Đêm đã về khuya, không khí trong khu sinh hoạt chung của trại trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh sáng mờ ảo từ đèn pin của Long hắt xuống, cắt ngang bóng tối như một lưỡi dao sắc lạnh, soi rõ khuôn mặt căng thẳng của ba người. Tiếng côn trùng từ rừng sâu vọng lại rả rích, như những lời thì thầm của màn đêm, cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá tạo nên một bản giao hưởng ma mị, càng làm tăng thêm sự nặng nề của bầu không khí. Mùi ẩm ướt của đất và cỏ cây sau một ngày nắng nóng phả vào không khí se lạnh về đêm, quyện với mùi than củi còn vương vấn từ những đống lửa trại đã tàn, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Linh đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực, cảm nhận rõ rệt sự hiện diện mạnh mẽ của Long bên cạnh mình. Cậu ấy không nói một lời nào, nhưng sự xuất hiện của cậu đã đủ để dập tắt ngọn lửa giận dữ và tuyệt vọng đang bùng cháy trong ánh mắt của Tùng. Đôi mắt hổ phách của Long khóa chặt vào Tùng, lạnh lùng và cương nghị đến mức dường như có thể đóng băng cả không khí xung quanh. Ánh mắt ấy không chỉ là sự cảnh cáo, mà còn là một lời khẳng định quyền sở hữu thầm lặng, một rào chắn vô hình bảo vệ Linh khỏi mọi sự xâm phạm. Linh cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ Long, xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy cô, tiếp thêm cho cô dũng khí để đối mặt với Tùng.
Tùng nhìn chằm chằm vào Long, ánh mắt đầy căm tức và bất lực. Cậu ta rõ ràng không muốn từ bỏ, nhưng sự kiên định toát ra từ Long đã khiến cậu ta chùn bước. Khoảnh khắc này, Tùng cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt trước sự mạnh mẽ, vững chãi của Long. Cậu ta biết mình đã thua, ít nhất là trong cuộc đối đầu trực tiếp này.
Linh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Long, một cử chỉ vô thức tìm kiếm sự ủng hộ, và Long khẽ siết nhẹ bàn tay cô đáp lại, như một lời động viên thầm lặng. Cô quay sang nhìn Tùng, ánh mắt đầy sự khó xử và tiếc nuối, nhưng cũng rất rõ ràng.
“Tùng à,” giọng Linh nhỏ nhẹ, nhưng từng lời nói lại vô cùng kiên định, “tớ... tớ xin lỗi. Tớ chỉ coi cậu là bạn thôi. Tớ thật sự xin lỗi vì đã khiến cậu hiểu lầm.” Cô không muốn làm Tùng tổn thương, nhưng cô biết mình cần phải nói ra sự thật. Càng kéo dài, mọi chuyện sẽ càng trở nên khó khăn hơn.
Lời nói của Linh như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Tùng. Khuôn mặt cậu ta thoáng qua một vẻ đau đớn tột cùng, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự tức giận và thất vọng. Cậu ta bật cười khẩy, một nụ cười méo mó, đầy chua chát.
“Tại sao?” Tùng gằn giọng, giọng nói khản đặc vì xúc động. “Tại sao lại là cậu ta? Cậu và Long... hai người có gì với nhau chứ? Anh đã cố gắng rất nhiều, đã làm mọi thứ để em vui, để em chú ý đến anh. Còn cậu ta thì sao? Cậu ta chỉ im lặng, chỉ đứng từ xa nhìn em, thế mà em lại chọn cậu ta sao?” Tùng đưa ánh mắt đầy vẻ trách móc và ghen tị nhìn Linh, rồi lại chuyển sang Long, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một lý do để bào chữa cho sự thất bại của mình.
Long khẽ nhích lên một bước, thân hình cao lớn che chắn gần như hoàn toàn cho Linh. Cậu vẫn giữ im lặng, không nói một lời nào, nhưng ánh mắt kiên định của cậu đã thay cho vạn lời nói. Long không cần phải biện minh cho bất cứ điều gì. Sự hiện diện của cậu đã là lời đáp rõ ràng nhất.
“Chuyện của chúng tôi không liên quan đến cậu, Tùng,” Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm, lạnh lùng và dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của màn đêm. Từng chữ như được đẽo gọt cẩn thận, không có chút cảm xúc thừa thãi, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. “Đừng làm khó Linh nữa. Hãy để cậu ấy yên.”
Lời nói của Long như một mệnh lệnh, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. Tùng đứng sững lại, ánh mắt nhìn Long đầy căm phẫn, nhưng cũng có chút sợ hãi. Cậu ta biết mình không thể chống lại Long, không chỉ về thể chất mà còn về ý chí. Sự kiên định của Long là điều mà Tùng không thể nào sánh bằng.
