Long nhận thấy sự im lặng bất thường của Linh. Ánh mắt cậu ấy rời khỏi chiếc bút chì, hướng về phía cô. Cậu thấy đôi mắt Linh hơi đỏ hoe, và một nỗi lo lắng thầm kín bắt đầu dấy lên trong lòng. Cậu không hiểu tại sao cô lại có vẻ buồn đến vậy. Cậu chỉ đang nói những điều tốt nhất cho cô. Cậu ấy đã cố gắng để Linh có một tương lai ổn định, một công việc hứa hẹn, vậy mà... "Linh," cậu gọi khẽ.
Linh khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào Long, chứa đựng một nỗi thất vọng sâu sắc. Giọng cô ấy nhỏ đến mức Long phải cố gắng lắm mới nghe rõ. "Anh nghĩ ước mơ của em... không thực tế sao?" Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Long. Cậu ấy chưa bao giờ nghĩ đến điều đó theo cách này. Cậu chỉ muốn cô có một cuộc sống tốt đẹp, một con đường bằng phẳng. Long ngập ngừng, cố gắng giải thích. "Không phải... anh chỉ muốn em có những lựa chọn tốt nhất. Những gì anh nói đều là vì em. Anh đã tìm hiểu kỹ càng, đã so sánh các ngành nghề, anh muốn em không phải hối tiếc về sau." Cậu ấy vội vàng đưa tay ra, muốn nắm lấy tay Linh một lần nữa, muốn xoa dịu cô, nhưng Linh đã khẽ rụt tay lại.
Cô ấy quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn thành phố Hạ Long. Những ánh đèn lấp lánh từ xa, nhưng không thể làm lòng cô ấm lên. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, nóng hổi. Cô ấy không muốn Long nhìn thấy sự yếu đuối của mình. "Em hiểu rồi," cô ấy thì thầm, giọng nói nghẹn lại. "Em hiểu ý anh rồi." Nhưng cái "hiểu" của Linh lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác so với những gì Long nghĩ. Cô hiểu rằng, giữa họ đang có một vực sâu vô hình, một khoảng cách mà lý trí của Long không thể nào lấp đầy. Nỗi sợ làm người khác thất vọng, đặc biệt là Long, khi theo đuổi ước mơ có vẻ 'viển vông' của mình, giờ đây trở nên thật rõ ràng. Cô cảm thấy cô đơn, không được thấu hiểu sâu sắc bởi người yêu, dù cậu ấy luôn ở bên.
Linh đứng dậy, đôi vai khẽ run rẩy. Cô bước vào bếp, với lý do rót thêm nước, nhưng thực chất là để che giấu những giọt nước mắt đang chực trào. Cô cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Mùi thức ăn từ nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ của khu tập thể, tất cả đều trở nên nặng nề hơn, như đang đè nén lên lồng ngực cô. Long nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Linh, cảm thấy bất lực. Cậu ấy không biết phải làm gì, không biết phải nói gì để cô hiểu được tấm lòng mình. Cậu chỉ muốn tốt cho cô, muốn cô không phải chịu thiệt thòi, nhưng dường như cậu đã làm mọi thứ sai cách. Cậu siết chặt tay, chiếc bút chì khắc tên mình gần như lún vào lòng bàn tay. Trong lòng Long dấy lên một nỗi lo lắng vô hình, một sự bất an lớn hơn bao giờ hết. Cậu sợ rằng những khác biệt trong quan điểm định hướng tương lai sẽ là thử thách lớn cho mối quan hệ của họ, có thể dẫn đến những lựa chọn đường đi riêng biệt.
Cậu ấy ngồi đó, trong căn phòng quen thuộc của Linh, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm đẹp của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng giờ đây lại tràn ngập một không khí nặng nề, xa cách. Nỗi lo lắng thầm kín của Linh về việc không được Long thấu hiểu sẽ khiến cô trở nên dè dặt hơn trong việc chia sẻ cảm xúc, hoặc tìm kiếm sự đồng cảm từ những người khác. Còn Long, cậu ấy sẽ phải đối mặt với bài học về sự đồng cảm và cách kết nối cảm xúc, không chỉ bằng lý trí. Áp lực thi cử và định hướng tương lai sẽ tiếp tục tăng cao, khiến những căng thẳng nhỏ này có thể bùng phát thành xung đột lớn hơn, thử thách tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ. Long chỉ biết rằng, cậu không muốn mất Linh, không muốn cái khoảng cách này lớn hơn nữa. Nhưng cậu ấy không biết phải làm sao để kéo cô lại gần mình.
