Ánh nắng chiều vàng ươm như rót mật qua kẽ lá, nhảy nhót trên sân trường THPT Ánh Dương, tạo nên những chấm sáng lấp lánh trên nền gạch đỏ. Tiếng chuông tan học buổi chiều lại một lần nữa ngân nga, như một bản hòa tấu quen thuộc báo hiệu kết thúc một ngày dài học tập, kéo theo dòng người học sinh ồ ạt tràn ra hành lang. Mùi phấn bảng thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi giấy sách mới và cả chút hơi ẩm của đất sau cơn mưa đêm qua, một hỗn hợp hương vị rất đỗi đặc trưng của ngôi trường cổ kính này.
Trần Hoàng Long, với dáng người cao ráo và bờ vai rộng, đứng tựa vào bức tường hành lang đã nhuốm màu thời gian. Đôi mắt hổ phách của cậu dõi theo dòng người hối hả, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Vẻ mặt cậu vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng ẩn sâu bên trong là một chút bồn chồn, một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cậu vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc chạm mắt với Ngọc Linh ngay tại chính hành lang này chỉ vài giờ trước. Sự ngượng ngùng của cô nàng, cái cúi đầu lí nhí khi đáp lời cậu, tất cả đều gợi lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa bối rối trong lòng Long. Cậu biết, hiểu lầm đã được gỡ bỏ, nhưng những cảm xúc mới chớm lại đang dần thay thế, phức tạp hơn, khó gọi tên hơn.
Dòng người dần thưa thớt. Long thấy Ngọc Linh bước ra khỏi lớp học, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo mỗi bước chân. Hôm nay cô nàng mặc chiếc áo đồng phục trắng tinh tươm, chiếc chân váy xếp ly màu xanh than tôn lên dáng vẻ nhỏ nhắn, thanh thoát. Nụ cười tươi rói thường trực trên môi cô hôm nay có vẻ hơi gượng gạo khi cô bắt gặp ánh mắt của Long. Đôi má cô nàng ửng hồng nhẹ, như thể một ánh nắng chiều tinh nghịch vừa đậu lại. Cô đi cùng với Thảo Mai và Thanh Lan, nhưng ánh mắt Long chỉ tập trung vào Linh.
Long lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu rồi tiến lại gần. Bước chân cậu hơi chậm lại, như thể đang cân nhắc từng lời muốn nói. Tiếng cười nói của những học sinh khác như xa dần, chỉ còn lại tiếng tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Linh nhìn thấy cậu tiến đến, cô nàng khẽ khựng lại, đôi mắt to tròn long lanh thoáng chút bất an, nhưng không còn né tránh như những ngày trước. Đây là một tín hiệu tốt, Long tự nhủ.
“Linh, mình muốn nói chuyện với cậu một lát được không?” Giọng Long trầm ấm, mang theo sự chân thành, nhưng cũng phảng phất một chút căng thẳng. Cậu cố gắng giữ ánh mắt kiên định, không để lộ sự lo lắng trong lòng. “Chuyện hôm qua... mình thấy cậu có vẻ tránh mặt mình.” Cậu quyết định đi thẳng vào vấn đề, bởi cậu biết, nếu cứ vòng vo, có lẽ Linh sẽ lại tìm cách lảng tránh.
Ngọc Linh khẽ giật mình. Cô nàng cắn nhẹ môi dưới, đôi tay khẽ đan vào nhau. “Mình... mình xin lỗi.” Giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua. “Mình đã nghe được vài chuyện không hay... nên hơi bối rối.” Cô nàng không dám nhìn thẳng vào Long, ánh mắt cô lướt qua vai cậu, nhìn về phía xa xăm, nơi những tán cây cổ thụ đang nghiêng mình trong nắng chiều. Cô cảm thấy nóng ran cả mặt, một phần vì ngượng ngùng, một phần vì nhận ra sự thiếu chín chắn của bản thân khi đã để những lời đồn thổi vô căn cứ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ.
“Chuyện không hay gì cơ?” Long hỏi, giọng cậu dịu lại, sự kiên nhẫn hiện rõ trong từng câu chữ. Ánh mắt cậu vẫn kiên định nhìn Linh, như muốn trấn an cô rằng cậu sẽ lắng nghe, sẽ không phán xét. “Cậu có thể kể cho mình nghe được không? Mình muốn làm rõ mọi chuyện.” Cậu biết, đây là cơ hội để xóa bỏ hoàn toàn những khúc mắc còn sót lại, để bắt đầu lại một cách minh bạch hơn.
