Tiếng động cơ xe buýt vẫn đều đều, êm ái lướt trên con đường nhựa quen thuộc, mang theo những tâm hồn trẻ tuổi trở về với thành phố Hạ Long yêu dấu sau một chuyến hội trại đầy ắp kỷ niệm. Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những tán cây ven đường và rải nắng lấp lánh trên mặt biển xanh ngắt thấp thoáng phía xa. Không khí trên xe vẫn còn vương vấn chút mùi đồ ăn vặt còn sót lại, pha lẫn sự ẩm nhẹ của buổi sáng sớm và hơi thở nồng nồng của những giấc ngủ vội vã. Tiếng cười nói râm ran, tiếng trò chuyện rả rích không ngừng nghỉ, tạo nên một bản hòa tấu sống động của tuổi trẻ, một bản hòa tấu của sự lưu luyến và háo hức.
Long và Linh ngồi cạnh nhau ở hàng ghế cuối, tay vẫn nắm chặt, một sự gắn kết tự nhiên đến mức không cần bất kỳ lời nói nào. Chiếc vòng tay may mắn mà Linh đeo trên cổ tay, một món quà từ Long, khẽ lấp lánh dưới ánh nắng, như một minh chứng thầm lặng cho tình yêu vừa chớm nở và lời hứa hẹn về một tương lai xa xôi. Long nhẹ nhàng xoa ngón cái lên mu bàn tay Linh, cảm nhận hơi ấm mềm mại truyền qua da thịt. Cậu nhìn sang Linh, đôi mắt hổ phách lấp lánh một niềm hạnh phúc giản đơn nhưng sâu sắc. Cô cũng ngước lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua đi mọi vẩn đục còn sót lại trong tâm hồn.
Phía trước họ, Hùng, Mai và Lan ngồi sát vào nhau, liên tục quay xuống trêu chọc cặp đôi mới một cách đầy hứng khởi. Hùng, với gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, không ngừng khuấy động không khí.
“Ối giời ơi, từ nay khỏi cần đèn pin nữa rồi Long ơi!” Hùng lanh lảnh nói, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc. “Có ánh sáng ‘tình yêu’ chiếu sáng đường rồi! Sợ làm sao mà lạc lối được nữa!” Cậu ta còn khoa trương vỗ đùi đánh đét, khiến cả Lan và Mai cười phá lên.
Lan, với vẻ ngoài năng động và giọng nói dứt khoát, cũng không chịu kém cạnh. “Thôi đi Hùng, để người ta yên chứ. Mới có tí mà đã khoe rồi. Nhưng mà Long ơi, cậu đúng là cao thủ thật đấy nhá! ‘Công thành’ nhanh gọn lẹ, làm tụi bạn mày phải phục sát đất!” Cô nàng nháy mắt với Linh, khiến cô ấy khẽ đỏ mặt, nhưng nụ cười vẫn không tắt trên môi.
Mai, luôn trầm tĩnh và tinh tế hơn, mỉm cười dịu dàng. “Thôi nào mấy cậu, đừng có trêu tụi nó nữa. Mà Linh ơi, cậu với Long tính ôn thi thế nào? Năm cuối rồi đó, đừng để tình yêu làm sao nhãng học tập nhé.” Dù ủng hộ, Mai vẫn không quên nhắc nhở về áp lực sắp tới. Cô hiểu rằng, tình yêu tuổi học trò dù đẹp đến mấy cũng cần sự tỉnh táo để cùng nhau hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.
Linh hơi cụp mắt xuống, cảm thấy một chút bối rối nhưng cũng đầy tự hào. “Bọn tớ... bọn tớ sẽ cùng nhau cố gắng ạ,” cô khẽ đáp, giọng nói trong trẻo vẫn vẹn nguyên sự ngọt ngào. “Mục tiêu là... cùng nhau đậu vào trường Đại học Ngoại ngữ. Tớ muốn học Sư phạm Anh, còn Long thì...” Linh dừng lại, ngước nhìn Long như để cậu ấy tự hoàn thành câu nói.
Long siết nhẹ tay Linh, ánh mắt cậu đầy kiên định. “Tớ sẽ cùng Linh chinh phục mục tiêu đó. Hoặc ít nhất, tớ sẽ cố gắng hết sức để chúng tớ có thể học cùng thành phố, cùng nhau viết nên một chương mới.” Giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong không gian nhỏ của xe buýt, mang theo một sức mạnh của lời hứa. Cậu biết rằng, chặng đường phía trước không chỉ có tình yêu mà còn là cả một tương lai rộng mở, và cậu muốn Linh là một phần không thể thiếu trong tương lai đó. Cậu ấy không chỉ muốn yêu, mà còn muốn cùng cô ấy trưởng thành.
