Long ngả lưng xuống tấm nệm đã ngả màu theo thời gian, nhưng vẫn giữ được sự mềm mại, quen thuộc trong căn phòng nhỏ ấm cúng của mình. Cậu khẽ thở dài, mùi hương của nước giặt xả trên ga trải giường và mùi sách cũ phảng phất trong không khí, mang lại một cảm giác an yên đến lạ. Bên ngoài cánh cửa gỗ mộc mạc, tiếng trẻ con í ới gọi nhau dưới sân tập thể đã dịu bớt, nhường chỗ cho những âm thanh sinh hoạt quen thuộc của hàng xóm: tiếng bát đũa lách cách, tiếng ti vi vọng lại từ căn hộ đối diện, và thoảng cả tiếng rao bán xôi sáng của bà cụ đầu ngõ. Đêm cuối hè, gió hiu hiắt thổi qua khung cửa sổ mở hé, mang theo chút hơi ẩm mặn mà của biển Hạ Long, len lỏi vào căn phòng, xoa dịu đi những căng thẳng còn đọng lại trong tâm trí cậu.
Bữa cơm tối nay, dù vẫn thịnh soạn như mọi khi với món cá thu sốt cà chua mẹ cậu nấu và canh bí xanh ngọt mát, nhưng không khí lại nặng trĩu hơn bình thường. Cậu Trần Hoàng Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng nay lại có chút chùng xuống, ngồi đối diện với bố mẹ mình. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại mang một sự trầm tư khó tả. Cậu chậm rãi gắp miếng cá, nhai từ tốn, cố gắng kéo dài thời gian để không phải đối mặt với chủ đề đang lơ lửng trong không gian. Cậu biết, đây là thời điểm mà mọi gia đình có con chuẩn bị vào lớp 12 đều phải trải qua, nhưng không vì thế mà áp lực giảm đi dù chỉ một chút.
Mẹ cậu, bà Trần Thu Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, sau khi dọn dẹp xong xuôi, đã ngồi xuống ghế sofa đối diện, ánh mắt trìu mến nhìn cậu. Giọng bà cất lên nhẹ nhàng, nhưng Long biết, đằng sau sự dịu dàng ấy là cả một trời kỳ vọng. "Long này, con đã nghĩ kỹ về trường đại học chưa? Mẹ thấy ngành y dược cũng tốt lắm, hoặc kinh tế như bên nhà chú Ba con đó." Bà Hà nói, vừa đưa tay chỉnh lại lọn tóc mai của mình, vừa nhìn cậu dò xét. Ánh mắt ấy vừa chất chứa tình yêu thương, vừa ẩn chứa một nỗi lo lắng vô hình về tương lai của đứa con trai duy nhất. Bà luôn mong muốn Long có một cuộc sống ổn định, một công việc tốt, không phải vất vả như thế hệ của bà.
Bố cậu, ông Trần Văn Hùng, người đàn ông trầm tĩnh với vẻ ngoài phong độ nhưng nghiêm nghị, đặt tờ báo xuống bàn, đôi mắt nhìn thẳng vào Long. "Quan trọng là phải có một cái nghề vững chắc, con ạ. Đỗ Bách Khoa thì ra trường không lo thiếu việc, lương cũng cao. Con có năng lực, cứ cố gắng hết sức." Giọng bố trầm ấm, dứt khoát, không hề có ý ép buộc nhưng lại mang sức nặng của lý trí và kinh nghiệm. Bố cậu là người thực tế, luôn đặt sự nghiệp và tương lai vững chắc lên hàng đầu. Ông tin vào khả năng của con trai, nhưng cũng muốn Long hiểu rõ tầm quan trọng của sự lựa chọn này.
Long cúi đầu, bàn tay cậu siết nhẹ đũa. Cậu đã nghe những lời này không biết bao nhiêu lần, từ bố mẹ, từ họ hàng, và cả từ những người hàng xóm thân thiết. Mỗi câu nói, dù là lời khuyên hay sự động viên, đều như một viên gạch chất chồng lên đôi vai cậu, tạo thành một gánh nặng vô hình. Cậu biết, bố mẹ muốn tốt cho cậu, muốn cậu có một tương lai sáng lạn, nhưng cậu cũng có những ước mơ của riêng mình. Ước mơ vào Bách Khoa, cái tên đã in hằn trong tâm trí cậu từ những ngày còn bé thơ, khi cậu mê mẩn những mô hình lắp ráp và những con số khô khan nhưng đầy logic. Nhưng liệu đó có phải là con đường duy nhất? Liệu cậu có thể thực sự theo đuổi đam mê của mình mà không làm bố mẹ thất vọng?
