Rực rỡ thanh xuân
Chương 246

Hoàng Hôn Xóa Nhòa Ranh Giới

3706 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh cùng nhau ngắm cảnh hoàng hôn, chia sẻ những cảm xúc lẫn lộn và nhận ra mối quan hệ của họ đã thay đổi rất nhiều, đúng như định hướng.,Làm sâu sắc thêm sự gắn kết cảm xúc giữa Long và Linh sau sự kiện Linh bị thương và Long chăm sóc cô.,Thể hiện sự trưởng thành trong cảm xúc của Linh, khi cô bắt đầu đối mặt và chấp nhận tình cảm của mình dành cho Long.,Củng cố quyết tâm của Long, chuẩn bị cho lời thổ lộ chính thức sắp tới (Chương 250).,Tiếp tục duy trì xung đột với Tùng bằng cách gián tiếp nhắc đến hoặc để anh ta xuất hiện thoáng qua, làm tăng áp lực cho Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Lãng mạn, sâu lắng, cảm động, đầy hy vọng, có chút bối rối và mong chờ.
Kết chương: [object Object]

Đêm Hạ Long buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh trên bầu trời trong xanh, nhưng trong lều của Linh, thứ lấp lánh hơn cả những vì sao ấy lại chính là những rung động mãnh liệt đang trỗi dậy trong trái tim cô. Cô nằm đó, tay vẫn khẽ chạm vào vết băng trắng tinh trên mắt cá chân, tâm trí tràn ngập hình bóng Long. Mùi dầu gió thoang thoảng quyện vào mùi vải lều quen thuộc, gợi nhắc lại cảm giác ấm áp từ bàn tay anh khi cẩn thận thoa thuốc cho cô. Cả buổi tối, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ khu lửa trại và tiếng trò chuyện râm ran của bạn bè vọng lại, nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt, như những âm thanh từ một thế giới khác. Thế giới của Linh giờ đây chỉ còn Long, và những cảm xúc mà cô không thể gọi tên một cách rõ ràng, nhưng lại đang cuộn trào dữ dội trong lòng.

*Mình có nên... mình có nên tin vào cảm giác này không?* Linh tự hỏi, câu hỏi ấy lặp đi lặp lại như một điệp khúc trong tâm trí. Câu trả lời dường như đã quá rõ ràng. Trái tim cô, bấy lâu nay vẫn còn chút bối rối, nay đã dần mở ra, đón nhận trọn vẹn những cảm xúc ấm áp và chân thành từ Long. Cô không còn muốn né tránh hay phủ nhận nữa. Cô đã sẵn sàng đối mặt với nó, với chính tình cảm của mình dành cho anh. Cái cảm giác an toàn tuyệt đối khi anh cõng cô, hơi thở ấm nóng phả sau gáy, nhịp đập trái tim anh đều đặn truyền sang lưng cô, tất cả đã vẽ nên một bức tranh quá đỗi rõ ràng về một thứ tình cảm vượt xa tình bạn thông thường. Nó là một điểm tựa, một nơi chốn bình yên mà cô khao khát.

Sáng hôm sau, hội trại dần bước vào những hoạt động cuối cùng trước khi kết thúc. Không khí trong khu lều trại trở nên yên tĩnh hơn sau những trò chơi sôi nổi của buổi sáng. Tiếng chim hót nhẹ nhàng lảnh lót từ những tán cây xanh rì, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá, và xa xa là tiếng trò chuyện nhỏ của các nhóm bạn khác đang thu dọn đồ đạc. Mùi cỏ khô thoảng trong không khí, hòa cùng mùi đất ẩm và hơi sương nhẹ còn vương lại sau một đêm sương khuya. Bầu không khí thư thái, nhưng cũng có chút mong chờ, một sự chờ đợi cho điều gì đó sắp đến, một sự thay đổi.

Linh vẫn ngồi trong lều, chân duỗi thẳng, được băng bó cẩn thận. Cô nhẹ nhàng vuốt ve vết băng, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài qua khe cửa lều. Chiếc lều của cô nằm ở một vị trí khá khuất, nhưng vẫn đủ để cô có thể cảm nhận được nhịp sống của khu trại đang dần chậm lại. Tâm trí cô lại trôi về những hình ảnh của Long, về cách anh đã chăm sóc cô tận tình hôm qua. Những rung động mạnh mẽ vẫn còn nguyên vẹn, như những con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ cát, không ngừng nghỉ. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, pha chút ngập ngừng.

