Long và Linh đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Tùng cho đến khi anh ta hoàn toàn biến mất. Một cảm giác nặng nề bao trùm lấy họ, xua tan đi mọi niềm vui và hạnh phúc mà họ vừa trải qua. Mùi thức ăn vẫn lan tỏa trong không khí, nhưng giờ đây nó trở nên nhạt nhẽo, thậm chí là khó chịu. Ánh đèn lồng nhiều màu sắc vẫn lung linh, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm cúng mà thay vào đó là một sự trống trải đến lạ lùng.
Linh thở dài nhẹ, một tiếng thở dài chứa đựng biết bao nhiêu tâm sự. "Tùng..." cô thì thầm, giọng cô đầy sự buồn bã và xót xa. Cô không nỡ nhìn Tùng đau khổ như vậy. Dù cô đã chọn Long, đã tìm thấy hạnh phúc của mình, nhưng việc chứng kiến nỗi đau của người khác vẫn khiến cô day dứt. Cô biết Tùng đã từng yêu cô rất nhiều, và cô cũng từng xem anh là một người bạn thân thiết. Giờ đây, mối quan hệ đó đã rạn nứt, và cô cảm thấy mình có một phần trách nhiệm.
Long siết nhẹ tay Linh, rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Bàn tay cậu đặt lên eo cô, kéo cô lại gần hơn, cố gắng truyền đi sự an ủi và bảo vệ. "Không sao đâu em," cậu nói, giọng Long trầm ấm, nhưng cũng ẩn chứa chút khó xử. Cậu biết Linh đang cảm thấy thế nào, và cậu cũng không muốn cô phải chịu đựng cảm giác tội lỗi đó. Cậu biết rằng sự đau khổ của Tùng không phải lỗi của Linh, hay của bất cứ ai, mà chỉ là một phần tất yếu của tình yêu, của những lựa chọn.
Linh tựa đầu vào ngực Long, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim cậu. Hơi ấm từ cậu lan tỏa, xoa dịu phần nào nỗi buồn trong lòng cô. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn vương chút u sầu. "Em... em thấy có lỗi quá, Long ạ."
Long khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô. "Đừng nghĩ vậy. Em không làm gì sai cả." Cậu nhẹ nhàng nâng cằm Linh lên, để cô nhìn thẳng vào mắt cậu. "Em xứng đáng được hạnh phúc. Và anh... anh sẽ không để ai làm em buồn đâu." Ánh mắt Long kiên định, ánh lên một sự bảo vệ mạnh mẽ. Cậu muốn Linh biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn sẽ ở đây, bên cạnh cô.
Họ đứng đó một lúc lâu, giữa Phố Đèn Lồng náo nhiệt, nhưng lại cảm thấy cô đơn một cách kỳ lạ. Cuộc chạm mặt bất ngờ với Tùng đã phá vỡ bầu không khí lãng mạn, ngọt ngào của buổi hẹn hò đầu tiên, thay vào đó là một cảm giác ngột ngạt và phức tạp. Long và Linh nhận ra rằng mối quan hệ của họ sẽ không chỉ toàn màu hồng. Họ sẽ phải đối mặt với những thử thách không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ những mối quan hệ xã hội, từ những cảm xúc phức tạp của những người xung quanh. Nỗi đau chưa nguôi ngoai của Tùng chính là một lời nhắc nhở rằng anh vẫn là một yếu tố có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ trong tương lai, dù là trực tiếp hay gián tiếp.
Linh cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Sự đồng cảm của cô với Tùng, nỗi buồn khi nhìn thấy người khác đau khổ, cho thấy cô vẫn là một cô gái tốt bụng, giàu lòng trắc ẩn. Đây có thể là một sức mạnh, giúp cô thấu hiểu và sẻ chia, nhưng cũng có thể là một điểm yếu, khiến cô dễ bị tổn thương bởi những cảm xúc tiêu cực từ bên ngoài.
