Rực rỡ thanh xuân
Chương 267

Bình Minh Sau Giông Bão: Lựa Chọn Của Tùng

3140 từ
Mục tiêu: Khắc họa quá trình đấu tranh nội tâm của Tùng sau khi chứng kiến Long và Linh công khai tình cảm.,Tùng dần nhận ra rằng hạnh phúc của Linh là điều quan trọng nhất, dù cho người mang lại hạnh phúc đó không phải là mình.,Thể hiện sự trưởng thành trong cảm xúc của Tùng, từ nỗi đau và sự cố chấp chuyển sang chấp nhận và bao dung.,Gieo mầm cho hành trình tìm kiếm con đường riêng của Tùng, thoát khỏi cái bóng của Long và Linh.,Phù hợp với giai đoạn 'Falling Action' của Arc, giải quyết xung đột nội tâm của Tùng một cách trầm lắng.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Emotional, reflective, melancholic, hopeful.
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, rải rác trên những con phố Hạ Long đang lên đèn, nhưng trong căn hộ cao cấp tại khu chung cư Galaxy, Nguyễn Trọng Tùng không hề hay biết đến sự đổi thay của màn đêm. Cậu chỉ biết đêm nay, giống như bao đêm khác từ khi Linh và Long chính thức công khai tình cảm, là một đêm dài vô tận. Dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, giữ vẻ ngoài bất cần và khéo léo từ chối cuộc nói chuyện với hai người họ, nhưng sâu thẳm bên trong, trái tim cậu vẫn quặn thắt. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cậu, nặng nề hơn cả nỗi buồn, hơn cả sự thất vọng. Nó giống như một lỗ hổng đen ngòm, hút cạn mọi năng lượng và ý chí.

Cậu trằn trọc trên chiếc giường Kingsize mềm mại, nhưng sự êm ái của ga trải giường lụa không thể xoa dịu được những gai nhọn đang đâm vào tâm trí. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua tấm rèm cửa sổ lớn, hắt lên sàn gỗ bóng loáng một vệt sáng bạc, càng làm nổi bật sự cô độc của căn phòng rộng lớn. Từng giờ, từng phút trôi qua chậm chạp như kéo dài vô tận. Cậu nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Long và Linh tay trong tay cứ hiện rõ mồn một trước mắt, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Nụ cười hạnh phúc của Linh, ánh mắt kiên định của Long, và cả cái nắm tay siết chặt đầy ý nghĩa ấy – tất cả đều khắc sâu vào tâm trí Tùng, như một lời khẳng định không thể chối cãi về tình yêu của họ. Cậu lật người, úp mặt vào gối, cố gắng xua đi những ám ảnh đó, nhưng vô ích. Tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài ô cửa kính, vọng vào như tiếng thở dài của chính cậu, hòa lẫn với tiếng còi xe xa xăm từ con đường bên dưới, tạo nên một bản giao hưởng cô đơn của đêm khuya.

Mãi cho đến khi những vệt hồng đầu tiên của bình minh len lỏi qua chân trời phía Đông, Tùng mới thiếp đi được vài giờ. Cậu thức dậy trong một căn phòng sang trọng nhưng trống rỗng, ánh nắng sớm đã bắt đầu rọi qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên tấm thảm lông mềm mại. Tuy nhiên, ánh nắng ấy không tài nào xua đi được sự mệt mỏi và nặng nề trong lòng cậu. Đôi mắt Tùng thâm quầng, gương mặt hơi nhợt nhạt, hoàn toàn khác xa với vẻ ngoài phong độ, sành điệu thường ngày. Cậu ngồi dậy trên giường, vò mái tóc đã mất đi kiểu dáng sành điệu, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.

Căn phòng của Tùng ở khu chung cư cao cấp Galaxy đúng chuẩn là một không gian sống đáng mơ ước. Từ ban công kính nhìn ra toàn cảnh thành phố Hạ Long đang bừng tỉnh, những tòa tháp cao tầng hiện đại vươn mình đón nắng. Phía xa, hồ bơi vô cực trên cao lấp lánh như một dải lụa xanh biếc, và khu vườn trên không xanh mát điểm xuyết cho tổng thể kiến trúc. Sảnh đón khách sang trọng với nội thất cao cấp, hệ thống thang máy tốc độ cao đưa đón cư dân, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ sảnh vọng lên khe khẽ, tiếng nước chảy từ hồ bơi rì rào, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những cư dân khác – tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, riêng tư, sang trọng và lịch sự. Nó mang lại cảm giác tách biệt khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố, một không gian sống thanh bình và đẳng cấp. Nhưng trong khoảnh khắc này, Tùng cảm thấy tất cả sự xa hoa ấy như đang nhấn chìm cậu trong một sự cô độc tột cùng.

