Rực rỡ thanh xuân
Chương 236

Ánh Mắt Dịu Dàng Giữa Thanh Âm

2703 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc quá trình Long kiên nhẫn hướng dẫn Linh tập luyện, tập trung vào những cử chỉ dịu dàng và ánh mắt anh dành cho cô.,Làm nổi bật sự 'xao xuyến' và những rung động nội tâm mạnh mẽ của Linh khi cô cảm nhận được tình cảm của Long thông qua sự tương tác vật lý và ánh mắt.,Tiếp tục xây dựng sự gần gũi, tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau giữa Long và Linh, là tiền đề vững chắc cho việc Linh nhận ra tình cảm thật của Long (Ch.240).,Duy trì không khí lãng mạn, trong trẻo của tuổi học trò trong bối cảnh hội trại, đồng thời đẩy mạnh 'rising_action' của Arc.,Ngầm thể hiện sự bất lực và thất vọng của Tùng (có thể qua góc nhìn của nhân vật khác hoặc cảnh ngắn) khi chứng kiến sự gắn kết của Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Romantic, tender, warm, introspective (for Linh), subtly tense (due to Tùng's implied presence)
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió rì rào lướt qua những tán lá phi lao ven hồ, mang theo hơi ẩm mát lành của buổi chiều tà. Ánh nắng vàng óng như dát mật lên mặt hồ phẳng lặng, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Long và Linh ngồi cạnh nhau trên một chiếc ghế gỗ mục màu thời gian, nằm khuất trong một vòm cây rợp mát, cách khu sinh hoạt chung một quãng đủ xa để có sự riêng tư, nhưng cũng đủ gần để nghe thấy tiếng cười nói râm ran đâu đó vọng lại. Hùng, Mai và Lan chọn một vị trí thoáng đãng hơn một chút, dưới bóng cây bàng cổ thụ, tay cầm vài cuốn sách, nhưng ánh mắt không khỏi lén lút dõi theo hai người bạn đang tập trung cao độ kia.

Long mở cuốn sổ tay bìa da đã cũ sờn, những nét chì phác thảo chi chít trên trang giấy vàng ố. Đó là cuốn sổ mà cậu luôn mang theo, như một người bạn đồng hành tin cậy, chứa đựng không chỉ những ý tưởng học tập mà cả những suy nghĩ vu vơ của cậu. Cậu ấy đưa cho Linh xem bản phác thảo kịch bản, những nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại đầy biểu cảm. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng một đoạn kịch ngắn, khoảng ba phút, sau đó là bài hát chính. Đoạn kịch sẽ kể về một đôi bạn trẻ tình cờ gặp nhau tại Hạ Long, cùng trải qua những kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò, rồi dần nhận ra tình cảm dành cho nhau.” Giọng Long trầm ấm, đều đều, như dòng nước chảy qua khe đá, mang theo sự kiên nhẫn và một chút gì đó dịu dàng đặc biệt khi nói chuyện với Linh. “Tớ nghĩ Linh có thể đóng vai cô gái, còn tớ sẽ là chàng trai. Phần thoại thì Linh có thể thêm thắt theo cảm xúc của mình, miễn sao vẫn giữ được mạch truyện.”

Linh nhận lấy cuốn sổ, những ngón tay cô lướt nhẹ trên trang giấy, cảm nhận từng nét chì Long đã tỉ mẩn vẽ nên. Cô cảm thấy một luồng điện nhỏ chạy qua đầu ngón tay khi chúng vô tình chạm vào những dòng chữ của Long. Cô hơi cúi đầu, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt đang ửng hồng. “Tớ… tớ chưa bao giờ diễn kịch cả. Sợ không làm được.” Giọng cô nhỏ xíu, chứa đựng sự lo lắng. Cô đã quen với việc là tâm điểm của sự chú ý, nhưng việc diễn xuất trước đám đông lại là một thử thách hoàn toàn khác, nhất là khi phải thể hiện những cảm xúc phức tạp như thế này, cùng với Long.

Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt màu hổ phách của cậu ấy ấm áp và đầy khuyến khích. “Đừng lo, chỉ là những đoạn thoại đơn giản thôi. Chủ yếu là diễn tả qua ánh mắt và cử chỉ. Tớ sẽ hướng dẫn Linh.” Cậu ấy đặt tay lên trang sổ, chỉ vào một đoạn thoại: “Ví dụ như đoạn này, khi nhân vật của chúng ta lần đầu gặp nhau. Em chỉ cần nhìn tớ, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút tò mò. Sau đó, khi tớ đưa cho em một chiếc lá phong khô, em sẽ mỉm cười, một nụ cười thật tự nhiên, như ánh nắng Hạ Long buổi sớm mai vậy.” Long vừa nói vừa đưa tay lên, nhẹ nhàng mô phỏng động tác đưa vật gì đó cho Linh. Động tác của cậu ấy chậm rãi, cẩn trọng, như sợ làm vỡ một thứ gì đó vô cùng quý giá.

Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Long. Ánh mắt ấy sâu thẳm, dịu dàng, như có một dòng nước ấm chảy vào lòng cô. Cô cố gắng làm theo lời Long nói, ánh mắt mở to, rồi mỉm cười. Nụ cười của cô rạng rỡ như đóa hướng dương đón nắng, xua tan đi sự ngượng ngùng ban đầu. “Thế này được chưa Long?” Cô hỏi, giọng đã thoải mái hơn một chút, không còn vẻ ngập ngừng như lúc đầu.

Từ xa, Hùng huých nhẹ Mai, tủm tỉm cười. “Hai người cứ tình tứ thế này, làm bọn này FA chịu sao nổi!” Cậu ấy nói đùa, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tinh quái, như một người đã nhìn thấu tất cả. Thanh Lan, ngồi bên cạnh Hùng, chỉ khẽ nhếch mép cười, không nói gì, nhưng ánh mắt cô ấy cũng không rời khỏi Long và Linh. Cô ấy biết, điều Hùng nói không phải là không có cơ sở.

Mai khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Cậu ấy không nói thì thôi, cứ nói ra là y như rằng.” Cô ấy quay sang Thanh Lan, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế. “Linh có vẻ… khác hẳn khi ở bên Long. Tớ nghĩ, cậu ấy đang dần tìm thấy một phiên bản của chính mình mà trước đây cô ấy chưa từng biết.” Ánh mắt Mai xa xăm nhìn về phía hồ, nơi những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ cát, như những rung động đầu đời khẽ chạm vào tâm hồn.

Long và Linh dường như không để ý đến những lời trêu chọc từ phía bạn bè. Họ hoàn toàn chìm đắm vào việc tập luyện. Long kiên nhẫn hướng dẫn Linh từng chút một, từ cách đứng, cách di chuyển, đến cách biểu cảm ánh mắt. “Đúng rồi, Linh thử nhấc tay lên một chút, đúng rồi, nhẹ nhàng hơn… như đang vuốt ve làn gió vậy.” Long nói, tay cậu ấy khẽ chạm vào cánh tay Linh, điều chỉnh tư thế cho cô. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long truyền qua lớp vải áo mỏng, khiến Linh giật mình khẽ rụt lại. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác xao xuyến lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể. Cô ngẩng lên nhìn Long, nhưng cậu ấy vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt vẫn tập trung vào từng cử động của cô.

“Tớ nghĩ Linh có tiềm năng đấy,” Long nói, nụ cười trên môi cậu ấy rạng rỡ hơn. “Chỉ cần thả lỏng một chút nữa thôi.”

Linh gật đầu lia lịa, cố gắng tập trung vào từng lời Long nói, nhưng tâm trí cô lại không ngừng nghĩ về cảm giác vừa rồi. Bàn tay Long… tại sao lại ấm áp đến thế? Và ánh mắt cậu ấy… không còn vẻ lạnh lùng như cô vẫn thường nghĩ, mà thay vào đó là sự dịu dàng, quan tâm đến lạ. “Vâng… tớ sẽ cố gắng.” Cô đáp, giọng hơi run. Cô không biết liệu mình có đang cố gắng tập trung vào vai diễn, hay là cố gắng che giấu đi sự bối rối đang dâng trào trong lòng.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm thêm cho khung cảnh lãng mạn bên bờ hồ. Tiếng ve kêu râm ran hòa cùng tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên. Gió nhẹ lay động những tán lá, mang theo mùi hương hoa dại thoang thoảng cùng mùi cỏ non tươi mát. Long và Linh vẫn miệt mài tập luyện, giờ đây khoảng cách giữa họ đã gần hơn rất nhiều.

