Rực rỡ thanh xuân
Chương 238

Khoảnh Khắc Quyết Định: Ai Là Người Bảo Vệ Em?

2777 từ
Mục tiêu: Khắc họa một tình huống thử thách trong hội trại, nơi Tùng cố gắng chen vào giúp đỡ Linh.,Làm nổi bật sự nhanh nhẹn, quyết đoán và bản năng bảo vệ của Long khi anh kịp thời hành động, khẳng định vị trí bên cạnh Linh.,Tạo ra một khoảnh khắc căng thẳng giữa Long và Tùng, thể hiện sự cạnh tranh ngầm và quyết tâm của Long.,Củng cố thêm cảm xúc 'xao xuyến' và sự tin tưởng của Linh vào Long, khiến cô nhận ra sự khác biệt giữa hai chàng trai.,Đẩy mạnh 'rising_action' của Arc, dẫn dắt đến việc Linh nhận ra tình cảm chân thành của Long trong Chương 240.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, protective, romantic (subtle), competitive
Kết chương: [object Object]

Nắng chiều Hạ Long dịu vợi, trải một tấm thảm vàng nhạt lên thảm cỏ xanh mướt của khu hội trại. Gió biển thổi nhè nhẹ, mang theo hơi ẩm mặn mà và chút hương cây cỏ dại, lướt qua những hàng cây phi lao rì rào phía xa, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của thiên nhiên. Tại khu vực thử thách, không khí lại sôi động và náo nhiệt hơn hẳn. Các đội học sinh đang lần lượt tham gia vào trò chơi “Vượt Chướng Ngại Vật Đồng Đội”, tiếng hò reo cổ vũ, tiếng cười nói và những bước chân dồn dập vang lên không ngớt, hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh đặc trưng của tuổi trẻ.

Chuỗi chướng ngại vật được ban tổ chức khéo léo sắp đặt, không quá khó khăn nhưng đủ để đòi hỏi sự khéo léo, sức mạnh vừa phải và tinh thần đồng đội. Có những đoạn phải bò qua đường hầm làm từ lưới, những bức tường gỗ thấp cần phải leo qua, hay những chiếc lốp xe xếp chồng lên nhau để nhảy vượt. Màu sắc của các vật cản nổi bật trên nền xanh của cỏ, tạo nên một bức tranh tươi sáng, đầy sức sống.

Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1 và cũng là một trong những thành viên ban tổ chức, đứng ở vạch xuất phát, tay cầm chiếc micro, giọng nói trong trẻo vang vọng: “Tiếp theo là đội số 3, các em chuẩn bị nhé!”

Đội số 3 chính là đội của Long, Linh, Hùng, Mai và Lan. Nghe thấy lời cô giáo, cả nhóm liền tập trung lại, nét mặt ai cũng lộ rõ vẻ quyết tâm. Hùng xoa hai bàn tay vào nhau, hào hứng ra mặt: “Cố lên anh em! Mục tiêu của chúng ta là giải nhất!”

Linh nở nụ cười tươi tắn, mái tóc đen óng ả búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú lấm tấm mồ hôi. Cô vẫn còn cảm thấy chút dư âm hưng phấn từ thử thách leo núi giả định lúc sáng. Nỗi sợ độ cao đã bị Long giúp cô vượt qua một cách ngoạn mục, và giờ đây, cảm giác tin tưởng vào cậu ấy dường như đã ăn sâu vào tiềm thức của Linh, mang lại cho cô một nguồn năng lượng mới. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí trong lành, ánh mắt lấp lánh nhìn Long, người đang đứng cạnh cô, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay lại ánh lên vẻ dịu dàng, quan tâm.

Long chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt kiên định của cậu ấy đã đủ để truyền thêm sức mạnh cho Linh. Cậu ấy đưa tay vỗ nhẹ lên vai Hùng, rồi liếc nhìn sang Mai và Lan, ra hiệu mọi người cùng nhau cố gắng. Mai, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, khẽ đẩy gọng kính, rồi chỉnh lại chiếc khăn rằn trên cổ. Lan thì hào hứng hơn, cô nàng nhún nhảy tại chỗ, sẵn sàng lao vào thử thách.

