Rực rỡ thanh xuân
Chương 31

Chuyến Đi Chung Của Những Ý Tưởng Lớn

3751 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự hào hứng của nhóm bạn sau kỳ thi, tạo không khí vui tươi, thoải mái.,Tập trung vào việc cả nhóm bạn lên kế hoạch cho một chuyến đi dã ngoại hoặc hoạt động ngoại khóa, thể hiện sự gắn kết và tinh thần hợp tác.,Làm nổi bật những ý tưởng chung thú vị giữa Long và Ngọc Linh, qua đó củng cố sự đồng điệu và thu hút giữa hai người.,Tiếp tục giai đoạn Rising Action bằng cách tăng cường tương tác giữa Long và Linh, nhen nhóm thêm những rung động tinh tế thông qua sự hợp tác, chia sẻ sở thích.,Đặt nền móng cho hoạt động ngoại khóa hoặc chuyến đi ở Chương 32, tạo sự mong chờ cho độc giả.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, tươi sáng, hứng khởi.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm Hạ Long mang theo cái lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, nhưng trong căn phòng tập thể cũ kỹ, một ngọn lửa nhỏ của sự tin tưởng vừa được nhóm lên. Long và Linh, hai tâm hồn trẻ vừa chạm đến những góc khuất sâu kín nhất của nhau, giờ đây cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ, vô hình nhưng chân thật đến lạ. Lời hứa “Sẽ không đâu. Nếu chúng ta cùng cố gắng.” của Long vẫn còn vang vọng trong tâm trí Linh, xua đi phần nào những lo sợ bủa vây. Đêm ấy, họ đã không chỉ chia sẻ ước mơ, mà còn trao nhau một lời hứa thầm lặng, một sợi dây liên kết bền chặt hơn bất cứ điều gì đã từng có.

***

Mấy ngày sau, khi hơi nóng của những kỳ thi cuối cùng đã dần lắng xuống, không khí học đường ở trường Ánh Dương trở nên nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Những khuôn mặt căng thẳng, mệt mỏi giờ đây được thay thế bằng nụ cười tươi rói và những tiếng reo hò phấn khích của tuổi trẻ. Long, Linh, Hùng, Mai và Lan – nhóm bạn thân thiết vẫn thường quấn quýt bên nhau – đã chọn Quán Cafe Sắc Màu làm điểm hẹn cho buổi tụ tập đầu tiên sau chuỗi ngày "cày cuốc" miệt mài.

Quán Cafe Sắc Màu nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị, nhưng lại rực rỡ như chính cái tên của nó. Mặt tiền quán được sơn màu pastel nhẹ nhàng, điểm xuyết những giỏ cây xanh tươi tắn và chậu hoa giấy rủ mềm mại, tạo nên một vẻ đẹp vừa cổ kính vừa hiện đại. Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, một không gian ấm cúng, lãng mạn hiện ra. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và dây đèn led lấp lánh như sao trời, phản chiếu lên những bức tường được trang trí bằng tranh vẽ tường nghệ thuật và kệ sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết cũ. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện lẫn hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, cùng với mùi hoa tươi cắm trên mỗi bàn nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng ngóc ngách, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran và tiếng gõ bàn phím laptop khe khẽ của những khách hàng đang làm việc, tạo nên một bầu không khí vừa sôi động vừa thư thái đến lạ.

Nhóm bạn ngồi ở một góc khuất gần cửa sổ lớn, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng bên ngoài. Long, với mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, trông thoải mái hơn hẳn trong chiếc áo phông đơn giản màu xanh than. Đôi mắt hổ phách của cậu, thường ngày ẩn chứa vẻ lạnh lùng, nay đã ánh lên sự vui vẻ, thỉnh thoảng liếc nhìn sang Linh đang ngồi đối diện. Linh hôm nay mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí, mái tóc dài đen óng ả được buộc nửa đầu, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, rạng rỡ như ánh nắng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô không ngừng đảo quanh, thể hiện sự hoạt bát, năng động vốn có. Hùng, "cây hài" của nhóm, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đang khoa trương kể lể về những màn "thoát hiểm" ngoạn mục trong phòng thi. Mai, nhỏ nhắn và mảnh mai, vẫn đeo chiếc kính cận quen thuộc, đang mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng lại đẩy nhẹ gọng kính. Còn Lan, khỏe khoắn và năng động, ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt tinh nhanh dõi theo câu chuyện của Hùng.

