Nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh nắng ban mai ấy không chỉ hé nở trên môi Linh mà dường như còn bừng sáng cả không gian đêm tĩnh mịch trên Khu Sân Thượng Cũ. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường, đèn cao áp phía xa xa của thành phố Hạ Long lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền vải nhung đen thẫm, giờ đây dường như cũng phải nhường chỗ cho vẻ rạng rỡ toát ra từ chính cô. Long đứng đó, bất động, trái tim cậu ấy như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Cậu ấy cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt Linh, từ sự bối rối, ngỡ ngàng ban đầu, giờ đây đã chuyển thành một sự bình yên lạ kỳ, một sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm hạnh phúc không thể che giấu. Cậu ấy không thúc ép, chỉ lặng lẽ chờ đợi, trao cho Linh không gian và thời gian quý giá để cô ấy tự mình sắp xếp lại những mảnh ghép cảm xúc đang vỡ òa trong tâm hồn. Gió đêm vẫn rít qua các khe hở của những tấm tôn cũ kỹ, mang theo hơi lạnh se se nhưng không đủ để xua đi hơi ấm đang lan tỏa giữa hai người. Tiếng xe cộ từ đại lộ ven biển vọng lên mơ hồ, như một bản nhạc nền dịu nhẹ cho khoảnh khắc định mệnh này. Mùi ẩm của rêu phong bám trên những bức tường bê tông cũ kỹ, mùi bụi bặm của ngày dài, và cả mùi kim loại han gỉ từ những thanh sắt lan can, tất cả đều hòa quyện vào không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự tự do và cô độc, nhưng đêm nay, nó lại được tô điểm thêm bằng những nốt trầm bổng của tình yêu chớm nở.
Linh vẫn đứng bất động, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ấy ngấn nước nhưng giờ đây đã ánh lên một tia sáng khác, một tia sáng của niềm tin và sự kiên định. Cô ấy đã nói rằng không biết phải nói gì, nhưng nụ cười kia, ánh mắt kia, đã nói lên tất cả. Long cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi cao, nhìn xuống toàn cảnh cuộc đời mình, và Linh, chính là vầng trăng rằm sáng nhất trên bầu trời ấy. Cậu ấy chỉ muốn tiến đến, ôm chặt lấy cô, vùi mình vào mái tóc thơm tho của cô và hít hà mùi hương quen thuộc ấy. Nhưng cậu ấy kìm lại. Cậu ấy biết rằng Linh cần thêm một chút thời gian, một khoảnh khắc riêng tư để tự mình thấu hiểu và chấp nhận tất cả những gì vừa xảy ra. Cậu ấy tôn trọng cô ấy, hơn bất cứ điều gì.
Linh khẽ run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên má, trôi qua khóe môi mằn mặn. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận rõ ràng nhịp đập dữ dội của trái tim mình, như muốn phá vỡ lồng ngực mà thoát ra. Nó đập nhanh đến nỗi cô ấy sợ rằng Long cũng có thể nghe thấy. Cảm giác lạnh lẽo của gió đêm đang thổi qua mái tóc dài của cô ấy, khiến những sợi tóc khẽ bay trong gió, nhưng sâu bên trong, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, xua tan đi mọi sự lạnh lẽo. Cô ấy hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở đang dồn dập. Mọi âm thanh xung quanh, tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc đâu đó từ những tán cây vươn lên cao, tất cả đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng lòng cô và ánh mắt chân thành, đầy ắp yêu thương của Long.
“Long… em…” Cô ấy khẽ thốt lên, giọng nói vẫn còn run rẩy, ngắt quãng, như thể cổ họng cô ấy bị nghẹn lại bởi quá nhiều cảm xúc. Từ "em" vừa được nói ra, không phải là sự bối rối ban đầu, mà là sự mềm mại, dịu dàng của một tâm hồn đang thực sự rung động. Long khẽ thở phào nhẹ nhõm, dù vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng. Cậu ấy nhận ra, từ khoảnh khắc Linh nhìn cậu ấy với nụ cười ấy, mọi thứ đã không còn như trước nữa. Bàn tay Long khẽ buông lỏng, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn không rời khỏi Linh, như muốn đọc được mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc đang ẩn giấu trong tâm hồn cô ấy. Cậu ấy không muốn gây áp lực, chỉ muốn cô ấy tự do lựa chọn, tự do bày tỏ.
