Rực rỡ thanh xuân
Chương 239

Nhịp Đập Đồng Điệu: Vượt Qua Ngọn Đồi Thử Thách

4015 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh cùng nhau vượt qua một chướng ngại vật khó khăn, sự ăn ý và tin tưởng lẫn nhau đã giúp họ thành công, khiến Linh cảm nhận rõ ràng hơn sự chân thành và tình cảm của Long.,Làm sâu sắc thêm mối liên kết cảm xúc và sự tin tưởng giữa Long và Linh, đẩy mạnh sự phát triển tình cảm của Linh.,Làm nổi bật khả năng lãnh đạo, sự kiên nhẫn và bản năng bảo vệ của Long, khiến Linh hoàn toàn tin tưởng anh.,Thể hiện sự trưởng thành của Linh khi cô vượt qua nỗi sợ hãi và hoàn toàn đặt niềm tin vào Long.,Duy trì không khí 'rising_action' của Arc, đồng thời tăng cường sự bực bội và tuyệt vọng của Tùng khi chứng kiến sự gắn kết của Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, romantic, emotional, triumphant (cho Long và Linh), frustrating (cho Tùng)
Kết chương: [object Object]

Tiếp nối khoảnh khắc căng thẳng khi Long tuyên bố quyền bảo vệ Linh, Tùng đứng đó, thân thể cứng đờ như một khúc gỗ mục giữa dòng nước lũ đang cuộn xiết. Ánh mắt cậu ta tối sầm lại, hằn lên một sự phẫn nộ và uất ức khó che giấu. Bàn tay siết chặt thành nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch, tựa như muốn nghiền nát điều gì đó vô hình trong không khí. Cậu ta đã thua, một cách hoàn toàn, không chỉ trong trò chơi mà còn trong cuộc chiến khẳng định vị trí bên cạnh Linh. Cơn sóng ngầm của sự ghen tị và tức giận trong lòng Tùng cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hứa hẹn sẽ mang đến những rắc rối không lường trước. Cậu ta không thể chấp nhận điều này, không thể chấp nhận việc Long, một cách đường hoàng và điềm tĩnh, đã cướp mất cơ hội của mình, và hơn thế nữa, cướp đi sự chú ý của Linh.

Long không bận tâm đến ánh mắt hằn học của Tùng. Cậu ấy chỉ nhẹ nhàng xoay người, để lộ Linh đang đứng ngay phía sau mình, vẫn còn hơi choáng váng vì những gì vừa xảy ra. Long khẽ siết nhẹ tay Linh, như một lời trấn an, một lời động viên không lời. Cậu ấy cúi đầu xuống, ánh mắt dịu dàng hơn khi nhìn vào cô. “Đi nào,” cậu ấy khẽ nói, rồi quay lại nhìn Hùng, Mai, Lan đang đứng phía sau, ra hiệu cho mọi người tiếp tục. Linh gật đầu nhẹ, trái tim cô vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm nhận được sự ấm áp và an toàn từ bàn tay Long, và điều đó khiến cô muốn dựa vào cậu ấy nhiều hơn nữa. Cô theo sát Long, bước chân nhẹ nhàng hơn, tự tin hơn, như một con thuyền nhỏ tìm thấy bến đỗ bình yên giữa biển khơi.

Từ phía xa, Hùng, Mai và Lan đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Hùng tròn mắt ngạc nhiên, rồi quay sang Mai và Lan, khẽ huých tay họ. “Uầy, Long ‘ngầu’ quá!” Hùng thì thầm, giọng nói pha chút ngưỡng mộ. Cậu bạn mập mạp này luôn là người dễ dàng bày tỏ cảm xúc của mình nhất. Mai khẽ mỉm cười, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên vẻ thấu hiểu. Cô biết, trong cuộc chiến giành lấy trái tim Linh, Long đã một lần nữa ghi điểm tuyệt đối, một điểm số mà Tùng, dù cố gắng đến mấy, cũng khó lòng bắt kịp. Lan chỉ gật đầu, ánh mắt sắc sảo của cô nàng cũng không bỏ sót một chi tiết nào. Cô luôn tin vào Long, tin vào sự chân thành và bản năng bảo vệ của cậu ấy, và những gì cô vừa chứng kiến càng củng cố niềm tin đó. Long là người duy nhất có thể mang lại sự an toàn và tin tưởng tuyệt đối cho Linh. Cô cảm nhận được sự gắn kết đặc biệt giữa hai người bạn của mình, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt, đang dần siết chặt hơn qua từng thử thách.

