Long khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi vẫn không tắt. Cậu ấy khẽ đưa tay chạm vào má cô, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như muốn lau đi giọt nước mắt sắp lăn dài trên khóe mi cô. "Chỉ cần em tin anh là đủ rồi." Lời nói đó, lại một lần nữa, khiến trái tim Linh như muốn ngừng đập, rồi lại đập loạn xạ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng cô không muốn rời đi cái chạm tay dịu dàng của Long.
Hùng, Mai và Lan nhanh chóng chạy đến, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ. "Long! Linh! Hai cậu đỉnh quá!" Hùng reo hò, tiếng cậu lanh lảnh giữa không khí vui tươi. "Tớ cứ nghĩ là sẽ bị lạc mãi trong cái mê cung đấy chứ! Hai cậu phối hợp ăn ý không ai bằng!" Mai mỉm cười, ánh mắt thông minh của cô nàng nhìn Long và Linh đầy vẻ thán phục. "Đúng là tuyệt vời. Tớ không nghĩ có ai có thể làm tốt hơn hai cậu được." Lan cũng gật đầu đồng tình, cô nàng năng động giờ đây cũng mềm mại hơn chút, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Linh không nói nên lời, cô chỉ khẽ dựa đầu vào vai Long một lần nữa, cảm nhận sự vững chãi và hơi ấm từ cậu ấy. Mọi thứ xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc này. Cô đã yêu Long, yêu cái cách cậu ấy điềm tĩnh, yêu cái cách cậu ấy mạnh mẽ, yêu cái cách cậu ấy luôn bảo vệ cô một cách âm thầm nhưng đầy quyết đoán. Cô biết, đây không còn là những rung động mơ hồ nữa, mà là một tình yêu rõ ràng, mãnh liệt, một phần không thể thiếu trong tuổi thanh xuân rực rỡ của cô.
Từ xa, Tùng đứng tựa vào một thân cây khác, ánh mắt cậu ta đanh lại khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh nắng trưa Hạ Long dường như không thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo trong lòng cậu ta. Tùng thấy Linh dựa vào vai Long, thấy Long dịu dàng chạm vào má Linh, thấy nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi cô. Tất cả những hình ảnh đó như những nhát dao cứa vào trái tim Tùng, khiến cậu ta cảm thấy đau đớn và tức giận đến tột cùng. Bàn tay cậu ta lại siết chặt thành nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ta đã cố gắng, đã làm mọi thứ có thể, nhưng cuối cùng, Long vẫn là người chiến thắng, là người mà Linh lựa chọn. Tùng cảm thấy mình hoàn toàn bị đẩy ra ngoài cuộc, không còn một chút hy vọng nào. Một sự tuyệt vọng sâu sắc bao trùm lấy cậu ta. Cậu ta không thể chịu đựng thêm nữa. Với một tiếng thở dài nặng nề, Tùng quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một tảng đá lớn của sự thất bại và nỗi đau. Bóng dáng cậu ta dần khuất sau những tán cây, mang theo một cơn giận dữ âm ỉ và nỗi tuyệt vọng không lối thoát.
Linh không hay biết gì về sự ra đi của Tùng. Cô chỉ hoàn toàn đắm chìm trong khoảnh khắc của riêng mình và Long. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Tình đầu của Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, hướng về một người duy nhất: Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang viết tiếp những trang mới, đầy kịch tính và cảm xúc, với những thử thách và những rung động ngày càng mãnh liệt. Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, đã hòa vào nhau, không chỉ trong thử thách mà còn trong nhịp đập của trái tim, báo hiệu một sự khởi đầu mới cho tình yêu của họ, một tình yêu đã được khẳng định trong ánh sáng chói chang của một ngày hè rực rỡ.
