Tiếng reo hò vỡ òa từ phía bạn bè và các đội khác vẫn còn vương vấn trong không khí, những tràng vỗ tay giòn giã dần lắng xuống, nhường chỗ cho cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc lan tỏa. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long hiện rõ trên khuôn mặt Linh, cô thở hổn hển, nhưng ánh mắt cô nhìn Long tràn đầy biết ơn và một tình cảm đã không còn giấu giếm được nữa. Từng sợi dây thừng, từng khoảng trống, từng lời động viên của Long đã khắc sâu vào tâm trí cô, tạo nên một bức tranh tình cảm đầy màu sắc, những nét vẽ đầu tiên của một điều gì đó lớn lao hơn cả tình bạn.
Long cũng nhìn lại cô, đôi mắt hổ phách ấm áp, lấp lánh sự tự hào. Cậu ấy khẽ xoa đầu Linh, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng biết bao sự dịu dàng. “Chỉ cần em tin anh thôi.” Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió biển đêm. Lời nói đó, không cần quá nhiều, lại đủ để sưởi ấm cả trái tim Linh. Cô cảm thấy mình đang trôi dạt trong một dòng sông hạnh phúc, an toàn và bình yên đến lạ, một dòng sông mà cô biết chắc chắn rằng Long chính là bờ đê vững chãi bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió.
Hùng, Mai và Lan chạy đến, khuôn mặt rạng rỡ. “Tuyệt vời quá! Hai cậu ăn ý thật đấy!” Hùng reo lên, vỗ vai Long một cách đầy ngưỡng mộ, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bạn thân giãn ra hết cỡ vì vui sướng. Cậu bạn mập mạp này không thể ngừng cười, vì sự thành công của Long và Linh cũng chính là niềm vui của cậu, như thể cậu cũng vừa vượt qua thử thách vậy. Mai khẽ gật đầu, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn ánh lên vẻ thấu hiểu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Đúng là Long và Linh có khác,” cô thầm nghĩ, “họ sinh ra là để dành cho nhau.” Lan chỉ mỉm cười, ánh mắt sắc sảo của cô nàng cũng không giấu được sự hài lòng. Cô đã biết trước kết quả này, bởi vì Long và Linh luôn là một cặp đôi hoàn hảo, luôn là những mảnh ghép ăn ý nhất, và mọi chuyện đang diễn ra đúng như cô dự đoán.
Linh khẽ dựa vào vai Long một thoáng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu ấy, một hơi ấm quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một ý nghĩa hoàn toàn khác. Khoảnh khắc ấy, cô nhận ra tình cảm của mình dành cho Long không còn là những rung động mơ hồ của tuổi học trò nữa. Nó đã lớn lên, mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, trở thành một dòng chảy không thể ngăn cản, cuốn trôi mọi nghi hoặc và do dự. Cô đã yêu Long, yêu cái cách cậu ấy điềm tĩnh, yêu cái cách cậu ấy bảo vệ cô mà không cần phô trương, yêu cái cách cậu ấy luôn ở bên cô, trở thành điểm tựa vững chắc nhất. Sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho Long đã biến thành tình yêu, một tình yêu chân thành và trong sáng như nắng Hạ Long, rực rỡ và đầy hy vọng.
Từ xa, Tùng đứng tựa vào một thân cây thông cổ thụ, thân cây sần sùi dường như cũng không thể xoa dịu được ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng cậu ta. Tùng nhìn chằm chằm vào hai người, đôi mắt sắc sảo ánh lên sự tức tối, ghen tị và cả sự tuyệt vọng đang cuộn xoáy. Cậu ta thấy Long xoa đầu Linh, thấy Linh khẽ dựa vào vai Long, thấy nụ cười hạnh phúc trên môi cô, một nụ cười mà Tùng đã khát khao được nhìn thấy khi cô ở bên mình. Tất cả những hình ảnh đó như những mũi kim châm vào tim Tùng, khiến cậu ta đau đớn đến tột cùng, một cảm giác bị xé toạc và bị bỏ lại phía sau. Cậu ta đã cố gắng, đã tìm mọi cách để gây ấn tượng với Linh, để thể hiện bản thân, nhưng cuối cùng, người Linh tin tưởng và dựa vào vẫn luôn là Long, và điều đó giống như một bản án không thể chối cãi.