Long ôm chặt Linh hơn, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang vây lấy cô. Cậu biết rằng chặng đường phía trước còn rất dài, và tình yêu của họ sẽ cần sự vun đắp, thấu hiểu và cả sự kiên cường để vượt qua mọi sóng gió. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến tất cả, cả niềm hạnh phúc vỡ òa và những nỗi ưu tư sâu thẳm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bức tranh đa sắc của tuổi trẻ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mang theo niềm vui, nhưng cũng có thể để lại những vết hằn sâu khó phai trong lòng người.
***
Sáng hôm sau, tiết học cuối cùng vừa kết thúc, Long và Linh cùng nhau đi dạo trong Công viên Bình Minh, nơi mà những buổi chiều nắng đẹp hay những buổi sáng sớm trong lành đã trở thành một phần quen thuộc trong chuỗi ngày thanh xuân của họ. Cậu vẫn cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi như một điểm tựa cho cô. Linh, nhỏ nhắn và thanh thoát, nép vào bên cậu, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Bầu trời Hạ Long xanh trong vắt như viên ngọc bích khổng lồ, nắng dịu dàng rải xuống những tán cây cổ thụ, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên lối đi. Tiếng chim hót líu lo từ vòm lá xanh mướt, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước được tạo hình như một con rồng đang vờn ngọc, và tiếng cười nói của những người đi bộ tập thể dục buổi sáng sớm hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua và hương hoa sữa thoang thoảng từ những khóm cây ven đường len lỏi vào từng hơi thở, mang lại một cảm giác sảng khoái và trong lành.
Thế nhưng, giữa khung cảnh tươi đẹp ấy, khuôn mặt Linh vẫn thoáng nét buồn, đôi mắt to tròn long lanh của cô không giấu được sự suy tư. Cuộc chạm mặt đêm qua với Tùng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí cô, như một đám mây xám xịt lẩn khuất trong vòm trời xanh. Cô bước đi chậm rãi, bàn tay nhỏ nhắn đan chặt vào bàn tay Long, tìm kiếm sự trấn an. Cậu cảm nhận được sự bất an của cô qua từng ngón tay siết nhẹ. Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt màu hổ phách sâu thẳm của cậu chứa đựng sự thấu hiểu và sẻ chia.
"Em vẫn thấy áy náy quá, Long à," Linh thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy day dứt. "Anh ấy trông buồn lắm. Em chưa bao giờ thấy Tùng như vậy..."
Long siết nhẹ tay cô, hơi dừng lại dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi những chiếc lá xanh mướt đang đón lấy ánh nắng ban mai. Cậu nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc cô, trấn an. "Em không có lỗi gì cả, Linh. Tình cảm không thể ép buộc. Em biết mà." Cậu nói, giọng trầm ấm, chậm rãi như thường lệ. "Nhưng anh hiểu cảm giác của em. Nhìn bạn mình đau khổ, ai cũng sẽ áy náy." Long cũng không hề dễ chịu khi chứng kiến vẻ mặt thất vọng của Tùng đêm qua. Dù giữa họ có sự cạnh tranh, nhưng Tùng vẫn là một người bạn, một người đã từng cùng họ trải qua nhiều kỷ niệm của tuổi học trò. Cậu biết Tùng là người có lòng tự trọng rất cao, và việc phải đối diện với thất bại trong tình yêu, đặc biệt là khi người con gái mình yêu lại chọn bạn thân của mình, là một đòn giáng mạnh. "Có lẽ chúng ta nên nói chuyện với cậu ấy một lần cho rõ ràng, để anh ấy hiểu. Không phải để biện minh, mà là để cậu ấy biết chúng ta vẫn quan tâm."
