Khi Long và Linh bước ra khỏi Thư viện Thành phố, bóng đêm đã buông lơi, nhuộm tím cả một vùng trời Hạ Long. Gió biển thổi nhẹ mang theo hơi lạnh se se cuối buổi chiều, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa ấm áp của quyết tâm và tình yêu vẫn bừng cháy. Bàn tay siết chặt của Long truyền cho Linh một nguồn năng lượng diệu kỳ, xua tan đi mọi lo lắng và củng cố thêm niềm tin vào chính mình. Cô bé tin rằng, với sự đồng hành của Long, không gì là không thể. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế mà cuốn đi, mang theo những ước mơ và hoài bão, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy bất ngờ. Nhưng họ đâu biết rằng, ngay cả những con sóng êm đềm nhất cũng có thể ẩn chứa những dòng chảy ngầm mạnh mẽ, sẵn sàng tạo nên những cơn địa chấn bất ngờ.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí đặc quánh của sự chờ đợi và căng thẳng. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính lớp học, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch hoa cũ kỹ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nôn nao đang lan tỏa khắp các hành lang. Hôm nay là ngày trả bài kiểm tra giữa kỳ đầu tiên của năm học lớp 12, một cột mốc quan trọng đánh dấu sự khởi đầu của chặng đua gay gắt nhất. Tiếng chuông báo hiệu vào lớp reo vang, dứt khoát và khô khan, như một lời nhắc nhở rằng mọi cuộc vui đã kết thúc, nhường chỗ cho sự tập trung tuyệt đối.
Lớp 12A1, nơi tập trung những gương mặt ưu tú nhất của khối, cũng không ngoại lệ. Từng học sinh ngồi thẳng lưng trên ghế, ánh mắt dán chặt vào cửa lớp, chờ đợi cô Nguyễn Lan Anh bước vào. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng bút viết sột soạt của vài bạn đang tranh thủ ôn lại công thức cuối cùng, và tiếng lật sách khẽ khàng như muốn níu kéo thêm chút thời gian. Mùi phấn bảng nồng nồng hòa lẫn với mùi giấy sách mới, phảng phất đâu đó là mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin bên dưới, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc của môi trường học đường.
Long và Linh ngồi cạnh nhau ở dãy bàn thứ ba, gần cửa sổ. Linh, với mái tóc đen dài óng ả được buộc cao gọn gàng, vẻ mặt xinh đẹp vẫn lộ rõ nét lo lắng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé không ngừng liếc nhìn Long, tìm kiếm sự trấn an. Long, cao ráo và điển trai trong bộ đồng phục chỉnh tề, bờ vai rộng vững chãi, khẽ siết nhẹ tay Linh dưới gầm bàn. Ánh mắt cậu ấy sâu thẳm, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng sâu bên trong, Long cũng cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng. Cậu biết, kỳ kiểm tra này không chỉ là một bài đánh giá kiến thức đơn thuần, mà còn là lời khẳng định cho vị thế của họ, đặc biệt sau buổi thảo luận với Phạm Thùy Chi.
Ở phía cuối lớp, cách đó vài hàng ghế, Phạm Thùy Chi đang ngồi. Mái tóc cắt ngắn cá tính, đôi mắt sắc sảo lướt qua một lượt các bạn cùng lớp rồi dừng lại ở Long và Linh. Khuôn mặt cô ấy điềm nhiên, không một chút biểu cảm lo lắng hay hồi hộp. Cô ấy chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười kín đáo thoáng qua trên môi, như thể đã biết trước được mọi chuyện. Phong cách hiện đại và có phần lạnh lùng của Chi khiến cô ấy nổi bật giữa những gương mặt trẻ trung, đầy sức sống của lớp học.
Cánh cửa lớp bật mở, cô Lan Anh bước vào, mang theo một chồng bài kiểm tra đã chấm điểm. Cô giáo chủ nhiệm trẻ trung, mái tóc cắt ngắn cá tính, khoác lên mình chiếc áo dài màu xanh ngọc, bước đi dứt khoát và tự tin. Cả lớp im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.
