Rực rỡ thanh xuân
Chương 306

Dự Án Chung, Góc Khuất Riêng

4419 từ
Mục tiêu: Khắc họa Phạm Thùy Chi thể hiện sự vượt trội về năng lực học tập và khả năng lãnh đạo trong một dự án nhóm, tạo áp lực mới cho Long và Linh.,Làm lộ ra những bất đồng nhỏ trong cách làm việc, tư duy và giao tiếp giữa Trần Hoàng Long và Lê Ngọc Linh khi họ cùng tham gia dự án.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Long (cố gắng thấu hiểu nhưng chưa đủ) và Linh (cảm thấy bị cô lập, không được thấu hiểu sâu sắc).,Đẩy mạnh giai đoạn 'rising_action' của Arc 5 bằng cách tăng cường căng thẳng trong mối quan hệ của Long và Linh do áp lực học tập và sự cạnh tranh từ bên ngoài.,Kết nối trực tiếp với cảm xúc của Linh từ chương 305, cho thấy những lo lắng của cô không chỉ là cảm tính mà còn xuất phát từ sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phạm Thùy Chi, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, hơi buồn, cạnh tranh, có chút thất vọng
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn thành phố Hạ Long vẫn lấp lánh ngoài khung cửa sổ, nhưng trong tâm trí Trần Hoàng Long, chúng chẳng còn vẻ thơ mộng, lấp lánh như những vì sao trên trời. Thay vào đó, chúng như những câu hỏi không ngừng xoáy sâu, những thắc mắc chưa có lời đáp về nụ cười gượng gạo và ánh mắt buồn bã của Lê Ngọc Linh chiều nay. Cậu ấy đã cố gắng hết sức để thấu hiểu Linh theo cách của mình – cách của một người luôn tìm kiếm giải pháp, luôn muốn biến vấn đề thành hành động cụ thể. Với Long, việc "hiểu" một người có nghĩa là hiểu được vấn đề của họ và đưa ra giải pháp để giải quyết nó. Cậu ấy không hề nhận ra rằng, đôi khi, sự thấu hiểu không cần đi kèm với bất kỳ giải pháp nào, mà chỉ cần một sự đồng cảm thuần túy.

Long vẫn ngồi bên bàn học, cây bút chì khắc tên "Long & Linh" giờ đây nằm yên lặng trên chồng sách dày cộp. Nó là một vật kỷ niệm quý giá, một biểu tượng của sự gắn bó, đồng hành, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại khiến cậu cảm thấy một khoảng trống, một sự hụt hẫng khó tả. Cậu ấy đã dùng lý trí để phân tích vấn đề của Linh, đã xây dựng một kế hoạch học tập hoàn hảo, từng chi tiết nhỏ nhất cũng được tính toán kỹ lưỡng, từng đầu sách, từng phương pháp giải đề đều được cậu cẩn thận ghi chú. Long tự tin rằng đó là con đường tốt nhất để Linh vượt qua áp lực và đạt được ước mơ của mình. Nhưng tại sao, Linh lại trông buồn đến vậy? Tại sao cô bé lại có vẻ thất vọng?

"Cô ấy nói muốn mình hiểu... nhưng hiểu điều gì?" Long lại tự độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ cho cậu ấy nghe thấy. Cậu ấy chống cằm, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định trước mặt. "Không phải mình đã hiểu cô ấy đang lo lắng sao? Và mình đã tìm cách giải quyết cho cô ấy rồi mà. Chẳng lẽ cô ấy không muốn vượt qua nỗi sợ đó? Chẳng lẽ cô ấy chỉ muốn chìm đắm trong nó?" Suy nghĩ đó khiến Long càng thêm bối rối, một sự khó chịu len lỏi trong lòng, một cảm giác rằng cậu ấy đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng. Cậu không thể tin rằng Linh lại muốn như vậy, bởi vì trong thế giới của Long, mạnh mẽ và tiến lên là điều hiển nhiên. Cậu chưa từng nghĩ đến việc có một cách khác để đối diện với nỗi sợ hãi, một cách chậm rãi hơn, cần sự vỗ về và chấp nhận hơn là sự thúc đẩy và kế hoạch. Long luôn là một người thực tế, luôn đặt hiệu quả lên hàng đầu, và cậu ấy cho rằng đó là cách tốt nhất để thể hiện sự quan tâm, sự hỗ trợ của mình. Nhưng dường như, với Linh, điều đó lại trở thành một gánh nặng vô hình khác, một khoảng cách vô hình đang dần hiện rõ.

