Rực rỡ thanh xuân
Chương 213

Kế Hoạch Hội Trại: Những Tính Toán Thầm Lặng

3912 từ
Mục tiêu: Công bố chi tiết thể lệ và các hoạt động của Hội trại Thanh Xuân, tăng cường sự hào hứng trong lớp.,Khắc họa rõ nét sự 'tính toán vị trí' âm thầm của Long và Linh, thể hiện sự trưởng thành trong cách họ đối diện với cảm xúc và tình huống.,Tiếp tục xây dựng sự căng thẳng xung quanh Tùng, gợi mở những toan tính của cậu ấy trong việc sắp xếp đội nhóm.,Tăng cường sự 'đẩy thuyền' tinh tế từ nhóm bạn thân, tạo ra những tình huống vừa hài hước vừa sâu sắc.,Thiết lập nền tảng cho việc chia đội và các hoạt động cụ thể sẽ diễn ra tại Hội trại.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Tuấn Anh, Hoàng Minh Khôi
Mood: Háo hức, mong chờ, có chút căng thẳng ngầm và lãng mạn tiềm ẩn.
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng cuối buổi sáng rải vàng qua khung cửa sổ lớp học, nhuộm một màu tươi mới lên những dãy bàn gỗ và cả những gương mặt đang tràn đầy sự háo hức. Tiếng chuông trường vừa dứt cũng là lúc cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, bước vào lớp cùng một thầy giáo trẻ từ Ban Tổ Chức Hội trại Thanh Xuân. Cả lớp 9A4 bỗng chốc im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía bục giảng, nơi một bầu không khí trang trọng pha lẫn mong chờ đang bao trùm. Mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với chút hương hoa sữa thoảng nhẹ từ sân trường vọng vào, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa đặc biệt.

“Chào các em!” Cô Lan Anh cất giọng trong trẻo, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học trò, dừng lại một chút ở Long và Linh, rồi lại khẽ mỉm cười. “Như cô đã thông báo, hôm nay chúng ta sẽ cùng đại diện Ban Tổ Chức, thầy Tuấn, công bố chi tiết về Hội trại Thanh Xuân sắp tới. Đây sẽ là một trải nghiệm không thể quên của tuổi học trò đấy!”

Thầy Tuấn, một thầy giáo trẻ trung, nhiệt huyết, tiến lên, trên tay cầm một tập tài liệu dày. “Chào các em! Hội trại Thanh Xuân năm nay có chủ đề ‘Vươn Ra Biển Lớn’, được tổ chức tại khu dã ngoại Bãi Cháy. Chúng ta sẽ có ba ngày hai đêm với rất nhiều hoạt động team-building sôi nổi, các trò chơi vận động đòi hỏi trí tuệ và sự khéo léo, thử thách kỹ năng sinh tồn cơ bản, và đặc biệt nhất là đêm gala lửa trại hoành tráng!” Thầy vừa nói, vừa chiếu lên màn hình một đoạn video ngắn giới thiệu các hoạt động, những hình ảnh lung linh về lửa trại, tiếng guitar bập bùng, những nụ cười rạng rỡ của học sinh khóa trước.

Cả lớp ồ lên, những tiếng reo hò, bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên như một làn sóng nhỏ. Tiếng bút viết trên giấy bỗng chốc bị lấn át bởi những tiếng xì xào, những câu hỏi nhỏ. Long ngồi ở cuối lớp, bờ vai rộng tựa vào ghế, đôi mắt màu hổ phách vẫn giữ vẻ tĩnh lặng thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong, một bộ não đang hoạt động hết công suất. Cậu ấy không chỉ nghe, mà đang phân tích từng từ khóa: "team-building", "trò chơi vận động", "thử thách kỹ năng sinh tồn", "đêm gala lửa trại". Mỗi hoạt động đều được cậu mường tượng ra, như những quân cờ trên bàn cờ chiến lược. Cậu hình dung ra Linh ở trong từng hoàn cảnh ấy, và cách cậu có thể ở bên cạnh cô ấy, bảo vệ cô ấy. Cái quyết tâm nhen nhóm từ chiều hôm qua giờ đây càng cháy bỏng hơn. Cậu không muốn bất kỳ ai xen vào giữa cậu và Linh nữa. Cậu đã quá mệt mỏi với những rào cản vô hình, với sự gượng gạo không đáng có. Hội trại này, cậu sẽ phải chủ động.