Cậu vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, lướt qua màn hình khóa, rồi mở thư viện ảnh. Hàng trăm bức ảnh hiện ra, phần lớn là ảnh nhóm với bạn bè, ảnh du lịch, ảnh tham gia các sự kiện thể thao. Ánh mắt cậu dừng lại ở một bức ảnh cũ kỹ, chụp chung cả nhóm trong một buổi dã ngoại ở bãi biển Bãi Cháy. Trong ảnh, Linh cười rạng rỡ, mái tóc bay trong gió, đứng giữa Long và cậu. Long thì có vẻ điềm tĩnh hơn, còn cậu, Tùng, thì đang trêu đùa gì đó khiến Linh bật cười nghiêng ngả. Đó là một khoảnh khắc của tình bạn vô tư, của những rung động đầu đời chưa được gọi tên rõ ràng. Cậu thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu.

Cậu chăm chú nhìn vào bức ảnh, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng nào đó, một dấu hiệu nào đó rằng mọi thứ có thể khác đi. Nhưng không, sự thật vẫn sờ sờ trước mắt. Linh đã chọn Long. Và điều đó, dù đau đớn đến mấy, cậu cũng phải chấp nhận. Cậu lướt ngón tay qua màn hình, phóng to khuôn mặt Linh, rồi đến khuôn mặt Long. Có một sự gắn kết trong ánh mắt họ, một sự thấu hiểu mà cậu chưa bao giờ cảm nhận được khi ở bên Linh. Cậu thừa nhận, trong sâu thẳm, cậu luôn tin rằng mình là người phù hợp hơn với cô ấy. Cậu có mọi thứ: ngoại hình, gia thế, sự tự tin. Cậu luôn cố gắng tạo ra những cơ hội để gần gũi Linh, để thể hiện tình cảm của mình. Nhưng tình yêu, không phải lúc nào cũng là một phép tính logic.

"Linh... cô ấy thực sự đã tìm thấy hạnh phúc của mình rồi," Tùng thầm thì, giọng nói khô khốc. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót. Cậu cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim khi nghĩ đến điều đó. Cậu đã từng mơ về một tương lai có Linh bên cạnh, một tương lai rực rỡ và tràn đầy niềm vui. Nhưng giờ đây, tương lai ấy lại thuộc về một người khác. Cậu cúi gằm mặt, đôi tay siết chặt lấy chiếc điện thoại. Cậu cảm thấy mình thật yếu đuối, thật thảm hại khi không thể kiểm soát được cảm xúc của bản thân. Cái tôi kiêu ngạo thường ngày của cậu đã bị đập tan tành, chỉ còn lại một mớ hỗn độn của nỗi đau và sự tổn thương.

Cậu đứng dậy, bước về phía cửa sổ lớn. Ánh nắng ban mai đã trải khắp thành phố, những chiếc thuyền du lịch nhỏ bắt đầu rời bến, rẽ sóng trên vịnh Hạ Long xanh biếc. Mùi hương dịu nhẹ từ sảnh chính, mùi cây cỏ tươi mát từ vườn trên cao, và mùi điều hòa không khí sang trọng trong căn hộ lẽ ra phải mang lại cảm giác thư thái, nhưng Tùng chỉ thấy ngột ngạt. Cậu nhìn xuống con phố tấp nập bên dưới, những con người nhỏ bé đang hối hả với cuộc sống của riêng họ. Cậu tự hỏi, liệu có ai trong số họ đang trải qua nỗi đau giống như cậu lúc này không? Hay cậu là người duy nhất bị mắc kẹt trong mớ bòng bong cảm xúc này?

Cậu nhớ lại khoảnh khắc đêm qua, khi cậu nhìn thấy Long và Linh tay trong tay ở Phố Đèn Lồng. Tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu đã cố gắng cười, cố gắng chào hỏi qua loa, nhưng ánh mắt cậu không thể giấu được sự đau khổ. Linh đã nhìn cậu với ánh mắt tội lỗi, còn Long thì kiên định nắm chặt tay cô ấy. Cậu đã chọn cách rời đi, vì cậu biết mình không thể chịu đựng thêm nữa. Và rồi hôm nay, khi Long và Linh tìm đến để nói chuyện, cậu lại một lần nữa chọn cách từ chối, bởi cậu không muốn sự yếu đuối của mình bị phơi bày. Cậu, Nguyễn Trọng Tùng, luôn là người mạnh mẽ, tự tin, không bao giờ để lộ ra bất kỳ kẽ hở nào. Nhưng giờ đây, sự mạnh mẽ ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, dễ dàng vỡ tan.