Ngoài kia, Hạ Long đã chìm vào màn đêm, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt biển. Nhưng trong căn hộ nhỏ, hai trái tim vẫn đang chìm trong bóng tối của sự hiểu lầm và nỗi lo lắng, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go cho tình yêu của họ.
***
Không khí trầm mặc từ buổi tối hôm trước vẫn còn vương vấn trong tâm trí Linh và Long, dù cả hai đã cố gắng gạt bỏ nó sang một bên để tập trung vào việc học. Áp lực thi cử cuối năm lớp mười một, cùng với những dự định cho năm cuối cấp đầy cam go, dường như đang đè nặng lên đôi vai của cả hai. Buổi chiều hôm sau, họ lại hẹn nhau tại Thư viện Thành phố, một nơi quen thuộc đã chứng kiến bao nhiêu buổi học nhóm, bao nhiêu nụ cười và những ánh mắt trao nhau.
Thư viện Thành phố là một tòa nhà kiến trúc cổ kính, được xây dựng từ thời Pháp thuộc, với những bức tường gạch ong nhuốm màu thời gian và mái ngói rêu phong. Bên trong, không gian rộng lớn được chiếu sáng bởi ánh đèn vàng dịu, len lỏi qua những ô cửa kính màu. Mùi giấy cũ, gỗ sồi đánh vecni và một chút hương bụi sách thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa trang nghiêm, vừa thân thuộc. Những kệ sách cao vút chạm trần nhà, chất đầy tri thức hàng trăm năm, như những người khổng lồ lặng lẽ đứng canh gác. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ khu vực tra cứu, và thỉnh thoảng là tiếng chân đi lại khe khẽ của các nhân viên thư viện, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tập trung.
Long và Linh ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ lớn ở một góc khuất, nơi có thể nhìn ra khung cửa sổ lớn với tán lá cây xanh mướt. Ánh nắng chiều tà xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng vàng cam nhảy múa trên mặt bàn. Long, với vóc dáng cao ráo và bờ vai rộng, chăm chú giải một bài toán phức tạp. Cậu ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay rắn chắc. Làn da trắng nhưng săn chắc của cậu ấy ánh lên dưới ánh đèn, và đôi mắt sâu màu hổ phách thì tập trung cao độ, thi thoảng lại khẽ nheo lại khi suy nghĩ. Cậu ấy viết lách thoăn thoắt, những con số và ký hiệu toán học chi chít trên trang giấy.
Đối diện cậu ấy, Linh đang vật lộn với một bài tập Vật lý. Gương mặt xinh đẹp của cô, thường rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, giờ đây nhăn lại vì căng thẳng và thất vọng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô dán chặt vào trang sách, hàng mi cong vút khẽ chớp lia lịa, cố gắng thấu hiểu những công thức phức tạp. Cô cắn nhẹ đầu bút, ngón tay thon dài gãi gãi mái tóc đen óng ả đang được buộc cao gọn gàng. Chiếc áo đồng phục học sinh chỉnh tề nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát của cô, giờ đây dường như cũng đang "oằn mình" dưới áp lực học tập. Linh thở dài, một tiếng thở dài nhỏ thôi, nhưng đủ để Long, dù đang tập trung cao độ, vẫn nhận ra.
Cậu ấy liếc nhìn sang, thấy cô vẫn đang cắm cúi vào cùng một bài tập nãy giờ. Long thấy rõ sự chật vật của cô qua những cử chỉ bứt rứt, đôi khi cô lại đưa tay lên xoa thái dương. Cậu ấy khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà vì sự sốt ruột mơ hồ. Cậu biết Linh luôn cố gắng hết sức, nhưng đôi khi cô lại quá cầu toàn, quá dễ bị mắc kẹt vào những chi tiết nhỏ.
