Rực rỡ thanh xuân
Chương 287

Bức Tranh Điểm Số: Cú Sốc Đầu Năm Và Lời Hứa Gấp Đôi

4339 từ
Mục tiêu: Khắc họa một bài kiểm tra quan trọng đầu năm học lớp 12, nhấn mạnh áp lực học tập đã tăng lên đáng kể.,Cho thấy kết quả bài kiểm tra của Long và Linh không như mong đợi, tạo ra cú sốc và nhận thức về mức độ cạnh tranh khốc liệt.,Giới thiệu (hoặc tái khẳng định) Phạm Thùy Chi như một đối thủ học tập đáng gờm, đặc biệt với Linh, làm tăng áp lực.,Thúc đẩy Long và Linh phải nỗ lực gấp đôi, củng cố sự đồng hành của họ trong việc đối mặt với thử thách học tập.,Tiếp tục giai đoạn 'setup' của Arc 5, thiết lập nền tảng cho những thử thách và quyết tâm mới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Lan Anh, Trần Quang Hải, Phạm Thùy Chi
Mood: Căng thẳng, lo lắng, thất vọng, sau đó chuyển sang kiên định và quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông báo hiệu giờ học đầu tiên của tuần mới vang lên, một âm thanh quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo sự nặng nề của năm cuối cấp. Ánh nắng ban mai rực rỡ của Hạ Long vẫn len lỏi qua ô cửa sổ lớp học 12A1, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, nhưng không khí trong phòng lại không hề tươi sáng như vậy. Thay vào đó, một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm, khiến ngay cả những tiếng xì xào nhỏ nhất cũng trở nên đáng chú ý.

Thầy Trần Quang Hải, giáo viên Toán với gương mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, bước vào lớp. Dáng người thầy nghiêm nghị trong chiếc sơ mi đóng thùng chỉnh tề, đôi mắt sau cặp kính dày dặn quét một lượt khắp các khuôn mặt học trò. Thầy đặt chồng đề kiểm tra lên bàn giáo viên, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng nhưng đủ khiến trái tim của nhiều đứa trẻ trong lớp đập mạnh hơn một nhịp. Long, ngồi ở bàn thứ ba, cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thường thấy. Bên cạnh cậu, Linh cũng đã ngồi thẳng lưng, ánh mắt cô thể hiện rõ sự lo lắng.

“Các em trật tự,” giọng thầy Hải trầm ấm nhưng dứt khoát, vang vọng khắp lớp. “Hôm nay, chúng ta sẽ có một bài kiểm tra khảo sát chất lượng đầu năm môn Toán.” Thầy dừng lại, nhìn quanh, như muốn chắc chắn rằng tất cả học sinh đều đã tiếp thu thông tin. “Đây là bài kiểm tra bất ngờ, không báo trước, để thầy trò chúng ta cùng đánh giá đúng năng lực hiện tại của mình sau kỳ nghỉ hè và khi bước vào năm học cuối cấp.”

Cả lớp xôn xao, những tiếng thở dài khe khẽ trộn lẫn với tiếng bàn ghế xê dịch. Long nhìn sang Linh, thấy cô khẽ cắn môi dưới, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bối rối. Cậu biết cô đang lo lắng, bởi vì những bài kiểm tra bất ngờ luôn là nỗi ám ảnh của những học sinh cầu toàn như cô. "Không sao đâu, Linh," Long thì thầm, đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy. "Cứ làm hết sức là được." Cậu cố gắng truyền cho cô sự yên tâm qua ánh mắt. Linh khẽ gật đầu, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện rõ trên gương mặt thanh tú.

Thầy Hải bắt đầu phát đề. Tiếng bước chân thầy đi lại giữa các dãy bàn, tiếng giấy đề chạm vào tay học sinh, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Long nhận lấy đề, cảm nhận sự lạnh lẽo của tờ giấy in. Cậu lướt qua một lượt các câu hỏi, ban đầu còn tự tin vì đã ôn tập khá kỹ trong hè. Nhưng càng đọc sâu vào các câu cuối, đặc biệt là phần hình học không gian và các bài toán hàm số phức tạp, lông mày cậu dần nhíu lại. "Đề này... có vẻ không đơn giản như mình nghĩ," cậu tự nhủ trong đầu. Những công thức, những phương pháp giải đã từng nằm lòng, giờ đây lại trở nên mơ hồ, như thể chúng đang ẩn mình trong một góc khuất nào đó của trí nhớ, chỉ chờ đợi để trêu ngươi cậu. Cậu cảm thấy một sự thất vọng nhẹ dâng lên, bởi cậu luôn tự hào về khả năng giải quyết vấn đề nhanh chóng của mình. Cậu quay sang nhìn Linh, thấy cô đang cặm cụi đọc đề, nét mặt càng lúc càng thêm căng thẳng.

