Hạ Long đón bình minh bằng những dải nắng vàng ươm trải dài trên mặt biển phẳng lặng, xua đi màn sương đêm còn vương vấn. Khi Tùng bước ra khỏi nhà sách với những cuốn sách mới trong tay, mang theo hy vọng và định hướng mới cho bản thân, thì ở khu cắm trại Thanh Xuân, một ngày cuối của hội trại cũng đang dần khép lại. Cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản của Tùng đối lập với không khí vừa vui vẻ vừa có chút buồn man mác đang bao trùm khu cắm trại, khi tất cả chuẩn bị nói lời tạm biệt với những ngày tháng rực rỡ và đáng nhớ.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn lồng rực rỡ trong khu cắm trại đã tắt gần hết, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ vài bóng đèn nhỏ và ánh trăng bàng bạc chiếu rọi. Tiếng cười nói rộn ràng của buổi lửa trại ban chiều đã nhường chỗ cho những tiếng thì thầm, những lời tạm biệt bịn rịn. Long, Linh, Hùng, Mai, Lan và những người bạn khác đang cùng nhau thu dọn đồ đạc, gấp gọn lều trại. Không khí lúc này vừa mang nét vui tươi của những kỷ niệm đẹp đẽ, vừa phảng phất nỗi buồn man mác của một cuộc chia ly sắp đến.
Hùng, với bản tính lạc quan và hóm hỉnh của mình, vẫn cố gắng khuấy động không khí. Cậu ta vừa gấp chiếc túi ngủ vừa lầm bầm: "Trời ơi, cái lưng của tôi! Mấy ngày nay nằm đất đúng là thử thách ý chí mà. Cơ mà... đáng!" Cậu ta nháy mắt, rồi đột ngột quay sang Long và Linh, nở nụ cười tinh quái: "Xong rồi! Hội trại này đúng là một kỷ niệm để đời nhỉ? Nhất là với ai đó đó nha!" Hùng cố tình kéo dài chữ "ai đó" và liếc mắt đầy ẩn ý về phía Long và Linh, khiến cả hai người hơi bối rối, má Linh ửng hồng.
Mai, cô bạn thân tinh tế của Linh, mỉm cười nhẹ nhàng: "Đúng là... rất đặc biệt." Cô ấy nhìn Linh với ánh mắt trìu mến, như muốn nói rằng cô hoàn toàn hiểu được ý nghĩa đặc biệt của hội trại này đối với người bạn của mình. Lan, luôn nhiệt tình và thẳng thắn, không ngần ngại vỗ vai Linh một cái thật mạnh, suýt làm cô nàng mất thăng bằng. "Đúng rồi! Đáng nhớ nhất là giây phút hai cậu chiến thắng vòng nguyệt quế đó. Nhìn hai cậu ăn ý muốn xỉu luôn!"
Linh cười nhẹ, ngại ngùng nhìn các bạn. "Mọi người nói gì lạ vậy?" Cô ấy cố gắng che đi vẻ bẽn lẽn nhưng đôi mắt lại ánh lên niềm hạnh phúc không thể giấu diếm. Cậu bạn Hùng tiếp tục trêu chọc: "Lạ gì đâu! Rõ ràng như ban ngày ấy chứ! Này Long, cậu thấy có lạ không?"
Long chỉ khẽ nhếch mép, không nói gì mà chỉ lẳng lặng quan sát Linh. Cậu thấy cô nàng cẩn thận gấp từng chiếc khăn, xếp từng vật dụng nhỏ vào balo, đôi lúc lại lén nhìn cậu với ánh mắt lấp lánh. Trái tim Long khẽ rung lên. Cậu bước đến gần, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc balo đã chất đầy đồ của Linh. "Mệt không?" Giọng Long trầm ấm, chỉ đủ để Linh nghe thấy giữa những tiếng trò chuyện lộn xộn của đám bạn.