"Ôi, sao khó thế này chứ..." Linh khẽ lầm bầm, giọng nói gần như hòa vào tiếng thì thầm của thư viện, nhưng đủ để Long nghe thấy. Cô lại thở dài, rồi cắn cắn đầu bút chì, mắt vẫn không rời khỏi đề bài. Cái cảm giác bế tắc cứ bủa vây lấy cô, không chỉ là bế tắc với bài Vật lý này, mà còn là bế tắc với những suy nghĩ miên man về tương lai, về những lời nói của Long tối qua. Cô tự hỏi, liệu mình có thật sự không đủ khả năng để theo đuổi những gì mình muốn? Liệu những ước mơ của mình có thật sự quá xa vời, quá "không thực tế" như lời Long đã gợi ý? Nỗi sợ hãi không đủ tốt, không đủ giỏi để sánh bước cùng Long, người luôn xuất sắc trong mọi lĩnh vực, bắt đầu gặm nhấm tâm trí cô.
Long ngừng viết, đặt bút xuống bàn. Cậu ấy xoay người một chút về phía Linh. Cậu thấy chiếc bút chì trên tay cô đã bị cắn đến mức tòe đầu, và trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi dù thời tiết khá mát mẻ. "Em chưa ra à?" Long hỏi, giọng cậu ấy hơi trầm, có chút sự ngạc nhiên. "Bài này cũng không quá phức tạp đâu. Em thử xem lại công thức hay hướng giải xem." Cậu ấy nói, rồi lại liếc nhanh về phía bài toán của mình, như thể sợ rằng thời gian đang trôi qua quá nhanh. Áp lực từ kỳ thi sắp tới, từ việc phải giữ vững phong độ là học sinh giỏi nhất khối, và cả từ những kỳ vọng của gia đình, đang khiến Long trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Cậu ấy muốn giúp Linh, muốn cô cũng đạt được kết quả tốt nhất, nhưng đôi khi, cách cậu thể hiện lại thiếu đi sự tinh tế cần thiết. Cậu chỉ nghĩ đơn thuần rằng, nếu bài toán này không quá khó, thì Linh không nên mất quá nhiều thời gian như vậy. Điều đó khiến cậu sốt ruột, nhưng cậu không hề nhận ra sự sốt ruột của mình lại có thể vô tình trở thành một gánh nặng khác cho Linh.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy vẫn đầy vẻ bối rối. Cô ấy nhìn Long, rồi lại nhìn xuống bài tập, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Em... em biết là không phức tạp, nhưng em cứ bị mắc kẹt ở một chỗ mãi thôi." Cô nói, giọng cô ấy khẽ run. Long thỉnh thoảng liếc nhìn Linh, sau đó lại quay về bài của mình, có chút sốt ruột không thể che giấu. Cậu ấy gật đầu, nhưng không nói gì thêm, mà chỉ tiếp tục tập trung vào bài toán của mình. Linh hiểu ý. Cô biết Long đang cố gắng để không làm phiền mình, nhưng đồng thời, sự im lặng của cậu ấy lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn trong trận chiến với những con số và công thức. Cô ấy cúi gằm mặt xuống, lại tiếp tục vật lộn với bài toán Vật lý, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây.
Cô ấy cảm thấy như mình đang bị tụt lại phía sau, không chỉ trong học tập mà còn trong chính mối quan hệ này. Long luôn tiến về phía trước một cách dứt khoát, còn cô thì cứ loay hoay, chật vật. Nỗi sợ hãi về một tương lai mà họ có thể không đi cùng nhau, một tương lai mà Long sẽ rực rỡ còn cô thì mờ nhạt, cứ lớn dần trong trái tim cô.
***
Thời gian trôi qua, màn đêm dần buông xuống ngoài cửa sổ thư viện. Những ánh đèn đường bắt đầu le lói, hắt vào không gian tĩnh mịch một thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo. Bầu không khí trong thư viện cũng trở nên se lạnh dần, báo hiệu một buổi tối mùa đông đang đến gần. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím vẫn đều đều, nhưng đối với Linh, chúng như những tiếng vọng xa xăm, không thể chạm tới sự bế tắc của cô.