Cậu ấy thở dài, miết nhẹ ngón cái lên dòng chữ "Long & Linh" trên thân bút. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, cậu cứ nghĩ nó chỉ đơn giản là cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, cùng nhau hướng tới tương lai. Nhưng có lẽ, Long đã quên mất rằng, để đồng hành trọn vẹn, không chỉ cần lý trí mạnh mẽ, mà còn cần cả một trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu những rung động sâu kín nhất. Cậu sẽ phải học cách nhìn nhận và đối phó với các vấn đề không chỉ bằng lý trí mà còn bằng sự đồng cảm sâu sắc hơn với cảm xúc của Linh, bởi vì khoảng cách vô hình giữa họ đang dần hiện rõ, báo hiệu những hiểu lầm và thách thức lớn hơn trong tương lai, đặc biệt là khi những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, không chỉ cho riêng Linh mà còn cho cả mối quan hệ của họ. Đêm đó, Long đã trằn trọc rất lâu, những suy nghĩ miên man cứ quấn lấy cậu, nặng trĩu như những đám mây đen vần vũ trên vịnh Hạ Long trước cơn bão. Cậu vẫn không biết mình đã sai ở đâu, nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác bất an cứ lớn dần.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong ánh nắng vàng ươm, rực rỡ và trong trẻo như chính tuổi thanh xuân của những cô cậu học trò nơi đây. Tiếng chuông báo hiệu tiết học cuối cùng của buổi sáng vang lên giòn giã, xé tan không khí xôn xao của giờ giải lao. Học sinh nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, tiếng bút viết, tiếng lật sách lại tiếp tục thay thế những cuộc trò chuyện rôm rả. Long ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm không yên giấc. Cậu khẽ liếc nhìn sang bàn của Linh ở dãy giữa, cô ấy đang cặm cụi ghi chép, mái tóc dài đen óng ả rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt. Trông Linh có vẻ tập trung, nhưng Long lại thấy một nét gì đó trầm tư, khác hẳn với sự hoạt bát thường ngày.

Cánh cửa lớp học mở ra, cô giáo Nguyễn Lan Anh bước vào với phong thái nghiêm túc nhưng vẫn toát lên vẻ trẻ trung, năng động. Mái tóc cắt ngắn cá tính của cô lay động nhẹ khi cô di chuyển, chiếc áo dài màu xanh ngọc tôn lên vóc dáng thanh thoát. Cả lớp im phăng phắc, cảm nhận được một điều gì đó quan trọng sắp được công bố. Cô Lan Anh đặt tập tài liệu lên bàn giáo viên, ánh mắt quét một lượt quanh lớp, dừng lại lâu hơn một chút ở những gương mặt nổi bật như Long, Linh, và Phạm Thùy Chi.

"Chào các em," giọng cô Lan Anh vang lên rõ ràng, dứt khoát. "Tuần này, chúng ta sẽ bắt đầu một dự án khoa học giữa kỳ. Đây là một dự án lớn, có tính điểm cao và sẽ là cơ hội để các em thể hiện khả năng tư duy, sáng tạo và đặc biệt là kỹ năng làm việc nhóm." Cô dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí từng học sinh. "Như các em đã biết, việc học không chỉ dừng lại ở sách vở, mà còn phải biết áp dụng kiến thức vào thực tiễn. Dự án này sẽ giúp các em làm điều đó."

Ngay lập tức, cả lớp xôn xao. Những tiếng bàn tán nhỏ bắt đầu nổi lên. Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong đầu cậu ấy đã bắt đầu phân tích tầm quan trọng của dự án này. Đây không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức, mà còn là một cơ hội để củng cố điểm số, đặc biệt là trong giai đoạn nước rút của năm cuối cấp. Cậu ấy biết mình cần phải làm thật tốt.

Trong khi Long còn đang suy tính, một giọng nói tự tin, rành mạch đã vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. "Thưa cô, em có một vài ý tưởng ban đầu ạ!" Phạm Thùy Chi, với mái tóc highlight cá tính, giơ tay xung phong. Cô ấy ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy tự tin, không hề có chút ngượng ngùng nào. Chi luôn là tâm điểm của sự chú ý khi có các hoạt động nhóm hoặc dự án học thuật, không chỉ vì năng lực nổi trội mà còn vì sự quyết đoán, đôi khi có chút kiêu ngạo của mình.

Cô Lan Anh mỉm cười khuyến khích. "Mời Chi."