Cậu day trán, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Tại sao cậu lại đau khổ đến vậy? Có phải vì cậu thực sự yêu Linh sâu đậm, hay chỉ vì cái tôi của cậu bị tổn thương? Cậu đã luôn tin rằng mình là người chiến thắng trong mọi cuộc đua, mọi cuộc cạnh tranh. Nhưng lần này, cậu đã thua, thua một cách toàn diện. Cậu nhìn lại bức ảnh trên điện thoại, lần nữa. Nụ cười của Linh, nó thật sự rạng rỡ và chân thật khi ở bên Long. Đó là một nụ cười mà cậu, dù đã cố gắng đến mấy, cũng chưa bao giờ hoàn toàn có thể mang lại cho cô ấy. Có lẽ, chính cậu cũng chưa bao giờ thực sự hiểu được Linh muốn gì, cần gì. Cậu chỉ mãi chạy theo những gì cậu nghĩ là tốt nhất cho cô ấy, theo cách của cậu.

"Mình đã sai..." Cậu thì thầm, lần này giọng nói đã rõ ràng hơn một chút, vang vọng trong căn phòng. Một sự thật đau lòng, nhưng cần thiết phải được thừa nhận. Cậu đã sai khi nghĩ rằng tình yêu có thể dùng sự kiên trì, sự quan tâm, hay thậm chí là những món quà đắt tiền để mua chuộc. Tình yêu là một thứ cảm xúc thuần khiết, nó không thể ép buộc. Và Linh, cô ấy xứng đáng được hạnh phúc theo cách cô ấy muốn, với người cô ấy yêu. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng đã có một tia sáng le lói, một sự thanh thản nhỏ bé bắt đầu len lỏi vào tâm hồn Tùng, như ánh nắng ban mai dần xua tan màn đêm u tối. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, để cho những suy nghĩ ấy thấm sâu vào tâm trí. Đây là lúc để cậu đối diện với sự thật, không phải trốn tránh.

***

Giữa buổi sáng, Tùng rời khỏi căn hộ sang trọng, lái xe lang thang qua những con phố Hạ Long đang nhộn nhịp. Cậu không có một điểm đến cụ thể, chỉ muốn thoát khỏi không gian tù túng của chính mình. Cuối cùng, chiếc xe Lexus sang trọng của cậu dừng lại ở một con đường nhỏ dẫn lên một khu đất trống. Đó là Khu Sân Thượng Cũ, một nơi ít người biết đến, thường được giới trẻ địa phương tìm đến khi muốn tìm một không gian riêng tư, yên tĩnh để suy nghĩ hoặc ngắm cảnh.

Tùng bước xuống xe, làn gió biển mặn mòi thổi qua, mang theo mùi không khí trong lành của buổi sáng. Cậu leo lên những bậc thang xi măng đã cũ, đôi khi có những vết nứt và rong rêu bám víu. Lan can sắt đã han gỉ, nhưng vẫn đủ chắc chắn để tựa vào. Khi đặt chân lên sân thượng bê tông rộng lớn, một cảm giác tự do, phóng khoáng ập đến. Gió lộng thổi qua, cuốn đi những sợi tóc lòa xòa trên trán cậu, mang theo tiếng rít nhẹ qua các khe hở, tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ, tiếng chim hải âu bay ngang qua, kêu vang vọng. Mùi bụi, mùi rêu phong ẩm ướt sau những cơn mưa đêm qua, và mùi kim loại han gỉ từ lan can hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, hoang dại và cô đơn.

Tùng đứng tựa vào lan can, hai tay nắm chặt lấy thanh sắt lạnh lẽo. Cậu nhìn xuống toàn cảnh thành phố Hạ Long đang bừng sức sống bên dưới. Những ngôi nhà san sát, những con đường tấp nập, và xa xa là vịnh Hạ Long với hàng ngàn đảo đá vôi kỳ vĩ. Tất cả đều nhỏ bé dưới chân cậu, nhưng lại sống động và đầy sức hút. Cảm giác về không gian rộng lớn trên sân thượng này đối lập hoàn toàn với sự chật hẹp trong tâm trí cậu lúc ban đầu. Ở đây, cậu cảm thấy mình có thể buông bỏ mọi gánh nặng.

Những ký ức về Linh lại ùa về, nhưng lần này, chúng không còn mang theo nỗi đau đớn dữ dội như đêm qua. Thay vào đó, chúng hiện lên như những thước phim đã được tua chậm lại, để cậu có thể nhìn nhận chúng một cách khác, khách quan hơn. Cậu nhớ về những lần Linh cười tươi khi cậu kể chuyện cười, những lúc cô ấy chăm chú lắng nghe cậu giảng bài, những ánh mắt lấp lánh khi cô ấy chia sẻ ước mơ của mình. Từng khoảnh khắc ấy, cậu đã xem đó là dấu hiệu của tình yêu, của sự quan tâm đặc biệt mà Linh dành cho cậu. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra, đó chỉ là tình bạn, một tình bạn trong sáng và đẹp đẽ. Cậu đã tự mình thêm thắt những kỳ vọng, những mong muốn cá nhân vào mối quan hệ ấy.

