Linh nhìn thẳng vào mắt Long, một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh nắng ban mai dần hé nở trên môi. Một nụ cười khiến cả không gian đêm như bừng sáng, xua tan đi mọi căng thẳng và lo lắng đang vương vấn giữa hai người. Cô đã tìm thấy câu trả lời của mình, một câu trả lời được viết nên từ sâu thẳm trái tim, không còn chút mơ hồ hay do dự. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ, nhưng chứa đựng cả một thế giới những cảm xúc, những lời hứa hẹn và một quyết định quan trọng của tuổi thanh xuân.
Khu Sân Thượng Cũ về đêm vẫn mang một vẻ đẹp hoang sơ, lãng mạn đến lạ lùng. Gió từ biển thổi lên, mang theo hơi muối mặn mà, lướt qua những vết nứt trên nền bê tông rộng, xuyên qua lan can sắt cũ kỹ đã hoen rỉ. Tiếng gió rít qua các khe hở như một bản giao hưởng không lời, hòa cùng tiếng xe cộ mơ hồ vọng lên từ xa dưới những con phố sáng đèn. Đôi khi, một tiếng chim đêm vút qua, hay tiếng lá cây xào xạc từ những lùm cây thấp thoáng dưới chân tường, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố Hạ Long phía dưới. Mùi không khí trên cao hơi bụi, xen lẫn mùi kim loại han gỉ từ các vật dụng bỏ đi như ghế cũ hay thùng phuy rỉ sét mà người ta vô tình để lại. Nhưng giờ đây, những mùi vị đó không còn mang vẻ chua chát, đắng ngắt như khi Tùng rời đi, mà dường như đã được gột rửa, trở nên trong lành và dễ chịu hơn bao giờ hết trong tâm trí Linh.
Long đứng đó, im lặng, hơi thở của cậu ấy dường như cũng ngừng lại, đợi chờ. Đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm của cậu ấy dán chặt vào Linh, không bỏ lỡ một biểu cảm nhỏ nào trên gương mặt cô. Vẻ lạnh lùng thường thấy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự mong chờ, một chút lo lắng đến tột cùng, và cả một niềm hy vọng mãnh liệt đang bùng cháy. Cậu ấy không dám thở mạnh, sợ rằng một cử động nhỏ cũng có thể phá vỡ khoảnh khắc mong manh này. Từng giây trôi qua dài như cả thế kỷ, và Long cảm thấy trái tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài.
Linh nhìn thẳng vào ánh mắt cậu ấy, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên những vì sao đêm, và nụ cười trên môi cô càng lúc càng rạng rỡ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy hơi mát của đêm Hạ Long. Bàn tay cô khẽ giơ lên, chậm rãi, như một cánh bướm đang từ từ đậu xuống, chạm nhẹ vào má Long. Làn da cậu ấy hơi lạnh, nhưng lại truyền cho cô một cảm giác ấm áp đến lạ lùng. Cảm giác được chạm vào cậu ấy, được ở gần cậu ấy, khiến mọi sợ hãi, mọi ngượng ngùng trong cô tan biến.
“Long à…” Giọng cô mềm mại, trong trẻo, nhưng lần này không còn chút run rẩy nào, chỉ có sự dứt khoát và chân thành. “Em cũng yêu cậu!”
Câu nói đó, như một tia sét đánh thẳng vào Long, khiến toàn bộ cơ thể cậu ấy run lên. Cậu ấy gần như không tin vào tai mình. Mọi sự chờ đợi, mọi nỗi lo âu, mọi sự đấu tranh nội tâm trong suốt thời gian qua bỗng chốc tan biến như làn sương mỏng trước ánh nắng ban mai. Cậu ấy đã từng nghĩ rằng mình sẽ phải chờ đợi lâu hơn nữa, hoặc thậm chí là không bao giờ nhận được lời đáp lại này. Nhưng giờ đây, nó đang ở ngay trước mặt cậu ấy, chân thực và rạng rỡ đến không ngờ.
