Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn cũ kỹ hắt xuống trang sách, tạo nên một vầng sáng nhỏ ấm áp giữa không gian phòng Long. Ngoài khung cửa sổ, màn đêm Hạ Long đã buông xuống từ lâu, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày đầu thu. Tiếng còi xe vọng lại từ xa xa trên con đường lớn, hòa lẫn với tiếng cười đùa của lũ trẻ con dưới sân khu tập thể và tiếng ti vi vọng ra từ căn hộ hàng xóm. Mùi canh chua thoang thoảng từ bếp nhà ai đó quyện cùng mùi giấy sách cũ, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi thân quen, gắn liền với những buổi tối miệt mài bên trang vở của cậu và cô.
Long và Linh ngồi đối diện nhau tại bàn học kê sát cửa sổ. Trên chiếc bàn gỗ đã bạc màu theo năm tháng, sách vở chất chồng thành từng chồng cao, nào Toán, Lý, Hóa, Văn, Anh… xen kẽ là những tập đề cương, giấy nháp chi chít các công thức và ghi chú. Một cốc nước lọc và một đĩa bánh quy nhỏ được đặt gọn gàng ở góc bàn, như tiếp thêm năng lượng cho cuộc chiến cam go với tri thức. Linh đang vò đầu bứt tóc trước một bài toán tích phân phức tạp, những nét bút chì nguệch ngoạc trên giấy nháp thể hiện rõ sự bế tắc tột cùng. Cô cắn nhẹ môi dưới, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ khó chịu và một chút thất vọng về bản thân.
"Trời ơi, sao mà cái bài này nó khó vậy chứ?" Linh khẽ rên lên, giọng nói trong trẻo của cô pha lẫn sự bất lực, "Đầu tớ muốn nổ tung rồi Long ạ! Tớ đã thử hết cách này đến cách khác rồi mà vẫn không ra. Cảm giác như có một bức tường vô hình cứ chắn ngang vậy." Cô thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự mệt mỏi và nỗi lo lắng đang đè nặng lên đôi vai nhỏ bé. Đã gần một tuần trôi qua kể từ bài kiểm tra định kỳ đầu năm với kết quả không như ý, và dù đã hứa với Long là sẽ "nỗ lực gấp đôi", nhưng đôi khi, Linh vẫn cảm thấy mình đang lạc lối giữa mê cung kiến thức khổng lồ của lớp 12. Đặc biệt là với môn Toán, một môn học mà cô luôn phải vật lộn.
Long nhìn cô, ánh mắt hổ phách của cậu ấm áp nhưng cũng ẩn chứa sự tập trung cao độ. Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, xoa nhẹ. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, như một điểm tựa vô hình xoa dịu đi sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong cô. "Đừng nóng vội, Linh," giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, mang một chút trấn an. "Càng nóng vội càng dễ sai. Để tớ xem nào. Cậu đã thử cách này chưa?" Cậu khẽ nghiêng người, lướt mắt qua những dòng công thức rối rắm trên giấy của Linh. Cậu biết cô đang cảm thấy thế nào. Cậu cũng từng trải qua cảm giác tương tự khi đối mặt với những bài văn nghị luận hay những phân tích văn học phức tạp. Chính vì vậy, cậu hiểu rằng điều Linh cần lúc này không chỉ là lời giải, mà còn là sự kiên nhẫn và một phương pháp tiếp cận khác.
Linh gục đầu xuống bàn, mái tóc dài đen óng ả xõa tung che khuất gương mặt. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long đang vỗ về trên vai mình, và điều đó khiến cô cảm thấy được an ủi phần nào. "Tớ đã thử nhiều lắm rồi... Hình như tớ không có duyên với Toán thì phải. Lúc nào cũng vậy, cứ đến phần này là tớ lại bế tắc. Bài kiểm tra lần trước cũng vì Toán mà điểm số của tớ không được như ý. Cậu xem, Phạm Thùy Chi cô ấy lại dẫn đầu. Tớ cảm thấy áp lực quá, Long. Liệu tớ có thể đuổi kịp không? Liệu tớ có làm được không?" Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí Linh, một vòng xoáy của sự nghi ngờ và lo sợ. Cô sợ không đạt được mục tiêu đại học mà cả hai đã cùng nhau đặt ra, sợ lời hứa của họ sẽ bị lung lay bởi những con số khô khan.
