Rực rỡ thanh xuân
Chương 281

Hè Về, Nỗi Lo Chớm Nở

3635 từ
Mục tiêu: Đánh dấu sự khởi đầu của kỳ nghỉ hè sau khi kết thúc năm học lớp 11, tạo không khí chuyển giao từ Arc 4 sang Arc 5.,Khắc họa niềm hạnh phúc và sự gắn bó của Long và Linh trong giai đoạn đầu của tình yêu chính thức.,Giới thiệu một cách nhẹ nhàng áp lực học tập và định hướng tương lai sắp tới của năm học lớp 12 thông qua những cuộc trò chuyện, suy nghĩ của nhân vật.,Củng cố vai trò của nhóm bạn thân như một hệ thống hỗ trợ tinh thần cho Long và Linh.,Tạo tiền đề cho các thách thức và sự phát triển nhân vật trong Arc 5.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Lê Thanh Hương, Trần Thu Hà
Mood: Lãng mạn, hoài niệm, có chút bâng khuâng và dự cảm về thử thách
Kết chương: [object Object]

Tiếng trống trường vang lên ba hồi dài, dứt khoát, kéo theo một làn sóng hò reo bùng nổ từ khắp các hành lang, các lớp học của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Đó không chỉ là tiếng trống kết thúc một buổi học, mà còn là bản giao hưởng tự do, báo hiệu sự chấm dứt của một năm học cũ và mở ra cánh cửa của kỳ nghỉ hè rực rỡ. Nắng vàng rót mật qua những ô cửa sổ kính, nhuộm một màu hổ phách lên những bức tường gạch cũ kỹ của tòa nhà chính, nơi vẫn còn vương vấn kiến trúc Pháp cổ điển. Xen kẽ là các dãy phòng học hiện đại hơn, với kính và bê tông sáng choang, phản chiếu bầu trời xanh trong vắt.

Hành lang tầng hai, nơi lớp 11A1 tọa lạc, trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Từng nhóm học sinh vội vã thu dọn sách vở, những tiếng cười nói râm ran, những cái vỗ vai chia tay đầy lưu luyến. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và cả mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin dưới sân trường hòa quyện vào không khí hối hả. Xa xa, tiếng bóng rổ nảy trên sân tập vẫn đều đặn, và tiếng ve đã bắt đầu râm ran, ngân nga khúc ca mùa hạ, như một lời chào đón đầy hứa hẹn.

Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đang đứng tựa vào lan can hành lang, nhìn xuống sân trường. Hàng cây phượng vĩ cổ thụ đã nở đỏ rực, như những đốm lửa bập bùng giữa màu xanh ngắt của lá cây, báo hiệu một mùa hè sôi động đang đến gần. Ánh nắng chiều tà xiên qua tán lá, vẽ nên những vệt sáng vàng cam lên nền sân gạch sạch sẽ.

“Cuối cùng cũng xong! Tớ thấy mình vừa thoát khỏi địa ngục trần gian!” Hùng thở phào, hai tay giơ cao như vừa hoàn thành một nhiệm vụ bất khả thi. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy giãn ra, đôi mắt híp lại vì cười, toát lên vẻ hài hước cố hữu. Cậu ấy vỗ vai Long một cái rõ kêu, rồi huýt sáo một điệu nhạc vui tai.

Mai, với vẻ ngoài trầm tính hơn, khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt tinh nghịch lướt qua Hùng rồi dừng lại ở Linh. “Nói gì lạ vậy Hùng, không phải cậu còn muốn ở lại trường để ngắm Linh hả? Chứ năm nay có phải cậu học hành gì đâu mà than thở như đúng rồi.”

Cả bọn phá ra cười rộ. Linh đỏ mặt, vờ đánh nhẹ vào vai Mai. “Đừng có nói bậy! Nhưng mà đúng là nhẹ nhõm thật. Một năm lớp 11 đầy kỷ niệm, đầy những điều bất ngờ.” Cô ấy khẽ thở dài, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui. Cô ấy nhìn sang Long, người đang đứng cạnh mình, bàn tay cậu ấy khẽ chạm vào tay cô ấy, mang theo hơi ấm quen thuộc. Long mỉm cười, ánh mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng, trìu mến.

