Rực rỡ thanh xuân
Chương 29

Áp Lực Mùa Thi: Những Dịu Dàng Khẽ Chạm

3392 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự căng thẳng và áp lực của kỳ thi học kỳ đang đến gần đối với nhóm bạn, đặc biệt là Long và Linh.,Làm nổi bật vai trò động viên, hỗ trợ lẫn nhau của Long và Linh trong quá trình ôn tập, từ đó củng cố và phát triển những rung động tinh tế giữa hai người.,Thể hiện sự gắn kết và tinh thần đoàn kết của nhóm bạn (Long, Linh, Hùng, Mai, Lan) khi đối mặt với thử thách chung.,Tiếp tục giai đoạn Rising Action bằng cách tăng cường căng thẳng học tập và làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Long và Linh thông qua những tương tác quan tâm, chăm sóc.,Gieo mầm cho những khoảnh khắc riêng tư và sự quan tâm sâu sắc hơn giữa Long và Linh sẽ diễn ra trong các chương tới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, romantic, supportive, hopeful
Kết chương: [object Object]

Những con sóng tình cảm giữa Long và Linh đã không còn mơ hồ nữa. Chúng đang dâng lên, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến một khoảnh khắc tinh tế, đánh dấu sự phát triển của một tình cảm chớm nở. Cả hai đều mang trong lòng một cảm giác khó tả, nhẹ nhõm nhưng cũng đầy bối rối về những cảm xúc mới chớm. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi tình yêu và tình bạn sẽ được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

Và thử thách đầu tiên, không phải là những lời đồn thổi hay hiểu lầm, mà là kỳ thi học kỳ đang đến gần. Áp lực thi cử như một đám mây đen khổng lồ bao trùm lấy không khí trong trường Ánh Dương, khiến mỗi góc hành lang, mỗi phòng học, thậm chí cả sân trường cũng đều mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Học sinh đổ xô vào thư viện, vào các phòng học trống, biến những buổi chiều tà thành những đêm trắng miệt mài bên sách vở.

Thư viện trường Ánh Dương, vào những ngày giáp kỳ thi, dường như trở thành một thánh địa của tri thức và sự tập trung đến cực điểm. Không khí bên trong trầm mặc hơn thường lệ, chỉ còn nghe tiếng lật trang sách sột soạt như tiếng lá rơi mùa thu, tiếng bút viết kèn kẹt trên giấy, đôi khi là tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của những nhóm bạn đang cùng nhau ôn bài. Một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực in, gỗ và chút bụi sách thoang thoảng trong không gian, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa tri thức. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn đọc sách được bố trí trên mỗi bàn, chiếu xuống những khuôn mặt đang cau mày, tập trung cao độ, mang lại sự dễ chịu nhưng cũng đầy áp lực. Chiều muộn, bên ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi lay động những tán cây, nhưng bên trong, không gian gần như tĩnh lặng, chỉ có tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên thư viện khi họ sắp xếp những chồng sách đã đọc.

Nhóm của Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đã chiếm một góc quen thuộc, nơi họ thường xuyên tụ tập học nhóm. Bàn của họ chất đầy sách vở, tài liệu, giấy nháp, bút và những cốc cà phê đã cạn. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày rạng rỡ những nụ cười, giờ đây lại nhăn nhó đến đáng thương. Cậu ta thở dài thườn thượt, tựa lưng vào ghế, hai tay xoa thái dương. "Trời đất quỷ thần ơi, sao mà lắm công thức thế này! Đầu tớ sắp nổ tung rồi!" Giọng cậu ta nghe như tiếng rên rỉ, nhưng đủ nhỏ để không làm phiền những người xung quanh. Cậu ta vốn dĩ đã không giỏi các môn tự nhiên, giờ đây đối mặt với một núi kiến thức khổng lồ để ôn thi, quả thực là một cực hình.

Mai, cô nàng đeo kính cận với đôi mắt sáng thông minh, khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt đầy nghiêm túc nhìn Hùng. "Hùng à, cậu tập trung đi, chỉ còn một tuần nữa thôi. Cố lên một chút là qua được mà." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi. Cô nàng luôn là người giữ cho nhóm một tinh thần thép trong học tập, đặc biệt là trong những giai đoạn căng thẳng như thế này.