Linh không hay biết gì về sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng Tùng. Cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc khi được Long bảo vệ. Khoảnh khắc vừa rồi, dù ngắn ngủi, đã khắc sâu vào tâm trí cô. Long không chỉ là một người bạn, một người đồng hành, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người luôn sẵn sàng che chở cho cô, không cần phải nói quá nhiều lời hoa mỹ hay những hành động phô trương. Sự điềm tĩnh, quyết đoán và hiệu quả của Long đã hoàn toàn chinh phục cô, khiến mọi nghi hoặc hay lo lắng đều tan biến. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Tình đầu của Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang dần trở thành một dòng chảy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, hướng về một người duy nhất: Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang viết tiếp những trang mới, đầy kịch tính và cảm xúc, với những thử thách và những rung động ngày càng mãnh liệt.

***

Buổi chiều Hạ Long trong lành, nắng dịu và gió nhẹ, mang theo hơi mặn của biển cả vờn quanh khuôn mặt. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, trải dài như một tấm lụa khổng lồ, điểm xuyết vài vệt trắng mỏng manh của những đám mây lãng du. Âm thanh reo hò cổ vũ từ các đội khác vang vọng khắp khu vực hội trại, hòa lẫn với tiếng hướng dẫn dứt khoát từ ban tổ chức, tạo nên một bản giao hưởng sôi động của tuổi trẻ. Mùi đất ẩm, cỏ tươi quyện lẫn với mùi vật liệu mới từ các chướng ngại vật, một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại vô cùng đặc trưng của không khí hội trại. Không khí lúc này sôi động, náo nhiệt, đầy tính cạnh tranh nhưng cũng tràn đầy tinh thần đồng đội, khích lệ mọi người cùng nhau vượt qua giới hạn của bản thân.

Ban tổ chức hội trại, với nụ cười rạng rỡ và giọng nói đầy nhiệt huyết, giới thiệu thử thách tiếp theo: “Ngọn Đồi Tơ Nhện”. Đó là một mê cung phức tạp, được dựng lên giữa hai thân cây cổ thụ cao lớn, với hàng trăm sợi dây thừng đủ mọi kích cỡ đan xen chằng chịt, tạo thành một mạng nhện khổng lồ. Nhìn từ xa, nó giống như một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng, nhưng khi lại gần, độ khó của nó mới thực sự hiển hiện. Yêu cầu của thử thách này không chỉ là vượt qua mê cung mà không chạm chân xuống đất, mà còn phải bám vào những sợi dây và phối hợp nhịp nhàng với đồng đội. Ban tổ chức nhấn mạnh rằng đây là thử thách có độ khó cao nhất từ đầu hội trại, đòi hỏi không chỉ sức mạnh thể chất mà còn là sự khéo léo, tinh thần đồng đội và đặc biệt là sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau.

“Thử thách này đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội!” Người hướng dẫn viên nói lớn, giọng nói vang vọng khắp khu vực. “Hãy lựa chọn chiến thuật thật kỹ, và quan trọng nhất, hãy tin tưởng vào người bạn đồng hành của mình!”

Các đội khác bắt đầu xôn xao bàn bạc chiến thuật. Một số nhóm có vẻ hào hứng, số khác lại tỏ ra lo lắng trước sự phức tạp của “Ngọn Đồi Tơ Nhện”. Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên sự thăm dò, nhưng cũng đầy dịu dàng. “Em tin anh chứ?” cậu ấy hỏi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng qua tai Linh.

