Rực rỡ thanh xuân
Chương 252

Lối Đi Giữa Rừng Tràm

3454 từ
Mục tiêu: Long và Linh bất ngờ phải hợp tác trong một thử thách cần sự ăn ý, qua đó Long có cơ hội thể hiện sự quan tâm và bảo vệ Linh một cách tự nhiên.,Khoảng cách giữa Long và Linh được thu hẹp đáng kể về mặt cảm xúc và thể chất.,Long tiếp tục thể hiện quyết tâm và sự kiên trì trong việc tiếp cận Linh, bất chấp sự cản trở của Tùng.,Linh cảm nhận rõ hơn sự chân thành và tình cảm của Long qua hành động.,Tạo tiền đề cảm xúc vững chắc cho lời thổ lộ trực tiếp ở Chương 255.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Romantic, tense, hopeful, emotional
Kết chương: [object Object]

Long cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi lời nói của Linh vang lên. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ rạng rỡ thường thấy, mà thay vào đó là một sự khó xử, một chút mệt mỏi hiện rõ. Cô ấy cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy gượng gạo đến lạ. Cậu nhìn Tùng, ánh mắt đầy lửa giận ngầm, nhưng Tùng vẫn nở nụ cười chiến thắng, đôi mắt sắc sảo của hắn ta thoáng qua vẻ đắc ý khi nhìn Long. Sự chiếm hữu của Tùng ngày càng lộ rõ, và điều đó khiến Long càng thêm tức tối. Cậu biết rằng Tùng đang cố tình khiêu khích cậu, cố tình đẩy cậu vào thế bị động. Nhưng Long sẽ không để điều đó xảy ra. Cậu đã quyết tâm, và cậu sẽ không từ bỏ.

Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng cháy trong lòng. Cậu không thể để cảm xúc bộc phát làm hỏng mọi thứ. Cậu cần phải bình tĩnh, cần phải tìm ra cách để vượt qua Tùng một cách khéo léo hơn. Cậu nhìn Linh, đôi mắt cô ấy vẫn còn vương vấn sự khó xử. Long biết rằng, cô ấy không thích sự căng thẳng này. Cậu không muốn Linh phải khó xử thêm nữa. Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đứng gần đó, gương mặt cũng lộ rõ sự khó chịu khi chứng kiến cuộc chiến ngầm giữa hai người. Cả Mai lẫn Lan đều hiểu rõ, đây không chỉ là một trò chơi giải trí đơn thuần, mà là một cuộc đấu sức ngầm, một trận chiến không tiếng súng để giành lấy trái tim cô bạn thân của họ.

"Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," Long thầm nhắc lại trong lòng. Cậu muốn nơi này cất giữ những kỷ niệm đẹp, không phải là những khoảnh khắc căng thẳng và khó chịu. Trò chơi tiếp tục. Long không còn cố gắng chen chân vào mọi cơ hội nữa, mà cậu bắt đầu quan sát, chờ đợi. Cậu tin rằng sẽ có một khoảnh khắc, một cơ hội duy nhất, nơi cậu có thể tiếp cận Linh mà không bị Tùng chen ngang. Cậu sẽ không lùi bước, không bỏ cuộc. Cậu sẽ chiến đấu cho tình yêu của mình, cho những rung động đầu đời đã được vun đắp nơi thành phố biển này. Long biết, thử thách chỉ mới bắt đầu. Ngọn lửa quyết tâm trong Long vẫn đang bùng cháy dữ dội, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu sẽ không để Tùng giành chiến thắng dễ dàng như vậy.

***

Khi trò chơi 'Giải Mã Mật Thư' kết thúc, ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho những rặng núi đá vôi hùng vĩ của Hạ Long một màu sắc rực rỡ đến nao lòng. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi mặn đặc trưng và mùi cỏ cây thoang thoảng từ khu rừng tràm phía xa. Các nhóm học sinh tụ tập lại, xì xào bàn tán về những chướng ngại vật vừa trải qua, tiếng cười nói và tiếng reo hò vẫn còn vang vọng, tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt. Long vẫn đứng cách Linh một khoảng, ánh mắt không rời khỏi cô ấy. Cậu thấy Linh đang trò chuyện với Mai và Lan, nét mặt cô ấy đã tươi tắn hơn đôi chút, nhưng vẫn còn vương vấn chút suy tư. Tùng vẫn quẩn quanh đâu đó, như một cái bóng không chịu rời.