Linh hít một hơi thật sâu, dường như lấy hết dũng khí. Cô nàng ngẩng đầu lên, lần này ánh mắt cô nàng chạm vào đôi mắt hổ phách của Long. “Hùng và Mai đã giải thích cho mình rồi.” Cô nàng mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười ấy như xua tan đi chút gượng gạo ban đầu. “Mình hiểu là những lời đồn đó không đúng sự thật. Cảm ơn cậu đã hỏi.” Sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô, không chỉ vì những hiểu lầm đã được gỡ bỏ, mà còn vì Long đã chủ động quan tâm, chủ động muốn làm rõ mọi chuyện. Điều đó khiến cô cảm thấy ấm áp vô cùng.
Ánh mắt Long cũng ánh lên sự nhẹ nhõm. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi cậu. “Vậy là tốt rồi.” Cậu nói, giọng trầm ấm. Cậu cảm thấy như một tảng đá nặng đã được nhấc khỏi lồng ngực. Cậu không nói thêm gì về những lời đồn, bởi cậu biết, Hùng và Mai đã làm rất tốt công việc của họ. Điều quan trọng nhất bây giờ là Linh đã tin tưởng cậu trở lại.
Thảo Mai và Thanh Lan nãy giờ vẫn đứng ở một khoảng cách vừa đủ, quan sát cuộc trò chuyện của hai người bạn. Mai khẽ mỉm cười, ánh mắt thông minh lấp lánh sau cặp kính. Cô nàng biết, mọi chuyện đã ổn thỏa. Lan thì chỉ gật đầu, một nụ cười kín đáo xuất hiện trên môi, vẻ mặt hài lòng.
“Vậy... chúng ta vẫn sẽ học nhóm như bình thường chứ?” Linh hỏi, giọng cô nàng đã trở nên tự nhiên hơn, nhưng vẫn còn chút e dè. Cô nàng không biết Long sẽ phản ứng thế nào sau tất cả những chuyện đã xảy ra.
Long mỉm cười. Nụ cười của cậu như xua tan đi sự lạnh lùng thường thấy, khiến khuôn mặt góc cạnh trở nên hiền hòa hơn. “Tất nhiên rồi. Dự án môn Sinh học sắp đến hạn rồi mà.” Cậu nói, giọng điệu mang theo chút trêu chọc nhẹ. “Hay cậu định bỏ rơi mình?”
Ngọc Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như chuông gió. “Đâu có!” Cô nàng phủ nhận ngay lập tức, đôi mắt sáng lấp lánh. “Vậy... chiều nay ở thư viện nhé?”
“Được thôi.” Long gật đầu. Cậu cảm thấy một sự kết nối mới mẻ đang nhen nhóm giữa hai người. Không còn là sự bối rối của những hiểu lầm, mà là sự tin tưởng, sự nhẹ nhõm và một chút gì đó ngọt ngào, khó tả.
Khi Long và Linh quay lại với nhóm Mai và Lan, không khí đã trở nên thoải mái hơn rất nhiều. Bước chân của Linh nhẹ bẫng, như thể cô nàng vừa trút bỏ được một gánh nặng lớn. Ánh mắt cô nàng thỉnh thoảng lại liếc về phía Long, bắt gặp ánh mắt cậu, rồi lại vội vàng quay đi, đôi má ửng hồng. Long thì cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, cậu biết, mối quan hệ của họ đã bước sang một trang mới, chân thành hơn, gần gũi hơn.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, lại chứng kiến một khoảnh khắc nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Những con sóng tình đầu, sau cơn gió của hiểu lầm, giờ đây vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo sự trong trẻo và niềm tin. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và giờ đây, ánh nắng ấy lại càng thêm phần lấp lánh trên con đường mà Long và Linh đang cùng nhau bước đi. Cả hai đều mang trong lòng một cảm giác khó tả, nhẹ nhõm nhưng cũng đầy bối rối về những cảm xúc mới chớm, một sự khởi đầu đầy hứa hẹn.
***
Chiều tối, sau buổi học chính khóa, ánh nắng đã dịu hẳn, nhường chỗ cho không khí trong lành và mát mẻ. Thư viện trường THPT Ánh Dương vẫn còn tấp nập những học sinh chăm chỉ. Không gian nơi đây mang một vẻ kiến trúc pha trộn độc đáo: những dãy kệ sách gỗ cổ kính cao ngất ngưởng, chứa đựng tri thức bao đời, xen kẽ với những khu vực đọc sách hiện đại hơn, được trang bị bàn ghế sáng màu và máy tính. Mùi giấy cũ, mực in và chút hương gỗ thoang thoảng tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang nghiêm nhưng cũng đầy mời gọi. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím lách cách và những tiếng thì thầm khe khẽ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây.
Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đã tìm được một bàn lớn ở góc khuất của thư viện, nơi có thể thoải mái trao đổi mà không sợ làm phiền người khác. Họ đang cùng nhau làm dự án môn Sinh học, một đề tài khá phức tạp về cấu trúc tế bào và quá trình quang hợp. Những cuốn sách giáo khoa, vở ghi chép, và cả máy tính xách tay của Mai được trải ra khắp mặt bàn.
Long và Linh ngồi cạnh nhau, giữa họ là một chồng sách dày cộp. Hùng và Lan ngồi đối diện, còn Mai ngồi ở đầu bàn, vừa sắp xếp tài liệu vừa ghi chú. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, đôi mắt híp lại khi cười, đang cố gắng tóm tắt một đoạn kiến thức dài ngoằng. “Nói tóm lại, quá trình hô hấp tế bào là một chuỗi phản ứng phức tạp, nhưng cốt lõi là biến đổi glucose thành năng lượng ATP, đúng không?” Cậu hỏi, vẻ mặt đầy hoang mang.
“Đúng rồi, nhưng không chỉ glucose, còn có các chất hữu cơ khác nữa,” Mai nhẹ nhàng đính chính, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy tự tin. Cô nàng luôn là người giải đáp mọi thắc mắc về kiến thức.
Ngọc Linh đang cặm cụi ghi chép, mái tóc dài đen óng ả xõa xuống che gần hết khuôn mặt. Cô nàng nhíu mày, có vẻ đang gặp khó khăn với một sơ đồ phức tạp về chu trình Krebs. Dù đã đọc đi đọc lại mấy lần, cô vẫn cảm thấy mơ hồ. “Chỗ này… em vẫn chưa hiểu rõ lắm. Cái liên kết phốt phát năng lượng cao này là sao nhỉ?” Cô nàng lẩm bẩm, ngón tay trỏ nhẹ vào một dòng chữ trong sách.
Long, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, thấy Linh đang bối rối. Cậu khẽ nghiêng người về phía cô nàng, hơi thở ấm áp phả nhẹ vào mái tóc cô. “Chỗ này, cậu hình dung thế này này…” Giọng cậu trầm ấm, vang lên bên tai Linh, khiến cô nàng khẽ giật mình. Cậu đưa tay, chỉ nhẹ vào sơ đồ trong cuốn sách của Linh, rồi đưa ngón tay sang cuốn sách của mình, lật đến một trang có hình ảnh minh họa rõ ràng hơn. “Phốt phát năng lượng cao là những liên kết mà khi bị phá vỡ sẽ giải phóng ra một lượng năng lượng lớn, giống như cậu bẻ một que diêm vậy. Năng lượng đó sẽ được tế bào sử dụng cho các hoạt động sống.”
Long cúi sát xuống, hơi thở cậu phả nhẹ vào gáy Linh, mang theo một mùi hương rất nhẹ, rất dễ chịu. Cô nàng có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu. Khi cậu chỉ vào sách, tay Long vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay Linh khi cô đang cầm bút ghi chép. Một dòng điện nhỏ, tê dại như chạy dọc cánh tay cô. Linh khẽ rụt tay lại, tim cô nàng bỗng nhiên đập thình thịch, một nhịp, rồi hai nhịp, nhanh đến lạ. Cô nàng cảm thấy nóng ran cả mặt, nhưng may mắn là mái tóc đã che đi phần lớn.
“À, ra là vậy. Cảm ơn cậu Long.” Linh lí nhí đáp lại, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự ngượng ngùng. Cô nàng cố gắng tập trung vào cuốn sách, cố gắng kìm nén nhịp đập của trái tim mình. Cái chạm tay vô tình đó, tuy chỉ thoáng qua, nhưng lại để lại một dư âm khó phai trong tâm trí cô. Nó giống như một tia lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong một khu rừng tĩnh lặng.
Hùng, nãy giờ vẫn đang vật lộn với mớ kiến thức, khẽ ngẩng đầu lên, bắt gặp khoảnh khắc Long cúi xuống giảng bài cho Linh, và cái chạm tay nhẹ nhàng đó. Cậu ta khẽ nhếch mép cười tủm tỉm, huých nhẹ khuỷu tay vào Mai. “Nhìn hai cậu ấy kìa, có phải đang giảng bài không vậy?” Cậu thì thầm, giọng điệu đầy tinh quái.
