Rực rỡ thanh xuân
Chương 295

Nảy Lửa Thảo Luận: Đối Thủ Mới

4233 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự tự tin, kiến thức vượt trội và khả năng tư duy sắc bén của Phạm Thùy Chi trong một buổi thảo luận nhóm.,Khiến Long và Linh nhận ra Phạm Thùy Chi không chỉ là một học sinh giỏi mà còn là một đối thủ học thuật đáng gờm, gây áp lực trực tiếp lên vị trí của họ.,Làm sâu sắc thêm áp lực học tập và cạnh tranh trong giai đoạn đầu năm học lớp 12 (thực tế là lớp phụ đạo hè, chuẩn bị cho lớp 12).,Thúc đẩy phản ứng nội tâm của Linh từ lo lắng sang quyết tâm mạnh mẽ hơn, củng cố sự đồng hành của Long.,Tiếp tục gieo mầm cho xung đột cạnh tranh học tập gay gắt, là một trong những yếu tố chính của Arc 5.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phạm Thùy Chi, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Quang Hải
Mood: Tense, competitive, reflective, determined, supportive
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng chìm hẳn xuống biển, để lại một vệt màu tím hồng lãng mạn trên nền trời. Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của màn đêm sắp xuống, nhưng tình yêu và sự đồng hành của Long và Linh lại là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn họ. Cuộc đua đã bắt đầu, những thử thách vẫn còn ở phía trước. Nhưng giờ đây, Linh không còn sợ hãi. Cô bé biết mình có Long bên cạnh, có tình yêu làm điểm tựa, và quan trọng hơn cả, cô bé đã tìm thấy lại ngọn lửa quyết tâm trong chính bản thân mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, cùng nhau tìm ra con đường để những ước mơ bay cao. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa và dịu êm, nhưng tình yêu của Long và Linh lại như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn. Cậu ấy siết nhẹ vòng tay, và Linh cũng siết chặt lấy cậu ấy, một lần nữa khẳng định rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của thanh xuân mình.

***

Vài ngày sau, cái cảm giác kiên định sau buổi chiều hoàng hôn hôm ấy vẫn còn vẹn nguyên trong lòng Linh, thôi thúc cô bé nỗ lực hơn. Nhưng đôi khi, thực tế phũ phàng lại đến nhanh hơn những gì người ta tưởng tượng. Trong buổi chiều oi ả của mùa hè, khi ánh nắng vẫn còn vương vấn chút gay gắt qua những ô cửa sổ lớn, nhóm học sinh ưu tú của trường Ánh Dương đã tề tựu tại phòng thí nghiệm chuyên biệt. Không khí bên ngoài dù nóng bức, nhưng bên trong căn phòng với hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất lại mát mẻ đến lạ, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự căng thẳng đang dần dâng cao.

Căn phòng thí nghiệm rộng rãi, được thiết kế hiện đại với những dãy bàn dài bằng thép không gỉ sáng bóng, xếp ngay ngắn thành hình chữ U. Mỗi vị trí ngồi đều được trang bị bồn rửa, vòi nước và ổ điện, sẵn sàng cho những thí nghiệm phức tạp nhất. Phía cuối phòng, những chiếc tủ đựng hóa chất và dụng cụ thủy tinh được xếp gọn gàng, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang trắng xóa từ trần nhà. Trên bảng viết lớn, những công thức hóa học và sơ đồ phức tạp đã được thầy Trần Quang Hải ghi sẵn, chờ đợi những bộ óc trẻ khám phá. Mùi hóa chất đặc trưng, thoang thoảng mùi cồn, mùi axit nhẹ, và đôi khi là một chút mùi clo khử trùng, len lỏi trong không khí, tạo nên một bầu không khí học thuật nghiêm túc, pha lẫn chút bí ẩn. Tiếng lạch cạch của những dụng cụ thủy tinh, tiếng bút chì miệt mài ghi chép trên giấy, cùng với tiếng quạt thông gió rì rì, là những âm thanh chủ đạo trong căn phòng.

Thầy Trần Quang Hải, với gương mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, chiếc kính cận dày cộp được đẩy lên sống mũi, đứng cạnh bảng trắng. Ánh mắt thầy lướt qua từng học sinh, dừng lại ở nhóm của Long, Linh, Chi, Hùng, Mai và Lan đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn. Trên bàn, những quyển sách tham khảo dày cộp, tài liệu in ấn và máy tính xách tay được bật sẵn, hiển thị các biểu đồ phức tạp.

