Rực rỡ thanh xuân
Chương 273

Bình Yên Trong Buông Bỏ

3088 từ
Mục tiêu: Khắc họa quá trình Tùng đối mặt với cảm xúc của mình, nhận ra việc níu kéo tình cảm với Linh chỉ làm bản thân đau khổ hơn.,Thể hiện sự trưởng thành trong nhận thức của Tùng, khi anh quyết định buông bỏ quá khứ và bắt đầu tìm kiếm con đường, mục tiêu riêng cho hạnh phúc của mình.,Chuyển tiếp câu chuyện của Tùng từ một 'tình địch' sang một nhân vật đang trên hành trình khám phá và phát triển bản thân.,Củng cố sự 'resolution' của Arc 4, khép lại hoàn toàn tuyến truyện tam giác tình yêu từ góc nhìn của Tùng.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng, Trần Minh Quân
Mood: Trầm tư, nội tâm, chuyển từ tiếc nuối sang thanh thản và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn rực rỡ buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời Hạ Long, nhưng trong căn hộ sang trọng tại khu chung cư cao cấp Galaxy, Nguyễn Trọng Tùng lại thấy lòng mình trống rỗng đến lạ. Cậu ngồi một mình trên chiếc sofa da êm ái, phóng tầm mắt qua khung cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố đang dần lên đèn. Những ánh đèn đường bắt đầu lấp lánh như hàng vạn vì sao nhỏ bé, tô điểm cho bức tranh đêm của thành phố biển, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng trĩu vẫn còn đọng lại trong lòng cậu từ chiều nay.

Hội trại đã kết thúc. Và cậu đã chứng kiến tất cả. Hình ảnh Long và Linh đứng cạnh nhau, rạng rỡ dưới ánh nắng chiều tà, chiếc vòng nguyệt quế tượng trưng cho chiến thắng và tình yêu vắt ngang vai hai người, nụ cười hạnh phúc không che giấu của họ... Tất cả những khung cảnh ấy cứ như một cuộn phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong tâm trí Tùng, sắc nét và đau đớn đến từng chi tiết. Cậu đã cố gắng mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ, để che giấu đi những nỗi lòng đang gào thét bên trong. Cậu đã tự nhủ với lòng mình rằng đã đến lúc buông bỏ, đã đến lúc chấp nhận. Nhưng liệu có dễ dàng đến thế?

Tùng nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ từ ban công lùa vào, mang theo chút hơi biển mặn mà, lướt qua mái tóc được tạo kiểu sành điệu của cậu. Cậu cảm nhận được sự mát lạnh của không khí, nhưng trong lòng lại là một ngọn lửa âm ỉ. 'Họ... thật sự hợp nhau đến vậy sao?' Cậu tự hỏi, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. 'Cậu đã cố gắng rất nhiều, Tùng à. Nhưng có những thứ không thể níu kéo.' Sự thật phũ phàng ấy cứ như một mũi kim châm vào trái tim, khiến cậu không thể nào chối bỏ. Mệt mỏi. Cậu cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Không phải mệt mỏi về thể chất, mà là một sự kiệt quệ tinh thần sau một hành trình dài theo đuổi một bóng hình không thuộc về mình.

Căn hộ của Tùng rộng rãi, được thiết kế theo phong cách tối giản hiện đại với tông màu xám và trắng chủ đạo, nội thất cao cấp và những tác phẩm nghệ thuật đắt tiền. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều thể hiện gu thẩm mỹ tinh tế và địa vị của gia đình cậu. Nhưng trong khoảnh khắc này, sự sang trọng ấy lại càng khiến cậu cảm thấy cô độc hơn. Xung quanh là sự xa hoa, nhưng bên trong cậu lại là một khoảng trống không gì lấp đầy được. Cậu nhớ lại những buổi chiều ngồi một mình trong căn hộ này, nghe nhạc, đọc sách, hay chỉ đơn giản là nhìn ra thành phố, và trong sâu thẳm, luôn có một hình bóng của Ngọc Linh hiện hữu. Một Ngọc Linh rạng rỡ, hoạt bát, xinh đẹp, luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý – và cũng là tâm điểm trong trái tim cậu.

Tùng thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao nỗi niềm chất chứa. Cậu đứng dậy, bước đến ban công kính, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hạ Long lung linh về đêm. Dưới chân cậu là những tòa nhà cao tầng khác, những con đường tấp nập xe cộ, và xa xa là những hòn đảo đá vôi sừng sững ẩn hiện trong màn đêm, như những người khổng lồ đang say ngủ giữa lòng Vịnh. Gió biển thổi mạnh hơn một chút, làm lay động những tán cây xanh mướt trong khu vườn trên không của tòa nhà. Cậu hít thở thật sâu, cố gắng để luồng khí trong lành ấy xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng.