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô ánh lên một chút ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng chuyển thành lo lắng. "Liệu anh ấy có muốn nghe không? Em sợ sẽ làm mọi thứ tệ hơn... Anh ấy có thể sẽ nghĩ chúng ta đang thương hại anh ấy." Cô lo sợ một phản ứng tiêu cực từ Tùng, một sự phật lòng có thể đẩy anh đi xa hơn. Trái tim nhân hậu của cô không muốn làm tổn thương thêm bất cứ ai. Cô nhớ lại ánh mắt lạnh nhạt, pha chút cay đắng của Tùng đêm qua, và cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô sợ rằng, một cuộc nói chuyện vào lúc này có thể là một con dao hai lưỡi, hoặc hàn gắn, hoặc cắt đứt hoàn toàn những sợi dây liên kết mong manh còn sót lại.
Long mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng luôn tỏa nắng của cậu khiến Linh cảm thấy ấm áp hơn. "Chúng ta cứ thử. Quan trọng là chúng ta muốn anh ấy ổn. Dù sao thì, Tùng cũng là bạn của chúng ta." Cậu nhìn sâu vào đôi mắt Linh, truyền đi sự kiên định. Cậu biết Tùng cần không gian, nhưng cậu cũng tin rằng một lời nói chân thành, dù có bị từ chối, cũng tốt hơn là sự im lặng và những suy đoán sai lệch. Long nghĩ về tình bạn của họ từ những ngày đầu cấp ba, những trận bóng đá, những buổi học nhóm. Tùng đã là một phần không thể thiếu trong thanh xuân rực rỡ này, và cậu không muốn một tình yêu đã chớm nở lại trở thành lý do để đánh mất một người bạn. Cậu muốn Linh hiểu rằng, dù lựa chọn của họ đã khiến Tùng đau lòng, nhưng điều đó không có nghĩa là họ hoàn toàn quay lưng lại với anh.
Linh tựa đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu mùi cỏ và hoa, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu. Cô nhắm mắt lại, dường như đang cân nhắc những lời Long nói. Cậu luôn có một cách nhìn thấu đáo và bình tĩnh, giúp cô nhìn nhận mọi việc một cách khách quan hơn. Nỗi day dứt trong lòng cô vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi phần nào nhờ sự trấn an của Long. Cô biết cậu nói đúng. Họ không thể cứ lẩn tránh mãi được. Một lời nói rõ ràng, dù là để Tùng chấp nhận hay từ chối, cũng sẽ là một sự giải thoát cho cả ba. Gật đầu nhẹ, mái tóc đen dài của cô cọ vào má Long, một cử chỉ đầy tin tưởng.
"Được, em đồng ý," Linh nói, giọng cô đã bớt căng thẳng hơn. "Chúng ta sẽ nói chuyện với Tùng."
Long siết chặt tay Linh hơn một lần nữa, ánh mắt cậu kiên định hơn bao giờ hết. Cậu biết đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng, nhưng có Linh bên cạnh, cậu tin rằng họ sẽ vượt qua được. Cả hai cùng bước tiếp, những bước chân nhẹ nhàng trên con đường lát gạch của công viên, trong không khí trong lành của Hạ Long buổi sớm. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mang theo niềm vui, nhưng cũng có thể để lại những vết hằn sâu khó phai trong lòng người. Và Long, cùng với Linh, đang học cách đối diện với những vết hằn đó, không chỉ cho riêng họ, mà còn cho những người bạn thân thiết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến bước đi trưởng thành đầu tiên của họ trong việc đối mặt với những phức tạp của tình yêu và tình bạn.