Linh, dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng khi nhìn vào mê cung dây chằng chịt kia, nhưng khi đối diện với ánh mắt kiên định của Long, mọi sự sợ hãi đều tan biến. Nỗi sợ độ cao, nỗi sợ hãi không gian chật hẹp dường như chỉ còn là một lớp sương mỏng, dễ dàng bị xua tan bởi sự hiện diện vững chãi của cậu ấy. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, ánh mắt long lanh thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối. “Em tin.” Giọng nói cô nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn, không một chút do dự.

Hùng, Mai và Lan đứng phía sau, cùng nhìn Long và Linh. “Cố lên Long, Linh ơi!” Hùng reo hò, vẫy vẫy tay đầy nhiệt tình. Mai khẽ mỉm cười, đôi mắt sau cặp kính cận lóe lên vẻ suy tư. Cô biết, thử thách này chính là một bước ngoặt quan trọng cho mối quan hệ của hai người bạn thân thiết của cô. Lan chỉ nhếch mép cười, ánh mắt sắc sảo của cô nàng vẫn dõi theo từng cử chỉ của Long và Linh.

Đội của Long cùng tiến vào khu vực chuẩn bị. Linh nhìn lại “Ngọn Đồi Tơ Nhện” một lần nữa. Những sợi dây thừng đan xen chằng chịt, một số mảnh mai như sợi chỉ, số khác lại dày dặn như thân cây con. Độ cao của nó khiến cô hơi choáng váng, nhưng khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long khẽ chạm vào cánh tay mình, cô lại lấy lại được sự bình tĩnh. Cậu ấy luôn ở đó, luôn là điểm tựa vững chắc cho cô. Trong đầu Linh hiện lên hình ảnh Long đã kiên nhẫn hướng dẫn cô leo núi giả, đã kịp thời nắm lấy tay cô khi cô mất thăng bằng. Long chưa bao giờ làm cô thất vọng, chưa bao giờ khiến cô cảm thấy bất an. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng hành động của cậu ấy luôn mạnh mẽ và dứt khoát hơn vạn lời nói.

Cậu ấy là người đầu tiên cô nghĩ đến khi gặp khó khăn. Cậu ấy là người luôn xuất hiện kịp thời, không cần phải hoa mỹ, không cần phải thể hiện. Cậu ấy chỉ đơn giản là ở đó, là chỗ dựa. Những suy nghĩ đó cứ xoay vòng trong tâm trí Linh, một dòng chảy ấm áp lan tỏa, xua đi mọi lo lắng còn sót lại. Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn Long, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. Dù có khó khăn đến mấy, cô cũng sẽ cố gắng hết sức, cùng với Long.

Tùng đứng tựa vào một thân cây cách đó không xa, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng cử chỉ của Long và Linh. Cậu ta thấy Long quay sang hỏi Linh, thấy Linh gật đầu, thấy ánh mắt hai người họ chạm nhau. Một tia lửa ghen tị bùng lên trong lòng Tùng, nóng rát như than hồng. Cậu ta cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, một khán giả bất đắc dĩ của vở kịch tình yêu mà cậu ta khao khát được làm diễn viên chính. Những lời nói đầy tự tin của Long, những cử chỉ quan tâm của cậu ấy dành cho Linh, tất cả đều như những lưỡi dao cứa vào lòng Tùng. Cậu ta muốn lao đến, muốn đẩy Long ra, muốn thay thế vị trí của cậu ấy. Nhưng lý trí mách bảo cậu ta rằng điều đó sẽ chỉ khiến Linh càng xa lánh cậu ta hơn mà thôi. Sự bất lực và phẫn nộ đan xen, tạo thành một khối u nhức nhối trong lòng Tùng. Cậu ta siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn đến tê dại.