***
Sáng hôm sau, mặt trời Hạ Long vừa hé rạng, những tia nắng vàng óng đã bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, nhuộm vàng cả không gian Công viên Bình Minh. Nơi đây như bừng tỉnh sau một đêm dài, với tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, và mùi cỏ xanh non còn đọng hơi sương. Con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ, uốn lượn quanh những bãi cỏ và khóm hoa rực rỡ sắc màu, dẫn đến cây cầu gỗ bắc ngang hồ nước trong xanh. Một vài tượng đài nhỏ mang tính biểu tượng nằm rải rác, kể những câu chuyện thầm lặng về thành phố biển. Khu tập thể dục ngoài trời hiện đại đã có lác đác người tập, tiếng nhạc sôi động từ loa di động hòa lẫn với tiếng cười nói rộn ràng của những người đi dạo buổi sáng. Bầu không khí sảng khoái, trong lành và tràn đầy năng lượng, mang đến một cảm giác thanh bình và gần gũi với thiên nhiên.
Cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, đứng giữa một khoảnh đất rộng, nơi các nhóm học sinh đang dần tập trung. Cô giáo chủ nhiệm của lớp 12A1 hôm nay mặc một bộ đồ thể thao năng động, khác hẳn với chiếc áo dài thường ngày, toát lên vẻ trẻ trung, nhiệt huyết. "Các em chú ý! Tập trung nào!" Giọng cô trong trẻo nhưng đầy quyền uy, nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người. "Hoạt động tiếp theo của chúng ta là 'Vòng Tròn Kết Nối'. Mục tiêu là xây dựng tinh thần đồng đội, sự phối hợp nhịp nhàng và trên hết là sự tin tưởng lẫn nhau!"
Linh đứng cạnh Long, nụ cười vẫn còn vương vấn trên môi cô sau những cảm xúc vỡ òa của ngày hôm qua. Ánh mắt cô thi thoảng lại lướt qua cậu ấy, tìm kiếm một cái chạm mắt, một nụ cười đáp lại. Long, như thường lệ, vẫn giữ vẻ điềm đạm, đôi mắt hổ phách chăm chú lắng nghe cô Lan Anh, nhưng đôi khi cậu ấy cũng khẽ nghiêng đầu về phía Linh, như thể muốn đảm bảo cô cũng đang theo dõi. Sự gần gũi vô hình đó khiến trái tim Linh ấm áp lạ thường. Cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự gắn kết giữa hai người, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt đã được dệt nên qua bao thử thách.
"Trò chơi này yêu cầu chúng ta phải tạo thành một vòng tròn lớn, tất cả các thành viên sẽ nắm tay nhau và cố gắng di chuyển theo hướng dẫn của người điều khiển mà không được buông tay, không được làm đổ bất kỳ chướng ngại vật nào đặt trên đường đi. Nhóm nào có thể giữ được vòng tròn nguyên vẹn và vượt qua các chướng ngại vật nhanh nhất sẽ thắng. Quan trọng nhất là sự ăn ý và giao tiếp!" Cô Lan Anh giải thích chi tiết, tay làm điệu bộ minh họa.
Đám học sinh bắt đầu xôn xao, bàn tán sôi nổi. Long khẽ quay sang Linh, định nói gì đó thì một bóng người đột ngột xen vào giữa hai cậu. Tùng, với vẻ ngoài chỉnh tề và nụ cười tự tin thường thấy, đã đứng ngay cạnh Linh. Cậu ta nhìn cô với ánh mắt có phần chiếm hữu.
"Linh, để tớ đứng cạnh cậu nhé, chúng ta sẽ dễ phối hợp hơn," Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng ẩn chứa một sự ép buộc nhẹ. Cậu ta khẽ dịch người, ép sát vào Linh, gần như đẩy Long ra một chút.
Linh hơi giật mình. Cô cảm thấy một sự khó chịu nhẹ lan tỏa trong lòng. Sau những gì đã xảy ra hôm qua, cô không còn muốn Tùng cứ mãi tìm cách tiếp cận mình như vậy nữa. Cô liếc nhìn Long, thấy ánh mắt cậu ấy khẽ nheo lại, một cái nhíu mày rất nhỏ xẹt qua gương mặt điềm tĩnh. Long không nói gì, chỉ lùi lại một bước, tạo ra một khoảng trống nhỏ, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn dán chặt vào Linh, như muốn hỏi xem cô có ổn không.
