Rực rỡ thanh xuân
Chương 251

Trò Chơi Căng Thẳng

3476 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự cạnh tranh ngầm giữa Long và Tùng trong một trò chơi tập thể để giành lấy sự chú ý và gần gũi với Linh.,Làm nổi bật quyết tâm không ngừng của Long trong việc tiếp cận Linh, bất chấp những trở ngại do Tùng gây ra.,Thể hiện sự khó xử, tinh tế và dần nhận ra ý đồ của cả Long lẫn Tùng từ phía Linh.,Đẩy cao trào cảm xúc căng thẳng và hồi hộp, chuẩn bị cho khoảnh khắc Long thổ lộ tình cảm sắp tới (Ch.255).,Duy trì không khí sôi động của đêm lửa trại nhưng tập trung vào xung đột cá nhân giữa ba nhân vật chính.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, competitive, romantic (subtly), awkward, frustrating, urgent
Kết chương: [object Object]

"Linh..."

Giọng Long trầm ấm, hơi run, như một làn gió đêm khẽ chạm vào không gian tĩnh mịch. Ngọc Linh khẽ giật mình, bờ vai nhỏ nhắn run lên nhè nhẹ dưới ánh trăng. Cô ấy xoay người lại, mái tóc dài đen óng ả khẽ lướt qua vai, tỏa ra mùi hương thoang thoảng của hoa nhài và gió biển. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ấy ngước lên nhìn Long, chất chứa sự tò mò, một chút bối rối và cả sự chờ đợi mà chính cô ấy cũng không thể gọi tên. Khuôn mặt thanh tú của Linh ửng hồng dưới ánh sáng mờ ảo, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, như bông hoa đêm vừa hé nở.

Long cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Khoảnh khắc này, cậu đã chờ đợi nó quá lâu, đã hình dung nó trong đầu vô số lần. Cậu muốn nói ra tất cả, muốn thổ lộ những cảm xúc đã chôn giấu bấy lâu, muốn biến "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát" thành một con sóng lớn, cuồn cuộn và mạnh mẽ, cuốn trôi mọi rào cản. Cậu hít một hơi sâu, đôi môi hé mở, chuẩn bị thốt lên những lời định mệnh.

Nhưng rồi, một âm thanh chói tai bất ngờ xé toang màn đêm, cắt ngang tất cả.

*Tuýt! Tuýt! Tuýt!*

Tiếng còi hiệu vang dội, sắc lạnh và đầy quyền uy, phát ra từ khu vực lửa trại chính, nơi vẫn còn sôi động với những tiếng hò reo và ánh đèn lồng rực rỡ. Âm thanh ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa quyết tâm vừa bùng cháy trong lòng Long, khiến cậu sững sờ.

Long và Linh cùng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Từ trên sân khấu trung tâm, nơi lửa trại lớn đang bập bùng, thầy Nguyễn Đình Tùng – giáo viên thể dục, với vóc dáng cao lớn và giọng nói vang dội – đã cầm micro. Dù ở khoảng cách khá xa, nhưng âm thanh từ loa vẫn đủ lớn để mọi người đều nghe rõ.

"Các em tập trung! Tập trung nào! Trò chơi cuối cùng của đêm nay sẽ bắt đầu! Thầy nhắc lại, trò chơi cuối cùng của đêm nay sẽ bắt đầu!" Thầy Tùng nói, giọng đầy phấn khích, như một người dẫn chương trình chuyên nghiệp. "Đây là một trò chơi đồng đội, một thử thách trí tuệ và sự khéo léo để kết thúc một đêm hội tuyệt vời!"

Lời thầy Tùng vừa dứt, hàng loạt tiếng reo hò, vỗ tay và bàn tán xôn xao lập tức nổ ra từ phía đám đông học sinh. Không khí yên tĩnh, lãng mạn nơi bờ hồ lập tức bị phá vỡ, thay thế bằng sự náo nhiệt và tưng bừng của một đêm hội đang đi vào cao trào.

Long cảm thấy một cơn bực bội trào lên trong lòng. Cậu siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. *Chết tiệt!* Cậu thầm rủa, ánh mắt gằn lên vì tức giận. Đúng lúc này, khi cậu đã lấy hết dũng khí, khi Linh đã sẵn sàng lắng nghe, thì lại bị cắt ngang một cách phũ phàng. Cậu nhìn Linh, nụ cười trên môi cô ấy đã hơi tắt, ánh mắt có chút hụt hẫng và tiếc nuối. Cô ấy cũng cảm nhận được điều gì đó không ổn, cũng chờ đợi điều gì đó, nhưng giờ đây mọi thứ lại bị gián đoạn.