"Chào các em," cô Lan Anh cất tiếng, giọng nói rõ ràng nhưng không kém phần nghiêm túc. "Bây giờ cô sẽ công bố kết quả bài kiểm tra giữa kỳ vừa rồi. Nhìn chung, lớp chúng ta đã rất cố gắng, nhưng vẫn có những bất ngờ đáng chú ý."
Long cảm thấy tim mình đập mạnh hơn một nhịp. Cậu siết chặt tay Linh, cố gắng truyền cho cô bé sự bình tĩnh. Linh khẽ hít một hơi sâu, đôi môi mím chặt. Cô bé không sợ điểm số thấp, bởi cô đã nỗ lực hết mình. Điều cô lo lắng là liệu cô có còn giữ được vị trí dẫn đầu, liệu cô có thể đối mặt với thách thức từ Chi hay không.
Cô Lan Anh bắt đầu đọc điểm từng môn. Môn Văn, môn Anh, môn Sinh... Điểm số của Long và Linh vẫn nằm trong top đầu, đôi khi là cao nhất, đôi khi chỉ kém một vài bạn khác. Hùng, Mai và Lan cũng đạt kết quả tốt, nhưng không có gì quá đột phá. Không khí trong lớp vẫn chưa thực sự bùng nổ, cho đến khi cô Lan Anh dừng lại ở môn Toán.
"Môn Toán," cô Lan Anh nói, giọng cô ấy có chút nhấn nhá, "lớp chúng ta có một sự thay đổi đáng kể trong bảng xếp hạng. Bạn Trần Hoàng Long, 9.5 điểm. Bạn Lê Ngọc Linh, 9.4 điểm. Đây là những điểm số rất cao, cô rất tự hào về sự nỗ lực của hai em."
Linh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng Long vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Cậu nhìn sang Linh, ánh mắt có chút bối rối. Cô Lan Anh nhìn cả lớp, rồi ánh mắt cô dừng lại ở Phạm Thùy Chi.
"Và đặc biệt," cô Lan Anh tiếp tục, giọng cô ấy vang lên rõ ràng, "ở môn Toán, bạn Phạm Thùy Chi đã đạt 9.8 điểm. Vượt qua cả bạn Long và bạn Linh, trở thành người có điểm số cao nhất lớp ở môn này. Chúc mừng em, Chi."
Cả lớp như nín thở. Một làn sóng xì xào nhỏ nổi lên rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt nghiêm nghị của cô giáo. Linh cảm thấy một cú sốc chạy dọc sống lưng. 9.8 điểm! Một điểm số gần như tuyệt đối, vượt xa những gì cô bé tưởng tượng. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng trên môi Linh chợt tắt hẳn, thay vào đó là sự bất ngờ và có chút hụt hẫng. Đôi mắt to tròn của cô bé mở lớn, nhìn chằm chằm vào bảng điểm trên tay cô Lan Anh.
Long cũng bất ngờ không kém. Cậu đã cố gắng hết sức, đã cùng Linh tìm tòi những phương pháp giải mới, nhưng 9.8 điểm là một cột mốc mà cậu cũng chưa chạm tới được. Cậu nhìn về phía Phạm Thùy Chi. Cô ấy vẫn điềm nhiên, chỉ khẽ gật đầu đáp lại lời khen của cô giáo, rồi ánh mắt cô ấy liếc nhanh về phía Long và Linh, một nụ cười kín đáo lại thoáng qua trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự đắc thắng, mà giống như một lời khẳng định, một lời thách thức ngầm.
"Tiếp theo là môn Vật lý," cô Lan Anh nói, phá vỡ bầu không khí im lặng. "Môn Vật lý, Chi cũng đạt 9.7 điểm. Long 9.6, Linh 9.5."
Lại một cú sốc nữa. Môn Vật lý, môn mà Long và Linh đã cùng nhau chinh phục những bài toán hóc búa nhất, môn mà Linh đã từng thốt lên đầy tự tin rằng "Cứ thế này thì Chi cũng không thể vượt qua chúng ta được đâu!". Giờ đây, Chi lại một lần nữa vượt lên. Linh cảm thấy một sự thất vọng nhẹ dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự bối rối và lo lắng. Cô bé đã nỗ lực hết mình, thậm chí còn hơn cả trước đây, vậy mà kết quả vẫn không thể bằng Chi. Liệu có phải cô đã đánh giá thấp đối thủ này?
