Gió đêm vẫn thổi nhẹ, mang theo hương hoa thoang thoảng từ vườn hồng gần đó, hòa vào không khí lãng mạn của công viên Bình Minh, nơi cất giữ những rung động đầu đời của Long và Linh. Long cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi thấy Linh đã bình tâm trở lại, bờ vai nhỏ bé của cô ấy không còn run rẩy vì tiếng nức nở. Cậu ấy biết chặng đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, họ đã tìm lại được tiếng nói chung, đã hàn gắn được vết nứt đầu tiên. Long nắm chặt tay Linh, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao, hứa hẹn một tương lai đầy bất ngờ và thử thách. Trong sâu thẳm cậu, cậu vẫn nhớ đến những lời Linh vừa nói về việc không đỗ được trường Sư phạm, về nỗi sợ không tìm được định hướng cho tương lai. Điều này báo hiệu rằng những khó khăn trong lựa chọn đại học và con đường sự nghiệp có thể sẽ là một thử thách lớn tiếp theo cho cả hai. Long nhận ra gánh nặng mà Linh đang phải chịu đựng thực sự rất lớn, và cậu ấy sẽ phải nỗ lực nhiều hơn trong việc hỗ trợ cô, có thể liên quan đến việc điều chỉnh phương pháp học tập hoặc tìm kiếm lời khuyên từ người lớn. Long biết rằng tình yêu tuổi học trò như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát này, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, thì vẫn luôn hướng về nhau, và cậu sẽ làm mọi thứ để giữ vững nó.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của Hạ Long len lỏi qua ô cửa sổ phòng Linh, đánh thức cô bé khỏi giấc ngủ sâu sau một đêm đầy giông bão cảm xúc. Dù đã được Long an ủi, được trút bỏ phần nào gánh nặng, nhưng trong lòng Linh vẫn còn vương vấn một nỗi lo lắng mơ hồ. Long đã hứa sẽ luôn ở bên và ủng hộ cô, điều đó khiến trái tim cô ấm áp trở lại, nhưng những lời về "phương pháp học phù hợp" và "cùng nhau cố gắng" của cậu ấy lại khiến Linh cảm thấy như mình đang được đặt vào một khuôn khổ mới, một kế hoạch chi tiết mà cô chưa chắc đã sẵn sàng đón nhận. Dù sao thì, Long vẫn luôn là Long, thực tế và luôn tìm cách giải quyết vấn đề bằng hành động cụ thể. Linh hiểu điều đó, nhưng cô cũng thầm mong một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một cái ôm đơn thuần không kèm theo bất kỳ lời khuyên nào.
***
Quán cà phê Sắc Màu buổi chiều muộn mang một vẻ đẹp rất riêng. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh mịch. Nội thất bên trong bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, những bức tranh vẽ nghệ thuật sống động và những chiếc ghế sofa êm ái, mời gọi người ta ngồi xuống và thư giãn. Tiếng xay cà phê đều đặn, nhịp nhàng như tiếng đồng hồ đếm ngược thời gian, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương của một bản tình ca không lời, tạo nên một không khí có vẻ thư thái, dễ chịu. Mùi hương cà phê đậm đà quyện lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả như muốn xoa dịu mọi lo toan của cuộc sống. Nhưng với Linh, bầu không khí này lại nhanh chóng trở nên gượng gạo.
Long ngồi đối diện cô, trông cậu ấy rất nghiêm túc. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ánh lên vẻ lạnh lùng nay lại đầy vẻ tập trung. Cậu đặt một cuốn sổ tay nhỏ màu đen và một cây bút chì khắc tên lên bàn. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm cùng quần jeans đơn giản khiến cậu ấy trông càng thêm thanh lịch. Linh nhìn cậu, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa ngưỡng mộ vừa pha chút bất an. Cô bé mặc một chiếc váy hoa nhẹ nhàng, mái tóc dài đen óng ả buông xõa ngang vai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Long đầy mong chờ, nhưng cũng xen lẫn sự e dè.
