họ biết rằng, dù những sóng gió đã qua đi, nhưng hành trình phía trước vẫn còn nhiều thử thách. Tuy nhiên, với tình yêu, sự tin tưởng lẫn nhau và sự ủng hộ của những người bạn thân thiết, họ tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Tiếng chuông vào lớp vang lên một lần nữa, báo hiệu kết thúc giờ ra chơi. Các nhóm học sinh tản ra, đổ về các lớp học. Long và Linh cùng nhóm bạn bước đi, tiếng cười nói giòn tan của tuổi học trò vang vọng khắp sân trường, như một bản nhạc rực rỡ của thanh xuân.
***
Buổi chiều cùng ngày, Quán Cafe Sắc Màu chìm trong ánh nắng vàng dịu, len lỏi qua những tán cây xanh treo tường, hắt lên những bức tranh nghệ thuật trên tường. Đây là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mang phong cách vintage pha hiện đại, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy chất thơ. Tiếng xay cà phê đều đặn, nhịp nhàng như một bản nhạc nền, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương từ chiếc loa nhỏ, khiến không gian thêm phần lãng mạn và thư thái. Mùi cà phê đậm đà, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và chút hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, mời gọi.
Long và Linh tìm một góc yên tĩnh, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Ánh nắng chiều tà đổ vào, nhuộm vàng mái tóc và làn da của Linh, khiến cô càng thêm phần rạng rỡ. Cô ngồi đối diện Long, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh sáng. Chiếc vòng tay may mắn vẫn yên vị trên cổ tay cô, như một vật kỷ niệm của những ngày tháng vừa qua. Long nhìn cô, cảm thấy lòng mình tràn ngập sự bình yên. Bờ vai rộng của cậu tựa vào lưng ghế, dáng vẻ thoải mái và thư thái. Cậu đã vượt qua được một rào cản lớn trong chính mình.
Họ gọi hai ly cà phê sữa đá và một phần bánh tiramisu, vừa nhâm nhi, vừa trò chuyện. Tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng khác, tiếng gõ bàn phím laptop của những người làm việc tự do, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng không làm xáo trộn không gian riêng tư của họ. Long khẽ nắm lấy tay Linh, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp.
"Nhìn lại những gì đã qua, tớ thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều, Long ạ." Linh bắt đầu, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm. "Tớ đã học được rằng mình cần phải kiên định hơn, và tin tưởng vào cảm nhận của mình. Không phải lúc nào những gì người khác nói cũng là sự thật, và quan trọng là mình phải biết mình muốn gì, và tin tưởng vào người mình yêu." Cô nhớ lại những lúc hoài nghi, những lúc muốn buông xuôi, nhưng rồi ánh mắt kiên định của Long, sự ủng hộ của bạn bè đã giúp cô đứng vững.
Long gật đầu đồng tình, ánh mắt cậu sâu thẳm. "Còn tớ thì học được cách nói ra những gì tớ nghĩ, thay vì cứ giữ trong lòng. Học được cách bảo vệ người mình yêu, thay vì chỉ im lặng đứng nhìn." Cậu đặt ly cà phê xuống bàn, tay kia vuốt nhẹ mu bàn tay Linh. "Cảm ơn cậu, Linh, vì đã giúp tớ trưởng thành. Cậu đã cho tớ dũng khí để đối mặt với chính mình, và với cả thế giới." Mùi hương cà phê đậm đà thoang thoảng, quyện với mùi tóc của Linh, tạo nên một cảm giác thật dễ chịu.
Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy như xua tan mọi mây mù trong lòng Long. "Chúng ta đã trưởng thành cùng nhau, phải không?" Cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng như tiếng nhạc acoustic đang ngân nga. Cô cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết, không chỉ là tình yêu, mà còn là sự đồng hành, sự sẻ chia trong hành trình khám phá bản thân.
Long khẽ siết nhẹ tay cô. "Đúng vậy. Và giờ đây, khi mọi thứ đã ổn định hơn, Tùng cũng đã không còn là vấn đề nữa..." Cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. "Vậy, chúng ta có nên đặt ra một 'kế hoạch trưởng thành' mới không? Một kế hoạch cho tương lai của chúng ta?" Ánh mắt cậu tràn đầy hy vọng và sự quyết tâm.