"Thằng Tùng lại giở trò rồi kìa," Hùng thì thầm vào tai Long, giọng nói đầy vẻ châm chọc. Cậu ấy đứng ngay sau Long, đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Hùng lắc đầu ngán ngẩm, vẻ mặt rõ ràng là không hài lòng với hành động của Tùng.
Long chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời Hùng. Cậu ấy hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào. Trong lòng Long, một sự bực bội không nhỏ đang dâng lên, nhưng cậu ấy hiểu rằng việc tranh cãi ở đây chỉ khiến Linh thêm khó xử. Ưu tiên hàng đầu của cậu ấy lúc này là sự thoải mái của Linh, và cách tốt nhất là giữ bình tĩnh, quan sát và hành động một cách tinh tế. Cậu ấy tin rằng Linh đủ tinh tế để nhận ra sự khác biệt giữa hai người. Long lặng lẽ dịch chuyển vị trí của mình một chút, đứng ngay sau Linh, sẵn sàng hỗ trợ cô bất cứ lúc nào. Cậu ấy sẽ không để Tùng có cơ hội làm cô khó chịu, dù chỉ là một chút.
Tiếng cô Lan Anh lại vang lên: "Nào, các em đã chọn được vị trí của mình chưa? Hãy tạo thành một vòng tròn lớn và nắm tay nhau đi!"
Cả nhóm bắt đầu di chuyển, tạo thành một vòng tròn rộng lớn trên bãi cỏ xanh mướt của công viên. Tiếng cười nói, tiếng hò reo hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu sống động của tuổi trẻ. Long và Linh, dù bị Tùng chen vào giữa, vẫn cảm thấy có một sự liên kết đặc biệt. Linh thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Long, và mỗi lần như vậy, cậu ấy đều mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng như muốn xoa dịu mọi lo lắng trong lòng cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy cảm xúc, nơi tình yêu và sự trưởng thành của Long và Linh đang được thử thách qua từng khoảnh khắc.
***
Buổi trưa, nắng Hạ Long trở nên ấm áp hơn, dịu dàng trải dài trên từng tán lá xanh mướt của Công viên Bình Minh. Dưới ánh nắng vàng nhạt, không khí vẫn trong lành, dễ chịu, nhưng đã có thêm sự rộn ràng của trò chơi "Vòng Tròn Kết Nối" đang diễn ra. Các nhóm học sinh đã tạo thành những vòng tròn lớn, nắm chặt tay nhau, cẩn thận di chuyển qua các chướng ngại vật được đặt một cách ngẫu nhiên: những chiếc cọc nhỏ, những sợi dây thấp, hay những mô đất gồ ghề. Tiếng cười nói, tiếng hò reo chỉ dẫn vang lên khắp nơi, đôi khi là tiếng xuýt xoa khi ai đó suýt vấp ngã, nhưng không khí tổng thể vẫn rất vui vẻ và đầy tinh thần đồng đội.
Trong vòng tròn của mình, Linh cảm thấy rõ ràng sự khác biệt trong cách Long và Tùng tương tác với cô. Tùng, đúng như dự đoán, liên tục cố gắng giành lấy sự chú ý của Linh. "Linh, cậu phải bước sang bên này chứ! Nhanh lên!" Cậu ta nắm chặt tay Linh, đôi khi còn kéo nhẹ cô về phía mình một cách khá thô bạo khi thấy cô có vẻ chậm chạp hoặc không theo kịp ý cậu ta. Ánh mắt Tùng luôn dán vào Linh, như muốn kiểm soát mọi cử động của cô. Cậu ta muốn Linh phải tuân theo hướng dẫn của mình, phải là "của mình", ngay cả trong một trò chơi tập thể. Điều này khiến Linh cảm thấy không thoải mái chút nào. Cô vốn là một người hoạt bát, năng động, nhưng lại không thích bị gò bó hay áp đặt. Sự sốt sắng đến có phần cưỡng ép của Tùng khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
Khi vòng tròn di chuyển qua một chướng ngại vật khó, một sợi dây vắt ngang mặt đất, Tùng đột ngột kéo Linh. "Bước dài lên Linh, qua đây nhanh!" Cậu ta gần như muốn nhấc bổng cô qua, khiến Linh mất thăng bằng. Cô chới với, suýt nữa thì ngã.
