Ánh trăng bạc vắt ngang bầu trời đêm Hạ Long như lời hẹn ước vô ngôn của Long và Linh, nhưng khi bình minh ló dạng, hứa hẹn một ngày mới, cũng là lúc họ phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã của tuổi mười tám. Hè đã về, nhưng không phải là một mùa hè thảnh thơi rong chơi. Long và Linh, cùng những người bạn thân thiết, biết rằng đây sẽ là mùa hè của sự tăng tốc, của những buổi học phụ đạo dày đặc và những bài kiểm tra đầu kỳ mang tính chất "khai vị" cho một bữa tiệc áp lực mang tên năm cuối cấp.
Sáng hôm ấy, tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, không khí vốn dĩ luôn sôi động và rộn ràng, nay lại pha thêm chút căng thẳng, nặng nề. Dù là kỳ học hè, các phòng học vẫn chật kín học sinh. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ từ xuyên qua khung cửa sổ cao vút của phòng học, đậu trên những bộ bàn ghế gỗ đã sờn màu thời gian, nhuộm một màu vàng óng lên những trang sách vở. Tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên khô khốc, xé tan những cuộc trò chuyện xì xào của đám học trò. Từ hành lang, tiếng bước chân vội vã của những người đến muộn dội vào vách tường, rồi im bặt khi cánh cửa lớp học cuối cùng cũng khép lại. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, hòa quyện với chút hương cà phê thoảng nhẹ từ căng tin dưới sân trường, tạo nên một thứ mùi rất đặc trưng của tuổi học trò, nay lại mang theo một tầng ý nghĩa khác: mùi của sự nỗ lực và kỳ vọng.
Trong căn phòng học quen thuộc, nơi Long và Linh đã trải qua biết bao giờ học vui vẻ lẫn căng thẳng, giờ đây, vẻ mặt của cả hai đều hiện rõ sự nghiêm trọng. Cậu ngồi cạnh cô, ở hàng ghế đầu, lưng thẳng tắp, ánh mắt chăm chú hướng về phía bục giảng. Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm thân thiện nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc, cùng thầy Quang Hải, giáo viên Toán nổi tiếng với những bài toán hóc búa, đang đứng đó, tay cầm một tập giấy dày cộm – kết quả bài kiểm tra đầu kỳ hè. Cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười thường trực trên môi, hôm nay có vẻ ít cười hơn thường lệ. Thầy Quang Hải, với gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc bén sau cặp kính, vẫn mặc chiếc áo sơ mi đóng thùng chỉnh tề, toát lên vẻ nghiêm túc.
"Chào các em," cô Lan Anh cất giọng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang khắp căn phòng. Tiếng bút sột soạt trên giấy của vài học sinh vẫn đang ghi chép bỗng dưng im bặt. "Cô biết kỳ nghỉ hè của các em rất quý giá, nhưng chúng ta đều hiểu, năm học lớp 12 này sẽ là một chặng đường vô cùng quan trọng. Các em là tương lai của đất nước! Kết quả bài kiểm tra đầu kỳ này sẽ là thước đo ban đầu cho sự nỗ lực của các em, cũng như giúp các em tự đánh giá lại kiến thức của mình sau một thời gian nghỉ ngơi."
Long khẽ liếc sang Linh, ánh mắt cậu thoáng hiện lên chút lo lắng. Mặc dù cậu đã ôn luyện khá kỹ, nhưng đề Toán của thầy Quang Hải lúc nào cũng có những câu hỏi "lắt léo" đến khó tin. Cậu vẫn còn nhớ cảm giác bối rối khi đối mặt với một vài dạng bài mới toanh trong đề thi sáng nay. Long thầm thì, giọng trầm khẽ, chỉ đủ cho Linh nghe thấy: "Đề khó thật, mình cứ nghĩ mình đã chuẩn bị kỹ rồi."
Linh, với làn da trắng hồng và đôi mắt to tròn, cũng gật đầu đồng tình. Cô bé cũng cảm thấy áp lực. Vốn dĩ là một học sinh xuất sắc, nhưng những bài kiểm tra đầu kỳ này lại khiến cô nhận ra rằng, dù đã cố gắng đến đâu, vẫn còn rất nhiều điều phải học. Cô cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng, sợ rằng mình sẽ không thể theo kịp, hoặc tệ hơn, không thể đạt được kỳ vọng của bản thân và gia đình.
