Rực rỡ thanh xuân
Chương 265

Khoảnh Khắc Lạc Lối: Chạm Mặt Nơi Phố Đèn Lồng

4392 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng cụ thể của chương: Tùng vô tình chạm mặt Long và Linh, anh cố gắng giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự đau khổ, khiến cả ba đều cảm thấy khó xử.,Khắc họa sự căng thẳng và khó xử khi Long và Linh phải đối mặt với Tùng trong mối quan hệ mới.,Làm nổi bật xung đột nội tâm của Tùng khi anh chứng kiến hạnh phúc của Long và Linh.,Thể hiện sự trưởng thành của Long và Linh trong việc bảo vệ và khẳng định tình cảm của mình, đồng thời cũng có sự thấu hiểu nhất định cho Tùng.,Gieo mầm cho những áp lực xã hội và cảm xúc mà Long và Linh sẽ phải đối mặt khi công khai tình yêu, đồng thời gợi mở về con đường riêng của Tùng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Tense, awkward, emotional, slightly melancholic, with an underlying sense of new love's fragility.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông kết thúc buổi học buổi chiều vang lên, không còn rộn ràng như buổi sáng, mà ngân nga trầm lắng hơn, như một lời thì thầm tạm biệt. Ánh nắng chiều dịu nhẹ rải vàng trên sân trường, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên những bóng đổ dài, uốn lượn trên nền gạch. Không khí đã bớt náo nhiệt hơn buổi sáng, chỉ còn lại tiếng bước chân vội vã của những học sinh tan học, tiếng gió xào xạc trên những hàng cây, và đôi khi là tiếng cười khúc khích của một nhóm nữ sinh đang rảo bước.

Long và Linh thu dọn sách vở, một cách thong thả và tự nhiên. Không còn sự vội vàng hay ngại ngùng như những ngày đầu. Cả hai cùng rời khỏi lớp, bước đi cạnh nhau. Linh không còn cúi đầu hay cố gắng tránh ánh mắt của mọi người. Cô tự tin hơn, đôi khi còn quay sang mỉm cười với những người bạn cùng lớp đang nhìn họ. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh hạnh phúc, nhưng giờ đây còn thêm một sự kiên định, một sự trưởng thành.

Long, bên cạnh cô, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng những cử chỉ nhỏ nhặt lại tố cáo sự dịu dàng và quan tâm của cậu. Khi bước qua ngưỡng cửa lớp, tay cậu khẽ chạm vào tay Linh, một cái chạm nhẹ như vô tình nhưng đủ để truyền đi hơi ấm và sự gắn kết. Cậu cũng không còn né tránh những ánh mắt tò mò, thay vào đó, cậu thỉnh thoảng khẽ gật đầu đáp lại những lời chào, hoặc chỉ đơn giản là mỉm cười nhẹ.

Hùng, Mai và Lan đang đứng ở hành lang, đợi Long và Linh. Khi thấy hai người bước ra, Hùng vẫy tay chào một cách nhiệt tình. "Họ đẹp đôi thật đấy," Hùng nói, ánh mắt cậu vẫn dõi theo Long và Linh. Lần này, không còn vẻ trêu chọc hay lo lắng, mà là một sự công nhận chân thành.

Mai gật đầu, ánh mắt cô vẫn ẩn chứa sự sâu sắc. "Ừ, mình hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp với họ." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự chân thành. Cô biết rằng, một mối quan hệ mới chớm nở, đặc biệt là trong môi trường học đường, sẽ phải đối mặt với không ít thử thách. Áp lực học tập cuối cấp, những kỳ thi quan trọng, và cả những quyết định lớn về tương lai đang chờ đợi Long và Linh.

Lan thêm vào, giọng cô hơi trầm xuống. "Và cả với Tùng nữa." Câu nói của Lan như một tiếng thở dài, gợi nhắc về một khoảng trống không thể lấp đầy. Tùng đã không trở lại lớp sau giờ giải lao. Chiếc ghế của cậu vẫn trống rỗng, như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt của cậu trong bức tranh hạnh phúc của Long và Linh.

Long và Linh đi chậm lại một chút khi đến gần nhóm bạn. Linh quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ. "Tạm biệt mọi người!" cô nói, giọng cô trong trẻo và tràn đầy sức sống, như muốn lan tỏa niềm hạnh phúc của mình đến với mọi người.