Chi đứng dậy, bước lên bục giảng phụ, cầm lấy cây bút dạ và bắt đầu phác thảo nhanh trên bảng. "Theo em, chúng ta có thể tập trung vào các giải pháp bền vững cho môi trường, chẳng hạn như mô hình hệ thống lọc nước tự động sử dụng năng lượng mặt trời, hoặc một thiết bị thu gom rác thải trên biển..." Giọng cô ấy mạnh mẽ, đầy thuyết phục, từng ý tưởng được trình bày mạch lạc, có tính khả thi cao. "Chúng ta có thể chia thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách một phần, từ nghiên cứu lý thuyết, thiết kế mô hình, đến thử nghiệm và trình bày."

Cả lớp lắng nghe trong im lặng. Long gật gù, thầm công nhận khả năng của Chi. Ý tưởng của cô ấy rất thực tế và mang tính ứng dụng cao, đúng với tiêu chí của một dự án khoa học. Cậu ấy bắt đầu hình dung về các công thức tính toán, các nguyên lý vật lý sẽ áp dụng.

Ngọc Linh thì thầm với Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân ngồi bên cạnh, với vẻ mặt hơi bối rối. "Liệu mình có thể làm gì đó thật độc đáo không nhỉ, Mai? Mấy ý tưởng của Chi nghe có vẻ... quá thực tế rồi." Linh luôn muốn mọi thứ có chút nghệ thuật, chút sáng tạo, khác biệt. Cô ấy không muốn chỉ đơn thuần là "làm theo" một công thức có sẵn. Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và cặp kính cận, chỉ mỉm cười nhẹ. Cô ấy hiểu Linh muốn gì, nhưng trong một dự án khoa học, "độc đáo" đôi khi phải nhường chỗ cho "hiệu quả" và "thực tế". Thảo Mai trầm tính, tập trung vào công việc, và thường quan sát mọi thứ một cách tinh tế. Ánh mắt cô khẽ lướt qua Long, rồi lại trở về với Linh, như thể cô đã lờ mờ nhận ra điều gì đó trong mối quan hệ giữa hai người bạn.

Cô Lan Anh thông báo về việc chia nhóm. Chi, với sự chủ động và khả năng lãnh đạo bẩm sinh, đã được chỉ định làm trưởng nhóm của một trong những nhóm mạnh nhất, bao gồm cả Long và Linh, cùng với Phan Việt Hùng và Hoàng Thảo Mai. "Các em là những học sinh xuất sắc, cô tin các em sẽ tạo nên một sản phẩm tuyệt vời," cô Lan Anh nói, ánh mắt đầy kỳ vọng.

Long và Linh nhìn nhau. Ánh mắt trao đổi ấy chất chứa nhiều điều. Long nhìn Linh với vẻ động viên, nhưng cũng có chút mong đợi cô ấy sẽ nghiêm túc với dự án này, như một cách để củng cố lại niềm tin sau cuộc trò chuyện chiều qua. Còn Linh, cô ấy nhìn Long với một sự phức tạp khó tả: có sự tin tưởng vào khả năng của cậu, nhưng cũng có một chút lo lắng về việc liệu ý tưởng của mình có được lắng nghe hay không, liệu cô có bị cuốn vào cái guồng quay "thực tế" mà Long và Chi đang theo đuổi hay không. Tiếng chuông kết thúc buổi học vang lên, báo hiệu một dự án mới đầy thử thách đang chờ đón, và có lẽ, cả những căng thẳng mới trong mối quan hệ của họ.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thư viện Thành phố, nhóm của Chi, Long, Linh, Hùng và Mai đã có buổi họp nhóm đầu tiên. Thư viện vốn là một tòa nhà lớn, có phần hơi cũ kỹ nhưng được bảo trì rất tốt, toát lên vẻ trang nghiêm, cổ kính. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm mốc và chút bụi sách đặc trưng lan tỏa trong không khí, tạo nên một không gian trầm mặc, yên tĩnh, đối lập hoàn toàn với sự sôi động của trường học. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và tiếng chân người đi lại khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.

Họ chọn một chiếc bàn gỗ lớn ở góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những tán cây cổ thụ rì rào trong gió nhẹ. Phạm Thùy Chi, đúng như dự đoán, nhanh chóng chiếm lĩnh vai trò dẫn dắt. Cô ấy trải một tờ giấy khổ lớn ra giữa bàn, lấy bút và bắt đầu phác thảo sơ đồ tư duy một cách chuyên nghiệp. Chi luôn có một phong thái tự tin và quyết đoán, khiến người khác phải nể phục.