Linh nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra, mang theo bao nhiêu sự bất an, bối rối. Trong tâm trí cô ấy, một cuộn phim quay chậm bắt đầu tua lại, chiếu rọi những ký ức, những mảnh ghép tưởng chừng rời rạc nhưng giờ đây lại kết nối một cách hoàn hảo, vẽ nên một bức tranh trọn vẹn về tình yêu cô ấy dành cho Long. Cô ấy nhớ lại những buổi học nhóm căng thẳng, khi Long kiên nhẫn giảng bài cho cô ấy, từng chút một, với giọng nói trầm ấm và ánh mắt luôn quan tâm. Cậu ấy không bao giờ tỏ ra khó chịu dù cô ấy có hỏi lại bao nhiêu lần đi chăng nữa. Cô ấy nhớ những trận bóng đá nảy lửa, nơi cô ấy luôn là cổ động viên nhiệt tình nhất, và Long, dù lạnh lùng trên sân, vẫn luôn tìm kiếm ánh mắt cô ấy sau mỗi cú sút, mỗi bàn thắng. Nụ cười của cậu ấy khi đó, rạng rỡ và ấm áp, đã khắc sâu vào trái tim cô ấy từ bao giờ không hay.
Rồi cô ấy nhớ đến những lần Long lặng lẽ bảo vệ cô ấy khỏi những lời đồn thổi vô căn cứ, những ánh mắt tò mò, soi mói của bạn bè. Cậu ấy không cần phải nói nhiều, chỉ cần một ánh mắt kiên định, một hành động nhỏ nhặt cũng đủ khiến mọi người phải dè chừng. Cậu ấy luôn là người đứng ra chắn chắn cho cô ấy, là bức tường vững chãi che chở cô ấy khỏi mọi sóng gió. Và khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc cậu ấy dũng cảm đỡ cho cô ấy cú sút hiểm hóc trong trận đấu bóng rổ giao hữu, để rồi phải nằm viện với vết thương ở tay. Cảm giác tội lỗi và lo lắng khi ấy đã khiến trái tim cô ấy thắt lại. Cô ấy đã nhận ra, đó không chỉ là sự quan tâm của một người bạn, mà là sự hy sinh, là một tình cảm sâu sắc hơn rất nhiều.
Những hiểu lầm nhỏ nhặt, những ghen tuông vu vơ mà cô ấy từng cảm thấy khi thấy Long nói chuyện với các bạn nữ khác, hay khi cậu ấy tỏ ra lạnh lùng, xa cách, giờ đây tan biến như sương khói ban mai. Tất cả chỉ là những hạt bụi nhỏ che mờ đi bức tranh lớn về tình cảm chân thành, kiên định của Long. Cậu ấy luôn ở đó, lặng lẽ, vững vàng, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho cô ấy. Cô ấy nhận ra, từ rất lâu rồi, Long không chỉ là một người bạn đơn thuần. Cậu ấy là người khiến cô ấy cười, là người khiến cô ấy cảm thấy an toàn, là người mà cô ấy luôn muốn chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn. Cái cảm giác ấm áp mỗi khi cậu ấy ở gần, cái cảm giác hụt hẫng mỗi khi cậu ấy xa, tất cả đều đã có lời giải đáp. Đó là tình yêu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, cuốn trôi cả hai vào một hành trình mới.
Khi cô ấy mở mắt ra, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ấy đã không còn vẻ hoang mang, bối rối mà thay vào đó là sự kiên định, một quyết tâm mãnh liệt, rạng rỡ hơn cả những ánh đèn thành phố lấp lánh phía dưới. Cô ấy đã tìm thấy câu trả lời của mình, một câu trả lời được viết nên từ sâu thẳm trái tim. Cô ấy nhìn thẳng vào Long, nụ cười nhẹ, yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa nở trên môi. Nó không còn là nụ cười bối rối hay hạnh phúc đơn thuần nữa, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận và của một khởi đầu mới. Gió vẫn thổi mạnh, quấn lấy tà áo của Linh, nhưng cô ấy không còn cảm thấy lạnh nữa.