"Con... con vẫn đang tìm hiểu ạ. Con thích khối kỹ thuật, nhưng cũng muốn xem xét cả kinh tế nữa." Cậu đáp, giọng hơi khàn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Thực ra, cậu đã tìm hiểu rất nhiều, đã cân nhắc rất kỹ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến việc phải đưa ra một quyết định cuối cùng, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại len lỏi trong lòng cậu. Sợ không đủ tốt, sợ không đáp ứng được kỳ vọng của gia đình, sợ rằng mình sẽ chọn sai. Cậu cũng nghĩ đến Linh, đến những cuộc trò chuyện vu vơ về tương lai của hai đứa. Nếu cậu vào Bách Khoa ở Hà Nội, còn Linh thì sao? Liệu họ có phải xa cách? Câu nói "Mình sẽ luôn ở bên cậu" của cậu vang vọng trong đầu, như một lời hứa, nhưng cũng như một lời thách thức. Cậu cần phải mạnh mẽ, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả Linh nữa.
Bố cậu gật đầu, ánh mắt sắc bén vẫn không rời khỏi cậu. "Tốt. Cứ tìm hiểu kỹ. Nhưng nhớ, thời gian không còn nhiều đâu. Năm nay là năm quyết định đấy."
Mẹ cậu thì dịu dàng hơn, bà xoa nhẹ lên tay cậu. "Thôi, con cứ cố gắng học hành, có gì khó khăn cứ nói với bố mẹ. Nhưng sức khỏe vẫn là quan trọng nhất, đừng thức khuya quá nhé con."
Long khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cậu biết, dù có áp lực đến đâu, bố mẹ vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của cậu. Cậu đứng dậy, thu dọn bát đũa giúp mẹ. Trong khi rửa bát, cậu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, nơi ánh đèn đường mờ ảo hắt vào. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, cậu biết. Nhưng cậu sẽ không lùi bước. Cậu sẽ chứng minh cho bố mẹ thấy, cậu đủ bản lĩnh để đối mặt với mọi thử thách. Và cậu sẽ giữ lời hứa của mình với Linh, rằng tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ là sức mạnh để cả hai vượt qua tất cả. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của gia đình, và tự nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Trong khi đó, ở Khu chung cư cao cấp Galaxy, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm, Lê Ngọc Linh cũng đang đối mặt với những cuộc trò chuyện tương tự. Căn hộ của Linh, với thiết kế hiện đại và tiện nghi, mang đến một cảm giác sang trọng nhưng cũng rất đỗi ấm cúng. Tường trắng tinh khôi, những bức tranh trừu tượng đơn giản nhưng tinh tế, và ban công rộng lớn nhìn ra toàn cảnh Hạ Long thơ mộng. Tiếng nhạc không lời dịu nhẹ từ chiếc loa bluetooth nhỏ đặt ở góc phòng, hòa cùng tiếng gió rì rào khẽ khàng lướt qua khung cửa kính, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào của phố thị. Mùi hương dịu nhẹ của hoa ly ly cắm trên bàn trà thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác thư thái.
Linh, với mái tóc dài đen óng ả thường ngày được buộc cao, giờ thả tự nhiên, mềm mại buông xõa trên vai, đang ngồi cạnh mẹ Lê Thanh Hương trên chiếc sofa bọc da sang trọng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn điện rực rỡ của thành phố đêm đang lung linh huyền ảo. Cô khẽ vuốt ve chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, cảm nhận sự mát lạnh của những hạt charm nhỏ. Chiếc vòng tay này, một món quà từ Long, luôn mang đến cho cô một cảm giác bình yên và được bảo vệ.
Bố cô, ông Lê Quang Minh, người đàn ông đứng đắn, có chút nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự ấm áp, đang ngồi đối diện, tay cầm tờ báo kinh tế nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc nhìn cô con gái. Bà ngoại Nguyễn Thị Bích, với gương mặt phúc hậu và mái tóc bạc phơ, ngồi bên cửa sổ, đôi tay khéo léo vẫn thoăn thoắt với những mũi kim thêu trên một tấm lụa mềm. Tiếng kim chỉ xột xoạt nhẹ nhàng trong không gian yên tĩnh.
Mẹ Linh, bà Lê Thanh Hương, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt đầy yêu thương. Giọng bà trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. "Linh yêu, con đã nghĩ đến việc thi vào Sư phạm chưa? Mẹ thấy con có năng khiếu sư phạm, lại rất yêu trẻ con." Bà khẽ đưa tay vuốt tóc Linh, ánh mắt đầy trìu mến. Bà biết Linh có tấm lòng nhân hậu, và luôn muốn chia sẻ kiến thức của mình với người khác. Một nghề giáo viên cao quý, ổn định, đó là điều bà mong mỏi cho con gái mình.