Một lát sau, Tùng chậm rãi quay lưng lại. Bóng lưng cậu ta chìm dần vào màn đêm, mang theo sự thất vọng và tức giận tột cùng. Cậu ta không nói thêm một lời nào, chỉ bước đi trong im lặng, để lại phía sau một bầu không khí nặng nề, xen lẫn chút chua xót. Tiếng bước chân của Tùng xa dần, rồi mất hút, chỉ còn lại tiếng côn trùng và tiếng gió.
Khi Tùng đã hoàn toàn biến mất, Linh mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy như vừa trút được gánh nặng đè nén bấy lâu. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt đầy biết ơn và ngưỡng mộ. Cậu ấy vẫn đứng đó, vững chãi như một ngọn núi, che chở cho cô. Long vẫn im lặng, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu đã dịu đi, không còn vẻ lạnh lùng như khi đối mặt với Tùng. Cậu nhìn Linh, ánh mắt tràn ngập sự quan tâm và lo lắng.
“Cậu không sao chứ?” Long hỏi, giọng nói trầm ấm, hoàn toàn khác hẳn với vẻ băng giá vừa rồi. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên khẽ chạm vào tóc Linh, như muốn trấn an cô.
Linh lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt. “Tớ không sao. Cảm ơn cậu, Long. Cậu đã đến đúng lúc.” Cô ngước nhìn Long, cảm thấy an toàn tuyệt đối khi ở bên cạnh cậu. Đêm nay, Long không chỉ là một người bạn, cậu còn là một người hùng, một điểm tựa vững chắc mà cô có thể dựa vào. Trong lòng Linh, một hạt giống cảm xúc mới đang nảy mầm, sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn bất kỳ điều gì cô từng cảm nhận trước đây. Cô nhận ra rằng, dù Tùng có nói gì, Long luôn là người cô tin tưởng, là người cô muốn dựa vào.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tán cây, nhuộm vàng cả khu sinh hoạt chung của trại. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi sương đêm còn vương vấn và mùi cây cỏ tươi mới. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười đùa của học sinh, tạo nên một bản hòa ca sôi động, náo nhiệt của một ngày mới ở hội trại. Mùi thức ăn sáng thoảng nhẹ từ khu bếp dã chiến – mùi trứng chiên, bánh mì nướng và cà phê – kích thích vị giác của mọi người.
Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, đứng trên một tảng đá lớn giữa khu sinh hoạt chung, tay cầm một chiếc loa nhỏ, giọng nói tươi tắn và tràn đầy năng lượng. Cô ấy trông trẻ trung và năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính, chiếc áo dài màu xanh ngọc bích càng làm tôn lên vẻ thanh thoát của cô.
“Chào buổi sáng, cả lớp!” Cô Lan Anh reo lên, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. “Các em đã có một đêm ngủ ngon chứ? Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục với các hoạt động thú vị nhé!”
Cả lớp đồng thanh đáp lại, không khí càng thêm phần hào hứng. Linh đứng cạnh Mai và Lan, cả ba đang rôm rả kể cho nhau nghe về những trò chơi buổi tối qua. Cô vẫn còn chút bối rối sau chuyện đêm qua với Tùng, nhưng sự vui vẻ của bạn bè và ánh nắng ban mai đã giúp cô xua đi phần nào những suy nghĩ nặng nề. Thỉnh thoảng, cô lại vô thức liếc nhìn về phía Long, cậu ấy đang đứng cùng Hùng ở một góc khác, trông vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc, một tia cảm xúc khó tả lướt qua, rồi cả hai đều nhanh chóng quay đi, một chút ngượng nghịu len lỏi.
Tùng thì ngồi cách xa đám đông, khuôn mặt vẫn còn u ám. Cậu ta không tham gia vào những câu chuyện phiếm hay tiếng cười đùa, chỉ im lặng nhìn về phía xa xăm, như thể tâm trí đang ở một nơi nào đó rất khác. Ánh mắt cậu ta thỉnh thoảng lại lướt qua Linh và Long, đầy vẻ phức tạp – có chút tiếc nuối, có chút ghen tị, và cả sự tức giận không thể che giấu. Hùng, Mai và Lan đều đã nhận ra sự căng thẳng giữa ba người, nhưng họ chọn cách im lặng, để cho mọi chuyện tự lắng xuống.
“Được rồi, các em lắng nghe đây!” Cô Lan Anh tiếp tục, giọng nói hào hứng. “Để khuấy động không khí đêm lửa trại tối nay, chúng ta sẽ có một đêm văn nghệ cây nhà lá vườn. Đây sẽ là cơ hội để các em thể hiện tài năng, sự sáng tạo của mình, và quan trọng hơn là tinh thần đoàn kết của lớp chúng ta!”
Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên. Học sinh bắt đầu bàn tán xôn xao về tiết mục của mình.
“Và đặc biệt,” cô Lan Anh nói tiếp, cố gắng giữ trật tự, “cô có một nhiệm vụ đặc biệt dành cho hai bạn, hai ngôi sao của lớp chúng ta. Cô muốn Long và Linh, hai em cùng nhau phụ trách một tiết mục đặc biệt, thể hiện tinh thần tuổi trẻ rực rỡ và nhiệt huyết của lớp 12A!”
Cả khu sinh hoạt chung bỗng chốc im lặng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Long và Linh. Linh hoàn toàn bất ngờ. Cô không nghĩ cô Lan Anh lại giao cho cô và Long nhiệm vụ này, đặc biệt là sau chuyện tối qua. Khuôn mặt cô thoáng đỏ ửng vì ngượng ngùng, cô quay sang nhìn Long, thấy cậu ấy cũng bất ngờ không kém.
Long đứng đó, đôi mắt hổ phách hơi mở to, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Cậu nhìn Linh một thoáng, một tia sáng lướt qua trong mắt cậu, rồi gật đầu với cô Lan Anh, như một lời chấp nhận nhiệm vụ.
Linh vẫn còn chút bối rối, nhưng khi nhìn thấy Long gật đầu, cô cũng nhẹ nhàng gật theo. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô, không còn là nụ cười gượng gạo mà là một sự hứng thú tiềm ẩn. Đây là một cơ hội để cô và Long làm việc cùng nhau, để hiểu nhau hơn, và có lẽ, để xua đi những căng thẳng còn sót lại từ đêm qua.
Hùng và Mai, Lan ở gần đó, khẽ mỉm cười và huých tay Linh một cách tinh nghịch. Mai thì thầm đủ nghe: “Cơ hội vàng nha Linh ơi!” Lan thì chỉ nháy mắt, đầy ẩn ý. Họ đều hiểu rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ văn nghệ đơn thuần, mà còn là một bước ngoặt quan trọng cho mối quan hệ giữa Long và Linh. Tùng, vẫn ngồi xa xa, siết chặt nắm tay, ánh mắt tối sầm lại. Cậu ta không thể tin nổi rằng ngay cả khi mọi chuyện đã rõ ràng, Long vẫn tiếp tục có được những cơ hội gần gũi với Linh. Cảm giác bất lực và ghen tị lại dâng trào trong lòng cậu.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dàng trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt của khu trại. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm những tán lá cây xào xạc như đang thì thầm những câu chuyện cổ tích. Long và Linh tìm đến một góc yên tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào của khu sinh hoạt chung. Đó là một khu đất trống nhỏ, được bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ cao lớn, tạo nên một bóng râm mát mẻ, dễ chịu. Mùi cây cỏ tươi mát, thoang thoảng mùi hoa dại len lỏi trong không khí, mang đến một cảm giác thanh bình và thư thái.
Họ ngồi đối diện nhau trên hai khúc gỗ tròn, vừa được Long tìm thấy và đặt xuống. Ban đầu, có một chút ngượng nghịu bao trùm không gian giữa hai người. Linh khẽ vuốt mái tóc dài của mình, đôi mắt to tròn lướt qua Long, rồi lại cúi xuống nhìn những ngón tay đang đan vào nhau. Long thì vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt cậu lại không ngừng quan sát Linh, như thể đang chờ đợi cô mở lời.
Linh hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng. “Vậy… chúng ta sẽ làm gì đây Long?” Giọng cô hơi ngập ngừng, mang theo chút hồi hộp và lo lắng. Cô vẫn chưa hình dung được mình và Long sẽ thể hiện tiết mục gì.
Long khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên một nụ cười nhẹ, hiếm hoi nhưng lại vô cùng ấm áp, khiến trái tim Linh khẽ lỗi nhịp. “Linh có ý tưởng gì không? Cô Lan Anh muốn một tiết mục thể hiện tinh thần tuổi trẻ. Tớ nghĩ chúng ta nên làm gì đó mà cả hai đều thấy thoải mái và có thể thể hiện được sở trường của mình.” Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt đầy sự lắng nghe và khuyến khích. “Cậu hát hay, hay là chúng ta thử một bài hát acoustic? Hoặc một vở kịch nhỏ, có thể kết hợp với âm nhạc?”
Nghe Long nói, Linh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cô không ngờ Long lại cởi mở và lắng nghe ý kiến của cô đến vậy. Từ trước đến nay, cô vẫn luôn nghĩ Long là một người ít nói, lạnh lùng, nhưng khi ở gần cậu, cô lại cảm thấy một sự ấm áp và quan tâm đặc biệt. Đôi mắt Linh sáng lên khi một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu.
