Long khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy cảm kích, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn ẩn chứa sự căng thẳng của một người sắp đối mặt với khoảnh khắc định mệnh. Cậu ấy gật đầu cảm ơn Linh, rồi lướt qua Tùng với ánh mắt thách thức, như một lời tuyên bố không lời rằng cuộc chiến này, ít nhất là tại thời điểm này, đã có kẻ thắng người thua. Dù không nói thành lời, nhưng cái nhìn ấy mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Tùng như bị đóng đinh tại chỗ.
Không chần chừ thêm nữa, Long khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay mảnh mai của Linh, nhưng không phải là một cái nắm tay nhẹ nhàng mà là một cái nắm tay đầy dứt khoát, gần như là kéo cô đi. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang tay cô, xua đi cái se lạnh của gió đêm Hạ Long và thắp lên trong lòng cô một ngọn lửa nhỏ của sự hồi hộp. Linh giật mình khẽ buông tiếng "Long?" trong cổ họng, nhưng ánh mắt cô ấy không hề tỏ ra khó chịu, mà là một sự bối rối pha lẫn mong chờ. Cô không kháng cự, để Long dẫn đi, bước chân cô theo sát bước chân cậu, như một con thuyền nhỏ lặng lẽ neo đậu vào một bến cảng vững chãi.
Bóng dáng hai người dần khuất vào màn đêm, đi sâu hơn vào con đường mòn được rải sỏi dẫn ra rìa khu trại, nơi những hàng cây phi lao rì rào trong gió tạo thành một bức tường xanh mờ ảo. Đằng sau họ, Tùng vẫn đứng sững sờ, ánh mắt hắn ta dán chặt vào bóng lưng của Long và Linh đang dần khuất xa. Sự tức giận, thất vọng và cả một chút đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt hắn ta, như một vết sẹo vô hình đang từ từ khắc sâu vào tâm hồn. Hắn ta siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, móng tay gần như bấm sâu vào da thịt, nhưng hắn ta không cảm thấy đau. Tất cả mọi nỗ lực, mọi sự cạnh tranh của hắn ta trong suốt buổi tối, từ trò chơi 'Giải Mã Mật Thư' đến 'Vượt Mê Cung Rừng Tràm', đều trở nên vô nghĩa trước khoảnh khắc này. Hắn ta đã cố gắng hết sức để giữ Linh bên cạnh, để tạo ra khoảng cách giữa cô và Long, nhưng tất cả đều sụp đổ chỉ trong vài giây. Hắn ta cúi gằm mặt, để lại một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hắn, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nghiến răng ken két vang vọng trong không khí.
Không chỉ Tùng, mà những người bạn khác cũng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Phan Việt Hùng, người bạn thân thiết nhất của Long, đứng ở một góc khuất, miệng há hốc kinh ngạc. Cậu ta đã quen với sự quyết đoán của Long, nhưng chưa bao giờ thấy Long hành động dứt khoát đến thế, đặc biệt là trước mặt Tùng, đối thủ không đội trời chung của Long. Ánh mắt Hùng đảo qua Tùng, rồi lại nhìn theo bóng Long và Linh, trong lòng vừa tò mò, vừa có chút thán phục. "Thằng Long... nó làm thật rồi," Hùng lẩm bẩm, giọng nói không giấu nổi sự ngạc nhiên. Cậu ta biết Long nghiêm túc với Linh đến mức nào, nhưng việc công khai "cướp" Linh đi như vậy lại là một màn trình diễn mà Hùng không thể ngờ tới. Nhưng hơn cả sự ngạc nhiên, Hùng cảm thấy một niềm vui thầm kín. Cậu ta luôn ủng hộ Long và Linh, và giờ đây, cuối cùng thì mọi chuyện cũng đang đi đúng hướng.
Xa hơn một chút, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan cũng trao đổi ánh mắt với nhau. Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh và tinh tế của mình, khẽ đẩy gọng kính. Cô ấy đã nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Long dành cho Linh từ lâu, và cả sự bối rối, dao động của Linh nữa. "Thấy chưa, mình đã bảo mà," Mai nói nhỏ với Lan, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Dù không nói ra, nhưng cô ấy cảm thấy vui mừng cho Linh. Cô biết, Linh xứng đáng với một tình cảm chân thành và dũng cảm như thế. Thanh Lan, cô nàng năng động và thẳng thắn, tròn mắt nhìn theo. "Wow! Gay cấn thật sự!" cô thốt lên, giọng điệu đầy phấn khích. Lan luôn thích những điều bất ngờ và kịch tính, và màn "tẩu thoát" ngoạn mục của Long và Linh vừa rồi đúng là một điểm nhấn khó quên của đêm lửa trại. Cô ấy cảm nhận được một luồng năng lượng mới, một sự hồi hộp lan tỏa trong không khí, như thể một chương mới của câu chuyện đang bắt đầu.