Linh ngước lên nhìn cậu, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi nhưng tràn đầy vẻ hạnh phúc. "Em không sao. Chỉ là... hơi tiếc một chút." Cô nói, rồi lại cúi xuống sắp xếp nốt vài thứ. Long hiểu ý cô. Ai mà chẳng tiếc nuối khi những ngày tháng đẹp đẽ sắp kết thúc? Nhưng đối với họ, đây không chỉ là kết thúc của một hội trại, mà còn là khởi đầu cho một hành trình mới, một mối quan hệ đã được khẳng định. Cậu đặt chiếc balo xuống, khẽ chạm vào tay Linh, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô. Linh hơi giật mình, nhưng không rút tay lại, để mặc Long nhẹ nhàng xoa ngón cái lên mu bàn tay mình.
Phan Việt Hùng vẫn không ngừng pha trò, giúp không khí bớt phần u hoài. Cậu ta vừa nhét chiếc đàn guitar vào bao, vừa giả vờ thở dài: "Haizzz, đêm nay chắc ngủ ngon lắm đây. Không còn phải nghe tiếng ngáy của thằng Tuấn Anh nữa." Cả nhóm bật cười. Tuấn Anh, một cậu bạn khác trong nhóm, ném vỏ chai nước rỗng về phía Hùng: "Mày nói ai ngáy hả thằng lùn kia! Tối nay mày cẩn thận đó, tao qua lều bóp cổ mày!"
Trong tiếng cười đùa của bạn bè, Long và Linh vẫn giữ lấy tay nhau. Cậu cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cô, một sự ấm áp truyền thẳng vào tim, xua tan đi những lo lắng vô hình về tương lai. Cậu biết rằng, những ngày tháng này, những kỷ niệm này sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong thanh xuân của cả hai. Nó là nền tảng, là minh chứng cho một tình yêu non nớt nhưng đầy kiên định.
Long quay sang Hùng: "Để đó đi, lát nữa tụi mình phụ cho." Hùng gật đầu lia lịa: "Được thôi, được thôi. Hai cậu cứ... bận đi. Tụi này tự lo được." Cậu ta lại nháy mắt một cái, rồi kéo Tuấn Anh và Minh Khôi đi xa hơn một chút để họ có không gian riêng. Mai và Lan cũng rất tinh ý. Mai khẽ kéo tay Lan: "Mình qua bên kia xem còn thiếu gì không." Lan gật đầu hiểu ý, nhưng trước khi đi, cô nàng không quên quay lại mỉm cười đầy ẩn ý với Linh.
Linh hơi cúi đầu, mặt nóng bừng. Cô cảm thấy hạnh phúc xen lẫn chút bối rối khi những người bạn đã quá hiểu rõ tình cảm giữa cô và Long. Cậu nắm tay cô chặt hơn một chút, như một lời động viên, một sự trấn an. Long đưa mắt nhìn quanh, khu cắm trại giờ đây đã vắng hơn rất nhiều. Hầu hết các lớp đã thu dọn xong và trở về lều để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho buổi sáng mai rời trại. Tiếng côn trùng đêm rả rích hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho khoảnh khắc này. Mùi khói than còn vương vấn trong không khí, phảng phất hương cỏ cây ẩm ướt, mang theo một chút hơi lạnh của đêm Hạ Long.
"Hội trại này... thật sự là một bước ngoặt lớn, đúng không?" Linh thì thầm, ngẩng đầu nhìn Long. Ánh mắt cô long lanh dưới ánh trăng.
Long khẽ gật đầu, siết nhẹ tay cô. "Đúng vậy. Anh không nghĩ là nó sẽ... đặc biệt đến thế này." Cậu dừng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào mắt Linh, giọng nói chứa đựng sự chân thành tuyệt đối. "Anh cũng không nghĩ là anh sẽ có được em một cách... chính thức như thế này."
Linh cười rạng rỡ, nụ cười như xua tan đi sự se lạnh của đêm khuya. "Em cũng vậy. Em cứ nghĩ mọi thứ sẽ khó khăn hơn nhiều. Nhưng mà..." Cô ngập ngừng, rồi tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai ấy. "...em thấy mình thật may mắn."
Long vòng tay qua vai cô, ôm nhẹ Linh vào lòng. Cảm giác mềm mại, ấm áp từ người cô truyền sang cậu, khiến mọi lo lắng trong lòng đều tan biến. Đúng vậy, may mắn. Cậu cũng cảm thấy mình là người may mắn nhất thế gian này. Cậu khẽ đặt cằm lên đỉnh đầu cô, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thứ rồi. Từ những hiểu lầm nhỏ nhặt, cho đến những thử thách lớn ở hội trại này. Anh tin rằng, mọi chuyện sau này cũng sẽ ổn thôi, miễn là chúng ta luôn có nhau."
Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ. Cậu biết rằng, tình yêu của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có khi dữ dội, có khi êm đềm, nhưng giờ đây đã đọng lại trên bãi cát những ký ức đẹp đẽ và một lời hứa hẹn cho tương lai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến tất cả. Cậu hít thở sâu, cảm nhận không khí trong lành của đêm khuya, xen lẫn mùi biển thoang thoảng từ phía xa. Hội trại sắp kết thúc, nhưng một chương mới trong cuộc đời họ lại vừa mở ra.
***
Sau khi đám bạn đã về hết, Long và Linh quyết định tách khỏi nhóm một lát. Họ muốn có thêm chút thời gian riêng tư trước khi hội trại kết thúc hoàn toàn. Cậu nắm tay cô, dẫn cô đi bộ lên Đồi Vọng Cảnh, một ngọn đồi nhỏ trong khuôn viên trại mà họ đã phát hiện ra từ hôm đầu tiên. Nơi đây từng là điểm hẹn lý tưởng của những cặp đôi muốn tìm kiếm một không gian lãng mạn, yên tĩnh để tâm sự.
Con đường mòn lên đồi phủ đầy lá khô, dưới ánh trăng bàng bạc, mọi thứ trở nên huyền ảo và thơ mộng. Tiếng gió xào xạc qua những tán cây, nghe như tiếng thì thầm của thiên nhiên. Từ xa, tiếng côn trùng đêm rả rích không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của màn đêm. Càng lên cao, không khí càng trở nên trong lành và mát mẻ, mang theo mùi cỏ cây ẩm ướt và hương đất. Thỉnh thoảng, Long lại quay sang hỏi Linh: "Mệt không em?" Linh chỉ lắc đầu, siết nhẹ tay cậu, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc. Đối với cô, chỉ cần đi bên Long, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Khi lên đến đỉnh đồi, một khung cảnh tuyệt đẹp hiện ra trước mắt. Dưới chân họ là toàn cảnh khu cắm trại với những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm. Xa hơn nữa là những ngọn núi đá vôi sừng sững của Hạ Long, hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng, tựa như những bức tranh thủy mặc khổng lồ. Bầu trời đêm trong vắt, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rắc đều lên tấm màn nhung đen tuyền. Ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu rọi xuống mặt đất, tạo nên những vệt sáng bạc lung linh.
Họ tìm một tảng đá phẳng, đủ rộng để cả hai ngồi sát cạnh nhau. Long cẩn thận phủ chiếc áo khoác của mình lên tảng đá để Linh không bị lạnh. Cậu ngồi xuống trước, rồi kéo Linh ngồi tựa vào lòng mình, vòng tay qua eo cô. Linh tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp. Hai người im lặng thưởng thức khoảnh khắc bình yên, hít thở sâu bầu không khí trong lành của đêm khuya. Từ phía xa, họ có thể nghe thấy tiếng sóng biển rì rào vỗ nhẹ vào bờ, một âm thanh quen thuộc và đầy mê hoặc của thành phố biển Hạ Long.
"Đẹp thật đấy Long ạ... Em cảm giác như mọi thứ đều trong lành và mới mẻ." Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Long, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và hạnh phúc. Cô cảm thấy như mọi lo toan, mọi phiền muộn đều tan biến hết dưới bầu trời sao rộng lớn này.
Long nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ của dầu gội còn vương. "Giống như tình cảm của chúng ta lúc này vậy." Cậu nắm lấy bàn tay mềm mại của Linh, đan những ngón tay mình vào ngón tay cô, siết nhẹ. Ánh mắt Long nhìn thẳng vào màn đêm đầy sao, nhưng trong đó chất chứa một sự kiên định lạ thường. "Anh muốn em biết, anh sẽ luôn ở bên em, bảo vệ em." Lời nói của cậu vang lên thật khẽ, nhưng lại đong đầy sự chân thành và hứa hẹn. Cậu biết rằng chặng đường phía trước còn nhiều thử thách, đặc biệt là khi họ bước vào năm cuối cấp, đối mặt với áp lực học tập, định hướng tương lai. Nhưng cậu muốn Linh biết rằng cô không hề đơn độc.