“Sao mình lại không nhớ công thức này nhỉ? Áp lực quá…” Linh lẩm bẩm trong đầu, gần như vô thức. Cô cảm thấy trái tim mình đập mạnh như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng câu hỏi trên tờ đề trắng tinh như một thách thức lớn lao, và cô cảm thấy mình chưa sẵn sàng để đối mặt với nó. Suốt kỳ nghỉ hè, cô và Long đã dành rất nhiều thời gian để ôn luyện, nhưng có vẻ như kiến thức của năm lớp 11 và những kiến thức mở rộng cho năm lớp 12 lại nhiều hơn cô tưởng. Cô sợ hãi cảm giác mình sẽ không làm được bài tốt, sợ hãi làm thất vọng những người đã tin tưởng vào mình, đặc biệt là Long và gia đình. Cô nhớ lại lời hứa của Long, rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua. Nhưng làm sao để vượt qua khi ngay từ bài kiểm tra đầu tiên, cô đã cảm thấy mình như đang lạc lối?

Tiếng bút sột soạt trên giấy bắt đầu vang lên khắp lớp. Những gương mặt học trò đều cúi gằm, ánh mắt tập trung cao độ vào những con số và ký hiệu. Thỉnh thoảng, có tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ đâu đó, hay tiếng gãi đầu thể hiện sự bối rối. Long bắt đầu làm bài, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Cậu viết chậm rãi, cẩn thận, từng nét chữ chắc chắn như cách cậu đối mặt với mọi vấn đề. Cậu biết, đây không chỉ là một bài kiểm tra thông thường, mà còn là một lời cảnh tỉnh, một dấu hiệu cho thấy năm học lớp 12 sẽ không hề dễ dàng như cậu từng nghĩ. Cậu nhìn sang Linh lần nữa, thấy cô đang miệt mài viết, dù vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng. Cậu thầm nghĩ, "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, Linh à. Chắc chắn là vậy."

Thời gian trôi qua thật nhanh. Ba mươi phút đầu tiên là sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng bút và tiếng đồng hồ tích tắc. Sau đó, một vài học sinh bắt đầu ngẩng đầu lên, vẻ mặt mệt mỏi và đôi khi là bất lực. Long hoàn thành bài làm của mình với một cảm giác không trọn vẹn. Cậu đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn có những câu cậu không thực sự chắc chắn về đáp án. Cậu đặt bút xuống, ngửa người ra sau ghế, thả lỏng vai. Linh cũng vừa hoàn thành bài, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn vương vấn sự căng thẳng. Cô thu dọn đồ dùng học tập, ánh mắt vẫn còn một chút hoang mang về kết quả. Thầy Hải thu bài, mỗi tờ giấy được trả lại cho thầy như một lời phán quyết sớm cho nỗ lực của từng đứa trẻ. Bài kiểm tra đầu năm, bất ngờ và đầy thử thách, đã kết thúc, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn đọng lại. Mùi phấn bảng và giấy mới giờ đây như trộn lẫn với mùi vị của sự lo lắng và kỳ vọng. Cả lớp rời khỏi phòng, mang theo một nỗi niềm chung, một sự nghi ngờ về khả năng của bản thân trong năm học quyết định này. Long và Linh cùng bước ra khỏi lớp, không nói gì, chỉ trao nhau một ánh mắt thấu hiểu. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một chặng đường đầy cam go.

***

Giữa trưa, sân trường Ánh Dương tràn ngập tiếng cười nói và sự hối hả của học sinh sau buổi kiểm tra căng thẳng. Nắng nhẹ trải vàng trên những tán phượng cổ thụ, gió mát thổi qua, mang theo mùi thức ăn hấp dẫn từ căn tin và cả mùi hương dịu nhẹ của hoa sữa đầu mùa, tạo nên một bức tranh thanh xuân rực rỡ và sống động. Long, Linh, Hùng và Mai tụm lại dưới một gốc phượng lớn, nơi những tia nắng đan qua kẽ lá, vẽ thành những đốm sáng nhảy nhót trên nền đất. Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng vô hình.