Linh khẽ mỉm cười gượng gạo, cảm thấy một luồng áp lực vô hình len lỏi trong lòng. Cô biết, mẹ luôn muốn cô hạnh phúc, nhưng đôi khi, những mong muốn ấy lại trở thành một gánh nặng. Cô quay sang nhìn bố, ánh mắt có chút cầu cứu.
Bố cô, ông Lê Quang Minh, đặt tờ báo xuống, chỉnh lại gọng kính rồi cất lời, giọng điệu thẳng thắn, thực tế, nhưng vẫn đầy quan tâm. "Nếu con thích ngoại ngữ thì cũng nên chọn trường top đầu, ra trường dễ xin việc. Nhưng phải cân nhắc kỹ, không phải cứ thích là được đâu." Bố cô là người đàn ông của công việc, luôn nhìn mọi thứ dưới góc độ thực tế và hiệu quả. Ông muốn Linh có một tương lai rộng mở, không phải lo lắng về cơm áo gạo tiền.
Bà ngoại Bích, dù đang tập trung vào mũi thêu, cũng xen vào, giọng nói hiền từ, pha chút triết lý của người lớn tuổi. "Cứ làm điều mình thấy vui, nhưng cũng phải nghĩ đến đường dài, cháu ạ. Mấy đứa trẻ bây giờ sướng thật, được chọn nhiều thứ." Bà ngoại khẽ nheo mắt nhìn Linh, nở một nụ cười ấm áp. Lời nói của bà như một luồng gió mát, xoa dịu đi phần nào căng thẳng, nhưng cũng nhắc nhở Linh về trách nhiệm của mình.
Linh khẽ thở dài, trong lòng đầy bộn bề suy nghĩ. Cô chạm nhẹ vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đặt trên bàn trà, lướt ngón tay trên bìa sổ, cảm nhận sự mềm mại của giấy. Từng ước mơ, từng dự định của cô đều được ghi lại cẩn thận trong đó. Cô yêu trẻ con, cô thích ngoại ngữ, cô cũng có chút tò mò về ngành du lịch, muốn được khám phá thế giới. Nhưng giờ đây, tất cả những lựa chọn ấy lại trở thành một mớ bòng bong khó gỡ. "Con biết mà, bố mẹ. Con sẽ cố gắng hết sức." Cô đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, cố gắng nén lại những lo lắng trong lòng. Cô không muốn làm bố mẹ thất vọng, không muốn phụ lòng tin yêu mà họ đã dành cho cô.
Sau khi bố mẹ và bà ngoại đã về phòng, Linh vẫn ngồi lại một mình trên sofa. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà. Nỗi lo lắng về kỳ thi đại học sắp tới, về sự lựa chọn con đường tương lai, về việc liệu cô có thể đạt được những gì mình mong muốn, tất cả như một tảng đá đè nặng lên trái tim cô. Cô nhớ đến Long, đến ánh mắt kiên định của cậu, đến lời hứa "Mình sẽ luôn ở bên cậu, dù cậu chọn con đường nào, mình cũng sẽ ủng hộ." Lời nói ấy như một liều thuốc an thần, xoa dịu đi nỗi sợ hãi trong lòng cô. Cô tin vào Long, và cô cũng tin vào chính mình. Dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, cô và Long sẽ cùng nhau vượt qua. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ sẽ là sức mạnh để cả hai vượt qua mọi thử thách. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa ly ly thoang thoảng, và tự nhủ, cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường mà cô có thể tự hào, và nơi đó, chắc chắn sẽ có Long đồng hành.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một không khí khác hẳn. Không còn vẻ sôi động, náo nhiệt thường thấy của những buổi tựu trường, mà thay vào đó là một sự nghiêm túc, tập trung đến lạ. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tán cây cổ thụ trong sân trường, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch đỏ. Tiếng chim hót líu lo trên vòm cây, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran cuối hè, không thể át đi được sự căng thẳng đang bao trùm lên từng góc hành lang, từng phòng học. Mùi phấn bảng, giấy sách mới từ các lớp học hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của mùa tựu trường.
Hôm nay là buổi định hướng đặc biệt dành cho học sinh cuối cấp, được tổ chức tại hội trường lớn của trường. Long và Linh cùng nhóm bạn thân thiết của mình – Hùng, Mai, Lan – đã có mặt từ sớm. Long, với mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh tươm, ngồi cạnh Linh. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của các bạn. Linh ngồi bên cạnh cậu, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, vẻ mặt xinh đẹp, tập trung. Cô mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, tượng trưng cho sự trong sáng của tuổi học trò, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt to tròn long lanh ấy là những suy tư về tương lai.
Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa, luôn là cây hài của nhóm, hôm nay cũng không còn vẻ lanh lảnh thường ngày. Cậu ngồi ngay phía sau Long, vẻ mặt có chút lo lắng xen lẫn bồn chồn. Hoàng Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn, mảnh mai với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, thì đang ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay của mình, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động, khỏe khoắn với mái tóc ngắn ngang vai, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn xa xăm lên sân khấu.
Trên bục giảng, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp, với phong thái trẻ trung, năng động, mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài xanh ngọc, đang đứng đó, ánh mắt quét một lượt khắp hội trường. Giọng cô trong trẻo, dứt khoát, nhưng mang một sự nghiêm túc đến lạ. "Các em thân mến, năm học lớp 12 không chỉ là một năm học, mà là một cuộc chạy đua marathon. Kết quả kỳ thi đại học sẽ quyết định tương lai của các em." Từng lời cô nói ra như những nhát búa gõ vào tâm trí của từng học sinh. Long cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cậu biết, đây không phải là lời nói xã giao, mà là một lời cảnh báo thực tế.
Tiếp lời cô Lan Anh, thầy Trần Quang Hải, giáo viên Toán của lớp, người thầy nghiêm túc, công bằng với gương mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, bước lên bục. Thầy chỉnh lại chiếc kính gọng vàng, rồi cất giọng trầm ấm, nhưng đầy uy lực. "Đừng nghĩ rằng chỉ cần học giỏi là đủ. Cần có chiến lược, có sự kiên trì và một tinh thần thép. Áp lực sẽ rất lớn, và chỉ những người bản lĩnh nhất mới có thể vượt qua." Thầy Hải nhấn mạnh, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt học trò. Long nghe thầy nói, cậu cảm thấy áp lực đang tăng lên gấp bội, như một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Cậu liếc nhìn Linh, thấy cô cũng đang chăm chú lắng nghe, đôi môi khẽ mím lại.
Long khẽ nắm lấy tay Linh dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Linh khẽ siết lại tay cậu, ánh mắt giao nhau, trao cho nhau một sự thấu hiểu sâu sắc. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều cảm nhận được sự đồng điệu trong nỗi lo lắng và quyết tâm.
Phan Việt Hùng, ngồi phía sau, khẽ thì thầm vào tai Long, giọng nói không còn vẻ vui vẻ thường ngày mà xen lẫn chút lo âu. "Nghe căng thẳng quá mày ơi, tao thấy áp lực từ giờ rồi." Cậu khẽ rùng mình, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Hoàng Thảo Mai, vẫn chăm chú ghi chép, ngẩng đầu lên, khẽ nói nhỏ với Lan. "Thầy cô nói đúng, mình phải thật sự tập trung từ bây giờ." Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng kiên định.
Vũ Thanh Lan thì thở dài, ánh mắt đầy suy tư. "Nói thì dễ, làm mới khó. Nhưng dù sao cũng phải cố thôi, không còn đường lùi nữa rồi."
Long nhìn lên bục giảng, nơi các thầy cô vẫn đang tiếp tục truyền đạt những thông tin quan trọng về kỳ thi, về các ngành học, về những con đường phía trước. Cậu biết, đây là một cuộc chiến thực sự, một cuộc đua mà tất cả họ đều phải tham gia. Áp lực từ gia đình, áp lực từ nhà trường, và cả áp lực từ chính bản thân mình. Cậu khẽ siết chặt tay Linh thêm một chút, như muốn truyền cho cô sức mạnh. "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng," cậu thầm nhủ. Bởi vì cậu biết, chỉ khi cùng nhau, họ mới có thể vượt qua được chặng đường đầy chông gai này. Thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, không thể bị những áp lực này nhấn chìm. Họ sẽ tìm cách cân bằng giữa học tập và tình yêu, để mỗi khoảnh khắc đều trở nên đáng giá.
***
Sau buổi định hướng căng thẳng tại trường, Long và Linh quyết định không về nhà ngay mà tìm một nơi yên tĩnh để tâm sự. Họ chọn Công viên Bình Minh, nơi vẫn còn vương vấn những tia nắng chiều cuối hè dịu nhẹ. Công viên hiện lên với vẻ đẹp lãng mạn vốn có, cổng đá cổ kính chào đón, những hàng cây xanh mát rợp bóng trên lối đi lát gạch sạch sẽ. Tiếng chim hót líu lo trên vòm lá, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi cỏ xanh tươi mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, và hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây, tất cả quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thanh bình, xoa dịu đi những lo lắng còn vương vấn trong lòng họ.