***
Giờ ra chơi buổi chiều tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương luôn là một khoảng thời gian sôi động và náo nhiệt. Nắng vàng ươm rải đều khắp sân trường, chiếu xuyên qua những tán cây cổ thụ đã chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ học trò. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ và tường gạch cũ kỹ vẫn sừng sững, mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp cổ điển, nhưng các dãy phòng học mới hơn với kính và bê tông hiện đại lại tạo nên một sự pha trộn độc đáo. Tiếng chuông báo hết tiết vừa dứt, lập tức, hành lang rộng rãi như vỡ òa bởi tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười nói giòn tan của học sinh. Tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tiếng bóng rổ nảy trên sân, và đâu đó là tiếng ve kêu râm ran báo hiệu một mùa hè đang đến gần, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh âm thanh sống động. Mùi phấn bảng từ các lớp học vẫn còn vương vấn, xen lẫn với mùi giấy sách mới, mùi cà phê thơm lừng từ căng tin và thoảng nhẹ hương hoa sữa từ sân trường, mang lại một cảm giác thân thuộc đến lạ thường.
Giữa dòng người hối hả ấy, Long và Linh xuất hiện ở một đầu hành lang, ánh mắt cả hai đều chất chứa một sự quyết tâm lẫn chút lo lắng. Long, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu lại ánh lên sự tập trung cao độ, quét qua từng gương mặt quen thuộc. Linh, với mái tóc dài đen óng ả thả tự nhiên, dáng người nhỏ nhắn nhưng bước đi kiên định bên Long, đôi mắt to tròn của cô cũng không ngừng tìm kiếm. Cô mặc đồng phục chỉnh tề, nhưng sự duyên dáng của cô vẫn toát lên một cách tự nhiên. Cả hai không nói với nhau lời nào, nhưng sự đồng điệu trong từng ánh mắt, từng cử chỉ cho thấy họ đang cùng chung một mục đích.
Ở một góc hành lang gần bảng tin, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang đứng trò chuyện. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh luôn tươi rói, đang pha trò gì đó khiến Mai và Lan bật cười khúc khích. Mai, nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh đang chăm chú lắng nghe. Lan, khỏe khoắn và năng động, mái tóc ngắn ngang vai, đang gật gù phụ họa. Họ là những người bạn thân thiết, luôn quan tâm và dõi theo mọi diễn biến xung quanh Long và Linh.
Ngay khi nhìn thấy Long và Linh tiến vào hành lang, Hùng là người đầu tiên phát hiện. Đôi mắt híp của cậu khẽ mở to hơn một chút, nụ cười trên môi tắt dần, thay vào đó là một vẻ mặt lo lắng. Cậu huých nhẹ tay Mai và Lan, ra hiệu cho họ nhìn về phía Long và Linh.
"Hai người đó thật sự đi tìm Tùng kìa," Hùng thì thầm, giọng cậu đầy vẻ ngạc nhiên pha lẫn lo lắng. Cậu nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, và cậu cũng biết Tùng đang phải trải qua những gì. Hùng, dù có vẻ vô tư, nhưng lại là một người rất tinh ý và quan tâm đến bạn bè.
Mai đẩy gọng kính, ánh mắt cô hơi nheo lại quan sát động tĩnh của Long và Linh. Cô là người tinh tế, luôn thấu hiểu sâu sắc cảm xúc của người khác. "Tùng có vẻ đã nhìn thấy họ rồi," cô nhẹ nhàng nói, giọng nhỏ nhẹ và từ tốn như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự suy đoán sắc bén. Cô nhận ra một thoáng giật mình rất nhỏ từ phía Tùng ở cuối hành lang, dù cậu ta cố gắng che giấu.
Lan khoanh tay trước ngực, nét mặt cô hơi bối rối. "Không biết mọi chuyện sẽ ra sao đây." Giọng cô dứt khoát nhưng cũng không giấu được sự quan ngại. Lan là người thực tế, cô biết rằng tình huống này không hề đơn giản, và kết quả có thể đi theo nhiều hướng.