"Trời ơi, cái đề Toán gì mà xoắn não vậy? Tớ làm xong mà đầu óc quay mòng mòng luôn," Hùng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng cậu lanh lảnh, pha chút than thở hài hước thường thấy. Cậu vừa nói vừa xoa xoa thái dương, vẻ mặt bầu bĩnh giờ đây càng thêm phần biểu cảm. "Kiểu này chắc tớ phải đội sổ lớp mất. Mấy câu cuối, tớ nhìn mà cứ như nhìn người ngoài hành tinh vậy đó!" Cậu nháy mắt với Long và Linh, cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng.

Mai, với dáng người nhỏ nhắn và vẻ ngoài trầm tĩnh, tháo kính ra lau nhẹ. "Tớ cũng thấy khá khó, nhất là mấy câu cuối. Kiến thức rộng quá, lại còn đòi hỏi tư duy logic cao nữa. Tớ cảm giác mình còn thiếu sót nhiều." Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy sự phân tích. "Long với Linh thì sao? Cậu học giỏi Toán nhất mà, Long?" Cô quay sang nhìn cậu, đôi mắt sáng thông minh ẩn sau cặp kính cận.

Long khẽ lắc đầu, vẻ mặt cậu không còn vẻ tự tin thường thấy. "Tớ cũng không tự tin lắm. Một vài chỗ tớ nghĩ mình có thể làm tốt hơn, nhưng khi vào phòng thi lại bị áp lực. Có mấy câu tớ làm xong mà vẫn còn lăn tăn không biết có đúng không nữa." Cậu nói, giọng trầm ấm hơn bình thường, pha chút suy tư. Cậu nhớ lại những lúc cậu nghĩ mình đã nắm vững kiến thức, nhưng khi đối mặt với đề thi, mọi thứ lại trở nên khác biệt. Cậu cảm thấy một chút thất vọng về bản thân, vì cậu luôn đặt ra những tiêu chuẩn cao cho chính mình. Cậu biết, đây là một bài kiểm tra quan trọng, và kết quả sẽ phản ánh trực tiếp sự chuẩn bị của cậu cho năm học cuối cấp. Cậu nhìn sang Linh, thấy cô vẫn còn đang suy nghĩ miên man.

"Tớ cũng vậy. Có cảm giác mình đã bỏ lỡ nhiều thứ quá," Linh nói, giọng cô nhỏ dần, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những đám mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm của Hạ Long. Cô nhớ lại những công thức cô đã đọc qua, đã làm trong sách bài tập, nhưng khi vào đề, chúng lại biến thành những dạng khác, khiến cô phải vắt óc suy nghĩ. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô giờ đây đã thay bằng một nét lo lắng. Cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, tự hỏi liệu cô có đủ sức để đối mặt với những thử thách sắp tới hay không. "Tớ cứ nghĩ mình đã chuẩn bị tốt rồi, nhưng... có vẻ vẫn chưa đủ."

Cả nhóm bước đi chậm rãi trên sân trường, những bước chân nặng nề hơn bình thường một chút. Tiếng cười nói xung quanh dường như không thể xua đi được nỗi lo lắng chung của bọn họ. Long đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Linh, những ngón tay cậu khẽ đan vào tay cô. Cử chỉ ấy không chỉ là sự trấn an mà còn là lời khẳng định rằng cậu sẽ luôn ở bên cạnh cô, dù có chuyện gì xảy ra. Linh khẽ siết nhẹ tay Long, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ bàn tay cậu. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy bình yên hơn rất nhiều, như thể một phần gánh nặng trong lòng đã được sẻ chia.

"Đừng lo quá, Linh," Long nói, giọng cậu trầm ấm, như một lời thì thầm của biển cả. "Đây mới chỉ là bài kiểm tra đầu tiên thôi mà. Chúng ta sẽ có nhiều cơ hội để cải thiện." Cậu biết Linh là người rất dễ lo lắng và tự trách bản thân, nên cậu muốn cô đừng quá khắt khe với chính mình.