Ngay lập tức, một bàn tay vững chắc đã đặt nhẹ vào lưng Linh, không phải là một cái nắm giữ chặt mà là một sự nâng đỡ tinh tế. "Linh, cậu cứ theo nhịp tớ, từ từ thôi," giọng Long trầm ấm vang lên bên tai cô, nhẹ nhàng và trấn an. Long không nói lớn, không ra lệnh, mà chỉ là một lời hướng dẫn, một lời động viên. Cậu ấy giữ một khoảng cách vừa đủ, không quá sát, không quá xa, nhưng luôn sẵn sàng để làm điểm tựa cho Linh. Cứ mỗi khi Tùng cố tình kéo hoặc đẩy Linh, Long lại nhẹ nhàng điều chỉnh vị trí của mình, tạo ra một "hàng rào" vô hình bảo vệ cô khỏi những hành động quá khích của Tùng. Cậu ấy dùng ánh mắt trấn an, những cái chạm nhẹ vào lưng hoặc vai, hoặc chỉ đơn giản là giữ nhịp đi vững chãi của mình để Linh có thể dựa vào.
Linh cảm nhận rõ ràng sự khác biệt đó. "Sao Tùng cứ phải lớn tiếng thế nhỉ... Long thì luôn bình tĩnh," cô tự nhủ trong lòng. Tùng luôn vội vàng, luôn muốn mọi thứ phải theo ý mình, đôi khi còn làm cô cảm thấy áp lực. Trong khi đó, Long lại luôn kiên nhẫn, điềm tĩnh, để cô tự do nhưng vẫn luôn ở đó để bảo vệ, để hỗ trợ cô một cách âm thầm. Chính sự tinh tế đó của Long khiến Linh cảm thấy an toàn và được trân trọng. Cậu ấy không cố gắng kiểm soát cô, mà chỉ đơn giản là ở bên cạnh, là điểm tựa vững chắc.
Có một khoảnh khắc, Tùng cố gắng di chuyển vòng tròn theo một hướng khác, gây ra sự lộn xộn nhỏ. "Không phải hướng đó, Long! Chúng ta phải rẽ trái!" Tùng gắt gỏng, gần như muốn đẩy Long. Nhưng Long chỉ nhìn Tùng một cách bình thản, rồi nhẹ nhàng ghì tay Linh, đưa cô đi theo đúng hướng ban đầu mà cô Lan Anh đã chỉ dẫn. Long không đáp lại lời của Tùng, cậu ấy chỉ tập trung vào việc giữ cho Linh được an toàn và thoải mái. Sự điềm tĩnh của Long trong tình huống đó càng làm nổi bật sự nóng vội và thiếu kiềm chế của Tùng.
Mai và Lan, đứng ở một vị trí khác trong vòng tròn, cũng nhận thấy những gì đang diễn ra. Mai khẽ lắc đầu, ánh mắt cô nàng thông minh nhìn về phía Linh với vẻ lo lắng. Lan thì cau mày, rõ ràng là không thích cách Tùng đang cư xử. Họ hiểu rằng Long đang cố gắng hết sức để bảo vệ Linh một cách lặng lẽ, không muốn gây thêm căng thẳng.