Thầy Quang Hải tiếp lời, giọng ông trầm ấm nhưng dứt khoát: "Các em phải suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra đáp án! Đừng vội vàng. Và đây, thầy và cô Lan Anh đã tổng hợp lại lịch học phụ đạo cho các môn trọng điểm trong suốt mùa hè này." Ông giơ cao một tờ giấy in chi chít các dòng chữ, rồi bắt đầu dán lên bảng thông báo. "Lịch học khá dày, nhưng thầy mong các em hãy coi đây là cơ hội để củng cố kiến thức, không phải là gánh nặng."
Khi danh sách điểm được đọc lên, Long và Linh đều giữ được thành tích khá cao, nhưng không phải là tuyệt đối. Khi nhận lại bài kiểm tra của mình, Long nhìn chằm chằm vào con số bị gạch đỏ trên một bài toán hình học phức tạp. Cậu thở dài nhẹ, vẻ mặt không giấu được chút thất vọng. Cậu biết rằng, để vào Bách Khoa, mỗi điểm số đều quý giá. Linh bên cạnh, dù điểm số vẫn thuộc top đầu, nhưng đôi mắt long lanh của cô cũng thoáng nét buồn khi thấy một vài lỗi sai không đáng có. Cô cắn nhẹ môi dưới, lòng tự nhủ phải cố gắng hơn nữa.
Hùng, ngồi ngay sau Long, thò tay vỗ nhẹ vào vai cậu bạn: "Thôi nào Long, có sao đâu. Điểm vậy là cao chót vót rồi. Tớ còn tệ hơn nhiều." Cậu ta nói với vẻ mặt tếu táo thường thấy, cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng. "Thầy cô dạo này khó tính hơn hẳn, chắc là do áp lực đại học truyền sang. Hè mà cứ như vào mùa thi vậy."
Lan, với mái tóc ngắn và vẻ ngoài năng động, ngồi bên cạnh Hùng, thở dài thườn thượt. "Thôi đi ông tướng, ông cứ đùa hoài. Tớ thấy mình sắp thở không nổi rồi đây này." Cô bé lướt mắt qua lịch học phụ đạo dày đặc trên bảng, lắc đầu. "Toán, Lý, Hóa, Anh... rồi Văn, Sử, Địa nữa. Dường như không có một kẽ hở nào cho chúng ta thở ấy nhỉ?"
Thảo Mai, cô bạn trầm tính với cặp kính cận, khẽ đẩy gọng kính. Cô ấy thường là người ít nói nhất trong nhóm, nhưng khi cất lời thì luôn rất sâu sắc. "Hùng nói đúng một nửa. Áp lực là có thật. Không đùa đâu, tớ thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Dù sao thì đây cũng là năm cuối rồi. Mỗi một buổi học đều quý giá." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, nhưng toát lên sự quyết tâm.
Long và Linh nhìn nhau. Trong ánh mắt của cả hai đều có sự đồng cảm sâu sắc. Họ đều hiểu rằng, kỳ nghỉ hè "rực rỡ" theo đúng nghĩa đen, với nắng vàng và biển xanh, có lẽ sẽ phải nhường chỗ cho những giờ học cật lực. Long nắm chặt tờ lịch học phụ đạo trong tay, những buổi học kéo dài từ sáng sớm đến chiều muộn, thậm chí có cả lớp buổi tối. Cậu cảm thấy một cục đá nặng trĩu trong lồng ngực. Thời gian dành cho Linh, cho những buổi hẹn hò dưới ánh hoàng hôn Hạ Long, cho những buổi trò chuyện riêng tư, sẽ dần trở nên khan hiếm. "Chúng ta sẽ xoay sở thế nào đây, Linh?" cậu thầm nghĩ, một nỗi lo lắng mới bắt đầu chớm nở trong lòng.
Linh cũng đang mải miết ghi chép lại lịch học vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Từng dòng, từng dòng chữ màu mực xanh hiện ra, lấp đầy các ô trống trong tuần. Cô cảm thấy sự choáng ngợp. Cô luôn là một người ngăn nắp và có kế hoạch, nhưng lịch trình này dường như vượt quá khả năng sắp xếp của cô. "Long có thấy lo không?" câu hỏi của cô từ đêm qua lại vang vọng trong đầu. Giờ đây, cô hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu hỏi đó. Cô biết Long sẽ luôn là điểm tựa của mình, nhưng cô cũng lo cho cậu. Long luôn đặt gánh nặng lên vai mình, và Linh không muốn cậu phải gánh vác một mình. Bầu không khí trong lớp học dần trở nên nặng nề hơn, khi học sinh bắt đầu tính toán lại quỹ thời gian của mình, và nhận ra rằng, kỳ hè này sẽ không chỉ là những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mà là những đợt sóng lớn, dồn dập, đòi hỏi họ phải căng buồm, vượt qua.