Cả khu lửa trại chính vẫn còn râm ran những câu chuyện phiếm, tiếng nhạc nền sôi động từ các loa nhỏ bắt đầu dịu xuống, nhưng những người chứng kiến khoảnh khắc Long kéo Linh đi đều cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao. Tiếng củi nổ lách tách từ đống lửa trại giờ đây dường như không còn chỉ là âm thanh của sự ấm cúng, mà còn là tiếng đếm ngược cho một điều gì đó sắp bùng nổ. Mùi khói củi, mùi đồ ăn nướng thoang thoảng giờ đây lẫn vào một thứ mùi không khí căng thẳng, chờ đợi. Bầu không khí vui vẻ, náo nhiệt của đêm lửa trại dần chuyển sang một vẻ tĩnh lặng hơn, nhưng không phải là tĩnh lặng của sự bình yên, mà là tĩnh lặng của một sự kiện trọng đại sắp sửa diễn ra.
Tùng, sau một hồi đứng chết lặng, cuối cùng cũng cất bước. Hắn ta không quay lại nhìn khu lửa trại, cũng không tìm kiếm sự an ủi từ bất kỳ ai. Hắn ta đi thẳng vào một góc tối, khuất hẳn khỏi ánh đèn, để mặc cho sự thất bại và nỗi đau gặm nhấm tâm can. Từng bước chân của hắn ta nặng trĩu, mỗi bước đi đều như đang dẫm nát một hy vọng cuối cùng. Ánh trăng trên cao vẫn vằng vặc, soi rõ con đường Long và Linh đã đi qua, và soi rõ cả bóng dáng cô độc của Tùng đang dần chìm vào bóng tối. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang nín thở, chờ đợi.
***
Long và Linh đi cạnh nhau, bước chân nhẹ nhàng trên con đường mòn nhỏ dẫn ra rìa khu trại. Tiếng ồn ào của hội trại, tiếng nhạc, tiếng nói cười của bạn bè dần lùi xa, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của màn đêm Hạ Long: tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sỏi lạo xạo, tiếng lá cây xào xạc khi gió thổi qua, và tiếng côn trùng đêm kêu rả rích. Không khí trong lành, se lạnh của đêm khuya mơn man trên da thịt, mang theo mùi đất ẩm và mùi cây cỏ dại đặc trưng của vùng đất ven biển.
Bàn tay của Long vẫn nắm chặt tay Linh, không một chút nới lỏng. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu ấy truyền sang cô, không chỉ là hơi ấm thể chất mà còn là một luồng điện cảm xúc, một sự trấn an vô hình. Linh cảm nhận rõ nhịp đập trái tim mình đang tăng tốc, như một bản hòa tấu dồn dập trong lồng ngực. Cô ngước nhìn bóng lưng Long, bờ vai rộng và vững chãi, rồi lại nhìn xuống bước chân mình, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn loạn đang nhảy múa trong đầu. Cô không biết Long muốn nói gì, nhưng cái cách cậu ấy kéo cô đi, cái cách cậu ấy nhìn cô, đã nói lên tất cả: đây sẽ là một khoảnh khắc quan trọng.
"Long... cậu muốn nói gì vậy?" Linh khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng không giấu được sự tò mò và một chút lo lắng. Cô muốn phá vỡ sự im lặng căng thẳng này, muốn biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước.
Long không quay đầu lại, bước chân vẫn đều đặn và dứt khoát. Cậu ấy siết nhẹ tay Linh, như một lời trấn an. "Đợi một chút, Linh. Mình muốn tìm một chỗ thật yên tĩnh. Một chỗ mà chỉ có mình và cậu thôi," giọng Long trầm ấm, khẽ khàng nhưng đầy kiên định. Cậu biết rằng, những lời sắp nói ra cần một không gian riêng tư tuyệt đối, không có bất kỳ sự gián đoạn nào. Không gian ấy phải đủ lãng mạn để tô điểm cho tình yêu, và đủ tĩnh lặng để những rung động có thể chạm đến tận cùng tâm hồn.