"Trời ơi, cuối cùng cũng thoát khỏi cái kiếp ôn thi rồi!" Hùng giơ cao ly nước ép dâu, khoa trương hét lên một cách không kiểm soát, khiến vài khách hàng gần đó phải bật cười. "Cảm giác như vừa được sống lại vậy! Bao nhiêu ngày tháng chôn mình trong sách vở, nay mới biết ánh sáng mặt trời đẹp đến thế nào!" Cậu chàng làm một điệu bộ khoa trương, đưa tay lên che mắt như thể đang bị ánh sáng chói chang làm choáng váng, dù ánh nắng chiều đã dịu đi rất nhiều.

Linh bật cười khúc khích, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, khiến cả không gian xung quanh dường như sáng bừng lên. "Đúng đó, cảm giác thật nhẹ nhõm. Cậu nói y hệt tớ luôn, Hùng à. Tớ cứ tưởng mình sẽ chết dí trong đống công thức Hóa học mất. Nhưng mà mình vẫn lo mấy môn tự nhiên quá... không biết có làm bài tốt không nữa." Giọng cô nhỏ dần ở cuối câu, có chút lo lắng vẫn còn vương vấn trong ánh mắt. Dù đã rất cố gắng, nhưng áp lực từ kỳ vọng của bản thân và gia đình vẫn là một gánh nặng vô hình đối với cô.

Long khẽ nhấp một ngụm trà đào cam sả mát lạnh, hương sả thơm lừng thoang thoảng. Cậu đặt ly xuống, ánh mắt hổ phách trầm ấm hướng về phía Linh, một ánh mắt trấn an đến lạ. "Cậu làm tốt mà. Đừng lo lắng quá. Mấy bài đó cậu đã ôn rất kỹ rồi. Với lại, có tớ giảng bài cho cậu cơ mà." Giọng Long trầm ấm, chậm rãi, mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối, như một làn gió mát xoa dịu nỗi bất an trong lòng Linh. Dù chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng nó lại có sức mạnh xoa dịu kỳ lạ, khiến trái tim Linh ấm áp hơn hẳn. Cô biết, Long không phải là người dễ dàng nói những lời xã giao, cậu ấy nói thật lòng.

Mai mỉm cười nhẹ, đôi mắt sáng thông minh sau gọng kính khẽ nheo lại. Cô gật đầu đồng tình với Long. "Long nói đúng đó Linh. Cậu đã cố gắng hết sức rồi. Giờ là lúc để xả hơi thôi. Tụi mình nên làm gì đó để xả hơi chứ nhỉ? Một chuyến đi chẳng hạn? Đã bao lâu rồi cả nhóm chưa đi chơi xa cùng nhau?" Mai đề xuất, đôi mắt cô lấp lánh sự mong chờ. Cô biết, sau những ngày tháng học hành căng thẳng, một chuyến đi sẽ là liều thuốc tinh thần tuyệt vời nhất cho cả nhóm.

Lan, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây cũng gật đầu lia lịa. "Mai nói đúng đó. Tớ thấy mình cần được nạp lại năng lượng gấp. Cứ cái đà này chắc tớ sẽ biến thành người máy mất. Đi đâu đó mát mẻ, có biển, có núi thì tuyệt vời." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, đầy vẻ hào hứng. Cô duỗi thẳng chân, cảm thấy cơ thể mình như vừa thoát khỏi một gông xiềng vô hình.