“Năm tới sẽ còn nhiều hơn nữa,” Long khẽ nói, giọng trầm ấm, đủ để chỉ mình Linh nghe thấy. Bàn tay cậu ấy siết nhẹ tay cô ấy, như một lời khẳng định, một lời hứa hẹn. Linh khẽ gật đầu, trái tim cô ấy như có dòng điện ấm áp chạy qua. Cô biết Long đang nói đến cả những kỷ niệm đẹp đẽ của tình yêu, và cả những thử thách không nhỏ sắp tới của năm cuối cấp.

Lan, cô bạn năng động, cắt ngang dòng suy tư của cả hai. “Thôi, đừng có sến! Giờ bàn xem đi đâu chơi nào? Kỳ nghỉ hè dài thế này mà ở nhà chán chết!” Lan hào hứng, mái tóc ngắn ngang vai khẽ bay bay theo làn gió nhẹ. Cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho những chuyến đi, những cuộc vui chơi.

Long và Linh trao nhau ánh mắt hạnh phúc, không giấu giếm. Mối quan hệ của họ, sau bao nhiêu sóng gió và hiểu lầm, giờ đây đã được xác nhận, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng bền bỉ, từng chút từng chút một, bồi đắp nên một bãi biển hạnh phúc. Nhóm bạn thân đã chứng kiến tất cả, và giờ đây, họ là những người ủng hộ nhiệt thành nhất. Hùng lại vỗ vai Long, ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói: “Cậu được của nó rồi, Long ạ!”

Cả nhóm cùng nhau bước xuống cầu thang, những tiếng bước chân vui vẻ vang vọng trong hành lang trống trải dần. Từng bậc thang gỗ cũ kỹ dường như cũng đang reo vui. Khi họ đi qua sân trường, những cánh phượng đỏ rực như những tấm thảm nhung trải dài dưới chân, ánh nắng hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm vàng vệt áo đồng phục trắng tinh của họ. Bầu không khí vẫn tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ, tiếng cười nói, sự hối hả của một ngày cuối cùng của năm học, nhưng cũng bắt đầu lắng xuống, nhường chỗ cho sự yên bình của một chiều hè sắp tới. Long và Linh bước đi sát bên nhau, bàn tay vẫn đan chặt. Mặc dù biết rằng chặng đường sắp tới sẽ có nhiều sóng gió, nhưng chỉ cần có nhau, họ tin rằng mình sẽ vượt qua được. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười với họ, với tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của những cô cậu học trò này.

***

Buổi tối cùng ngày, Quán Cafe Sắc Màu lung linh trong ánh đèn vàng dịu, tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, lãng mạn. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ quen thuộc. Cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, nơi thỉnh thoảng có vài chiếc xe máy lướt qua, tạo nên một bức tranh bình yên. Bên trong, nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chậu cây xanh treo tường, những bức tranh vẽ tường nghệ thuật trừu tượng và những chiếc ghế sofa êm ái, mời gọi. Tiếng nhạc acoustic du dương chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, đôi khi còn thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến ai cũng muốn nán lại thật lâu.

Nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan ngồi quanh một chiếc bàn gỗ lớn ở góc quán, nơi có ánh sáng vừa đủ và sự riêng tư nhất định. Trước mặt mỗi người là một ly trà sữa đủ màu sắc, hoặc một cốc cà phê đá mát lạnh, cùng vài đĩa bánh ngọt thơm lừng. Họ cười nói vui vẻ, kể cho nhau nghe những dự định về kỳ nghỉ hè sắp tới, đôi khi là những mơ mộng viển vông, đôi khi là những kế hoạch cụ thể đến bất ngờ.

“Kỳ này tớ phải đi xuyên Việt mới được! Nghe nói Đà Lạt đẹp lắm, rồi Hội An, rồi Huế… ôi, nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích rồi!” Hùng nói một cách đầy nhiệt huyết, vung tay múa chân, suýt làm đổ ly trà sữa của Mai. Đôi mắt cậu ấy sáng lên lấp lánh, như thể đã nhìn thấy những cảnh đẹp đang chờ đợi.

Lan, ngồi đối diện, nhấp một ngụm cà phê đá, nhìn Hùng với vẻ mặt bán tín bán nghi. “Thôi đi ông nội, đi được mấy ngày là nhớ cơm mẹ rồi chứ gì! Cậu mà đi xa quá chắc khóc nhè đòi về cho xem.” Lan nói với giọng trêu chọc, khiến Hùng bĩu môi nhưng không phản bác được. Đúng là cái tính ham ăn của cậu ấy đôi khi làm hỏng kế hoạch.