Long cảm thấy thời gian như đang trôi tuột qua kẽ tay. Đêm lửa trại sắp đi đến hồi kết, và cậu vẫn chưa tìm được khoảnh khắc riêng tư nào để nói ra hết lòng mình. Một tiếng loa phóng thanh vang lên, át đi mọi âm thanh ồn ào khác, thu hút sự chú ý của toàn bộ học sinh. "Xin chào tất cả các bạn! Để khép lại đêm hội trại đầy ý nghĩa này, ban tổ chức chúng ta sẽ có một thử thách đặc biệt, đó là 'Thử thách Vượt Mê Cung Rừng Tràm'!" Giọng người điều hành hồ hởi, đầy phấn khích. "Thử thách này yêu cầu sự phối hợp ăn ý của hai người, vì vậy, các bạn sẽ tham gia theo cặp đôi! Để đảm bảo tính công bằng và bất ngờ, ban tổ chức sẽ bốc thăm ngẫu nhiên!"

Nghe đến "bốc thăm ngẫu nhiên" và "cặp đôi", tim Long đập thình thịch. Cậu cảm thấy một tia hy vọng lóe lên. Liệu đây có phải là cơ hội ông trời ban tặng cho cậu? Cậu liếc nhìn về phía Linh, cô ấy cũng đang nhìn về phía sân khấu với vẻ tò mò. Tùng, đứng gần Linh hơn Long, đã nhanh chóng tiến lại gần cô. "Linh, nếu ban tổ chức cho phép, hay là chúng ta..." Hắn ta chưa kịp nói hết câu thì tiếng loa lại vang lên.

"Và các cặp đôi được bốc thăm ngẫu nhiên là... Cặp đôi số một: Trần Hoàng Long và Lê Ngọc Linh!"

Cả không gian như chùng xuống một nhịp rồi vỡ òa trong tiếng reo hò. Long như bị đóng băng tại chỗ, rồi một luồng cảm xúc mạnh mẽ ập đến, vừa mừng rỡ, vừa bất ngờ, vừa có chút choáng váng. Cậu nhìn về phía Linh. Cô ấy cũng đang nhìn cậu, đôi mắt to tròn mở to, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Một chút bối rối lướt qua ánh mắt cô, nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười nhẹ. Tùng đứng cạnh Linh, sắc mặt hắn ta tối sầm lại. Long có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ bực bội, tức tối hằn lên từng đường nét trên khuôn mặt điển trai của Tùng. Hắn ta định nói gì đó, nhưng tiếng loa đã tiếp tục vang lên, đọc tên các cặp đôi khác, át đi mọi lời phản đối.

"Cặp đôi Long - Linh, xin mời vào vị trí xuất phát!" Giọng người điều hành vang dội.

Long bước đi, cảm giác như chân mình nhẹ bẫng. Cậu đi về phía Linh, mỗi bước chân đều chứa đựng một sự quyết tâm lớn lao. Cậu đã hình dung ra biết bao kịch bản để thổ lộ tình cảm, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến một cơ hội bất ngờ và hoàn hảo đến thế. Khi đến gần Linh, cậu thấy cô ấy vẫn còn hơi ngạc nhiên. "Chúng ta... sẽ làm được chứ?" Linh hỏi, giọng nhỏ nhẹ, có chút lo lắng nhưng cũng pha lẫn sự tò mò, háo hức. Nụ cười của cô ấy đã trở lại, rạng rỡ như ánh nắng ban mai.

Long gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chắc chắn rồi. Cứ tin tưởng tớ." Giọng cậu trầm ấm, trấn an. Cậu liếc nhìn Tùng một lần nữa. Hắn ta đang nhìn chằm chằm vào họ, ánh mắt tóe lửa giận nhưng bất lực. Hùng đứng cạnh Long, khẽ huých vai cậu, nở một nụ cười đầy ẩn ý, như muốn nói "cậu gặp may rồi". Mai và Lan cũng mỉm cười nhẹ nhõm, trao nhau ánh mắt đồng tình.

"Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long," Long thầm nghĩ. Khoảnh khắc này, cậu cảm thấy mình đang nắm giữ một phần rực rỡ nhất của thanh xuân, một cơ hội để tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tạo nên những dấu ấn không phai. Cậu và Linh cùng tiến về vạch xuất phát, bỏ lại phía sau ánh mắt đầy bất mãn của Tùng, người vẫn cố gắng nói gì đó nhưng bị át đi bởi tiếng loa và không khí náo nhiệt của hội trại. Hắn ta chỉ có thể đứng đó, nhìn bóng lưng của Long và Linh dần khuất vào lối đi dẫn đến mê cung, tay siết chặt thành nắm đấm.

***

Khu thử thách "Mê Cung Rừng Tràm" được thiết lập ở một khu đất trống tương đối rộng, nơi có nhiều cây tràm và bụi cây dại mọc rậm rạp. Ban tổ chức đã dùng những tấm bạt màu tối và dây thừng để tạo thành các lối đi ngoằn ngoèo, che khuất tầm nhìn, biến nơi đây thành một mê cung thực sự. Ánh sáng duy nhất đến từ những chiếc đèn lồng giấy được treo lơ lửng trên cành cây, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, leo lắt, cùng với ánh đèn pin từ những người tham gia. Không khí trong mê cung mát mẻ hơn bên ngoài, một làn gió nhẹ luồn qua tán lá, tạo nên những tiếng xào xạc mơ hồ. Mùi đất ẩm sau một chiều mưa nhẹ quyện lẫn với mùi cây tràm nồng nàn, mang một vẻ hoang dã, tự nhiên. Xa xa, tiếng reo hò và nhạc nền từ khu lửa trại lớn vẫn vọng lại, nhưng đã trở nên mờ nhạt, tạo cảm giác như họ đang ở một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn.

Long và Linh bước vào mê cung. Long chủ động đi trước, cậu cẩn thận quan sát từng bước chân, đưa tay gạt những cành cây thấp, những sợi dây vướng víu sang một bên để mở đường cho Linh. Ánh đèn pin từ chiếc điện thoại của Long chiếu sáng con đường phía trước, đôi khi lại lia sang hai bên, kiểm tra các chướng ngại vật tiềm ẩn. "Cẩn thận chỗ này có rễ cây nổi lên, Linh," Long nói, giọng trầm ấm, kiên nhẫn. Cậu dừng lại, khẽ cúi xuống, dùng tay gạt một rễ cây to ra khỏi lối đi. "Đó, đặt chân vào đây... tốt lắm."

Linh khẽ "Ừm" một tiếng, giọng nhỏ nhẹ. Ban đầu, cô ấy còn hơi rụt rè, đôi khi bước hụt chân vì không quen với địa hình gồ ghề và ánh sáng yếu ớt. Nhưng sau vài lần Long cẩn thận chỉ dẫn, cô dần cảm thấy an toàn hơn. Bờ vai rộng của Long che khuất gần hết tầm nhìn của cô, tạo cho cô một cảm giác được bảo vệ. Cậu ấy không hề quay đầu lại nhìn cô một cách vồ vập, nhưng cô biết, cậu ấy luôn ý thức được sự hiện diện của cô, luôn đảm bảo cô không bị bỏ lại phía sau. Mỗi khi có một đoạn đường khó khăn hơn, Long lại đưa tay ra. "Để tớ nắm tay cậu, dễ đi hơn."

Bàn tay Long ấm áp và vững chãi đến lạ. Linh ngập ngừng một chút, rồi khẽ đặt bàn tay mình vào tay cậu. Ngay lập tức, Long siết nhẹ, không quá chặt, nhưng đủ để truyền đi một sự tin cậy. Hơi ấm từ bàn tay cậu ấy lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo của đêm tối và cả sự lo lắng trong lòng cô. Cô có thể cảm nhận được những vết chai sần nhẹ trên lòng bàn tay Long, dấu hiệu của những buổi tập luyện bóng đá miệt mài. "Cảm ơn cậu, Long," Linh nói, giọng cô ấy chân thành, nhỏ nhẹ. Cô cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào người con trai đang dẫn lối phía trước.