"Được rồi, các em đã có mười lăm phút chuẩn bị," giọng thầy Hải trầm ấm, rõ ràng vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Bây giờ, ai muốn bắt đầu trình bày quan điểm của nhóm mình về vấn đề năng lượng tái tạo và tác động của nó đến môi trường biển Hạ Long? Nhớ là phải có số liệu và lập luận khoa học chặt chẽ nhé."

Long ngồi cạnh Linh, ánh mắt cậu ấy lướt qua đề bài một lần nữa. Đây là một vấn đề khoa học phức tạp, đòi hỏi không chỉ kiến thức vật lý, hóa học mà còn cả khả năng phân tích kinh tế, xã hội và tư duy phản biện. Cậu ấy cảm nhận được sự căng thẳng nhẹ từ Linh bên cạnh. Cô bé khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt to tròn lướt nhanh trên các ghi chú của mình.

Gần như ngay lập tức, một cánh tay giơ lên đầy tự tin. Đó là Phạm Thùy Chi. Cô ấy ngồi đối diện với Linh, ánh mắt sắc sảo và nụ cười nhẹ trên môi. Phong thái tự tin của cô ấy gần như đã trở thành thương hiệu.

"Em xin phép được bắt đầu, thưa thầy," giọng Chi rõ ràng, dứt khoát, không một chút ngập ngừng. Cô ấy đứng dậy, dáng người thanh thoát, nhẹ nhàng bước đến gần bảng viết. Cô ấy cầm lấy cây bút dạ, nét chữ nhanh, gọn và mạch lạc. "Theo em, vấn đề cốt lõi ở đây nằm ở việc cân bằng giữa nhu cầu phát triển kinh tế, đặc biệt là du lịch và công nghiệp ở một thành phố biển như Hạ Long, với việc bảo tồn hệ sinh thái biển vô cùng nhạy cảm. Chúng ta cần xem xét các nguồn năng lượng tái tạo như điện gió ngoài khơi, điện mặt trời nổi, và thậm chí là năng lượng sóng, nhưng cần phải có những đánh giá tác động môi trường (EIA) cực kỳ chi tiết."

Long chăm chú lắng nghe. Cậu ấy nhận thấy Chi không chỉ nói suông. Cô ấy trình bày một cách logic, đưa ra các ví dụ cụ thể về dự án điện gió ở Đan Mạch, điện mặt trời nổi ở Nhật Bản, rồi phân tích ưu nhược điểm của từng loại hình khi áp dụng vào điều kiện tự nhiên của Hạ Long. Cô ấy còn đưa ra những số liệu về mật độ sinh vật biển, dòng hải lưu, và thậm chí là cả những tác động tiềm ẩn đến cảnh quan du lịch. Cách cô ấy lập luận sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm, không thừa một lời nào, khiến cả phòng phải nín thở lắng nghe.

Linh ngồi bên cạnh Long, lúc đầu cô bé còn cố gắng tập trung ghi chép, nhưng dần dần, nét mặt cô bé trở nên căng thẳng. Đôi mắt to tròn mở to hơn, hàng lông mày khẽ chau lại. Cô bé cảm thấy như một lớp sương mù dày đặc đang bao phủ tâm trí mình. Những kiến thức mà Chi đang trình bày không phải là cô bé không biết, nhưng cách Chi xâu chuỗi chúng lại với nhau, cách cô ấy dự đoán các vấn đề và đưa ra giải pháp, lại ở một cấp độ khác hẳn. Nó thực sự rất sâu sắc và toàn diện.

*Cô ấy... thực sự rất giỏi. Cách phân tích vấn đề đi thẳng vào trọng tâm, không thừa một lời nào,* Linh thầm nghĩ, cảm giác bất an lại len lỏi trong lòng. Mặc dù đã tự hứa sẽ cố gắng hết sức mình, nhưng đứng trước một đối thủ mạnh như vậy, Linh vẫn không khỏi cảm thấy mình bị chới với.