Trong lúc đội của Long đang chuẩn bị, từ phía bên kia sân, Tùng cũng đang tập trung đội của mình. Anh ta không ngừng dặn dò các thành viên, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Long và Linh, chứa đựng một sự cạnh tranh rõ rệt. “Chúng ta phải thắng đội Long, nhớ chưa?” Giọng Tùng hơi trầm, nhưng đủ để các thành viên trong đội nghe rõ. Anh ta muốn chứng tỏ bản thân, muốn giành chiến thắng, không chỉ vì giải thưởng mà còn vì một điều gì đó lớn lao hơn, mà chỉ mình anh ta hiểu rõ. Từ sau vụ leo núi, Tùng càng cảm thấy nung nấu ý chí phải vượt qua Long. Anh ta đã chứng kiến quá nhiều khoảnh khắc Linh được Long bảo vệ, và điều đó như một nhát dao đâm vào sự tự ái của Tùng. Anh ta không thể để tình trạng này tiếp diễn.

Tiếng còi hiệu vang lên. Đội số 3 bắt đầu.

Cả nhóm lao đi, Long dẫn đầu, sau đó là Hùng, Linh, Mai và Lan. Với Long, mọi thử thách đều như được thiết kế riêng cho cậu ấy. Những chướng ngại vật đòi hỏi sức mạnh và sự nhanh nhẹn đều được Long vượt qua một cách dễ dàng, uyển chuyển. Cậu ấy không chỉ đơn thuần vượt qua cho mình, mà còn luôn quay lại, đưa tay giúp đỡ Hùng, Mai và Lan. Đến lượt Linh, Long lại càng cẩn thận hơn. Cậu ấy không vội vàng, mà luôn chờ đợi, đôi mắt hổ phách chăm chú theo dõi từng động tác của cô. Khi Linh trượt chân nhẹ ở một đoạn đường trơn, Long đã ngay lập tức đưa tay ra đỡ, giúp cô lấy lại thăng bằng. Lúc bò qua đường hầm lưới, Long luôn đi ngay phía sau, đảm bảo cô không bị vướng mắc. Linh cảm thấy như có một bức tường vững chãi luôn ở phía sau mình, che chắn và bảo vệ cô khỏi mọi khó khăn. Cảm giác ấm áp và an toàn cứ thế dâng lên trong lòng, khiến cô càng thêm tin tưởng vào Long.

Sau khi vượt qua một loạt chướng ngại vật, đội của Long tiến đến phần "Vượt Khoảng Trống". Đây là một thử thách yêu cầu người chơi phải nhảy hoặc với qua một khoảng cách nhỏ giữa hai bệ gỗ cao khoảng một mét. Khoảng trống này không quá rộng, nhưng đủ để khiến những người không khéo léo hoặc thiếu tự tin phải chùn bước.

Linh đứng trước khoảng trống, nhìn xuống kẽ hở bên dưới, rồi lại nhìn sang bệ gỗ đối diện. Mặc dù vừa vượt qua nỗi sợ độ cao, nhưng bản năng thận trọng vẫn khiến cô hơi chùn lại. Cô hít thở nhẹ, cảm thấy hơi dốc sức sau những chướng ngại vật liên tiếp. Đôi mắt to tròn long lanh khẽ nhíu lại.

“Hơi cao một chút…” Linh thốt lên khe khẽ, giọng cô hơi khàn, nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm. Cô đưa tay lên sửa lại búi tóc, một vài sợi tóc con bám vào vầng trán ướt mồ hôi. Cô hơi nghiêng người, ước lượng khoảng cách. Dù đã có Long ở bên, sự bối rối thoáng qua vẫn khiến cô mất đà một chút. Đầu gối cô khẽ chùng xuống, có vẻ như cô sẽ không thể nhảy qua một cách dễ dàng.

Long ở ngay phía sau Linh, ánh mắt không rời cô một giây phút nào. Cậu ấy đã nhận ra sự lưỡng lự và một chút chới với của Linh. Trong khi đó, Tùng và đội của anh ta vừa hoàn thành chướng ngại vật trước đó và đang tiến đến gần. Tùng, với đôi mắt sắc sảo, đã nhanh chóng nắm bắt được tình hình. Anh ta thấy Linh đang gặp khó khăn, và đây chính là cơ hội để anh ta thể hiện bản thân, khẳng định sự quan tâm của mình. Một tia sáng lóe lên trong mắt Tùng, pha lẫn sự sốt sắng và một chút tự mãn.