Long chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người bạn, dừng lại một chút ở Hùng, như một lời cảm ơn thầm lặng cho sự ủng hộ của cậu bạn thân. Rồi cả hai tiếp tục bước đi, hòa vào dòng học sinh đang đổ ra cổng trường.

Khi bóng dáng Long và Linh dần khuất xa, Hùng vẫn đứng đó, vẫy tay cho đến khi không còn thấy họ nữa. Mai và Lan thì không nói gì, ánh mắt của họ vẫn vương vấn chút lo âu về Tùng, người đã không xuất hiện. Khoảng trống nơi Tùng thường ngồi, nơi cậu thường trầm lặng quan sát mọi người, giờ đây chỉ còn là chiếc bàn trống, gợi lên một sự cô độc, một nỗi buồn chưa thể nguôi ngoai.

Cả lớp dần vơi đi, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc và ánh nắng chiều phai nhạt. Mối quan hệ chính thức của Long và Linh đã bắt đầu với những nụ cười và ánh mắt hạnh phúc, nhưng cũng mở ra một chương mới đầy thử thách, nơi những tiếng cười giòn tan của tình yêu thanh xuân sẽ phải đối mặt với những ánh mắt lo âu từ bạn bè, và cả những khoảng trống lặng câm của một trái tim đang tìm cách hàn gắn. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mang theo niềm vui, nhưng cũng có thể để lại những vết hằn sâu khó phai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến tất cả, cả niềm hạnh phúc và nỗi ưu tư, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bức tranh đa sắc của tuổi trẻ.

***

Đêm Hạ Long huyền ảo. Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng bừng sáng rực rỡ dưới ánh đèn lồng đủ màu sắc, treo lơ lửng như những vì sao trên dải ngân hà thu nhỏ. Từng gian hàng nhỏ xinh san sát nhau, bàn ghế nhựa đơn sơ được kê tạm trên vỉa hè, tạo nên một không gian ấm cúng mà không kém phần náo nhiệt. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng gọi món lanh lảnh, tiếng xèo xèo của đồ nướng trên bếp than hồng, tiếng nhạc nhẹ từ quán cà phê ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của phố thị về đêm. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi hải sản tươi rói, mùi trà sữa ngọt ngào và vô vàn hương vị ẩm thực khác lan tỏa trong không khí mát mẻ, trong lành của tiết trời cuối thu.

Giữa dòng người tấp nập, Long và Linh đang nắm tay nhau dạo bước. Long cao lớn, đôi vai rộng che chở cho dáng người nhỏ nhắn của Linh. Cậu mặc chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút, ánh mắt hổ phách thường ngày lạnh lùng giờ đây ánh lên sự dịu dàng và trìu mến khi nhìn cô gái bên cạnh. Linh, với mái tóc dài đen óng ả thả tự nhiên, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc ngập tràn. Cô diện một chiếc váy hoa nhẹ nhàng, khéo léo khoe vẻ thanh thoát, duyên dáng. Họ như một bức tranh hoàn hảo giữa khung cảnh lung linh của Phố Đèn Lồng, thu hút những ánh nhìn ngưỡng mộ, đôi khi là cả chút ghen tị.

Họ dừng lại ở một gian hàng bán nem chua rán, mùi thơm chua ngọt kích thích vị giác. Linh reo lên thích thú, đôi mắt cô lấp lánh như những viên pha lê dưới ánh đèn lồng. "Long ơi, nem chua rán này ngon quá! Cậu thử cái này xem!" Cô giơ miếng nem còn nóng hổi lên, hơi khó khăn một chút vì tay kia vẫn đang nắm chặt tay Long.

Long mỉm cười ấm áp, ánh mắt cậu khóa chặt vào khuôn mặt rạng rỡ của Linh. Cậu không ăn vội, chỉ nhẹ nhàng cúi xuống cắn một miếng nhỏ từ tay cô. "Ừm, ngon thật," cậu trầm giọng nói, nhưng ánh mắt cậu lại như muốn nói rằng "ngon nhất là khi nhìn em ăn." Cậu không quan tâm đến hương vị món ăn bằng việc nhìn cô tận hưởng nó.

Long nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán Linh, động tác vừa tự nhiên vừa đầy yêu chiều. Linh cảm nhận được sự quan tâm vô bờ bến từ cậu. Cô khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của Long, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ cậu. Cả thế giới dường như thu bé lại, chỉ còn lại hai người và những rung động ngọt ngào.