"Theo em, dự án của chúng ta nên tập trung vào việc tạo ra một mô hình thực tế, có khả năng ứng dụng cao," Chi bắt đầu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, không hề có chút ngập ngừng nào. "Mục tiêu là phải giải quyết được một vấn đề cụ thể, và có thể trình bày một cách thuyết phục trước hội đồng giám khảo. Em đề xuất chúng ta làm một mô hình nhà thông minh sử dụng năng lượng tái tạo, tích hợp các cảm biến để tối ưu hóa việc sử dụng tài nguyên."

Long gật đầu đồng tình, ánh mắt cậu ấy ánh lên vẻ hứng thú. "Ý tưởng đó rất khả thi, Chi. Phần tính toán về hiệu suất năng lượng, về cấu trúc bền vững sẽ rất quan trọng. Mình có thể phụ trách phần này, đảm bảo độ chính xác tuyệt đối." Long luôn là người của những con số và logic, cậu ấy thích thú với những thử thách đòi hỏi sự tư duy sắc bén. Cậu ấy ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ tay của mình, những công thức và sơ đồ mạch điện bắt đầu hiện ra rõ nét.

"Thảo Mai, cậu sẽ chịu trách nhiệm nghiên cứu các tài liệu khoa học, các công nghệ hiện có liên quan đến năng lượng tái tạo và nhà thông minh," Chi tiếp tục phân công, không hề chần chừ. "Hùng, cậu có thể hỗ trợ tìm kiếm vật liệu, chuẩn bị các dụng cụ cần thiết và giúp lắp ráp các phần cơ bản. Cậu có vẻ rất khéo tay trong mấy việc này."

Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, gãi đầu. "Okay, Chi. Chuyện đó cứ để mình lo. Miễn sao đừng bắt mình tính toán mấy cái đau đầu là được." Cậu ấy cố gắng pha trò để giảm bớt không khí căng thẳng, nhưng sự tập trung của Chi và Long khiến những câu nói đùa của cậu có vẻ lạc lõng.

Cuối cùng, ánh mắt của Chi và Long cùng hướng về Ngọc Linh. "Còn Linh," Chi nói, "em và mình sẽ cùng nhau tập trung vào phần thiết kế mô hình, sao cho nó vừa khoa học, vừa đẹp mắt, và phần báo cáo tổng kết. Linh, em có thể giúp Mai nghiên cứu thêm về các trường hợp ứng dụng thực tế để làm phong phú phần báo cáo."

Ngọc Linh cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ. Cô ấy đã mong đợi được giao một vai trò sáng tạo hơn, nơi cô có thể tự do phát huy trí tưởng tượng của mình. "Em nghĩ mình nên thêm một chút hiệu ứng ánh sáng hoặc một phần tương tác để thu hút người xem hơn thì sao?" Linh rụt rè lên tiếng, cố gắng đưa ra một ý tưởng khác biệt. "Nó sẽ khiến mô hình của chúng ta nổi bật hơn, không chỉ là một cái nhà thông minh khô khan." Cô ấy nhớ lại những lần tham gia các hoạt động ngoại khóa, nơi những ý tưởng độc đáo, có tính thẩm mỹ cao luôn dễ dàng thu hút sự chú ý. Linh tin rằng việc kết hợp khoa học với nghệ thuật sẽ tạo ra một sản phẩm hoàn hảo.

Phạm Thùy Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng đầy hàm ý, như thể cô ấy đã lường trước được điều này. "Ý tưởng của Linh rất hay, nhưng chúng ta cần ưu tiên tính khoa học và thực tiễn trước, em ạ. Thời gian không còn nhiều, và chúng ta cần đảm bảo các yếu tố kỹ thuật hoạt động trơn tru. Những hiệu ứng phụ có thể cân nhắc sau." Giọng Chi vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết không cho phép tranh cãi.

Long cũng gật đầu đồng tình với Chi. "Đúng vậy, Linh. Chúng ta có thể nghĩ đến những thứ đó sau khi hoàn thành phần cốt lõi. Bây giờ, điều quan trọng nhất là chức năng và độ chính xác. Đừng để những chi tiết nhỏ làm chúng ta mất tập trung vào mục tiêu chính." Giọng Long trầm ấm, nhưng lời nói của cậu ấy lại như một gáo nước lạnh dội vào sự nhiệt tình vừa nhen nhóm của Linh.