Bàn tay Tùng siết chặt thành nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên rõ ràng. Cậu ta cảm thấy mình như một kẻ thua cuộc thảm hại, bị loại khỏi cuộc chơi một cách không thương tiếc, không một lời từ biệt hay cơ hội phản kháng. Mối quan hệ giữa Long và Linh ngày càng sâu sắc, không thể phá vỡ, và điều đó khiến Tùng cảm thấy nghẹt thở, như có một tảng đá lớn đè nặng lên lồng ngực cậu ta. Cậu ta không thể chấp nhận được sự thật này, rằng tất cả những nỗ lực của cậu ta đều trở nên vô nghĩa, rằng cậu ta chưa bao giờ có cơ hội. Một cơn giận dữ bùng lên trong lòng Tùng, hòa lẫn với sự tủi thân và tuyệt vọng đến tột cùng. Cậu ta quay lưng bỏ đi trong im lặng, bước chân nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một tảng đá lớn, hoặc có lẽ là cả một thế giới đang sụp đổ.
Linh không hay biết gì về sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng Tùng. Cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc khi được Long bảo vệ, một cảm giác an toàn mà cô chưa từng cảm nhận được một cách rõ ràng đến vậy. Khoảnh khắc vừa rồi, dù ngắn ngủi, đã khắc sâu vào tâm trí cô, như một dấu ấn không thể phai mờ. Long không chỉ là một người bạn, một người đồng hành, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người luôn sẵn sàng che chở cho cô bằng cả trái tim và sự mạnh mẽ của mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian, dưới ánh nắng vàng ươm và làn gió biển mặn mòi. Tình đầu của Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang dần trở thành một dòng chảy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, hướng về một người duy nhất: Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang viết tiếp những trang mới, đầy kịch tính và cảm xúc, với những thử thách và những rung động ngày càng mãnh liệt. Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, đã hòa vào nhau, không chỉ trong thử thách mà còn trong nhịp đập của trái tim, báo hiệu một sự khởi đầu mới cho tình yêu của họ.
***
Sau thử thách "Ngọn Đồi Tơ Nhện" căng thẳng nhưng đầy cảm xúc, cả đội của Long và Linh được nghỉ ngơi một chút trước khi bước vào thử thách tiếp theo. Không khí chung quanh khu vực hội trại vẫn náo nhiệt, tiếng cười nói và tiếng reo hò của các đội khác vang vọng đâu đó trong không gian rộng lớn của công viên Bình Minh. Nắng đã lên cao, vàng ươm trải đều trên những thảm cỏ xanh mướt và những tán cây cổ thụ, mang theo chút hơi ẩm mặn mòi của biển cả. Gió nhẹ lướt qua, làm lay động những tán lá, tạo nên những điệu nhạc rì rào tự nhiên. Tuy nhiên, cái nắng trưa không hề gây gắt, mà chỉ đủ để sưởi ấm, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện diện của thiên nhiên Hạ Long hùng vĩ.
Hùng, Mai và Lan đang tụ tập ở một góc, vừa bàn tán rôm rả về chiến thắng vừa uống nước, nhấm nháp vài miếng bánh ngọt ban tổ chức chuẩn bị. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương nét hào hứng, không ngừng kể lại chi tiết màn phối hợp "thần sầu" của Long và Linh. "Cậu biết không, lúc Linh suýt ngã ấy, tim tớ như muốn nhảy ra ngoài luôn! Nhưng Long nhanh như cắt, tóm ngay được cậu ấy. Đúng là anh hùng cứu mỹ nhân!" Cậu nói, khoa tay múa chân đầy sinh động, khiến Mai và Lan bật cười. Mai, đôi mắt sau cặp kính cận lóe lên vẻ tinh nghịch, khẽ đẩy gọng kính. "Tớ nghĩ Linh không cần 'cứu' đâu, cậu ấy chỉ cần Long ở bên cạnh thôi. Sự tin tưởng của Linh dành cho Long giờ đã khác rồi." Lan gật gù đồng tình, cô nàng với mái tóc ngắn ngang vai năng động. "Đúng đấy. Khoảnh khắc ấy, cả hai người họ như hòa vào làm một. Long là đôi mắt, còn Linh là trái tim vậy."
