Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi cuối cùng của buổi sáng vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng cuối tiết học. Thay vì tiếng ồn ào của việc gấp sách vở hay chuẩn bị ra về, cả lớp 12A3 như một tổ ong vỡ, tràn ngập những tiếng xì xào, bàn tán sôi nổi. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ khung cửa sổ lớn, xuyên qua những tán lá xanh um của cây phượng già, đổ những vệt sáng vàng óng xuống sàn lớp học lát gạch hoa. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, thoang thoảng lẫn với mùi hương hoa sữa từ sân trường theo làn gió nhẹ ùa vào, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc, vừa háo hức lạ kỳ.
Long vẫn ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, tay giữ chặt cây bút chì, lật đi lật lại cuốn sách Hóa học đã cũ. Cậu ấy cố gắng giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại không ngừng lướt về phía bàn trên, nơi Linh đang ngồi. Dáng người cao ráo của cậu khẽ chùng xuống, bờ vai rộng hơi gồng lên như thể đang gánh vác một điều gì đó vô hình. Cậu nghe rõ tiếng Hà và Loan, hai cô bạn ngồi bàn đầu, reo lên phấn khích. “Trại lần này nghe bảo có trò chơi lớn, chắc vui lắm! Tớ nghe nói còn có đêm lửa trại nữa đó!” Loan nói, giọng lanh lảnh, đôi mắt sáng rực. Vy, ngồi cạnh, gật gù phụ họa, thích thú với viễn cảnh những món ăn vặt được bày bán ở các gian hàng. “Mấy đứa mình chung đội nha? Mình phải nghĩ ra tên đội thật kêu!” Hà đề nghị, tay khua khua trong không khí.
Long thở dài khe khẽ, ngón cái miết nhẹ lên dòng chữ tên Linh được khắc vội trên thân bút. Cậu ấy nhớ lại cảm giác bối rối đến nghẹt thở khi Hùng huých vai, trêu chọc cậu và Linh ở quán trà sữa chiều qua. Cái cảm giác gượng gạo ấy, nó vẫn đeo bám cậu như một sợi dây vô hình, siết chặt lấy mỗi khi cậu định mở lời với Linh, hoặc đơn giản là chạm phải ánh mắt cô. Cậu muốn thể hiện sự quan tâm, muốn nắm lấy tay cô, muốn nói rằng cậu rất mong chờ được cùng cô tham gia hội trại này, nhưng mọi lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Tình cảm của cậu đối với Linh đã sâu sắc hơn rất nhiều, nhưng dường như, càng sâu sắc, càng chân thật thì cậu lại càng trở nên vụng về, e dè hơn. Cậu không muốn làm cô bối rối, không muốn khiến cô cảm thấy áp lực. Long tự hỏi, liệu mình có quá cẩn trọng không? Hay chính sự cẩn trọng ấy lại đang tạo ra khoảng cách không đáng có giữa hai người? Tâm trí cậu rối như tơ vò, một bên là sự háo hức chờ đợi những hoạt động sôi nổi của hội trại, một bên là nỗi lo lắng không biết làm thế nào để phá vỡ bức tường vô hình đang ngăn cách cậu và Linh. Cậu ước gì mọi thứ có thể tự nhiên như trước kia, khi mà chỉ một ánh nhìn, một nụ cười cũng đủ để họ hiểu nhau. Nhưng giờ đây, sau những biến cố, sau lời hẹn ước đêm hôm đó, mọi thứ dường như đã mang một trọng lượng khác.