Mai, ánh mắt thông minh lướt qua cặp kính, cũng mỉm cười nhẹ. “Chắc là đang truyền... ‘kiến thức’ cho nhau thôi.” Cô nàng đáp lại, rồi nháy mắt tinh nghịch với Hùng. Cả hai đều đã quen với việc quan sát những rung động tinh tế giữa Long và Linh, và họ biết, những khoảnh khắc như thế này sẽ còn nhiều nữa.
Thanh Lan thì không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi cười. Cô nàng vốn ít nói, nhưng lại là người tinh ý nhất trong nhóm. Ánh mắt cô lướt qua Long và Linh, rồi lại tập trung vào cuốn sách của mình. Cô biết, tình bạn giữa hai người họ đang dần chuyển mình, và cô thầm chúc phúc cho điều đó.
Long, sau khi giải thích xong, cũng khẽ lùi lại một chút, như thể nhận ra sự gần gũi vừa rồi. Cậu cảm thấy một chút bối rối nhẹ, nhưng cũng xen lẫn một sự ấm áp khó tả. Cậu nhìn sang Linh, thấy cô nàng đang cặm cụi ghi chép, đôi má vẫn còn ửng hồng. Cậu tự hỏi, liệu cô có cảm nhận được điều gì khác thường không? Cậu biết, mình đã vượt qua ranh giới của một người bạn khi cúi xuống gần cô như vậy, và cái chạm tay kia, dù vô tình, cũng không hoàn toàn là một tai nạn. Trong lòng cậu, một cảm giác lạ lẫm đang lớn dần, một sự quan tâm không còn đơn thuần là tình bạn.
Ngọc Linh cố gắng kìm nén sự bối rối, tiếp tục ghi chép. Cô nàng cảm thấy tim mình vẫn còn đập loạn xạ. Cảm giác tay Long chạm vào tay mình vẫn còn vương vấn. Cô biết, mình đã có những rung động đặc biệt với Long từ lâu, nhưng giờ đây, những rung động ấy lại trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không thể phủ nhận được nữa.
Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và lãng mạn, nhưng đôi khi, những con sóng ấy cũng có thể cuốn đi những hạt cát nhỏ, hay mang theo những điều không mong muốn. Nhưng giờ đây, những con sóng tình cảm giữa Long và Linh không còn là sự mơ hồ nữa. Chúng đang dần rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, như muốn cuốn lấy cả hai vào một dòng chảy dịu dàng, say đắm. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến thêm một khoảnh khắc tinh tế, đánh dấu sự phát triển của một tình cảm chớm nở.
***
Tối cùng ngày, sau buổi học nhóm căng thẳng ở thư viện, cả năm người quyết định ghé Quán Cafe Sắc Màu để thư giãn. Không khí mát mẻ, dễ chịu của buổi tối Hạ Long bao trùm thành phố. Quán cà phê này là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Bên trong, nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ra, tạo nên một không gian ấm áp và lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic du dương hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự thư thái. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò và thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Cả nhóm chọn một chiếc bàn tròn ở góc quán, nơi có thể nhìn ra ngoài cửa sổ. Hùng, như thường lệ, là người sôi nổi nhất. “Uống gì đi mọi người, hôm nay Hùng khao!” Cậu ta vui vẻ tuyên bố, đôi mắt híp lại đầy hào hứng, như một đứa trẻ vừa trúng số.
“Ối giời, hôm nay đại gia Hùng lại phát lộc à?” Lan trêu chọc, giọng nói dứt khoát nhưng đầy vẻ thân thiện.
Mai mỉm cười. “Vậy tớ gọi một trà đào cam sả nhé.”
Long gọi một cốc cà phê đen đá quen thuộc, còn Linh gọi một ly sữa tươi trân châu đường đen. Cả nhóm trò chuyện rôm rả về những câu chuyện trên lớp, những bài kiểm tra sắp tới, và cả kế hoạch cuối tuần. Tiếng cười nói vui vẻ của họ hòa cùng tiếng nhạc dịu êm của quán cà phê, tạo nên một bầu không khí thoải mái và gắn kết.
Long và Linh ngồi cạnh nhau. Long thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Linh, thấy cô nàng đang cười rất tươi khi nghe Hùng kể chuyện. Nụ cười rạng rỡ của Linh như ánh nắng, khiến lòng cậu cũng cảm thấy ấm áp lạ thường. Cậu nhận ra mình thích nhìn cô cười, thích cái cách đôi mắt to tròn của cô lấp lánh niềm vui.