"Anh đã suy nghĩ rất kỹ về những gì em nói tối qua," Long mở lời, giọng trầm ấm, chậm rãi. "Và anh thấy chúng ta cần một kế hoạch cụ thể. Em lo lắng về môn Toán, đúng không? Anh nghĩ Linh cần phải tập trung vào Toán hơn. Chúng ta sẽ dành ba buổi tối mỗi tuần cho nó, mỗi buổi hai tiếng. Anh sẽ trực tiếp kèm em. Và em nên thử giải đề theo thời gian quy định để quen với áp lực phòng thi. Anh có một vài cuốn sách ôn luyện hay, tí nữa anh sẽ đưa cho em."
Cậu ấy vừa nói vừa mở cuốn sổ tay, cẩn thận gạch đầu dòng những mục tiêu, những con số và những khung giờ cụ thể. Từng nét chữ của Long đều ngay ngắn, rõ ràng, thể hiện sự quyết tâm và tỉ mỉ của cậu ấy. Long thậm chí còn vạch ra một biểu đồ nhỏ, phân chia thời gian cho từng môn học, từng dạng bài tập. Cậu ấy giải thích từng bước, từng lý do tại sao phải làm như vậy, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng.
Linh lắng nghe, đầu khẽ gật gật, nhưng trong lòng cô bé lại dấy lên một cảm giác khác lạ. Nó không phải là sự nhẹ nhõm như cô mong đợi, mà là một nỗi trống rỗng, một sự hụt hẫng khó tả. Cô khẽ lật trang *Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17"* của mình, những trang giấy vẫn còn trắng tinh, đôi khi cô vẽ vời một cách vô định những hình ảnh hoa lá, những đám mây, những con sóng nhỏ. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn Long với ánh mắt phức tạp, cố gắng tìm kiếm một tia thấu hiểu, một sự đồng cảm mà cô đang khao khát.
"Em... em hiểu," Linh thì thầm, giọng nói nhỏ xíu, gần như chìm nghỉm trong tiếng nhạc acoustic. "Nhưng Long ơi, em cảm thấy... em chỉ muốn có ai đó hiểu rằng em đang rất sợ, chứ không phải chỉ là một cỗ máy học bài. Em sợ mình không đủ giỏi, sợ mình sẽ làm mọi người thất vọng, sợ mình không thể biến ước mơ thành hiện thực. Nỗi sợ đó nó lớn đến mức đôi khi em cảm thấy nghẹt thở, như thể có một tảng đá đè nặng lên ngực vậy."
Long ngừng viết, ngước nhìn Linh. Đôi mắt cậu ấy vẫn đầy sự quan tâm, nhưng cũng pha chút bối rối. Cậu ấy khẽ đặt cây bút xuống, nắm lấy tay Linh trên mặt bàn, bàn tay ấm áp và vững chãi. "Anh biết em sợ, Linh à. Anh hiểu em lo lắng. Nhưng sợ hãi không giải quyết được gì. Chúng ta phải đối mặt với nó bằng hành động cụ thể, bằng hiệu quả. Đó là cách duy nhất để vượt qua. Nếu em cứ mãi chìm đắm trong nỗi sợ hãi, em sẽ không thể tiến lên được. Kế hoạch này là để giúp em vượt qua nó, để em thấy được con đường rõ ràng hơn, để em có thể biến nỗi sợ thành động lực."
Cậu ấy nói, giọng điệu kiên định, chân thành. Long tin rằng cậu ấy đang làm điều tốt nhất cho Linh, đang giúp cô bé thoát khỏi mớ bòng bong cảm xúc và tập trung vào mục tiêu. Trong suy nghĩ của Long, nỗi sợ hãi là một rào cản cần được loại bỏ bằng lý trí và hành động. Cậu ấy muốn trang bị cho Linh những công cụ tốt nhất để chiến đấu, để giành chiến thắng. Cậu ấy không muốn cô bé phải chịu đựng thêm nữa.
Nhưng Linh lại cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ. Cô cảm thấy như Long đang nhìn thấy một vấn đề cần được giải quyết, chứ không phải một trái tim đang tổn thương. Cô muốn được ôm, được vỗ về, được nghe những lời nói nhẹ nhàng "mọi chuyện sẽ ổn thôi", chứ không phải là một danh sách dài những việc cần làm. Long rất tốt, rất chu đáo, nhưng có lẽ cậu ấy không hiểu rằng đôi khi, điều cô cần chỉ là một bờ vai để tựa vào, một đôi tai để lắng nghe những cảm xúc hỗn loạn của mình, mà không bị đánh giá hay bị đưa ra giải pháp ngay lập tức. Cô muốn được chấp nhận nỗi sợ hãi của mình, được cho phép mình yếu lòng một chút, trước khi phải dũng cảm đối mặt với nó.