Ở phía trên, Linh cũng không ngừng cảm nhận được ánh mắt của Long. Cô ấy đang cười nói cùng Mai và Lan, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo mỗi cử chỉ. Dáng người nhỏ nhắn của cô ấy toát lên vẻ hoạt bát, tươi tắn, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt to tròn, vẫn ẩn chứa một chút lo lắng. Linh cũng nghe thấy tiếng Hà và Loan ríu rít, và trái tim cô khẽ lỗi nhịp khi nghĩ đến việc chia đội. Cô ấy cũng muốn được ở chung đội với Long, muốn cùng cậu trải qua những thử thách của hội trại. Nhưng giống như Long, cô cũng đang vật lộn với sự ngại ngùng của chính mình. “Linh, cậu với Long cứ như hai cực nam châm ấy, hút nhau nhưng lại sợ chạm.” Lan nói thẳng, giọng điệu vẫn nhanh và dứt khoát, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ thông cảm. Cô ấy khẽ huých tay Linh, một nụ cười tinh quái nở trên môi. “Tụi này mà không 'đẩy thuyền' thì chắc hai cậu cứ đứng nhìn nhau mãi đến hết cấp ba quá!”
Linh đỏ mặt, vội vàng lắc đầu. “Lan nói gì kỳ vậy, tụi tớ... tụi tớ chỉ là bạn thôi mà.” Cô ấy cố gắng nói dối, nhưng trong lòng lại thấy chột dạ. Cô biết lời nói của mình không đủ sức thuyết phục, nhất là với những người bạn thân thiết như Lan và Mai, những người đã chứng kiến hành trình tình cảm đầy sóng gió của cô và Long từ đầu. Ánh mắt cô khẽ liếc về phía Long, thấy cậu ấy vẫn đang ngồi im lặng, giả vờ đọc sách. Một cảm giác hụt hẫng nhẹ dâng lên trong lòng Linh. Cậu ấy không nói gì ư? Không có một động thái nào sao? Cô nhớ rõ cái nắm tay ấm áp đêm qua, lời hứa hẹn về một tương lai chung. Nhưng giữa ánh sáng ban ngày, giữa bao nhiêu ánh mắt tò mò của bạn bè, mọi thứ dường như lại trở về vạch xuất phát, với những rào cản vô hình. Cô ấy muốn Long chủ động, muốn cậu ấy phá vỡ sự gượng gạo này, nhưng cô cũng không muốn mình là người gây ra sự chú ý không cần thiết.
Mai, với vẻ ngoài trầm tính và tinh tế, nhìn Linh với ánh mắt đầy thấu hiểu. Cô khẽ nắm lấy tay Linh, siết nhẹ. “Cậu ấy vẫn còn hơi ngại ngùng đúng không? Cứ tự nhiên đi Linh, tình cảm của hai cậu là thật mà.” Mai thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại mang một sức mạnh an ủi lạ kỳ. “Hội trại sẽ là cơ hội tốt đó. Cứ tin tưởng vào bản thân và vào Long đi.” Mai hiểu, Long và Linh đang ở một giai đoạn mà tình cảm của họ không còn là những rung động đầu đời mơ hồ nữa, mà đã trở thành một điều gì đó sâu sắc và có trách nhiệm hơn. Việc công khai nó, hay thậm chí là thể hiện nó một cách tự nhiên trước mặt mọi người, đòi hỏi một sự dũng cảm nhất định, nhất là với hai người vốn dĩ đều có phần hướng nội và kín đáo như họ. Cô tin rằng, những thử thách và hoạt động tập thể của hội trại sẽ là chất xúc tác để họ xích lại gần nhau hơn, phá bỏ những rào cản vô hình đang tồn tại.