"Liệu mình có thể tìm được hạnh phúc của riêng mình không?" Câu hỏi này vang vọng trong tâm trí Tùng, không còn là một câu hỏi nghi ngờ mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cậu đã dành quá nhiều thời gian, quá nhiều tâm sức để chạy theo một mục tiêu mà ngay từ đầu đã không thuộc về cậu. Cậu đã cố gắng thay đổi bản thân, cố gắng chứng tỏ mình xứng đáng hơn, nhưng rốt cuộc, tình yêu không phải là một cuộc thi để phân định thắng thua. Tình yêu là sự đồng điệu của hai trái tim, và Long cùng Linh đã tìm thấy sự đồng điệu ấy ở nhau.

Tùng nhìn xuống khu hồ bơi vô cực lấp lánh ánh đèn xanh lam phía dưới, tiếng nước chảy nhẹ nhàng như một bản nhạc xoa dịu. Cậu nhớ lại lời khuyên của Minh Quân đêm qua, lời khuyên về việc chấp nhận và tìm kiếm con đường riêng. Đêm đó, cậu đã nói mình mệt mỏi, và cậu thực sự mệt mỏi. Nhưng giờ đây, cái mệt mỏi ấy đã dần chuyển hóa thành một sự rõ ràng, một sự quyết tâm. Cậu không còn muốn lẩn trốn hay chìm đắm trong nỗi buồn nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không thể nào chỉ gói gọn trong một mối tình đơn phương. Nó còn là những ước mơ, những khát vọng, những hành trình khám phá bản thân.

Ánh mắt Tùng, vốn sắc sảo và đôi khi có chút lạnh lùng, giờ đây dường như đã bớt đi sự căng thẳng. Vẫn còn đó một chút tiếc nuối, một chút hụt hẫng, nhưng đã không còn sự tuyệt vọng. Thay vào đó, là một tia sáng le lói của hy vọng. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cậu đã sẵn sàng để bước đi. Bước đi trên con đường của riêng mình, không còn bị ám ảnh bởi bóng hình của ai khác. Cậu cần tìm kiếm một mục tiêu mới, một niềm đam mê mới, một thứ gì đó có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cậu và giúp cậu tỏa sáng theo cách của riêng mình. Có thể là học tập, có thể là kinh doanh, có thể là một sở thích nào đó. Bất cứ điều gì, miễn là nó thuộc về cậu, và nó khiến cậu hạnh phúc.

Tùng vẫn đứng đó, ngắm nhìn thành phố Hạ Long về đêm, nơi cất giữ biết bao rung động đầu đời của cậu. Đêm nay, những rung động ấy không còn là nỗi đau, mà là một phần ký ức, một bước đệm để cậu trưởng thành hơn. Anh cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hoa phượng và tiếng cười nói vui vẻ từ đám đông mà anh đã bỏ lại phía sau. Anh đã tìm thấy sự giải thoát. Anh đã chấp nhận rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng là sự sở hữu. Anh đã chấp nhận rằng, hạnh phúc của người mình yêu, dù không phải do mình mang lại, cũng là một điều đáng trân trọng. Anh đã sẵn sàng cho một con đường mới, một hành trình mới. Hành trình để tìm kiếm chính mình, tìm kiếm mục tiêu và ước mơ của riêng mình, không còn vướng bận bởi những điều đã qua. Tùng biết rằng, dù không còn là một phần trong câu chuyện tình yêu của Long và Linh, anh vẫn có thể là một người bạn, hoặc ít nhất là một người chứng kiến sự trưởng thành của họ, và cũng là sự trưởng thành của chính mình.

***

Sáng hôm sau, Tùng quyết định không đi học. Cậu cần một khoảng lặng, một ngày để sắp xếp lại mọi thứ trong tâm trí. Sau khi thức dậy, cậu cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng tâm trí vẫn còn đôi chút mơ hồ. Một tin nhắn đến từ Minh Quân, đúng lúc cậu đang tự hỏi liệu có nên gặp ai đó để chia sẻ hay không.

"Này, cậu ổn không đấy? Trông cậu cứ như người mất hồn từ hôm qua." Minh Quân viết, kèm theo một biểu tượng mặt cười lo lắng.

Tùng mỉm cười nhẹ. Minh Quân luôn là người bạn thân hiểu cậu nhất. Cậu gõ vài chữ trả lời, hẹn Minh Quân tại quán cà phê Sắc Màu, một góc nhỏ quen thuộc của hai đứa, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của thành phố.