Linh ngồi cách đó không xa, cạnh Long, nhưng tâm trí cô vẫn còn lơ lửng trong cảm xúc vỡ òa vừa rồi. Cô nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn sang bàn tay Long đang đặt hờ hững trên bãi cỏ. Một cảm giác rạo rực, bứt rứt nhưng cũng ngọt ngào đến lạ. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có những rung động mạnh mẽ đến thế, vượt qua cả giới hạn của tình bạn thân thiết. Long nhận ra sự tĩnh lặng bất thường của cô. Cậu ấy khẽ quay sang, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, như thể đang muốn đọc thấu mọi suy nghĩ trong lòng. "Em sao thế, Linh?" Giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng như gió biển buổi sớm, mang theo sự quan tâm chân thành. Linh hơi giật mình, má cô ửng hồng. "À... không có gì. Em chỉ... vẫn còn hơi bất ngờ thôi." Cô nói dối, nhưng đôi mắt long lanh của cô lại phản bội cô.
Đúng lúc đó, cô Lan Anh xuất hiện, tươi cười rạng rỡ, mái tóc ngắn cá tính tung bay trong gió. Cô giáo chủ nhiệm của lớp 12A1, với phong thái trẻ trung, năng động, luôn là nguồn cảm hứng cho học sinh. "Các em tập trung lại nào! Chúng ta sẽ tiếp tục với thử thách tiếp theo, một thử thách không chỉ cần sức mạnh thể chất mà còn cần sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối giữa các thành viên!" Giọng cô vang vọng, thu hút sự chú ý của mọi người. Các đội bắt đầu xúm lại, tiếng xì xào bàn tán về thử thách mới. Long và Linh cũng đứng dậy, hòa vào đám đông, nhưng bàn tay của họ vô thức chạm nhẹ vào nhau trong khoảnh khắc đó, một tia lửa điện nhỏ xẹt qua, chỉ đủ để cả hai cùng nhận ra.
Cô Lan Anh chỉ tay về phía một khu vực được quây lại bằng những hàng rào tre tạm bợ, bên trong là một mê cung đơn giản nhưng được bố trí khéo léo. Mùi đất ẩm và cỏ cây xanh mướt từ khu rừng nhỏ gần đó thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi biển đặc trưng của Hạ Long. "Đây là 'Hành Trình Đồng Điệu'! Một mê cung được dựng tạm, yêu cầu một người trong đội phải bị bịt mắt hoàn toàn, và người còn lại sẽ dẫn dắt bằng lời nói và tín hiệu chạm. Mục tiêu là vượt qua mê cung trong thời gian nhanh nhất, tránh chạm vào bất kỳ chướng ngại vật nào bên trong." Cô Lan Anh giải thích, ánh mắt lướt qua một lượt các học sinh. "Ai sẵn sàng trở thành đôi mắt của đồng đội mình? Và ai sẽ tin tưởng hoàn toàn vào người dẫn dắt để trở thành người bị bịt mắt?"
Lời cô Lan Anh vừa dứt, Hùng và Lan đã quay sang nhìn Linh. "Linh, cậu xinh đẹp, mắt cậu to nhất đội, nên để cậu bịt mắt là hợp lý nhất rồi!" Hùng nói đùa, chọc ghẹo Linh. Lan cũng cười khúc khích. Mai thì chỉ nhìn Long và Linh, đôi mắt tinh tế của cô nàng dường như đã thấy trước kết quả. Linh nghe vậy, trong lòng hơi lo lắng. Cô chưa bao giờ thử bịt mắt và để người khác dẫn dắt hoàn toàn. Nỗi sợ hãi một mình trong bóng tối, không nhìn thấy gì, hoàn toàn phụ thuộc vào người khác, bỗng trỗi dậy. "Em... em sợ mình làm không tốt." Linh nói, giọng hơi nhỏ, ánh mắt dao động nhìn Long. "Nếu em đi chậm quá, hoặc làm hỏng mất thì sao?"