Đúng lúc đó, Tuấn Anh, lớp trưởng, với vẻ ngoài thư sinh, đeo kính, đứng dậy, gõ nhẹ cây bút lên bàn để thu hút sự chú ý. “Các bạn ơi, cô Lan Anh yêu cầu chúng ta thống nhất cách chia đội và cử đội trưởng để nộp danh sách sớm. Ai có ý tưởng gì không?” Giọng cậu ấy rõ ràng, trách nhiệm. Tiếng xì xào bàn tán giảm bớt một chút, nhưng vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều vang lên. Long khẽ thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì sự chú ý đã không còn dồn vào cậu và Linh nữa. Cậu lại tiếp tục nhìn về phía Linh, cô ấy vẫn đang nói chuyện với Mai, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc. Cậu thầm ước, giá như cậu có thể lại gần, cùng cô bàn luận về hội trại, về những trò chơi, về tất cả mọi thứ. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn phá bỏ bức tường vô hình này, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
***
Trong lúc Tuấn Anh đang cố gắng tổng hợp những ý kiến rời rạc của cả lớp, một giọng nói tự tin, dứt khoát vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. Nguyễn Trọng Tùng, người thường không mấy quan tâm đến các hoạt động tập thể hay các buổi thảo luận chung của lớp, bất ngờ đứng dậy. Dáng người cao ráo, phong độ của cậu ấy nổi bật giữa đám đông đang ngồi. Mái tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt một vòng quanh lớp, dừng lại thoáng qua Long rồi tập trung vào Linh. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý, thoáng nở trên môi Tùng. Cậu ấy thường ăn mặc hợp thời trang, và hôm nay cũng không ngoại lệ, chiếc áo đồng phục được là phẳng phiu, chiếc đồng hồ đeo tay ánh lên vẻ sang trọng.
“Theo tớ, để đảm bảo công bằng và hiệu quả, chúng ta nên chia đội dựa trên năng lực và sở trường.” Tùng bắt đầu, giọng nói vang rõ, không hề có chút ngập ngừng nào. Cậu ấy dùng tay chỉ dẫn, mô phỏng việc chia đội như đang chỉ huy một trận đấu. “Ví dụ, một đội cần có người mạnh về thể lực để tham gia các trò vận động, người có đầu óc chiến thuật để giải đố, và người khéo léo để xử lý các tình huống bất ngờ. Như vậy, mỗi đội sẽ cân bằng và có thể phát huy tối đa khả năng.”
Lời đề xuất của Tùng ngay lập tức gây ra nhiều phản ứng trái chiều. Một vài học sinh gật gù tán đồng, cho rằng cách đó sẽ giúp đội mạnh hơn, dễ dàng giành chiến thắng. Minh Khôi, một nam sinh cao ráo, khỏe khoắn và đam mê thể thao, gãi đầu thắc mắc. “Nghe cũng hợp lý đó, nhưng làm sao để biết sở trường của từng người? Với lại, quan trọng là mọi người có thoải mái khi ở chung đội không chứ?” Cậu ấy nói, vẻ mặt có chút bối rối. Loan và Vy, sau vài giây im lặng, lại bắt đầu xì xào bàn tán, đôi mắt tinh ranh nhìn Tùng với vẻ tò mò. “Tự nhiên Tùng lại nhiệt tình vụ này vậy nhỉ?” Loan thì thầm với Vy, cô bạn tròn trịa bên cạnh.
Mai, luôn trầm tĩnh và có cái nhìn sâu sắc, nhỏ nhẹ góp ý. “Tùng nói cũng có ý, nhưng quan trọng là sự thoải mái và tinh thần đồng đội nữa. Hội trại là để vui vẻ, gắn kết, chứ không phải chỉ để cạnh tranh đâu.” Giọng Mai nhẹ nhàng, nhưng lại có sức nặng riêng, khiến Tùng khẽ nhíu mày. Cậu ấy không ngờ Mai lại lên tiếng phản đối.
Tùng dường như phớt lờ lời của Mai, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. Cậu ấy nở một nụ cười nhẹ, giọng nói cất lên đầy chủ ý. “À, vậy Ngọc Linh nên ở đội nào nhỉ? Cô ấy khá nhanh nhẹn và thông minh. Còn Long thì... chắc chắn là đội trưởng rồi, với khả năng lãnh đạo và thể lực tốt như vậy.” Tùng nói, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Linh, rồi lướt sang Long, như đang chờ đợi phản ứng của hai người. Giọng điệu của cậu ấy nghe có vẻ là một lời khen, nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó rất khó chịu, như thể cậu ấy đang cố tình sắp xếp mọi thứ theo ý mình, hoặc muốn đặt Long và Linh vào một tình huống khó xử.