Linh khẽ rùng mình trước lời nói của cậu, một cảm giác hạnh phúc dâng trào trong lồng ngực. Cô siết chặt tay Long hơn, tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu truyền sang. "Em tin anh. Em cũng muốn cùng anh vượt qua mọi thứ. Dù sau này có khó khăn gì..." Giọng cô nhỏ dần, nhưng Long cảm nhận được sự kiên định trong từng lời nói ấy. Cô cũng biết rằng phía trước không phải chỉ toàn màu hồng, nhưng cô sẵn sàng đối mặt. "Em muốn chúng ta sẽ luôn ở bên nhau."
Long mỉm cười nhẹ, khẽ xoa nhẹ lên tóc cô. "Sẽ không có gì làm khó được chúng ta, chỉ cần chúng ta luôn tin tưởng nhau." Cậu thì thầm, lời nói như một lời thề nguyền dưới ánh trăng. Cậu biết rằng đây không phải là một lời nói suông. Sẽ có những khó khăn thực sự mà họ phải đối mặt, những áp lực từ học tập, từ gia đình, từ những lựa chọn tương lai. Nhưng cậu tin vào tình yêu của họ, tin vào sự gắn kết mà họ đã cùng nhau xây dựng. Cậu tin rằng chỉ cần giữ vững niềm tin, họ sẽ có thể vượt qua tất cả. Cậu khẽ hôn nhẹ lên tóc Linh một lần nữa, như một lời khẳng định cho lời hứa của mình.
Cả hai lại chìm vào im lặng, cùng ngắm nhìn bầu trời sao rộng lớn. Tiếng sóng biển từ xa rì rào vỗ nhẹ vào bờ, như một bản tình ca không lời của biển cả. Gió đêm lướt nhẹ qua, mang theo hơi lạnh, nhưng Long và Linh cảm thấy ấm áp vô cùng trong vòng tay nhau. Ánh trăng chiếu sáng lên gương mặt họ, làm nổi bật những đường nét thanh tú của Linh và vẻ trầm tư pha chút dịu dàng của Long. Những ánh mắt họ thỉnh thoảng lại chạm nhau, trao nhau những nụ cười mãn nguyện, những cái chạm tay khẽ khàng, như muốn khẳng định rằng họ đã tìm thấy nhau giữa thế giới rộng lớn này. Cảm giác bình yên và hạnh phúc lan tỏa khắp không gian, như thể thời gian đã ngừng lại chỉ để dành riêng cho khoảnh khắc này của họ.
Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh thản trong lòng. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Linh, cảm nhận sự mềm mại của nó. Cậu biết rằng, đây chính là tình yêu mà cậu đã luôn tìm kiếm, một tình yêu trong trẻo, chân thành như nắng Hạ Long.
***
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng và thiêng liêng ấy, Long chậm rãi buông Linh ra một chút, đủ để cậu có thể với tay vào túi quần. Cậu lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu xanh đậm, được giấu kín đáo. Linh ngạc nhiên nhìn chiếc hộp, đôi mắt to tròn mở to, tò mò pha lẫn chút hồi hộp. Cậu mở nắp hộp, bên trong là một chiếc vòng tay đơn giản nhưng tinh xảo. Chiếc vòng được làm từ bạc, với một mặt dây chuyền nhỏ hình mỏ neo, đính một viên đá màu xanh biển lấp lánh như giọt nước.
"Chiếc vòng này..." Giọng Long trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự trang trọng đặc biệt. Cậu nhẹ nhàng cầm lấy chiếc vòng, ánh mắt đầy yêu thương nhìn Linh. "Nó là lời hứa của anh. Rằng anh sẽ luôn là điểm tựa của em, là may mắn của em." Cậu đưa tay nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Linh, bàn tay cậu ấm áp bao bọc lấy cổ tay cô. Cảm giác mát lạnh của chiếc vòng khi được đeo vào cổ tay khiến Linh khẽ rùng mình. "Dù cho sau này có bao nhiêu áp lực từ học hành, từ định hướng, hay bất cứ điều gì, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Em đồng ý chứ?" Lời nói của Long vang lên dứt khoát, đầy kiên định, như một lời thề khắc vào tim. Cậu biết rằng năm cuối cấp sẽ là một thử thách lớn, không chỉ cho riêng cậu mà còn cho mối quan hệ của họ. Áp lực chọn trường, chọn ngành, rồi có thể là khoảng cách địa lý khi mỗi người theo đuổi một con đường riêng. Nhưng cậu muốn đảm bảo với Linh rằng cậu sẽ không bao giờ buông tay.