***

Bước vào bên trong “Ngọn Đồi Tơ Nhện”, không khí lập tức trở nên khác biệt. Tiếng reo hò bên ngoài dường như bị nuốt chửng bởi hàng trăm sợi dây thừng chằng chịt. Âm thanh duy nhất còn lại là tiếng dây thừng sột soạt mỗi khi có ai đó bám vào, tiếng thở dốc nhẹ của Long và Linh, và tiếng tim Linh đập thình thịch trong lồng ngực mình. Mùi dây thừng mới quyện với mùi gỗ, mùi mồ hôi nhẹ của những người đã vượt qua trước đó, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy tập trung.

Long là người đi trước, dáng người cao ráo, bờ vai rộng lớn tựa như một bức tường thành vững chãi. Cậu ấy cẩn thận dò dẫm từng bước, đôi mắt hổ phách sắc bén quét qua từng sợi dây, kiểm tra độ chắc chắn của chúng trước khi đặt trọng lượng lên. Bàn tay cậu ấy chai sần nhưng vô cùng linh hoạt, bám chặt vào những sợi dây thừng, tạo thành điểm tựa vững chắc cho Linh. Mỗi khi Long di chuyển, những sợi dây lại khẽ rung lên, tạo ra một âm thanh sột soạt nhẹ, như tiếng thì thầm của gió giữa rừng cây.

Linh bám sát phía sau Long, đôi lúc cô nhắm mắt lại khi cảm thấy chênh vênh, khi những sợi dây lắc lư dưới chân mình. Nỗi sợ độ cao vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một ngọn núi lớn không thể vượt qua nữa. Giờ đây, nó giống như một đám mây mỏng, có thể tan biến bất cứ lúc nào dưới ánh nắng của sự tin tưởng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ lưng Long, từ bàn tay cậu ấy mỗi khi cậu ấy đưa ra để cô bám vào. Mỗi lời động viên của Long, dù chỉ là một câu nói ngắn gọn, cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh cho cô.

“Cứ bám chặt vào anh, đừng nhìn xuống. Anh ở đây.” Giọng Long trầm ấm, vang lên ngay bên tai Linh, xua tan đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô. Cậu ấy nói chậm rãi, rõ ràng, mỗi từ như một lời cam kết. Linh hít một hơi thật sâu, làm theo lời Long. Cô cố gắng không nhìn xuống khoảng không bên dưới, chỉ tập trung vào dáng lưng rộng lớn của cậu ấy, vào bàn tay đang chìa ra cho cô.

Đến một đoạn khó nhất, một khe hở rộng mà chỉ có thể vượt qua bằng cách Long phải giữ Linh ở một vị trí không thể tự mình với tới. Đó là một khoảng trống khá lớn, những sợi dây thừng ở đây cũng thưa thớt hơn, tạo cảm giác chông chênh và bất an. Linh nhìn xuống, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Em… em sợ,” cô thở dốc, giọng nói run run. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên sự hoảng loạn.

Long quay lại, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào mắt Linh, kiên định và đầy trấn an. Cậu ấy không nói nhiều, chỉ đơn giản là hành động. Long duỗi tay ra, nắm chặt lấy bàn tay Linh. Bàn tay cậu ấy ấm áp, mạnh mẽ, bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô. “Không sao đâu, anh sẽ không buông tay em. Tin anh.” Giọng Long vẫn trầm ấm, nhưng lần này có thêm một chút kiên quyết, như một lời thề. Cậu ấy nhìn cô, ánh mắt không hề dao động, truyền cho cô một nguồn sức mạnh vô hình.

Linh ngước nhìn Long, đôi môi mấp máy. Trong khoảnh khắc đó, mọi nỗi sợ hãi dường như bị đẩy lùi, thay vào đó là một cảm giác ấm áp lạ lùng, một sự tin tưởng tuyệt đối đang dâng trào trong lòng cô. Cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của Long phả vào mặt mình, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim cậu ấy khi cô khẽ tựa vào người cậu để tìm điểm tựa. “Vâng… em tin anh.” Cô thầm thì, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không ngờ.