Long cảm nhận được sự bất an của cô. Cậu ấy khẽ đặt tay lên vai Linh, một cái siết nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh trấn an. "Có anh đây, đừng lo." Giọng cậu trầm ấm, vang lên rõ ràng giữa những tiếng xì xào của các bạn. "Em cứ tin anh." Ánh mắt hổ phách kiên định của cậu ấy nhìn thẳng vào Linh, như thể muốn truyền hết sự tự tin và bình tĩnh của mình sang cho cô. "Anh sẽ là đôi mắt của em." Lời nói đó, đơn giản nhưng mạnh mẽ, dường như xua tan đi một phần nỗi sợ hãi trong lòng Linh. Cô nhìn vào đôi mắt Long, nơi cô luôn tìm thấy sự an toàn và tin cậy. Dù vẫn còn chút do dự, nhưng sự tin tưởng vào cậu ấy dường như đã ăn sâu vào tiềm thức của cô. Long, người luôn ở đó, luôn bảo vệ cô, luôn là điểm tựa vững chắc nhất.
Tùng, đứng cách đó không xa với đội của mình, cũng đang lắng nghe lời hướng dẫn của cô Lan Anh. Cậu ta thấy Long đặt tay lên vai Linh, thấy ánh mắt Linh dao động rồi lại kiên định nhìn Long. Một sự ghen tị bùng lên trong lòng Tùng, một cảm giác cay đắng khi Long luôn là người được Linh tin tưởng. Đội của Tùng cũng bắt đầu cử người. Trái ngược với sự do dự của Linh, Tùng lập tức xung phong làm người dẫn dắt cho bạn mình. Ánh mắt cậu ta lướt qua Long và Linh một cách đầy thách thức, như muốn nói: "Để xem ai mới là người dẫn dắt giỏi hơn." Tuy nhiên, sự thách thức đó giờ đây không còn mang nhiều ý nghĩa nữa. Mối quan hệ giữa Long và Linh đã tiến xa hơn rất nhiều so với những cuộc cạnh tranh trẻ con như thế.
Hùng nhanh chóng chạy đến chỗ cô Lan Anh để đăng ký cho đội mình. "Cô ơi, đội em Long sẽ dẫn dắt, còn Linh sẽ là người bịt mắt ạ!" Cô Lan Anh mỉm cười khuyến khích. "Tốt lắm! Sự tin tưởng là chìa khóa của thử thách này." Sau đó, cô hướng dẫn Linh đeo tấm bịt mắt được làm bằng vải đen mềm mại. Thế giới của Linh bỗng chốc chìm vào một màu tối đen như mực. Mọi giác quan khác của cô bỗng trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Tiếng ồn ào xung quanh dường như lớn hơn, mùi cỏ cây và đất ẩm trở nên rõ rệt hơn, và hơi thở của Long đứng cạnh cô cũng trở nên gần gũi hơn. Một cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò, nhưng trên hết là sự tin tưởng tuyệt đối vào Long đang dẫn dắt cô. Long nắm nhẹ cánh tay Linh, một cử chỉ không quá mạnh, chỉ đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của cậu ấy. "Sẵn sàng chưa, Linh?" Giọng Long trầm ấm vang lên ngay bên tai cô. "Em cứ thả lỏng và tin tưởng anh thôi. Anh sẽ không để em bị ngã đâu." Linh khẽ gật đầu, một nụ cười nhỏ nở trên môi. Dù không nhìn thấy, nhưng cô cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ khi có Long ở bên. Họ bắt đầu hành trình, từng bước chậm rãi, tiến vào mê cung của 'Hành Trình Đồng Điệu', nơi tình yêu của họ sẽ được thử thách và khẳng định một lần nữa.
***
Thế giới của Linh giờ đây chỉ còn là một mảng tối đen đặc quánh. Mọi ánh sáng, mọi hình ảnh quen thuộc của công viên Bình Minh, của Hạ Long, của những người bạn xung quanh đều biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho sự hiện diện mạnh mẽ của các giác quan khác. Cô cảm nhận rõ rệt từng hạt đất dưới chân, mùi ẩm của cỏ cây và đất rừng xộc vào mũi, và tiếng xì xào của những làn gió biển thổi qua tán lá cây. Nhưng trên tất cả, giác quan rõ ràng nhất, mạnh mẽ nhất chính là thính giác và xúc giác, tập trung hoàn toàn vào Long, người đang dẫn dắt cô.
