Hạ Long đón chào một buổi sáng tháng Năm bằng ánh nắng rực rỡ đến chói chang, xuyên qua lớp kính cửa sổ lớp 12A1, hắt lên những hàng bàn ghế gỗ đã sờn màu thời gian. Tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây phượng vĩ ngoài sân trường, cùng với tiếng chuông vào lớp giòn giã, báo hiệu một ngày học mới đã bắt đầu. Không khí sôi động của tuổi trẻ tràn ngập khắp nơi, nhưng trong góc lớp, có hai trái tim lại đang chìm trong một khoảng lặng đến đáng sợ.
Ngọc Linh vội vàng thu dọn sách vở sau tiết học đầu tiên, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên trang giấy, như muốn thoát khỏi không gian chật hẹp này càng sớm càng tốt. Đôi mắt cô, thường ngày long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây lại mang một vẻ xa xăm, ẩn chứa nỗi buồn sâu kín. Cô không dám ngước lên nhìn Long, người vẫn đang ngồi cạnh cậu bạn Hùng ở bàn trên. Mỗi cử động của cô đều như một lời khẳng định về bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người họ từ đêm qua. Mùi phấn bảng nồng nặc trong lớp, hòa lẫn với mùi giấy sách mới, dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Long, người luôn thể hiện vẻ lạnh lùng và ít biểu cảm, giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng trên khuôn mặt góc cạnh. Cậu đã cố gắng rất nhiều để kìm nén cảm xúc từ tối qua, nhưng mỗi khi nhìn thấy Linh, trái tim cậu lại nhói lên một nỗi hối hận khôn nguôi. Cậu muốn bắt chuyện, muốn nói một lời xin lỗi thật lòng, nhưng lại sợ rằng mọi lời nói của mình lúc này chỉ khiến mọi chuyện thêm tồi tệ. Cuối cùng, cậu chỉ có thể thốt ra một câu hỏi yếu ớt, đầy sự bất an: "Linh, cậu... hôm nay vẫn ổn chứ?" Giọng cậu trầm thấp, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự run rẩy.
Linh khẽ dừng lại một chút, ngón tay vẫn miết trên bìa sách. Cô không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đáp, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại mang một vẻ lạnh lùng, xa cách: "Mình ổn. Cậu không cần lo." Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát như một nhát dao cứa vào lòng Long. Cô vẫn không nhìn cậu, đôi mắt lướt qua một cách vô định, không hề dừng lại. Long cảm thấy như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cô ấy vẫn giận mình. Rất giận. Cậu phải làm gì đây? Cậu chỉ muốn tốt cho cô ấy, muốn cô ấy hiểu rằng cậu không hề có ý chê bai, nhưng mọi thứ cậu làm, mọi lời cậu nói, dường như đều trở thành con dao hai lưỡi, cứa sâu thêm vết thương. Nỗi bất lực dâng trào, khiến cậu siết chặt tay dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cậu nhớ lại ánh mắt tổn thương của Linh đêm qua, những lời nói vô tình của mình cứ văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa.
Long nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Linh khi cô đứng dậy, vai hơi rụt lại, dường như muốn thu mình vào một thế giới riêng. Cô bước nhanh ra hành lang, hòa vào dòng người đông đúc đang đổ ra ngoài. Cậu chần chừ một chút, đôi chân nặng trĩu như bị xiềng xích. Cậu muốn chạy theo, muốn níu cô lại, nhưng lý trí lại ngăn cản. Cậu sợ cô sẽ lại quay lưng đi, sợ cô sẽ lại đẩy cậu ra xa hơn nữa. Dù vậy, nỗi lo lắng trong lòng vẫn thúc giục, khiến cậu không thể ngồi yên. Cậu đứng dậy, bước đi theo cô, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng thân quen ấy, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng và bất an.