Linh không nói gì thêm. Cô hiểu. Cô tin. Trong khoảnh khắc đó, mọi nghi ngờ, mọi sự bối rối đều tan biến. Chỉ còn lại sự tin tưởng tuyệt đối vào Long, vào những gì cậu ấy sắp làm. Cô để mặc cho cậu ấy dẫn đường, bước theo cậu ấy mà không một chút do dự. Gió đêm vẫn thổi, vuốt ve mái tóc dài của cô, khiến nó bay bay trong màn đêm như một dải lụa mềm mại. Ánh trăng sáng vằng vặc len lỏi qua những tán lá, vẽ nên những vệt sáng bạc trên con đường, như dẫn lối cho hai người.
Trong lòng Long, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Cậu đã quyết định sẽ nói ra tất cả, không chần chừ nữa. Nhưng càng đến gần khoảnh khắc đó, trái tim cậu lại càng đập mạnh hơn, lồng ngực cậu lại càng căng tức. Sự hồi hộp, nỗi sợ bị từ chối, và áp lực phải nói ra cảm xúc thật đã giữ kín bấy lâu, tất cả cùng lúc dồn nén lại, tạo thành một gánh nặng vô hình. Cậu cảm thấy mồ hôi khẽ rịn ra ở lòng bàn tay, dù gió đêm vẫn se lạnh. "Phải dũng cảm! Không thể bỏ lỡ cơ hội này!" cậu tự nhủ. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ là chứng nhân. Mình phải làm được."
Cậu nhớ lại những ánh mắt của Linh trong suốt buổi tối, từ sự ngạc nhiên khi bị cậu kéo đi, đến sự tin tưởng khi cô ấy đồng ý đi theo. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của cô đều tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Long biết, Linh cũng đang cảm nhận được điều gì đó. Cô ấy đã mở lòng hơn, đã không còn giữ khoảng cách như trước. Đó là tín hiệu, là lời động viên thầm lặng mà cậu cần. Cậu tự nhắc nhở mình về vẻ đẹp của Hạ Long, về những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, về những hoàng hôn rực rỡ đã cùng Linh chiêm ngưỡng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng đầy mãnh liệt, và cậu phải dũng cảm lướt trên con sóng ấy.
Linh cũng đang chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng mình. Cô ấy cảm nhận được sự căng thẳng từ Long, từ cái nắm tay chặt đến từng bước chân dứt khoát. Trái tim cô ấy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự mong đợi kỳ lạ. Cô biết, Long không phải là người tùy tiện. Nếu cậu ấy đã hành động như vậy, đã gạt bỏ Tùng sang một bên, thì chắc chắn điều cậu ấy muốn nói là rất quan trọng. Cô nhớ lại những khoảnh khắc Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, những lần cậu ấy bảo vệ cô khỏi những lời trêu chọc, hay ánh mắt dịu dàng cậu ấy dành cho cô khi cô cổ vũ cậu trong trận bóng đá. Những rung động tinh tế ấy, giờ đây, đang dần kết thành một dòng chảy mạnh mẽ, thôi thúc cô lắng nghe.
Con đường mòn uốn lượn qua những hàng cây phi lao cao vút, tạo thành một vòm cây tự nhiên. Ánh đèn từ khu trại chính giờ đây chỉ còn là những chấm sáng nhỏ li ti ở phía xa, gần như biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi rõ ràng hơn, phủ một lớp bạc huyền ảo lên mọi vật xung quanh. Tiếng ồn ào của con người đã hoàn toàn nhường chỗ cho bản giao hưởng của thiên nhiên đêm: tiếng gió thì thầm qua lá, tiếng sóng vỗ rì rào từ phía xa, và tiếng dế kêu rỉ rả. Không gian trở nên yên tĩnh đến lạ, như thể cả vũ trụ đang nín thở, chờ đợi.
Long đi nhanh, nhưng cẩn thận, luôn đảm bảo Linh không bị vấp ngã trên con đường gập ghềnh. Cậu ấy không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm một địa điểm hoàn hảo, một góc khuất đủ riêng tư và đủ lãng mạn để thốt lên những lời đã ấp ủ bấy lâu. Cậu muốn đó phải là một nơi mà Linh có thể cảm nhận được toàn bộ sự chân thành từ cậu, nơi mà những lời cậu nói ra sẽ được khắc ghi mãi mãi. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ là nhân chứng cho khoảnh khắc này, và cậu muốn nó thật hoàn hảo.