Long nắm nhẹ cánh tay cô, hơi ấm từ bàn tay cậu ấy truyền sang, không quá chặt, không quá lỏng, vừa đủ để tạo nên một sợi dây liên kết vô hình. "Bước lên một bước, chân phải... đúng rồi. Giờ cúi người xuống một chút, có một cành cây ngang tầm vai..." Giọng Long trầm ấm, vang lên ngay bên tai cô, rõ ràng và kiên định, như một ngọn hải đăng giữa màn đêm mịt mờ. Linh làm theo từng lời chỉ dẫn, bước đi dò dẫm. Mê cung được thiết kế khá đơn giản nhưng đầy thử thách với người bị bịt mắt. Có những đoạn đường gồ ghề với những mô đất nhỏ, những rễ cây trồi lên mặt đất, rồi những chướng ngại vật thấp như khúc gỗ, hay những cành cây ngang tầm vai, đòi hỏi người đi phải cúi người hoặc bước qua.
Ban đầu, Linh còn chút do dự, bước đi chầm chậm, rụt rè. Cô sợ hãi bóng tối, sợ mình sẽ vấp ngã, sợ làm hỏng nhiệm vụ của đội. Mỗi khi gặp một chướng ngại vật, tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp. "Anh Long, em... em thấy hơi sợ." Linh thì thầm, giọng cô hơi run, mang theo chút bất an. Cô cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng, không biết mình đang ở đâu, sắp đi về đâu. Mọi thứ xung quanh như muốn nuốt chửng cô.
Long cảm nhận rõ sự run rẩy nhẹ trong cánh tay cô. Cậu ấy không nói gì nhiều, chỉ khẽ siết nhẹ tay cô một chút, như một lời trấn an vô ngôn. "Không sao đâu Linh. Anh ở đây." Giọng cậu vẫn bình tĩnh, nhưng pha chút ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng cô. "Cứ tin anh, mọi chuyện sẽ ổn thôi." Sau đó, cậu ấy bắt đầu đưa ra những chỉ dẫn chi tiết hơn, rõ ràng hơn. "Bên trái có một rễ cây, em nhấc chân trái lên cao chút nữa... Đúng rồi. Giờ rẽ phải, đi thêm ba bước nhỏ. Đúng, rất tốt."
Cảm giác bàn tay Long đặt nhẹ lên vai cô để giữ thăng bằng khi cô bước qua một khúc gỗ, hoặc hướng dẫn bàn tay cô chạm vào một chướng ngại vật để cảm nhận độ cao, độ rộng của nó, khiến Linh cảm thấy an toàn tuyệt đối. Những cái chạm nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đó không chỉ là sự hướng dẫn về vật lý, mà còn là sự truyền tải của một nguồn năng lượng ấm áp, của sự quan tâm và bảo vệ. Cô bắt đầu thả lỏng hơn. Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho một cảm giác tin tưởng tuyệt đối. Mỗi lời Long nói, mỗi cái chạm của Long đều là một mệnh lệnh, một chỉ dẫn mà cô hoàn toàn tuân theo, không chút nghi ngờ.
Họ tiếp tục tiến sâu vào mê cung. Có lúc, Long sẽ dùng ngón tay chạm nhẹ vào lưng cô để báo hiệu cô nên dừng lại, hoặc đặt tay lên khuỷu tay cô để hướng dẫn cô rẽ hướng. Những tín hiệu chạm đó trở thành một ngôn ngữ riêng giữa hai người, một sự giao tiếp không cần lời nói nhưng lại thấu hiểu đến lạ kỳ. Linh cảm nhận được sự kiên nhẫn vô bờ bến của Long, sự tập trung cao độ của cậu ấy để đảm bảo cô không bị vấp ngã hay va chạm. Cậu ấy không vội vàng, không thúc giục, mà luôn điềm tĩnh, từ tốn, từng bước một.