Long đã hoàn thành bài toán của mình từ lúc nào không hay. Cậu ấy gấp sách lại, dựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm. Áp lực thi cử tạm thời được giải tỏa, nhưng ngay lập tức, một áp lực khác ập đến khi cậu nhìn sang Linh. Cô ấy vẫn đang cắm cúi vào bài Vật lý, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây đã tái đi vì mệt mỏi và căng thẳng. Những nét nhăn trên trán cô sâu hơn, và đôi mắt cô vẫn đầy vẻ tuyệt vọng. Cậu thấy cô lại thở dài, rồi dùng bút gõ gõ vào đầu.
Sự kiên nhẫn của Long, vốn đã bị bào mòn bởi áp lực học tập của chính mình và những lo lắng về tương lai, dường như đã chạm đến giới hạn. Cậu ấy không hiểu tại sao một bài tập mà cậu thấy không quá khó lại có thể làm khó Linh đến vậy. Trong đầu cậu, những suy nghĩ thực tế và hiệu quả luôn được ưu tiên hàng đầu. Cậu ấy muốn Linh cũng phải thật nhanh nhạy, thật thông minh, để không bị tụt hậu trong cuộc đua cam go này. Cậu ấy muốn cô ấy cùng mình chinh phục những đỉnh cao, chứ không phải cứ mắc kẹt mãi ở những bước đầu tiên.
Long khẽ gằn giọng, một giọng nói trầm thấp nhưng mang theo chút mệt mỏi và áp lực không thể che giấu. Cậu ấy không hề nhận ra rằng, những lời nói của mình lúc này sẽ như những mũi dao sắc nhọn, găm thẳng vào trái tim vốn đã tổn thương của Linh. "Sao em cứ mắc mãi ở chỗ này vậy Linh?" Cậu hỏi, giọng cậu ấy pha lẫn chút bực dọc. "Mấy dạng này anh đã giảng rồi mà. Cứ suy nghĩ đơn giản đi chứ, làm như vậy phí thời gian của cả hai. Em cứ phức tạp hóa vấn đề lên."
Những lời nói ấy như một nhát sét đánh thẳng vào Linh. Cô ấy giật mình, đôi vai khẽ run lên bần bật. Cả người cô như đông cứng lại, mọi âm thanh trong thư viện bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại giọng nói lạnh lùng của Long văng vẳng bên tai. Khuôn mặt cô trắng bệch đi, đôi môi mím chặt. Đôi mắt tròn xoe long lanh của cô đột nhiên rưng rưng nước, những giọt lệ nóng hổi chực trào ra. Cô không ngờ Long lại có thể nói với cô những lời như vậy, sau tất cả những gì đã xảy ra. "Phức tạp hóa vấn đề?" Cô tự hỏi. Có phải Long đang nói rằng cô ngốc nghếch, rằng cô không đủ thông minh để hiểu những điều đơn giản? Hay là cậu ấy đang ám chỉ rằng những ước mơ, những suy nghĩ của cô đều là những thứ phức tạp, viển vông, không thực tế?
Tất cả những cảm xúc tiêu cực từ buổi tối hôm trước, từ việc cảm thấy không được thấu hiểu, không được trân trọng, giờ đây bỗng bùng lên dữ dội. Cô cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường, không còn một chút sức lực nào để chống đỡ. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, nhưng cô nhanh chóng quay mặt đi, tránh ánh mắt của Long, cố gắng nuốt ngược những tiếng nấc nghẹn vào trong. Cô không muốn Long nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn cậu ấy nghĩ rằng cô là một người dễ khóc, dễ tổn thương.
"Em... em xin lỗi." Linh thì thầm, giọng nói của cô nghẹn lại, chỉ còn là một hơi thở yếu ớt. Đó không phải là lời xin lỗi vì không giải được bài tập, mà là lời xin lỗi cho tất cả những gì cô đang cảm thấy – xin lỗi vì đã không đủ giỏi, xin lỗi vì đã làm Long thất vọng, xin lỗi vì đã không thể che giấu được sự yếu đuối của mình. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Cậu ấy ở ngay bên cạnh cô, nhưng khoảng cách giữa họ dường như lại xa vời vợi.