"Trò gì vậy nhỉ?" Linh hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo một chút bất ngờ và hụt hẫng không thể che giấu. Cô ấy quay lại nhìn Long, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mong chờ từ khoảnh khắc trước. Có lẽ cô ấy muốn biết Long định nói gì, muốn cậu tiếp tục, nhưng quy tắc của hội trại thì không thể không tuân theo.

Long không thể trả lời. Lời nói đã đến tận cổ họng, nhưng lại bị nghẹn lại, tan biến vào trong không khí. Cậu cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình. Cậu đã bỏ lỡ mất cơ hội vàng. Long biết mình cần phải hành động nhanh chóng, không thể để Tùng có thêm bất kỳ lợi thế nào nữa. Cậu nhìn về phía khu lửa trại, nơi đám đông đang bắt đầu di chuyển, hướng về khu vực trò chơi. Cậu cũng nhìn thấy Tùng đang đứng đó, ánh mắt không ngừng quét tìm Linh. Một tia cảnh giác lóe lên trong mắt Long. Cuộc chiến giành lấy Linh vẫn chưa kết thúc, thậm chí nó còn trở nên căng thẳng hơn.

Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân. Dù sao thì, lời nói đã bị ngắt quãng, nhưng cảm xúc vẫn còn đó. "Chúng ta... chúng ta ra đó xem sao, Linh," Long nói, giọng vẫn còn hơi gằn nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cậu không thể để sự bực bội làm hỏng tất cả. Vẫn còn cơ hội, cậu tự nhủ. Vẫn còn cơ hội để nói ra tất cả.

Linh gật đầu, có vẻ như cô ấy cũng không còn lựa chọn nào khác. "Ừm, đi thôi." Cô ấy khẽ mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo. Long có thể cảm nhận được sự thất vọng nhẹ trong ánh mắt cô ấy, và điều đó càng khiến cậu thêm quyết tâm. Cậu sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở cậu nữa. Cậu sẽ tìm một khoảnh khắc khác, một khoảnh khắc riêng tư hơn, để hoàn thành lời thổ lộ của mình. Long cùng Linh, Mai và Lan rời khỏi bờ hồ, hòa vào dòng người đang đổ về khu vực trò chơi, nơi ánh đèn lồng rực rỡ và tiếng nhạc sôi động đang vẫy gọi.

***

Không khí sôi động, náo nhiệt bao trùm khu vực trung tâm trại. Tiếng nhạc nền của hội trại vang lên rộn ràng, một bản EDM sôi động pha chút giai điệu truyền thống, khiến bước chân ai cũng muốn nhún nhảy. Tiếng hò reo, tiếng cười nói và bước chân rầm rập của các nhóm học sinh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ. Mùi khói lửa trại thoang thoảng trong gió, lẫn với mùi cỏ ẩm sau cơn mưa buổi chiều và hương đêm mát lành, tạo nên một hỗn hợp mùi hương đặc trưng của đêm Hạ Long. Ánh sáng từ đèn lồng giấy đủ màu sắc, những ngọn đuốc rực lửa và lửa trại chính chiếu rọi, tạo ra những vùng sáng tối động, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và đầy sức sống. Không khí cạnh tranh nhưng vẫn vui vẻ, hào hứng, bao trùm lên từng góc nhỏ của khu trại.

Long nhanh chóng hòa mình vào đám đông, ánh mắt không rời khỏi Linh. Cậu biết đây là cơ hội cuối cùng của đêm nay. Cậu phải giữ Linh ở cạnh mình, phải tìm cách để trò chuyện riêng với cô ấy. Long sải bước nhanh hơn, cố gắng vượt qua những nhóm học sinh đang cười đùa, những cặp đôi đang thì thầm to nhỏ. Trái tim cậu đập thình thịch, không phải vì sợ hãi mà vì một sự nôn nóng đến cháy bỏng.

Thầy Tùng đã bắt đầu giới thiệu luật chơi của 'Giải Mã Mật Thư'. Đây là một trò chơi đồng đội, mỗi nhóm sẽ nhận được một mật thư chứa các câu đố hoặc gợi ý để tìm ra các trạm thử thách, và tại mỗi trạm sẽ có một mảnh ghép của bức tranh bí ẩn. Nhóm nào hoàn thành bức tranh và giải được mật mã cuối cùng nhanh nhất sẽ là người chiến thắng.

"Các em hãy nhanh chóng tìm cho mình một đội chơi nhé! Tối thiểu 5 người, tối đa 8 người mỗi đội!" Thầy Tùng hô lớn.