Mỗi lần Linh cảm thấy khó chịu với Tùng, cô lại vô thức tìm kiếm Long. Ánh mắt Long luôn ở đó, một nụ cười nhẹ nhàng, một cái gật đầu khích lệ, hoặc đơn giản là sự vững chãi của bàn tay Long khi cả nhóm phải nắm tay nhau. Những cử chỉ nhỏ nhặt đó, tưởng chừng như vô nghĩa, lại có sức mạnh lớn lao, xoa dịu mọi bực bội trong lòng Linh. Cô nhận ra rằng, dù Tùng có cố gắng chen ngang đến đâu, thì khoảng cách giữa cô và Long, theo một cách nào đó, lại càng trở nên gần gũi hơn. Sự kiên nhẫn và quan tâm tinh tế của Long không chỉ là một hành động đơn thuần, mà đó là cả một sự thấu hiểu sâu sắc, một tình cảm chân thành mà Tùng, với tất cả sự cố gắng của mình, cũng không thể nào sánh bằng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những khoảnh khắc trưởng thành trong trái tim Linh, khi cô dần nhận ra giá trị thực sự của sự quan tâm, không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tôn trọng và bảo vệ âm thầm.
***
Khi hoạt động "Vòng Tròn Kết Nối" kết thúc, những tia nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt của Công viên Bình Minh. Không khí trở nên mát mẻ hơn, dịu nhẹ hơn, mang theo mùi cỏ tươi và hương hoa thoang thoảng từ những khóm hoa đang khoe sắc. Tiếng chim hót líu lo đã thay bằng tiếng rì rào của gió xào xạc qua tán lá, và xa xa là tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ. Vẻ ồn ào, náo nhiệt ban trưa dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự yên bình, tĩnh lặng đặc trưng của buổi chiều tà. Nắng vàng nhạt nhuộm một màu lãng mạn lên mọi cảnh vật, tạo nên một bức tranh Hạ Long đẹp đến nao lòng.
Linh tìm một chiếc ghế đá khuất dưới tán cây cổ thụ gần bờ hồ, nơi có thể ngắm nhìn mặt nước lấp lánh ánh hoàng hôn. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống, cảm nhận làn gió mát rượi mơn man trên làn da. Trong lòng cô lúc này, mọi cảm xúc đã lắng đọng lại, nhưng không phải là sự trống rỗng, mà là một sự rõ ràng đến bất ngờ. Cô từ từ mở chiếc ba lô nhỏ, lấy ra cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Cầm cây bút trên tay, Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm về phía mặt hồ gợn sóng, như đang tìm kiếm điều gì đó trong sâu thẳm tâm hồn.
Từng chi tiết trong ngày hôm nay chợt hiện về rõ ràng trong tâm trí cô. Sự sốt sắng, đôi khi có phần thô bạo của Tùng khi cố gắng kéo cô, chỉ dẫn cô. Ánh mắt kiểm soát, giọng nói lớn tiếng đầy áp đặt của cậu ta. "Tùng luôn muốn mọi thứ theo ý mình... nhưng Long thì khác." Linh khẽ lẩm bẩm, giọng đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy. "Cậu ấy luôn để mình tự do, nhưng vẫn luôn ở đó, bảo vệ mình... một cách âm thầm mà mình không hề hay biết."
Linh nhớ lại cái chạm tay nhẹ nhàng của Long, ánh mắt trấn an của cậu ấy mỗi khi Tùng làm cô khó chịu. Cô nhớ cách Long không tranh cãi với Tùng, mà chỉ dùng hành động để bảo vệ cô, để giữ cho cô một không gian thoải mái. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi cái chạm nhẹ đều chứa đựng sự quan tâm sâu sắc và lòng kiên nhẫn vô bờ bến. Đó không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tôn trọng. Không phải là sự ép buộc, mà là sự ủng hộ.