“Một bài hát thì sao?” Linh nói, giọng cô trở nên hào hứng hơn, không còn vẻ ngập ngừng như lúc đầu. “Bài ‘Rực rỡ thanh xuân’ mà lớp mình hay hát ấy, có lẽ Long có thể đệm đàn guitar? Tớ nghĩ bài đó rất hợp với chủ đề của cô Lan Anh.” Cô nhớ lại những lần cả lớp cùng nhau cất vang bài hát ấy, những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò ùa về. Bài hát như một lời khẳng định cho tình bạn, tình yêu và những ước mơ tươi đẹp của tuổi trẻ, rực rỡ như nắng Hạ Long.
Long mỉm cười. Nụ cười của cậu ấy luôn có một sức hút đặc biệt, khiến cho khuôn mặt góc cạnh của cậu trở nên rạng rỡ và ấm áp. “Ý hay. ‘Rực rỡ thanh xuân’… rất phù hợp. Tớ sẽ tập đàn, còn cậu sẽ là giọng ca chính.” Long dừng lại một chút, suy nghĩ. “Chúng ta có thể thêm một đoạn kịch nhỏ để tăng thêm phần ý nghĩa cho bài hát. Một câu chuyện ngắn về tình bạn, về những ước mơ của tuổi trẻ, về những rung động đầu đời tại Hạ Long, nơi cất giữ những kỷ niệm quý giá.”
Linh gật đầu lia lịa, đôi mắt lấp lánh niềm vui. “Tuyệt vời! Long nghĩ ra cốt truyện đi, tớ sẽ giúp cậu phát triển kịch bản và lời thoại.”
Long lấy ra từ trong túi áo một cuốn sổ nhỏ, bìa da đã cũ sờn, và một cây bút chì khắc tên ‘Long’ mà cậu luôn mang theo. Đó là món quà từ bà cậu khi cậu còn nhỏ, một vật phẩm đặc trưng luôn đi theo cậu. Cậu mở sổ ra, bắt đầu ghi lại những ý tưởng sơ bộ. Linh leaned over, chỉ vào cuốn sổ, ánh mắt đầy tò mò và hứng thú. Khoảng cách giữa họ dường như được rút ngắn lại một cách tự nhiên. Cả hai cùng cúi đầu, trao đổi ý tưởng, những câu nói ban đầu còn rụt rè giờ đã trở nên thoải mái và ăn ý hơn rất nhiều.
“Chúng ta có thể bắt đầu với cảnh hai người bạn gặp nhau, rồi cùng nhau trải qua những khó khăn, những niềm vui, và sau đó là khoảnh khắc nhận ra tình cảm của mình,” Long đề xuất, ngón tay cậu lướt trên trang giấy, phác thảo những nét vẽ đơn giản.
Linh thêm vào: “Và kết thúc bằng cảnh họ cùng nhau hát bài ‘Rực rỡ thanh xuân’, tượng trưng cho sự gắn bó và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, dù có thể là những lựa chọn con đường khác nhau, nhưng tình yêu và tình bạn vẫn vẹn nguyên.”
Long ngẩng đầu lên, nhìn Linh. Ánh mắt cậu chứa đựng một điều gì đó sâu sắc, khiến Linh hơi bối rối. Cảm giác ghế gỗ thô ráp dưới tay Long và Linh dường như truyền đi một dòng điện nhẹ, kết nối hai trái tim đang dần xích lại gần nhau. Họ không chỉ đang bàn bạc về một tiết mục văn nghệ, mà còn đang cùng nhau xây dựng nên một câu chuyện, một lời hứa hẹn cho tương lai, một giai điệu chung đôi của riêng họ.
Trong không gian yên tĩnh của khu rừng, tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim hót xa xa trở thành phông nền cho những ý tưởng đang dần hình thành. Linh cảm thấy một sự tin tưởng và gắn kết mạnh mẽ với Long. Cậu ấy không chỉ là người bảo vệ cô khỏi Tùng, mà còn là người đồng hành cùng cô tạo nên những điều ý nghĩa. Việc Long và Linh cùng nhau tập luyện và chuẩn bị tiết mục này chắc chắn sẽ tạo ra nhiều khoảnh khắc riêng tư, lãng mạn, giúp họ hiểu nhau sâu sắc hơn, làm tiền đề vững chắc cho việc Linh nhận ra tình cảm chân thành của Long. Và có lẽ, bài hát mà họ chọn, ‘Rực rỡ thanh xuân’, sẽ không chỉ là một bài hát, mà còn là một thông điệp mà Long muốn gửi gắm đến Linh, một cách chân thành và giản dị nhất.