Long lập tức hướng về phía Linh, định mời cô vào nhóm mình. Cậu đã tính toán sẵn. Cậu và Hùng, Mai, Lan và Linh sẽ tạo thành một nhóm hoàn hảo. Cậu đã tưởng tượng ra cách cậu sẽ giúp đỡ Linh giải đố, cách cậu sẽ dẫn dắt cô ấy qua các thử thách, tạo ra những khoảnh khắc gần gũi, riêng tư nhất có thể trong một trò chơi tập thể.

Nhưng rồi, một bóng người cao ráo, quen thuộc lại xuất hiện, nhanh hơn Long một bước. Nguyễn Trọng Tùng.

Cậu ta đã đứng sẵn gần khu vực mà Linh đang tiến đến. Ngay khi Linh vừa bước chân tới, Tùng đã nở một nụ cười tự tin, rạng rỡ, pha chút kiêu ngạo. Hắn ta tiến đến bên Linh, động tác dứt khoát và tự nhiên đến đáng ngờ, như thể đã tập luyện từ trước. Hắn ta khẽ nắm lấy cổ tay Linh, một cái chạm nhẹ nhưng đầy chủ ý, và kéo cô về phía nhóm của mình, nơi đã có sẵn vài người bạn của Tùng đang đứng chờ.

"Linh, đi với nhóm tớ đi, đảm bảo thắng!" Tùng nói, giọng điệu đầy tự tin và có chút vẻ chiếm hữu. Hắn không thèm liếc mắt nhìn Long dù chỉ một cái, như thể Long không hề tồn tại trong không gian này.

Linh hơi bất ngờ trước hành động nhanh gọn của Tùng. Cô ấy khẽ rụt tay lại theo bản năng, nhưng Tùng đã nắm khá chặt. "À... ừm..." Linh hơi ngượng, ánh mắt cô ấy vô thức tìm kiếm Long, như muốn hỏi ý kiến hoặc muốn một sự can thiệp. Nụ cười trên môi cô ấy hơi gượng gạo, không còn vẻ tự nhiên, rạng rỡ như thường lệ. Tuy nhiên, trước sự nhiệt tình và có phần áp đặt của Tùng, cô ấy vẫn mỉm cười gật đầu. "Được thôi..."

Long đứng sững lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn Tùng. Một cảm giác bực bội, xen lẫn sự thất vọng và tức giận bùng lên trong lòng cậu. *Khốn kiếp!* Cậu thầm rủa. Cậu đã chậm một nhịp. Chỉ một nhịp thôi, nhưng nó đã đủ để Tùng giành mất cơ hội. Lời thổ lộ đã bị gián đoạn, và bây giờ cơ hội được ở gần Linh cũng bị cướp mất. Khuôn mặt Long trở nên căng thẳng, hàm răng nghiến chặt, lộ rõ vẻ tức tối. Cậu nhìn Tùng đang tươi cười đầy đắc thắng, và một ngọn lửa giận bùng lên trong đôi mắt hổ phách của cậu.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, đứng cạnh, huých vai cậu một cái. "Long, sao không nhanh chân hơn?" Hùng thì thầm, giọng nói pha chút tiếc nuối và cả sự trêu chọc. Hùng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, và cậu ấy hiểu rõ sự thất vọng của Long. "Cậu ấy nhanh quá, như một con chồn vậy!"

Long không nói gì, chỉ thở hắt ra một tiếng đầy bực bội. Cậu nhìn theo bóng Linh đang bị Tùng kéo đi, hòa vào nhóm của hắn ta. Mai và Lan, hai cô bạn thân của Linh, cũng theo sau, ánh mắt họ thỉnh thoảng liếc nhìn Long với vẻ thông cảm.

Long cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mọi kế hoạch của cậu, mọi sự chuẩn bị, đều đang bị phá hỏng từng chút một. Nhưng cậu không thể bỏ cuộc. Cậu nhìn Hùng, ánh mắt đầy kiên quyết. "Không sao," Long nói, giọng trầm và chắc nịch. "Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi."

Cậu biết rằng mình phải tìm cách tiếp cận Linh, dù chỉ là trong trò chơi này. Cậu không thể để Tùng một mình chiếm giữ cô ấy. Long lập tức quay sang Hùng. "Tụi mình cũng lập nhóm đi. Kéo thêm vài người nữa, rồi tìm cách bám sát nhóm của Tùng."