"Em vẫn không ngờ mọi thứ lại thành ra thế này... như mơ vậy," Linh thì thầm, giọng cô nhỏ như tiếng gió, nhưng đủ để Long nghe thấy. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào cậu. "Mới hôm qua em còn nghĩ... mình sẽ không bao giờ dám nói ra. Vậy mà giờ đây..."

Long siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm. "Anh cũng vậy. Anh cứ nghĩ mình sẽ phải giấu kín mãi mãi, hoặc sẽ mất em vào tay người khác." Giọng Long trầm ấm, mang theo chút cảm xúc mà hiếm khi cậu bộc lộ. "Nhưng giờ thì không cần phải giấu nữa rồi." Cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Sự thoải mái khi được công khai tình cảm thật sự là một cảm giác giải thoát mà cậu chưa từng nghĩ tới.

Họ tiếp tục dạo bước, ghé vào một quán trà sữa nhỏ, chọn hai ly trà sữa trân châu đường đen. Long ga lăng giành lấy phần cầm đồ uống nặng hơn, để Linh thoải mái hơn. Cậu luôn để ý đến những chi tiết nhỏ nhất, những điều mà Linh không cần nói ra cậu cũng tự động làm cho cô. Từng hành động nhỏ của cậu đều thể hiện sự trân trọng và yêu thương sâu sắc.

Khi đi ngang qua một khu vực bán đồ lưu niệm, Long dừng lại, ánh mắt cậu lướt qua những chiếc móc khóa hình thuyền buồm, hình cá heo và những chiếc đèn lồng giấy nhỏ xinh. Linh tò mò nhìn theo. Cậu khẽ khom người, chỉ vào một chiếc vòng tay làm từ vỏ sò nhỏ xíu, được đan xen với những hạt cườm lấp lánh. "Em có thích cái này không?"

Linh nhìn chiếc vòng tay, rồi nhìn Long. Nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi cô. "Dễ thương quá, Long ạ."

Cậu không nói gì thêm, chỉ đơn giản là mua nó. Khi cô thắc mắc, cậu chỉ mỉm cười. "Cứ coi như là kỷ niệm đầu tiên của chúng ta, ở Phố Đèn Lồng này." Rồi cậu tự tay đeo chiếc vòng vào cổ tay thon thả của Linh. Đôi tay Long tuy mạnh mẽ nhưng lại rất khéo léo và dịu dàng. Chiếc vòng tay nhỏ xinh nằm gọn trên cổ tay cô, lấp lánh dưới ánh đèn lồng, như một minh chứng cho tình yêu mới chớm nở của họ.

Linh cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy. Những khoảnh khắc giản dị như thế này lại mang đến niềm hạnh phúc vỡ òa. Cô tựa đầu vào vai Long một lần nữa, ngước nhìn khuôn mặt điển trai của cậu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim cậu qua lồng ngực mình. "Cảm ơn cậu, Long." Cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật.

Cậu siết nhẹ vòng tay ôm cô, ánh mắt cậu lướt qua những gian hàng, những con người đang tận hưởng cuộc sống về đêm. Cậu cảm thấy bình yên đến lạ. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể hạnh phúc đến vậy, một hạnh phúc đơn giản mà chân thành. Mối quan hệ của họ, dù mới chớm nở, nhưng đã mang lại cho cậu một cảm giác an toàn và thuộc về. Cậu biết rằng chặng đường phía trước sẽ không hoàn toàn suôn sẻ, sẽ có những thử thách, những áp lực từ học tập, từ tương lai, nhưng chỉ cần có Linh ở bên, cậu tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Cậu sẽ bảo vệ tình yêu này, bảo vệ cô gái mà cậu yêu thương hơn bất cứ điều gì.

Phố Đèn Lồng vẫn náo nhiệt, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như dừng lại, chỉ để dành chỗ cho tình yêu của Long và Linh. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo sự trong trẻo, tinh khôi và cả những hứa hẹn ngọt ngào.

***

Trong khi Long và Linh đang say đắm trong thế giới riêng của hai người, quên đi mọi thứ xung quanh, thì cuộc vui của họ bỗng chốc bị cắt ngang một cách đột ngột. Họ đang đứng cạnh một quầy bán bánh tráng trộn, mùi tắc và xoài xanh nồng nàn. Linh đang cười khúc khích khi Long cố gắng dùng đũa gắp một miếng bánh tráng trộn đầy ớt mà cô đã cố tình đưa cho cậu. Ánh mắt họ chạm nhau, nụ cười vẫn còn vương trên môi.