Long nhìn biểu cảm của Linh, ánh mắt cậu ấy thoáng vẻ hối hận và bối rối. Cậu ấy không ngờ những lời nói của mình lại có thể gây ra phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Cậu ấy chỉ muốn Linh tập trung, muốn cô ấy nhanh chóng vượt qua khó khăn, không muốn lãng phí thời gian. Cậu ấy không hề có ý định làm tổn thương cô. Nhưng nhìn thấy đôi vai khẽ run rẩy của Linh, nhìn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô dù cô đã cố gắng che giấu, Long bỗng nhận ra mình đã đi quá xa. Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào trong lòng cậu. Cậu ấy muốn đưa tay ra, muốn xoa dịu cô, muốn nói rằng cậu không có ý đó, nhưng những lời xin lỗi cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Cậu ấy chỉ biết nhìn cô, với một ánh mắt đầy hối hận và sự khó xử.
Long cảm thấy mình thật tồi tệ. Cậu ấy đã lại một lần nữa làm tổn thương Linh, người mà cậu yêu thương nhất. Áp lực thi cử, áp lực từ việc phải luôn hoàn hảo, dường như đã biến cậu thành một con người khác, một người kém nhạy cảm hơn, vô tâm hơn. Cậu ấy ước mình có thể quay ngược thời gian, nuốt lại những lời nói cay nghiệt vừa rồi. Nhưng đã quá muộn. Khoảng cách vô hình giữa họ, vốn đã xuất hiện từ tối qua, giờ đây dường như lại được đào sâu thêm một bậc.
***
Sau lời nói của Long và câu xin lỗi nghẹn ngào của Linh, không khí giữa hai người chìm vào sự im lặng nặng nề đến đáng sợ. Thư viện vẫn vang vọng những âm thanh quen thuộc, nhưng đối với Long và Linh, mọi thứ dường như đều bị bóp méo, chỉ còn lại tiếng trống ngực đập thình thịch và những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Long ngồi đó, tay nắm chặt chiếc bút chì, cảm thấy bất lực. Cậu nhìn Linh, nhưng cô ấy chỉ cúi gằm mặt, những sợi tóc đen óng ả rủ xuống che đi khuôn mặt, như một bức tường vô hình ngăn cách họ.
Linh bắt đầu thu dọn sách vở một cách vội vã, không nói một lời. Từng động tác của cô đều thể hiện sự gấp gáp, như muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt này càng nhanh càng tốt. Cô cẩn thận xếp chồng sách, bút, giấy, và cả cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình vào cặp, từng món một, như thể đang cố gắng làm chậm lại nhịp thở đang dồn dập. Mỗi lần chạm vào cuốn sổ, cô lại nhớ về những ước mơ từng được viết nên trong đó, những hoài bão mà cô từng tin rằng Long sẽ luôn ủng hộ. Giờ đây, chúng dường như trở nên mong manh, dễ vỡ hơn bao giờ hết.
Long cố gắng mở lời, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Cậu ấy muốn xin lỗi, muốn giải thích, muốn xoa dịu cô. Nhưng mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa khi cậu nhìn thấy sự tổn thương rõ ràng trên đôi vai đang khẽ run của Linh. Cậu sợ rằng bất kỳ lời nào cậu nói ra lúc này cũng chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn. "Linh..." cậu thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như không nghe thấy.
Linh khẽ lắc đầu, không nhìn Long. Cô ấy đã kéo khóa cặp xong, và đứng dậy. Cô vẫn không nói một lời, chỉ có ánh mắt cô lướt qua Long một cách vô định, không hề dừng lại. "Em về trước đây." Cô nói, giọng cô ấy vẫn còn nghẹn ngào, nhưng đã cố gắng giữ cho mình vẻ bình tĩnh nhất có thể. Rồi cô quay người, bước đi về phía cửa ra vào của thư viện, bỏ lại Long ngồi đó một mình với nỗi hối hận và sự bối rối.
Long nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Linh khuất dần giữa những kệ sách cao vút. Cậu ấy muốn chạy theo, muốn giữ cô lại, nhưng đôi chân cậu lại nặng trĩu. Cậu cảm thấy như mình đang bị trói buộc bởi chính những lời nói vô tình của mình. Cậu ấy siết chặt tay, móng tay gần như lún vào lòng bàn tay. Trong đầu cậu vang vọng lại những lời nói cay nghiệt vừa rồi, và cả ánh mắt tổn thương của Linh. Cậu chỉ muốn tốt cho cô, nhưng cậu đã làm mọi thứ sai cách. Cậu đã quên mất rằng, đôi khi, sự đồng cảm và thấu hiểu quan trọng hơn bất kỳ lời khuyên thực tế nào.