Cậu hít thở sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh lùa vào phổi, xua đi những u ám còn sót lại trong lòng. Cậu nhắm mắt lại, để mặc cho những cảm xúc hỗn độn trôi qua. Khi cậu mở mắt ra, ánh mắt không còn sự nặng nề, mà thay vào đó là một sự thanh thản lạ lùng. Cậu nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn ra xa xăm. Cậu đã cố chấp quá lâu. Cậu đã ép buộc bản thân, và cả Linh, vào một kịch bản mà cậu tự vẽ ra. Cậu đã nghĩ rằng, chỉ có cậu mới có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy, chỉ có cậu mới xứng đáng với cô ấy. Nhưng sự thật là, hạnh phúc của Linh không nằm trong tay cậu. Nó nằm trong chính cô ấy, và giờ đây, cô ấy đã tìm thấy nó bên Long.

"Mình đã sai..." Tùng lặp lại, lần này giọng cậu vang lên rõ ràng hơn, không còn là tiếng thì thầm yếu ớt. "Hạnh phúc của cô ấy không phải là điều mình có thể ép buộc. Mình chỉ cần cô ấy được hạnh phúc." Đây là một lời thú nhận, một sự chấp nhận mà cậu đã phải đấu tranh rất nhiều để đạt được. Cậu đã chiến đấu với cái tôi kiêu ngạo, với sự ghen tị đang gặm nhấm, với nỗi sợ bị thua cuộc. Và cuối cùng, cậu đã chọn buông bỏ.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Tùng, một nụ cười không còn gượng gạo, mà là sự giải thoát. Nó giống như ánh bình minh sau một đêm giông bão, mang theo sự tươi mới và hy vọng. "Cứ để Long làm điều đó đi..." Cậu thì thầm, ánh mắt cậu hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời biển. Cậu tin rằng Long sẽ làm tốt. Long là một người tốt, một người mạnh mẽ và chân thành. Cậu ấy sẽ chăm sóc cho Linh, sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy.

Cậu rút điện thoại ra từ túi quần, tìm đến thư viện ảnh. Ngón tay cậu dừng lại ở bức ảnh nhóm cũ kỹ, bức ảnh mà cậu đã nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần trong đêm. Cậu nhìn thật kỹ nụ cười của Linh trong ảnh, nụ cười mà cậu đã từng cố gắng để nó thuộc về riêng mình. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra, nụ cười ấy đẹp nhất khi nó được tự do, khi nó không bị gò bó bởi bất kỳ sự mong muốn hay kỳ vọng nào. Với một quyết tâm sắt đá, cậu ấn nút xóa. Bức ảnh biến mất khỏi thư viện, mang theo một phần quá khứ của cậu. Đó là một hành động buông bỏ, một lời chia tay với một đoạn tình cảm đơn phương, để mở ra một cánh cửa mới.

Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể Tùng, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. Cậu hít một hơi thật sâu, không khí trong lành tràn ngập lồng ngực, mang theo hương vị của tự do và khởi đầu mới. Dù vẫn còn một chút tiếc nuối, một chút hụt hẫng, nhưng đã không còn nỗi đau hay sự giằng xé. Tùng đã chấp nhận thất bại của mình, không phải với sự cay đắng, mà với sự bao dung và trưởng thành. Cậu biết rằng hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, cậu sẽ phải tìm kiếm con đường riêng của mình, thoát khỏi cái bóng của Long và Linh. Cậu sẽ phải tập trung vào bản thân, vào những giá trị khác ngoài tình yêu đơn phương này.

Cậu đứng đó thêm một lúc lâu, nhìn ngắm thành phố Hạ Long sôi động bên dưới. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, nơi cậu đã trải qua những cung bậc cảm xúc dữ dội nhất. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mang theo niềm vui, nhưng cũng có thể để lại những vết hằn sâu khó phai trong lòng người. Nhưng giờ đây, những vết hằn đó đã không còn là nỗi đau, mà là những bài học quý giá. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và Tùng biết rằng, dù tình yêu với Linh không thành, cậu vẫn còn một chặng đường dài phía trước để khám phá, để trưởng thành, và để tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Cậu sẽ bắt đầu một hành trình mới, tập trung vào bản thân và tìm kiếm những giá trị khác ngoài tình yêu đơn phương. Dù đã chấp nhận, Tùng vẫn có thể là một yếu tố ảnh hưởng đến mối quan hệ của Long và Linh, nhưng theo một cách khác, có thể là sự ủng hộ thầm lặng hoặc một người bạn. Quyết định của Tùng cho thấy sự trưởng thành, báo hiệu anh sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình trong tương lai.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