"Nhưng... anh có hiểu không? Nỗi sợ của em không phải là một bài toán có lời giải rõ ràng," Linh nói, giọng cô bé nhỏ dần, như muốn tan biến vào không khí. "Nó là một cảm giác. Cảm giác trống rỗng khi em nhìn vào tương lai mà không biết mình sẽ đi đâu, làm gì. Cảm giác bị bỏ lại phía sau khi mọi người xung quanh đều đã có định hướng. Long à, em chỉ muốn anh hiểu rằng, những lời nói của Chi, những áp lực từ gia đình, từ bạn bè, nó làm em cảm thấy mình thật vô dụng. Kế hoạch của anh rất tốt, em biết, nhưng nó không xoa dịu được nỗi trống rỗng trong em."
Long nhìn Linh, đôi mắt cậu ấy phản chiếu hình ảnh cô bé đang ngồi trước mặt, gương mặt xinh đẹp nhưng ánh lên vẻ buồn bã. Cậu ấy cảm thấy bối rối. Cậu ấy đã cố gắng hết sức để thấu hiểu, để đưa ra những giải pháp thiết thực nhất. Cậu ấy nghĩ rằng khi Linh có một lộ trình rõ ràng, cô bé sẽ cảm thấy an tâm hơn, sẽ không còn sợ hãi nữa. Long không biết làm thế nào để "xoa dịu nỗi trống rỗng" mà không đưa ra giải pháp. Với cậu, hành động luôn là cách tốt nhất để vượt qua khó khăn. Cậu ấy muốn Linh mạnh mẽ, muốn Linh chiến thắng.
"Anh xin lỗi nếu anh làm em cảm thấy như vậy," Long nói, giọng cậu ấy trầm hơn, có chút hụt hẫng. "Anh chỉ muốn giúp em. Anh muốn em thành công, muốn em đạt được ước mơ của mình. Anh không muốn em phải chịu đựng một mình." Cậu ấy siết nhẹ tay Linh, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô bé, nhưng trong thâm tâm, Long bắt đầu cảm thấy có một điều gì đó cậu ấy chưa thể chạm tới được trong Linh, một thế giới cảm xúc mà lý trí của cậu ấy chưa thể nào giải mã. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về con đường tương lai có vẻ sẽ không chỉ là vấn đề về điểm số, mà còn là về những cảm xúc phức tạp này. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, không chỉ về học hành mà còn về sự thấu hiểu lẫn nhau.
Linh khẽ rụt tay lại, cúi mặt xuống nhìn vào cuốn sổ tay của mình, những nét vẽ hoa lá dở dang. Cô bé không muốn Long cảm thấy mình không trân trọng sự giúp đỡ của cậu ấy. Cô biết Long có ý tốt, biết cậu ấy yêu cô và muốn cô hạnh phúc. Nhưng cô cũng không thể ép bản thân mình đón nhận sự giúp đỡ ấy một cách trọn vẹn, khi mà cảm xúc của cô vẫn còn ngổn ngang và chưa được vỗ về đúng cách. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, tiếng xay cà phê vẫn đều đặn, nhưng không khí giữa Long và Linh đã hoàn toàn thay đổi. Một bức tường vô hình, được dệt nên từ sự khác biệt trong cách thể hiện tình cảm và cách thấu hiểu cảm xúc, đã bắt đầu hình thành giữa họ.
***
Tối hôm đó, Linh trở về căn hộ tập thể cũ của mình trong một tâm trạng nặng trĩu. Khu nhà tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp, luôn mang lại cho cô cảm giác ấm cúng và quen thuộc. Căn hộ bên trong dù đã được sửa chữa, trang trí lại nhưng vẫn giữ nét giản dị, ấm cúng đặc trưng. Mùi thức ăn nấu nướng thoảng qua từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa lẫn với mùi hương quen thuộc của gia đình – mùi bột giặt của mẹ, mùi nước hoa dịu nhẹ của bà ngoại – tất cả tạo nên một cảm giác thân thuộc đến lạ, nhưng không tài nào xoa dịu được nỗi lòng cô.
Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác: tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể, tiếng TV từ các nhà lân cận, tiếng bát đĩa va chạm. Tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, nhưng hôm nay, chúng lại như khuếch đại nỗi cô đơn trong lòng Linh. Cô bé đi thẳng vào phòng, thay quần áo, rồi ngồi thụp xuống góc giường. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một dải lấp lánh trên nền trời đêm. Linh cảm thấy trống rỗng, một cảm giác mà Long, với tất cả sự chân thành và kế hoạch cụ thể của cậu ấy, vẫn chưa thể nào lấp đầy được.
Một lúc sau, mẹ cô, Lê Thanh Hương, bước vào phòng. Ngoại hình thanh tú, dịu dàng của mẹ luôn mang lại cho Linh một cảm giác an toàn. Bà Hương ngồi xuống bên cạnh con gái, khẽ vuốt mái tóc dài óng ả của Linh.
"Con gái, sao hôm nay con về mà trông buồn thế?" Bà hỏi, giọng nói ấm áp, đầy lo lắng.
Linh quay sang ôm chầm lấy mẹ, nước mắt lại bắt đầu lăn dài. "Mẹ ơi... con mệt quá. Con cảm thấy mình thật tệ."
Bà Hương nhẹ nhàng xoa lưng Linh, ánh mắt đầy yêu thương. "Có chuyện gì vậy con? Con cứ kể cho mẹ nghe đi."
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén tiếng nức nở. "Long rất tốt, mẹ ạ. Anh ấy luôn muốn giúp con, muốn con vượt qua. Anh ấy đã vạch ra một kế hoạch học tập rất chi tiết, rất logic. Nhưng... con cảm thấy anh ấy không hiểu con sợ đến thế nào. Anh ấy chỉ nói về kế hoạch, về hiệu quả, như thể nỗi sợ của con là một lỗi cần sửa chữa vậy. Con chỉ muốn anh ấy ôm con và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn, chứ không phải là một danh sách việc cần làm."
Bà Hương lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt bà ánh lên sự thấu hiểu. Bà biết tính cách của Long, cậu bé ấy luôn thực tế và có trách nhiệm. Bà cũng hiểu cảm xúc của con gái mình, một cô bé nhạy cảm và cần được vỗ về. "Con gái của mẹ, đôi khi con trai họ thể hiện tình cảm theo cách khác. Họ muốn giải quyết vấn đề, chứ không phải chỉ lắng nghe. Long yêu con, mẹ biết điều đó. Cậu ấy muốn con mạnh mẽ, muốn con thành công. Có lẽ cậu ấy nghĩ rằng đưa ra giải pháp là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu và sự quan tâm của mình."
"Nhưng mẹ ơi, cảm xúc của con là có thật," Linh nói, giọng cô bé nghẹn lại. "Và con có quyền được cảm thấy như vậy, đúng không? Con có quyền được sợ hãi, được yếu lòng mà không cần phải bị ép buộc tìm kiếm giải pháp ngay lập tức."
Bà Hương gật đầu, ôm chặt Linh vào lòng. "Đúng vậy, con yêu. Con có quyền được cảm thấy tất cả những gì con đang cảm thấy. Đừng cố gắng kìm nén nó. Hãy để nó tuôn ra. Mẹ hiểu con cần gì lúc này. Đôi khi, một người chỉ cần một cái ôm, một lời an ủi đơn giản, chứ không phải một kế hoạch hoàn hảo." Bà Hương nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, mùi hương quen thuộc từ cơ thể mẹ mang lại cho Linh một chút bình yên.
Nghe thấy tiếng động, bà ngoại Nguyễn Thị Bích bước vào phòng. Bà ngoại với mái tóc bạc phơ, nụ cười phúc hậu và ánh mắt hiền từ luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho Linh. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, bước đi chậm rãi nhưng đầy uy nghi. Bà ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, đặt bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp lên tay Linh.
"Cháu gái của bà, con cứ khóc đi, đừng kìm nén," bà ngoại nói, giọng bà trầm ấm, đầy trải nghiệm. "Thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, không chỉ có niềm vui, mà còn có cả những nỗi buồn, những nỗi sợ hãi. Đó là điều tất yếu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc lại dữ dội, cuốn trôi mọi thứ. Long là một chàng trai tốt, bà nhìn thấy điều đó. Cậu ấy yêu cháu bằng cả tấm lòng, nhưng có lẽ cậu ấy chưa học được cách yêu một cô bé nhạy cảm như cháu."