Ngọc Linh cảm giác một sự nghẹn lại trong cổ họng. Lại là vậy. Luôn là "thực tế", luôn là "hiệu quả". Cô ấy cảm thấy những ý tưởng của mình, những mong muốn về sự độc đáo, về cái đẹp, bị gạt sang một bên một cách phũ phàng, như thể chúng không hề có giá trị. Cô ấy lơ đãng lật một cuốn sách cũ trên bàn, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Nỗi buồn tủi len lỏi trong lòng Linh, kèm theo một chút tự ti. Có lẽ, Long và Chi nói đúng. Có lẽ những ý tưởng của cô thực sự không thực tế, không phù hợp với một dự án khoa học nghiêm túc. Cô ấy cảm thấy khoảng cách giữa mình và Long lại một lần nữa hiện rõ, không phải vì cậu ấy không quan tâm, mà vì cậu ấy không hiểu được cách cô ấy nhìn nhận thế giới, cách cô ấy muốn thể hiện bản thân.

Thảo Mai khẽ liếc nhìn Linh, ánh mắt cô bạn ẩn chứa sự lo lắng. Mai đã tinh ý nhận ra sự thay đổi nhỏ trong biểu cảm của Linh, cái cách cô ấy cúi đầu xuống, cái cách đôi vai cô ấy hơi trùng xuống. Hùng, với bản tính vui vẻ của mình, vẫn cố gắng pha trò, nhưng không khí xung quanh Linh vẫn nặng trĩu. Buổi họp nhóm kết thúc với một kế hoạch chi tiết, một sơ đồ phân công rõ ràng, nhưng trong lòng Linh, nó để lại một cảm giác nặng nề, một sự cô đơn khó tả. Cô ấy tự hỏi, liệu mình có thực sự thuộc về nhóm này, khi mà những ý tưởng của mình cứ liên tục bị gạt bỏ?

***

Vài ngày sau, nhóm của Long bắt đầu làm việc tại Phòng thí nghiệm trường Ánh Dương. Buổi chiều hôm đó, nắng dịu xuyên qua khung cửa sổ lớn, chiếu sáng những dãy bàn dài chất đầy dụng cụ thí nghiệm, hóa chất, và mô hình. Mùi hóa chất đặc trưng – thoang thoảng mùi cồn, chút clo – len lỏi trong không khí, hòa lẫn với tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh, tiếng bếp ga mini cháy liu riu, tạo nên một không gian học thuật nghiêm túc và có phần căng thẳng.

Phạm Thùy Chi di chuyển một cách tự tin và dứt khoát giữa các bàn, hướng dẫn mọi người lắp ráp từng bộ phận của mô hình nhà thông minh. Cô ấy có vẻ thành thạo mọi thứ, từ việc đọc bản vẽ kỹ thuật đến việc thao tác với các thiết bị điện tử nhỏ. "Long, cậu kiểm tra lại phần mạch điện này đi, tớ thấy nó hơi lỏng lẻo," Chi nói với Long, đưa tay chỉ vào một mối nối. Cô ấy đã nhanh chóng hoàn thành phần của mình và bắt đầu kiểm tra công việc của các thành viên khác.

Long cũng rất tập trung. Khuôn mặt cậu ấy toát lên vẻ nghiêm túc khi kiểm tra từng mối hàn, từng đường dây điện. Cậu ấy không muốn có bất kỳ sai sót nào ảnh hưởng đến độ chính xác và hiệu quả của mô hình. Với Long, dự án này không chỉ là một bài tập, mà còn là một minh chứng cho năng lực của bản thân, là một bước đệm quan trọng cho tương lai.

Ngọc Linh được giao nhiệm vụ lắp ráp các chi tiết nhỏ của phần vỏ mô hình, đồng thời hỗ trợ Thảo Mai ghi chép dữ liệu nghiên cứu. Cô ấy cố gắng làm việc cẩn thận, nhưng trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ về việc làm thế nào để mô hình trông "đẹp mắt" và "dễ hiểu" hơn cho người xem. Linh quan sát Long và Chi làm việc với sự ngưỡng mộ, nhưng cũng cảm thấy một áp lực vô hình. Họ quá giỏi, quá thực tế, và điều đó khiến cô cảm thấy mình càng nhỏ bé, càng lạc lõng.