Long khẽ liếc nhìn Linh. Cậu ấy hiểu cảm giác của cô bé lúc này. Cậu ấy cũng đang ngạc nhiên trước sự thể hiện của Chi. *Không chỉ thông minh, cô ấy còn có khả năng trình bày và thuyết phục người khác rất tốt. Linh sẽ phải cố gắng rất nhiều,* Long suy nghĩ. Cậu ấy cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai Linh, và cậu ấy tự nhủ mình phải là điểm tựa vững chắc nhất cho cô. Long siết nhẹ bàn tay Linh dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như muốn truyền đi sức mạnh và sự trấn an. Linh khẽ giật mình, rồi quay sang nhìn Long. Ánh mắt cậu ấy đầy thấu hiểu và động viên, khiến nỗi bất an trong lòng cô bé vơi đi phần nào.

Thầy Hải gật gù liên tục, trên môi nở nụ cười hài lòng. "Rất tốt, Phạm Thùy Chi! Phần trình bày của em rất có chiều sâu và logic. Em đã nắm rất rõ vấn đề và đưa ra những góc nhìn mới mẻ. Đặc biệt là phần phân tích về các loại năng lượng sóng và thủy triều, rất ít học sinh nghĩ đến."

Chi mỉm cười nhẹ, khiêm tốn đáp lời thầy rồi trở về chỗ ngồi. Vừa lúc đó, Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, không giấu nổi vẻ thán phục. Cậu ấy khẽ huých tay Lan ngồi cạnh.

"Wow, Chi 'phá đảo' luôn rồi!" Hùng thì thầm, giọng đầy kinh ngạc. "Thiệt chứ, cô ấy học giỏi gì đâu mà ghê vậy! Như máy tính luôn ấy!"

Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn và đôi mắt tinh nhanh, gật đầu lia lịa. "Đúng đó, tớ còn không kịp hiểu hết mấy cái khái niệm cô ấy nói nữa. Nhiều thuật ngữ chuyên ngành quá."

Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, đeo kính cận và vẻ mặt trầm tĩnh, nghe thấy lời Hùng và Lan, khẽ xoay người về phía Linh. Cô bé tinh tế nhận ra sự căng thẳng trên gương mặt Linh.

"Linh, cậu ổn chứ?" Mai nhẹ nhàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm. "Nét mặt cậu có vẻ căng thẳng."

Linh khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. "Tớ ổn, Mai à. Chỉ là... có chút choáng váng thôi." Cô bé không muốn bộc lộ sự lo lắng của mình quá rõ ràng, nhưng thực sự, cái cảm giác bị "lấn át" này khiến cô bé khó chịu hơn bao giờ hết. Cô bé đã nghĩ rằng mình đã chuẩn bị rất kỹ, đã tìm hiểu rất nhiều, nhưng dường như, Chi đã vượt xa những gì cô bé có thể tưởng tượng. Long ngồi cạnh cô bé, vẫn siết nhẹ bàn tay cô bé, như một lời động viên thầm lặng.

Buổi thảo luận tiếp tục với phần trình bày của các nhóm khác, nhưng không khí trong phòng dường như đã bị Chi "thống trị" ngay từ đầu. Mỗi khi có một ý kiến được đưa ra, Chi đều có thể bổ sung, phản biện một cách sắc sảo, khiến cả thầy Hải cũng phải ngợi khen không ngớt. Cô ấy không chỉ giỏi về kiến thức, mà còn có khả năng tư duy phản biện và giao tiếp tuyệt vời. Linh nhận ra rằng, đây không chỉ là một đối thủ bình thường. Đây là một "ngọn núi" thực sự mà cô bé phải vượt qua. Áp lực năm cuối cấp, áp lực từ gia đình và bạn bè, giờ đây lại càng nhân lên gấp bội bởi sự xuất hiện của Phạm Thùy Chi. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Long vẫn ở bên cạnh, ánh mắt đầy kiên định. Cô bé biết mình không thể gục ngã. Cô bé phải chiến đấu.