Hùng nhìn Long, thấy được ngọn lửa quyết tâm cháy trong mắt cậu bạn. Cậu ấy biết Long sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. "Được thôi, chiến hết!" Hùng cười toe toét, rồi cùng Long nhanh chóng tập hợp một nhóm bạn khác, bao gồm cả Tuấn Anh và một vài người bạn cùng lớp. Long không quan tâm đến việc thắng thua của trò chơi nữa, mục tiêu duy nhất của cậu lúc này là Linh. Cậu muốn ở gần cô ấy, muốn chứng tỏ cho cô ấy thấy cảm xúc của mình, và muốn Tùng biết rằng cậu sẽ không dễ dàng nhường lại cô gái mình yêu. Cả nhóm Long nhanh chóng nhận mật thư đầu tiên và bắt đầu cuộc hành trình truy đuổi. Long cảm thấy adrenaline chảy rần rật trong huyết quản, một cảm giác vừa bực bội, vừa kịch tính, vừa đầy hưng phấn.

***

Khu vực trò chơi tập thể giờ đây như một tổ ong vỡ. Tiếng hò reo, tiếng tranh luận nhỏ của các nhóm chơi vang lên khắp nơi. Dù không khí trò chơi vẫn vui vẻ, nhưng một sự căng thẳng ngầm rõ rệt đã bao trùm khu vực có Long, Linh và Tùng. Ánh lửa trại bập bùng chiếu lên khuôn mặt Long, lộ rõ sự nôn nóng và quyết tâm. Cậu liên tục tìm cách áp sát nhóm của Tùng, giữ một khoảng cách vừa đủ để quan sát và chờ đợi cơ hội. Trong khi đó, Tùng vẫn giữ vẻ tự tin thái quá, liên tục nở nụ cười chiến thắng, như thể hắn ta đã nắm chắc phần thắng trong tay. Linh thì đôi lúc lúng túng trước sự chú ý dồn dập từ cả hai phía, ánh mắt cô ấy không ngừng lướt qua Long rồi lại Tùng, cố gắng mỉm cười tự nhiên nhưng nụ cười không còn rạng rỡ như trước.

Trò chơi 'Giải Mã Mật Thư' dẫn họ qua nhiều trạm thử thách khác nhau. Mỗi trạm là một câu đố, một trò chơi nhỏ đòi hỏi sự khéo léo, trí tuệ hoặc tinh thần đồng đội. Long và Tùng, như hai con hổ đang rình mồi, liên tục tạo ra những tình huống cạnh tranh để được hỗ trợ Linh, để được ở gần cô ấy.

Tại trạm đầu tiên, đó là một câu đố logic khá hóc búa. Các nhóm phải giải mã một đoạn văn cổ để tìm ra manh mối tiếp theo. Linh, với khả năng học tập xuất sắc của mình, ngay lập tức tập trung vào mật thư. Cô ấy khẽ nhíu mày, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn vào những ký tự phức tạp.

Long, đứng cách đó không xa, đã nhanh chóng giải được câu đố. Cậu định đưa ra gợi ý, ánh mắt cậu khóa chặt lấy Linh, truyền đi một thông điệp vô hình. Nhưng Tùng đã nhanh hơn một bước. Hắn ta không đợi Linh kịp suy nghĩ, đã nhanh chóng cầm lấy cây bút từ tay cô ấy, viết một cách dứt khoát đáp án lên mảnh giấy.

"Để tớ giúp Linh giải câu này!" Tùng nói, giọng điệu đầy tự tin, như thể đó là điều hiển nhiên. Hắn ta không hề hỏi ý kiến Linh, mà trực tiếp can thiệp. Linh hơi giật mình, ánh mắt cô ấy thoáng qua vẻ khó xử, nhưng rồi cũng gật đầu nhẹ. "Cảm ơn cậu, Tùng."

Long cảm thấy một cơn giận dữ trào lên. Cậu siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay lại trắng bệch. Cậu đã nhìn thấy ánh mắt của Linh, ánh mắt tìm kiếm sự giúp đỡ từ cậu. Nhưng Tùng đã cướp mất cơ hội đó. Hùng đứng cạnh Long, khẽ huých vai cậu, ánh mắt đầy lo lắng. "Thôi bỏ đi Long, cậu ấy nhanh tay quá."

Long không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Tùng. Hắn ta đang nở nụ cười chiến thắng, ánh mắt đầy thách thức. Long biết, đây không chỉ là một trò chơi, đây là một cuộc chiến ngầm. Cậu sẽ không lùi bước.

Đến trạm thứ hai, đó là một thử thách vượt chướng ngại vật đơn giản: một "con sông" giả định được tạo thành từ những tấm ván gỗ đặt cách nhau, yêu cầu người chơi phải nhảy hoặc bước qua cẩn thận. Khi đến lượt Linh, cô ấy tỏ ra hơi do dự. Dáng người nhỏ nhắn của cô ấy có vẻ không mấy tự tin khi phải nhảy qua những khoảng trống.