Khi đang lắp một đường ống nước nhỏ cho mô hình, Linh bỗng nảy ra một ý tưởng. "Long, em nghĩ nếu mình uốn cong cái ống này một chút, theo hình vòng cung, trông sẽ gọn gàng hơn và không bị vướng khi thao tác các bộ phận bên trong," cô ấy nói, ngập ngừng đưa ngón tay chỉ vào vị trí đó. "Hơn nữa, nó cũng sẽ tạo cảm giác mềm mại hơn cho tổng thể mô hình." Linh tin rằng một chút thẩm mỹ sẽ không ảnh hưởng đến chức năng, mà còn làm tăng giá trị của sản phẩm.

Long đang cúi mình kiểm tra một cảm biến phức tạp, cậu ấy không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự cứng nhắc khó hiểu vì quá tập trung. "Không cần đâu, Linh. Cứ làm theo mẫu đi. Cứ để nó thẳng như vậy là được rồi. Đừng cố gắng chỉnh sửa gì thêm. Nó sẽ ảnh hưởng đến độ chính xác của mô hình và có thể làm chậm tiến độ." Long nói, giọng điệu như một người đang ra lệnh hơn là đang trao đổi. Đối với cậu ấy, bất kỳ sự thay đổi nào cũng có thể là một rủi ro, một yếu tố gây mất ổn định cho toàn bộ hệ thống đã được tính toán kỹ lưỡng.

Ngọc Linh cảm giác như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng. Lời nói của Long không hề gay gắt, nhưng lại mang một sức nặng khiến cô ấy không thể phản kháng. Cô ấy khựng lại, ngón tay vẫn còn giữ chặt đường ống nhỏ. Cảm giác bị gạt bỏ, bị coi thường ý kiến lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô ấy cảm thấy bị tổn thương, không phải vì Long mắng mỏ, mà vì cậu ấy thậm chí còn không thèm nghe cô nói hết, không hề cân nhắc đến ý tưởng của cô, mà ngay lập tức bác bỏ nó bằng lý do "độ chính xác" và "tiến độ".

"Cậu ấy thậm chí còn không thèm nghe mình nói hết..." Linh thầm nghĩ, ánh mắt cô ấy ánh lên vẻ buồn bã. Cô lặng lẽ làm theo hướng dẫn của Long, uốn thẳng đường ống như ban đầu. Bàn tay cô ấy hơi run run, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi thất vọng sâu sắc. Linh cảm thấy mình như một công cụ, một người chỉ biết làm theo chỉ thị, chứ không phải một thành viên có khả năng đóng góp ý tưởng. Nỗi sợ không đủ tốt, không thể theo kịp Long và Chi, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô ấy cảm thấy cô đơn, bị cô lập ngay giữa nhóm bạn của mình, ngay giữa không gian ngập tràn ánh nắng của phòng thí nghiệm.

Từ một góc khác, Phạm Thùy Chi khẽ liếc nhìn Linh. Ánh mắt cô ấy không lộ rõ cảm xúc, nhưng khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu, gần như không thể nhận ra. Có lẽ, Chi đã nhìn thấy rõ sự rạn nứt nhỏ trong cách làm việc của Long và Linh, và cô ấy không khỏi cảm thấy một sự hài lòng ngầm. Thảo Mai, ngồi cạnh Linh, cũng đã quan sát toàn bộ sự việc. Cô ấy khẽ chạm nhẹ vào cánh tay Linh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và cảm thông. Mai hiểu rằng Linh không chỉ buồn vì ý kiến bị từ chối, mà còn vì cảm giác không được thấu hiểu từ chính Long.

Những tiếng lạch cạch của dụng cụ thí nghiệm tiếp tục vang lên, nhưng trong tâm trí Linh, chúng chỉ như những âm thanh vô vọng, nhấn chìm cô vào nỗi cô đơn của chính mình. Sự khác biệt trong cách tư duy và làm việc của Long và Linh đang ngày càng tạo ra nhiều hiểu lầm và căng thẳng hơn nữa, báo hiệu những thách thức lớn hơn trong tương lai, đặc biệt là khi đối mặt với các lựa chọn quan trọng về con đường đại học. Phạm Thùy Chi sẽ không chỉ là đối thủ học tập mà còn có thể trở thành yếu tố gây ảnh hưởng đến mối quan hệ của Long và Linh, khi cô ấy tiếp tục thể hiện sự ưu việt và quan sát được điểm yếu của họ. Linh ngày càng cảm thấy cô đơn và không được thấu hiểu bởi Long, có thể dẫn đến việc cô tìm kiếm sự sẻ chia ở những người khác, hoặc dần trở nên độc lập hơn trong suy nghĩ và hành động của mình, tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai trái tim từng tưởng chừng như không thể tách rời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