Hùng, ngồi ngay cạnh Long, không thể giấu nổi vẻ hào hứng. Cậu ấy quay sang, huých nhẹ vào tay Long. “Nghe hấp dẫn ghê! Long tính tham gia trò gì không? Cậu mà không tham gia là phí đấy!” Hùng thì thầm, đôi mắt híp lại vì cười. Cậu biết Long vốn ít khi thể hiện cảm xúc, nhưng Hùng cũng hiểu Long là một người toàn diện, bất cứ hoạt động nào cậu ấy tham gia cũng đều sẽ nổi bật. Hơn nữa, đây là cơ hội vàng để Long và Linh xích lại gần nhau, Hùng không thể không "đẩy thuyền".

Phía trên, Linh ngồi thẳng lưng, đôi mắt to tròn long lanh chăm chú nhìn lên màn hình. Cô ấy cũng cảm nhận được sự sôi nổi của cả lớp, và bản thân cô cũng không thể không hưng phấn. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ đung đưa mỗi khi cô quay sang nhìn Mai hay Lan, gương mặt rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, sự háo hức ấy lại xen lẫn một chút bối rối. Cô nhớ lại ánh mắt của Long chiều qua, và cả lời hứa thầm lặng với bản thân mình. Cô muốn gần Long, muốn phá bỏ bức tường vô hình, nhưng cô cũng lo lắng. Liệu Tùng có tiếp tục tìm cách chen vào không? Liệu cô và Long có thể thực sự thoải mái thể hiện tình cảm của mình giữa bao nhiêu ánh mắt tò mò? Cô khẽ liếc nhìn về phía Long, thấy cậu ấy vẫn trầm tư, ánh mắt hướng về phía bảng. Một sự tò mò len lỏi trong lòng cô: Long đang nghĩ gì vậy? Cậu ấy có đang nghĩ đến cô không?

Thầy Tuấn tiếp tục: “Các đội sẽ được chia ngẫu nhiên, mỗi đội gồm 10 thành viên. Tuy nhiên, để đảm bảo tính công bằng và khuyến khích sự hợp tác, Ban Tổ Chức cũng sẽ có những điều chỉnh nhất định về thành phần để cân bằng thể lực và trí tuệ giữa các đội.”

Vừa dứt lời, Tùng, ngồi ở dãy bàn giữa, đã giơ tay dõng dạc. Vẻ ngoài ưa nhìn, phong độ của cậu ta càng khiến lời nói thêm phần tự tin. “Thưa cô, Ban Tổ Chức đã có phương án chia đội chưa ạ? Em nghĩ nên có những đội đồng đều về thể lực và trí tuệ để cuộc thi công bằng hơn. Nếu chia ngẫu nhiên hoàn toàn có thể dẫn đến sự chênh lệch quá lớn, làm giảm tính cạnh tranh của hội trại.” Giọng Tùng nhanh và dứt khoát, ánh mắt sắc sảo lướt qua Linh một cách đầy ẩn ý, rồi dừng lại ở Long một giây trước khi quay lại nhìn thầy Tuấn. Một chút kiêu ngạo hiện rõ trên gương mặt cậu ta.

Long khẽ nhíu mày. Lời nói của Tùng nghe có vẻ hợp lý, nhưng cậu biết rõ mục đích thực sự của nó. "Cân bằng thể lực và trí tuệ" ư? Hay là tìm cách để cậu ta có thể tự lựa chọn đội, và đương nhiên, lựa chọn Linh vào đội của mình? Long siết nhẹ nắm tay, một cảm giác khó chịu len lỏi. Cậu biết mình không thể để điều đó xảy ra. Long không muốn Linh bị kéo vào những màn kịch tranh giành vô nghĩa. Tình cảm của họ không phải là một chiến thắng để khoe khoang. Nó là một điều gì đó thiêng liêng, cần được vun đắp một cách chân thành nhất, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu vạch ra những phương án đối phó. Cậu sẽ phải nhanh hơn, tinh tế hơn.