"Em sắp chạm vào một bức tường tre bên phải. Cứ đưa tay ra chạm nhẹ để cảm nhận. Đúng rồi. Giờ xoay người sang trái, đi theo bức tường đó. Chậm thôi, không cần vội." Long hướng dẫn, giọng cậu ấy không hề có chút mệt mỏi hay mất kiên nhẫn nào. Linh làm theo, bàn tay cô khẽ lướt trên bề mặt tre gồ ghề, cảm nhận được sự chắc chắn của bức tường. Mùi tre tươi và đất ẩm hòa quyện lại càng rõ nét hơn trong khứu giác cô.
Trong một đoạn đường hẹp, Long phải đi ngay phía sau Linh, giữ tay cô, gần như là ôm nhẹ để hướng dẫn cô đi qua một cách an toàn. Hơi thở ấm nóng của Long phả nhẹ vào gáy cô, và cô cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ từ lồng ngực cậu ấy qua lưng mình. Khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. Một cảm giác vừa ngượng ngùng, vừa ấm áp, vừa bình yên đến lạ lùng. Cô không còn cảm thấy sợ hãi bóng tối nữa, mà thay vào đó là một sự an toàn tuyệt đối, như thể cả thế giới có thể sụp đổ, nhưng chỉ cần có Long ở bên, cô sẽ không bao giờ bị lạc lối.
Cô bắt đầu hình dung ra những chướng ngại vật qua lời Long nói, qua những cái chạm của cậu ấy. Cô tin tưởng hoàn toàn vào cậu ấy, không chỉ bằng lý trí mà bằng cả trái tim. Giọng Long không chỉ là một chỉ dẫn, mà còn là một bản nhạc du dương, một lời thì thầm của sự quan tâm, của một tình cảm chân thành mà cô đã bắt đầu nhận ra. Long không chỉ đơn thuần là người dẫn đường, cậu ấy còn là đôi mắt, là đôi chân, là tất cả của cô trong mê cung tối tăm này. Cô biết rằng cậu ấy sẽ không bao giờ để cô một mình, sẽ không bao giờ để cô bị tổn thương. Cảm giác này, sự gắn kết không thể tách rời này, đã vượt xa mọi định nghĩa về tình bạn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, định hình trái tim cô.
***
Tiếng hò reo bỗng lớn hơn, vang vọng khắp không gian. Linh giật mình, một cảm giác gì đó vừa quen thuộc vừa xa lạ len lỏi. Ngay sau đó, Long khẽ siết tay cô. "Linh, chúng ta đến rồi." Giọng cậu ấy vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây có thêm chút nhẹ nhõm và vui mừng. "Em có thể gỡ bịt mắt ra được rồi."
Linh run rẩy đưa tay lên tháo tấm vải đen. Ánh sáng chói chang của mặt trời trưa Hạ Long bỗng ùa vào mắt cô, khiến cô phải nheo mắt lại. Mọi vật xung quanh như mờ ảo, nhòe đi trong một khoảnh khắc. Nhưng rồi, khi đôi mắt cô dần thích nghi, điều đầu tiên cô nhìn thấy, rõ ràng và sống động nhất, chính là đôi mắt hổ phách của Long. Ánh mắt cậu ấy tràn ngập sự nhẹ nhõm, vui mừng, và đặc biệt là một tình cảm không thể che giấu, một tình cảm sâu sắc, dịu dàng chỉ dành riêng cho cô. Khuôn mặt cậu ấy giãn ra trong một nụ cười ấm áp, rạng rỡ, một nụ cười mà Linh chưa từng thấy Long cười một cách thoải mái và hạnh phúc đến vậy.
Khoảnh khắc đó, mọi hiểu lầm, mọi do dự, mọi băn khoăn trong lòng Linh đều tan biến như bong bóng xà phòng. Như có một tia sét xẹt qua, hay một mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào đúng vị trí, tất cả những cảm xúc hỗn độn trong cô bỗng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cảm nhận rõ ràng tình yêu chân thành, sâu sắc mà Long dành cho mình, không phải chỉ qua lời nói, mà qua từng cái chạm, từng lời dẫn dắt kiên nhẫn trong bóng tối. Và cùng lúc đó, cô cũng nhận ra tình cảm tương tự đang trào dâng, bùng cháy trong trái tim mình, một tình yêu lớn lao, trong sáng và không thể chối từ.