Ở một góc lớp, không quá xa Long và Linh, Phạm Thùy Chi ngồi đó, đôi mắt sắc sảo của cô không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Cô đã quan sát Long và Linh từ lúc họ bước vào lớp, nhận thấy sự căng thẳng bao trùm lấy hai người, một điều hiếm thấy ở cặp đôi "tiên đồng ngọc nữ" này. Thùy Chi là một nữ sinh nổi bật với phong cách hiện đại, mái tóc được cắt tỉa thời thượng, và luôn toát lên vẻ tự tin, cá tính. Cô không còn là cô gái rụt rè, bẽn lẽn như những ngày đầu chuyển đến. Ngược lại, cô giờ đây là một đối thủ đáng gờm trên mọi phương diện. Khi Long quay lưng đi theo Linh, Thùy Chi khẽ nhếch mép cười nhẹ. Một nụ cười kín đáo, ẩn chứa nhiều điều. Ánh mắt cô lướt qua nơi Long vừa ngồi, rồi lại hướng về phía hành lang, nơi Linh vừa đi qua. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, như một tia sáng xuyên qua màn sương mù của cơ hội. Cô đã nhìn thấy một kẽ hở, một vết nứt trong bức tranh tình yêu tưởng chừng hoàn hảo của họ. "Tôi không thích thua cuộc," cô thầm nhủ, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm. Mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, mùi hoa sữa dịu nhẹ từ sân trường, tất cả đều tạo nên một phông nền tươi sáng cho một âm mưu nhỏ bé đang dần hình thành trong tâm trí cô gái ấy.
***
Buổi chiều Hạ Long mát mẻ, những cơn gió nhẹ từ biển thổi vào thành phố, mang theo hơi ẩm mặn mà đặc trưng. Sau giờ học, không hẹn mà gặp, Long và Linh lại tìm đến Thư viện Thành phố, một không gian yên tĩnh và trầm mặc, nơi cất giữ hàng ngàn tri thức và cũng là nơi họ đã cùng nhau trải qua biết bao buổi học nhóm, cùng nhau vun đắp tình cảm.
Thư viện Thành phố là một tòa nhà lớn, có phần cổ kính với kiến trúc pha lẫn nét xưa cũ và hiện đại. Những kệ sách cao vút bằng gỗ sẫm màu chạy dài tít tắp, tạo thành những mê cung tri thức. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách đặc trưng lan tỏa khắp không gian, mang lại cảm giác trang nghiêm và yên bình. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn rọi xuống, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên mặt bàn đọc sách rộng rãi. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của vài nhân viên thư viện là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Nhưng dù ở cùng một không gian, Long và Linh vẫn giữ khoảng cách. Cậu ngồi ở một bàn gần cửa sổ, ánh mắt đôi lúc lại lướt qua khu vực phía trong, nơi Linh đang cúi đầu vào sách vở. Khoảng cách vật lý ấy như một biểu tượng rõ ràng cho khoảng cách cảm xúc giữa họ. Long cố gắng tập trung vào cuốn sách Hóa học trước mặt, nhưng những con số, công thức cứ nhảy nhót lung tung trong đầu cậu, không thể nào đi vào tâm trí. Cậu vẫn lo lắng cho Linh, vẫn không biết làm cách nào để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này. Cậu cảm thấy bất lực, như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không tìm thấy hải đăng dẫn lối.
Linh ngồi ở một bàn cách đó khá xa, gần khu vực sách tham khảo. Mái tóc dài đen óng ả của cô buông xõa, che đi một phần khuôn mặt. Trên bàn của cô, bên cạnh chồng sách giáo khoa, là cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" với hình ảnh một bãi biển Hạ Long rực nắng được vẽ nguệch ngoạc ở góc bìa. Cuốn sổ đó là nơi cô ghi lại những suy nghĩ, những khao khát về tương lai, về ước mơ được đứng trên bục giảng, được truyền cảm hứng cho những thế hệ học sinh. Nó là biểu tượng cho những ước mơ bay bổng mà cô cảm thấy Long đã không thực sự lắng nghe, không thực sự thấu hiểu.
Lúc này, cô đang chau mày, cố gắng giải một bài tập Vật lý khó. Những ký hiệu, công thức phức tạp cứ nhảy múa trước mắt cô, khiến cô cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Cô đã thử đi thử lại nhiều lần, nhưng vẫn mắc kẹt ở một bước nào đó. Nỗi thất vọng dâng lên, hòa lẫn với cảm giác cô đơn và tổn thương từ đêm qua. Cô nhớ lại lời Long đã nói: "Phức tạp hóa vấn đề." Cảm giác bị coi thường, bị đánh giá thấp lại trỗi dậy. Cô tự hỏi, liệu mình có thực sự yếu kém như cậu ấy nghĩ không? Hay là cậu ấy đã không còn tin tưởng vào khả năng của cô nữa? Cô thở dài, tựa lưng vào ghế, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh mướt đang đung đưa nhẹ trong gió.