Linh cũng cảm nhận được sự khác lạ trong lời nói của Tùng. Ánh mắt cô khẽ cụp xuống. Cô không thích sự tính toán đó. Cô muốn mọi thứ thật tự nhiên, thật trong trẻo. Tuy nhiên, cô cũng không muốn gây ra sự chú ý. Cô chỉ hy vọng mọi chuyện sẽ diễn ra êm đẹp, và cô có thể có một hội trại vui vẻ bên Long. Cô không biết Long có nhận ra ý đồ của Tùng không, nhưng cô tin vào sự thông minh của cậu ấy. Cô tin Long sẽ không để mọi chuyện đi quá xa.

Cô Lan Anh mỉm cười nhẹ. “Cảm ơn ý kiến của Tùng. Ban Tổ Chức sẽ cân nhắc. Tuy nhiên, việc chia đội sẽ ưu tiên sự đa dạng và cơ hội để các em làm quen với những bạn mới. Các em cứ yên tâm, dù ở đội nào, tinh thần đồng đội và sự nỗ lực mới là yếu tố quan trọng nhất.”

Tiếng chuông báo hết giờ buổi sáng vang lên, cắt ngang không khí sôi nổi trong lớp. Học sinh bắt đầu đứng dậy, chuẩn bị cho giờ giải lao. Long cũng đứng dậy, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi Tùng, người đang quay sang nói chuyện với một vài bạn khác, vẻ mặt đầy tự mãn. Long biết, cuộc chiến ngầm cho "vị trí" của Linh đã chính thức bắt đầu.

***

Giờ ra chơi, sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương bỗng chốc trở nên ồn ào và náo nhiệt. Tiếng hò reo, tiếng cười đùa của học sinh hòa lẫn vào tiếng ve kêu râm ran dưới những tán cây cổ thụ. Nắng gắt tháng năm đổ xuống sân vận động Thiên Thanh, làm bãi cỏ xanh mướt thêm phần rực rỡ. Dù trời nắng, nhưng một làn gió biển mát lành vẫn thoảng qua, mang theo hương vị mặn mòi quen thuộc của thành phố Hạ Long.

Dưới gốc cây bàng lớn, nơi bóng mát trải dài như một tấm thảm xanh, nhóm bạn thân của Long và Linh đã tụ tập. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, vẫn là người khuấy động không khí nhất. Cậu ấy hào hứng vỗ vai Long, người vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt xa xăm hướng về phía sân vận động.

“Này Long, cậu mà không vào đội tớ thì thôi rồi! Phải có cậu thì mới thắng được chứ!” Hùng nói, giọng lanh lảnh, pha chút đùa cợt. Cậu ấy biết Long là một người đa tài, đặc biệt là trong các hoạt động thể chất và tư duy logic. Có Long trong đội thì như có "át chủ bài" vậy. Hơn nữa, cậu ta đang cố gắng tạo cơ hội để Long và Linh có thể ở cùng một đội, thuận tiện cho việc "đẩy thuyền" của mình. Hùng liếc nhìn sang nhóm của Linh, thấy cô ấy đang nói chuyện rôm rả với Mai và Lan.

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại khiến Hùng cảm thấy ấm lòng. “Cứ chờ xem sao đã. Ban Tổ Chức bảo sẽ điều chỉnh mà.” Giọng Long trầm thấp, nhưng trong lòng cậu đã có những tính toán riêng. Cậu biết Tùng sẽ không bỏ qua cơ hội này, và cậu cũng sẽ không để cậu ta có được điều mình muốn. Cậu phải tìm cách nào đó để đảm bảo mình sẽ ở gần Linh, một cách tự nhiên nhất, không gượng ép. Cậu đã tự hứa với bản thân, sẽ không để khoảng cách vô hình ấy tồn tại nữa.