***
Cuối cùng, Long dừng lại. Cậu ấy đã tìm thấy nó. Một khoảng đất trống nhỏ, được bao quanh bởi những bụi cây dại và vài thân cây cổ thụ, nằm ngay sát bờ hồ. Ở đây, tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió rì rào qua những hàng cây ven hồ tạo nên một bản nhạc du dương, gần như là tiếng lòng mình. Sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn nghe rõ tiếng tim đập dồn dập của cả hai người. Mùi nước hồ trong lành, mùi cây dại ẩm ướt lảng bảng trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang dâng lên. Bầu không khí thanh bình, lãng mạn, nhưng cũng rất căng thẳng, như thể không khí đang đặc quánh lại, chờ đợi một điều gì đó trọng đại.
Long khẽ buông tay Linh, quay người lại đối mặt với cô. Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, phản chiếu lấp lánh trên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc sống động. Ánh sáng bạc ấy chiếu rọi khuôn mặt Long, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, sống mũi cao và đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu. Trong khoảnh khắc này, sự lạnh lùng thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm túc, một sự chân thành và những cảm xúc mãnh liệt đang dâng trào, hiện rõ trong ánh mắt ấy.
Linh đứng đối diện Long, ánh mắt cô giao với ánh mắt cậu. Trái tim cô ấy vẫn đập loạn nhịp, nhưng giờ đây không còn là sự bối rối, mà là một sự mong đợi đến nghẹt thở. Cô nhìn thấy sự quyết tâm trong đôi mắt Long, và cô biết, đây chính là khoảnh khắc mà cô đã vô thức chờ đợi bấy lâu. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ bay bay trong gió, làn da trắng hồng của cô ửng đỏ dưới ánh trăng. Cô không nói một lời, chỉ im lặng chờ đợi, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh trăng và hình bóng Long.
Không gian hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn lại hai người và những cảm xúc mãnh liệt chuẩn bị bùng nổ. Tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ như một lời thì thầm, tiếng gió rì rào qua lá như một bản nhạc nền, tất cả đều tôn lên sự thiêng liêng của khoảnh khắc này. Mọi giác quan của Linh đều tập trung vào Long, vào từng cử chỉ nhỏ nhặt của cậu. Cô cảm nhận được sự căng thẳng đang lan tỏa trong không khí, như một sợi dây vô hình đang kéo hai người lại gần nhau hơn.
Long hít một hơi thật sâu, lồng ngực cậu ấy phập phồng. Cậu ấy cảm thấy tất cả sức nặng của những cảm xúc chưa nói, của những tháng ngày ấp ủ, đang dồn nén lại nơi cổ họng. Khung cảnh lãng mạn bên bờ hồ dưới ánh trăng báo hiệu lời thổ lộ sắp tới sẽ ngọt ngào và có thể được đón nhận. Sự quyết đoán và căng thẳng tột độ của Long cho thấy lời nói ra sẽ là một bước ngoặt lớn trong mối quan hệ của họ. Cậu đã sẵn sàng. Cậu đã dũng cảm đối mặt với trái tim mình.
Đôi mắt hổ phách của Long nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của Linh, như muốn tìm kiếm sự cho phép, sự chấp thuận trước khi nói ra những lời quan trọng nhất. Cậu ấy thấy trong đó không phải là sự từ chối, mà là sự lắng nghe, sự thấu hiểu và một tia hy vọng. Đó là tất cả những gì cậu cần.
Giọng Long trầm ấm, khẽ khàng, đầy cảm xúc, vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, như một lời thề nguyện được cất lên giữa trời và đất, giữa những con sóng vỗ về của Hạ Long.
"Linh..." cậu ấy gọi tên cô, chỉ một từ thôi, nhưng chứa đựng tất cả tình cảm, tất cả sự chân thành và tất cả sự mong chờ của cậu ấy. Âm điệu ấy, như một sợi tơ mỏng manh, đã chạm đến tận cùng trái tim Linh.
Linh cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. "Đây rồi... Khoảnh khắc này..." cô nghĩ thầm, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết, cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới, một trang rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, và người viết nên trang đó, chính là Long.