Linh hào hứng gật đầu. "Có chứ! Tớ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!" Cô với lấy chiếc túi xách nhỏ, lấy ra một cuốn sổ tay bìa cứng màu xanh ngọc bích, trên đó có dòng chữ "Ước mơ tuổi 17" được viết nắn nót. Cuốn sổ tay này là nơi cô ghi lại mọi suy nghĩ, mọi dự định, mọi ước mơ của mình. Long mỉm cười, rút ra một cây bút chì có khắc tên cậu từ túi áo. Cậu bắt đầu viết vào những trang giấy trắng tinh, những dòng chữ nắn nót, cẩn thận.
Họ cùng nhau phác thảo những 'dự định nhỏ' đầu tiên. "Đầu tiên, phải cùng nhau học thêm tiếng Anh thật giỏi," Long nói, giọng trầm ấm. "Để sau này có thể cùng nhau đi du lịch, khám phá thế giới." Long biết rằng, việc học tiếng Anh không chỉ là để phục vụ cho việc học tập mà còn là để mở rộng tầm nhìn, chuẩn bị cho những chuyến đi xa. "Và tất nhiên, chúng ta sẽ cùng nhau ôn thi đại học thật tốt. Mục tiêu là cùng đỗ vào một trường đại học ở thành phố lớn, đúng không?"
Linh khẽ gật đầu, đôi mắt lấp lánh niềm vui. "Đúng vậy! Tớ muốn được cùng cậu học tập, cùng nhau khám phá một thành phố mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Điều đó nghe thật tuyệt vời!" Cô tưởng tượng ra cảnh họ cùng nhau đi bộ trên những con đường xa lạ, cùng nhau trải nghiệm những điều mới mẻ, cùng nhau lớn lên. "Và còn nữa," cô thêm vào, "chúng ta sẽ lên kế hoạch cho một chuyến đi Hạ Long vào kỳ nghỉ hè năm nay. Một chuyến đi chỉ có chúng ta, để ôn lại những kỷ niệm cũ, và tạo thêm những kỷ niệm mới. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta."
Long mỉm cười, ánh mắt cậu chứa đựng một tương lai tươi sáng. Cậu viết những dòng chữ đó vào cuốn sổ, những nét bút chắc chắn, như lời khẳng định cho những dự định của họ. Ánh nắng chiều đã dần tắt, thay vào đó là ánh đèn vàng dịu của quán cafe, hắt lên khuôn mặt rạng rỡ của Linh và vẻ trầm tĩnh nhưng tràn đầy hy vọng của Long. Cảm giác ấm áp từ bàn tay họ đan chặt vào nhau, tiếng nhạc acoustic du dương, mùi cà phê ngọt ngào – tất cả tạo nên một khoảnh khắc thật bình yên và lãng mạn.
Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ còn rất nhiều thử thách. Áp lực học tập, thi cử, rồi những quyết định quan trọng về định hướng tương lai. Thậm chí, có thể sẽ có những khoảng cách địa lý, những thay đổi khi bước vào môi trường đại học. Nhưng giờ đây, những điều đó không còn là nỗi sợ hãi. Sự trưởng thành của Long trong việc bộc lộ cảm xúc, sự kiên định của Linh trước những áp lực đã tạo nên một nền tảng vững chắc cho tình yêu của họ. Họ đã học được cách tin tưởng, cách chia sẻ, và cách cùng nhau đối diện với mọi khó khăn.
"Tình yêu của chúng ta sẽ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, Long nhỉ?" Linh khẽ nói, giọng cô ấy dịu dàng như hơi thở. "Bình yên và dịu dàng, nhưng mãi mãi không bao giờ ngừng nghỉ."
Long siết chặt tay Linh, đôi mắt cậu nhìn sâu vào cô. "Và thanh xuân của chúng ta, nó sẽ rực rỡ như nắng Hạ Long, mãi mãi không phai." Cậu biết, đây không chỉ là một lời hẹn ước cho tương lai, mà còn là một lời cam kết cho tình yêu của họ. Dưới ánh đèn vàng dịu, tại Quán Cafe Sắc Màu, nơi chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu, Long và Linh đã cùng nhau vẽ nên một bức tranh rực rỡ về tương lai, một bức tranh tràn đầy hy vọng, tin tưởng, và tình yêu bất diệt của tuổi thanh xuân. Họ đã sẵn sàng cho một hành trình mới, cùng nhau, mãi mãi.