Mai, vẫn điềm tĩnh hơn, mỉm cười nhẹ. “Tớ thì muốn dành thời gian đọc sách và học thêm tiếng Anh. Năm sau là lớp 12 rồi, đâu còn nhiều thời gian để chơi như bây giờ nữa.” Cô ấy nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy suy tư. Mai biết rằng, niềm vui của kỳ nghỉ hè chỉ là tạm thời, và những áp lực của năm cuối cấp đang chờ đợi phía trước. Cô ấy đã bắt đầu cảm nhận được gánh nặng của tương lai.

Linh gật đầu đồng tình với Mai, ánh mắt có chút trầm tư. Cô ấy nhìn ly trà sữa của mình, rồi lại ngước lên nhìn Long, người đang yên lặng lắng nghe. “Đúng rồi, lớp 12 áp lực lắm. Long ơi, cậu có kế hoạch gì chưa?” Giọng Linh mang theo chút lo lắng, một sự thay đổi nhỏ so với vẻ vô tư thường ngày của cô ấy. Cô ấy biết, Long luôn là người có kế hoạch rõ ràng và nghiêm túc với mọi thứ.

Long khẽ đặt tay lên mu bàn tay Linh, nhẹ nhàng xoa. Hơi ấm từ tay cậu ấy truyền sang, trấn an cô ấy. “Tớ cũng định ôn lại mấy môn tự nhiên, đặc biệt là Toán, Lý, Hóa. Với cả tìm hiểu thêm về các ngành kỹ thuật, các trường đại học khối A.” Giọng Long vẫn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu ấy lại ánh lên sự quyết tâm. Cậu biết rõ con đường mình muốn đi, và cậu sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng cho nó. Cậu cũng biết Linh đang lo lắng, và cậu muốn mình là chỗ dựa vững chắc cho cô.

Hùng, nghe vậy, lại chen vào với vẻ mặt hài hước. Cậu ấy đưa mắt nhìn Long và Linh, rồi lắc đầu giả vờ thở dài. “Ây da, hai ‘cục vàng’ của lớp mình mà lo thì ai dám không lo đây? Thôi, cứ tận hưởng hè đi đã, chuyện học hành để năm sau tính. Giờ thì cạn ly!” Hùng giơ cao ly trà sữa của mình, kêu gọi cả bọn.

Cả nhóm cùng cười phá lên, nâng ly (trà sữa/cà phê) lên, chạm nhẹ vào nhau, tạo thành tiếng lách cách vui tai. Đây là một lời chúc mừng cho năm học đã qua, và cũng là một lời hẹn ước cho những ngày hè rực rỡ phía trước, dù trong lòng mỗi người đều đã bắt đầu nhen nhóm những suy tư về tương lai. Long vẫn nhẹ nhàng xoa đầu Linh, an ủi cô khi thấy cô có chút lo lắng. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu của những lo toan, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng bền bỉ, từng chút từng chút một, bồi đắp nên một bãi biển hạnh phúc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang bước vào một giai đoạn mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập hy vọng.

***

Vài ngày sau khi năm học kết thúc, một buổi sáng cuối tuần trong lành, Long và Linh hẹn nhau tại Thư viện Thành phố. Trời trong xanh, nắng dịu, mang theo hơi thở mát lành của biển Hạ Long. Tòa nhà thư viện lớn, tuy có vẻ hơi cũ kỹ với những bức tường gạch nhuốm màu thời gian, nhưng được bảo trì rất tốt. Bước vào bên trong, không khí lập tức trở nên trầm mặc, yên tĩnh. Mùi giấy cũ, mùi gỗ và mùi bụi sách đặc trưng thoang thoảng trong không gian, đôi khi xen lẫn mùi nước tẩy rửa thoảng nhẹ. Ánh sáng dịu nhẹ hắt vào từ những khung cửa sổ lớn, soi rõ những kệ sách cao ngút ngàn, xếp đầy ắp tri thức. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ khu vực công cộng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của những người thủ thư tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung.