Linh nhìn sâu vào đôi mắt Long, nơi cô thấy được cả thế giới của mình. Nước mắt chực trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác vỡ òa của hạnh phúc và sự thấu hiểu. Giọng cô nghẹn lại, chỉ có thể thì thầm một cách yếu ớt: "Long... cảm ơn anh." Cảm ơn vì đã luôn ở bên cô, cảm ơn vì đã là đôi mắt của cô trong bóng tối, cảm ơn vì đã cho cô cảm nhận được tình yêu chân thật nhất.
Long khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi vẫn không tắt. Cậu ấy khẽ đưa tay chạm vào má cô, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như muốn lau đi giọt nước mắt sắp lăn dài trên khóe mi cô. "Chỉ cần em tin anh là đủ rồi." Lời nói đó, lại một lần nữa, khiến trái tim Linh như muốn ngừng đập, rồi lại đập loạn xạ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng cô không muốn rời đi cái chạm tay dịu dàng của Long.
Hùng, Mai và Lan nhanh chóng chạy đến, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ. "Long! Linh! Hai cậu đỉnh quá!" Hùng reo hò, tiếng cậu lanh lảnh giữa không khí vui tươi. "Tớ cứ nghĩ là sẽ bị lạc mãi trong cái mê cung đấy chứ! Hai cậu phối hợp ăn ý không ai bằng!" Mai mỉm cười, ánh mắt thông minh của cô nàng nhìn Long và Linh đầy vẻ thán phục. "Đúng là tuyệt vời. Tớ không nghĩ có ai có thể làm tốt hơn hai cậu được." Lan cũng gật đầu đồng tình, cô nàng năng động giờ đây cũng mềm mại hơn chút, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Linh không nói nên lời, cô chỉ khẽ dựa đầu vào vai Long một lần nữa, cảm nhận sự vững chãi và hơi ấm từ cậu ấy. Mọi thứ xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc này. Cô đã yêu Long, yêu cái cách cậu ấy điềm tĩnh, yêu cái cách cậu ấy mạnh mẽ, yêu cái cách cậu ấy luôn bảo vệ cô một cách âm thầm nhưng đầy quyết đoán. Cô biết, đây không còn là những rung động mơ hồ nữa, mà là một tình yêu rõ ràng, mãnh liệt, một phần không thể thiếu trong tuổi thanh xuân rực rỡ của cô.
Từ xa, Tùng đứng tựa vào một thân cây khác, ánh mắt cậu ta đanh lại khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh nắng trưa Hạ Long dường như không thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo trong lòng cậu ta. Tùng thấy Linh dựa vào vai Long, thấy Long dịu dàng chạm vào má Linh, thấy nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi cô. Tất cả những hình ảnh đó như những nhát dao cứa vào trái tim Tùng, khiến cậu ta cảm thấy đau đớn và tức giận đến tột cùng. Bàn tay cậu ta lại siết chặt thành nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ta đã cố gắng, đã làm mọi thứ có thể, nhưng cuối cùng, Long vẫn là người chiến thắng, là người mà Linh lựa chọn. Tùng cảm thấy mình hoàn toàn bị đẩy ra ngoài cuộc, không còn một chút hy vọng nào. Một sự tuyệt vọng sâu sắc bao trùm lấy cậu ta. Cậu ta không thể chịu đựng thêm nữa. Với một tiếng thở dài nặng nề, Tùng quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một tảng đá lớn của sự thất bại và nỗi đau. Bóng dáng cậu ta dần khuất sau những tán cây, mang theo một cơn giận dữ âm ỉ và nỗi tuyệt vọng không lối thoát.
Linh không hay biết gì về sự ra đi của Tùng. Cô chỉ hoàn toàn đắm chìm trong khoảnh khắc của riêng mình và Long. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Tình đầu của Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, hướng về một người duy nhất: Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang viết tiếp những trang mới, đầy kịch tính và cảm xúc, với những thử thách và những rung động ngày càng mãnh liệt. Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, đã hòa vào nhau, không chỉ trong thử thách mà còn trong nhịp đập của trái tim, báo hiệu một sự khởi đầu mới cho tình yêu của họ, một tình yêu đã được khẳng định trong ánh sáng chói chang của một ngày hè rực rỡ.