Linh ngước nhìn bà ngoại, đôi mắt vẫn còn ướt đẫm. "Bà ơi..."
"Long muốn giúp cháu bằng lý trí của nó, bằng những gì nó cho là tốt nhất," bà ngoại tiếp tục, ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang nhớ về những ký ức xưa cũ. "Nhưng cháu lại cần một sự thấu hiểu bằng trái tim. Đó là một khoảng cách vô hình mà cả hai đứa phải học cách vượt qua. Không ai có lỗi cả, chỉ là cách các con thể hiện và tiếp nhận tình yêu khác nhau thôi. Cháu đừng trách Long, và cũng đừng trách bản thân mình. Hãy nói cho Long biết điều cháu thực sự cần, đừng sợ. Tình yêu cần sự chân thành, cả trong lúc vui lẫn lúc buồn, cả trong lúc mạnh mẽ lẫn lúc yếu mềm."
Những lời nói của bà ngoại như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn Linh. Cô bé cảm thấy mình được thấu hiểu, được chấp nhận. Đúng vậy, cô không có lỗi khi cảm thấy yếu lòng, và Long cũng không có lỗi khi cố gắng giúp đỡ cô theo cách của cậu ấy. Vấn đề là họ cần học cách giao tiếp, học cách thấu hiểu những nhu cầu cảm xúc khác nhau của đối phương. Linh ôm chặt lấy bà ngoại, tựa đầu vào vai bà, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Mùi thức ăn nấu nướng thoảng qua từ căn hộ Linh, tạo cảm giác thân thuộc nhưng hôm nay, nó đã bắt đầu xoa dịu được nỗi lòng cô. Cô bé biết mình sẽ phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để đối mặt với áp lực thi cử, mà còn để học cách giao tiếp với Long, để chiếc khoảng cách vô hình kia không lớn dần lên và chia cắt họ. Cô biết Long sẽ phải học cách nhìn nhận và đối phó với các vấn đề không chỉ bằng lý trí mà còn bằng sự đồng cảm sâu sắc hơn với cảm xúc của cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những cung bậc cảm xúc của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng này.
***
Trong khi Linh tìm thấy sự an ủi từ gia đình, Long cũng đang đối mặt với những suy nghĩ riêng của mình tại căn hộ tập thể cũ của cậu ấy. Tối muộn, ánh đèn học vàng vọt trong phòng Long chiếu lên những trang sách giáo khoa dày cộp và khuôn mặt trầm tư của cậu. Khu nhà tập thể nơi Long ở cũng mang vẻ cổ kính tương tự như nhà Linh, với cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang hẹp, nhưng căn phòng của cậu lại được bài trí gọn gàng, ngăn nắp một cách khoa học. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã dần chìm xuống, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và thỉnh thoảng là tiếng xe máy vọng lại từ xa. Không khí yên bình đến lạ, nhưng không thể xua đi nỗi bối rối trong lòng Long.
Cậu ngồi vào bàn học, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay màu đen, nơi cậu đã tỉ mỉ vạch ra kế hoạch học tập cho Linh. Từng con số, từng mốc thời gian đều được tính toán kỹ lưỡng, đảm bảo hiệu quả tối đa. Cậu ấy đã dành cả buổi chiều để nghiên cứu các phương pháp học tập, tìm kiếm những tài liệu ôn thi phù hợp nhất với Linh, thậm chí còn liên hệ với một vài người bạn học giỏi hơn ở các trường chuyên để hỏi kinh nghiệm. Long tin rằng kế hoạch này là "hoàn hảo", là cách tốt nhất để giúp Linh vượt qua nỗi sợ hãi và đạt được ước mơ.
"Mình đã làm mọi thứ đúng mà?" Long tự hỏi bản thân, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho cậu ấy nghe thấy. "Mình đã cho cô ấy một kế hoạch hoàn hảo. Mình đã lắng nghe cô ấy, đã an ủi cô ấy. Mình đã hứa sẽ luôn ở bên và hỗ trợ cô ấy. Vậy tại sao Linh lại trông buồn đến vậy? Tại sao cô ấy lại có vẻ thất vọng?"