Trong khi đó, Mai và Lan đã vây quanh Linh, người đang tỏ ra khá hào hứng với các hoạt động được công bố. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, thanh tú và cặp kính cận, nắm chặt tay Linh, ánh mắt thông minh ẩn chứa sự tinh tế. “Linh này, cậu thấy trò ‘Giải mã mật thư’ thế nào? Tớ thấy Long rất giỏi mấy cái đó đấy.” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, đầy ẩn ý. Cô ấy không trực tiếp nói ra, nhưng ý tứ đã rõ ràng: Long và Linh là một cặp trời sinh cho những hoạt động cần trí tuệ. Cô ấy muốn Linh tự nhận ra điều đó, và tự mình đưa ra quyết định. Mai hiểu rõ tâm lý của Linh, cô ấy biết Linh không thích bị ép buộc, nhưng lại dễ mềm lòng trước những lời gợi ý tinh tế. Mùi cỏ non từ sân vận động phả vào mũi, xen lẫn với hương hoa đại thoảng bay, khiến không khí trở nên dịu mát hơn.

Lan, với đôi mắt tinh nhanh và mái tóc ngắn năng động, lại thẳng thắn hơn. Cô ấy nhìn về phía Long, người vẫn đang nói chuyện với Hùng, rồi quay sang Linh. “Tớ cũng thấy vậy. Nếu Long vào đội cậu thì còn ai dám bắt nạt cậu nữa!” Lan nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. Cô ấy không ngần ngại "đẩy thuyền" một cách công khai, bởi vì cô ấy tin vào tình cảm của Long và Linh. Cô ấy tin rằng Long sẽ luôn bảo vệ Linh, và Linh cũng sẽ tìm thấy sự an toàn bên Long. Cô ấy biết Tùng đang có ý đồ, và cô ấy không thích điều đó.

Linh nghe lời bạn bè, má cô khẽ ửng hồng. Cô ấy cũng nghĩ đến Long khi nghe về trò “Giải mã mật thư”. Cậu ấy quả thật rất thông minh, và cô ấy luôn ngưỡng mộ điều đó. Nhưng cô chưa kịp nói gì thì một giọng nói quen thuộc đã vang lên ngay bên cạnh.

“Nếu là Linh thì nên chọn đội có người mạnh về chiến thuật, như mình chẳng hạn. Đảm bảo thắng chắc!”

Tùng xuất hiện từ phía sau, dáng người hơi gầy nhưng nhanh nhẹn, mái tóc tạo kiểu sành điệu, ánh mắt sắc sảo nhưng không quá thân thiện. Cậu ta đã tiếp cận nhóm Linh một cách tự nhiên đến đáng ngờ. Tùng nở một nụ cười tự tin, gần như là kiêu ngạo, ánh mắt chỉ hướng về Linh, hoàn toàn phớt lờ Mai và Lan. Mùi hương nước hoa đắt tiền của cậu ta thoang thoảng trong gió.

Linh hơi giật mình. Cô ấy không ngờ Tùng lại xuất hiện nhanh như vậy. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng cô. Cô không muốn Tùng xen vào những cuộc trò chuyện riêng tư của bạn bè, đặc biệt là khi nó liên quan đến Long. “À… Tùng.” Linh đáp lại một cách gượng gạo, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

Mai khẽ nhíu mày, ánh mắt thông minh của cô ấy liếc nhìn Tùng một cái đầy dò xét. Cô không thích sự tự tin thái quá của cậu ta, và càng không thích cách cậu ta cố gắng thao túng mọi thứ. Lan thì không giữ được vẻ bình tĩnh như Mai, đôi mắt cô ấy ánh lên vẻ khó chịu rõ rệt. Cô ấy định lên tiếng phản bác, nhưng Mai đã kịp khẽ nắm lấy tay cô, ra hiệu im lặng.

Long, ở phía xa, đã nhìn thấy Tùng xuất hiện bên cạnh Linh. Đôi mắt hổ phách của cậu ấy khẽ nheo lại, một tia lạnh lùng lóe lên. Cậu ta lại bắt đầu rồi. Long biết Tùng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, nhưng cậu cũng không phải là người sẽ đứng yên nhìn Tùng làm khó Linh. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tiến đến, kéo Linh ra khỏi vòng vây của Tùng, nhưng lý trí mách bảo cậu phải bình tĩnh. Cậu cần một kế hoạch, một chiến lược cụ thể. Hội trại này, cậu sẽ không chỉ tham gia với tư cách một học sinh, mà còn là một người bảo vệ, một người dẫn lối cho Linh.