Ngọc Linh, ngồi cạnh Long, đang chăm chú đọc một bài toán khó. Cô nàng nhíu mày, đôi môi khẽ mím lại, một vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp. Dù thông minh và học giỏi, nhưng dưới áp lực thi cử, đôi lúc Linh cũng cảm thấy bối rối. Cô khẽ quay sang Long, ánh mắt to tròn long lanh nhìn cậu, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. "Long ơi, bài này... tớ vẫn chưa hiểu lắm." Cô nàng đưa tay chỉ vào một công thức phức tạp trong cuốn sách toán.

Long, nãy giờ vẫn đang ghi chép gì đó vào cuốn vở của mình, khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt màu hổ phách của cậu, thường ngày lạnh lùng, giờ đây dịu đi trông thấy khi nhìn Linh. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi nghiêng người sang phía Linh. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu khẽ rũ xuống trán khi cậu cúi đầu. Cậu đưa tay cầm lấy cuốn sách của Linh, dùng cây bút chì khắc tên "T.H.Long" mà cậu luôn mang theo, nhẹ nhàng chỉ vào từng bước giải thích. Giọng cậu trầm ấm, chậm rãi, rõ ràng, khác hẳn với vẻ vội vàng, lo lắng của Linh. "Chỗ này, cậu áp dụng công thức đạo hàm riêng rồi thay giá trị vào đây... Sau đó, dùng phương pháp thế để tìm nghiệm."

Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt không rời khỏi cây bút chì của Long đang di chuyển trên trang sách. Hơi thở đều đặn của Long phả nhẹ vào mái tóc cô, mang theo một mùi hương nam tính nhàn nhạt, khiến tim cô lại khẽ loạn nhịp. Cô gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời Long nói, từng bước giải thích của cậu. Thỉnh thoảng, ánh mắt cô lại lướt qua khuôn mặt góc cạnh của Long, thấy cậu kiên nhẫn và tận tâm đến lạ. Cái cảm giác ấm áp và tin cậy lại trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi có Long bên cạnh.

Xa xa, Mai và Lan, dù cũng đang cắm cúi vào sách vở, nhưng vẫn không bỏ lỡ những khoảnh khắc tinh tế giữa Long và Linh. Mai khẽ nâng mắt kính, nhìn Lan, một nụ cười ẩn ý hiện rõ trên môi. Lan cũng chỉ khẽ gật đầu, môi nhếch lên, ánh mắt sắc sảo của cô nàng lướt qua Long và Linh, như đã nhìn thấu mọi chuyện. Cả hai cô nàng đều biết, cái áp lực thi cử này, vô tình lại trở thành chất xúc tác tuyệt vời cho những rung động đang nảy nở giữa hai người bạn của họ.

Long tiếp tục giải thích cho Linh, cậu không hề tỏ ra khó chịu hay vội vàng, dù bản thân cậu cũng đang phải ôn tập rất nhiều môn. Với Linh, cậu luôn có một sự kiên nhẫn đặc biệt. Cậu thấy cô nàng chăm chú lắng nghe, đôi khi lại bối rối khi gặp một khái niệm mới, và cậu muốn giúp cô xóa tan mọi nghi ngại. Cậu muốn cô tự tin nhất có thể khi bước vào kỳ thi. Dù miệng vẫn giảng bài, nhưng trong đầu cậu, một suy nghĩ khác lại lướt qua: dáng vẻ tập trung của Linh thật đáng yêu, và nụ cười nhẹ nhõm của cô mỗi khi hiểu ra bài thực sự khiến cậu thấy vui vẻ hơn bất cứ điều gì. Cậu thích nhìn thấy cô vui.