Long và Linh tìm một góc yên tĩnh ở tầng hai, nơi có bàn đọc sách rộng rãi, nhìn ra một khoảng sân nhỏ nhiều cây xanh. Họ ngồi cạnh nhau, không chỉ để đọc sách giải trí mà còn bắt đầu tìm kiếm những cuốn sách tham khảo cho năm lớp 12. Long tập trung vào chồng sách Toán, Lý, Hóa dày cộp. Cậu ấy chăm chú đọc, đôi khi lại dùng cây bút chì khắc tên mình để ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ. Cây bút chì, một món quà từ Linh, luôn đồng hành cùng Long trong những giờ học tập căng thẳng. Linh thì lại say mê lật giở những cuốn sách về các trường đại học, các ngành nghề, đặc biệt là ngành Sư phạm. Cô ấy cũng mang theo cuốn sổ tay nhỏ mang tên "Ước mơ tuổi 17", thỉnh thoảng lại ghi chép vài dòng suy nghĩ, vài cái tên trường, hay những câu hỏi còn bỏ ngỏ.

Linh khẽ thở dài, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn xa xăm, rồi quay sang Long. “Long ơi, cậu nghĩ Bách Khoa có khó lắm không? Nghe nói điểm chuẩn cao chót vót, mà lại toàn con trai học.” Giọng cô ấy có chút lo lắng, ánh mắt tìm kiếm sự an ủi từ cậu ấy.

Long gấp cuốn sách Đại số tổ hợp đang đọc dở, đôi mắt hổ phách nhìn Linh dịu dàng. “Khó chứ, nhưng không có nghĩa là không thể. Cậu thì sao? Vẫn là Sư phạm à? Tớ thấy cậu vẫn rất thích đứng trên bục giảng mà.” Long nhẹ nhàng hỏi lại, bàn tay cậu ấy khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của cô ấy.

Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ cậu ấy. “Ừm, tớ vẫn thích sư phạm. Nhưng mà mẹ tớ có gợi ý thêm ngành ngoại ngữ nữa. Mẹ nói ngoại ngữ có nhiều cơ hội việc làm hơn, và cũng phù hợp với tính cách hoạt bát của tớ. Tớ vẫn đang phân vân.” Cô ấy nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt vẫn còn một chút bối rối. Cô ấy biết, đây là một quyết định quan trọng, ảnh hưởng đến cả tương lai của mình.

Long khẽ siết chặt tay Linh, ánh mắt cậu ấy hướng về phía trang sách về định hướng nghề nghiệp mà Linh vừa lật. “Cứ từ từ tìm hiểu, còn cả mùa hè mà. Đừng tự tạo áp lực cho mình quá. Nhưng mà, có tớ ở đây rồi, đừng lo lắng quá.” Long trấn an cô ấy bằng giọng điệu điềm tĩnh quen thuộc của mình. Cậu ấy biết rằng, Linh cần sự ủng hộ và một bờ vai vững chắc trong giai đoạn đầy biến động này. Cậu ấy luôn muốn trở thành điểm tựa cho cô ấy, cho dù con đường của mỗi người có thể sẽ khác nhau.

Linh ngước lên, đôi mắt cô ấy chạm vào ánh mắt của Long. “Có cậu ở đây tớ đỡ lo hơn nhiều.” Cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ, nụ cười như ánh nắng xua tan đi những đám mây lo lắng trong lòng. Cô ấy cảm thấy biết ơn vì Long luôn ở bên, luôn thấu hiểu và động viên cô. Họ cùng nhìn vào một trang sách về định hướng nghề nghiệp, với những thông tin chi tiết về các trường, các ngành. Trong ánh mắt của cả hai đều chứa đựng sự quyết tâm, nhưng cũng không giấu được một chút lo lắng về tương lai. Họ biết rằng, những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, và áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go. Nhưng khoảnh khắc này, trong sự yên tĩnh của thư viện, với bàn tay vẫn nắm chặt, họ cảm thấy rằng mình có thể đối mặt với mọi thứ.

***

Buổi tối, sau khi chia tay Long ở cổng thư viện, Linh trở về căn hộ tập thể cũ của mình. Khu nhà tập thể bốn tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp, nhưng luôn mang một vẻ thân thuộc, ấm cúng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể vẫn còn vương vấn, và thoảng mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà lân cận. Căn hộ của Linh, dù không rộng rãi, nhưng được mẹ cô, bà Lê Thanh Hương, sửa chữa và trang trí lại rất gọn gàng, ấm cúng. Mùi bột giặt từ quần áo mới giặt, mùi nước hoa thoảng nhẹ của mẹ, và mùi sách vở cũ từ góc học tập của Linh hòa quyện, tạo nên mùi hương quen thuộc của gia đình.