"Hôm nay, mình đã hiểu thêm về 'kiên nhẫn' và 'quan tâm' theo một cách rất khác..." Linh viết dòng chữ đó vào cuốn sổ, nét chữ tròn trịa, nắn nót. Cô dừng lại một chút, nghĩ về những gì mình muốn ghi xuống. "Kiên nhẫn không phải là chờ đợi, mà là sự thấu hiểu. Quan tâm không phải là kiểm soát, mà là sự bảo vệ âm thầm. Long, cậu ấy đã dạy mình điều đó." Cô viết thêm. "Cậu ấy luôn là điểm tựa vững chãi, không ồn ào, không khoa trương, nhưng luôn hiện hữu, luôn đúng lúc mình cần nhất. Tình cảm của mình dành cho Long không còn là những rung động mơ hồ nữa. Nó là một điều rõ ràng, mạnh mẽ, như con sóng lớn dạt vào bờ cát, không thể chối từ."
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ánh lên một sự quyết tâm lạ thường. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" không chỉ ghi lại những ước mơ, mà giờ đây còn là nơi lưu giữ những cảm xúc chân thật nhất, những khám phá về tình yêu đầu đời của cô. Cô cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều sau những ngày hội trại này. Tùng, với tất cả sự cố gắng của cậu ta, lại vô tình trở thành chất xúc tác, giúp Linh nhìn rõ hơn tấm lòng của Long, giúp cô nhận ra rằng tình yêu đích thực không nằm ở những lời nói hoa mỹ hay những hành động phô trương, mà nằm ở sự chân thành, sự kiên nhẫn và sự tôn trọng đối với đối phương.
Từ xa, Tùng đứng tựa vào một thân cây, ánh mắt cậu ta dõi theo Linh. Cậu ta đã không bỏ đi ngay sau khi trò chơi kết thúc. Thay vào đó, Tùng nán lại, hy vọng có thể tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Linh, để níu kéo chút gì đó còn sót lại. Nhưng khi nhìn thấy Linh ngồi một mình, say sưa viết vào cuốn sổ tay, vẻ mặt cô tràn đầy sự bình yên và thấu hiểu, Tùng biết mình đã thua. Cậu ta thấy Long đi về phía Linh, khẽ đặt tay lên vai cô, và Linh mỉm cười quay lại nhìn cậu ấy, ánh mắt rạng rỡ như ánh nắng hoàng hôn. Tất cả những gì Tùng cố gắng làm trong ngày hôm nay để chia cắt họ, lại chỉ khiến họ xích lại gần nhau hơn.
Một cảm giác bất lực đến tột cùng bao trùm lấy Tùng. Cậu ta đã làm mọi thứ có thể, đã cố gắng hết sức để giành lấy trái tim Linh, nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa. Bóng dáng Tùng cô độc, chậm rãi quay lưng bước đi, hòa vào màn chiều dần buông xuống của Hạ Long. Cậu ta không còn sự tức giận bùng nổ như hôm qua, mà thay vào đó là một nỗi tuyệt vọng sâu sắc, một sự chấp nhận cay đắng. Có lẽ, đã đến lúc Tùng phải học cách buông bỏ.
Linh không hề hay biết về sự ra đi lần nữa của Tùng. Cô chỉ hoàn toàn đắm chìm trong khoảnh khắc của riêng mình và Long. Long khẽ ngồi xuống cạnh cô, không nói gì, chỉ đơn giản là ở đó, cùng cô ngắm nhìn hoàng hôn trên vịnh Hạ Long. Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên từ cậu ấy. Cô biết, đã đến lúc mình phải chủ động hơn với tình cảm này. Đã đến lúc phải đối mặt với những cảm xúc sâu sắc nhất trong tim. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang mở ra một chương mới, đầy hứa hẹn, nơi tình yêu và tình bạn đã được thử thách và lớn lên cùng thời gian, chuẩn bị cho một lời thổ lộ mà cả hai đều khao khát. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến những trái tim trẻ đang đập cùng một nhịp, mạnh mẽ và đầy yêu thương.