"Linh ơi, cậu đỡ hơn chưa?" Một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài lều, kéo Linh về thực tại. Đó là Hùng và Mai, họ đã đến thăm cô.

Mai đẩy nhẹ tấm vải lều, thò đầu vào, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ lo lắng. "Sáng nay cậu không tham gia hoạt động nào, bọn tớ lo quá. Chân cậu sao rồi?"

"Cũng đỡ nhiều rồi, Mai ạ. Cảm ơn cậu đã hỏi thăm." Linh cười nhẹ, cố gắng để không lộ ra sự bối rối trong lòng.

Hùng thì cao lớn hơn, đứng chắn một phần ánh sáng bên ngoài. Cậu ấy đưa cho Linh một chai nước suối lạnh. "Cậu cứ nghỉ ngơi đi, đừng cố gắng quá. Bọn tớ vừa đi dạo quanh, thấy mấy hoạt động cuối cùng cũng không còn gì đặc biệt nữa. Chiều nay là thu dọn đồ đạc rồi về."

Mai ngồi thụp xuống cạnh Linh, nhìn vết băng trên chân cô. "Thật tình là tớ thấy Long lo cho cậu còn hơn cả tớ lo cho cậu ấy. Hôm qua cậu ấy cõng cậu đi khắp nơi, mặt mày căng thẳng thấy rõ." Mai cười khúc khích, ánh mắt tinh nghịch. "Nhìn hai cậu hôm qua, ai cũng bảo y như một cặp đôi mới cưới ấy!"

Linh bất giác đỏ mặt, tim đập nhanh hơn. Cô vội vàng xua tay. "Nói gì lạ vậy Mai! Bọn tớ chỉ là bạn thôi mà." Dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác ấm áp lạ thường, và một niềm hy vọng mong manh.

"Bạn bè gì mà chăm sóc nhau đến từng li từng tí, nhìn ánh mắt Long dành cho cậu là biết rồi. Cậu ấy mà không thích cậu thì tớ đi đầu xuống đất!" Mai vẫn không ngừng trêu chọc. "Thôi được rồi, không trêu nữa. Cậu nghỉ ngơi đi nhé. Bọn tớ ra kia phụ mấy bạn dọn dẹp chút."

Hùng vỗ vai Linh nhẹ một cái. "Có gì cần cứ gọi bọn tớ nhé. Long cũng dặn là nếu cậu cần gì thì gọi cậu ấy đấy." Nói rồi, cả hai rời đi, để lại Linh một mình với những lời trêu chọc của Mai vẫn còn văng vẳng bên tai.

*Ánh mắt Long dành cho mình?* Linh lặp lại lời Mai trong đầu. Cô nhắm mắt lại, lại hiện lên ánh mắt sâu màu hổ phách của Long, ánh mắt luôn có vẻ lạnh lùng nhưng khi nhìn cô lại dịu dàng đến lạ. Cái cách Long chăm sóc cô không chỉ là sự quan tâm của một người bạn. Cô cảm thấy rõ ràng điều đó. Có lẽ, Long cũng đang có những cảm xúc giống như cô. Và điều đó, khiến trái tim Linh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã sẵn sàng.

***

Cuối chiều, khi ánh nắng đã bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng nhẹ lên những tán cây xanh, không khí trong khu lều trại càng lúc càng yên tĩnh hơn. Tiếng cười nói từ khu vực ăn uống vọng lại xa xăm, nhưng không còn ồn ào như buổi trưa. Mùi thức ăn nhẹ nhàng thoảng trong gió, xen lẫn mùi cỏ dại và hơi ẩm của đất. Bầu không khí chuyển giao giữa ngày và đêm, mang theo một sự lãng mạn và tĩnh lặng đặc trưng của vùng biển Hạ Long khi hoàng hôn sắp buông.

Linh đang ngồi đọc một cuốn sách trong lều, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, thì một bóng người cao lớn che khuất ánh sáng cửa lều. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt sâu màu hổ phách của Long. Anh đứng đó, cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi như một chỗ dựa an toàn. Khuôn mặt góc cạnh của anh hôm nay không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà thay vào đó là sự dịu dàng, pha lẫn chút lo lắng. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, khiến anh trông trẻ trung và gần gũi hơn.

"Cậu đỡ hơn chưa, Linh?" Long hỏi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như sợ làm cô giật mình. Anh bước vào lều, tay cầm một chai nước khoáng và một túi bánh quy nhỏ. "Mình thấy cậu ngồi đây suốt, chắc đói rồi."