Cậu ấy nhớ lại ánh mắt của Linh tại quán cà phê, ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự ngưỡng mộ và một nỗi buồn khó hiểu. Cậu ấy nhớ giọng nói nhỏ xíu của Linh khi cô bé nói rằng cô chỉ muốn "được hiểu" chứ không phải "một cỗ máy học bài". Long cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng, một cảm giác rằng cậu ấy đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng. Cậu ấy đã cố gắng hết sức để thấu hiểu Linh theo cách của mình – cách của một người luôn tìm kiếm giải pháp, luôn muốn biến vấn đề thành hành động cụ thể. Với Long, việc "hiểu" một người có nghĩa là hiểu được vấn đề của họ và đưa ra giải pháp để giải quyết nó. Cậu ấy không hề nhận ra rằng, đôi khi, sự thấu hiểu không cần đi kèm với bất kỳ giải pháp nào, mà chỉ cần một sự đồng cảm thuần túy.
Long lật đi lật lại *Cây bút chì khắc tên* của mình, ngón cái vuốt ve dòng chữ "Long & Linh" được khắc tinh xảo trên thân bút. Cây bút này là món quà Linh tặng cậu vào ngày sinh nhật năm ngoái, mang ý nghĩa của sự gắn bó, đồng hành. Nhưng giờ đây, nó lại khiến cậu cảm thấy một khoảng trống. Cậu ấy đã dùng lý trí để phân tích vấn đề của Linh, nhưng có lẽ cậu đã quên mất rằng, tình yêu và cảm xúc không phải lúc nào cũng tuân theo những quy luật logic. Cậu đã vô tình tạo ra một khoảng cách trong giao tiếp và cách thể hiện tình cảm, một khoảng cách có thể sẽ còn lớn dần nếu cậu không học cách nhìn nhận cảm xúc của Linh một cách sâu sắc hơn.
"Cô ấy nói muốn mình hiểu... nhưng hiểu điều gì?" Long lại độc thoại nội tâm. "Không phải mình đã hiểu cô ấy đang lo lắng sao? Và mình đã tìm cách giải quyết cho cô ấy rồi mà. Chẳng lẽ cô ấy không muốn vượt qua nỗi sợ đó? Chẳng lẽ cô ấy chỉ muốn chìm đắm trong nó?" Suy nghĩ đó khiến Long càng thêm bối rối. Cậu không thể tin rằng Linh lại muốn như vậy, bởi vì trong thế giới của Long, mạnh mẽ và tiến lên là điều hiển nhiên. Cậu chưa từng nghĩ đến việc có một cách khác để đối diện với nỗi sợ hãi, một cách chậm rãi hơn, cần sự vỗ về và chấp nhận hơn là sự thúc đẩy và kế hoạch.
Long đặt cây bút chì xuống, chống cằm nhìn xa xăm ra cửa sổ. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm Hạ Long, nhưng đối với Long lúc này, chúng lại giống như những câu hỏi chưa có lời đáp, những thắc mắc cứ xoáy sâu vào tâm trí cậu. Cậu ấy tự hỏi, liệu mình có đang thực sự là chỗ dựa vững chắc cho Linh, hay vô tình lại trở thành một áp lực khác? Liệu những lời khuyên thực tế của mình có đang vô tình đẩy Linh xa hơn, khiến cô bé cảm thấy cô đơn hơn trong chính cảm xúc của mình?
Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, cậu cứ nghĩ nó chỉ đơn giản là cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, cùng nhau hướng tới tương lai. Nhưng có lẽ, Long đã quên mất rằng, để đồng hành trọn vẹn, không chỉ cần lý trí mạnh mẽ, mà còn cần cả một trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu những rung động sâu kín nhất. Long sẽ phải học cách nhìn nhận và đối phó với các vấn đề không chỉ bằng lý trí mà còn bằng sự đồng cảm sâu sắc hơn với cảm xúc của Linh, bởi vì khoảng cách vô hình giữa họ đang dần hiện rõ, báo hiệu những hiểu lầm và thách thức lớn hơn trong tương lai, đặc biệt là khi những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, không chỉ cho riêng Linh mà còn cho cả mối quan hệ của họ.