***
Sau buổi học phụ đạo kéo dài đến tận chiều muộn, cả Long và Linh đều cảm thấy kiệt sức. Ánh nắng chiều đã dịu đi đáng kể, mang theo làn gió nhẹ từ biển thổi vào, xua đi phần nào cái oi ả của buổi trưa hè. Tuy nhiên, sự mệt mỏi thể chất không thể làm tan biến được sự căng thẳng trong tâm trí hai người. Họ đã hẹn nhau tại quán trà sữa Trăng Khuyết – một địa điểm quen thuộc, nơi cất giữ biết bao kỷ niệm ngọt ngào của tình đầu. Quán trà sữa Trăng Khuyết luôn có một sức hút kỳ lạ với đám học trò. Mặt tiền quán tươi sáng với tông màu pastel chủ đạo, bên trong được trang trí bằng những bức tranh tường ngộ nghĩnh và những chậu cây xanh nhỏ nhắn, tạo nên một không gian trẻ trung, ấm cúng. Tiếng nhạc Kpop sôi động hòa lẫn với tiếng trò chuyện rôm rả của khách hàng, tiếng lạch cạch của máy pha chế đồ uống, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng, vui vẻ và nhộn nhịp. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng của trân châu và đường đen phảng phất khắp không gian, khiến bất kỳ ai đặt chân vào cũng cảm thấy dễ chịu.
Thế nhưng, khác với mọi lần, hôm nay, Long và Linh ngồi đối diện nhau ở một góc khuất, trên chiếc bàn nhỏ nhắn, mà không còn vẻ vô tư lự. Thay vì những câu chuyện phiếm hay những khoảnh khắc lãng mạn thường thấy, trước mặt họ là chồng sách vở và những tờ ghi chú chi chít. Long lật dở cuốn sách Toán cao cấp, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu chăm chú đọc từng dòng, từng công thức phức tạp. Cậu nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc lại gạch chân, ghi chú thêm vào lề sách. Linh, với mái tóc dài đen óng ả nay được buộc cao gọn gàng, cũng đang cặm cụi ghi chú vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Từng trang giấy trắng tinh giờ đây đã được lấp đầy bởi những kế hoạch học tập chi tiết, những mục tiêu điểm số, và cả những gạch đầu dòng về các trường đại học. Cô bé cắn nhẹ đầu bút, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm.
"Mới đó mà đã gần sáu giờ rồi," Linh khẽ thở dài, nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay. Giọng cô ấy nhỏ dần, chất chứa sự tiếc nuối và mệt mỏi. "Mình còn phải về ôn bài cho lớp Hóa tối nay nữa. Thầy Hùng khó tính lắm, nếu không chuẩn bị kỹ chắc chắn sẽ bị gọi lên bảng cho xem." Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt tìm kiếm Long, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng.
Long ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách, đôi mắt cậu ánh lên vẻ thấu hiểu. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang đặt trên mặt bàn. Xúc giác da thịt chạm nhau, truyền đi một hơi ấm quen thuộc, một sự an ủi không lời. "Anh biết em mệt," cậu nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. "Nhìn lịch học của em, anh cũng thấy choáng váng. Nhưng mình phải cố gắng thôi, Linh à. Chặng đường này cả hai đứa mình cùng nhau vượt qua mà." Cậu siết nhẹ tay cô, như một lời động viên thầm lặng. "Anh sẽ đưa em về, rồi mình cùng làm bài tập qua video call nhé? Sẽ đỡ buồn hơn khi học một mình."
Linh khẽ dựa đầu vào vai Long, cô cảm nhận được bờ vai rộng vững chãi của cậu. Chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng cô từ lâu, nay vẫn nằm yên vị trên cổ tay mảnh khảnh, như một biểu tượng của tình yêu và sự tin tưởng. Cô nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi lo. "Thế thì chúng ta sẽ có bao nhiêu thời gian cho nhau đây, Long?" Giọng cô ấy nhỏ xíu, gần như chỉ là một tiếng thở dài. Câu hỏi ấy không phải là một lời trách móc, mà là một nỗi sợ hãi thực sự đang len lỏi trong lòng cô. Cô sợ rằng, giữa bộn bề của sách vở và những kỳ vọng, họ sẽ mất đi những khoảnh khắc quý giá của riêng mình, những khoảnh khắc làm nên "rực rỡ thanh xuân" của họ.