“Linh! Cẩn thận! Để tớ giúp!” Tùng thốt lên, giọng anh ta nhanh và dứt khoát, gần như là một mệnh lệnh. Anh ta lao tới, những bước chân vội vã đạp trên nền cỏ, tay anh ta duỗi thẳng về phía Linh, như muốn nắm lấy tay cô, kéo cô về phía mình, hoặc giúp cô vượt qua chướng ngại vật. Khoảng cách giữa Tùng và Linh lúc này chỉ còn vài bước chân ngắn ngủi, bàn tay anh ta gần như đã chạm tới cô.

Nhưng Long còn nhanh hơn. Nhanh hơn một cái chớp mắt. Nhanh hơn cả suy nghĩ.

Ngay khoảnh khắc Tùng vừa thốt lên lời nói và lao tới, Long đã phản ứng. Cậu ấy không nói một lời nào. Không một tiếng động, chỉ có hành động dứt khoát và mạnh mẽ. Một tay Long vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay Linh. Bàn tay Long ấm áp và rắn chắc, lực đạo vừa đủ để Linh cảm thấy an toàn tuyệt đối mà không hề đau đớn. Cùng lúc đó, tay còn lại của Long vòng qua eo Linh một cách nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên cố. Cậu ấy gần như nhấc bổng Linh lên, giúp cô có thêm đà và sức bật. Với một động tác dứt khoát, Long đẩy nhẹ Linh về phía trước, giúp cô bật qua khoảng trống một cách dễ dàng, gần như không tốn chút sức lực nào.

Linh cảm thấy một lực đẩy êm ái, một cảm giác bay bổng trong chốc lát, và rồi cô đã ở bên kia bệ gỗ. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc. Cô thậm chí còn chưa kịp nhận ra mình đã vượt qua chướng ngại vật như thế nào. Long cũng theo sát ngay sau, nhảy qua khoảng trống một cách điêu luyện, rồi đứng chắn trước Linh.

Hành động của Long đã hoàn toàn chặn đứng Tùng. Bàn tay Tùng vẫn còn lơ lửng trong không trung, chỉ cách Linh một gang tay. Anh ta sững sờ đứng lại, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Long và Linh đang đứng sát bên nhau, gần đến mức dường như không một kẽ hở nào có thể lọt vào giữa họ. Long, với bờ vai rộng và dáng người cao lớn, đã che khuất Linh hoàn toàn khỏi tầm nhìn của Tùng, như một bức tường thành vững chãi.

Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm khu vực chướng ngại vật, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ thổi qua những tán cây và tiếng hò reo xa xa của các đội khác. Ánh mắt Long lạnh lùng, dứt khoát, nhìn thẳng vào Tùng. Trong đôi mắt hổ phách ấy, không có sự giận dữ hay thách thức lộ liễu, mà chỉ có một sự khẳng định ngầm, một tuyên bố không lời về vị trí của cậu ấy bên cạnh Linh. Đó là một ánh mắt nói lên rằng: "Cô ấy là của tôi. Tôi sẽ bảo vệ cô ấy."

Tùng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ta đã bị Long vượt mặt, một cách hoàn toàn thuyết phục. Bàn tay vẫn còn lơ lửng, giờ đây dường như trở nên thừa thãi và vô dụng. Khuôn mặt anh ta tối sầm lại, những đường nét sắc sảo giờ đây hằn lên vẻ bực bội và thất vọng. Hàm răng Tùng nghiến chặt, tạo ra một tiếng ken két nhỏ trong không khí tĩnh lặng. Anh ta đã cố gắng, đã nhanh chóng, nhưng vẫn không thể nào chen chân vào giữa Long và Linh. Cảm giác bị gạt ra rìa, bị coi thường, dâng lên trong lòng Tùng như một cơn thủy triều dữ dội.

“Long, cậu…” Tùng gằn giọng, lời nói như bị mắc nghẹn trong cổ họng. Anh ta muốn nói gì đó, muốn phản đối, muốn biện minh, nhưng không tài nào thốt nên lời. Ánh mắt Long vẫn kiên định, không chút nao núng, khiến Tùng cảm thấy mình như đang đứng trước một bức tường thép.