Linh đang giúp mẹ dọn dẹp bữa tối. Bữa cơm đạm bạc nhưng đầy đủ dinh dưỡng, với những món ăn quen thuộc mà cô yêu thích. Bà Lê Thanh Hương, với gương mặt thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp, nhìn con gái với ánh mắt tràn đầy yêu thương.

“Con gái mẹ giỏi quá, lại kết thúc một năm học xuất sắc rồi. Mẹ tự hào về con lắm,” bà Hương nói, giọng nhẹ nhàng, trong trẻo. Bà khẽ vuốt mái tóc của Linh, “Năm sau là cuối cấp rồi đó, con có dự định gì chưa? Mẹ thấy con dạo này cũng chịu khó tìm hiểu hơn rồi.”

Linh đặt chén đũa vào bồn rửa, khẽ quay lại nhìn mẹ. “Con đang tìm hiểu mẹ ạ. Con vẫn thích Sư phạm, nhưng con cũng sẽ cân nhắc các lựa chọn khác. Con thấy ngành ngoại ngữ mẹ gợi ý cũng hay lắm.” Linh nói, giọng cô ấy có chút phân vân. Cô biết mẹ luôn muốn những điều tốt nhất cho cô, và cô cũng muốn tìm được con đường phù hợp nhất với bản thân.

Bà Hương mỉm cười. “Ừ, cứ tìm hiểu kỹ nhé con. Dù con chọn ngành nào, mẹ cũng sẽ ủng hộ. Nhưng nhớ là năm sau rất quan trọng đó, phải tập trung hết sức mình.” Bà nhẹ nhàng nhắc nhở, nhưng trong lời nói ấy chứa đựng cả sự kỳ vọng và nỗi lo lắng của một người mẹ. Bà biết đây là một cột mốc lớn trong cuộc đời con gái mình.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại căn hộ tập thể của Long, không khí cũng không khác là bao. Bố mẹ Long, ông Trần Văn Hùng và bà Trần Thu Hà, cũng đang dùng bữa tối cùng cậu. Căn hộ của Long cũng là một căn tập thể cũ, nhưng được giữ gìn rất sạch sẽ và ngăn nắp. Tiếng TV từ nhà hàng xóm, tiếng cười đùa của trẻ con dưới sân, và mùi thức ăn từ các căn hộ xung quanh đều quen thuộc.

Bà Trần Thu Hà, mẹ của Long, với gương mặt phúc hậu, dịu dàng, nhìn con trai mình với ánh mắt đầy quan tâm. Bà gắp thêm một miếng thịt vào bát Long. “Mẹ thấy con dạo này cũng có vẻ bận rộn hơn. Mấy hôm nay cứ thấy con đi thư viện với bạn suốt. Năm sau là quan trọng nhất rồi, con phải cố gắng hết sức để vào được trường tốt nhé. Bố mẹ tin tưởng con.” Giọng bà Hà trầm ấm, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng về tương lai học hành của con trai.

Long nhìn chén cơm, trong lòng cũng dấy lên những suy tư về trách nhiệm và tương lai. Cậu mỉm cười, ánh mắt kiên định. “Vâng, con biết rồi mẹ. Con sẽ cố gắng hết sức mình. Con đã có kế hoạch ôn tập riêng rồi ạ.” Long nói, cậu biết mẹ và bố đều đặt rất nhiều kỳ vọng vào mình. Cậu biết rõ áp lực của năm lớp 12 sẽ rất lớn, và cậu cần phải thật nỗ lực. Lời nhắc nhở của Thảo Mai về "năm lớp 12 quan trọng" và những lời cha mẹ nói về "áp lực" đã bắt đầu hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự quyết tâm của Long trong việc ôn luyện các môn tự nhiên không chỉ là cho riêng cậu, mà còn là để cậu có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho Linh.

Linh nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng non yếu ớt treo lơ lửng trên bầu trời đêm Hạ Long, suy nghĩ về lời mẹ. Long nhìn chén cơm, trong lòng cũng dấy lên những suy tư về trách nhiệm và tương lai. Cả hai đều cảm nhận được sự chuyển mình từ một năm học vô tư sang một giai đoạn mới, đầy thách thức. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây sẽ phải đối mặt với những cơn sóng lớn hơn, những dòng chảy mạnh hơn của cuộc đời. Dù có một chút bâng khuâng, một chút lo lắng về những điều sắp tới, nhưng cả Long và Linh đều biết rằng, họ sẽ không đơn độc trên hành trình trưởng thành này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