Long đang im lặng lắng nghe, bàn tay vẫn siết chặt cây bút chì đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Khi Tùng nhắc đến tên cậu và Linh, một luồng khí nóng bốc lên trong lồng ngực Long. Cậu ấy cảm thấy một sự khó chịu tột độ. Cậu biết Tùng đang cố tình, đang cố ý đẩy cậu và Linh vào một tình thế mà cả hai đều đang muốn tránh. Long không muốn bị Tùng điều khiển, hay bị cậu ấy sắp đặt. Cậu ấy muốn tự mình chủ động, muốn tự mình phá vỡ khoảng cách với Linh, chứ không phải thông qua những lời lẽ đầy ẩn ý của Tùng. Cậu ấy siết chặt tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Tùng. Trong khoảnh khắc đó, vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày của Long lại càng trở nên sắc bén hơn. Cậu ấy muốn đứng dậy, muốn phản bác, muốn nói rằng việc chia đội là của cả lớp, không phải do Tùng quyết định, và càng không phải do Tùng gán ghép. Nhưng cậu ấy lại kìm lại, không muốn gây ra một cuộc tranh cãi không cần thiết ngay giữa lớp học, đặc biệt là khi Linh đang ngồi đó. Cậu ấy không muốn làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn cho cô. Cậu ấy cố gắng giữ bình tĩnh, hít thở sâu, nén lại sự tức giận đang bùng lên trong lòng. Cậu ấy cảm thấy như Tùng vẫn đang cố gắng kiểm soát mọi thứ, dù đã tuyên bố rút lui. Cái cảm giác bị thao túng này khiến Long vô cùng khó chịu.
Linh, ngồi đối diện Long, thoáng giật mình khi nghe Tùng nhắc tên mình và Long. Khuôn mặt cô ấy đỏ bừng lên. Cô ấy không ngờ Tùng lại có thể nói ra những lời như vậy ngay giữa lớp, trước mặt bao nhiêu bạn bè. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác bối rối xen lẫn khó chịu dâng lên. Cô ấy không muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý theo cách này. Cô khẽ quay đầu đi, tránh ánh mắt của Tùng, cố gắng giả vờ như không nghe thấy gì. Cô biết Tùng đang cố tình làm khó cô và Long, cố tình khuấy động mọi thứ. Cô cảm thấy một sự thất vọng nhẹ. Cô đã từng nghĩ Tùng đã chấp nhận mọi chuyện, nhưng dường như cậu ấy vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ. Linh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, áp lực từ những ánh mắt tò mò của bạn bè, và cả từ lời nói đầy ẩn ý của Tùng. Cô ấy ước gì mình có thể biến mất khỏi lớp học ngay lúc này. Cô chỉ muốn một sự bình yên, một sự tự nhiên để cô và Long có thể cùng nhau vượt qua những e dè ban đầu.
“Tôi nghĩ chúng ta nên thảo luận thêm về vấn đề này. Tùng có ý kiến hay, nhưng chúng ta cần sự đồng thuận của cả lớp.” Tuấn Anh vội vàng lên tiếng, cố gắng xoa dịu tình hình căng thẳng mà Tùng vừa tạo ra. Cậu ấy nhìn Long và Linh, trong lòng cũng cảm thấy có chút bất an. Tuấn Anh là một người lớp trưởng có trách nhiệm, cậu ấy muốn mọi người đều cảm thấy thoải mái và vui vẻ khi tham gia hội trại. Cậu không muốn bất kỳ sự bất đồng nào xảy ra.