Cô Lan Anh bắt đầu phát bài kiểm tra. Từng bài được trao đi, tiếng giấy sột soạt và tiếng thở dài nhẹ nhõm hoặc thất vọng đan xen. Khi bài của Linh được đặt xuống bàn, cô bé nhìn chằm chằm vào con số 9.4 môn Toán, 9.5 môn Lý. Những con số ấy, trước đây cô sẽ rất tự hào, nhưng giờ đây, chúng lại mang theo một cảm giác nặng trĩu. Long nhận bài của mình, 9.5 Toán, 9.6 Lý. Cậu nhìn Linh, ánh mắt vừa thông cảm vừa kiên định. Cậu biết Linh đang cảm thấy thế nào. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô bé, siết chặt như một lời hứa, rằng cậu sẽ luôn ở bên cô.
Phạm Thùy Chi nhận bài kiểm tra của mình, không một chút vội vã. Cô ấy lướt qua những lời nhận xét của giáo viên, khóe môi khẽ cong lên. Rồi cô ấy cẩn thận cất bài vào cặp sách, ánh mắt một lần nữa lại liếc về phía Long và Linh, lần này nụ cười trên môi cô ấy rõ ràng hơn một chút, mang theo một chút thách thức.
Tiếng chuông báo hiệu hết giờ học vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Long và Linh. Cả lớp ồn ào hẳn lên, những tiếng bàn tán về kết quả kiểm tra bùng nổ như những con sóng vỗ bờ. Hùng, Mai và Lan nhanh chóng tiến về phía Long và Linh, trên mặt hiện rõ vẻ bất ngờ.
***
Hành lang Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương giờ ra chơi đông đúc và ồn ào. Tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói, tiếng bóng rổ nảy trên sân từ phía xa vọng lại, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của tuổi học trò. Nắng dịu vàng ươm trên nền gạch lát, nhưng không khí xung quanh Long và Linh lại có vẻ nặng nề.
Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đứng túm tụm ở một góc hành lang khuất người qua lại, gần cầu thang lên phòng thí nghiệm. Linh vẫn còn thất thần nhìn vào tờ giấy kiểm tra trên tay, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên sự lo lắng và cả một chút thất vọng không thể che giấu. Cô bé không ngờ, sau tất cả những nỗ lực, những buổi học đêm khuya, những phương pháp giải mới mẻ mà Long đã chỉ cho, cô vẫn bị Phạm Thùy Chi vượt mặt ở những môn thế mạnh nhất của mình. Cái cảm giác bị tụt lại phía sau, dù chỉ là một chút, cũng khiến Linh cảm thấy bứt rứt khôn nguôi.
"Chi... Chi thực sự giỏi hơn mình nghĩ nhiều..." Linh khẽ thì thầm, giọng nói chùng xuống, nhỏ đến mức gần như lẫn vào tiếng ồn ào xung quanh. Cô bé ngước nhìn Long, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự trấn an. "Cậu ấy còn vượt qua cả Long ở Toán và Lý nữa..."
Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp đặc trưng, cố gắng pha trò để giảm bớt không khí căng thẳng. Cậu ấy vỗ nhẹ vai Linh, gương mặt tươi cười nhưng ánh mắt cũng không giấu được vẻ ngạc nhiên. "Thôi nào Linh, điểm cao thì vẫn là cao chứ! 9.4, 9.5 thì vẫn là siêu sao rồi! Chẳng qua Chi là 'hiện tượng' thôi mà. Cứ bình tĩnh, mình vẫn còn cả năm lớp 12 cơ mà. Đây mới chỉ là giữa kỳ thôi." Giọng nói lanh lảnh của Hùng, dù cố tỏ ra vô tư, cũng không thể xua đi hết sự nặng nề. Cậu ấy biết Linh rất tự trọng và luôn cố gắng vươn lên, nên cú sốc này chắc chắn sẽ rất lớn đối với cô bé.