Tùng vẫn tiếp tục, giọng nói có phần ngọt ngào hơn khi nói chuyện với Linh. “Thật ra, mình cũng đã nghĩ đến việc tập hợp một đội mạnh. Linh, cậu có muốn tham gia cùng bọn mình không? Sẽ rất vui và chắc chắn sẽ giành giải cao đấy.” Cậu ta cố ý nhấn mạnh vào từ "mình", như muốn khẳng định vị thế và sự chủ động của mình.

Linh nhìn Tùng, rồi lại khẽ liếc về phía Long. Cô ấy cảm thấy một sự bối rối tột độ. Cô không muốn làm Tùng phật lòng, nhưng cô lại càng không muốn tách rời khỏi Long. Cô biết Long đang nhìn, và cô không muốn cậu ấy hiểu lầm. “Tớ… tớ chưa biết nữa, Tùng ạ. Tớ nghĩ cứ để Ban Tổ Chức sắp xếp đi. Dù sao thì, vui là chính mà.” Linh khẽ cười, cố gắng từ chối một cách khéo léo nhất.

Câu trả lời của Linh khiến Tùng hơi khựng lại, nhưng chỉ trong chốc lát. Cậu ta vẫn giữ nụ cười tự mãn. “Thôi được, vậy thì cứ chờ xem sao. Nhưng nếu Linh cần sự hỗ trợ hay có bất kỳ thắc mắc nào về các trò chơi, cứ tìm mình nhé. Mình sẽ giúp đỡ hết sức.” Tùng nói, rồi quay lưng bước đi, ánh mắt lại lướt qua Long một cách đầy thách thức.

Long cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tùng vẫn kiên trì, và cậu ta không phải là đối thủ dễ chơi. Nhưng điều đó càng khiến Long thêm quyết tâm. Cậu ấy sẽ chứng minh cho Tùng thấy, và cho cả Linh thấy, tình cảm của cậu không phải là một trò chơi để giành giật. Nó là một cam kết, một lời hứa của tuổi thanh xuân, rực rỡ như nắng Hạ Long, bền bỉ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.

***

Đêm về, thành phố Hạ Long chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn đường hắt hiu và tiếng sóng vỗ rì rào từ xa vọng lại. Mùi thức ăn nấu nướng từ các căn hộ hàng xóm đã lắng xuống, nhường chỗ cho mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa cùng mùi hương quen thuộc của gia đình Long. Gió đêm mát mẻ thổi qua khung cửa sổ, khẽ lay động tấm rèm.

Long nằm trên giường, chiếc điện thoại trên tay hiển thị danh sách các hoạt động của hội trại. Ánh sáng đèn học vàng nhạt từ chiếc bàn học rọi xuống, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng. Cậu lướt qua từng trò chơi, từng thử thách: "Giải mã mật thư", "Vượt chướng ngại vật", "Đua thuyền rồng trên cạn", "Thi nấu ăn dã ngoại", "Gala lửa trại với các tiết mục văn nghệ". Mỗi cái tên đều được cậu phân tích cẩn thận.

Long hình dung ra từng tình huống. Với "Giải mã mật thư", cậu thừa biết đây là sở trường của mình, và cũng là một cơ hội tuyệt vời để Linh và cậu cùng nhau tư duy, cùng nhau giải quyết vấn đề. Cậu nhớ Linh đã từng nói cô ấy rất thích những trò chơi trí tuệ, và cô ấy thường bị cuốn hút bởi sự thông minh của cậu. Với "Vượt chướng ngại vật" hay "Đua thuyền rồng trên cạn", Long biết mình có lợi thế về thể lực. Cậu sẽ là người dẫn đầu, là người bảo vệ Linh khỏi mọi khó khăn. Cậu không muốn Linh phải chịu bất kỳ sự vất vả nào. Cậu muốn cô ấy luôn được an toàn, được vui vẻ khi ở bên cậu.

Trong tâm trí Long, những hình ảnh về Linh cứ thay nhau hiện lên: nụ cười rạng rỡ của cô ấy khi chiến thắng một trò chơi, ánh mắt lo lắng khi gặp khó khăn, hay đơn giản chỉ là khoảnh khắc cô ấy nhìn cậu với sự tin tưởng. Cậu nhớ lại lời hứa thầm lặng với bản thân, về việc phá bỏ bức tường vô hình. Cậu không thể cứ mãi gượng gạo, không thể mãi để Tùng có cơ hội chen chân vào. Hội trại này, cậu phải chủ động, phải thể hiện rõ ràng tình cảm của mình.