Linh hơi bất ngờ nhưng cũng vui vẻ đón nhận sự quan tâm của anh. "Cảm ơn cậu, Long. Mình cũng đỡ nhiều rồi. Nhưng cứ ngồi một chỗ thế này cũng hơi chán." Cô nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đã trở lại trên môi.

Long ngồi xuống gần cô, cẩn thận đặt chai nước và bánh quy xuống bên cạnh. Anh khẽ cúi người, ánh mắt chăm chú nhìn vào vết băng trên mắt cá chân cô. "Đừng cố gắng đi lại nhiều nhé. Mình vừa đi kiểm tra một vòng, có một gò đất nhỏ ở phía Tây khu trại, khá cao, có thể ngắm hoàng hôn rất đẹp. Không phải đi lại nhiều đâu, chỉ cần leo lên một đoạn ngắn thôi."

Linh nghe vậy, ánh mắt sáng lên. "Ngắm hoàng hôn sao? Nghe hấp dẫn ghê." Cô thích hoàng hôn, nhất là hoàng hôn trên biển Hạ Long, nơi những tia nắng cuối ngày đổ vàng rực lên mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.

"Nếu cậu muốn, mình có thể cõng cậu lên đó." Long nói, giọng anh có chút ngập ngừng, như sợ cô từ chối. Khuôn mặt góc cạnh của anh ửng lên một chút hồng nhạt dưới ánh nắng chiều. "Mình đảm bảo sẽ không để cậu phải đi lại nhiều đâu."

Linh nhìn Long, tim cô lại đập nhanh một nhịp. Cái cảm giác được anh quan tâm, được anh chăm sóc, khiến cô vừa bối rối vừa ngọt ngào. Cô nhớ lại cảm giác khi nằm trên lưng anh hôm qua, cảm giác an toàn và bình yên đến lạ. "Cậu... cậu không ngại sao?"

Long lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Không sao hết. Chỉ cần cậu muốn đi."

Sự chân thành trong ánh mắt và giọng nói của Long khiến Linh không thể từ chối. Cô gật đầu nhẹ nhàng. "Vậy... vậy thì làm phiền cậu nhé."

Long cười khẽ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp vô cùng, khiến khuôn mặt anh bừng sáng. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ Linh đứng dậy. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, khẽ siết lấy tay cô, truyền cho cô một sự tin cậy tuyệt đối. Linh ngập ngừng, rồi đặt tay mình vào tay anh, cảm nhận sự gần gũi đột ngột giữa hai người. Cảm giác da thịt chạm vào nhau, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ khiến trái tim cô như muốn ngừng đập. Long đỡ cô đứng lên, sau đó quay lưng lại, khẽ khom người xuống. "Lên đi, mình cõng cậu."

Linh hơi đỏ mặt, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng vòng tay qua cổ Long, tựa người vào lưng anh. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương nam tính thoang thoảng từ áo sơ mi của anh. Long đứng dậy, bước đi vững vàng, nhẹ nhàng như không hề mang thêm gánh nặng nào. Cứ thế, họ bước ra khỏi lều, hướng về phía Tây, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông. Mỗi bước chân của Long đều chậm rãi và cẩn trọng, như thể anh đang nâng niu một bảo vật quý giá. Linh tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc bình yên và ngọt ngào này. Cô cảm thấy được bảo vệ, được chở che, một cảm giác mà từ trước đến nay cô chưa từng có, chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế.

***

Gò đất thoai thoải ở rìa khu trại, được mệnh danh là "Gò Hoàng Hôn" bởi vẻ đẹp lộng lẫy của nó mỗi khi chiều tà, hiện ra trước mắt Long và Linh. Nơi đây nhìn thẳng ra phía chân trời, nơi mặt trời đang từ từ chìm xuống biển, nhuộm đỏ cả một vùng không gian rộng lớn. Ánh nắng vàng cam rực rỡ đổ tràn xuống, phản chiếu lấp lánh trên những tán lá cây xanh mướt, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi biển mặn mà đặc trưng của Hạ Long, hòa lẫn mùi cỏ dại và hơi đất ẩm. Không khí thanh bình, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của trại, chỉ còn lại tiếng chim hót thưa thớt dần khi màn đêm sắp buông. Bầu không khí lãng mạn, thơ mộng và đầy suy tư bao trùm lấy hai người.

Long nhẹ nhàng đặt Linh xuống một tảng đá phẳng, có bề mặt rộng và nhẵn, đủ cho cả hai ngồi cạnh nhau. Anh cẩn thận kê thêm một chiếc áo khoác của mình lên mặt đá để Linh ngồi thoải mái hơn. "Cậu ngồi đây nhé. Mình sẽ ngồi bên cạnh." Anh nói, giọng vẫn ấm áp.