Tùng, đúng như Mai đã nhận định, xuất hiện ở cuối hành lang. Anh ta vẫn giữ vẻ ngoài phong độ, tóc tạo kiểu sành điệu, nhưng dáng người hơi gầy và đôi mắt sắc sảo của anh ta lại ánh lên một sự mệt mỏi khó che giấu. Tùng đang nói chuyện với một vài bạn khác, nở một nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt anh ta lại không ngừng quét qua đám đông học sinh. Khoảnh khắc ánh mắt anh ta lướt qua Long và Linh, một tia sáng thoáng qua, như một vết xước trên bề mặt tĩnh lặng, rồi nhanh chóng bị dập tắt. Anh ta quay lưng lại một chút, như đang xem xét thứ gì đó trên bảng tin, một cử chỉ khéo léo để tránh né ánh mắt trực tiếp của họ, nhưng lại vô tình để lộ sự né tránh.
Long và Linh không hề do dự. Họ tiếp tục bước đi, cắt qua dòng người đang di chuyển, hướng thẳng về phía Tùng. Mỗi bước chân của họ đều mang theo một quyết định, một sự can đảm để đối mặt với điều khó khăn. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, một cảm giác lo lắng pha lẫn với sự thanh thản khi cô biết mình đang làm điều đúng đắn. Long siết nhẹ tay cô, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự kiên định. Cậu biết rằng đây là điều cần thiết để họ có thể bước tiếp, và để Tùng cũng có thể tìm thấy sự bình yên của riêng mình.
Hùng, Mai và Lan im lặng theo dõi, không khí xung quanh họ bỗng trở nên căng thẳng một cách lạ thường. Dù không muốn, nhưng họ biết rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng, một nút thắt cần được gỡ bỏ trong câu chuyện tình bạn và tình yêu của tuổi thanh xuân rực rỡ này. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến không chỉ những buổi hẹn hò lãng mạn, mà còn cả những cuộc đối mặt đầy khó xử, những thử thách đầu tiên của tình yêu trưởng thành.
***
Không khí ồn ào của giờ ra chơi dần lắng xuống khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc vang lên khắp hành lang, báo hiệu giờ vào lớp sắp bắt đầu. Tiếng cười nói của học sinh giảm dần, thay vào đó là tiếng bước chân vội vã cuối cùng và tiếng giảng bài vọng ra từ các lớp học đã mở cửa. Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng và ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể cả hành lang đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Ánh nắng vàng dịu cuối buổi chiều vẫn còn vương vấn qua khung cửa sổ, nhưng dường như không thể xua đi cái cảm giác khó xử đang bao trùm.
Long và Linh cuối cùng cũng tiếp cận được Tùng. Anh ta vẫn đứng trước bảng tin, giả vờ đọc một thông báo nào đó, nhưng bờ vai rộng của anh ta lại hơi cứng lại, cho thấy sự căng thẳng mà anh ta đang cố gắng che giấu. Khi Long chạm nhẹ vào vai anh ta, Tùng từ từ quay lại. Trên môi anh ta nở một nụ cười gượng gạo, đôi mắt sắc sảo của anh ta có vẻ hơi mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ tự tin thường ngày. Vẻ ngoài chỉn chu, sành điệu của Tùng vẫn không thay đổi, nhưng một người tinh ý như Long hay Linh có thể nhận ra sự khác biệt nhỏ trong ánh mắt anh.
"Tùng à, chúng tớ muốn nói chuyện với cậu một lát," Long mở lời, giọng cậu trầm ấm và chân thành, không hề có ý thăm dò hay thương hại. Cậu đứng thẳng, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào Tùng, thể hiện sự nghiêm túc và tôn trọng. Long muốn Tùng biết rằng, dù sao đi nữa, họ vẫn coi anh là một người bạn.
Linh đứng cạnh Long, ánh mắt to tròn của cô đầy vẻ áy náy và lo lắng. Cô siết nhẹ bàn tay Long, như tìm kiếm thêm sức mạnh. "Về chuyện đêm qua... em xin lỗi nếu đã làm anh buồn." Giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng sự chân thành và cả một chút tội lỗi. Linh không thể giấu được cảm giác day dứt khi nhìn thấy Tùng như vậy. Cô không muốn anh phải chịu đựng nỗi đau một mình.