Hùng đặt tay lên vai Long, vẻ mặt cậu trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Đúng đó! Với lại, đây là bài khảo sát mà, đâu phải bài thi thật đâu. Chúng ta biết mình yếu chỗ nào thì mình khắc phục thôi. Cùng lắm thì mình... học lại từ đầu!" Cậu lại pha trò, khiến Mai khẽ bật cười.

"Hùng nói đúng đó, Linh. Quan trọng là chúng ta biết được mình đang ở đâu để còn cố gắng. Chứ nếu dễ quá thì lại chủ quan mất," Mai góp lời, đôi mắt cô lấp lánh sự thấu hiểu. "Năm cuối cấp mà, ai cũng áp lực cả. Nhưng chúng ta có nhau mà."

Linh nhìn bạn bè, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Cô cảm thấy biết ơn vì có những người bạn luôn ở bên cạnh, động viên và chia sẻ cùng cô. Tình bạn của họ, được vun đắp từ những năm tháng học trò, giờ đây càng trở nên gắn bó và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhìn Long, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng. Cậu ấy là điểm tựa vững chắc nhất của cô. "Ừ, cậu nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng." Cô lặp lại lời hứa mà Long đã nói với cô đêm hôm trước. Dù áp lực có lớn đến đâu, chỉ cần có Long và những người bạn thân thiết bên cạnh, cô tin rằng họ sẽ vượt qua được tất cả.

Họ tiếp tục đi bộ trên sân trường, trò chuyện về những câu hỏi khó trong đề thi, về những dự định học tập sắp tới. Dưới ánh nắng Hạ Long, họ, những cô cậu học trò đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, vẫn đang nỗ lực hết mình để viết nên những trang đẹp nhất cho tuổi thanh xuân rực rỡ của mình. Tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây, như một bản nhạc nền cho những ước mơ, những khát vọng đang cháy bỏng trong trái tim họ.

***

Ba ngày sau, không khí trong lớp 12A1 lại một lần nữa trở nên căng thẳng một cách đáng sợ. Chiều hôm đó, trong giờ sinh hoạt lớp, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm trẻ trung và năng động, đứng trên bục giảng với một chồng bài kiểm tra đã chấm điểm trên tay. Mái tóc ngắn cá tính của cô khẽ đung đưa mỗi khi cô di chuyển, và ánh mắt cô quét qua từng gương mặt học trò, mang theo một sự nghiêm nghị khác hẳn mọi ngày.

"Các em trật tự," giọng cô Lan Anh vang lên dứt khoát, khiến cả lớp đang xì xào bỗng chốc im bặt. "Hôm nay, cô sẽ công bố kết quả bài kiểm tra khảo sát môn Toán đầu năm. Nhìn chung, kết quả lần này cho thấy sự chênh lệch khá lớn giữa các em. Điều này cũng dễ hiểu, vì đây là bài khảo sát để đánh giá kiến thức nền tảng và khả năng tiếp thu của các em sau kỳ nghỉ hè."

Cô Lan Anh bắt đầu đọc điểm. Từng cái tên được xướng lên, kèm theo con số khô khan, như một bản án vô hình giáng xuống đầu mỗi học sinh. Tiếng thở dài, tiếng xuýt xoa, tiếng thì thầm nho nhỏ bắt đầu vang lên khắp lớp. Long ngồi thẳng lưng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu cũng không khỏi thấp thỏm. Cậu liếc nhìn Linh, thấy cô đang nắm chặt hai bàn tay đặt trên đùi, đôi mắt to tròn dán chặt vào cô giáo, như muốn nuốt lấy từng lời cô nói.

"Cô đặc biệt khen ngợi một số em đã thể hiện rất tốt trong bài kiểm tra này. Điển hình như bạn Phạm Thùy Chi của lớp 12A1," cô Lan Anh nói, giọng cô đầy tự hào. "Bạn Chi đã đạt điểm tuyệt đối môn Toán, 10/10. Đây là một kết quả vô cùng xuất sắc, cho thấy sự nỗ lực và khả năng vượt trội của bạn ấy."