Họ ngồi cạnh nhau, vai kề vai, im lặng ngắm nhìn mặt trời từ từ chìm xuống biển. Từng khoảnh khắc, vầng dương như một quả cầu lửa khổng lồ, từ từ lặn sâu vào lòng đại dương xanh thẳm, kéo theo những dải màu kỳ ảo trên nền trời: từ vàng cam, đỏ rực, đến tím hồng, rồi dần dần chuyển sang xanh thẫm. Khung cảnh hùng vĩ và lãng mạn đến mức khiến người ta phải nín thở.

"Đẹp quá, Long nhỉ?" Linh khẽ nói, giọng cô tràn đầy cảm xúc. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ kinh ngạc và thích thú, phản chiếu những tia nắng cuối cùng.

Long không trả lời ngay. Anh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào đường chân trời, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Anh liếc nhìn Linh một cái, ánh mắt dịu dàng, chất chứa nhiều điều muốn nói. "Ừm. Đẹp như..." Anh ngập ngừng, từ ngữ như mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh muốn nói "Đẹp như cậu", nhưng rồi lại kìm nén, chỉ thốt ra một tiếng thở dài nhẹ.

Linh không để ý đến sự ngập ngừng của Long. Cô vẫn say sưa ngắm cảnh. "Cậu biết không, Long..." Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt hơi bối rối, nhưng cũng đầy chân thành. "Hôm qua... khi cậu cõng mình, mình cảm thấy..." Linh lại ngập ngừng, đôi má ửng hồng. Cô cảm thấy khó khăn khi nói ra những cảm xúc mãnh liệt ấy, nhưng cô biết, đã đến lúc phải đối mặt.

Long quay hẳn sang nhìn cô, ánh mắt anh đầy lo lắng. "Cậu không sao chứ? Chân cậu có đau không?" Anh đưa tay khẽ chạm vào vết băng trên chân cô, hành động vô thức nhưng lại đầy sự quan tâm. "Mình... mình chỉ lo cho cậu thôi."

Linh lắc đầu nhẹ, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay anh. "Không phải vậy... ý mình là, mình cảm thấy... rất an toàn. Và..." Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. "Và mình đã nghĩ rất nhiều về cậu, Long. Về những gì cậu đã làm cho mình, về cách cậu luôn ở bên cạnh mình." Giọng cô nhỏ dần, nhưng Long vẫn có thể nghe rõ từng lời.

Long lắng nghe từng lời của Linh, trái tim anh đập dồn dập. Anh cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của cô, sự bối rối đáng yêu trên khuôn mặt cô. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi cô nhận ra cảm xúc của mình. "Mình..." Anh muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Anh không muốn vội vàng.

Linh nhìn thẳng vào mắt Long, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ánh hoàng hôn. "Mình biết... mình biết là cậu luôn quan tâm mình. Nhưng hôm qua, nó... nó khác lắm. Nó không còn là sự quan tâm của một người bạn nữa rồi." Cô nói, như thể đang tự thú nhận với chính mình. "Mình... mình đã cảm nhận được điều đó rất rõ ràng."

Long cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô đã nhận ra. Cô đã cảm nhận được. Sự lo lắng trong lòng anh dần tan biến, thay vào đó là một niềm hy vọng lớn lao. Anh khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay Linh đang đặt cạnh mình. Bàn tay anh ấm áp, mạnh mẽ, bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Linh không rút tay lại, mà nhẹ nhàng siết lấy tay anh, như một lời đáp trả không lời.

"Mình cũng vậy, Linh." Long nói, giọng anh trầm ấm, chất chứa đầy tình cảm. "Mình cũng đã nghĩ rất nhiều. Và mình biết... mình biết mình không chỉ coi cậu là bạn." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không còn chút e dè nào. "Mình... mình thích cậu, Linh. Mình thích cậu rất nhiều."

Lời thổ lộ nhẹ nhàng, chân thành của Long khiến trái tim Linh như vỡ òa. Mặc dù cô đã lờ mờ đoán được, nhưng khi nghe chính miệng anh nói ra, cảm xúc vẫn dâng trào mãnh liệt. Đôi má cô nóng bừng, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. "Mình... mình cũng vậy, Long." Cô đáp lại, giọng nói run run. Những lời ấy, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo sự trong trẻo của tình đầu, của tuổi thanh xuân rực rỡ. Nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này.