Phạm Thùy Chi, người cũng có mặt trong thư viện, đã quan sát toàn bộ cảnh tượng đó. Từ lúc Long và Linh bước vào, cô đã nhận ra sự căng thẳng giữa họ. Ánh mắt sắc sảo của cô lướt qua, không bỏ sót một chi tiết nào. Cô thấy Linh đang vật lộn với bài tập Vật lý, thấy vẻ mặt mệt mỏi và thất vọng của cô ấy. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Thùy Chi. Cơ hội của cô đã đến. Cô khẽ đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng giữa những kệ sách cao vút, tiếng bước chân gần như không gây ra tiếng động nào trên sàn gỗ. Cô đến gần bàn của Linh, giọng nói tự nhiên, không hề tỏ vẻ gượng gạo: "Linh à, cậu đang làm bài Vật lý này sao? Mình thấy cậu có vẻ hơi khó khăn. Bài này mình cũng từng bí mãi mới nghĩ ra."
Linh giật mình, ngẩng đầu lên. Cô không ngờ lại có người tiếp cận mình vào lúc này. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ ngạc nhiên. "À, ừm... Cảm ơn cậu," cô lắp bắp, một chút bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. Thùy Chi cười nhẹ, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. "Có cần mình giải thích không? Thật ra, có một cách nhìn khác sẽ dễ hiểu hơn nhiều." Cô nói, giọng điệu tự tin nhưng vẫn rất đỗi thân thiện. Ánh sáng vàng dịu trong thư viện hắt lên khuôn mặt cá tính của Thùy Chi, khiến cô càng trở nên nổi bật. Linh ngập ngừng một lúc, rồi ánh mắt cô dừng lại trên bài tập khó nhằn. Một tia hy vọng nhỏ bé lóe lên trong lòng cô. Cô cần một lời giải đáp, một sự giúp đỡ lúc này, hơn bao giờ hết.
***
Ánh hoàng hôn bắt đầu đổ xuống Hạ Long, nhuộm đỏ cả một góc trời, xuyên qua khung cửa sổ thư viện, hắt những vệt màu cam hồng lên những kệ sách và bàn học. Không gian thư viện dần chuyển từ ánh sáng vàng dịu sang một tông màu ấm áp hơn, tạo cảm giác tĩnh lặng và sâu lắng. Mùi giấy cũ và gỗ càng thêm đậm đặc, hòa quyện với hơi gió mát lành từ bên ngoài.
Thùy Chi đặt tập sách của mình xuống cạnh bàn Linh, nhẹ nhàng chỉ vào bài tập Vật lý mà Linh đang gặp khó khăn. Cô bắt đầu giải thích, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, từng lời từng chữ đều được chọn lọc cẩn thận. Cô không chỉ đơn thuần chỉ ra đáp án, mà còn phân tích, diễn giải cách suy luận, cách tiếp cận vấn đề. "Đó, cậu thấy không? Đôi khi chỉ cần đổi góc nhìn một chút là mọi thứ đơn giản hơn hẳn," cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Linh, đầy vẻ động viên. "Cậu thông minh mà, chỉ là chưa quen thôi." Câu nói đó như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn đang tổn thương của Linh. Nó khác hẳn với những lời nói vô tình của Long. Thùy Chi không phán xét, không đánh giá thấp, mà lại khích lệ, động viên, và quan trọng nhất là, cô ấy thể hiện sự đồng cảm.
Linh ban đầu vẫn còn dè dặt, nhưng dần dần, cô chăm chú lắng nghe từng lời Thùy Chi nói. Ánh mắt cô trở nên sáng hơn khi những nút thắt trong bài toán dần được gỡ bỏ. Cô gật gù, thỉnh thoảng lại hỏi thêm vài câu để làm rõ vấn đề. Cảm giác được thấu hiểu, được chia sẻ, được giúp đỡ một cách chân thành khiến trái tim cô nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau những ngày nặng trĩu. Cuối cùng, khi Thùy Chi kết thúc phần giải thích, Linh đã hoàn toàn hiểu ra vấn đề. Một nụ cười nhẹ, thật sự từ tận đáy lòng, nở trên môi cô. "Cảm ơn cậu nhiều nhé Chi. Cậu giúp mình rất nhiều," Linh nói, giọng nói trong trẻo hơn hẳn lúc sáng, đôi mắt ánh lên vẻ biết ơn. Đó là nụ cười mà Long đã không thể nào nhìn thấy từ cô suốt gần hai ngày qua.