Khi buổi tập đi vào những phân đoạn khó hơn, Long phải tiếp cận Linh gần hơn để thị phạm. Cậu ấy đứng sát bên cô, giọng trầm ấm chỉ dẫn: “Chỗ này, em cần thả lỏng vai hơn một chút… đúng rồi, rất tốt.” Bàn tay Long khẽ chạm vào vai Linh, nhẹ nhàng xoa bóp như để giúp cô thả lỏng. Cảm giác từ bàn tay cậu ấy mạnh mẽ hơn, như một dòng điện chạy dọc sống lưng Linh, khiến cô rùng mình nhẹ. Tim cô đập thình thịch, mạnh đến nỗi cô sợ Long có thể nghe thấy. Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực cứ như bị bó chặt.

“Đừng căng thẳng quá, Linh,” Long nói, ánh mắt cậu ấy đầy quan tâm, như thể cậu ấy có thể đọc được suy nghĩ của cô. “Chỉ cần tự nhiên thôi. Hãy tưởng tượng em đang nói những lời này với một người bạn thân thiết nhất của mình.” Long nói, rồi lại tiếp tục hướng dẫn: “Và đoạn này, khi nhân vật của em nhận ra tình cảm của mình. Em sẽ nắm lấy tay tớ, ánh mắt chứa đựng sự bối rối nhưng cũng đầy chân thành.” Cậu ấy đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay Linh, một sự tiếp xúc vô cùng tự nhiên.

Khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Linh dường như ngừng lại. Bàn tay Long ấm áp, những ngón tay thon dài của cậu ấy khẽ chạm vào mu bàn tay cô, mang theo một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ người Long – mùi gỗ và một chút hương bạc hà – vấn vít quanh cô, khiến cô không khỏi xao xuyến. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt Long như một vực sâu không đáy, hút lấy mọi sự chú ý của cô. Ánh mắt ấy không chỉ dịu dàng, mà còn ẩn chứa một sự mong mỏi, một lời hứa hẹn mà Linh không thể gọi tên.

“Vâng… em sẽ cố gắng.” Linh thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Cô cúi mặt xuống, cố gắng tránh đi ánh mắt của Long, nhưng từng tế bào trên cơ thể cô đều như đang phản ứng lại sự gần gũi này. Cảm giác tim đập nhanh, đôi má nóng bừng, và những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu khiến cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì khác ngoài Long. Đây là cảm giác gì? Cái xao xuyến này, cái rung động mạnh mẽ này… Liệu có phải là điều mà Mai thường nói về “tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát” hay không?

Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh, mặc dù trong lòng cậu ấy cũng không khỏi dâng lên những cảm xúc mãnh liệt. Cậu ấy nhận thấy sự bối rối của Linh, đôi má ửng hồng và ánh mắt lảng tránh của cô. Cậu ấy biết mình không thể ép buộc, mà chỉ có thể kiên nhẫn. Cậu ấy khẽ siết nhẹ bàn tay Linh, như một lời động viên thầm lặng, sau đó nhẹ nhàng buông ra. “Em có vẻ hơi căng thẳng, hít thở sâu nào.” Giọng Long vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc. Cậu ấy đưa mắt nhìn ra phía hồ, nơi mặt nước phản chiếu ánh chiều tà rực rỡ, cố gắng để Linh có không gian riêng để ổn định lại cảm xúc.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những cảm xúc đang dâng trào. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua, cố gắng xua đi hơi nóng trên mặt. Khi mở mắt ra, Long đã lùi lại một chút, để lại khoảng trống vừa đủ để cô cảm thấy thoải mái hơn. Cậu ấy đang nhìn cô, ánh mắt vẫn dịu dàng và đầy thấu hiểu. Linh cảm thấy một sự tin tưởng mạnh mẽ dành cho Long. Cậu ấy không chỉ là một người bạn, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người luôn biết cách quan tâm cô một cách tinh tế nhất. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt Long dành cho cô đều như một dòng điện chạy qua, khiến cô không thể ngừng nghĩ về cậu ấy, về những cảm xúc mới mẻ đang nảy nở trong lòng.