"Không sao, cứ tin tưởng tớ," Long đáp, không quay đầu lại nhưng giọng cậu ấy mang theo một sự trấn an rõ ràng. Cậu không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang trọng lượng. Mỗi hành động của cậu đều thể hiện sự quan tâm sâu sắc. Khi họ đi qua một đoạn đường có nhiều cành cây khô vướng víu ngang đầu, Long luôn là người đưa tay gạt chúng sang một bên, đảm bảo không để bất cứ thứ gì chạm vào Linh. Cô có thể nghe thấy tiếng lá khô sột soạt dưới chân họ, tiếng gió xào xạc qua tán cây và thỉnh thoảng là tiếng cành cây va vào nhau nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của rừng đêm. Mùi nhựa thông thoang thoảng lẫn trong không khí, một mùi hương vừa lạ lẫm vừa dễ chịu.

Linh nhìn theo bóng lưng của Long. Cậu ấy cao lớn, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi. Trong ánh sáng leo lắt của đèn pin, cô có thể thấy rõ những lọn tóc đen hơi rủ xuống trán cậu. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi đi bên cạnh cậu như thế này. "Bàn tay cậu ấy thật ấm... và vững chãi quá," Linh thầm nghĩ. "Cậu ấy thật sự rất quan tâm đến mình." Những rung động tinh tế bắt đầu len lỏi trong trái tim cô, một cảm giác lạ lẫm nhưng vô cùng dễ chịu. Nó không phải là sự xáo động dữ dội như những con sóng lớn, mà là những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và bền bỉ.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Trong mê cung tối tăm này, giữa những cây tràm và bụi rậm, sự gần gũi về thể chất và cảm xúc giữa họ dường như đang được vun đắp một cách tự nhiên nhất. Long không ngừng tìm kiếm các dấu hiệu, các mật thư ẩn giấu theo yêu cầu của thử thách, nhưng ánh mắt cậu luôn dành một phần để quan sát Linh. Cậu thấy cô ấy đã bớt lo lắng hơn, nụ cười đã xuất hiện trên môi. Điều đó khiến trái tim cậu nhẹ nhõm.

Có một lúc, khi họ phải vượt qua một "cầu khỉ" tạm bợ làm từ những sợi dây thừng và ván gỗ, Linh tỏ ra khá sợ hãi. Long đứng phía trước, nắm chặt tay cô. "Đừng sợ, có tớ đây. Nhìn vào mắt tớ này." Long nói, giọng cậu ấy rất khẽ, chỉ đủ cho hai người nghe. Ánh mắt hổ phách của Long nhìn thẳng vào mắt Linh, kiên định và đầy trấn an. Linh nhìn lại, cảm thấy như mọi lo lắng đều tan biến. Cô tin tưởng Long. Từng bước một, cô vượt qua cây cầu, với bàn tay Long luôn ở đó, không rời. Cô cảm thấy Long không chỉ dẫn đường, mà còn truyền cho cô sức mạnh.

Linh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thể trải qua một thử thách như thế này một cách dễ dàng đến vậy. Tất cả là nhờ Long. Cậu ấy không chỉ thông minh, tài giỏi, mà còn rất ga lăng và chu đáo. Cô nhớ lại những lần cậu ấy kiên nhẫn giảng bài cho cô, những lần cậu ấy âm thầm bảo vệ cô khỏi những rắc rối. Tình cảm ấy, bấy lâu nay cô vẫn xem như một tình bạn đặc biệt, giờ đây, dưới ánh đèn lồng leo lắt và trong hơi ấm bàn tay cậu, dường như đang dần chuyển hóa thành một điều gì đó sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn.

Long cảm thấy sự tin tưởng của Linh qua từng cái nắm tay, từng ánh mắt. Cậu biết, đây là cơ hội của cậu. Cậu sẽ không để nó vuột mất. Cậu sẽ thể hiện cho Linh thấy, cậu quan tâm đến cô ấy nhiều đến mức nào. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát," cậu thầm nghĩ, và cậu muốn những con sóng ấy sẽ vỗ mãi, không ngừng.

***

Cuối cùng, sau khoảng gần hai mươi phút len lỏi qua mê cung, Long và Linh đã tìm thấy lối ra. Họ là một trong những cặp đôi đầu tiên về đích, chỉ sau một vài cặp đôi khác đã hoàn thành từ trước đó. Khi bước ra khỏi những hàng cây tràm rậm rạp, một cảm giác nhẹ nhõm ùa đến, xen lẫn niềm vui chiến thắng. Ánh sáng từ khu lửa trại lớn phía xa dường như rực rỡ hơn, và tiếng nhạc, tiếng nói chuyện cũng trở nên rõ ràng hơn, như chào đón họ trở về với thế giới thực.