Long thở dài một hơi nhẹ. Cậu biết Tùng sẽ không từ bỏ. Những lời nói đầy tính toán của cậu ta ở trường đã chứng minh điều đó. Nhưng Long cũng không còn là Long của những ngày đầu, còn ngại ngùng, còn thiếu kinh nghiệm trong chuyện tình cảm. Cậu đã trải qua đủ những cung bậc cảm xúc, đủ những thử thách để hiểu rằng, tình yêu cần sự dũng cảm và kiên định. Cậu đặt điện thoại xuống, ánh mắt nhìn trân trân lên trần nhà, trong đầu là một loạt các chiến lược. Cậu sẽ phải quan sát kỹ cách chia đội, tìm cách để mình và Linh ở gần nhau nhất có thể. Cậu sẽ phải tạo ra những khoảnh khắc đặc biệt, những kỷ niệm chỉ có hai người.

“Lần này, mình sẽ không để bất cứ ai xen vào nữa… Linh, cậu sẽ ở cạnh mình.” Long thầm thì, giọng nói trầm thấp, đầy quyết tâm. Câu ấy đã không còn là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một lời khẳng định chắc nịch trong trái tim cậu.

Cùng lúc đó, tại căn hộ của mình, cách không xa căn hộ của Long, Linh ngồi bên bàn học, ánh sáng từ chiếc đèn bàn dịu nhẹ hắt xuống cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17". Cô nhẹ nhàng lật từng trang, những nét chữ tròn trịa của cô ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ về hội trại, về những trò chơi, và cả hình ảnh Long hiện lên trong tâm trí cô.

Cô đọc lại những dòng cô đã viết về Long, về sự thông minh, sự ga lăng và đôi mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa trái tim ấm áp của cậu ấy. Cô nhớ lại ánh mắt cậu ấy nhìn cô chiều nay, ánh mắt đầy sự quan tâm nhưng cũng chất chứa một điều gì đó khó nói. Cô biết Long cũng đang đấu tranh với những cảm xúc của mình.

Linh khẽ chạm tay vào trang giấy, nơi cô đã viết những ước mơ của mình. Cô ước rằng hội trại này sẽ là cơ hội để cô và Long có thể thực sự gần gũi hơn, để mọi rào cản tan biến. Cô không muốn Long phải lủi thủi một mình, cũng không muốn cậu ấy phải chịu đựng những hiểu lầm không đáng có. Cô biết Long là người ít nói, nhưng cô luôn cảm nhận được tình cảm chân thành từ cậu ấy.

Một sự háo hức lẫn chút lo lắng len lỏi trong lòng Linh. Háo hức vì những trải nghiệm mới, vì cơ hội được ở gần Long. Lo lắng vì sự xuất hiện của Tùng, vì những ánh mắt tò mò của bạn bè. Cô cũng nhớ lời Mai và Lan đã nói, rằng cô và Long phải tự tạo cơ hội cho mình. Cô không thể cứ mãi thụ động chờ đợi Long chủ động, cô cũng cần phải thể hiện sự quan tâm của mình.

Linh cầm cây bút, khẽ ghi thêm một dòng vào cuốn sổ tay: "Hội trại Thanh Xuân. Cơ hội để chúng ta gần nhau hơn. Phải dũng cảm lên, Linh!" Cô khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Cô tin rằng, dù có Tùng hay bất kỳ ai khác, cô và Long sẽ tìm được cách để viết tiếp những chương mới của cuốn "Ước mơ tuổi 17" một cách rạng rỡ và chân thật nhất. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ lại một lần nữa chứng kiến tình yêu của họ được thử thách và lớn lên cùng thời gian, rực rỡ như nắng Hạ Long. Cả Long và Linh, trong đêm tối yên tĩnh, đều đang ấp ủ những kế hoạch riêng, hướng về một mục tiêu chung: cùng nhau tạo nên một tuổi thanh xuân rực rỡ, không chút hối tiếc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