Trên đường về, cả hai bước đi cạnh nhau nhưng cảm giác như có một bức tường vô hình ngăn cách. Hạ Long về đêm se lạnh, gió nhẹ thổi qua những con phố vắng vẻ. Những ánh đèn đường le lói hắt xuống mặt đường, tạo thành những vệt sáng dài, nhưng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm lấy trái tim hai người. Tiếng còi xe vọng từ xa, tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào bờ cát đâu đó, tất cả đều trở thành những âm thanh xa lạ, không thể chạm tới họ.
Long liên tục liếc nhìn Linh, muốn nói lời xin lỗi nhưng lại không thể tìm được từ ngữ thích hợp. Cậu ấy thấy cô vẫn cúi gằm mặt, đôi vai khẽ run lên trong gió lạnh. Cậu muốn đưa tay ra nắm lấy tay cô, muốn sưởi ấm cô, nhưng lại sợ rằng cô sẽ lại rụt tay lại, sợ rằng cô sẽ lại từ chối sự chạm đến của cậu. Cậu cảm thấy bất lực, cảm thấy mình thật tồi tệ. Áp lực thi cử, áp lực từ việc phải luôn hoàn hảo, giờ đây lại càng khiến cậu cảm thấy cô độc. Cậu ấy đã làm tổn thương người con gái mà cậu yêu thương nhất, và cậu không biết phải làm gì để hàn gắn vết thương đó.
Linh chỉ cúi gằm mặt, chìm đắm trong nỗi buồn của riêng mình. Mỗi bước chân cô đi đều nặng trĩu. Cô cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, bị đè nén bởi sự thất vọng và cô đơn. Cô nhớ lại những lời Long đã nói, và cảm thấy như tất cả những nỗ lực, những cố gắng của mình đều trở nên vô nghĩa. "Phức tạp hóa vấn đề?" Cô lại tự hỏi. Có phải Long nghĩ rằng cô yếu kém, rằng cô không đủ thông minh? Hay cậu ấy đã không còn tin tưởng vào khả năng của cô nữa? Nỗi lo lắng thầm kín về việc không được Long thấu hiểu, về việc hai người dần xa cách vì những khác biệt trong suy nghĩ và ước mơ, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình cần một chỗ dựa, một người có thể lắng nghe và thấu hiểu cô mà không phán xét. Có lẽ, cô sẽ tìm đến Mai hoặc Lan để tâm sự, để tìm kiếm một chút an ủi, một chút đồng cảm.
Long nhìn sang Linh một lần cuối, trước khi họ rẽ vào hai con đường khác nhau để về nhà. Cậu ấy thấy Linh vẫn không ngẩng đầu lên, như thể cô ấy không muốn nhìn thấy cậu, không muốn đối mặt với cậu. Cậu biết rằng sự im lặng và khoảng cách cảm xúc này sẽ tiếp tục kéo dài, khiến họ đối mặt với những thử thách lớn hơn trong giao tiếp và thấu hiểu lẫn nhau. Áp lực thi cử càng tăng cao sẽ tiếp tục là yếu tố gây rạn nứt mối quan hệ của họ nếu cả hai không học cách chia sẻ và hỗ trợ nhau một cách đúng đắn. Cậu ấy chỉ biết rằng, cậu không muốn mất Linh, không muốn cái khoảng cách này lớn hơn nữa. Nhưng cậu ấy không biết phải làm sao để kéo cô lại gần mình.
Trong đêm tối Hạ Long, nơi cất giữ bao nhiêu rung động đầu đời của họ, giờ đây lại mang một vẻ buồn bã, xa cách. Long và Linh, hai trái tim từng gắn bó khăng khít, giờ đây lại đang bước đi trên hai con đường song song, mỗi người chìm đắm trong những nỗi niềm riêng. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang phải đối mặt với những cơn sóng dữ của tuổi trưởng thành và những định hướng tương lai đầy cam go.