“Em đã nhận ra điều đó… đã từ rất lâu rồi.” Linh tiếp lời, đôi mắt cô ướt đẫm những giọt nước mắt hạnh phúc, nhưng nụ cười vẫn không tắt. Cô nhìn Long, ánh mắt tràn đầy yêu thương và một niềm tin không gì lay chuyển được. “Thật mà. Em yêu cậu, Long.”
Long nghẹn ngào, cổ họng cậu ấy khô khốc. Cậu ấy muốn nói điều gì đó, muốn đáp lại, muốn bày tỏ niềm vui sướng tột cùng đang vỡ òa trong tim, nhưng tất cả những gì cậu ấy có thể làm là nhìn Linh, nhìn nụ cười và những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô. Cậu ấy khẽ lắc đầu, như muốn tự véo mình để xem đây có phải là mơ không. Nhưng cái chạm tay của Linh trên má cậu ấy, hơi ấm từ bàn tay cô, tất cả đều quá đỗi chân thực.
Không kìm được nữa, Long vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy Linh. Cậu ấy siết chặt cô vào lòng, như muốn giữ mãi khoảnh khắc này, như sợ rằng nếu buông ra, tất cả sẽ tan biến. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc Linh, hơi ấm từ cơ thể cô, tất cả đều khiến cậu ấy cảm thấy bình yên và hạnh phúc tột cùng. Bờ vai rộng, vững chãi của Long giờ đây trở thành điểm tựa tuyệt vời cho Linh. Cô vùi mặt vào ngực cậu ấy, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh mẽ, dồn dập của cậu ấy, và biết rằng, đây chính là nơi cô thuộc về.
Long khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng sâu sắc và đầy ý nghĩa lên môi Linh. Nụ hôn ấy không vội vàng, không mãnh liệt, mà là sự xác nhận, sự trân trọng và cả một lời hứa hẹn. Dưới ánh trăng vàng và ngàn vì sao lấp lánh, giữa không gian bao la của bầu trời đêm Hạ Long, hai trái tim đã tìm thấy nhau, hòa chung một nhịp đập, mở ra một chương mới rực rỡ cho tuổi thanh xuân của họ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây đã trở thành nhân chứng cho tình yêu chớm nở, đẹp đẽ và thuần khiết này. Cả hai đứng đó, ôm lấy nhau, mặc cho gió đêm vẫn thổi mạnh, mặc cho mọi thứ xung quanh dường như đều chìm vào quên lãng. Chỉ còn lại Long và Linh, trong khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu.
***
Tiếng reo hò, tiếng đàn guitar bập bùng, và mùi khói củi thơm lừng của lửa trại lại một lần nữa đưa Long và Linh trở về với thực tại. Họ nắm tay nhau, bước đi trên con đường mòn nhỏ dẫn từ Khu Sân Thượng Cũ trở lại khu lửa trại chính của Hội trại Thanh Xuân. Trời đêm Hạ Long mát mẻ, gió nhẹ lướt qua những tán thông rì rào, tạo nên một không khí trong lành, dễ chịu. Những suy nghĩ về tương lai, về những áp lực học tập và định hướng đại học, về những ánh mắt tò mò của bạn bè, thầy cô, tất cả đều tạm thời bị gác lại. Giờ phút này, chỉ có hạnh phúc, chỉ có niềm vui.
Vừa nhìn thấy bóng dáng hai người từ xa, Phan Việt Hùng, với đôi mắt híp khi cười, đã ngay lập tức nhận ra sự khác biệt. Ánh mắt Long không còn vẻ trầm tư, lạnh lùng thường thấy, mà sáng bừng niềm hạnh phúc. Còn Linh, khuôn mặt cô rạng rỡ hơn bao giờ hết, nụ cười thường trực trên môi, và đặc biệt là bàn tay cô đang nắm chặt tay Long. Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm khu lửa trại, khi tất cả những ánh mắt tò mò đều đổ dồn về phía cặp đôi đang bước tới.
