Rực rỡ thanh xuân
Chương 245

Vết Xước Nhỏ, Rung Động Lớn

2989 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long tinh tế thể hiện sự quan tâm đặc biệt dành cho Linh khi cô bị thương nhẹ, đúng như định hướng.,Làm trái tim Linh rung động sâu sắc, khiến cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc và không thể phủ nhận tình cảm của Long.,Thể hiện sự bất lực và ghen tị tột độ của Tùng khi chứng kiến sự gắn kết không thể phá vỡ giữa Long và Linh.,Đẩy mạnh 'rising_action' bằng cách tăng cường sự phát triển cảm xúc giữa Long và Linh, chuẩn bị cho lời tỏ tình sắp tới.,Củng cố hình ảnh Long là người đàn ông đáng tin cậy, ấm áp, hoàn toàn mở lòng với Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Lãng mạn, ấm áp, xúc động, đôi khi căng thẳng (từ phía Tùng), suy tư.
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai của ngày thứ hai Hội trại Thanh Xuân trải vàng trên những tán cây xanh mướt, xuyên qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt sau một đêm sương. Gió biển Hạ Long vẫn vương vấn, mang theo hơi mặn mòi và cái se lạnh dễ chịu, khiến không khí trở nên trong lành và tươi mới đến lạ. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong vòm lá, hòa cùng tiếng nói cười rộn ràng của học sinh, tạo nên một bản hòa ca vui tươi, đánh thức cả khu cắm trại sau giấc ngủ dài.

Sau bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng, toàn bộ học sinh lớp 11A1 lại tụ tập tại khu vực sinh hoạt chung, chuẩn bị cho trò chơi tiếp theo. Cô Lan Anh, với nụ cười rạng rỡ thường trực, thông báo về một trò chơi tìm mật thư kết hợp vượt chướng ngại vật nhỏ, được thiết kế để khuyến khích tinh thần đồng đội và sự nhanh nhẹn. "Các em sẽ được chia thành từng cặp, nhiệm vụ là tìm ra các mảnh mật thư rải rác khắp khu rừng nhỏ này và ghép chúng lại. Cặp nào hoàn thành nhanh nhất sẽ có một phần quà đặc biệt!" giọng cô giáo vang lên, đầy hào hứng.

Long và Linh tự nhiên được xếp vào cùng một đội. Không ai trong lớp ngạc nhiên cả, bởi sau màn trình diễn ăn ý đỉnh cao ngày hôm qua, dường như họ đã trở thành một cặp bài trùng không thể tách rời trong mắt mọi người. Hai đứa trao nhau một ánh nhìn, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, sự tự tin và tin tưởng lẫn nhau đã trở thành một sợi dây vô hình liên kết họ. "Mình đi đường này nhé, có vẻ nhanh hơn," Long trầm giọng nói, chỉ tay về phía một con đường mòn nhỏ ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ. Linh gật đầu, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo cử chỉ. "Được thôi, cậu đi trước đi Long, tớ sẽ bám sát."

Trò chơi bắt đầu. Long và Linh di chuyển nhanh nhẹn nhưng cẩn trọng. Long với đôi chân dài và sức bật tốt, dễ dàng vượt qua các chướng ngại vật tự nhiên như những gốc cây đổ, những mô đất cao. Linh, dù nhỏ nhắn hơn, nhưng cũng rất lanh lợi, cô bé bám sát theo Long, đôi mắt to tròn tinh nhanh quét tìm những mảnh mật thư. Họ phối hợp nhịp nhàng, Long luôn đi trước để mở đường và đảm bảo an toàn, Linh theo sau, đôi khi đưa tay vịn vào Long khi cần. Cảm giác tin tưởng tuyệt đối vào người kia giúp họ di chuyển một cách ăn ý, như một vũ điệu hài hòa giữa rừng cây.

Khi đến một đoạn dốc nhỏ, mặt đất hơi lởm chởm đá và rễ cây, Long khẽ quay lại dặn Linh: "Cẩn thận chút, đoạn này hơi trơn." Linh gật đầu, bước chân chậm lại. Tuy nhiên, sự tập trung vào việc tìm kiếm mảnh mật thư treo trên một cành cây cao đã khiến cô lơ là mặt đất. Một hòn đá nhỏ bất ngờ lăn dưới gót giày, Linh mất thăng bằng. "Á!" cô thốt lên, giọng đau đớn, chân trái khụy xuống. Cơn đau nhói buốt lan tỏa từ mắt cá chân, khiến khuôn mặt Linh tái đi. Mảnh mật thư trên cành cây bay theo gió, rơi xuống một bụi cây rậm.

