Rực rỡ thanh xuân
Chương 294

Sức Ép Từ Vị Trí Mới

4809 từ
Mục tiêu: Phạm Thùy Chi nhanh chóng khẳng định vị thế học thuật nổi bật của mình trong lớp học phụ đạo hè, gây ấn tượng mạnh với giáo viên và các học sinh khác.,Làm nổi bật sự cạnh tranh học thuật gay gắt mà Chi mang lại, khiến Long và Linh cảm thấy bị thách thức rõ rệt.,Khắc họa phản ứng nội tâm của Ngọc Linh, từ lo lắng đến quyết tâm đối mặt với đối thủ mới.,Cho thấy sự quan sát tinh tế và hỗ trợ thầm lặng của Long dành cho Linh khi cô đối mặt với áp lực.,Tiếp tục gieo mầm cho xung đột học tập chính của Arc 5, chuẩn bị cho những thử thách trong năm học lớp 12.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phạm Thùy Chi, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Lan Anh, Trần Quang Hải
Mood: Tense, competitive, reflective, determined, supportive
Kết chương: [object Object]

Gió đêm Hạ Long vẫn vương vít trên mái tóc Linh, mang theo chút hương mặn mòi của biển và sự mát lành của những ngày cuối hạ. Lời hứa của Long, như một phao cứu sinh giữa biển khơi bão tố trong lòng cô, bám víu và mang lại chút bình yên. Linh tựa đầu vào bờ vai vững chãi của cậu ấy, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ qua lớp áo đồng phục, như một lời khẳng định không lời về sự hiện diện và tin tưởng không lay chuyển. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những vì sao lấp lánh như những đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm hy vọng. Nỗi lo lắng về Thùy Chi, về áp lực cạnh tranh, vẫn còn đó, nhưng không còn quá đè nặng. Bởi vì, họ biết, họ không đơn độc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, cùng nhau tìm ra con đường để những ước mơ bay cao. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa và dịu êm, nhưng tình yêu của Long và Linh lại như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn. Long siết nhẹ vòng tay, và Linh cũng siết chặt lấy cậu ấy, một lần nữa khẳng định rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của thanh xuân mình.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong thứ ánh nắng sớm mai vàng rực rỡ, chiếu xiên qua những tán cây cổ thụ trong sân trường, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch sạch sẽ. Tiếng chuông reo vang vọng khắp các hành lang, báo hiệu tiết học đầu tiên đã bắt đầu. Lớp 12A1, nơi tập trung những học sinh ưu tú nhất của khối, luôn mang một bầu không khí căng thẳng hơn hẳn các lớp khác, đặc biệt là khi thầy Trần Quang Hải, giáo viên Toán/Lý nổi tiếng khó tính nhưng cực kỳ tâm huyết, bước vào.

Thầy Hải, với gương mặt phúc hậu được che khuất một phần bởi cặp kính lão và mái tóc đã điểm bạc, chậm rãi bước lên bục giảng. Ánh mắt thầy quét một lượt quanh lớp, dừng lại vài giây ở Thùy Chi rồi mới bắt đầu bài giảng. Trên bảng đen, một bài toán tổ hợp khó nhằn, những con số và ký hiệu khô khan nhưng lại là nỗi ám ảnh của bao thế hệ học sinh chuyên. Cả lớp im phăng phắc, tiếng bút viết lạo xạo trên giấy, tiếng lật trang sách khẽ khàng, đôi khi bị át bởi tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây ngoài cửa sổ, gợi nhắc về một mùa hè đang dần trôi qua. Mùi phấn bảng nồng nhẹ trong không khí, quyện với mùi giấy sách mới, tạo nên một thứ hương đặc trưng của những năm tháng đèn sách.

Thầy Hải vừa giảng vừa viết, những đường phấn trắng lướt đi thoăn thoắt trên bảng, tạo thành từng dòng công thức phức tạp. "Bài toán này yêu cầu chúng ta phải tư duy theo một hướng khác một chút. Có em nào có ý tưởng gì không?" Thầy đặt phấn xuống, ánh mắt nghiêm nghị nhìn quanh lớp, như đang dò xét xem có ai thực sự theo kịp bài giảng hay không.

Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, vẫn chăm chú lắng nghe, đôi mắt hổ phách lướt nhanh qua từng dòng công thức trên bảng. Cậu ấy không vội vã giơ tay, mà thường dành thời gian để suy nghĩ kỹ càng trước khi đưa ra bất kỳ ý kiến nào. Bên cạnh Long, Linh cũng đang cắm cúi ghi chép, hàng mi cong vút khẽ rung động theo từng chuyển động của bút. Cô bé dường như đang cố gắng hết sức để nắm bắt từng lời giảng của thầy, từng đường nét của công thức. Áp lực vô hình từ bài toán, từ không khí căng thẳng trong lớp, dường như đang đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của cô.

Bỗng, một cánh tay giơ lên dứt khoát. Không ai khác ngoài Phạm Thùy Chi. Cô bé ngồi ở bàn đầu, dáng người thẳng tắp, mái tóc đen óng ả được cột cao gọn gàng, để lộ vầng trán thông minh. Ánh mắt Chi sắc sảo, không hề né tránh ánh nhìn của thầy giáo hay sự chú ý từ cả lớp. Trên môi cô ấy là một nụ cười nhẹ, đầy tự tin.

Thầy Hải khẽ nhíu mày, có vẻ hơi ngạc nhiên khi Chi lại giơ tay nhanh như vậy, dù cô ấy mới chuyển đến và chưa thực sự có thời gian làm quen với nhịp độ của lớp chuyên Toán. "Thùy Chi à? Em có ý tưởng gì sao?"

"Dạ thưa thầy, em nghĩ bài này có thể giải theo phương pháp dùng hàm sinh để đếm số nghiệm nguyên dương của phương trình ạ. Hoặc nếu muốn nhanh hơn, ta có thể áp dụng nguyên lý bao hàm loại trừ và kết hợp với biến đổi nhị thức Newton." Giọng Chi trong trẻo nhưng dứt khoát vang lên, từng lời giải thích, từng bước logic như được sắp đặt sẵn trong bộ não siêu việt của cô ấy. Không chỉ nhanh, mà cách giải còn chứa đựng một sự sáng tạo, một góc nhìn mới mẻ mà ngay cả thầy Hải, một giáo viên kỳ cựu với hàng chục năm kinh nghiệm, cũng phải khẽ nhíu mày ngạc nhiên.

Cả lớp như nín thở. Tiếng bút dừng hẳn. Một vài học sinh há hốc miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Phương pháp mà Chi vừa nói ra không phải là quá xa lạ, nhưng để có thể nghĩ đến nó nhanh chóng và áp dụng linh hoạt như vậy trong một bài toán tổ hợp phức tạp như thế này thì cần một tư duy cực kỳ sắc bén và kiến thức nền tảng vững chắc.

Thầy Hải đặt tay lên cằm, trầm ngâm nhìn Chi. "Rất tốt, Thùy Chi. Em có thể lên bảng trình bày cách giải của mình được không?"

Phạm Thùy Chi khẽ gật đầu, nở một nụ cười tự tin, bước lên bảng với phong thái ung dung, tự tại. Cô ấy cầm viên phấn, bắt đầu viết. Từng dòng công thức, từng bước biến đổi hiện ra rõ ràng, mạch lạc trên bảng đen, không một chút ngập ngừng hay do dự. Cách trình bày của cô ấy cũng rất khoa học, dễ hiểu, dù nội dung thì không hề đơn giản chút nào.

Ngọc Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô bé nắm chặt cây bút trong tay, ngón tay trắng bệch vì lực siết. Ánh mắt cô dán chặt vào bóng lưng của Thùy Chi, vào những dòng chữ đang hiện dần trên bảng. Cảm giác bất an từ tối qua bỗng chốc ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Linh luôn là người đứng đầu, luôn là người được thầy cô và bạn bè ngưỡng mộ vì sự nhanh nhạy và tư duy logic trong các môn tự nhiên. Nhưng giờ đây, trước Thùy Chi, cô bé cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường.