Rồi, Hùng là người phá vỡ sự im lặng đó. Cậu ấy réo lên, giọng lanh lảnh, pha chút bất ngờ và hóm hỉnh: “Ôi trời ơi! Nắm tay kìa! Long ‘đổ’ rồi bà con ơi!”
Tiếng reo hò vỡ òa, như một đợt sóng cảm xúc lan tỏa khắp khu lửa trại. Hoàng Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, tiến lại gần Linh. Cô cười tủm tỉm, nhẹ nhàng ôm chầm lấy cô bạn thân, thì thầm vào tai Linh: “Chúc mừng Linh, chúc mừng Long nhé! Cuối cùng thì… hai cậu cũng đến được với nhau!” Trong giọng nói của Mai, có sự xúc động chân thành và một niềm vui sướng không thể giấu diếm.
Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai, cũng hào hứng không kém. Cô vỗ tay bôm bốp, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: “Cặp đôi mới của lớp mình chính thức lộ diện rồi! Đêm nay phải ăn mừng thôi!” Lan huých nhẹ vào vai Nguyễn Thị Hương, cô bạn dễ thương với mái tóc dài, đang đứng cạnh cô. Hương đỏ mặt, nhưng cũng nở một nụ cười thật tươi, gật đầu liên tục, ánh mắt không rời khỏi Linh. Cô ấy nhớ lại những lời mình đã từng nói với Linh: "Linh ơi, cậu có vẻ vui hơn khi ở bên Long đó." Giờ đây, điều đó đã trở thành sự thật.
Hoàng Minh Khôi, người bạn cao ráo, khỏe khoắn của Long, cũng chạy lại vỗ vai cậu ấy, nở một nụ cười tươi roi rói. “Cuối cùng thì Long ‘cứng’ cũng chịu mở lòng rồi nhé! Chúc mừng mày, bạn thân!” Khôi nói, pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy tình cảm.
Cả nhóm bạn vây quanh Long và Linh, tạo thành một vòng tròn ấm cúng. Tiếng vỗ tay rộn ràng, tiếng reo hò “Long – Linh! Long – Linh!” vang vọng khắp khu rừng thông. Tiếng đàn guitar của một bạn nào đó cũng hòa theo nhịp điệu vui tươi, biến không khí trại thành một bữa tiệc ăn mừng tự phát. Ngọn lửa trại bập bùng, ánh sáng nhảy múa trên gương mặt hân hoan của những người trẻ, tạo nên một khung cảnh rực rỡ và sống động. Mùi khói củi, mùi đồ nướng thơm lừng vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng được bao phủ bởi một thứ mùi hương mới – mùi hương của hạnh phúc và tình yêu chớm nở.
Long và Linh đứng giữa vòng vây bạn bè, gương mặt cả hai đều đỏ bừng vì ngượng ngùng, nhưng ánh mắt họ không thể giấu được niềm hạnh phúc tột cùng. Đây là khoảnh khắc mà họ đã mong chờ từ rất lâu, khoảnh khắc mà tình cảm của họ được công nhận, được chúc phúc bởi những người thân yêu nhất. Tình bạn tuổi học trò, giờ đây, đã trở thành một phần không thể thiếu để nâng đỡ và chứng kiến tình yêu đầu đời của họ.
***
Sau những lời chúc mừng và trêu chọc không ngớt, khi tiếng reo hò dần lắng xuống và tiếng nhạc dịu đi, Long và Linh tìm một chỗ ngồi cạnh nhau bên đống lửa trại. Ngọn lửa vẫn cháy rực, nhưng không còn bùng lên dữ dội như lúc đầu, chỉ còn những tia lửa nhỏ nhảy múa trong không khí, chiếu sáng những gương mặt trẻ đang trò chuyện râm ran xung quanh. Tiếng củi nổ lách tách đều đặn, như một bản nhạc nền êm ái cho không khí lãng mạn và ấm áp bao trùm khu trại.