Buổi tập kết thúc khi màn đêm đã buông xuống, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời Hạ Long. Không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi sương đêm. Long và Hùng bắt đầu cất dọn những đạo cụ đơn giản mà họ đã mang theo. Tiếng cười nói của Hùng vẫn vang vọng, nhưng Long thì im lặng hơn, ánh mắt cậu ấy thường xuyên liếc nhìn về phía Linh.

Linh vẫn ngồi lại trên chiếc ghế đá, tay ôm lấy cuốn sổ tay của Long, nơi những ý tưởng của họ đã được phác thảo. Cô nhìn ra mặt hồ lấp lánh ánh trăng, lòng ngổn ngang những cảm xúc mới mẻ. Những cử chỉ, ánh mắt của Long trong suốt buổi tập cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cái chạm tay ấm áp, ánh mắt dịu dàng đầy khuyến khích, giọng nói trầm ấm đầy kiên nhẫn… Tất cả như một cuộn phim quay chậm, không ngừng lặp lại trong đầu cô.

“Mình… mình đã ‘xao xuyến’ vì Long ư?” Linh tự nói với lòng, giọng thì thầm chỉ đủ cho cô nghe. “Đây là cảm giác gì vậy?” Cô chưa bao giờ trải qua một cảm xúc mạnh mẽ và hỗn loạn đến thế. Nó không giống như sự ngưỡng mộ cô dành cho một người bạn tài giỏi, hay sự thoải mái khi ở bên một người tin cậy. Đây là một thứ gì đó sâu sắc hơn, ấm áp hơn, khiến trái tim cô đập loạn nhịp mỗi khi nghĩ về cậu ấy. Cô nhớ lại những lời Mai đã nói về tình đầu, về những rung động tinh tế như sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. Phải chăng đây chính là nó? Cái cảm giác ‘rực rỡ thanh xuân’ mà bài hát nhắc đến, không chỉ là tình bạn, mà còn là một thứ tình cảm ngọt ngào hơn, đang dần nảy nở trong cô?

Xa xa, tiếng Hùng vang lên, phá vỡ dòng suy nghĩ của Linh. “Long à, cậu với Linh cứ như một cặp đôi vậy đó. Tớ sắp ghen tị rồi nha!” Hùng nói, giọng pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Long đầy ẩn ý.

Long khẽ mỉm cười, ánh mắt cậu ấy lại hướng về phía Linh, nơi cô đang ngồi một mình, mơ màng nhìn ra mặt hồ. Nụ cười của cậu ấy dịu dàng, chứa đựng sự mãn nguyện và một chút gì đó mong chờ. “Cậu lại nói vớ vẩn rồi.” Long đáp, nhưng giọng điệu của cậu ấy không hề có vẻ phản đối, mà ngược lại, còn ẩn chứa một sự đồng tình thầm lặng. Cậu ấy biết, những gì đang diễn ra giữa cậu và Linh không chỉ đơn thuần là bạn bè.

Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua ở rìa khu vực cắm trại. Tùng. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, lướt qua Long và Hùng, rồi dừng lại nơi Linh đang ngồi. Khuôn mặt anh ta tối sầm lại khi nhìn thấy Linh vẫn đang ôm cuốn sổ của Long, ánh mắt cô mơ màng hướng về phía Long. Tùng không nói một lời nào, chỉ khẽ nhếch mép, mang theo một nụ cười mỉa mai, rồi quay lưng bước đi trong im lặng, để lại một khoảng trống lạnh lẽo phía sau. Anh ta không cần phải nói, ánh mắt đó đã nói lên tất cả sự thất vọng, tức giận và ghen tị đang cuộn trào trong lòng.

Linh không hề hay biết về sự xuất hiện thoáng qua của Tùng. Cô vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong những rung động đầu đời đang nảy nở. Cuốn sổ tay của Long vẫn nằm trong tay cô, như một lời hẹn ước thầm lặng, một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đang dần xích lại gần nhau. Đêm Hạ Long trở nên huyền ảo hơn, với tiếng côn trùng rả rích và gió đêm rì rào, như đang ngân lên một giai điệu chung đôi cho tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