Hùng lại cười khúc khích. “Đấy, thấy chưa! Đã bảo là không cần đèn pin rồi mà. Ánh sáng tình yêu còn sáng hơn cả đèn pha ô tô ấy chứ!”
Lan vỗ vai Mai. “Cậu Mai lo xa quá. Cậu quên Long với Linh là ai à? Học hành thì khỏi phải nói rồi, tình yêu còn là động lực để học giỏi hơn ấy chứ. Đảm bảo Long sẽ kèm Linh, Linh sẽ kèm Long, rồi cả hai cùng thành thủ khoa cho xem!”
Long và Linh chỉ mỉm cười nhìn nhau. Trong ánh mắt họ, không chỉ có tình yêu mà còn có sự quyết tâm mãnh liệt. Họ biết rằng, những lời trêu chọc của bạn bè là sự ủng hộ, và họ trân trọng điều đó. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh dường như cũng đang reo vui cùng nhịp đập trái tim cô.
Ở một hàng ghế khác, cách xa nhóm bạn một chút, Tùng ngồi lặng lẽ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu không tham gia vào những câu chuyện ồn ào của nhóm bạn, mà chìm đắm trong suy nghĩ riêng của mình. Khung cảnh Hạ Long dần hiện rõ với những dãy núi đá vôi kỳ vĩ và mặt biển xanh biếc. Cậu đã từng ngắm nhìn khung cảnh này không biết bao nhiêu lần, nhưng hôm nay, nó mang một ý nghĩa khác. Không còn là khung cảnh của những kỷ niệm buồn, của những nỗi đau tình cảm, mà là một bức tranh mở ra một con đường mới.
Nghe loáng thoáng những lời trêu chọc của Hùng và những lời hứa hẹn của Long, Tùng khẽ nhếch mép cười. Một nụ cười nhẹ, không chút gợn sóng, không chút chua chát. Cậu thực sự cảm thấy nhẹ nhõm. Cuộc cạnh tranh đã kết thúc, và cậu đã chọn cách chấp nhận kết quả một cách trưởng thành nhất. Tình cảm của cậu dành cho Linh không mất đi, nhưng nó đã biến thành một dạng tình cảm khác, một sự trân trọng và mong muốn cô ấy hạnh phúc.
“Một con đường mới… Mình sẽ phải tự tìm lấy.” Tùng thầm nhủ. Giọng nói trong đầu cậu không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định. Cậu chậm rãi rút điện thoại từ túi quần, mở trình duyệt. Ngón tay cậu lướt nhanh trên màn hình, tìm kiếm những thông tin về các trường đại học quốc tế, những khóa học về kinh doanh và khởi nghiệp. Ánh mắt cậu sáng lên sự tập trung, như một người đã tìm thấy mục tiêu mới, một ngọn hải đăng mới cho con thuyền cuộc đời mình. Cậu biết rằng, cuộc sống không chỉ có tình yêu đôi lứa, mà còn có những ước mơ lớn lao hơn, những hoài bão cần được chinh phục. Và cậu đã sẵn sàng cho một khởi đầu hoàn toàn mới. Chiếc điện thoại phản chiếu ánh nắng, ánh lên sự quyết tâm trên gương mặt điển trai của cậu.
***
Xe buýt chậm rãi lăn bánh vào cổng trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ thắm và tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt, vẫn đứng đó, sừng sững và thân quen, như một người bạn cũ đón chào học sinh trở về. Những dãy phòng học mới bằng kính và bê tông tạo nên một tổng thể hài hòa giữa nét cổ điển và hiện đại. Sân trường lát gạch sạch sẽ, với những cây xanh cổ thụ rợp bóng mát, mang đến một bầu không khí yên bình nhưng cũng tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ. Tiếng chuông trường chuẩn bị vang lên, tiếng giảng bài từ các lớp học đã bắt đầu, tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi sắp tới, tất cả tạo nên một khung cảnh sống động, quen thuộc mà họ đã từng bỏ lỡ trong những ngày hội trại.
Cửa xe buýt mở ra, học sinh ùa xuống như đàn ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã vang vọng khắp sân trường. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tất cả đánh thức những giác quan đã quen thuộc với nhịp sống học đường.
Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của họ, đứng ở cổng trường, nở một nụ cười ấm áp khi thấy học sinh của mình trở về. Khuôn mặt cô trẻ trung, mái tóc cắt ngắn cá tính, nhưng ánh mắt lại chứa chan sự quan tâm và tự hào. Cô mặc chiếc áo dài truyền thống, tôn lên vẻ thanh lịch và gần gũi.
Long và Linh cùng bước xuống xe, tay họ vẫn nắm chặt, một sự tự nhiên đến mức không còn phải suy nghĩ. Ánh mắt họ trao nhau sự tin tưởng và một nụ cười rạng rỡ, như thể đang cùng nhau bước vào một thế giới mới, một chặng đường mới. Những cái nhìn ngưỡng mộ, những lời chúc mừng thì thầm từ bạn bè xung quanh không ngừng đổ dồn về phía họ.
“Chào mừng các em trở về! Trông ai cũng rạng rỡ cả.” Cô Lan Anh nói, giọng cô đầy ân cần, trên môi nở một nụ cười hài lòng. Cô nhìn Long và Linh, ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt của họ, rồi cô khẽ cười. “Cô đã nghe tin rồi. Chúc mừng Long, Linh nhé!”
Linh khẽ đỏ mặt, nhưng cô vẫn giữ chặt tay Long, cảm nhận sự vững chắc từ bàn tay cậu. Cô ấy ngước nhìn cô giáo, giọng nói trong trẻo mà đầy lễ phép. “Dạ, cảm ơn cô ạ.”
Long hơi cúi đầu chào cô giáo, ánh mắt cậu tràn đầy sự kính trọng và nghiêm túc. “Chúng em sẽ cố gắng không để tình cảm ảnh hưởng đến học tập ạ, thưa cô.” Lời nói của cậu không chỉ là một lời hứa với cô giáo, mà còn là một lời cam kết với chính bản thân và với Linh.
Hùng đứng bên cạnh, không nhịn được mà chen vào. “Cô thấy chưa, em đã bảo mà! Yêu nhau mà học giỏi thì còn gì bằng nữa chứ!” Cậu ta cười toe toét, rồi quay sang nháy mắt với Long và Linh.
Lan cũng gật đầu đồng tình. “Đúng rồi ạ cô, tụi nó là động lực của nhau đó. Đảm bảo năm nay trường mình có thêm hai thủ khoa nữa cho mà xem!”
Cô Lan Anh chỉ mỉm cười hiền từ. Cô hiểu rằng, tình yêu tuổi học trò có thể là một động lực mạnh mẽ, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều thử thách. Tuy nhiên, nhìn vào ánh mắt kiên định của Long và nụ cười tin tưởng của Linh, cô cảm thấy yên tâm. “Cô tin các em. Nhưng nhớ rằng, năm cuối cấp rất quan trọng. Hãy biết cân bằng nhé. Các em là tương lai của đất nước!” Cô nói, giọng cô tràn đầy hy vọng.
Sau khi chào hỏi cô giáo, Hùng, Mai và Lan nhanh chóng hòa vào dòng học sinh đang tản đi khắp sân trường. Tiếng cười nói của họ, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của tuổi học trò, một bức tranh mà Long và Linh sẽ là những họa sĩ chính trong năm học cuối cấp này.
Tùng bước xuống xe buýt sau cùng. Cậu cũng khẽ gật đầu chào cô Lan Anh, ánh mắt cậu vẫn bình thản, không còn chút gợn sóng, không chút cảm xúc nào có thể đọc được. Cô Lan Anh nhìn cậu, thấy cậu có vẻ trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt lại chứa một sự quyết tâm lạ lùng. “Tùng, con cũng về rồi à?” Cô hỏi, giọng vẫn ân cần.
“Dạ, em chào cô.” Tùng đáp ngắn gọn, lịch sự. Không một lời nói thêm, không một ánh nhìn lưu luyến về phía Long và Linh đang đứng cách đó không xa. Cậu ấy chỉ đơn giản là gật đầu, rồi rẽ sang một hướng khác, không đi cùng nhóm bạn. Bước đi của cậu ấy dứt khoát, mạnh mẽ, như một người đã tìm thấy mục tiêu và hướng đi rõ ràng cho riêng mình. Bóng Tùng khuất dần sau dãy nhà học, để lại một khoảng trống trong không khí, nhưng cũng là một niềm hy vọng cho một tương lai mới của cậu ấy. Tùng sẽ không còn bị ràng buộc bởi tình cảm cũ, cậu sẽ tập trung vào con đường riêng mà cậu đã chọn, một con đường có thể dẫn cậu đến những thành công vang dội nhưng cũng tiềm ẩn những khó khăn mới.