Họ ngồi sát vào nhau, vai chạm vai. Linh tựa nhẹ đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng lớn, vững chãi của cậu ấy. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói củi, mùi đồ nướng thơm lừng hòa quyện với mùi không khí đêm trong lành. Tất cả đều mang lại một cảm giác bình yên đến lạ lùng.
Long siết nhẹ bàn tay Linh, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh lấp lánh nhẹ trong ánh lửa, như một vật kỷ niệm của những ngày tháng họ đã cùng nhau trải qua, cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy trìu mến. Cậu ấy không còn gọi cô bằng "cậu" nữa, mà đã thay bằng một cách xưng hô mới, ngọt ngào và thân mật hơn.
"Cuối cùng thì... anh cũng chờ được ngày này. Cảm ơn em, Linh." Giọng Long trầm ấm, khẽ khàng, như một lời thì thầm chỉ dành riêng cho cô.
Linh ngước mặt lên, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên những tia hạnh phúc. Cô có thể thấy rõ sự nhẹ nhõm và mãn nguyện trong ánh mắt Long. "Em xin lỗi vì đã để cậu chờ lâu đến vậy." Cô nói lí nhí, giọng vẫn còn chút ngượng ngùng. "Em... em cũng sợ."
Long khẽ mỉm cười, nụ cười tỏa nắng khiến trái tim Linh lỗi nhịp. Cậu ấy đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài đen óng ả của cô, rồi khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên tóc Linh. "Không sao cả. Quan trọng là bây giờ chúng ta đã ở bên nhau. Anh sẽ không để em phải sợ hãi gì nữa." Lời nói của Long như một lời hứa, một lời cam kết vững chắc, khiến Linh cảm thấy an toàn và được che chở.
Họ lại cùng ngắm nhìn ngọn lửa bập bùng, tay vẫn nắm chặt. Mặc dù mối quan hệ chính thức của họ vừa chớm nở, họ biết rằng nó sẽ phải đối mặt với những áp lực lớn hơn từ học tập, từ kỳ thi đại học sắp tới, và cả những định hướng tương lai khác biệt. Sẽ có những lúc họ phải đối mặt với những ánh mắt tò mò, những lời bàn tán, và có thể cả những hiểu lầm từ bạn bè hay thầy cô. Thậm chí, cái bóng của sự thất vọng và đau khổ của Tùng, dù cậu đã rời đi, vẫn có thể là một yếu tố ẩn sẽ ảnh hưởng đến tình bạn của họ trong tương lai. Nhưng giờ phút này, tất cả những lo lắng đó đều trở nên mờ nhạt.
Lời hứa hẹn của Long và Linh về một tương lai cùng nhau, dù còn mơ hồ và đầy thử thách, đã là nền tảng vững chắc cho họ. Mối quan hệ chính thức này sẽ mang đến những trách nhiệm và áp lực mới, yêu cầu cả hai phải trưởng thành hơn trong cách đối diện và giải quyết các vấn đề. Nhưng quan trọng hơn cả, khoảnh khắc hạnh phúc này, dù trọn vẹn, cũng ngầm gieo mầm cho những diễn biến tiếp theo, khi họ sẽ phải học cách dung hòa tình yêu với cuộc sống, học cách giữ gìn mối quan hệ này giữa bao nhiêu sóng gió của tuổi trẻ.
Long và Linh khẽ nhích người, họ đứng dậy, vẫn không rời tay nhau. Giữa không khí lãng mạn và ấm áp của đêm lửa trại, họ bắt đầu một điệu nhảy chậm giữa hai người, không cần nhạc, không cần những bước nhảy cầu kỳ. Chỉ là những bước đi nhẹ nhàng, hòa vào nhịp đập của trái tim, như một lời hứa thầm lặng về một tương lai cùng nhau, một hành trình mới đầy màu sắc và ý nghĩa. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh vẫn lấp lánh, như một dấu hiệu của định mệnh. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây đã trở thành nhân chứng cho một tình yêu rực rỡ, vừa mới bắt đầu.