Long nhìn thẳng vào mắt Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ kiên định, dù trong lòng cậu cũng không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng tương tự. Cậu biết cô đang nghĩ gì. Cậu cũng cảm thấy áp lực. Mối quan hệ của họ, tình yêu của họ, là điều cậu trân trọng nhất. Nhưng cậu cũng hiểu rằng, con đường phía trước đòi hỏi cả hai phải nỗ lực hết mình. "Chúng ta sẽ tìm cách, Linh à," cậu đáp, giọng nói đầy tự tin. "Tình yêu của chúng ta đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách mà, phải không?" Cậu siết chặt tay cô hơn một chút, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cả hai.
Đúng lúc đó, điện thoại của Long rung lên bần bật. Cậu liếc nhìn màn hình, là tin nhắn từ nhóm học tập. "Tớ đã giải xong bài số 5 rồi, ai muốn tham khảo không?" Một tin nhắn khác từ mẹ cậu, cô Hà: "Long, con nhớ về sớm ăn cơm nhé, mẹ có nấu món con thích đấy." Long khẽ thở dài, cảm thấy như có hàng ngàn sợi dây đang kéo cậu về nhiều phía khác nhau. Linh cũng vậy, điện thoại của cô cũng reo vang, là tin nhắn từ Lan: "Linh ơi, cậu đã làm bài tập Hóa chưa? Tớ bị mắc một chỗ khó quá!"
Cả hai cùng nhấp một ngụm trà sữa. Vị ngọt của trà sữa, thường ngày làm dịu đi mọi mệt mỏi, hôm nay lại dường như không thể xua tan được vị đắng chát trong lòng. Long nhìn Linh, Linh nhìn Long. Trong ánh mắt của họ không chỉ có tình yêu, mà còn có sự lo lắng, sự thấu hiểu và cả một chút bất lực trước guồng quay hối hả của cuộc sống. Họ biết, những buổi hẹn hò vô tư lự, những buổi chiều rong chơi dưới ánh hoàng hôn Hạ Long có lẽ sẽ phải lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho những giờ học căng thẳng. Nhưng Long tin rằng, dù khó khăn đến mấy, họ sẽ không từ bỏ nhau. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," cậu thầm nghĩ, "sẽ chứng kiến tình yêu của chúng ta vượt qua mọi thử thách."
***
Buổi tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của thành phố biển. Gió nhẹ từ Vịnh Hạ Long thổi vào, khẽ rung những tán cây bên đường, tạo nên một âm thanh rì rào êm dịu. Long trở về căn hộ tập thể cũ của mình, trong lòng vẫn còn vương vấn cuộc trò chuyện với Linh. Căn hộ của cậu, tuy không quá rộng rãi hay hiện đại, nhưng luôn ấm cúng và đầy ắp tình yêu thương. Mùi thức ăn thoang thoảng từ nhà hàng xóm, hòa lẫn với mùi hương của bữa cơm vừa nấu từ bếp nhà mình, khiến cậu cảm thấy một chút nhẹ nhõm sau một ngày dài căng thẳng.
Cậu ngồi vào bàn học, nhưng đôi mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những viên ngọc trai, phản chiếu trên mặt nước biển đen huyền. Chồng sách vở chất cao trên bàn, những cuốn sách dày cộp về Toán, Lý, Hóa như một ngọn núi sừng sững, đè nặng lên tâm trí cậu. Cậu khẽ thở dài, cảm thấy cả cơ thể lẫn tinh thần đều rã rời. Cậu muốn gọi điện cho Linh, muốn nghe giọng nói của cô, nhưng lại sợ làm phiền cô bé trong giờ ôn bài Hóa. Cậu biết Linh cũng đang cố gắng hết sức, và cậu không muốn trở thành gánh nặng.
Cánh cửa phòng khẽ mở, mẹ cậu, cô Trần Thu Hà, bước vào. Cô Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười dịu dàng, trên tay bưng một cốc sữa nóng nghi ngút khói. Mùi sữa thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, mang theo hơi ấm áp. "Con học khuya quá rồi, Long," cô nói, giọng nói đầy sự quan tâm và lo lắng. Cô đặt cốc sữa xuống bàn, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, xoa nhẹ. "Uống chút sữa rồi nghỉ ngơi đi con. Lớp 12 quan trọng lắm, con phải giữ sức khỏe nữa chứ. Cứ học thế này, mẹ thấy con gầy đi trông thấy rồi."