Long không nói gì thêm, cậu chỉ lật trang sách, quan sát bài giải của Linh với vẻ mặt điềm tĩnh. Cậu biết, lúc này lời nói sáo rỗng sẽ chẳng có tác dụng gì. Cậu cần phải chứng minh cho cô thấy rằng mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Ánh mắt cậu dừng lại ở một vài bước sai cơ bản, nhưng cậu không vội chỉ trích. Thay vào đó, cậu lấy một tờ giấy nháp trắng tinh, đặt ngay bên cạnh bài của Linh. Bàn tay cậu cầm cây bút chì khắc tên "Long" mà Linh đã tặng cậu, nhẹ nhàng vẽ ra một sơ đồ nhỏ, phác thảo lại các bước giải quyết vấn đề. "Bài này, mấu chốt là phải nhận diện được dạng và biến đổi nó về một dạng quen thuộc hơn. Cậu đã quên mất một bước nhỏ ở đây," cậu chỉ vào một điểm trên sơ đồ, giọng vẫn trầm ấm và từ tốn. "Thử nhìn vào đây xem sao."
Long bắt đầu giảng giải, giọng cậu đều đều nhưng đầy sức thuyết phục. Cậu không chỉ đưa ra lời giải, mà còn phân tích cặn kẽ từng công đoạn, từng lý do đằng sau mỗi phép biến đổi. Cậu vẽ thêm những hình minh họa nhỏ, những mũi tên chỉ dẫn, và những dòng ghi chú phụ để Linh dễ hình dung. "Tích phân này, nếu cậu coi nó là một 'diện tích' thì sẽ dễ hình dung hơn nhiều. Hãy nghĩ về nó như việc chúng ta đang cố gắng đo đạc một khu vực có hình dạng phức tạp vậy. Và để đo được, đôi khi chúng ta phải chia nhỏ nó ra, hoặc tìm một cách khác để 'kéo giãn' hay 'thu gọn' nó lại." Cậu cố gắng sử dụng những ví dụ gần gũi, dễ hiểu để Linh không cảm thấy bị choáng ngợp bởi những ký hiệu toán học khô khan. Long biết, với Linh, sự trực quan rất quan trọng.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô dần rời khỏi những nét bút chì của mình và chuyển sang nhìn vào những gì Long đang viết. Ban đầu, ánh mắt cô vẫn còn chút hoài nghi, nhưng rồi, khi Long tiếp tục giải thích, cô bắt đầu tập trung hơn. Cô chăm chú lắng nghe từng lời, từng nhịp điệu trong giọng nói của Long. Mùi mực in từ cuốn sách giáo khoa mới và mùi giấy nháp cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những buổi học khuya. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy của Long là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng, ngoài tiếng quạt trần cũ kỹ đang quay đều trên trần nhà. Linh khẽ hít sâu, cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực và tập trung hoàn toàn vào bài giảng của Long.
Cậu kiên nhẫn giảng giải từng bước, không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào, thậm chí còn quay lại những kiến thức cơ bản nếu thấy Linh có vẻ chưa vững. "Thấy chưa? Chỉ cần tách nhỏ ra, biến đổi một chút là được. Giống như việc chúng ta muốn leo lên một ngọn núi cao vậy, không thể nhảy vọt một cái là lên đến đỉnh được, mà phải đi từng bước một, từng chặng một. Toán học cũng vậy." Vừa nói, cậu vừa chỉ vào bài giải mẫu mực mà cậu vừa viết ra. Từng con số, từng ký hiệu toán học dưới ngòi bút của cậu bỗng trở nên sống động và dễ hiểu đến lạ. Linh nhìn theo ngón tay cậu, rồi lại nhìn vào bài giải của mình. Một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu cô.
"Ôi, sao cậu nghĩ ra được hay vậy Long?" Linh thốt lên, đôi mắt cô tròn xoe, ánh lên vẻ ngưỡng mộ và cả sự nhẹ nhõm. Khuôn mặt cô bừng sáng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua đi vẻ mệt mỏi và lo lắng ban nãy. Cô cảm thấy như một nút thắt lớn trong đầu mình vừa được gỡ bỏ. "Thì ra là phải làm như vậy! Tớ cứ loay hoay mãi mà không nghĩ ra. Cảm ơn cậu nhiều lắm Long, cậu đúng là cứu tinh của tớ!" Cô cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng. Không chỉ là sự biết ơn vì được giải bài, mà còn là sự ấm áp khi nhận ra Long luôn ở bên, kiên nhẫn dẫn dắt cô vượt qua những khó khăn. Cô đưa tay cầm lấy cây bút chì khắc tên của mình, được Long tặng vào ngày sinh nhật năm ngoái, và bắt đầu ghi chép lại lời giải, cùng với những ghi chú nhỏ của riêng mình.
Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy Linh cuối cùng cũng đã hiểu bài. "Không có gì. Chúng ta đã hứa là sẽ cùng nhau cố gắng mà, đúng không? Mà bây giờ, đến lượt tớ 'đầu hàng' đây." Cậu vừa nói vừa đẩy tập đề Văn qua phía Linh, gương mặt cậu tỏ vẻ hơi nhăn nhó, một biểu cảm mà Linh ít khi thấy ở cậu. "Bài văn nghị luận về 'giá trị của tuổi trẻ' này, tớ viết mãi mà vẫn cảm thấy nó... thiếu một cái gì đó. Khô khan quá. Cậu giúp tớ xem sao."
Linh nhìn tập đề Văn, đôi mắt cô lập tức bừng sáng. Đây chính là sở trường của cô! Nỗi ám ảnh về Toán học vừa tan biến, nhường chỗ cho sự tự tin và niềm đam mê với những con chữ. "Được thôi! Để tớ xem nào." Cô hào hứng cầm lấy tập đề, đọc lướt qua bài làm của Long. Cô biết Long là một người thông minh, tư duy logic rất tốt, nhưng đôi khi trong môn Văn, cậu lại quá... "thẳng thắn" và thiếu đi sự bay bổng cần thiết.
Cô bắt đầu phân tích, giọng nói trong trẻo của cô giờ đây vang lên đầy nhiệt huyết, kèm theo những cử chỉ tay đáng yêu. "Bài này cậu viết khá tốt về mặt ý tưởng và lập luận, rất mạch lạc. Nhưng mà Long này, văn nghị luận không chỉ cần logic, mà còn cần cảm xúc nữa. Nhất là khi viết về 'giá trị của tuổi trẻ'. Tuổi trẻ rực rỡ như nắng Hạ Long vậy mà, làm sao có thể khô khan như vậy được?" Cô khẽ cười, rồi đưa tay chỉ vào một đoạn văn của Long. "Đoạn này cậu có thể dùng hình ảnh ẩn dụ về 'dòng sông tuổi trẻ' để tăng tính gợi cảm. Dòng sông ấy có thể chảy xiết với những thác ghềnh thử thách, nhưng cũng có những đoạn êm đềm với những bãi bồi phù sa của tình bạn, tình yêu. Và quan trọng nhất là phải thể hiện được cái tôi, cái cảm xúc chân thật của người viết. Cậu phải viết bằng trái tim mình, Long ạ."
Long chăm chú lắng nghe từng lời của Linh, ánh mắt cậu ấm áp nhìn cô. Cậu thấy cô thật sự tỏa sáng khi nói về Văn học, khác hẳn với vẻ mặt cau có khi đối diện với những con số. Cậu cảm thấy một sự ngưỡng mộ chân thành dành cho cô. "Dòng sông tuổi trẻ... ừm, nghe hay đấy. Tớ chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó." Cậu khẽ lẩm bẩm, rồi cầm lấy cây bút chì, bắt đầu ghi lại những gợi ý của Linh vào lề giấy. "Cậu đúng là... một giáo viên Văn bẩm sinh." Giọng cậu pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy chân thành.