Nhưng rồi, nụ cười của Linh chợt tắt hẳn. Đôi mắt to tròn của cô gái chợt mở lớn, ánh lên vẻ bối rối và có chút hoảng hốt. Long nhận ra sự thay đổi đó ngay lập tức. Cậu quay đầu nhìn theo hướng ánh mắt của Linh, và trái tim cậu như hẫng đi một nhịp.

Cách đó không xa, dưới ánh đèn lồng màu vàng cam, một bóng hình quen thuộc đang đứng. Nguyễn Trọng Tùng. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi caro nhạt màu, quần jean rách nhẹ, trông có vẻ thư sinh và phong độ như mọi khi. Đôi mắt sắc sảo của Tùng cũng đang nhìn thẳng về phía họ, ánh mắt anh ta không giấu được sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang một vẻ đau khổ khó tả. Tùng dường như cũng đang tìm cách giải khuây, có lẽ là sau một ngày dài với những suy nghĩ nặng nề. Cậu ta đang đứng một mình, tay cầm một ly nước mía, nhìn dòng người qua lại một cách vô định. Và rồi ánh mắt anh ta va phải Long và Linh.

Không khí trong Phố Đèn Lồng vẫn náo nhiệt, tiếng cười nói, tiếng nhạc xập xình vẫn vang lên, nhưng đối với Long, Linh và Tùng, mọi âm thanh dường như biến mất. Một bức tường vô hình dựng lên giữa họ và thế giới xung quanh, chỉ còn lại sự căng thẳng và khó xử đến nghẹt thở. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi hải sản ngào ngạt, mùi trà sữa ngọt ngào giờ đây trở nên nhạt nhẽo và không còn hấp dẫn, mà chỉ như những làn khói mờ ảo vờn quanh khoảnh khắc khó chịu này.

Long ngay lập tức nắm chặt lấy tay Linh, một cái siết nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, như muốn trấn an cô và đồng thời khẳng định sự hiện diện của mình bên cô. Cậu cảm nhận được bàn tay Linh khẽ run rẩy trong tay mình. Linh cúi nhẹ đầu, cố gắng tránh ánh mắt của Tùng, nhưng cô biết rằng điều đó là vô ích. Cô cảm thấy một làn sóng tội lỗi và buồn bã dâng lên trong lòng. Cô không muốn Tùng phải đau khổ, nhưng cô cũng không thể chối bỏ tình cảm của mình dành cho Long.

Tùng cố gắng duy trì một vẻ mặt bình thản, nhưng đôi môi anh ta khẽ run, và ánh mắt anh ta không thể che giấu được sự tổn thương sâu sắc. Anh ta bước lại gần hơn, từng bước chân như nặng trĩu.

"À... Long, Linh," Tùng lên tiếng, giọng nói có chút gượng gạo, nghe như một tiếng thở dài cố nén. "Trùng hợp quá nhỉ." Anh ta cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó méo mó đến đáng thương, không hề chạm đến đôi mắt. Ánh mắt anh ta lướt qua gương mặt Linh, dừng lại một chút ở bàn tay cô đang nằm gọn trong tay Long, rồi lại chuyển sang Long.

Long đối mặt với Tùng, ánh mắt cậu vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa chút khó xử và thương cảm. Cậu không nói dối, cậu cảm thấy có lỗi với Tùng, dù cậu biết mình không làm gì sai. Cậu chỉ đơn giản là yêu Linh, và Linh cũng yêu cậu. Nhưng nhìn thấy sự đau khổ hiện rõ trong ánh mắt của Tùng, Long không thể không cảm thấy áy náy. Cậu siết chặt tay Linh hơn, như một lời khẳng định thầm lặng về tình cảm của mình, đồng thời cũng là một lời bảo vệ cô khỏi những ánh mắt đau khổ đó.

"Chào Tùng," Long đáp lại, giọng cậu trầm và rõ ràng, không giấu diếm bất cứ điều gì.

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao nhau với Tùng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô thấy sự trống rỗng và đau đớn trong đôi mắt anh ta. "Chào Tùng," cô thì thầm, giọng nói nhỏ, hơi bối rối, đầy sự day dứt. Cô muốn nói thêm điều gì đó, nhưng không biết nên nói gì. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc này.