Tùng nhìn Linh, nụ cười trên môi anh ta càng trở nên gượng gạo hơn. Ánh mắt anh ta thoáng qua một nỗi buồn sâu thẳm, một cái gì đó mong manh như pha lê vừa vỡ, nhưng ngay lập tức anh ta lại che giấu nó đi một cách khéo léo. Anh ta quay sang Long, rồi lại nhìn Linh, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời nói thích hợp. "Ồ, chuyện đó à?" Tùng nói, giọng anh ta cố tỏ ra dửng dưng, pha chút hài hước để giảm bớt căng thẳng, nhưng vẫn không giấu được một chút run rẩy nhẹ. "Không sao đâu, tôi ổn mà. Chuyện tình cảm mà, có gì đâu. Tôi hiểu mà." Anh ta nhún vai, cố gắng làm ra vẻ bình thản, nhưng sự siết chặt của bàn tay anh ta trên vai Long lại tố cáo cảm xúc thật. Tùng là người rất giỏi che giấu cảm xúc, đặc biệt là khi anh ta bị tổn thương. Lòng tự trọng của anh ta không cho phép anh ta tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, nhất là trước mặt Long và Linh. Anh ta không muốn họ thấy anh ta đau khổ, không muốn họ cảm thấy thương hại.
Long lắc đầu nhẹ. "Cậu không cần phải gượng ép bản thân, Tùng. Chúng tớ biết cậu đang không ổn. Nếu có gì cần chia sẻ, chúng tớ vẫn là bạn." Long kiên định, cậu không muốn bỏ qua những cảm xúc thật sự của Tùng. Cậu biết Tùng đang cố gắng tạo ra một bức tường vô hình, nhưng cậu muốn phá vỡ nó, ít nhất là để Tùng biết rằng anh không hề đơn độc.
Tùng nghe vậy, nụ cười trên môi anh ta thoáng chững lại, rồi lại nhanh chóng trở lại. Anh ta nhìn Long một lúc lâu, ánh mắt sắc sảo của anh ta dường như đang đánh giá sự chân thành trong lời nói của Long. Sau đó, anh ta quay sang Linh, ánh mắt anh ta lại lướt qua cô một cách nhanh chóng, như thể sợ rằng nếu nhìn lâu hơn, anh ta sẽ không thể kìm nén được cảm xúc của mình. "Cảm ơn lòng tốt của hai cậu," Tùng nói, giọng anh ta đã trở nên chậm rãi hơn một chút, bớt đi vẻ gượng ép nhưng cũng lạnh lùng hơn. "Nhưng mà... tôi nghĩ tôi cần một chút không gian riêng để sắp xếp lại mọi thứ." Anh ta hít một hơi thật sâu, như để lấy lại bình tĩnh, rồi nói tiếp, "Đừng lo cho tôi. Tôi sẽ tự mình đối diện với nó. Hai cậu cứ vui vẻ đi."
Long và Linh im lặng lắng nghe. Họ hiểu rằng Tùng đang từ chối sự giúp đỡ của họ, nhưng không phải vì giận dữ, mà vì anh ta cần một khoảng lặng cho riêng mình, một không gian để tự đối diện với nỗi đau. Đây là một sự từ chối tế nhị, một cách để Tùng giữ lấy lòng tự tôn của mình.
Tùng lại nhìn Linh một lần nữa, lần này ánh mắt anh ta dừng lại lâu hơn một chút, một nỗi buồn sâu thẳm thoáng hiện rõ ràng hơn, như một tảng băng trôi ẩn mình dưới mặt nước lạnh giá. "Chúc hai cậu hạnh phúc," anh ta nói, giọng anh ta trầm xuống, mang theo một chút nặng trĩu. Đó là một lời chúc chân thành, nhưng cũng ẩn chứa sự chua xót của một người đã thua cuộc.