Ngay khi cái tên Phạm Thùy Chi được nhắc đến, cả lớp xôn xao hẳn lên. Ai cũng biết Thùy Chi. Cô nàng nổi bật với phong cách cá tính, hiện đại và thành tích học tập luôn đứng top đầu của khối. Nhưng đạt điểm tuyệt đối trong một bài kiểm tra khó như vậy thì quả thực là một điều đáng nể. Long khẽ nhíu mày. "Điểm mình... thấp hơn cả dự kiến. Thùy Chi giỏi đến vậy sao?" Cậu tự hỏi. Cậu đã từng có những bài kiểm tra đạt điểm tuyệt đối, nhưng đó là khi cậu tự tin với kiến thức của mình. Còn bài này, cậu đã linh cảm được rằng kết quả sẽ không được như mong đợi. Sự xuất sắc của Thùy Chi càng làm nổi bật thêm những thiếu sót của cậu. Cậu cảm thấy một áp lực mới, một sự cạnh tranh khốc liệt mà cậu chưa từng lường trước.

Và rồi, tên của Linh được xướng lên. "Lê Ngọc Linh... 7.5 điểm."

Linh cảm thấy như có một gáo nước lạnh tạt vào mặt. 7.5 điểm. Con số ấy như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim cô. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã dành bao nhiêu thời gian bên sách vở, bên Long, vậy mà kết quả lại chỉ có thế. "Trời ơi, mình đã cố gắng rất nhiều mà... sao lại thế này? Mình sợ làm mọi người thất vọng..." Nỗi sợ hãi và thất vọng dâng trào trong cô. Cô cảm thấy như mọi nỗ lực của mình đều trở nên vô nghĩa. Cô ngước nhìn Long, ánh mắt cô đầy vẻ van nài, như muốn tìm kiếm sự an ủi từ cậu.

"Trần Hoàng Long... 8.2 điểm."

Long nghe thấy điểm số của mình, 8.2. Dù cao hơn Linh, nhưng so với những gì cậu kỳ vọng và so với điểm tuyệt đối của Thùy Chi, con số này thực sự là một cú sốc. Cậu luôn là người dẫn đầu, là một trong những học sinh ưu tú nhất của trường. Nhưng giờ đây, cậu cảm thấy mình như đang chững lại, trong khi những người khác vẫn đang tiến lên. Cậu trao đổi ánh mắt lo lắng với Linh. Cô bé trông thật sự suy sụp. Cậu biết, đối với Linh, điểm số này không chỉ là một con số, mà còn là gánh nặng của sự kỳ vọng, là nỗi sợ hãi không thể hoàn thành mục tiêu.

Cô Lan Anh tiếp tục công bố điểm, nhưng những lời cô nói giờ đây như chỉ còn là những âm thanh ù ù trong tai Long và Linh. Cả hai đều chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Long cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải làm gì đó để giúp Linh vượt qua cảm giác này, nhưng cậu cũng đang phải tự đấu tranh với chính sự thất vọng của bản thân. Ánh nắng Hạ Long ngoài cửa sổ vẫn trong xanh và mát mẻ, nhưng bên trong lớp học, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng hai cô cậu học trò. Cô giáo Lan Anh kết thúc việc công bố điểm, giọng cô vẫn dứt khoát như thường lệ, nhưng ý nghĩa của những con số cô vừa đọc thì lại đọng lại trong tâm trí mỗi học sinh. Họ biết, năm học lớp 12 sẽ không hề dễ dàng, và bài kiểm tra khảo sát đầu năm này chính là lời cảnh tỉnh rõ ràng nhất.

***

Chiều tối cùng ngày, Thư viện Thành phố chìm trong một sự yên tĩnh quen thuộc, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ bàn phím lách cách từ khu máy tính công cộng, và đôi khi là tiếng chân ai đó đi lại nhẹ nhàng giữa các kệ sách cao ngút. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo nên những vầng sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi Long và Linh đang ngồi đối diện nhau. Không khí trong thư viện mang theo mùi giấy cũ, mùi gỗ và một chút bụi sách, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và sự tập trung.

Cả hai đã ngồi đó được một lúc lâu, im lặng. Tờ kết quả bài kiểm tra được đặt giữa bàn, những con số 7.5 và 8.2 như những vết cứa sâu vào lòng họ. Gương mặt Linh vẫn còn vương nét thất vọng và lo lắng, đôi mắt cô hơi cụp xuống. Long thì suy tư hơn, ánh mắt hổ phách của cậu nhìn chằm chằm vào tờ giấy, rồi lại lướt qua gương mặt Linh.