Long khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ để sưởi ấm trái tim Linh. Cậu ấy dùng toàn bộ sức lực của mình, một tay bám chặt vào sợi dây thừng phía trước, một tay siết chặt lấy Linh. Long kéo cô lên, giữ cô lơ lửng giữa không trung trong một khoảnh khắc. Linh ôm chặt lấy Long, cảm nhận được sự vững chãi từ cơ thể cậu ấy. Mùi mồ hôi nhẹ nhàng nhưng nam tính của Long xộc vào mũi cô, một mùi hương dễ chịu và an toàn lạ lùng. Hơi thở cậu ấy đều đặn, mạnh mẽ, trái ngược hoàn toàn với nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực cô.

Ánh mắt Long kiên định nhìn thẳng vào Linh, như muốn nói rằng “Anh sẽ không bao giờ để em ngã”. Cậu ấy giữ cô thật chắc, đến khi cô có thể đặt chân lên sợi dây thừng bên kia khe hở. Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng, nhưng lại như kéo dài vô tận trong tâm trí Linh. Cô cảm nhận được sự rung động mạnh mẽ trong lồng ngực mình, không chỉ vì sợ hãi, mà còn vì một cảm xúc khác, một cảm xúc ngọt ngào và mãnh liệt đang dâng trào.

Trong khoảnh khắc đó, Linh nhận ra một điều quan trọng hơn bao giờ hết. Cô không chỉ tin Long, mà cô còn muốn dựa vào cậu ấy. Cô muốn ở bên cậu ấy, muốn cảm nhận sự ấm áp và an toàn mà cậu ấy mang lại. Long không cần phải cố gắng thể hiện, cậu ấy chỉ đơn giản là Long, và điều đó đã đủ để khiến trái tim cô rung động. Sự khác biệt giữa Long và Tùng, vốn đã rõ ràng từ thử thách trước, giờ đây càng trở nên sâu sắc và không thể chối cãi. Một người luôn thể hiện, còn một người chỉ đơn giản là hành động, một cách bản năng, một cách chân thành. Và người Linh muốn nương tựa, người khiến cô tin tưởng tuyệt đối, chính là Long.

Tùng, đứng cách đó không xa, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Cậu ta thấy Long nắm lấy tay Linh, thấy Long kéo cô qua khe hở một cách dễ dàng, tự nhiên. Cậu ta thấy Linh ôm chặt lấy Long, thấy ánh mắt tin tưởng tuyệt đối của cô dành cho cậu ấy. Một cảm giác bị cô lập, bị gạt ra khỏi thế giới của hai người họ bủa vây Tùng. Cậu ta cảm thấy mình như một bức tượng đứng giữa sa mạc, cô độc và bất lực. Cơn phẫn nộ trong lòng Tùng không ngừng bùng cháy, hòa lẫn với sự tuyệt vọng. Cậu ta không thể chịu đựng được việc chứng kiến sự gắn kết ngày càng chặt chẽ của Long và Linh, một mối liên kết mà cậu ta, dù cố gắng đến mấy, cũng không thể phá vỡ. Cậu ta nghiến răng, đôi mắt sắc sảo ánh lên sự tức tối và một sự căm ghét khó hiểu.

***

Cuối cùng, Long và Linh cũng chạm chân xuống mặt đất, hoàn thành thử thách “Ngọn Đồi Tơ Nhện”. Một tiếng reo hò vỡ òa từ phía bạn bè và các đội khác vang lên, kéo theo những tràng vỗ tay giòn giã. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long hiện rõ trên khuôn mặt Linh, cô thở hổn hển, nhưng ánh mắt cô nhìn Long tràn đầy biết ơn và một tình cảm đã không còn giấu giếm được nữa. Từng sợi dây thừng, từng khoảng trống, từng lời động viên của Long đã khắc sâu vào tâm trí cô, tạo nên một bức tranh tình cảm đầy màu sắc.