Quán cà phê Sắc Màu không quá rộng, nhưng có một sức hút kỳ lạ. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những chậu cây xanh treo tường và những bức tranh vẽ nghệ thuật trên tường. Bên trong, nội thất được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái và những chiếc bàn gỗ nhỏ xinh. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn vào buổi tối và tràn đầy năng lượng vào ban ngày. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bản giao hưởng êm ái cho buổi sáng sớm. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng cùng hương hoa tươi cắm trên bàn, khiến không gian trở nên đa giác quan và dễ chịu đến lạ.

Minh Quân đã ngồi chờ ở một góc quen thuộc, nơi có cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm. Cậu ấy vẫn phong độ như mọi khi, mái tóc vuốt keo gọn gàng, bộ đồ hiệu đơn giản nhưng đầy cá tính. Khi thấy Tùng bước vào, Minh Quân vẫy tay ra hiệu. "Đến rồi à, đại ca. Cứ tưởng cậu định ở nhà làm mỹ nam tử ủ rũ chứ." Minh Quân trêu chọc, nhưng ánh mắt cậu ấy lại chứa đầy sự lo lắng.

Tùng ngồi xuống đối diện, gọi một ly Espresso đá. "Sao không gọi cho tao ly cà phê đen mà không đường như mọi khi?" Quân hỏi, nhướng mày.

Tùng khẽ lắc đầu. "Hôm nay muốn uống gì đó khác một chút." Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa đêm qua vẫn còn đọng trên lá cây, lấp lánh dưới ánh nắng sớm. "Tao không sao. Chỉ là... đã đến lúc tao buông rồi."

Minh Quân im lặng, nhìn thẳng vào mắt Tùng. Cậu ấy biết, Tùng không phải là người dễ dàng mở lòng. "Buông cái gì?" Quân hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn, không còn vẻ trêu chọc.

"Buông Ngọc Linh." Tùng nói, giọng cậu ấy trầm hơn bình thường, nhưng không còn sự nặng nề như trước. "Tao không thể cứ mãi chạy theo một thứ không thuộc về mình được. Càng níu kéo, càng đau khổ." Cậu nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại có chút ngọt ngào khi nuốt xuống.

Minh Quân thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không giấu được sự bất ngờ. "Cậu... nghiêm túc đấy chứ? Tao cứ nghĩ cậu sẽ còn vật vã dài dài."

Tùng khẽ cười. "Tao cũng nghĩ vậy. Nhưng hôm qua, khi nhìn họ... tao nhận ra, họ thực sự hạnh phúc. Và tao không muốn là người phá vỡ điều đó." Cậu ấy ngừng một lát, ánh mắt nhìn xa xăm. "Mà quan trọng hơn, tao không muốn mãi là cái bóng của người khác. Tao cần sống cuộc sống của riêng mình."

Minh Quân đặt tay lên vai Tùng, ánh mắt đầy sự ủng hộ. "Đúng vậy. Tao luôn nói với cậu mà. Cậu xứng đáng có được hạnh phúc của riêng mình."

"Ừ." Tùng gật đầu. "Vậy... cậu định làm gì?" Minh Quân hỏi, giọng đầy tò mò. "Hết theo đuổi tình yêu rồi thì còn gì để làm?"

Tùng cười, một nụ cười thật sự, không gượng ép. "Tìm một thứ khác. Một thứ của riêng tao." Cậu ấy nhìn Minh Quân, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng. "Tao đã nghĩ rất nhiều. Có lẽ, tao nên tập trung vào việc học. Hoặc tìm hiểu về kinh doanh. Ba tao luôn muốn tao kế nghiệp, nhưng tao chưa bao giờ thực sự nghiêm túc nghĩ đến nó."

Minh Quân vỗ vai Tùng. "Nghe có vẻ hay đấy. Cậu thông minh mà, làm gì chẳng được. Cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Tùng gật đầu, cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, nhưng ít nhất, cậu đã có hướng đi. Cậu không còn là một con thuyền lạc lối giữa biển khơi, mà đã tìm thấy la bàn của mình. Cậu nhấp thêm một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa, tựa như những muộn phiền cũ đang dần tan biến. Ngoài cửa sổ, những hạt mưa đêm đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một ngày nắng đẹp, trong lành. Cậu biết rằng, dù phía trước có bao nhiêu thử thách, cậu cũng sẽ không còn đơn độc. Cậu có những người bạn như Minh Quân, và quan trọng hơn, cậu đã tìm lại được chính mình.