Linh thở dốc, nhưng nét mặt cô ấy rạng rỡ hẳn lên. Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm vui sướng và cả sự biết ơn. "Chúng ta làm được rồi!" cô reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian buổi đêm. Nụ cười của cô ấy, giờ đây, không còn chút gượng gạo nào, mà là nụ cười rạng rỡ nhất, tự nhiên nhất mà Long từng thấy trong suốt buổi tối.

Long nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến lạ. Cậu ấy khẽ mỉm cười. "Ừm," cậu chỉ đáp một tiếng, nhưng nụ cười nhẹ trên môi cậu ấy đã nói lên tất cả. Ánh mắt Long chỉ dành riêng cho Linh, không rời đi dù chỉ một giây. Trong khoảnh khắc đó, mọi ồn ào xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại hai người họ, đứng cạnh nhau dưới bầu trời đêm Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Không gian tĩnh lặng bao trùm lấy họ, một sự tĩnh lặng đầy ý nghĩa, khi cả hai đều cảm nhận được một sự kết nối đặc biệt vừa được tạo ra. Hơi ấm từ bàn tay Long vẫn còn vương vấn trên tay Linh, một cảm giác vừa thân thuộc vừa mới mẻ.

Linh cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Khoảng cách giữa cô và Long, không chỉ về mặt vật lý mà còn cả về mặt cảm xúc, dường như đã được thu hẹp đáng kể. Cô ấy cảm nhận được sự chân thành, sự quan tâm của Long một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Ánh mắt cậu ấy không còn vẻ lạnh lùng như mọi khi, mà thay vào đó là sự ấm áp, trìu mến. "Khoảng cách này... thật gần," Linh thầm nghĩ, "Cảm giác thật lạ lùng và dễ chịu." Cô ấy cảm thấy một sự bình yên, một sự an toàn khi ở bên cạnh Long, điều mà cô chưa từng cảm nhận được ở bất cứ ai khác.

Long cũng cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Linh. Cô ấy đã không còn vẻ ngượng ngùng ban đầu, mà thay vào đó là sự tin tưởng, và một chút e ấp, một chút rung động rõ ràng. Cậu biết, đây không chỉ là một chiến thắng trong trò chơi, mà là một chiến thắng lớn hơn rất nhiều trong cuộc chiến của trái tim. Ngọn lửa quyết tâm trong Long bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu biết, cô ấy đã tin tưởng cậu. Cậu đã có cơ hội để bước thêm một bước nữa, để nói ra tất cả. "Cô ấy... thật sự đã tin tưởng mình. Mình phải nói ra thôi," Long tự nhủ, một sự thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng cậu. Cậu sẽ không chần chừ thêm nữa.

Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện ở phía xa, dưới ánh đèn lồng lờ mờ. Đó là Tùng. Hắn ta đã theo dõi họ từ khi họ bước ra khỏi mê cung. Ánh mắt Tùng dừng lại trên Long và Linh, chứng kiến khoảnh khắc tĩnh lặng và đầy ý nghĩa của họ. Khuôn mặt hắn ta thoáng qua một vẻ đau đớn, thất vọng tột độ. Mọi nỗ lực, mọi sự cạnh tranh của hắn ta trong suốt buổi tối dường như đều trở nên vô nghĩa trước khoảnh khắc này. Tùng khẽ siết chặt tay, rồi, như một cái bóng mờ dần trong đêm tối, hắn ta quay lưng bước đi, bóng dáng cao ráo dần khuất vào những hàng cây, hòa mình vào màn đêm Hạ Long. Hắn ta không nói một lời, không một tiếng động, chỉ để lại một sự im lặng nặng nề.

Long và Linh không để ý đến sự xuất hiện hay sự ra đi của Tùng. Ánh mắt họ vẫn dán chặt vào nhau, trao nhau một nụ cười nhẹ, một nụ cười e ấp. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long," Long thầm nghĩ, "và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở nên thật gần, thật rõ ràng." Long biết rằng, đây chính là khoảnh khắc, là thời điểm mà cậu đã chờ đợi bấy lâu nay. Cậu sẽ không để lỡ nữa. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ là nhân chứng cho lời thổ lộ sắp tới của cậu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