Từ phía xa, trong góc tối của sân thượng, Nguyễn Trọng Tùng đứng đó, thân hình cậu ấy hòa vào màn đêm u tối. Đôi mắt cậu ta đỏ ngầu, không phải vì khóc, mà vì sự dồn nén của nỗi đau và sự tức giận. Cậu ta đã chứng kiến tất cả, từ lời thổ lộ chân thành của Long, đến sự bối rối của Linh, và rồi, khoảnh khắc định mệnh này – nụ cười của Linh. Nụ cười ấy, rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giờ đây lại như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim cậu ta, xé nát mọi hy vọng, mọi mơ ước mà cậu ta đã ấp ủ bấy lâu. Cậu ta đã cố gắng, đã theo đuổi, đã dùng mọi cách để thể hiện tình cảm của mình, nhưng tất cả, chỉ là công cốc. Long, cái tên Long ấy, luôn là người chiến thắng.
Tùng siết chặt tay, móng tay cậu ta như muốn xuyên vào da thịt. Cảm giác bất lực và đau khổ tột cùng dâng trào, khiến lồng ngực cậu ta như bị bóp nghẹt. Cậu ta muốn hét lên, muốn phá tan cái không gian lãng mạn giả dối kia, nhưng không thể. Mọi âm thanh như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. Cậu ta nhìn thấy ánh mắt Linh dành cho Long, nhìn thấy sự bình yên và hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt cô ấy, và cậu ta biết, không còn cơ hội nào nữa. Trái tim cậu ta vỡ vụn, tan thành ngàn mảnh. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu ta, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến sự tan vỡ của một tình yêu không thành.
Mùi không khí trên cao, mùi bụi, mùi kim loại han gỉ, tất cả đều trở nên chua chát và đắng ngắt trong miệng Tùng. Cậu ta không thể chịu đựng thêm nữa. Mỗi giây phút đứng đó, chứng kiến cảnh tượng này, giống như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm hồn cậu ta. Cậu ta quay lưng lại, lặng lẽ bước đi, bóng dáng cao gầy của cậu ta nhanh chóng hòa vào màn đêm u tối, biến mất khỏi Khu Sân Thượng Cũ, để lại phía sau một không gian vẫn còn vương vấn hơi ấm của tình yêu chớm nở và nỗi đau tột cùng của một trái tim tan vỡ. Cậu ta biết, hành trình chấp nhận thất bại của mình đã chính thức bắt đầu, và nó sẽ là một con đường dài, đầy chông gai. Nhưng giờ đây, cậu ta chỉ muốn chạy trốn, chạy trốn khỏi tất cả.
Linh vẫn nhìn Long, ánh mắt cô ấy lấp lánh như những vì sao đêm, và khóe môi vẫn giữ nụ cười dịu dàng ấy. Mối quan hệ chính thức của cô và Long, từ tình bạn sang tình yêu, sẽ mở ra một chương mới đầy hứa hẹn nhưng cũng không ít thử thách, cô biết điều đó. Áp lực từ học tập, định hướng tương lai, và cả những ánh mắt tò mò từ bạn bè, thầy cô, tất cả đều sẽ là những chướng ngại vật cần vượt qua. Nhưng cô cũng tin rằng, với Long ở bên, cô có thể làm được tất cả. Cậu ấy sẽ là nguồn động lực to lớn, là điểm tựa vững chắc cho cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ là nhân chứng cho tình yêu của họ.
Cô hít một hơi thật sâu lần nữa, đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây đã không còn vẻ hoang mang, bối rối mà thay vào đó là sự kiên định, một quyết tâm mãnh liệt. Cô muốn nói ra những gì trái tim cô đang mách bảo, muốn đáp lại tình cảm chân thành mà Long vừa dành cho cô. Cảm xúc trào dâng, cô cảm thấy mình muốn ôm chầm lấy cậu ấy, muốn vùi mình vào bờ vai rộng lớn ấy, tìm kiếm sự bình yên và an toàn. Cô đã sẵn sàng cho một bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình.
Linh nhìn thẳng vào mắt Long, một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh nắng ban mai dần hé nở trên môi. Một nụ cười khiến cả không gian đêm như bừng sáng, xua tan đi mọi căng thẳng và lo lắng. Cô đã tìm thấy câu trả lời của mình, một câu trả lời được viết nên từ sâu thẳm trái tim. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ, nhưng chứa đựng cả một thế giới.