Họ chậm rãi đi bộ dọc theo con đường ven hồ, nơi mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. Những vệt mây hồng cam, tím biếc trải dài trên nền trời, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng có chút man mác buồn. Long, với dáng người cao ráo, bờ vai vững chãi, bước đi bên cạnh Linh. Cậu khẽ đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Cử chỉ đó không cần lời nói, nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm, lo lắng và sẻ chia mà cậu dành cho cô. Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự an toàn và bình yên từ cậu. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô lấp lánh dưới ánh chiều tà, như một lời nhắc nhở về tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ.
"Bố mẹ anh muốn anh thi Bách Khoa hoặc Ngoại Thương," Long mở lời, giọng cậu trầm ấm, có chút suy tư. "Áp lực lắm, nhưng anh hiểu đó là điều tốt nhất cho anh." Cậu thở dài nhẹ, đôi mắt hổ phách nhìn về phía xa xăm, nơi những con thuyền nhỏ đang neo đậu trên mặt hồ. Cậu biết bố mẹ muốn cậu có một tương lai vững chắc, một sự nghiệp ổn định. Nhưng đôi khi, những kỳ vọng đó lại trở thành một gánh nặng vô hình, khiến cậu cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã ba đường mà mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Cậu nghĩ về những cuộc thảo luận mà cậu và Linh từng có về các trường đại học khác nhau, về khả năng họ có thể phải học ở các thành phố khác, dẫn đến việc tạm thời xa cách. Nỗi lo đó, dù chưa thành hình rõ rệt, đã bắt đầu len lỏi trong tâm trí cậu.
Linh nghe Long nói, cô khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ vai cậu. Giọng cô nhỏ nhẹ, hơi run run. "Mẹ em thì muốn em làm giáo viên, còn bố em lại muốn em học ngành nào đó thật thực tế. Em cũng thích Sư phạm, nhưng cũng có chút tò mò về du lịch... Nhưng bây giờ nghĩ đến thôi đã thấy choáng váng rồi." Cô vuốt ve cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" trong túi xách, cảm thấy những ước mơ non nớt ngày nào giờ đây lại trở thành một áp lực khổng lồ. Cô sợ mình sẽ không thể đưa ra một lựa chọn đúng đắn, sợ rằng mình sẽ làm bố mẹ thất vọng, hay tệ hơn, là làm chính bản thân mình hối tiếc. Áp lực thi cử và kỳ vọng từ gia đình đã bắt đầu lộ rõ, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go và có thể phát sinh mâu thuẫn nhỏ hoặc những khoảnh khắc căng thẳng trong mối quan hệ của họ.
Long siết chặt tay Linh hơn, khẽ cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc cô, mùi hương dịu nhẹ của cô thoang thoảng trong không khí. "Dù thế nào, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau cố gắng. Không phải một mình em đâu, anh cũng vậy." Lời nói của cậu như một lời khẳng định, một lời hứa, một sự chuẩn bị tinh thần cho những khó khăn sắp tới. Cậu biết, sẽ có những lúc họ cần phải chứng minh điều đó bằng hành động và sự thấu hiểu. Cậu muốn cô biết rằng cô không đơn độc trong cuộc chiến này.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn vào Long. Nụ cười nhẹ nở trên môi cô, một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng cả sự biết ơn và niềm tin. "Em biết mà. Cảm ơn cậu, Long." Cô dựa đầu vào vai cậu một lần nữa, ánh mắt lại nhìn về phía hoàng hôn đang dần chìm xuống sau dãy núi. Cả hai đều im lặng, để mặc cho những suy nghĩ và cảm xúc tự do trôi chảy trong không gian yên bình của công viên. Họ biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc họ mệt mỏi, sẽ có những lúc họ muốn bỏ cuộc, sẽ có những lúc họ cảm thấy lạc lối. Nhưng họ cũng biết, họ không đơn độc. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối, là sức mạnh để họ vượt qua mọi giông bão. Họ sẽ cùng nhau bước tiếp, như những con sóng vẫn vỗ nhẹ vào bờ cát, bền bỉ và không ngừng nghỉ, để thanh xuân của họ vẫn mãi rực rỡ, dù có bất kỳ thử thách nào. Họ sẽ tìm cách cân bằng giữa học tập và tình yêu, để mỗi khoảnh khắc đều trở nên đáng giá, để rồi khi nhìn lại, họ sẽ mỉm cười tự hào về những gì mình đã trải qua.