*Cô ấy thật sự rất giỏi...* Linh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy. *Không chỉ kiến thức uyên bác, mà còn cả phong thái tự tin đó nữa. Giống như cô ấy sinh ra để đứng trên bục giảng, để giải quyết những vấn đề khó khăn nhất vậy.* Linh quay sang nhìn Long, ánh mắt tìm kiếm một sự trấn an. Long vẫn đang nhìn Chi trên bảng, nhưng khi cảm nhận được ánh mắt của Linh, cậu ấy khẽ quay sang, ánh mắt hổ phách giao với ánh mắt lo lắng của cô bé. Long khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, như muốn nói "cứ bình tĩnh". Cậu ấy lại liếc nhìn Chi, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhiều ngoài sự đánh giá khách quan. Chi quả thực rất giỏi. Nhưng ánh mắt Long vẫn ưu ái dừng lại ở Linh lâu hơn một chút, một cái nhìn đầy thấu hiểu và quan tâm, như muốn truyền đi một nguồn năng lượng vô hình, giúp cô bé ổn định lại tâm trí.

Thầy Hải gật gù liên tục khi Chi hoàn thành bài giải. "Xuất sắc! Thùy Chi. Cách giải này có tính đột phá, em có vẻ đã nghiên cứu sâu hơn về vấn đề này. Rất ít học sinh có thể đạt đến trình độ này ngay từ đầu năm học." Thầy quay xuống nhìn cả lớp, giọng nói đầy sự ngưỡng mộ. "Các em thấy đó, Thùy Chi đã cho chúng ta thấy một góc nhìn mới mẻ, một tư duy vượt trội. Cách này không chỉ giúp tối ưu hóa thời gian giải bài mà còn mở rộng tầm nhìn về các phương pháp toán học."

Phạm Thùy Chi, sau khi nhận được lời khen từ thầy, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu và nở một nụ cười khiêm tốn. "Dạ, em có đọc thêm một vài tài liệu nâng cao ạ. Em nghĩ cách này sẽ giúp tối ưu hóa thời gian giải bài và áp dụng được cho nhiều dạng bài tương tự hơn." Lời nói của cô ấy không hề kiêu căng, nhưng lại càng khẳng định thêm sự vượt trội của bản thân.

Linh cắn nhẹ môi, cảm giác như có một tảng đá đang đè nặng lên lồng ngực. Cô bé khẽ thở dài, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh về điểm số, mà còn là một cuộc chiến về tinh thần. Cô ấy đã xuất hiện, và cô ấy đang khẳng định vị thế của mình, từng chút một, khiến Linh cảm thấy sự lung lay trong vị trí vốn có của mình. Long nhìn thấy sự dao động trong mắt Linh. Cậu ấy khẽ đặt bàn tay mình lên đầu gối cô bé, bóp nhẹ, một hành động nhỏ nhưng lại mang theo một thông điệp lớn: "Tớ vẫn ở đây, bên cạnh cậu."

***

Tiết học Toán căng thẳng trôi qua, tiếp nối ngay sau đó là tiết Văn của cô Nguyễn Lan Anh. Không khí trong lớp có phần nhẹ nhàng hơn đôi chút, nhưng sự xuất sắc của Thùy Chi vẫn tiếp tục được thể hiện một cách rõ ràng, không kém gì tiết Toán vừa rồi. Cô Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và phong thái trẻ trung, năng động, đang say sưa phân tích một tác phẩm văn học kinh điển của Việt Nam. Tiếng cô giảng bài êm dịu, đôi khi ngân nga, tạo nên một không gian học tập đầy cảm hứng. Mùi phấn bảng đã vơi đi, thay vào đó là mùi thơm dịu nhẹ từ hoa lài đặt trên bàn giáo viên, tạo cảm giác thư thái hơn.

"Vậy theo các em, nhân vật này đại diện cho tầng lớp nào trong xã hội thời bấy giờ? Và thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm qua nhân vật này là gì?" Cô Lan Anh mỉm cười, ánh mắt khuyến khích nhìn quanh lớp.