Họ ngồi đó, tay trong tay, ngắm nhìn vầng dương cuối cùng chìm hẳn xuống đường chân trời. Ánh sáng hoàng hôn mờ dần, nhường chỗ cho sắc xanh thẫm của màn đêm. Nhưng trong lòng họ, một ánh sáng mới vừa bừng lên, rực rỡ và ấm áp. Mối quan hệ của họ, sau những thử thách, những hiểu lầm, và những khoảnh khắc dịu dàng này, đã vượt qua ranh giới của tình bạn, tiến một bước dài đến một cột mốc chính thức, một lời hẹn ước của tuổi thanh xuân.

***

Cách đó không xa, khuất sau những hàng cây bạch đàn, Nguyễn Trọng Tùng đang đi dạo một mình, vẻ mặt anh ta khó chịu và đầy vẻ bất mãn sau những thất bại liên tiếp trong việc chinh phục Ngọc Linh. Mấy ngày hội trại vừa qua, anh ta đã cố gắng đủ mọi cách, từ việc thể hiện sự ga lăng, quan tâm, cho đến việc cố gắng hạ thấp Long trong mắt Linh, nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi lần anh ta cố gắng tiếp cận Linh, Long lại xuất hiện như một bức tường vững chắc, không thể xuyên thủng. Và đỉnh điểm là hôm qua, khi Long cõng Linh đi khắp nơi, sự quan tâm của anh ta dành cho Linh lại càng trở nên mờ nhạt, thậm chí còn bị Linh phớt lờ.

Anh ta bước đi với những bước chân nặng nề, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi và chán chường. Anh ta vừa đi vừa đá những hòn sỏi nhỏ dưới chân, trong đầu không ngừng tua lại những cảnh tượng Long và Linh luôn ở bên nhau. *Tại sao chứ? Tại sao cô ấy lại không nhìn thấy mình?* Tùng tự hỏi, một sự tức giận và bất lực trào dâng trong lòng. Anh ta luôn nghĩ rằng với ngoại hình, sự nổi bật và gia thế của mình, anh ta sẽ dễ dàng có được bất cứ điều gì mình muốn, đặc biệt là sự chú ý của Ngọc Linh. Nhưng Long, cái tên Long, lại luôn là rào cản.

Vô tình, khi đi ngang qua một khoảng đất trống, Tùng ngẩng đầu lên và nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Long và Linh đang ngồi cạnh nhau trên gò đất phía Tây. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng tím hồng cuối cùng trên nền trời. Nhưng dưới ánh sáng mờ ảo ấy, hình ảnh hai người ngồi sát cạnh nhau, tay trong tay, lại hiện lên rõ mồn một, tạo nên một cảnh tượng thân mật, lãng mạn mà anh ta không thể chen vào. Tùng đứng khựng lại, như một bức tượng. Trái tim anh ta như bị bóp nghẹt, một cảm giác đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực. Anh ta nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng vẫn không thể làm dịu đi cơn ghen tị đang cào xé.

*Tại sao lại là cậu ta chứ?* Tùng nghiến răng, một câu hỏi đầy cay đắng vang vọng trong tâm trí. Anh ta nhìn chằm chằm vào hai bóng người đang chìm dần vào màn đêm, cảm thấy sự bất lực tột cùng. Mọi cố gắng của anh ta đều tan biến như bọt biển trước sự gắn kết không thể phá vỡ của họ. Anh ta đã thua. Thua một cách thảm hại.

Không muốn nhìn thêm một giây phút nào nữa, không muốn phải chứng kiến cảnh tượng đó, Tùng quay ngoắt đi, bước nhanh về phía ngược lại. Bóng lưng anh ta dần khuất vào màn đêm, mang theo sự tức giận, thất vọng và một chút gì đó của sự chấp nhận cay đắng. Có lẽ, đã đến lúc anh ta phải từ bỏ. Nhưng cảm giác ghen tị vẫn âm ỉ cháy, như một ngọn lửa nhỏ, có thể bùng lên bất cứ lúc nào.

Trên gò đất, Long và Linh vẫn ngồi cạnh nhau. Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, mang theo hơi sương đêm lành lạnh. Nhưng trong vòng tay Long, Linh cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim anh. Một chương mới trong câu chuyện thanh xuân rực rỡ của họ đã chính thức bắt đầu, rực rỡ và bền chặt như nắng Hạ Long. Họ biết, con đường phía trước có thể còn nhiều điều chưa biết, nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Tình yêu đã xóa nhòa mọi ranh giới, và họ đã sẵn sàng đối mặt với tất cả cùng nhau.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