Tùng nhếch mép cười, vẻ mặt đầy tự mãn. Cậu ấy biết mình đã đạt được mục đích, ít nhất là đã tạo ra một làn sóng ngầm trong lớp, và quan trọng hơn là đã khiến Long và Linh phải chú ý đến mình. Ánh mắt cậu ấy lướt qua Long lần nữa, như một lời thách thức ngầm. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ Tùng quyện lẫn với mùi phấn bảng, tạo nên một sự đối lập kỳ lạ trong không khí lớp học.
***
Tiếng chuông báo hiệu hết tiết, giờ giải lao buổi trưa vang lên, xé toạc không khí căng thẳng còn vương lại trong lớp học. Học sinh nhanh chóng ùa ra ngoài, tiếng bước chân rầm rập trên hành lang lát gạch hoa, tiếng cười nói rộn ràng xua đi những suy nghĩ nặng nề. Ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, nhưng những cơn gió biển từ Hạ Long vẫn thổi vào, mang theo hơi ẩm và chút vị mặn của biển cả, khiến không khí trở nên dễ chịu hơn. Long nhanh chóng thu dọn sách vở, cậu ấy không muốn nán lại trong lớp thêm một giây nào nữa.
Cậu vừa bước ra khỏi cửa lớp, định đi thẳng đến căng tin, thì một bàn tay quen thuộc đặt mạnh lên vai cậu. “Long, mày tính đi đâu đấy? Vội vàng thế?” Hùng nói, giọng lanh lảnh, kéo Long ra một góc hành lang khuất người qua lại. Hùng với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp lại khi cười, luôn là người khuấy động không khí và cũng là người tinh ý nhất trong nhóm bạn. Cậu ấy nhìn Long với ánh mắt đầy vẻ trách móc. “Mày với Linh cứ như hai người xa lạ ấy. Hội trại sắp tới mà thế này thì sao mà ‘phát triển’ được? Tùng nó còn đang lăm le nhìn kìa, mày cứ lơ là thế thì còn cơ hội nào nữa?” Hùng huých vai Long một cái rõ đau, cố gắng khích lệ cậu bạn. Mùi thức ăn từ căng tin thoang thoảng bay đến, khiến dạ dày Long khẽ biểu tình, nhưng tâm trí cậu lại đang bận rộn với những suy nghĩ khác.
Long thở dài, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn về phía sân trường, nơi những nhóm học sinh khác đang tụ tập, cười đùa. Cậu ấy vẫn có thể thấy Linh từ xa, cô ấy đang nói chuyện với Mai và Lan, mái tóc dài đen óng ả tung bay nhẹ trong gió. “Tao… tao cũng không biết phải làm sao nữa. Cứ thấy gượng gạo thế nào ấy.” Long thừa nhận, giọng nói trầm thấp, pha chút bất lực. Cậu ấy cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ. Cậu biết Hùng nói đúng, nhưng cậu thật sự không biết phải làm gì để phá vỡ cái khoảng cách vô hình này. Tình cảm của cậu và Linh là thật, nhưng dường như, việc thể hiện nó trước mặt mọi người, giữa những ánh mắt tò mò, lại trở thành một thử thách khó nhằn hơn cả việc đối mặt với Tùng. Cậu ấy nhớ lại những lần nắm tay Linh, những lời nói thì thầm dưới ánh trăng. Tại sao khi ở riêng, mọi thứ lại dễ dàng đến thế, mà khi có mặt bạn bè, mọi lời nói, mọi hành động lại trở nên khó khăn? Cậu sợ làm Linh khó xử, sợ cô ấy cảm thấy áp lực. Và chính sự sợ hãi đó lại vô tình tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người.
Hùng nhìn Long, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. “Mày cứ thế này thì làm sao mà tiến triển được. Tình cảm của tụi mày là cả lớp này biết hết rồi, có gì mà phải ngại nữa chứ? Cứ tự nhiên mà thể hiện thôi. Hội trại này là cơ hội tốt đó. Mày phải chủ động lên!” Cậu ấy vỗ vai Long thêm lần nữa, cố gắng truyền cho Long một chút năng lượng.