Long và Linh nhìn theo bóng Tùng, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và tôn trọng. Cậu ấy đã thực sự trưởng thành. Họ biết rằng, Tùng sẽ ổn. Và Long biết, từ giờ trở đi, sẽ không còn bất cứ điều gì có thể xen vào giữa cậu và Linh, không còn bất cứ bóng hình nào có thể làm lung lay tình yêu của họ.
Ánh nắng ban mai tiếp tục rải vàng trên mái ngói đỏ, trên những hàng cây xanh mát, và trên những khuôn mặt trẻ trung đầy hy vọng của các học sinh. Một chương mới của tuổi thanh xuân rực rỡ đã mở ra, không chỉ cho Long và Linh, mà cho tất cả những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một năm học cuối cấp đầy thử thách và hứa hẹn.
***
Buổi chiều tà, thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, những ánh điện lung linh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Sau khi chia tay bạn bè ở cổng trường và cùng nhau đi bộ về nhà, Long và Linh dừng lại trên cầu vượt bộ hành quen thuộc, nơi họ đã từng chia sẻ biết bao câu chuyện, bao nhiêu nỗi niềm. Gió từ biển thổi vào mát rượi, mang theo hơi muối mặn và mùi khói bụi từ những phương tiện đang hối hả di chuyển dưới chân cầu. Tiếng xe cộ gầm rú, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng tất cả dường như tan biến trước không gian riêng tư mà họ đang có.
Họ đứng tựa vào lan can cầu, cùng ngắm nhìn thành phố đang dần chìm vào màn đêm, với những con đường sáng đèn và những tòa nhà cao tầng lấp lánh. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh lại một lần nữa lấp lánh dưới ánh đèn đường, như một lời nhắc nhở về sự gắn kết không thể tách rời giữa họ.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng lớn và vững chãi của cậu. Mùi hương nam tính quen thuộc của Long bao bọc lấy cô, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. “Long này,” cô khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng chất chứa bao suy tư. “Cậu tính thi vào Bách Khoa thật à? Ngành Kỹ thuật phần mềm?”
Long vòng tay qua vai Linh, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể cậu truyền sang cô, xua đi cái se lạnh của gió biển. “Ừ, đó là ước mơ của tớ từ lâu rồi.” Giọng cậu trầm ấm, vang vọng bên tai cô. “Tớ muốn tạo ra những thứ có ích, những thứ có thể thay đổi thế giới. Còn Linh, cậu vẫn phân vân giữa Sư phạm hay Ngoại ngữ à?”
Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy băn khoăn. “Tớ vẫn phân vân… Mỗi ngành đều có cái hay riêng. Sư phạm thì tớ có thể truyền đạt kiến thức, được ở bên học sinh, nhưng Ngoại ngữ lại cho tớ cơ hội khám phá thế giới rộng lớn hơn. Nhiều lúc tớ không biết mình thực sự muốn gì nữa.” Cô ấy ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự lo lắng. “Nhưng dù sao thì, chúng ta sẽ cùng cố gắng nhé Long. Đừng để tình yêu làm sao nhãng việc học. Năm cuối rồi, quan trọng lắm đó.”
Long mỉm cười, siết chặt vòng tay ôm lấy cô. “Nhất định rồi. Tớ sẽ là động lực cho cậu, và cậu cũng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một chương mới, ở một chân trời mới. Tớ tin chúng ta sẽ làm được.” Cậu ấy biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Áp lực học tập, thi cử, và cả những quyết định lớn về tương lai sẽ là những thử thách thực sự. Nhưng chỉ cần có Linh bên cạnh, cậu cảm thấy mình có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Tình yêu của họ, giờ đây, không chỉ là những rung động đầu đời, mà đã trở thành một lời hẹn ước, một cam kết cho tương lai.
Linh khẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Long. Trong ánh mắt cậu, cô thấy sự kiên định, sự tin tưởng và cả một tình yêu bao la. Cô mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ngọt ngào như những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn đang buông xuống. “Một chương mới… của hai chúng ta.” Cô lặp lại, giọng nói trong trẻo mà đầy cảm xúc. “Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu thanh xuân rực rỡ của chúng ta.” Cô ấy lại tựa đầu vào vai Long, hai tâm hồn hòa quyện vào nhau giữa khung cảnh thành phố biển đang lên đèn.