***

Buổi chiều dần buông, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm thành phố. Sau nhiều giờ đồng hồ cắm cúi trong thư viện, nhóm bạn quyết định chuyển sang một phòng học trống để tiện thảo luận to hơn, không còn bị giới hạn bởi quy định im lặng của thư viện. Căn phòng học chuyên dụng, thường dùng cho các buổi thí nghiệm hoặc thực hành, giờ đây lại trở thành nơi trú ẩn tạm thời cho những "chiến sĩ" ôn thi. Ánh đèn điện sáng rõ hắt xuống những chiếc bàn học chất chồng sách vở, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung nhưng cũng phảng phất sự mệt mỏi. Mùi phấn bảng nhẹ nhàng, mùi giấy sách mới vẫn còn vương vấn trong không gian. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, và một chút se lạnh bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ.

Mọi người đều thấm mệt sau một buổi chiều dài học tập căng thẳng, nhưng tinh thần vẫn không hề nao núng. Long, với giọng nói đã khàn đi đôi chút vì nói nhiều, vẫn kiên nhẫn chỉ cho cả nhóm một phương pháp giải bài tập hóa học phức tạp. "Chỗ này, nếu dùng định lý này thì sẽ dễ hơn. Cứ thử áp dụng xem sao." Cậu nói, tay vẫn viết nhanh những công thức lên bảng trắng, từng nét chữ rắn rỏi, dứt khoát.

Ngọc Linh nhìn những công thức chồng chất trên bảng, cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng. "Tớ sợ thi không kịp giờ mất. Nhiều quá Long ơi." Cô nàng thốt lên, giọng nói hơi run run, một chút mệt mỏi hiện rõ trong đôi mắt to tròn. Áp lực từ kỳ thi học kỳ cuối cấp ba dường như đè nặng lên vai tất cả, đặc biệt là những học sinh giỏi như Linh, những người luôn đặt mục tiêu cao cho bản thân.

Long quay sang nhìn Linh. Ánh mắt màu hổ phách của cậu, dù đã có phần mệt mỏi, nhưng vẫn ánh lên vẻ dịu dàng và kiên định đến lạ. Cậu dừng lại một chút, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô. "Không sao đâu, cậu làm được mà. Cứ bình tĩnh, tớ sẽ giúp cậu." Giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng, như một làn gió mát xoa dịu nỗi lo âu trong lòng Linh. Lời nói đó không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời hứa, một sự đảm bảo khiến Linh cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Hùng, ngồi bên cạnh, lúc này đã ngáp ngắn ngáp dài. Cậu ta vươn vai một cái rõ kêu, rồi lôi ra từ trong cặp một chiếc bình giữ nhiệt. "Uống cà phê đi cho tỉnh táo, Mai pha đó!" Cậu ta nói, cố gắng giữ cho giọng mình không quá uể oải. Hương cà phê thoang thoảng lan tỏa trong phòng, đánh thức một chút sự tỉnh táo cho cả nhóm.

Linh nhìn Long, lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Cô biết cậu cũng mệt mỏi không kém, nhưng vẫn luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho cô. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, đi về phía chiếc bàn có bình cà phê mà Mai đã chuẩn bị. Sau đó, cô rót một cốc cà phê nóng hổi, cẩn thận mang đến đặt bên cạnh Long. Bàn tay cô khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay cậu khi đặt cốc xuống. Một cảm giác ấm nóng lan tỏa từ cốc cà phê, nhưng cảm giác từ cái chạm nhẹ ấy còn ấm hơn nhiều.

Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt cậu ánh lên vẻ bất ngờ, rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười biết ơn. Nụ cười ấy không rạng rỡ như ánh nắng, mà là một nụ cười nhẹ, ấm áp, sâu lắng, chỉ dành riêng cho cô. Linh bắt gặp ánh mắt cậu, gương mặt cô nàng đỏ bừng lên, lan đến tận mang tai, nóng ran. Cô nàng vội vàng quay đi, giả vờ như đang chăm chú xem lại cuốn sách toán của mình, nhưng trong lòng thì những rung động lại trỗi dậy mạnh mẽ, khiến tim cô đập thình thịch không ngừng.