***

Sau buổi học phụ đạo căng thẳng, nhóm bạn quyết định ghé quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc để giải tỏa. Quán nằm ở một góc phố yên tĩnh, mặt tiền tươi sáng với những chậu cây xanh nhỏ xinh xắn và tranh tường vẽ những chòm sao lấp lánh. Nội thất bên trong được trang trí bằng gam màu pastel nhẹ nhàng, với những chiếc bàn ghế nhỏ gọn và cả khu vực ngồi bệt ấm cúng, tạo cảm giác thân thiện và thoải mái. Tiếng trò chuyện rôm rả của các bạn trẻ, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động, và tiếng máy pha chế đồ uống xì xèo đã tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp, trẻ trung. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu, đường đen và sữa, lan tỏa khắp không gian, mời gọi mọi giác quan. Bên ngoài, nắng nóng mùa hè vẫn còn gay gắt, nhưng bên trong quán, hơi lạnh từ điều hòa lại mang đến sự dễ chịu.

Nhóm Long, Linh, Hùng, Mai và Lan chọn một chiếc bàn lớn gần cửa sổ. Mỗi người một ly trà sữa với đủ màu sắc bắt mắt. Hùng, như thường lệ, vẫn là người tạo không khí bằng những câu chuyện hài hước và những trò đùa. Tuy nhiên, hôm nay, không khí trong nhóm có chút trầm lắng hơn thường lệ, dù Hùng đã cố gắng hết sức. Cậu ấy vẫn giữ khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp lại khi cười, nhưng rõ ràng, sự xuất sắc của Chi trong buổi học vừa rồi đã để lại một ấn tượng sâu sắc cho tất cả mọi người.

"Thiệt chứ, Chi học giỏi gì đâu mà ghê vậy!" Hùng lắc đầu, nhấp một ngụm trà sữa trân châu đường đen mát lạnh. "Cứ như là cô ấy có một cái bộ não siêu máy tính cài đặt sẵn vậy á! Kiến thức gì cũng biết, phân tích gì cũng chuẩn!"

Lan gật gù đồng tình, cô bé đang khuấy đều ly trà sữa khoai môn của mình. "Đúng đó, tớ còn không kịp hiểu hết mấy cái khái niệm cô ấy nói nữa là. Thầy Hải hỏi đâu cô ấy trả lời đó, còn đưa ra đủ thứ ví dụ quốc tế nữa chứ!"

Mai, với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy, đẩy nhẹ gọng kính. "Nhưng mà phải công nhận, cô ấy trình bày rất rõ ràng và thuyết phục. Không trách thầy Hải lại khen ngợi như vậy. Cách cô ấy dùng từ, cách cô ấy sắp xếp ý tưởng đều rất chuyên nghiệp." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại có sức nặng, khiến mọi người phải suy nghĩ.

Linh ngồi đối diện với Long, tay cô bé cầm ly trà sữa matcha, nhưng không khuấy. Ánh mắt cô bé vẫn còn đượm vẻ suy tư, pha lẫn chút lo lắng. Nghe các bạn bàn tán về Chi, cô bé lại càng cảm thấy áp lực. Cô bé thở dài một tiếng, đôi vai khẽ rũ xuống.

"Tớ hiểu rồi," Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ hơn bình thường. "Cảm giác như mình phải chạy nước rút ngay từ bây giờ vậy. Không chỉ là năm cuối cấp, mà còn là... một cuộc đua thực sự."

Long ngồi cạnh Linh, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe. Cậu ấy thấy rõ sự mệt mỏi và lo lắng trong ánh mắt cô bé. Cậu ấy nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên vai Linh, một cái vỗ nhẹ đầy thấu hiểu và động viên. Bàn tay Long ấm áp, vững chãi, như muốn truyền đi sức mạnh.

"Đừng lo, chúng ta sẽ cùng nhau chạy," Long nói, giọng trầm ấm, kiên định. Cậu ấy nhìn sâu vào đôi mắt Linh, ánh mắt đầy tin tưởng. "Cậu không đơn độc đâu, Linh à."

Linh ngước lên nhìn Long, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cậu ấy. Lời nói của Long như một luồng gió mát lành xua tan đi phần nào những đám mây u ám trong lòng cô bé. Cô bé khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn còn chút gượng gạo. Hùng và Lan nhìn nhau, rồi lại nhìn Long và Linh. Họ hiểu rằng, trong cuộc đua này, Long chính là chỗ dựa vững chắc nhất cho Linh.

"Thôi nào, đừng có căng thẳng quá!" Hùng cố gắng pha trò, phá vỡ bầu không khí có chút nặng nề. "Dù sao thì chúng ta cũng là một team mà. Chi giỏi thì mình học hỏi, mình chưa giỏi thì mình cố gắng. Quan trọng là không bỏ cuộc, đúng không?"