Trong khi đó, ở một góc hành lang khác, gần khu cầu thang, Mai và Lan đã vây lấy Linh. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, nắm chặt tay Linh, ánh mắt đầy sự lo lắng. “Tùng có vẻ hơi lạ, tự nhiên quan tâm vụ đội nhóm. Không biết có ý đồ gì không.” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, vẻ mặt trầm tư. Cô ấy nhìn Linh, ánh mắt thông minh ẩn sau cặp kính cận. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của Tùng, và cô không tin rằng Tùng đã hoàn toàn buông bỏ. Mùi gió biển thoảng qua, mang theo một chút cảm giác bất an.
Lan, với đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo, vuốt nhẹ mái tóc ngắn ngang vai của mình. Cô ấy nhìn về phía Long đang nói chuyện với Hùng. “Tớ cũng thấy vậy. Tùng mà tự nhiên hiền lành, tử tế thì chắc trời sập quá!” Lan nói, giọng hơi châm biếm. Rồi cô quay sang Linh, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Linh, cậu cứ thoải mái đi. Tình cảm của cậu và Long là thật mà, có gì phải ngại chứ? Tụi này sẽ ‘đẩy thuyền’ hết sức! Cứ coi như Tùng không tồn tại đi, cậu và Long phải tự tạo cơ hội cho mình chứ.” Lan vừa cười vừa động viên Linh, khẽ liếc về phía Long. Cô ấy hiểu rằng Linh và Long đều cần một chút thúc đẩy, một chút dũng khí để vượt qua những rào cản của chính mình. Cô biết rằng tình yêu tuổi học trò đôi khi thật mong manh, dễ vỡ, nhưng cũng đầy nhiệt huyết và chân thành.
Linh lắng nghe lời bạn bè, trong lòng dấy lên những cảm xúc lẫn lộn. Cô nhìn Long từ xa, cậu ấy vẫn đang trầm tư, ánh mắt hướng về phía cô. Một tia hy vọng nhỏ nhen nhóm trong lòng Linh. Cô biết Long cũng đang đấu tranh với những cảm xúc của riêng cậu ấy. Cô cảm thấy một sự ấm áp khi biết bạn bè luôn ở bên cạnh, luôn ủng hộ cô. “Tớ… tớ sẽ cố gắng.” Linh nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt vẫn không rời Long. Cô biết, Hội trại Thanh Xuân này sẽ là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội. Một cơ hội để cô và Long có thể phá bỏ những rào cản vô hình, để tình yêu của họ lại được tự nhiên như những con sóng vỗ về bờ cát Hạ Long. Cô tin rằng, dù có Tùng hay bất kỳ ai khác, cô và Long sẽ tìm được cách để viết tiếp những chương mới của cuốn “Ước mơ tuổi 17” một cách rạng rỡ và chân thật nhất.
Long, ở phía bên kia hành lang, cũng cảm nhận được ánh mắt của Linh. Cậu ấy thấy được sự do dự trong ánh mắt cô, nhưng cũng thấy được một tia hy vọng. Cậu ấy biết mình không thể cứ mãi gượng gạo như thế này được. Cậu ấy phải chủ động, phải dũng cảm hơn. Hội trại sắp tới, với những hoạt động đồng đội, những thử thách cần sự hợp tác, sẽ là cơ hội để cậu và Linh xích lại gần nhau hơn. Cậu tin tưởng vào tình cảm của mình và của Linh. Cậu tin rằng, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ lại một lần nữa chứng kiến tình yêu của họ được thử thách và lớn lên cùng thời gian, rực rỡ như nắng Hạ Long. Cậu hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay, một quyết tâm mới vừa được nhen nhóm trong lòng.