Hoàng Thảo Mai, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, ánh mắt thông minh nhìn Linh đầy thông cảm. Cô bé khẽ đặt tay lên cánh tay Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành. "Cậu đừng quá áp lực, Linh à. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Dù sao thì, điểm của cậu vẫn rất cao mà." Mai hiểu rõ cảm giác của Linh hơn ai hết. Cô bé cũng là một học sinh giỏi, cũng từng trải qua những áp lực cạnh tranh.
Vũ Thanh Lan, với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, cũng gật đầu đồng tình. "Đúng đấy Linh. Chi có thể giỏi ở một số mặt, nhưng không có nghĩa là cậu không giỏi. Mỗi người có thế mạnh riêng mà. Cứ từ từ rồi mình lại tìm ra cách thôi." Giọng nói dứt khoát của Lan mang đến một sự động viên mạnh mẽ.
Long siết chặt tay Linh dưới gầm bàn, khẽ vuốt ve mu bàn tay cô bé. Cậu ấy biết những lời động viên của bạn bè là cần thiết, nhưng điều Linh cần nhất lúc này là sự thấu hiểu và một kế hoạch rõ ràng để vượt qua. Ánh mắt cậu ấy nhìn về phía Chi đang đứng nói chuyện với một vài bạn khác ở cuối hành lang. Phạm Thùy Chi vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, thỉnh thoảng khẽ cười, không một chút bận tâm đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía cô ấy. Long cảm thấy một sự thách thức dâng lên trong lòng. Chi thực sự là một đối thủ đáng gờm, không chỉ về kiến thức mà còn về bản lĩnh tâm lý. Cô ấy không chỉ giỏi, mà còn rất tự tin.
Linh thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô bé ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn chút hoang mang. "Em đã nghĩ là mình đã cố gắng hết sức rồi..." cô bé lí nhí nói. "Em đã học theo những phương pháp mới, đã giải rất nhiều bài tập khó. Em cứ nghĩ..."
"Đừng nghĩ nhiều nữa, Linh," Long cắt lời cô bé, giọng nói trầm ấm và kiên định. Cậu ấy quay hẳn người về phía Linh, ánh mắt cậu ấy như muốn truyền cho cô bé tất cả sức mạnh của mình. "Kết quả này không có nghĩa là em không giỏi, mà chỉ có nghĩa là chúng ta cần phải tìm ra những phương pháp hiệu quả hơn nữa. Chi rất mạnh, đó là điều không thể phủ nhận. Nhưng điều đó càng thôi thúc chúng ta phải vươn lên." Cậu ấy nhéo nhẹ má Linh, cố gắng làm cô bé cười. "Anh tin vào em mà."
Long không nói dối. Cậu ấy thực sự tin vào năng lực của Linh. Cô bé luôn là người thông minh và có ý chí phi thường. Nhưng sự xuất hiện của Chi đã tạo ra một áp lực mới, một cuộc đua mà Long và Linh chưa từng trải qua. Cậu biết rằng, chính những thử thách như thế này mới là thước đo cho bản lĩnh của tuổi trẻ.
Hùng vẫn tiếp tục pha trò, cố gắng khuấy động không khí. "Hay là mình mời Chi đi ăn kem nhỉ? Rồi dụ dỗ cậu ấy tiết lộ bí quyết học giỏi! Biết đâu lại hiệu quả."
Lan cười khúc khích. "Cậu mơ giữa ban ngày à Hùng? Chi mà dễ dàng tiết lộ bí quyết như thế thì đã không phải là Phạm Thùy Chi rồi."
Mai nhìn Long và Linh, ánh mắt tinh tế nhận ra sự đồng điệu giữa hai người. Cô bé biết rằng, Long sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho Linh trong lúc này. "Thôi được rồi, chúng ta về lớp đi. Giờ ra chơi sắp hết rồi."