Trong lúc đang chăm chú nghe Hùng kể một câu chuyện cười, Linh vô tình làm rơi chiếc bút chì xuống dưới gầm bàn. “Ôi, chiếc bút của mình!” Cô nàng khẽ kêu lên, rồi cúi người xuống để tìm. Mái tóc dài đen óng ả của cô rũ xuống, che khuất cả khuôn mặt, và một vài sợi tóc con vướng víu vào má cô.
Long, đang ngồi cạnh, theo phản xạ tự nhiên, đưa tay ra. Những ngón tay thon dài của cậu nhẹ nhàng vén lọn tóc vướng víu ra khỏi khuôn mặt Linh, đặt gọn gàng sau vành tai cô. Hành động đó diễn ra một cách vô thức, tự nhiên đến nỗi chính cậu cũng không kịp suy nghĩ. Bàn tay cậu khẽ chạm vào làn da mềm mại ở mang tai cô, một cảm giác ấm nóng lan truyền.
Ngọc Linh ngẩng đầu lên, chiếc bút đã nằm gọn trong tay cô. Cô nàng bất ngờ khi bắt gặp ánh mắt của Long đang nhìn mình, và bàn tay cậu vẫn còn lơ lửng gần mặt cô. Một dòng điện mạnh hơn cả lần chạm tay ở thư viện chạy dọc khắp cơ thể cô. Gương mặt cô nàng đỏ bừng lên, lan đến tận mang tai, nóng ran. Tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Long cũng khẽ giật mình khi Linh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt bối rối của cậu. Cậu vội vàng rụt tay lại, nhưng không kịp. “Cậu... để tóc thế này dễ vướng.” Cậu nói, giọng hơi ngượng ngùng, cố gắng che giấu sự lúng túng của mình. Cậu cảm thấy hai tai mình cũng hơi nóng lên.
Linh không nói nên lời. Cô nàng chỉ biết nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bối rối, e thẹn, nhưng cũng đầy ngọt ngào. “À... cảm ơn cậu.” Cô nàng lí nhí đáp lại, rồi vội vàng cúi xuống nhìn chiếc bút trong tay, như để che giấu sự ngượng ngùng đang bao trùm lấy mình. Cô cảm thấy cả thế giới xung quanh như ngừng lại, chỉ còn lại khoảnh khắc vừa rồi, ánh mắt của Long, và cảm giác tay cậu chạm vào tóc mình.
Hùng và Mai, nãy giờ vẫn đang trò chuyện rôm rả, cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Hùng khẽ ho một tiếng, rồi lại nhanh chóng quay sang chọc ghẹo Lan. Còn Mai, cô nàng chỉ khẽ nháy mắt với Lan, một nụ cười ẩn ý hiện rõ trên môi. “Cậu thấy không?” Mai thì thầm đủ nghe với Lan, ánh mắt lấp lánh vẻ trêu chọc. Lan cũng chỉ khẽ gật đầu, môi nhếch lên thành một nụ cười kín đáo. Cả hai đều biết, những hành động vô thức và tinh tế ấy chính là dấu hiệu rõ ràng nhất cho một thứ tình cảm đang dần chớm nở.
Long cảm thấy một sự bối rối dễ chịu. Cậu biết hành động vừa rồi của mình là vô thức, nhưng nó cũng bộc lộ một điều gì đó sâu thẳm trong lòng cậu, một sự quan tâm đặc biệt dành cho Linh mà cậu chưa từng dành cho bất kỳ ai khác. Cậu nhận ra, mình không chỉ muốn bảo vệ cô khỏi những lời đồn thổi, mà còn muốn chăm sóc cô, muốn thấy cô luôn vui vẻ.
Ngọc Linh vẫn còn cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Cô nàng biết, Long không chỉ xem cô là một người bạn. Hành động vừa rồi, dù nhỏ, nhưng lại là một lời khẳng định không lời cho cảm xúc của cậu. Cô nàng cảm thấy hạnh phúc, một niềm hạnh phúc giản dị mà ngọt ngào, như ly sữa tươi trân châu đường đen mà cô đang nhấp từng ngụm nhỏ.
Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và lãng mạn, nhưng đôi khi, những con sóng ấy cũng có thể cuốn đi những hạt cát nhỏ, hay mang theo những điều không mong muốn. Nhưng giờ đây, những con sóng tình cảm giữa Long và Linh đã không còn mơ hồ nữa. Chúng đang dâng lên, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến một khoảnh khắc tinh tế, đánh dấu sự phát triển của một tình cảm chớm nở. Cả hai đều mang trong lòng một cảm giác khó tả, nhẹ nhõm nhưng cũng đầy bối rối về những cảm xúc mới chớm. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi tình yêu và tình bạn sẽ được thử thách và lớn lên cùng thời gian.