Linh tự tin tiếp tục. Cô không chỉ đưa ra gợi ý về cách hành văn, mà còn hướng dẫn Long cách sắp xếp bố cục sao cho hợp lý hơn, cách sử dụng các dẫn chứng văn học, lịch sử hoặc những ví dụ thực tế để bài viết trở nên sâu sắc và thuyết phục hơn. "Và nhớ nhé, Long, phần mở bài và kết bài rất quan trọng. Mở bài phải thu hút, kết bài phải đọng lại trong lòng người đọc một điều gì đó. Giống như một bản nhạc vậy, phải có cao trào và những nốt trầm lắng để lại dư âm." Cô say sưa nói, ngón tay cô lướt trên từng dòng chữ của Long, đôi lúc lại chỉ vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô, nơi cô đã ghi chép rất nhiều ý tưởng và cảm xúc của mình về tuổi trẻ.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Long khẽ mở, và mẹ cậu, cô Trần Thu Hà, bước vào. Gương mặt cô phúc hậu, ánh mắt dịu dàng nhìn hai đứa trẻ đang chăm chú học bài. Trên tay cô là một đĩa trái cây tươi rói và hai cốc cà phê sữa nóng hổi. "Hai đứa cứ học miệt mài thế này thì mẹ lo đấy nhé. Nghỉ ngơi một chút rồi hãy học tiếp con. Long ăn thêm chút nữa đi con." Cô nhẹ nhàng đặt đĩa trái cây và cốc cà phê xuống bàn, rồi khẽ vuốt tóc Long. "Linh cũng uống đi con, học đêm thế này phải giữ sức khỏe." Cô mỉm cười nhìn Linh, ánh mắt đầy yêu thương. Cô luôn quý mến Linh, không chỉ vì cô bé xinh xắn, ngoan ngoãn mà còn vì sự ảnh hưởng tích cực của cô bé đến Long.
"Dạ, cháu cảm ơn cô ạ," Linh lễ phép đáp, đôi má cô ửng hồng. Cô cảm thấy thật ấm áp khi được mẹ Long quan tâm. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa trong không khí, xua đi một phần mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, mang lại cảm giác thư thái dễ chịu.
Long nhìn mẹ, khẽ cười. "Mẹ cứ yên tâm, bọn con sẽ giữ sức khỏe mà. Chỉ là đang cao hứng thôi ạ." Cậu đưa tay lấy một miếng táo, rồi lại quay sang nhìn Linh. "Thế nào, cô giáo Văn?"
Linh khẽ nháy mắt, tiếp tục chỉ vào bài làm của Long. "Nói chung là cậu phải thêm 'hồn' vào bài viết của mình, Long ạ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát... những điều này phải được cảm nhận và thể hiện trong từng câu chữ." Cô nói, giọng cô tràn đầy cảm hứng.
Long gật đầu, cậu cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong cách tiếp cận của Linh. Cậu nhận ra rằng, đây chính là điều mà cậu còn thiếu. "Cậu nói đúng. Tớ sẽ cố gắng."
Cả hai lại tiếp tục miệt mài bên trang sách. Tiếng bút chì sột soạt, tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, và những lời trao đổi nhỏ cứ thế vang lên trong căn phòng ấm cúng. Linh thì thầm hướng dẫn Long cách sử dụng những từ ngữ gợi tả, những phép so sánh ẩn dụ để bài văn thêm phong phú. Long kiên nhẫn tiếp thu, thỉnh thoảng lại hỏi lại một vài điểm để chắc chắn rằng mình đã hiểu đúng. Sự bù trừ hoàn hảo trong học tập giữa họ không chỉ giúp họ giải quyết những bài tập khó, mà còn là nền tảng vững chắc cho sự đồng hành của họ trong chặng đường ôn thi đại học đầy gian nan phía trước.
Họ biết, con đường này sẽ còn rất nhiều thử thách. Áp lực thi cử ngày càng tăng cao, những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, và cả sự cạnh tranh không ngừng nghỉ từ những đối thủ như Phạm Thùy Chi. Nhưng ngay lúc này đây, trong căn phòng nhỏ ấm áp này, dưới ánh đèn vàng dịu, họ cảm thấy vững lòng. Họ có nhau. Mỗi khi Long giúp Linh hiểu một bài Toán phức tạp, hay mỗi khi Linh giúp Long tìm thấy cảm xúc trong từng con chữ, tình cảm của họ lại thêm sâu sắc, vững chắc hơn. Những khoảnh khắc chia sẻ kiến thức và khó khăn học tập này không chỉ là những buổi học đơn thuần, mà còn là những dấu ấn khắc sâu vào cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17", nơi Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là chứng nhân cho một tình yêu trưởng thành cùng những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Họ nhìn về tương lai, với một niềm tin rằng dù con đường phía trước có dẫn họ đến những lựa chọn khác nhau về ngành nghề hay trường đại học, thì sự đồng điệu trong tâm hồn và tình yêu mà họ dành cho nhau sẽ luôn là sợi dây gắn kết bền chặt nhất.