Lại một lần nữa, Phạm Thùy Chi không ngần ngại giơ tay. Sự chủ động của cô ấy dường như đã trở thành một thói quen, một bản năng. Lần này, không chỉ Long và Linh, mà cả Hùng và Mai cũng chú ý đặc biệt đến Chi. Hùng nghiêng người về phía trước, ánh mắt tò mò. Mai thì đeo kính cận, cố gắng quan sát từng biểu cảm trên gương mặt Chi.

"Mời Thùy Chi." Cô Lan Anh gật đầu, vẻ mặt hài lòng.

Phạm Thùy Chi đứng dậy, dáng người thanh thoát, gương mặt toát lên vẻ thông minh sắc sảo. "Dạ thưa cô, em nghĩ nhân vật này không chỉ đại diện cho tầng lớp nông dân bị áp bức mà còn là biểu tượng cho khát vọng sống, khát vọng tự do của con người trong bối cảnh xã hội đầy biến động. Tác giả đã rất tinh tế khi xây dựng nhân vật với những mâu thuẫn nội tâm sâu sắc, từ đó làm nổi bật lên giá trị nhân đạo và ý nghĩa triết lý về số phận con người." Giọng cô ấy phân tích trôi chảy, lập luận chặt chẽ, dẫn chứng cụ thể từ tác phẩm, không hề vấp váp. Từng câu chữ đều cho thấy sự nghiên cứu kỹ lưỡng và một tư duy phân tích sắc bén, vượt xa một bài phân tích thông thường.

Cô Lan Anh không ngừng gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Tuyệt vời, Thùy Chi! Em đã nắm rất vững kiến thức và có một góc nhìn rất độc đáo, sâu sắc. Cả lớp nên học hỏi tinh thần chủ động tìm tòi và khả năng phân tích của em." Cô ấy nhìn quanh lớp, ý muốn các học sinh khác cũng có thể phát huy tinh thần như vậy.

Hùng, với bản tính tếu táo, không giấu được vẻ thán phục. "Trời ơi, bạn Chi này đúng là... siêu nhân văn luôn! Không chỉ Toán giỏi mà Văn cũng bá đạo thế này thì ai mà đỡ nổi?" Cậu ấy khẽ huých tay Mai, vẻ mặt đầy biểu cảm.

Mai khẽ gật đầu, đẩy gọng kính. "Bạn ấy giỏi thật đấy, Linh nhỉ. Kiểu này Linh phải cố gắng nhiều rồi." Mai nói nhỏ với Linh, giọng điệu có chút lo lắng cho bạn. Ánh mắt Mai nhìn Linh đầy thấu hiểu, vì cô biết Linh luôn là người đặt ra tiêu chuẩn rất cao cho bản thân.

Ngọc Linh nghe thấy lời Mai nói, khẽ cắn nhẹ môi. Tim cô bé đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết Mai không có ý xấu, nhưng lời nói đó lại càng xoáy sâu vào nỗi bất an đang lớn dần trong cô. Linh luôn tự hào về khả năng học đều các môn, đặc biệt là Văn, môn mà cô đã đạt giải Nhất thành phố. Nhưng giờ đây, Thùy Chi xuất hiện, với sự toàn diện đến đáng sợ, dường như đang làm lung lay mọi điểm tựa của Linh.

*Cô ấy không chỉ mạnh về tự nhiên, mà còn cả xã hội nữa.* Linh thầm nghĩ, ánh mắt có chút xa xăm, nhìn ra khung cửa sổ nơi những tán lá xanh rì đang đung đưa theo gió. *Thế mạnh của mình... liệu có còn là thế mạnh nữa không?* Linh cảm thấy áp lực ngày càng lớn hơn. Nó không chỉ là áp lực từ gia đình, thầy cô, mà còn là áp lực từ chính bản thân cô, từ những kỳ vọng mà cô đã đặt ra cho mình.