Long, vẫn ngồi ở bàn gần cửa sổ, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Từ lúc Thùy Chi tiếp cận Linh, cậu đã cảm thấy một sự khó chịu không tên dâng lên trong lòng. Cậu cố gắng tập trung vào cuốn sách Hóa học, nhưng ánh mắt cậu cứ vô thức liếc về phía Linh và Thùy Chi. Khi cậu nhìn thấy nụ cười của Linh, nụ cười rạng rỡ mà cậu vẫn luôn yêu thích, nhưng lại dành cho một người khác, ánh mắt cậu tối sầm lại. Một cảm giác nóng ran, khó chịu, và xen lẫn sự ghen tị bốc lên trong lòng cậu.
Bàn tay Long siết chặt cây bút chì khắc tên của Linh mà cậu vẫn luôn mang theo bên mình. Những nét khắc tinh xảo ấy, giờ đây như đang cứa vào lòng bàn tay cậu, đau nhói. "Cô ta đang làm gì vậy?" cậu nghiến răng, câu hỏi vang vọng trong tâm trí. "Sao Linh lại cười với cô ta như thế? Chẳng lẽ mình... mình đã làm sai cái gì?" Nỗi hối hận vì những lời nói vô tình đêm qua, nỗi bất lực khi không thể xoa dịu Linh, giờ đây lại càng bị khuếch đại bởi sự xuất hiện của Thùy Chi. Cậu cảm thấy mình đang bị đẩy ra xa hơn, bị thay thế. Cậu sợ hãi, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc mất đi Linh, mất đi tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long mà cậu đã dày công vun đắp.
Ngay lúc đó, Thùy Chi khẽ đặt tay lên vai Linh, một cử chỉ nhẹ nhàng, gần gũi, như một người bạn thân thiết. Nụ cười của cô vẫn rạng rỡ, ánh mắt vẫn đầy vẻ thấu hiểu. "Không có gì đâu. Bạn bè thì giúp đỡ nhau là chuyện thường mà. Cậu thông minh thế này, chắc chắn sẽ ổn thôi," cô nói, giọng điệu tự nhiên, không chút giả tạo. Nhưng trong mắt Long, cử chỉ ấy như một lời tuyên bố, một sự khẳng định về vị trí mới của Thùy Chi bên cạnh Linh.
Long không thể chịu đựng thêm được nữa. Cậu đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, tiếng ghế kéo loẹt xoẹt vang lên giữa không gian yên tĩnh của thư viện, khiến vài người quay đầu nhìn. Cậu không quan tâm. Ánh mắt cậu vẫn đăm đăm nhìn về phía Linh và Thùy Chi, vẻ mặt đầy sự bức bối và ghen tuông. Cậu cầm lấy balo, vắt lên vai, rồi quay người bước đi mà không nói một lời nào. Tiếng bước chân cậu nặng nề, dồn dập, như muốn trút hết mọi nỗi bực dọc, lo lắng và bất lực. Bóng lưng cậu, thường ngày vững chãi, giờ đây lại mang một vẻ nặng trĩu, cô độc. Cậu đi thẳng ra cửa, bỏ lại phía sau không gian ấm áp của thư viện, bỏ lại Linh với nụ cười nhẹ nhõm và Thùy Chi với ánh mắt sắc sảo, đầy ẩn ý.
Trong đêm tối Hạ Long, nơi từng cất giữ những rung động đầu đời trong trẻo của Long và Linh, giờ đây lại xuất hiện một kẽ hở vô hình. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang phải đối mặt với những cơn sóng dữ của tuổi trưởng thành và những định hướng tương lai đầy cam go, cùng với sự can thiệp khéo léo của một người thứ ba. Long sẽ phải đối mặt với cảm xúc ghen tuông và học cách bảo vệ tình yêu của mình một cách trưởng thành hơn, không chỉ bằng lý trí. Còn Linh, cô có lẽ sẽ tìm kiếm sự sẻ chia và đồng cảm từ những người khác, nếu Long không học cách thấu hiểu cô hơn, và điều đó có thể tạo ra những rắc rối và thử thách lớn hơn cho mối quan hệ của họ. Áp lực thi cử vẫn là ngọn nguồn của mọi căng thẳng, đẩy các nhân vật vào những tình huống khó xử, có thể dẫn đến những lựa chọn đường đi riêng biệt, làm cho bức tranh thanh xuân của họ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.