Tùng lại nhìn Long và Linh, ánh mắt anh ta dừng lại rất lâu trên bàn tay hai người đang nắm chặt, như thể muốn khắc sâu hình ảnh đó vào tâm trí mình. Rồi anh ta nhìn thẳng vào Linh, đôi mắt sắc sảo ngày nào giờ đây đầy rẫy sự tổn thương. "Hai cậu... trông có vẻ vui nhỉ." Giọng anh ta có chút chua chát, không còn giữ được vẻ bình thản như lúc đầu. Câu nói đó như một lưỡi dao vô hình, cứa vào không khí vốn đã căng thẳng. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót, một sự thừa nhận cay đắng về hạnh phúc của người khác và nỗi đau của chính mình.

Long cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu biết Tùng đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nỗi đau trong lòng anh ta đã bộc lộ rõ ràng qua từng lời nói, từng ánh mắt. Long muốn nói gì đó để xoa dịu tình hình, nhưng cậu biết mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa, thậm chí còn có thể làm mọi chuyện tồi tệ hơn. Cậu chỉ có thể đứng đó, nắm chặt tay Linh, cảm nhận sự bất lực.

Linh cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô nhìn Tùng, nhìn thấy sự sụp đổ trong ánh mắt anh ta. Cô chưa bao giờ muốn làm tổn thương bất cứ ai, đặc biệt là Tùng, người đã từng là một người bạn thân thiết. Nhưng giờ đây, cô đã chọn con đường của mình, đã chọn Long. Và sự lựa chọn đó, dù mang lại hạnh phúc cho cô, lại gây ra nỗi đau cho người khác. Cô cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, nặng nề đến mức muốn bật khóc. Cô biết mình cần phải mạnh mẽ, phải kiên định, nhưng khoảnh khắc đối diện với Tùng và nỗi đau của anh ta vẫn khiến cô lung lay.

Cả ba đứng đó, giữa dòng người tấp nập của Phố Đèn Lồng, nhưng lại cô độc trong chính cảm xúc của mình. Ánh đèn lồng rực rỡ chiếu xuống, làm nổi bật những biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt họ: sự kiên định pha lẫn áy náy của Long, sự buồn bã và tội lỗi của Linh, và nỗi đau không thể che giấu của Tùng. Khoảnh khắc lạc lối này, nơi ba số phận giao nhau, đã trở thành một dấu ấn khó phai trong bức tranh thanh xuân của họ, một lời nhắc nhở rằng tình yêu không phải lúc nào cũng chỉ có màu hồng, mà đôi khi còn pha lẫn những gam màu trầm buồn của sự chia ly và những lựa chọn khó khăn.

***

Sau câu nói đầy chua chát của Tùng, không gian giữa ba người càng trở nên nặng nề hơn. Tiếng cười nói rộn rã của Phố Đèn Lồng, tiếng nhạc sôi động từ các quán ăn, mùi thơm quyến rũ của các món ăn vặt bỗng chốc trở nên xa xăm, như thể họ đang ở trong một thế giới khác, chỉ có sự im lặng căng thẳng và những ánh mắt chất chứa cảm xúc phức tạp.

Tùng nhận ra mình không thể đứng đó thêm nữa. Mỗi giây phút trôi qua, hình ảnh Long và Linh nắm tay nhau, hạnh phúc bên nhau, lại như một mũi dao đâm sâu vào trái tim anh. Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả sự đau khổ và ghen tị vào trong. Đôi mắt anh lướt qua khuôn mặt Linh một lần cuối, một ánh nhìn đầy vương vấn và tuyệt vọng, trước khi anh quyết định quay đi.

"Thôi, tớ có việc bận rồi," Tùng nói, giọng anh ta cố tỏ ra dứt khoát, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy nhẹ. "Gặp lại sau nhé." Anh ta không đợi Long hay Linh đáp lời. Ngay lập tức, Tùng quay người, gần như chạy trốn khỏi khoảnh khắc khó xử đó. Anh ta lẫn vào đám đông đang cuồn cuộn chảy qua Phố Đèn Lồng, bóng dáng cao gầy nhanh chóng khuất dần sau những ánh đèn lồng rực rỡ và những gian hàng san sát. Anh ta không ngoái đầu lại, như thể muốn xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh của hai người khỏi tầm mắt mình.