Chỉ trong tích tắc, Long đã quay phắt lại. Anh không cần suy nghĩ, bản năng bảo vệ trỗi dậy mạnh mẽ. "Linh! Cậu có sao không?!" Giọng Long trầm khẩn, đầy lo lắng, anh lao tới như một mũi tên, quỳ sụp xuống bên cạnh cô, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ hốt hoảng. Anh không ngần ngại đỡ lấy Linh, kiểm tra mắt cá chân đang co rúm lại của cô. Mùi cỏ xanh và đất ẩm quyện vào nhau, nhưng lúc này, tất cả những gì Long cảm nhận được chỉ là sự đau đớn của Linh.

Nguyễn Trọng Tùng, người đang đi sau Long và Linh một đoạn, cũng nhanh chóng tiến đến. Hắn đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Trong lòng hắn, vừa có một chút hả hê khi Linh gặp chuyện, nhưng đồng thời cũng là sự lo lắng thật sự dành cho cô. Hắn muốn là người đầu tiên đến giúp đỡ, muốn thể hiện sự quan tâm của mình, nhưng Long đã nhanh hơn. Tùng đứng đó, nhìn Long đang quỳ bên Linh, ánh mắt có chút bực bội. "Linh, cậu ổn chứ? Chỉ là trẹo nhẹ thôi mà." Giọng hắn có chút gượng gạo, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng lại không giấu được sự vội vã. Hắn nhìn xuống mắt cá chân của Linh, vẻ mặt hơi nhăn nhó. "Để tớ xem nào..."

Nhưng Long không cho Tùng có cơ hội tiếp cận. Anh đã dùng tay mình nhẹ nhàng đỡ lấy mắt cá chân của Linh, kiểm tra một cách cẩn trọng. "Đừng cử động nhé, để tớ xem." Giọng Long trầm ấm nhưng kiên định, ánh mắt anh hoàn toàn dán chặt vào đôi mắt Linh, như thể muốn trấn an cô. Linh cắn chặt môi, cố nén tiếng rên. "Đau... đau lắm," cô thều thào, nước mắt lưng tròng, tay bấu chặt vào cánh tay Long. Cơn đau buốt khiến cô không thể nghĩ được gì khác.

Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan cũng vừa chạy đến, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. "Linh cẩn thận chứ!" Hùng kêu lên, giọng lanh lảnh. Mai và Lan cũng nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh, hỏi han. "Linh ơi, có sao không? Đau lắm à?" Mai nhỏ nhẹ hỏi, đưa tay vỗ về vai Linh. Lan nhanh chóng quan sát tình hình, đôi mắt tinh nhanh đánh giá mức độ vết thương. "Để tụi tớ gọi cô Lan Anh nhé!"

Long không trả lời ai cả. Anh nhẹ nhàng tháo giày và tất của Linh ra, để lộ mắt cá chân đã bắt đầu sưng đỏ. "Có vẻ trẹo rồi." Anh nói, giọng đầy vẻ tự trách. Mùi cỏ xanh và đất ẩm thoang thoảng trong không khí, nhưng giờ đây Long chỉ ngửi thấy mùi đất bám trên giày Linh. Anh ngước nhìn Linh, ánh mắt anh sâu thăm thẳm, như một biển trời lo lắng. "Cố chịu một chút. Tớ sẽ băng lại cho cậu."

Long nhanh chóng mở ba lô của mình, lôi ra một bộ sơ cứu nhỏ mà anh luôn mang theo trong các chuyến đi dã ngoại. Anh cẩn thận lấy ra một tuýp dầu xoa bóp và một cuộn băng gạc. Từng động tác của anh đều chậm rãi, tỉ mỉ, như thể Linh là một món đồ thủy tinh dễ vỡ. Tùng đứng bên cạnh, cố gắng chen vào. "Để tớ gọi giáo viên. Long làm thế có ổn không? Lỡ có chuyện gì thì sao?" Giọng hắn có chút chói tai, mang theo sự nghi ngờ và một chút ghen tị không thể che giấu.

Long không nhìn Tùng, chỉ tập trung vào mắt cá chân của Linh. "Cậu ấy cần được sơ cứu ngay. Việc khác để sau." Giọng anh lạnh lùng, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự can thiệp nào. Đối với Long lúc này, tất cả những gì anh quan tâm là sự an toàn và thoải mái của Linh. Anh nhẹ nhàng xoa dầu lên vùng bị sưng, đôi bàn tay ấm áp và vững chãi. Linh khẽ rụt chân lại vì nhói, nhưng sau đó lại thả lỏng, cảm nhận sự dịu nhẹ từ bàn tay Long. Mùi dầu gió thoang thoảng trong không khí, xen lẫn với mùi đất và cỏ.