Ngay sau đó, Tùng nhanh chóng vỗ vai Long một cái nhẹ, một cái vỗ nhẹ như một lời chào tạm biệt. "Thôi, tôi có việc bận rồi. Gặp lại sau nhé." Anh ta không đợi Long hay Linh kịp đáp lời. Ngay lập tức, Tùng quay lưng rời đi, bước chân có vẻ vội vã hơn thường lệ, như thể đang chạy trốn khỏi chính cảm xúc của mình. Anh ta khuất dần sau một khúc cua của hành lang, để lại Long và Linh đứng sững lại, nhìn theo bóng lưng anh ta cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Cả hai đứng đó, giữa hành lang vắng lặng dần, với một cảm giác ngổn ngang và phức tạp. Họ đã cố gắng, đã chân thành, nhưng Tùng đã chọn cách tự mình đối diện. Điều đó cho thấy Tùng là một người có lòng tự trọng rất cao, và anh ấy cần một hành trình dài để chấp nhận thất bại và tìm kiếm con đường riêng, có thể sẽ không liên quan trực tiếp đến Long và Linh trong một thời gian. Long siết chặt tay Linh, ánh mắt cậu ánh lên sự thấu hiểu và một chút buồn bã. Linh tựa đầu vào vai Long, thở dài. Cô biết họ đã làm hết sức mình. Sự chấp nhận và tôn trọng không gian riêng của Tùng từ phía Long và Linh cho thấy họ đang học cách quản lý các mối quan hệ xã hội phức tạp khi đã chính thức yêu nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những niềm vui và tiếng cười, mà còn có cả những khoảnh khắc trầm tư, những bài học về sự trưởng thành.
***
Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió mát lành xua đi cái nóng oi ả của ban ngày. Long và Linh tìm đến Quán Cafe Sắc Màu, một góc nhỏ quen thuộc với họ. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Không gian bên trong quán được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những chiếc lồng đèn bằng mây tre, tạo nên một bầu không khí ấm áp và lãng mạn. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng góc nhỏ, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng và tiếng gõ bàn phím laptop từ những người làm việc tự do hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm. Hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò và thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tâm hồn được thư thái.
Long và Linh ngồi đối diện nhau ở một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Hai ly cà phê sữa đá trước mặt vẫn còn nguyên, đá tan ra từng chút một, làm loãng đi màu nâu sóng sánh. Cả hai đều trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài khung cửa sổ. Linh tựa đầu vào bàn tay Long đang đặt trên bàn, bàn tay cậu vẫn ấm áp và vững chãi. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng vẫn còn vương chút nặng trĩu. Long xoa nhẹ mu bàn tay cô, ánh mắt cậu ánh lên sự suy tư nhưng vẫn giữ được nét kiên định. Cậu biết cô vẫn còn bận lòng về Tùng, và chính cậu cũng không hoàn toàn thoát khỏi những suy nghĩ ấy.
"Anh ấy thật sự không muốn nói chuyện," Linh thì thầm, giọng cô pha chút thất vọng. Cô đã hy vọng rằng cuộc nói chuyện sẽ giúp Tùng vơi đi phần nào nỗi buồn, nhưng cuối cùng anh lại chọn cách tự mình gánh chịu. Điều đó khiến cô vừa thương, vừa cảm thấy bất lực.
Long nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với vị ngọt của sữa lan tỏa trong khoang miệng. Cậu đặt ly xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt Linh. "Anh ấy cần thời gian, Linh à. Tùng là người có lòng tự trọng cao. Anh ấy muốn tự mình vượt qua." Giọng Long trầm ấm, chậm rãi, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Cậu biết Tùng không muốn bị thương hại, không muốn sự yếu đuối của mình bị phơi bày. Cậu ấy là một người mạnh mẽ theo cách riêng, và việc tự mình đối diện với nỗi đau là một phần của quá trình trưởng thành của cậu ấy. Long tin rằng Tùng sẽ vượt qua được, dù điều đó có thể mất rất nhiều thời gian và nỗ lực.