Lan và Mai, vẫn như mọi khi, là những người tinh ý nhất. Hai cô nàng trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý, rồi khẽ mỉm cười. Lan nháy mắt với Mai, như muốn nói "cậu thấy không?", và Mai chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười kín đáo nhưng đầy thấu hiểu. Họ đều biết, những cử chỉ nhỏ nhặt, những ánh mắt trao nhau ấy, chính là những lời khẳng định không lời cho một thứ tình cảm đang dần định hình, vượt xa tình bạn thông thường. Họ đã từng chứng kiến những khoảnh khắc ấy, nhưng mỗi lần như vậy, nó lại càng thêm rõ nét, thêm sâu đậm.

Long nhấp một ngụm cà phê nóng, hương vị đắng nhẹ của nó giúp cậu tỉnh táo hơn. Nhưng thứ thực sự giúp cậu xua tan mệt mỏi, lại là sự quan tâm của Linh. Cậu cảm thấy một dòng năng lượng mới tràn vào cơ thể. Cậu lại quay sang nhìn cô, thấy cô vẫn đang cắm cúi vào cuốn sách, mái tóc dài óng ả rũ xuống che khuất một phần khuôn mặt. Cậu muốn vươn tay vén tóc cô sang một bên, như cái cách cậu đã làm ở quán cà phê, nhưng lại kìm lại. Cậu sợ làm cô thêm ngượng ngùng, và cũng sợ chính những cảm xúc đang dâng trào trong lòng mình. Cậu biết, mình phải giữ vững sự bình tĩnh, phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh lúc này. Áp lực thi cử đang khiến cô lo lắng, và cậu không muốn thêm bất cứ điều gì khiến cô phân tâm.

Ngọc Linh, dù đang cố gắng tập trung vào sách, nhưng tâm trí cô lại không ngừng nghĩ về Long. Về ánh mắt dịu dàng của cậu, về lời động viên ấm áp, và cả cái chạm tay nhẹ nhàng vừa rồi. Cô cảm thấy lòng mình tràn ngập một niềm hạnh phúc khó tả. Dù mệt mỏi vì học hành, nhưng có Long bên cạnh, mọi thứ dường như trở nên dễ chịu hơn, đáng yêu hơn. Cô nàng tự hứa với lòng mình, sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của cậu. Cô muốn cùng cậu vượt qua kỳ thi này, để rồi sau đó, có thể đối mặt với những cảm xúc đang lớn dần trong tim.

***

Đến khi đồng hồ điểm gần mười giờ tối, cả nhóm mới quyết định dừng lại. Đầu óc ai nấy đều quay cuồng với đủ loại công thức, định lý, và kiến thức. Họ quyết định tự thưởng cho mình một buổi tối thư giãn ngắn tại Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc, nơi mà họ có thể tạm quên đi áp lực thi cử và nạp lại năng lượng. Quán cà phê vẫn ấm cúng như mọi khi, với ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những ô cửa sổ lớn, soi sáng con hẻm nhỏ. Tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, xua tan đi cái se lạnh của đêm khuya. Mùi cà phê đậm đà, thoảng hương bánh ngọt mới ra lò và hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả quyện vào nhau, mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu lạ thường.

Cả nhóm chọn một bàn ở góc, nơi có thể nhìn ra đường phố về đêm. Hùng đặt lưng phịch xuống chiếc ghế sofa êm ái, thở phào một tiếng rõ to. "Cuối cùng cũng được thở! Thề chứ, lần này mà không đậu thì tớ đi chăn bò cho rồi!" Cậu ta nói đùa, nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa một chút lo lắng thật sự.

Mai mỉm cười nhẹ. "Hùng à, cậu cứ nói quá. Tớ thấy mọi người đều cố gắng hết sức rồi. Cứ tự tin thôi, đừng nghĩ linh tinh." Cô nàng luôn là người biết cách động viên và làm dịu đi không khí căng thẳng.