"Điểm số này... nó cho chúng ta thấy rõ ràng rằng chúng ta không thể chủ quan được nữa, Linh à," Long cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng. Giọng cậu trầm ấm, nhưng pha chút nghiêm nghị. Cậu biết, đây là lúc cần phải đối mặt với sự thật. "Anh cứ nghĩ mình đã chuẩn bị khá kỹ rồi, nhưng đề thi khó hơn anh tưởng. Và anh cũng không nghĩ là có người có thể đạt điểm tuyệt đối dễ dàng đến thế." Cậu nhớ lại cái tên Phạm Thùy Chi, một đối thủ học tập đáng gờm mà từ nay họ sẽ phải đối mặt.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô long lanh nhìn thẳng vào Long. "Em biết. Em cảm thấy áp lực quá, Long. Em sợ mình sẽ không theo kịp được. Em đã cố gắng rất nhiều, nhưng kết quả lại không như em mong muốn. Em sợ làm mọi người thất vọng, sợ không đạt được mục tiêu mà chúng ta đã đặt ra." Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng sự lo lắng tột cùng. Cô cảm thấy như một tảng đá lớn đang đè nặng lên ngực, khiến cô khó thở. Những ước mơ, những kế hoạch mà cô và Long đã cùng nhau xây dựng trong cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" bỗng trở nên xa vời.

Long đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Linh đặt trên bàn. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, như một điểm tựa cho cô. Cậu siết nhẹ tay cô, ánh mắt cậu tràn đầy sự thấu hiểu và kiên định. "Em biết không, anh cũng thất vọng về điểm số của mình. Anh cũng cảm thấy áp lực. Nhưng chúng ta không đơn độc, Linh. Chúng ta có nhau mà." Cậu nhớ lại lời hứa của họ dưới ánh hoàng hôn Hạ Long, lời hứa về sự đồng hành dù khó khăn thế nào. "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, đúng không? Nỗ lực gấp đôi, thậm chí gấp ba. Anh sẽ không để em một mình, và em cũng đừng bỏ cuộc." Cậu nói, giọng cậu chắc chắn như một lời cam kết từ sâu thẳm trái tim. Cậu biết, đây là lúc cả hai phải thực sự mạnh mẽ.

Linh nhìn vào ánh mắt của Long, trong đó có sự tin tưởng và động viên vô bờ bến. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một dòng năng lượng mới đang chảy vào người cô. Nỗi sợ hãi và thất vọng trong lòng cô dần dịu lại, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm. "Em sẽ không đâu," cô nói, giọng cô đã vững vàng hơn. "Chúng ta phải tìm ra cách học hiệu quả hơn, và em sẽ không sợ hãi nữa. Em tin chúng ta sẽ làm được, Long à. Dù khó khăn thế nào, chúng ta vẫn sẽ ở đây, cùng nhau." Cô lặp lại lời hứa của họ, khắc sâu nó vào tâm trí mình.

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau." Cậu khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô, rồi cả hai cùng nhìn vào tờ kết quả, nhưng lần này, ánh mắt của họ không còn là sự thất vọng nữa, mà là sự quyết tâm. Họ biết, kết quả này là một lời cảnh tỉnh, một cú hích để họ phải nỗ lực hơn nữa. Con đường phía trước của năm cuối cấp sẽ đầy chông gai, với áp lực thi cử ngày càng tăng cao và những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể sẽ dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách. Nhưng ngay lúc này, họ chọn tin tưởng vào lời hứa của mình.

Trên bàn, bên cạnh cuốn sổ kế hoạch của Long, Linh cầm lấy chiếc bút chì khắc tên của mình, được Long tặng vào ngày sinh nhật năm ngoái. Cô mỉm cười, bắt đầu ghi chép thêm vào cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" của mình, những dòng chữ về kế hoạch học tập chi tiết hơn, về những mục tiêu mới, về cách để khắc phục những kiến thức còn yếu. Ánh đèn vàng dịu trong thư viện bao trùm lấy hai bóng người đang chăm chú, như chứng kiến cho một lời hứa được củng cố, một tình yêu trưởng thành hơn. Họ biết, tuổi thanh xuân rực rỡ của họ sẽ không chỉ là những buổi hẹn hò lãng mạn, mà còn là những ngày tháng miệt mài bên sách vở, cùng nhau vượt qua thử thách để vươn tới tương lai. Và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là chứng nhân cho hành trình này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