Long khẽ liếc nhìn Linh. Cậu ấy thấy được sự dao động, sự lo lắng đang hiện rõ trong đôi mắt to tròn của cô bé. Long biết Linh đang cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình, nhưng những biểu hiện nhỏ nhặt vẫn không qua mắt được cậu ấy. Long không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên bàn, nắm hờ bàn tay nhỏ nhắn của Linh dưới gầm bàn. Cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp ấy như một luồng điện xoa dịu, khiến Linh khẽ giật mình nhưng cũng cảm thấy một chút an tâm. Cô bé siết nhẹ lại bàn tay Long, như một lời cảm ơn thầm lặng. Cậu ấy vẫn luôn ở đó, không cần nói nhiều, nhưng luôn hiểu và luôn ủng hộ cô.

Tiết Văn kết thúc, tiếng chuông giải lao vang lên như một sự giải thoát. Cả lớp ồn ào hẳn lên, tiếng xì xào bàn tán về Thùy Chi, về khả năng "không ai sánh kịp" của cô ấy. Linh cố gắng mỉm cười, hòa mình vào không khí chung, nhưng trong lòng cô bé, một ngọn lửa quyết tâm đã bắt đầu nhen nhóm. Ngọn lửa ấy không phải là sự ghen tị, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ để bản thân phải nỗ lực hơn nữa, phải chứng minh rằng mình không dễ dàng bị đánh bại.

***

Giờ ăn trưa tại căn tin trường Ánh Dương luôn là khoảng thời gian ồn ào và náo nhiệt nhất. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vang vọng khắp không gian rộng lớn. Mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ bếp ăn tập thể quyện vào nhau, tạo nên một hỗn hợp mùi vị đặc trưng. Ánh nắng buổi trưa gay gắt chiếu qua những ô cửa kính lớn, làm không khí trong căn tin thêm phần sôi động.

Long, Linh, Hùng và Mai ngồi quây quần tại một chiếc bàn nhỏ ở góc căn tin, nơi ít ồn ào hơn một chút. Trên bàn là những suất cơm nóng hổi, nghi ngút khói. Hùng vẫn giữ bản tính tếu táo, vừa ăn vừa nói không ngừng, kể đủ thứ chuyện phiếm trên trời dưới đất.

"Trời ơi, bạn Chi này đúng là quái vật mà. Hôm nay tớ thấy cậu ấy thể hiện ở cả Toán lẫn Văn, đúng là không thể tin được!" Hùng vừa nhồm nhoàm miếng thịt, vừa nói, ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ thán phục. "Kiểu này chắc Linh phải nhường ngôi 'thủ khoa' rồi, haha. Bạn ấy mà không về thì chắc Linh vẫn vững ngôi vương." Hùng nói đùa, không để ý lắm đến biểu cảm của Linh.

Mai khẽ nhíu mày, đưa tay huých nhẹ vào Hùng. "Hùng nói gì lạ vậy. Linh vẫn luôn rất giỏi mà." Mai quay sang nhìn Linh, ánh mắt thông cảm. Cô bé nhận ra sự im lặng và nét mặt trầm tư của Linh. Linh thường rất hoạt bát và vui vẻ trong giờ ăn trưa, nhưng hôm nay cô bé chỉ gắp đồ ăn một cách vô thức, ánh mắt có chút xa xăm. "Nhưng mà, phải công nhận Chi cũng thật sự ấn tượng. Bạn ấy giỏi toàn diện thật đấy." Mai khẽ thở dài, cảm nhận được áp lực mà Linh đang phải đối mặt.

Linh khẽ ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Không sao đâu, tớ sẽ cố gắng hơn." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng bên trong lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường. Cô không muốn bạn bè phải lo lắng cho mình, càng không muốn bản thân tỏ ra yếu đuối.

Long ngồi bên cạnh Linh, chỉ lắng nghe câu chuyện của mọi người, thỉnh thoảng khẽ gắp một miếng thức ăn ngon vào bát Linh. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt hổ phách của cậu ấy luôn dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô bé. Long biết Linh đang cố gắng che giấu nỗi lo lắng của mình, nhưng cậu ấy cũng cảm nhận được sự bất an đang len lỏi trong tâm hồn cô. Cậu ấy đưa cho Linh một miếng chả lá lốt vừa mới gắp, ánh mắt dịu dàng.