***

Ngày hôm sau, Tùng thực sự bắt đầu hành trình mới của mình. Cậu chọn nhà sách Mây Trôi, một địa điểm yêu thích của những người mê sách ở Hạ Long. Nhà sách nằm trong một tòa nhà ba tầng cũ được cải tạo lại, với mặt tiền gỗ ấm áp và nhiều cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên. Bên trong, các kệ sách cao ngút chạm trần, xếp ngay ngắn hàng vạn đầu sách đủ thể loại. Một cầu thang xoắn ốc cổ điển dẫn lên các tầng trên, nơi có những góc đọc sách nhỏ xinh và khu vực cà phê sách yên tĩnh.

Bước vào nhà sách, Tùng ngay lập tức cảm nhận được bầu không khí yên tĩnh, tri thức và ấm áp bao trùm. Mùi giấy, mực in, gỗ cũ, cà phê rang xay và trà thảo mộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, quyến rũ đến lạ. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của các khách hàng, cùng tiếng nhạc không lời du dương từ khu vực cà phê sách, tất cả tạo nên một không gian lý tưởng để cậu tĩnh tâm và tìm kiếm.

Trước đây, Tùng thường chỉ ghé nhà sách để mua truyện tranh hoặc những cuốn tiểu thuyết best-seller mà bạn bè giới thiệu. Cậu ít khi thực sự đào sâu vào các thể loại khác. Nhưng hôm nay, mọi chuyện đã khác. Cậu không còn lang thang vô định. Cậu đi thẳng đến khu vực sách kinh doanh, rồi khu công nghệ, sau đó là khu phát triển bản thân.

Cậu bắt đầu lướt qua các tựa sách, ánh mắt không còn vẻ thờ ơ mà thay vào đó là sự tò mò và khao khát tìm hiểu. "Quản lý tài chính cá nhân", "Khởi nghiệp tinh gọn", "Trí tuệ nhân tạo và tương lai", "Kỹ năng giao tiếp hiệu quả"... Tùng cầm vài cuốn sách lên, lật giở những trang giấy còn thơm mùi mực in. Cậu cảm nhận sức nặng của tri thức trong lòng bàn tay, một cảm giác rất khác so với cảm giác cầm những cuốn tiểu thuyết lãng mạn.

'Mỗi người đều có con đường riêng. Đã đến lúc mình phải tự tìm lấy con đường của mình.' Tùng nghĩ thầm. 'Không cần phải chứng tỏ với ai nữa, chỉ cần sống cho bản thân mình.' Đây là một sự giải thoát thực sự. Cậu không còn phải cố gắng để gây ấn tượng với Ngọc Linh, không còn phải cạnh tranh với Long. Cậu chỉ cần tập trung vào việc phát triển bản thân, tìm kiếm những điều thực sự khiến cậu đam mê.

Cậu chọn một cuốn sách về kinh tế học cơ bản, một cuốn về cách xây dựng thương hiệu cá nhân, và một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng mà cậu chưa từng đọc trước đây. Tùng mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn gượng ép. Nụ cười ấy là sự phản ánh của một tâm hồn đang dần tìm thấy sự bình yên và hy vọng. Ánh nắng từ cửa sổ lớn hắt vào, chiếu sáng lên gương mặt cậu, khiến cậu trông tươi sáng và đầy sức sống hơn bao giờ hết.

Cậu bước đến quầy thanh toán, đặt chồng sách xuống. Người nhân viên mỉm cười thân thiện. Tùng khẽ gật đầu đáp lại. Cậu biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách. Nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu đã sẵn sàng để học hỏi, để khám phá, để vấp ngã và đứng dậy. Cậu đã sẵn sàng để xây dựng một tương lai rực rỡ của riêng mình, không còn là cái bóng của bất kỳ ai.

Cầm trên tay túi sách, Tùng bước ra khỏi nhà sách. Trời nắng nhẹ, không khí trong lành, mang theo mùi biển thoang thoảng. Cậu hít thở sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có khi dữ dội, có khi êm đềm, nhưng rồi cũng sẽ rút đi, để lại trên bãi cát những ký ức đẹp đẽ. Và giờ đây, Tùng đã sẵn sàng để đón nhận những con sóng mới, những hành trình mới trong tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của mình. Cậu biết, mối quan hệ giữa cậu và Long, Linh có thể sẽ không còn là sự cạnh tranh gay gắt nữa, mà có thể chuyển thành một tình bạn, một sự tôn trọng lẫn nhau. Bởi vì, cậu đã thực sự buông bỏ. Và với sự chấp nhận này, Tùng đã trưởng thành hơn rất nhiều, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn trong tương lai, như áp lực đại học hay xây dựng sự nghiệp, mà không còn bị ám ảnh bởi tình cảm đơn phương.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