Trong lòng Linh, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng sự chăm sóc tỉ mỉ, ấm áp của Long đã khiến cô quên đi một phần nỗi đau thể xác. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô dõi theo từng cử chỉ của anh. Ánh mắt anh không hề xao nhãng, chỉ tập trung vào vết thương của cô, đầy vẻ quan tâm và dịu dàng. Cô cảm nhận được từng hơi thở nhẹ nhàng của anh phả vào da thịt, từng nhịp đập của trái tim anh qua bàn tay anh đang giữ chân cô. *Cậu ấy... cậu ấy lo lắng cho mình đến vậy sao?* Linh thầm nghĩ, trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Đây không phải là sự quan tâm của một người bạn thông thường.

Sau khi xoa dầu và băng bó cẩn thận, Long nhẹ nhàng đặt chân Linh xuống đất. "Thế nào rồi? Đỡ hơn chút nào không?" anh hỏi, giọng nói đã dịu đi rất nhiều. Linh khẽ cử động nhẹ mắt cá chân, cơn đau đã không còn buốt nhói như lúc đầu, mà chỉ còn âm ỉ. "Đỡ hơn rồi... Cảm ơn cậu, Long." Linh nói, giọng cô khẽ như một làn gió, má cô ửng hồng.

"Để tớ đưa cậu về lều nghỉ ngơi." Long nói, đứng dậy và quay lưng về phía Linh, khẽ khuỵu gối xuống. "Lên đi."

Linh ngạc nhiên. "Cõng... cõng tớ sao?" cô hỏi, khuôn mặt đỏ bừng. "Không cần đâu, tớ có thể tự đi được mà, Long..." Cô không muốn mình trở thành gánh nặng, và cũng ngại ngùng khi mọi người đang nhìn.

"Đừng bướng. Mắt cá chân đang sưng, đi lại sẽ làm nặng thêm." Long nói một cách dứt khoát, ánh mắt anh không cho phép sự từ chối. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, bờ vai rộng vững chãi đợi cô. Tùng đứng bên cạnh, thấy cảnh tượng đó, hắn không giấu được vẻ khó chịu trên mặt. "Long, để tớ gọi thầy cô. Họ sẽ đưa Linh về y tế chứ. Cậu cõng thế này..." Hắn cố gắng ngăn cản, giọng có chút bực bội.

Nhưng Long hoàn toàn phớt lờ Tùng. Anh chỉ nhìn Linh, ánh mắt đầy kiên quyết. Hùng, Mai, và Lan cũng không nói gì, họ hiểu Long đang lo lắng cho Linh đến mức nào. Linh nhìn vào đôi mắt Long, thấy sự chân thành và quan tâm không chút giả tạo. Cô biết mình không thể từ chối. Khẽ thở dài, cô vòng tay qua cổ Long, dựa người vào tấm lưng vững chãi của anh. "Cảm ơn cậu, Long." Cô thì thầm, cảm giác ấm áp lan tỏa từ lưng anh truyền sang người cô, một cảm giác an toàn và được che chở.

Long đứng dậy một cách nhẹ nhàng, cõng Linh trên lưng. Dáng người anh cao lớn, bờ vai rộng, khiến Linh cảm thấy mình thật nhỏ bé và được bao bọc. Anh bước đi vững vàng, bất chấp sự khó khăn của địa hình rừng núi. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ Long bao trùm lấy Linh, khiến cô cảm thấy tim mình đập liên hồi. Cô khẽ đặt cằm lên vai anh, cảm nhận được hơi thở đều đặn và nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh qua lớp áo. *Cậu ấy... luôn ở đó vì mình.* Linh thầm nghĩ, một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào xen lẫn với nỗi đau âm ỉ ở mắt cá chân.

Tùng đứng đó, nhìn Long cõng Linh khuất dần sau những tán cây. Khuôn mặt hắn u tối, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ bất lực và ghen tị tột độ. Hắn đã cố gắng, đã tìm mọi cách để chia rẽ họ, nhưng dường như mỗi lần hắn hành động, Long và Linh lại càng xích lại gần nhau hơn. Hắn cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn hạnh phúc của hai người mà không thể làm gì. "Cũng chỉ là một vết trẹo nhỏ..." Hắn lẩm bẩm, nhưng giọng nói lại đầy cay đắng. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. *Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.*

Sau khi đưa Linh về lều, Long cẩn thận đặt cô xuống chiếc nệm êm ái. Anh còn chu đáo lấy một chai nước suối mát lạnh và một chiếc khăn bông sạch sẽ để cô lau mặt. "Cậu nghỉ ngơi ở đây đi, tớ sẽ nói với cô Lan Anh để cậu không phải tham gia các hoạt động khác buổi sáng." Long nói, giọng vẫn trầm ấm, ánh mắt không rời khỏi Linh.

Linh nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy vẻ biết ơn. "Cậu không cần phải lo cho tớ nhiều vậy đâu, Long. Cậu cứ đi chơi đi, tớ ổn mà."