"Cứ là chính mình thôi." Long khẽ nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh một cách rất tự nhiên. Cái chạm nhẹ nhàng, đầy sự tin tưởng ấy như một lời động viên thầm lặng, một liều thuốc an thần cho tâm hồn đang xao động của Linh. Cậu ấy không nói rằng "cố gắng lên", bởi Long biết Linh đã luôn cố gắng hết sức mình. Cậu ấy muốn Linh hiểu rằng, giá trị của cô bé không nằm ở việc phải hơn người khác, mà nằm ở chính bản thân cô, ở sự nỗ lực và tài năng vốn có.

Linh ngước nhìn Long, ánh mắt gặp ánh mắt. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô. Cô khẽ gật đầu, siết nhẹ bàn tay đang đặt trên vai mình. Lời nói của Long không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc. Cô không cần phải so sánh mình với bất kỳ ai, cô chỉ cần là phiên bản tốt nhất của chính mình.

Hùng vẫn tiếp tục câu chuyện phiếm, Mai thì khẽ cười, nhìn Linh với ánh mắt tin tưởng. Long vẫn ngồi đó, yên lặng nhưng đầy vững chãi, như một điểm tựa vững chắc cho Linh. Bầu không khí căng thẳng ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho sự ấm áp của tình bạn. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận được mùi thơm của thức ăn, tiếng ồn ào xung quanh không còn khiến cô khó chịu nữa. Thay vào đó, cô bắt đầu cảm thấy một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy mạnh mẽ hơn trong lòng. Cô sẽ không gục ngã, cô sẽ không bỏ cuộc. Cuộc đua mới chỉ bắt đầu mà thôi.

***

Chiều muộn, ánh hoàng hôn rực rỡ bắt đầu buông mình xuống thành phố Hạ Long, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những tia nắng cuối ngày vàng cam rực rỡ, chiếu rọi lên cây cầu vượt bộ hành, nơi Long và Linh đang cùng nhau bước đi sau một ngày học tập căng thẳng. Gió nhẹ thổi lồng lộng trên cầu, mang theo hơi thở mát lành của biển cả, quyện với chút khói bụi xe cộ từ phía dưới đường, nhưng không khí vẫn trong lành và dễ chịu. Tiếng xe cộ gầm rú từ xa, tiếng còi xe bíp bíp, tất cả hòa vào nhau tạo nên bản giao hưởng đặc trưng của một thành phố biển đang vào giờ tan tầm.

Linh bước đi chậm rãi, bàn tay nhỏ bé của cô bé đan chặt vào bàn tay ấm áp của Long. Ánh mắt cô nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống biển, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ. Nét mặt cô không còn vẻ tươi tắn, hoạt bát thường ngày, mà thay vào đó là sự trầm tư, đôi khi xen lẫn một chút lo lắng.

"Long này," Linh khẽ gọi, giọng cô bé nhỏ nhẹ, như một tiếng thở dài. "Tớ... tớ thấy hơi lo. Chi giỏi quá. Cô ấy không chỉ giỏi Toán, Lý mà cả Văn, tiếng Anh cũng rất xuất sắc. Tớ sợ mình không theo kịp, sợ không đạt được mục tiêu nữa." Nỗi bất an từ hôm qua, sau một ngày chứng kiến sự xuất sắc toàn diện của Thùy Chi, giờ đây đã trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Linh không còn giữ được vẻ ngoài lạc quan thường thấy, cô bộc lộ hết những cảm xúc thật của mình trước Long. Cô bé sợ hãi việc mất đi vị trí của mình, sợ hãi không thể hoàn thành những kỳ vọng mà mọi người, và chính bản thân cô, đã đặt ra.

Long dừng lại, nhẹ nhàng quay người đối diện với Linh. Ánh hoàng hôn đổ dài trên gương mặt cậu ấy, làm nổi bật đường nét góc cạnh và đôi mắt hổ phách sâu thẳm. Cậu ấy dùng tay còn lại khẽ vuốt mái tóc dài mềm mại của Linh, động tác dịu dàng và đầy yêu thương. Cậu ấy nhìn sâu vào đôi mắt to tròn đang chất chứa nỗi lo của cô bé, giọng nói trầm ấm, đầy kiên định.