Cả nhóm giải tán, nhưng trong lòng Linh vẫn còn nặng trĩu. Cảm giác bất ngờ và có chút hụt hẫng vẫn đeo bám cô bé. Long vẫn nắm tay Linh, cho đến khi họ trở lại bàn học. Cậu ấy biết rằng, một cuộc nói chuyện nghiêm túc hơn, một kế hoạch rõ ràng hơn là điều cần thiết.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã dịu bớt, rọi những tia vàng cam qua ô cửa kính lớn của Thư viện Thành phố, Long và Linh lại ngồi đối diện nhau tại một góc khuất quen thuộc. Thư viện vốn là một tòa nhà lớn, mang kiến trúc cổ kính nhưng được bảo trì rất tốt, với những kệ sách cao vút bằng gỗ sẫm màu, chứa đựng vô vàn tri thức. Bàn đọc sách rộng rãi, có cả khu vực máy tính công cộng, nhưng nơi Long và Linh chọn lại là một góc yên tĩnh, nơi chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ xa và đôi khi là tiếng chân đi lại khe khẽ của các thủ thư. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh, rất phù hợp cho sự tập trung và suy tư.
Những cuốn sách giáo khoa và tham khảo vẫn đang mở trước mặt họ, nhưng cả hai đều không thật sự tập trung vào chúng. Linh vẫn còn suy tư về kết quả kiểm tra buổi sáng, đôi mắt to tròn của cô bé nhìn xa xăm vào khoảng không, như thể đang cố gắng xâu chuỗi lại mọi chuyện. Sự tự tin của cô bé đã bị lung lay, và nỗi lo lắng về việc không đủ năng lực để duy trì vị thế của mình bắt đầu gặm nhấm tâm trí.
Long im lặng quan sát biểu cảm của cô bé. Cậu biết rằng Linh đang trải qua một cảm giác rất khó khăn. Cậu ấy không muốn vội vàng đưa ra lời khuyên hay trấn an, mà muốn Linh tự mình đối diện với cảm xúc đó trước. Long nắm lấy bàn tay Linh, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay cô bé, cảm nhận được hơi lạnh và sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong không khí. Xúc giác ấy như một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đang cùng chung một nhịp đập.
"Em không ngờ Chi lại giỏi đến thế," Linh khẽ nói, giọng cô bé vẫn còn chút chùng xuống, như tiếng nhạc không lời du dương trong thư viện bị ngắt quãng bởi một nốt trầm. Cô bé ngước nhìn Long, ánh mắt đầy rẫy những câu hỏi không lời. "Cảm giác như... mọi nỗ lực của em vẫn chưa đủ."
Long siết nhẹ tay Linh, ánh mắt cậu ấy ánh lên sự kiên định. Cậu ấy biết rằng đây là lúc cậu phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh, không chỉ về mặt tình cảm mà còn về mặt tinh thần. "Đừng nói vậy, em đã làm rất tốt rồi," Long nói, giọng trầm ấm và đầy sức nặng. "Những điểm số của em vẫn rất cao, chỉ là Chi đã có một màn thể hiện xuất sắc hơn mà thôi." Cậu ấy hít một hơi thật sâu. "Nhưng đúng là Chi rất mạnh. Điều này có nghĩa là chúng ta phải cố gắng hơn nữa. Em đừng lo, anh sẽ luôn ở bên em, cùng em tìm ra cách."
Linh nhìn thẳng vào mắt Long, đôi mắt to tròn dần lấy lại sự kiên định. Cô bé biết Long nói đúng. Đây không phải là lúc để chìm đắm trong thất vọng, mà là lúc để nhìn thẳng vào sự thật và tìm cách vượt qua. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long truyền sang, như một luồng điện xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng cô bé. Cô bé cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối mà Long dành cho mình, và điều đó đã tiếp thêm sức mạnh cho cô.
"Đúng vậy!" Linh khẽ thốt lên, giọng nói cô bé dần lấy lại sự mạnh mẽ vốn có. "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Em sẽ không để Chi vượt qua mình dễ dàng như thế đâu!" Lời nói của Linh không phải là sự tự cao tự đại, mà là một lời tuyên bố đầy quyết tâm, không phải với Chi, mà với chính bản thân cô bé, rằng cô bé sẽ không ngừng nỗ lực để vươn lên, để không phải hối tiếc bất cứ điều gì.