Lan gật đầu. "Hùng nói đúng đó, Linh. Cậu đã giỏi lắm rồi mà. Vẫn là nhất lớp, nhất khối chứ bộ."

Mai cũng khẽ mỉm cười. "Tớ nghĩ Chi sẽ là một động lực tốt cho tất cả chúng ta. Có cạnh tranh thì mới có tiến bộ, đúng không?"

Linh lắng nghe lời các bạn, lòng cô bé dần nhẹ nhõm hơn một chút. Cô bé biết các bạn đang cố gắng an ủi và động viên mình. Nỗi lo lắng về Chi vẫn còn đó, nhưng không còn khiến cô bé cảm thấy lạc lõng. Cô bé có Long, có nhóm bạn thân thiết luôn ở bên cạnh. Ánh mắt cô bé dần trở nên kiên định hơn. Long vẫn đặt tay trên vai cô bé, như một lời nhắc nhở rằng cậu ấy luôn ở đây. Cô bé khẽ khuấy ly trà sữa, những hạt trân châu mềm mại xoay tròn trong dòng matcha xanh ngọc, tạo nên một vòng xoáy nhỏ. Cô bé biết mình không thể để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy của sự tự ti và lo lắng. Cô bé phải biến áp lực này thành động lực.

***

Khi ánh chiều dần buông, nhuộm đỏ cả một góc trời, Long và Linh sánh bước trên cầu vượt bộ hành. Nơi đây đã trở thành một điểm hẹn quen thuộc của hai người, nơi họ có thể tạm quên đi những ồn ào của phố thị để tìm thấy sự bình yên và chia sẻ những suy nghĩ thật lòng. Cây cầu vượt với kết cấu thép và bê tông vững chãi, có cả bậc thang và đường dốc cho xe lăn, vắt ngang qua dòng xe cộ hối hả phía dưới. Lan can cao, được trang trí bằng những họa tiết đơn giản nhưng tinh tế.

Tiếng xe cộ gầm rú từ xa vọng lên, tạo thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị. Tiếng bước chân của những người qua lại, tiếng gió thổi nhẹ lướt qua tai, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của thành phố biển Hạ Long vào mỗi buổi hoàng hôn. Mùi khói bụi xe cộ thoang thoảng trong không khí, nhưng nhanh chóng bị xua đi bởi làn gió biển mát lành. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, và ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần chìm xuống biển, vẽ nên những vệt màu cam, hồng, tím rực rỡ trên nền trời, đẹp đến nao lòng.

Long và Linh đi bộ chậm rãi, bước chân nhẹ nhàng, đều đặn. Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp từ cậu ấy. Cô bé hít một hơi thật sâu, mùi không khí trên cao thoáng đãng, pha chút vị mặn của biển, giúp tâm hồn cô bé thanh thản hơn.

"Long này," Linh khẽ cất tiếng, giọng cô bé nhỏ nhẹ, mang theo chút suy tư. "Cậu có thấy Chi thật sự rất... đáng gờm không?"

Long khẽ siết nhẹ tay Linh, bàn tay cậu ấy vẫn đang nắm chặt tay cô bé. Cậu ấy nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, tạo ra những dải màu tuyệt đẹp.

"Ừ, tớ thấy," Long đáp, giọng trầm ấm và chân thành. "Cô ấy không chỉ giỏi mà còn rất tự tin, sắc sảo. Cách cô ấy trình bày, cách cô ấy phản biện, tất cả đều rất ấn tượng." Cậu ấy dừng lại một chút, rồi khẽ quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy trìu mến. "Nhưng Linh của tớ cũng vậy mà. Cậu cũng thông minh, cũng kiên cường không kém."

Linh khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo vẫn còn vương trên môi. "Tớ chỉ sợ... tớ không đủ. Áp lực năm cuối cấp đã lớn, giờ lại thêm Chi. Cảm giác như mình đang bị đẩy vào một cuộc đua không ngừng nghỉ vậy. Một cuộc đua mà mình không biết liệu có thể về đích được hay không." Cô bé bộc lộ hết nỗi lòng mình, những lo lắng đã âm ỉ từ khi Chi xuất hiện. Nỗi sợ hãi không phải vì thua kém Chi, mà là sợ hãi không thể hoàn thành kỳ vọng của chính mình, sợ hãi không thể giữ vững vị trí mà mình đã vất vả lắm mới có được. Sợ hãi những cánh cửa đại học mơ ước sẽ khép lại.