Long lập tức tiến lên, định đỡ cô ấy. Cậu đã hình dung ra cảnh mình sẽ dang tay ra, để Linh vịn vào, để cô ấy cảm nhận được sự vững chắc và ấm áp từ cậu. Đó sẽ là một khoảnh khắc thật ngọt ngào và gần gũi.

Nhưng một lần nữa, Tùng lại chen vào giữa. Hắn ta vòng sang bên kia, đối diện với Linh. Với một động tác mạnh mẽ và đầy quyết đoán, hắn ta nắm lấy bàn tay của Linh và kéo cô ấy qua một cách dứt khoát. "Cứ để tớ kéo Linh qua, không cần đâu!" Tùng nói, giọng điệu có chút gằn, như một lời cảnh cáo ngầm gửi đến Long.

"Không cần đâu, Linh tự làm được!" Long phản đối, giọng cậu cũng gằn không kém, nhưng đã quá muộn. Linh đã được Tùng kéo sang. Hai bàn tay của Long nắm chặt lại, như muốn đấm vào thứ gì đó. Cậu cảm thấy mình như một kẻ ngốc, liên tục bị Tùng qua mặt.

Linh cảm thấy khó xử vô cùng trước những động thái này. Cô ấy cảm nhận được sự căng thẳng giữa Long và Tùng, và điều đó khiến cô ấy không thoải mái. "Cảm ơn cả hai cậu... tớ ổn mà," Linh nói, giọng nhỏ nhẹ, cố gắng mỉm cười một cách tự nhiên nhất có thể. Nhưng nụ cười của cô ấy không còn rạng rỡ như mọi khi, mà thay vào đó là một vẻ gượng gạo, có chút mệt mỏi. Ánh mắt cô ấy nhiều lần lướt qua Long rồi lại Tùng, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự bình yên.

Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan, hai cô bạn thân của Linh, đứng gần đó, cũng nhận ra sự căng thẳng. Mai khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thông minh của cô ấy lướt qua Long, rồi Tùng, rồi Linh. Cô ấy trao đổi ánh mắt lo lắng với Lan. Lan khẽ nhún vai, nhưng gương mặt cô ấy cũng lộ rõ sự khó chịu. Họ hiểu rằng, trò chơi này không chỉ là một trò giải trí, mà là một cuộc chiến ngầm giữa hai người con trai để giành lấy trái tim của Linh.

Long nhìn Tùng, ánh mắt đầy lửa giận ngầm. Tùng vẫn nở nụ cười chiến thắng, đôi mắt sắc sảo của hắn ta thoáng qua vẻ đắc ý khi nhìn Long. Sự chiếm hữu của Tùng ngày càng lộ rõ, và điều đó khiến Long càng thêm tức tối. Cậu biết rằng Tùng đang cố tình khiêu khích cậu, cố tình đẩy cậu vào thế bị động. Nhưng Long sẽ không để điều đó xảy ra. Cậu đã quyết tâm, và cậu sẽ không từ bỏ.

Long hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng cháy trong lòng. Cậu không thể để cảm xúc bộc phát làm hỏng mọi thứ. Cậu cần phải bình tĩnh, cần phải tìm ra cách để vượt qua Tùng một cách khéo léo hơn. Cậu nhìn Linh, đôi mắt cô ấy vẫn còn vương vấn sự khó xử. Long biết rằng, cô ấy không thích sự căng thẳng này. Cậu không muốn Linh phải khó xử thêm nữa.

"Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," Long thầm nhắc lại. Cậu muốn nơi này cất giữ những kỷ niệm đẹp, không phải là những khoảnh khắc căng thẳng và khó chịu.

Trò chơi tiếp tục. Long không còn cố gắng chen chân vào mọi cơ hội nữa, mà cậu bắt đầu quan sát, chờ đợi. Cậu tin rằng sẽ có một khoảnh khắc, một cơ hội duy nhất, nơi cậu có thể tiếp cận Linh mà không bị Tùng chen ngang. Cậu sẽ không lùi bước, không bỏ cuộc. Cậu sẽ chiến đấu cho tình yêu của mình, cho những rung động đầu đời đã được vun đắp nơi thành phố biển này. Long biết, thử thách chỉ mới bắt đầu. Ngọn lửa quyết tâm trong Long vẫn đang bùng cháy dữ dội, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu sẽ không để Tùng giành chiến thắng dễ dàng như vậy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