Linh nhìn chiếc vòng tay lấp lánh trên cổ tay mình, rồi ngước lên nhìn Long. Đôi mắt cô rưng rưng nước mắt, nhưng không phải vì buồn, mà là vì hạnh phúc và sự xúc động tột độ. Cô cảm nhận được tình yêu và sự chân thành mãnh liệt trong từng lời nói của Long. Chiếc vòng tay không chỉ là một món quà, mà còn là một lời cam kết, một biểu tượng của sự bảo vệ và tin tưởng. "Em đồng ý!" Cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, nhưng vẫn vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch. "Em cũng hứa sẽ luôn tin tưởng anh, sẽ cùng anh xây dựng tương lai của chúng ta." Cô siết chặt tay Long, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết rằng, với Long bên cạnh, cô có thể đối mặt với mọi thử thách.
Long mỉm cười dịu dàng, nụ cười hiếm hoi nhưng lại rạng rỡ như ánh trăng. Cậu khẽ vuốt nhẹ má Linh, lau đi giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi cô. "Chúng ta sẽ cố gắng hết sức để đạt được ước mơ, và sẽ luôn có nhau trên con đường đó." Cậu biết rằng chặng đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng chỉ cần có Linh, cậu sẽ có thêm động lực để phấn đấu. Cậu cũng có chút lo lắng trong lòng, liệu mình có đủ mạnh mẽ để vừa bảo vệ cô, vừa hoàn thành tốt mục tiêu của bản thân? Nhưng khi nhìn vào đôi mắt tin tưởng của Linh, mọi nghi ngại đều tan biến.
Linh tựa đầu vào ngực Long, nghe rõ tiếng trái tim cậu đập mạnh mẽ, đều đặn. "Mãi mãi nhé, Long?" Cô hỏi, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng qua, nhưng chất chứa một sự mong mỏi và hy vọng vô bờ.
Long ôm chặt cô vào lòng, cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại từ cơ thể cô. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô. "Mãi mãi, Linh của anh." Cậu thì thầm, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đỉnh đầu cô. Cái ôm của họ thật chặt, như muốn hòa quyện vào nhau, muốn giữ lấy khoảnh khắc này mãi mãi. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, giữa tiếng gió xào xạc và tiếng sóng biển rì rào từ xa, hai trái tim cùng chung nhịp đập, cùng trao nhau lời hứa về một tương lai tươi sáng.
Sự khẳng định "sẽ không có gì làm khó được chúng ta" không phải là một sự đảm bảo tuyệt đối, mà là một niềm tin sắt đá. Long biết rằng sẽ có những lúc Linh cần đến sự bảo vệ của chiếc vòng tay may mắn này, cần đến điểm tựa là cậu. Nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu đã sẵn sàng để trưởng thành cùng cô, để cùng cô đón nhận mọi sóng gió của tuổi trẻ. Chiếc vòng tay lấp lánh trên cổ tay Linh, như một lời nhắc nhở không ngừng về lời hứa của họ, về một tình yêu đã được khắc ghi dưới bầu trời sao đêm Hạ Long.
Đêm cuối cùng của hội trại, cũng là đêm đầu tiên của một chương mới trong câu chuyện tình yêu của Long và Linh. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có khi dữ dội, có khi êm đềm, nhưng rồi cũng sẽ rút đi, để lại trên bãi cát những ký ức đẹp đẽ và một lời hẹn ước. Và giờ đây, Long và Linh đã sẵn sàng để đón nhận những con sóng mới, những hành trình mới trong tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của mình. Họ biết rằng, dù phía trước có bao nhiêu thử thách, họ sẽ không còn đơn độc, bởi vì họ đã có nhau. Họ đã sẵn sàng cho một tương lai, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.