Long dừng lại, quay người đối diện với Linh. Ánh hoàng hôn đổ dài trên gương mặt góc cạnh của cậu ấy, làm nổi bật đôi mắt hổ phách sâu thẳm. Cậu ấy đưa hai tay nắm lấy đôi bàn tay mềm mại của Linh, siết nhẹ, như muốn truyền đi tất cả sự tin tưởng và sức mạnh của mình. Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long, xua đi cái lạnh lẽo của nỗi lo lắng. Cậu ấy nhìn sâu vào đôi mắt Linh, từng lời nói đều chậm rãi, rõ ràng, đầy kiên định.

"Linh à, đừng bao giờ nói cậu không đủ," Long nói, giọng cậu ấy trầm ấm, như một bản tình ca dịu dàng giữa những lo toan của tuổi trẻ. "Cậu luôn là người giỏi nhất trong mắt tớ. Tớ biết cậu đã cố gắng như thế nào, và tớ tự hào về tất cả những gì cậu đã làm được." Cậu ấy khẽ vuốt nhẹ ngón tay Linh, cảm nhận được sự mềm mại của làn da cô bé. "Và nhớ không? Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu, cùng cậu học, cùng cậu vượt qua. Cậu không đơn độc đâu. Thanh xuân này là của chúng ta, và chúng ta sẽ cùng nhau viết nên những trang đẹp nhất."

Lời nói của Long như những giọt nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn khô cằn của Linh. Cô bé nhìn vào đôi mắt ấy, thấy sự chân thành, sự thấu hiểu sâu sắc mà cậu ấy dành cho mình. Long không phủ nhận tài năng của Chi, nhưng cậu ấy cũng không để Linh tự ti. Cậu ấy giúp cô nhìn lại giá trị của bản thân, những điều mà cô đã đạt được bằng chính nỗ lực của mình. Cậu ấy đặt niềm tin tuyệt đối vào cô, và niềm tin ấy chính là động lực lớn nhất.

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn gượng gạo. Đôi mắt cô bé không còn vẻ bất an mà thay vào đó là sự kiên định. Cô bé cảm nhận được tình yêu của Long, sự đồng hành của cậu ấy, và đó là tất cả những gì cô bé cần lúc này. Cô bé biết rằng, dù phía trước có khó khăn đến đâu, cô bé cũng sẽ không gục ngã.

"Cảm ơn cậu, Long," Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ nhưng đầy mạnh mẽ. "Cảm ơn cậu vì đã luôn tin tưởng tớ. Tớ sẽ cố gắng hết sức. Tớ không muốn mình bị bỏ lại phía sau."

Long mỉm cười rạng rỡ, nụ cười tỏa nắng của cậu ấy như xua tan đi mọi bóng tối. Cậu ấy khẽ kéo Linh lại gần hơn, để cô bé tựa đầu vào vai mình một lần nữa. Cậu ấy siết chặt tay cô bé. Hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc Linh, mùi hương quen thuộc ấy xoa dịu tâm hồn Long, khiến cậu càng thêm quyết tâm bảo vệ và đồng hành cùng cô.

Họ đứng đó, tựa vào nhau, ngắm nhìn ánh hoàng hôn đang dần chìm hẳn xuống biển, để lại một vệt màu tím hồng lãng mạn trên nền trời. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi mát của màn đêm sắp xuống. Long biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, không chỉ riêng với Linh mà cả với cậu. Sự xuất hiện của Phạm Thùy Chi báo hiệu những cuộc đối đầu học thuật trực tiếp và gay cấn hơn trong các kỳ kiểm tra, bài tập lớn và cuộc thi. Quyết tâm của Linh sẽ được thử thách, và cô bé sẽ phải nỗ lực rất nhiều để duy trì vị thế của mình. Nhưng cậu tin, mối quan hệ của họ sẽ được củng cố thông qua việc cùng nhau đối mặt với áp lực và thách thức từ bên ngoài.

Cậu ấy siết nhẹ vòng tay, và Linh cũng siết chặt lấy cậu ấy, một lần nữa khẳng định rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của thanh xuân mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến hành trình của họ, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