Long mỉm cười, ánh mắt cậu ấy rạng rỡ khi thấy ngọn lửa quyết tâm lại bùng cháy trong đôi mắt Linh. Cậu ấy lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ từ trong cặp, đặt lên bàn. Cây bút chì khắc tên mình được cậu ấy cầm trên tay, sẵn sàng vạch ra những kế hoạch mới. "Vậy thì, chúng ta hãy cùng nhau phân tích kết quả này thật kỹ. Xem thử Chi đã làm tốt ở những phần nào, và chúng ta còn có thể cải thiện ở đâu."
Họ cùng nhau lật lại bài kiểm tra, xem xét từng câu một, phân tích những lỗi sai và những điểm mà Chi đã vượt trội. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng lật sách khẽ khàng, và những lời trao đổi nho nhỏ, tất cả hòa quyện vào bầu không khí tri thức của thư viện. Long và Linh không chỉ vạch ra những môn học cần cải thiện, mà còn thảo luận về những phương pháp ôn tập mới. Họ quyết định tìm thêm tài liệu tham khảo chuyên sâu hơn, không chỉ dừng lại ở sách giáo khoa. Long gợi ý việc tham gia các buổi học phụ đạo chuyên sâu của một số giáo viên có tiếng, hoặc thậm chí là tìm kiếm những khóa học trực tuyến từ các trường đại học uy tín. Linh cũng đề xuất việc tăng cường trao đổi với các bạn trong lớp, đặc biệt là những bạn giỏi ở các môn khác nhau, để học hỏi thêm kinh nghiệm.
Long còn đề xuất một ý tưởng táo bạo hơn. "Linh này, có lẽ chúng ta cũng cần một 'người thầy' mới, một người có thể nhìn nhận và chỉ ra những điểm yếu mà chúng ta chưa nhận ra. Một người có thể đưa ra những góc nhìn khác, những phương pháp tiếp cận mới mẻ hơn." Anh ấy nhìn Linh, ánh mắt đầy suy tư. "Anh nghĩ, đây có thể là lúc chúng ta cần mở rộng giới hạn của mình."
Linh gật đầu lia lịa. Cô bé hiểu ý Long. Họ đã quá quen thuộc với cách học của nhau, với những gì họ đã biết. Đôi khi, một cái nhìn từ bên ngoài, một hướng dẫn từ một người có kinh nghiệm hơn, có thể tạo nên sự khác biệt lớn.
Càng thảo luận, ánh mắt Linh càng trở nên kiên định, hòa cùng sự quyết tâm không lay chuyển của Long. Họ không chỉ là một cặp đôi yêu nhau, mà còn là những người đồng hành, cùng nhau chiến đấu trên con đường chinh phục tri thức. Họ biết rằng kết quả kiểm tra này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi các cuộc đối đầu học thuật gay cấn và trực diện hơn giữa họ và Phạm Thùy Chi trong suốt năm học lớp 12. Áp lực thi cử chắc chắn sẽ còn tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những lựa chọn có thể dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, vẫn đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng Long và Linh tin rằng, sự đồng hành và hỗ trợ lẫn nhau trong học tập chính là nền tảng vững chắc nhất cho mối quan hệ của họ, giúp họ vượt qua mọi khó khăn.
Ánh đèn điện trong thư viện dần được thắp sáng, thay thế ánh nắng chiều dần tắt. Những tia sáng ấm áp chiếu lên khuôn mặt tràn đầy khao khát và hy vọng của hai con người trẻ tuổi. Long và Linh tiếp tục vùi đầu vào sách vở, những ý tưởng mới không ngừng được trao đổi, những vấn đề khó khăn được giải quyết bằng sự phối hợp ăn ý. Thư viện yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút chì sột soạt, tiếng lật sách khẽ khàng, và sự tập trung cao độ của họ, như thể họ là hai chiến binh đang chuẩn bị cho một trận chiến lớn.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến hành trình của họ, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường cấp ba, giờ đây không chỉ rực rỡ bởi tài năng và tình yêu, mà còn bởi ý chí và khát vọng chinh phục những đỉnh cao mới. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế mà cuốn đi, mang theo những ước mơ và hoài bão, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy bất ngờ, nhưng cũng không kém phần thử thách. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả, bởi họ biết rằng, dù kết quả có ra sao, họ vẫn luôn có nhau.