Long cũng nhìn lại cô, đôi mắt hổ phách ấm áp, lấp lánh sự tự hào. Cậu ấy khẽ xoa đầu Linh, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng biết bao sự dịu dàng. “Chỉ cần em tin anh thôi.” Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió biển đêm. Lời nói đó, không cần quá nhiều, lại đủ để sưởi ấm cả trái tim Linh. Cô cảm thấy mình đang trôi dạt trong một dòng sông hạnh phúc, an toàn và bình yên đến lạ.

Hùng, Mai và Lan chạy đến, khuôn mặt rạng rỡ. “Tuyệt vời quá! Hai cậu ăn ý thật đấy!” Hùng reo lên, vỗ vai Long một cách đầy ngưỡng mộ. Cậu bạn mập mạp này không thể ngừng cười, vì sự thành công của Long và Linh cũng chính là niềm vui của cậu. Mai khẽ gật đầu, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn ánh lên vẻ thấu hiểu. “Đúng là Long và Linh có khác,” cô thầm nghĩ, “họ sinh ra là để dành cho nhau.” Lan chỉ mỉm cười, ánh mắt sắc sảo của cô nàng cũng không giấu được sự hài lòng. Cô đã biết trước kết quả này, bởi vì Long và Linh luôn là một cặp đôi hoàn hảo, luôn là những mảnh ghép ăn ý nhất.

Linh khẽ dựa vào vai Long một thoáng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu ấy. Khoảnh khắc ấy, cô nhận ra tình cảm của mình dành cho Long không còn là những rung động mơ hồ của tuổi học trò nữa. Nó đã lớn lên, mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, trở thành một dòng chảy không thể ngăn cản. Cô đã yêu Long, yêu cái cách cậu ấy điềm tĩnh, yêu cái cách cậu ấy bảo vệ cô mà không cần phô trương, yêu cái cách cậu ấy luôn ở bên cô, trở thành điểm tựa vững chắc nhất. Sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho Long đã biến thành tình yêu, một tình yêu chân thành và trong sáng như nắng Hạ Long.

Từ xa, Tùng đứng tựa vào một thân cây, nhìn chằm chằm vào hai người. Khuôn mặt cậu ta tối sầm lại, đôi mắt sắc sảo ánh lên sự tức tối, ghen tị và cả sự tuyệt vọng. Cậu ta thấy Long xoa đầu Linh, thấy Linh khẽ dựa vào vai Long, thấy nụ cười hạnh phúc trên môi cô. Tất cả những hình ảnh đó như những mũi kim châm vào tim Tùng, khiến cậu ta đau đớn đến tột cùng. Cậu ta đã cố gắng, đã tìm mọi cách để gây ấn tượng với Linh, để thể hiện bản thân, nhưng cuối cùng, người Linh tin tưởng và dựa vào vẫn luôn là Long.

Bàn tay Tùng siết chặt thành nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ta cảm thấy mình như một kẻ thua cuộc thảm hại, bị loại khỏi cuộc chơi một cách không thương tiếc. Mối quan hệ giữa Long và Linh ngày càng sâu sắc, không thể phá vỡ, và điều đó khiến Tùng cảm thấy nghẹt thở. Cậu ta không thể chấp nhận được sự thật này. Một cơn giận dữ bùng lên trong lòng Tùng, hòa lẫn với sự tủi thân và tuyệt vọng. Cậu ta quay lưng bỏ đi trong im lặng, bước chân nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một tảng đá lớn.

Linh không hay biết gì về sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng Tùng. Cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc khi được Long bảo vệ. Khoảnh khắc vừa rồi, dù ngắn ngủi, đã khắc sâu vào tâm trí cô. Long không chỉ là một người bạn, một người đồng hành, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người luôn sẵn sàng che chở cho cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Tình đầu của Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang dần trở thành một dòng chảy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, hướng về một người duy nhất: Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang viết tiếp những trang mới, đầy kịch tính và cảm xúc, với những thử thách và những rung động ngày càng mãnh liệt. Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, đã hòa vào nhau, không chỉ trong thử thách mà còn trong nhịp đập của trái tim, báo hiệu một sự khởi đầu mới cho tình yêu của họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