Long quay lại nhìn mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cậu biết mẹ thương cậu, và mẹ luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho cậu. Nhưng cậu cũng cảm nhận được áp lực vô hình từ những lời nói ấy. "Con biết mà mẹ," cậu đáp, giọng hơi khàn. "Con sẽ cố gắng. Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu." Lời hứa ấy, không chỉ là cho mẹ, mà còn là cho chính cậu, cho ước mơ Bách Khoa mà cậu đã ấp ủ bấy lâu, và cả cho Linh nữa. Cậu biết, mẹ cậu và bố cậu, dù không trực tiếp nói ra, nhưng luôn đặt niềm tin và kỳ vọng rất lớn vào cậu. Sự thành công của cậu không chỉ là của riêng cậu, mà còn là niềm tự hào của cả gia đình.
Cùng lúc đó, tại căn hộ của Linh ở Khu chung cư cao cấp Galaxy, không gian cũng tĩnh lặng, nhưng không kém phần căng thẳng. Căn hộ của Linh, với thiết kế hiện đại và tiện nghi, mang đến một cảm giác sang trọng và ấm cúng. Linh ngồi trên chiếc giường êm ái, nhưng tâm trí cô lại đang phiêu du giữa những công thức Hóa học phức tạp và nỗi lo về kỳ thi đại học sắp tới. Cô chạm nhẹ vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đặt bên cạnh, lướt ngón tay trên bìa sổ, cảm nhận sự mềm mại của giấy. Từng ước mơ, từng dự định của cô đều được ghi lại cẩn thận trong đó, nhưng giờ đây, chúng lại trở thành một áp lực vô hình, đè nặng lên đôi vai nhỏ bé.
Mẹ cô, bà Lê Thanh Hương, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp, cũng bước vào phòng. Bà ngồi xuống mép giường, ánh mắt đầy trìu mến nhìn con gái. "Con gái mẹ dạo này gầy đi nhiều quá," bà Hương khẽ vuốt mái tóc dài của Linh. "Đừng quá căng thẳng nhé con. Mẹ biết con rất giỏi, nhưng sức khỏe là quan trọng nhất. Đừng thức khuya quá. Học thì cần, nhưng cũng cần có thời gian nghỉ ngơi."
Linh dựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận được sự ấm áp và an ủi từ vòng tay bà. "Con biết rồi ạ, mẹ. Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu." Cô cũng hứa với mẹ, với ánh mắt kiên định. Mẹ cô luôn là người tâm lý, thấu hiểu mọi suy nghĩ của cô, nhưng Linh cũng biết, sâu thẳm trong lòng mẹ, là một kỳ vọng lớn lao dành cho tương lai của cô. Mẹ đã từng hỏi cô về Sư phạm hay Ngoại ngữ, và dù bà luôn nói rằng sẽ ủng hộ mọi quyết định của cô, Linh vẫn cảm thấy mình cần phải chứng tỏ bản thân, để xứng đáng với niềm tin đó.
Sau khi mẹ rời đi, Linh lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn lấp lánh từ các tòa nhà cao tầng của thành phố biển hiện đại, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng có phần cô đơn. Cô khẽ chạm vào chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, nghĩ đến Long, đến lời hẹn ước của cậu: "Mình sẽ luôn ở bên cậu, dù cậu chọn con đường nào, mình cũng sẽ ủng hộ." Lời nói ấy như một liều thuốc an thần, xoa dịu đi nỗi lo lắng trong lòng cô.
Long ở một căn hộ tập thể khác, cũng đang nhìn ra bầu trời đêm Hạ Long. Cậu biết, chặng đường phía trước sẽ đầy gian nan. Áp lực học tập, thi cử, kỳ vọng của gia đình, và cả nỗi lo về việc phải xa nhau nếu chọn những trường đại học ở các thành phố khác nhau. "Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách," cậu thầm nghĩ. "Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go." Nhưng cậu tin, tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ sẽ là sức mạnh để cả hai vượt qua mọi thử thách. Long tin, như lời cậu đã nói với Linh, tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi khó khăn. Cậu siết chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu. Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cậu và Linh sẽ cùng nhau bước đi. Họ sẽ tìm cách cân bằng giữa học tập và tình yêu, để thanh xuân của họ vẫn mãi rực rỡ, dù có bất kỳ thử thách nào. Dù có phải hy sinh những khoảnh khắc riêng tư, hay đối mặt với những cuộc trò chuyện qua màn hình điện thoại, họ vẫn sẽ giữ chặt lấy nhau, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bền bỉ và không ngừng nghỉ.