Long không đáp lại bằng lời. Cậu ấy chỉ nhẹ nhàng xoay người, để lộ Linh đứng ngay phía sau. Rồi, với giọng trầm ấm và dứt khoát, cậu ấy nói, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Tùng: “Không sao, tôi lo được.” Từng lời của Long như một mũi tên sắc bén, găm thẳng vào sự tự ái của Tùng. Nó không chỉ là một lời nói, mà còn là một sự khẳng định chủ quyền, một tuyên bố đanh thép rằng Long hoàn toàn có khả năng và quyền được bảo vệ Linh.

Linh, nãy giờ vẫn còn đang bàng hoàng vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh, khẽ rụt rè siết chặt tay Long. Bàn tay cô nhỏ bé trong bàn tay vững chắc của cậu ấy. Cảm giác ấm áp và an toàn lan tỏa khắp người cô. Một dòng điện chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm xúc khó tả, một sự rung động mãnh liệt đang trỗi dậy trong tim. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự biết ơn và cảm động sâu sắc.

“Long…” Cô khe khẽ gọi tên cậu ấy, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng. Trong khoảnh khắc đó, Linh nhận ra một điều quan trọng. Khi cô gặp khó khăn, người đầu tiên cô nghĩ đến là Long. Người luôn xuất hiện kịp thời, không cần nói nhiều lời mà chỉ hành động để bảo vệ cô, cũng là Long. Tùng, dù có ý tốt, nhưng sự vội vã và có phần khoa trương của anh ta đã không thể sánh bằng sự điềm tĩnh, quyết đoán và hiệu quả của Long. Cô nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa hai người. Một người luôn cố gắng để thể hiện, còn người kia chỉ đơn giản là hành động, một cách bản năng, một cách tự nhiên như hơi thở.

Long khẽ siết nhẹ tay Linh, như một lời trấn an, một lời động viên không lời. Cậu ấy khẽ cúi đầu xuống, ánh mắt dịu dàng hơn khi nhìn vào cô. “Đi nào,” cậu ấy khẽ nói, rồi quay lại nhìn Hùng, Mai, Lan đang đứng phía sau, ra hiệu cho mọi người tiếp tục.

Linh gật đầu nhẹ, trái tim cô vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm nhận được sự ấm áp và an toàn từ bàn tay Long, và điều đó khiến cô muốn dựa vào cậu ấy nhiều hơn nữa. Cô theo sát Long, bước chân nhẹ nhàng hơn, tự tin hơn.

Tùng đứng lại, nhìn theo bóng Long và Linh đang tiếp tục vượt qua các chướng ngại vật. Khuôn mặt anh ta tối sầm lại, vẻ phẫn nộ và uất ức hiện rõ trong đôi mắt sắc sảo. Bàn tay anh ta từ từ buông thõng xuống, rồi siết chặt thành nắm đấm. Những khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta đã thua, một cách hoàn toàn. Long không chỉ thắng trong trò chơi, mà còn thắng trong việc khẳng định vị trí của mình bên cạnh Linh. Cơn sóng ngầm của sự ghen tị và tức giận trong lòng Tùng cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hứa hẹn sẽ mang đến những rắc rối không lường trước. Anh ta không thể chấp nhận điều này.

Từ phía xa, Hùng, Mai và Lan đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Hùng tròn mắt ngạc nhiên, rồi quay sang Mai và Lan, khẽ huých tay họ. “Uầy, Long ‘ngầu’ quá!” Hùng thì thầm, giọng nói pha chút ngưỡng mộ. Mai khẽ mỉm cười, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên vẻ thấu hiểu. Cô biết, trong cuộc chiến giành lấy trái tim Linh, Long đã một lần nữa ghi điểm tuyệt đối. Lan chỉ gật đầu, ánh mắt sắc sảo của cô nàng cũng không bỏ sót một chi tiết nào. Cô luôn tin vào Long, và những gì cô vừa chứng kiến càng củng cố niềm tin đó. Long là người duy nhất có thể mang lại sự an toàn và tin tưởng tuyệt đối cho Linh.

Linh không hay biết gì về sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng Tùng. Cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc khi được Long bảo vệ. Khoảnh khắc vừa rồi, dù ngắn ngủi, đã khắc sâu vào tâm trí cô. Long không chỉ là một người bạn, một người đồng hành, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người luôn sẵn sàng che chở cho cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Tình đầu của Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang dần trở thành một dòng chảy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, hướng về một người duy nhất: Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang viết tiếp những trang mới, đầy kịch tính và cảm xúc, với những thử thách và những rung động ngày càng mãnh liệt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