"Em luôn là Linh của anh," Long nói, lời nói cậu ấy như một bản tình ca dịu dàng giữa những lo toan của tuổi trẻ. "Là cô gái thông minh và kiên cường nhất mà anh biết. Cậu đã đạt giải Nhất thành phố môn Văn, điểm tổng kết luôn đứng đầu khối, và đã làm được rất nhiều điều tuyệt vời khác nữa. Em đã cố gắng rất nhiều, và anh luôn tự hào về điều đó." Cậu ấy khẽ siết chặt bàn tay Linh, như muốn truyền đi tất cả sức mạnh và niềm tin của mình. "Áp lực là có thật, nhưng nó cũng là động lực. Em không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là phiên bản tốt nhất của chính mình. Anh tin em sẽ làm được."

Linh lắng nghe từng lời Long nói, những lời nói ấy như những giọt nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn khô cằn của cô bé. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự thấu hiểu sâu sắc từ cậu ấy. Long không phủ nhận tài năng của Chi, nhưng cậu ấy cũng không để Linh tự ti. Cậu ấy giúp cô nhìn lại giá trị của bản thân mình, những điều mà cô đã đạt được bằng chính nỗ lực của mình.

"Nhưng..." Linh vẫn còn chút ngập ngừng, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời xa xăm. Cô bé sợ hãi không phải vì thua kém người khác, mà sợ hãi không đạt được mục tiêu mà mình đã đặt ra.

Long khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp và trấn an. "Không có nhưng nhị gì cả. Thanh xuân này là của chúng ta, Linh à. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách. Anh sẽ luôn ở đây, cùng em vượt qua mọi thứ." Cậu ấy kéo Linh lại gần hơn, để cô bé tựa đầu vào vai mình. Hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc Linh, mùi hương quen thuộc ấy xoa dịu tâm hồn Long, khiến cậu càng thêm quyết tâm bảo vệ và đồng hành cùng cô.

Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai ấy. Nỗi lo lắng về Thùy Chi, về áp lực thi cử vẫn còn đó, nhưng không còn khiến cô bé chìm đắm trong sự tuyệt vọng. Thay vào đó, một ngọn lửa mới, một ngọn lửa của sự kiên cường và quyết tâm, đã bùng cháy mạnh mẽ trong lòng cô. Cô ngước nhìn ánh hoàng hôn đang dần tắt, ánh mắt không còn vẻ bất an mà thay vào đó là sự kiên định.

"Đúng vậy." Linh khẽ nói, giọng cô bé đầy mạnh mẽ và dứt khoát. Cô siết chặt bàn tay Long, như muốn khẳng định lời thề của mình. "Tớ sẽ không bỏ cuộc. Tớ sẽ cố gắng hết sức mình. Cậu nói đúng, tớ không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là phiên bản tốt nhất của chính mình."

Họ cùng bước đi chậm rãi trên cây cầu vượt, bóng đổ dài trên mặt cầu, in hình hai người thanh xuân đang nắm tay nhau bước về phía trước. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng chìm hẳn xuống biển, để lại một vệt màu tím hồng lãng mạn trên nền trời. Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của màn đêm sắp xuống, nhưng tình yêu và sự đồng hành của Long và Linh lại là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn họ. Cuộc đua đã bắt đầu, những thử thách vẫn còn ở phía trước. Nhưng giờ đây, Linh không còn sợ hãi. Cô bé biết mình có Long bên cạnh, có tình yêu làm điểm tựa, và quan trọng hơn cả, cô bé đã tìm thấy lại ngọn lửa quyết tâm trong chính bản thân mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, cùng nhau tìm ra con đường để những ước mơ bay cao. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa và dịu êm, nhưng tình yêu của Long và Linh lại như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn. Cậu ấy siết nhẹ vòng tay, và Linh cũng siết chặt lấy cậu ấy, một lần nữa khẳng định rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của thanh xuân mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