"Em chỉ mong anh ấy đừng buồn quá. Anh ấy vẫn là bạn của chúng ta," Linh nói, đôi mắt cô ánh lên vẻ buồn bã. Cô nhớ về những kỷ niệm vui vẻ cùng Tùng, những lần anh giúp đỡ cô trong học tập, những câu chuyện cười anh kể. Tình bạn của họ đã từng rất đẹp, và giờ đây, nhìn nó rạn nứt vì tình yêu, cô không tránh khỏi cảm giác tiếc nuối. Cô biết tình yêu của cô dành cho Long là thật, nhưng cô cũng không thể phủ nhận những cảm xúc tốt đẹp mà cô từng dành cho Tùng với tư cách một người bạn.
Long mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng siết chặt tay Linh. "Sẽ ổn thôi. Dù khó khăn, anh ấy sẽ tìm được con đường của mình." Cậu nói, ánh mắt kiên định nhìn vào cô. Cậu muốn Linh biết rằng, dù Tùng có chọn con đường nào, họ cũng đã làm điều tốt nhất có thể. "Chúng ta đã làm hết sức có thể rồi. Giờ thì, chúng ta hãy tôn trọng quyết định của anh ấy và để anh ấy có không gian riêng." Long hít một hơi thật sâu, rồi nhìn Linh bằng ánh mắt đầy yêu thương. "Điều chúng ta cần làm bây giờ là vững vàng bên nhau."
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô dần trở nên trong trẻo hơn, như những giọt sương mai sau cơn mưa. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, xua đi phần nào nỗi lo lắng và day dứt. Cô biết Long nói đúng. Họ không thể cứ mãi bận tâm về những điều không thể thay đổi. Điều quan trọng nhất bây giờ là tình yêu của họ, là sự tin tưởng và ủng hộ lẫn nhau. Cô tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn mà cậu mang lại. Bàn tay cô siết chặt lấy bàn tay cậu, một cử chỉ đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định về tình yêu và sự gắn bó của họ.
Họ ngồi đó thêm một lúc lâu, không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản là tận hưởng sự hiện diện của đối phương. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, rải rác trên những con phố Hạ Long đang lên đèn. Cuộc chạm mặt với Tùng, dù đầy khó xử và phức tạp, nhưng cũng đã giúp Long và Linh nhận ra nhiều điều. Họ hiểu rằng mối quan hệ của họ sẽ không chỉ toàn màu hồng, mà sẽ phải đối mặt với những thử thách từ các mối quan hệ xã hội và những cảm xúc phức tạp của những người xung quanh. Nhưng quan trọng hơn, họ đã học được cách cùng nhau đối mặt với những khó khăn đó, học được cách thấu hiểu và tôn trọng cảm xúc của người khác, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải chấp nhận một sự từ chối.
Long và Linh đã cùng nhau đối mặt với sự khó xử này, thể hiện sự trưởng thành trong mối quan hệ và khả năng hỗ trợ nhau vượt qua những tình huống phức tạp, chuẩn bị cho những áp lực lớn hơn trong tương lai. Sự chấp nhận và tôn trọng không gian riêng của Tùng từ phía Long và Linh cho thấy họ đang học cách quản lý các mối quan hệ xã hội phức tạp khi đã chính thức yêu nhau. Việc Tùng khéo léo từ chối nói chuyện và khẳng định 'sẽ tự mình đối diện' báo hiệu một hành trình dài của anh ấy để chấp nhận thất bại và tìm kiếm con đường riêng, có thể sẽ không liên quan trực tiếp đến Long và Linh trong một thời gian. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mang theo niềm vui, nhưng cũng có thể để lại những vết hằn sâu khó phai trong lòng người. Và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến tình yêu của Long và Linh ngày càng vững vàng hơn, kiên cường hơn sau mỗi thử thách.