Long và Linh đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Tùng cho đến khi anh ta hoàn toàn biến mất. Một cảm giác nặng nề bao trùm lấy họ, xua tan đi mọi niềm vui và hạnh phúc mà họ vừa trải qua. Mùi thức ăn vẫn lan tỏa trong không khí, nhưng giờ đây nó trở nên nhạt nhẽo, thậm chí là khó chịu. Ánh đèn lồng nhiều màu sắc vẫn lung linh, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm cúng mà thay vào đó là một sự trống trải đến lạ lùng.

Linh thở dài nhẹ, một tiếng thở dài chứa đựng biết bao nhiêu tâm sự. "Tùng..." cô thì thầm, giọng cô đầy sự buồn bã và xót xa. Cô không nỡ nhìn Tùng đau khổ như vậy. Dù cô đã chọn Long, đã tìm thấy hạnh phúc của mình, nhưng việc chứng kiến nỗi đau của người khác vẫn khiến cô day dứt. Cô biết Tùng đã từng yêu cô rất nhiều, và cô cũng từng xem anh là một người bạn thân thiết. Giờ đây, mối quan hệ đó đã rạn nứt, và cô cảm thấy mình có một phần trách nhiệm.

Long siết nhẹ tay Linh, rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Bàn tay cậu đặt lên eo cô, kéo cô lại gần hơn, cố gắng truyền đi sự an ủi và bảo vệ. "Không sao đâu em," cậu nói, giọng Long trầm ấm, nhưng cũng ẩn chứa chút khó xử. Cậu biết Linh đang cảm thấy thế nào, và cậu cũng không muốn cô phải chịu đựng cảm giác tội lỗi đó. Cậu biết rằng sự đau khổ của Tùng không phải lỗi của Linh, hay của bất cứ ai, mà chỉ là một phần tất yếu của tình yêu, của những lựa chọn.

Linh tựa đầu vào ngực Long, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim cậu. Hơi ấm từ cậu lan tỏa, xoa dịu phần nào nỗi buồn trong lòng cô. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn vương chút u sầu. "Em... em thấy có lỗi quá, Long ạ."

Long khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô. "Đừng nghĩ vậy. Em không làm gì sai cả." Cậu nhẹ nhàng nâng cằm Linh lên, để cô nhìn thẳng vào mắt cậu. "Em xứng đáng được hạnh phúc. Và anh... anh sẽ không để ai làm em buồn đâu." Ánh mắt Long kiên định, ánh lên một sự bảo vệ mạnh mẽ. Cậu muốn Linh biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn sẽ ở đây, bên cạnh cô.

Họ đứng đó một lúc lâu, giữa Phố Đèn Lồng náo nhiệt, nhưng lại cảm thấy cô đơn một cách kỳ lạ. Cuộc chạm mặt bất ngờ với Tùng đã phá vỡ bầu không khí lãng mạn, ngọt ngào của buổi hẹn hò đầu tiên, thay vào đó là một cảm giác ngột ngạt và phức tạp. Long và Linh nhận ra rằng mối quan hệ của họ sẽ không chỉ toàn màu hồng. Họ sẽ phải đối mặt với những thử thách không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ những mối quan hệ xã hội, từ những cảm xúc phức tạp của những người xung quanh. Nỗi đau chưa nguôi ngoai của Tùng chính là một lời nhắc nhở rằng anh vẫn là một yếu tố có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ trong tương lai, dù là trực tiếp hay gián tiếp.

Linh cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Sự đồng cảm của cô với Tùng, nỗi buồn khi nhìn thấy người khác đau khổ, cho thấy cô vẫn là một cô gái tốt bụng, giàu lòng trắc ẩn. Đây có thể là một sức mạnh, giúp cô thấu hiểu và sẻ chia, nhưng cũng có thể là một điểm yếu, khiến cô dễ bị tổn thương bởi những cảm xúc tiêu cực từ bên ngoài.

Long ôm chặt Linh hơn, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang vây lấy cô. Cậu biết rằng chặng đường phía trước còn rất dài, và tình yêu của họ sẽ cần sự vun đắp, thấu hiểu và cả sự kiên cường để vượt qua mọi sóng gió. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến tất cả, cả niềm hạnh phúc vỡ òa và những nỗi ưu tư sâu thẳm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bức tranh đa sắc của tuổi trẻ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mang theo niềm vui, nhưng cũng có thể để lại những vết hằn sâu khó phai trong lòng người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