Long khẽ lắc đầu, khóe môi anh hơi cong lên, tạo thành một nụ cười nhẹ. "Không sao. Cậu nghỉ đi." Anh còn cẩn thận chỉnh lại lớp vải bạt của lều để che chắn gió và ánh nắng cho cô. Trước khi rời đi, anh còn dặn dò thêm: "Nếu có bất cứ chuyện gì, cứ gọi tớ. Tớ sẽ ở quanh đây." Nói rồi, anh mới quay lưng bước ra khỏi lều, để lại Linh một mình với những suy nghĩ miên man.

Buổi tối hôm đó, sau bữa tối ấm cúng và những hoạt động giao lưu nhẹ nhàng quanh lửa trại, Linh nằm trong lều của mình, mắt cá chân được băng bó cẩn thận. Cơn đau đã dịu đi rất nhiều nhờ sự chăm sóc của Long, nhưng trái tim cô lại thổn thức không ngừng. Ánh đèn lồng lấp lánh từ khu lửa trại cách đó không xa hắt vào lều qua khe hở, tạo nên những vệt sáng lung linh trên vải bạt. Tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng trò chuyện râm ran của bạn bè vọng lại, nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí Linh.

Cô khẽ đưa tay chạm nhẹ vào vết băng trên mắt cá chân, cảm nhận sự ấm áp còn vương lại từ bàn tay Long. Từng ánh mắt, từng cử chỉ của anh trong buổi sáng hôm nay hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm. Ánh mắt lo lắng của Long khi cô ngã, sự quyết đoán khi anh đỡ cô dậy, bàn tay tỉ mỉ xoa dầu và băng bó, giọng nói trầm ấm trấn an, và cả khoảnh khắc anh cõng cô trên lưng – tất cả đều in sâu vào trái tim Linh, tạo nên một chuỗi rung động mạnh mẽ, dồn dập như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời.

*Ánh mắt ấy... bàn tay ấy... Cậu ấy thực sự rất quan tâm mình.* Linh thầm nghĩ. *Không phải chỉ là sự quan tâm của một người bạn thông thường nữa rồi.* Cô đã quen với việc Long luôn bảo vệ, luôn ở bên cạnh cô, nhưng hôm nay, sự lo lắng và chăm sóc của anh đã vượt qua mọi giới hạn mà cô từng biết về tình bạn. Nó là một thứ tình cảm sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn, không thể chối bỏ. Cô nhớ lại cảm giác khi dựa vào lưng anh, cảm nhận hơi thở và nhịp đập trái tim anh. Cảm giác an toàn, bình yên, và một chút gì đó rất đỗi ngọt ngào, như thể cô thuộc về nơi đó.

Từ lâu, Long đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Linh. Cậu ấy là người bạn thân nhất, người bạn học ăn ý nhất, và là người luôn khiến cô cảm thấy an toàn. Nhưng những rung động này, những cảm xúc mãnh liệt trỗi dậy khi Long chăm sóc cô, không còn là những cảm giác thoáng qua của tuổi học trò nữa. Đó là những tín hiệu rõ ràng, một lời khẳng định không lời về tình cảm đặc biệt mà Long dành cho cô, và cũng là lời thức tỉnh cho chính trái tim Linh.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi vải lều quen thuộc xen lẫn với mùi dầu gió còn vương trên mắt cá chân. *Mình có nên... mình có nên tin vào cảm giác này không?* Linh tự hỏi. Câu trả lời dường như đã quá rõ ràng. Trái tim cô, bấy lâu nay vẫn còn chút bối rối, nay đã dần mở ra, đón nhận trọn vẹn những cảm xúc ấm áp và chân thành từ Long. Cô không còn muốn né tránh hay phủ nhận nữa. Cô đã sẵn sàng đối mặt với nó, với chính tình cảm của mình dành cho anh.

Đêm Hạ Long buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh trên bầu trời trong xanh. Linh nằm đó, tay vẫn khẽ chạm vào vết băng, tâm trí tràn ngập hình bóng Long. Cô biết, con đường phía trước có thể còn nhiều điều chưa biết, nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy sợ hãi. Trái tim cô đã rung động sâu sắc, và cô cảm thấy mình đã sẵn sàng cho một chương mới, một bước ngoặt quan trọng trong câu chuyện thanh xuân rực rỡ của mình, nơi tình yêu của Long và Linh sẽ nở rộ, như nắng Hạ Long, rực rỡ và bền chặt. Mối quan hệ của họ, sau những thử thách, những hiểu lầm, và những khoảnh khắc dịu dàng này, đang tiến rất gần đến cột mốc chính thức, mọi yếu tố đều đang hội tụ để Long có thể dũng cảm bộc lộ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