Họ đứng đó thật lâu, ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập, những ánh đèn đủ màu sắc như những viên ngọc đang nhảy múa dưới chân cầu. Tình yêu của họ giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng bền bỉ, từng chút từng chút một, bồi đắp nên một bãi biển hạnh phúc. Dù biết rằng chặng đường sắp tới sẽ có nhiều sóng gió, nhưng chỉ cần có nhau, họ tin rằng mình sẽ vượt qua được.
***
Trong khi Long và Linh đang chia sẻ những ước mơ và lời hẹn ước trên cầu vượt bộ hành, cách đó không xa, tại Quán Cafe Sắc Màu, một không gian ấm cúng và đầy chất thơ, Tùng đang ngồi một mình ở một góc khuất. Quán được trang trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những bức tranh tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu rọi, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và thư thái. Tiếng nhạc acoustic du dương chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, tạo nên một sự dễ chịu khó tả.
Trước mặt Tùng là cốc cà phê đã vơi một nửa, vẫn còn vương vấn hương thơm nồng nàn. Cậu không còn vẻ buồn bã hay u uất như những ngày trước. Thay vào đó, trên gương mặt điển trai của cậu là sự tập trung cao độ, ánh mắt sắc sảo nhưng không còn sự thân thiện như trước, giờ đây chỉ ánh lên vẻ kiên định. Cậu miệt mài lướt điện thoại, từng ngón tay thao tác nhanh nhẹn trên màn hình cảm ứng.
Cậu đang tìm kiếm thông tin về các trường đại học quốc tế chuyên ngành kinh tế, đặc biệt là những khóa học về khởi nghiệp và quản trị kinh doanh. Những trang web bằng tiếng Anh hiện ra, với những thông tin về học bổng, điều kiện nhập học, và những câu chuyện thành công của các doanh nhân trẻ. Cậu chăm chú đọc từng dòng, đôi khi lại dừng lại, suy nghĩ và ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ màu đen đặt trên bàn.
“Sẽ không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu.” Tùng thầm nhủ, giọng nói trong đầu cậu vang lên mạnh mẽ, dứt khoát. “Con đường của mình, mình sẽ tự vẽ ra.” Cậu biết rằng, dù tình yêu với Linh đã khép lại, nhưng cuộc đời cậu không vì thế mà dừng lại. Ngược lại, nó mở ra một cánh cửa mới, một con đường hoàn toàn khác biệt, nơi cậu có thể toàn tâm toàn ý theo đuổi những hoài bão lớn lao hơn, những mục tiêu đã ấp ủ từ lâu nhưng bị vùi lấp bởi những cảm xúc cá nhân.
Cậu nhớ lại những lời ba cậu từng nói về kinh doanh, về sự dũng cảm để khởi nghiệp, và về việc tự tạo dựng giá trị cho bản thân. Giờ đây, những lời đó không còn là áp lực, mà trở thành nguồn cảm hứng, một động lực mạnh mẽ thúc đẩy cậu tiến về phía trước. Cậu nhấp một ngụm cà phê cuối cùng, vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, giúp cậu tỉnh táo hơn.
Sau khi ghi lại một vài ý chính vào sổ, Tùng quyết định thực hiện một bước đi cụ thể. Cậu mở ứng dụng nhắn tin, tìm đến tên một người liên lạc quen thuộc. Đó là anh họ của cậu, một doanh nhân thành đạt đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài.
Cậu gõ nhanh vài dòng tin nhắn: “Anh à, em muốn tìm hiểu về du học ngành kinh doanh. Đặc biệt là các khóa học về khởi nghiệp. Anh có thể cho em một vài lời khuyên được không ạ? Em thực sự nghiêm túc với chuyện này.”
Sau khi gửi tin nhắn, Tùng đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt cậu hướng ra cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố đang lấp lánh như những viên kim cương. Một nụ cười tự tin nở trên môi cậu. Đây không phải là một nụ cười gượng gạo, mà là nụ cười của một người đã chấp nhận thực tại, đã vượt qua nỗi đau và tìm thấy hướng đi mới cho cuộc đời mình. Cậu ấy đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu mới, một hành trình khám phá bản thân và chinh phục thế giới.
Bóng Tùng ngồi đó, kiên định và mạnh mẽ, như một lời khẳng định rằng, dù tuổi thanh xuân có đôi lúc trải qua những nỗi buồn, những sự đấu tranh nội tâm, nhưng nó vẫn rực rỡ và đầy hy vọng. Mỗi kết thúc đều là khởi đầu cho một điều gì đó mới mẻ hơn, vĩ đại hơn.