Ngọc Linh nhìn sang Long, thấy cậu đang dựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm hờ. Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được nét điềm tĩnh vốn có. Cô cảm thấy lòng mình se lại. Long đã giúp đỡ cô rất nhiều trong những ngày qua, và cô biết cậu cũng đang phải chịu áp lực rất lớn. "Cậu cũng mệt lắm rồi đúng không?" Cô khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, ánh mắt to tròn đầy sự quan tâm. "Cố lên Long, tớ tin cậu sẽ làm tốt nhất."

Long khẽ mở mắt, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Linh. Cậu khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Ánh mắt hổ phách của cậu ấm áp lạ thường khi nhìn cô. "Cậu cũng vậy, Linh." Lời nói của cậu ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và động viên mà cậu muốn dành cho cô. Cả hai ngồi đối diện nhau, thỉnh thoảng ánh mắt lại chạm nhau, trao đổi những nụ cười nhẹ nhàng, tựa như có một sợi dây vô hình đang kết nối tâm hồn họ.

Linh gọi một ly sữa tươi trân châu đường đen, món đồ uống yêu thích của cô, còn Long thì gọi một ly trà đào. Mọi người gọi đồ uống, rồi tiếp tục trò chuyện rôm rả, cố gắng xua đi những lo toan về kỳ thi. Trong lúc Hùng đang kể một câu chuyện cười về việc cậu ta suýt ngủ gật trong giờ học, Linh vô thức đưa tay ra. Cô thấy cổ áo của Long hơi xộc xệch vì cậu đã gục xuống bàn nghỉ một lúc. Bàn tay nhỏ nhắn, trắng hồng của cô nhẹ nhàng vươn tới, chỉnh lại vạt áo sơ mi ngay ngắn cho cậu. Một cử chỉ nhỏ, vô thức, nhưng lại đầy sự quan tâm và dịu dàng.

Long bất ngờ, đôi mắt cậu khẽ mở to, nhìn xuống bàn tay Linh đang chạm vào cổ áo mình. Cậu không phản đối, cũng không nói gì, chỉ nhìn cô đầy ý tứ. Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ cổ áo đến trái tim cậu. Cậu cảm thấy hơi thở của mình như ngừng lại trong khoảnh khắc đó. Linh, sau khi chỉnh xong cổ áo, mới chợt nhận ra hành động vô thức của mình. Má cô nàng đỏ bừng lên, ngượng ngùng rụt tay lại, cúi xuống nhìn ly sữa của mình, không dám ngẩng đầu lên nhìn Long. Cả hai đều mang trong lòng một sự bối rối dễ chịu, một cảm xúc ngọt ngào len lỏi.

Lan và Mai lại nhìn nhau, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười. Lần này, Hùng cũng tinh ý nhận ra điều gì đó. Cậu ta khẽ huých tay Lan, nhướng mày hỏi. Lan chỉ lắc đầu, cười tủm tỉm, rồi ra hiệu cho Hùng tiếp tục câu chuyện.

Nhóm bạn cùng nâng ly nước của mình lên, tiếng "cụng" nhẹ nhàng hòa cùng tiếng nhạc. "Cố lên nào, vì một kỳ thi thành công!" Mai nói, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm.

"Và vì một thanh xuân rực rỡ!" Hùng thêm vào, không quên chọc ghẹo.

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu đầy sự trìu mến. Cậu biết, dù kỳ thi có khó khăn đến mấy, hay tương lai có mơ hồ đến đâu, thì có Linh bên cạnh, có những người bạn này, cậu sẽ không bao giờ đơn độc. Ngọc Linh cũng nhìn lại Long, một niềm tin tưởng vô bờ bến hiện hữu trong đôi mắt cô. Những áp lực thi cử vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, nó dường như tan biến, nhường chỗ cho sự ấm áp, tin cậy và những rung động tinh tế đang lớn dần trong tim họ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến những cử chỉ nhỏ, những ánh mắt trao nhau, làm sâu sắc thêm tình cảm của họ. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đang dâng lên mạnh mẽ, cuốn đi mọi lo âu, và chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hy vọng và tình yêu. Cả hai đều biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi tình yêu và tình bạn sẽ được thử thách và lớn lên cùng thời gian, vượt qua mọi khó khăn và áp lực của tuổi trẻ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