Hùng lập tức hưởng ứng, đôi mắt híp lại vì cười. "Tuyệt vời! Tuyệt vời! Mai đúng là thiên tài! Dã ngoại, picnic, hay đi chơi xa... cái gì cũng được, miễn là được thoát khỏi cái mớ sách vở kia. Tớ đang thèm một bữa tiệc ngoài trời với thịt nướng, gà nướng và đủ thứ đồ ăn ngon bá cháy đây!" Cậu chàng vỗ tay bốp bốp, tưởng tượng ra cảnh mình đang ngốn ngấu những món ăn khoái khẩu.

Cả nhóm cười ồ lên trước sự hăng hái của Hùng. Tiếng cười rộn ràng hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bản hòa tấu vui tươi, xua tan đi mọi mệt mỏi và lo âu còn sót lại từ kỳ thi. Long nhìn Linh, thấy cô cũng đang cười rất tươi, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Trong khoảnh khắc đó, cậu nhận ra rằng việc nhìn thấy cô vui vẻ khiến cậu cũng cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc hơn rất nhiều. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cậu, một cảm giác mà cậu đã bắt đầu quen thuộc kể từ khi cô xuất hiện trong cuộc đời cậu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười cùng họ, báo hiệu một khởi đầu mới, tươi sáng hơn sau những ngày tháng căng thẳng. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đang dâng lên mạnh mẽ, mang theo bao nhiêu niềm hy vọng và sự mong chờ cho một hành trình phía trước.

***

Sau lời đề nghị đầy hào hứng của Mai, không khí tại Quán Cafe Sắc Màu càng trở nên sôi nổi. Hùng, như thường lệ, là người nhiệt tình nhất, liên tục đưa ra những ý tưởng không tưởng. "Dã ngoại thì đi đâu? Biển thì quá quen rồi, núi thì ngại đi xa. Có ai có ý tưởng gì độc đáo không? Phải là một nơi mà chúng ta có thể vừa xả hơi, vừa có thể tạo ra những kỷ niệm thật 'chất' cơ!" Hùng khoa tay múa chân, đôi mắt híp lại nhìn quanh nhóm, như một đạo diễn đang tìm kiếm kịch bản cho bộ phim bom tấn của mình.

Long, sau một hồi im lặng lắng nghe, khẽ đặt ly trà đào cam sả đã vơi một nửa xuống bàn. Ánh mắt hổ phách của cậu lướt qua từng người bạn, rồi dừng lại ở Linh, như một thói quen tự nhiên mà cậu không hề nhận ra. Cậu khẽ nhấp một ngụm trà, vị thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Hay là... mình tìm một khu rừng sinh thái ven biển? Vừa có không khí trong lành, vừa có thể khám phá thiên nhiên, lại không quá xa Hạ Long." Giọng Long trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn, khiến mọi người đều phải chú ý lắng nghe. Ý tưởng của cậu không quá ồn ào hay phô trương, nhưng lại có chiều sâu và sự khác biệt.

Ngay lập tức, đôi mắt to tròn của Linh sáng bừng lên như hai viên ngọc. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ đung đưa khi cô hơi nghiêng người về phía trước, vẻ mặt tràn đầy sự phấn khích. Cô vô thức nắm chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" mà cô luôn mang theo bên mình, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa cho dòng suy nghĩ đang tuôn trào. "Ôi Long! Mình cũng đang nghĩ đến một nơi như vậy đó! Cậu thật là... thần giao cách cảm với tớ sao?" Linh thốt lên, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, nhanh hơn hẳn bình thường khi cô phấn khích. Má cô ửng hồng một cách đáng yêu. "Mình biết một khu sinh thái nhỏ gần Vịnh Bái Tử Long, tên là... Đảo Rều! Không hẳn là đảo, mà là một khu vực bán đảo nhỏ, có thể đi xe máy vào được. Ở đó có một khu cắm trại rất đẹp, nằm ngay sát bờ biển với những hàng phi lao rì rào. Nước biển trong xanh lắm, có thể chèo kayak, còn có cả một con đường mòn nhỏ dẫn ra bãi đá hoang sơ nữa! View hoàng hôn ở đó thì phải nói là 'đỉnh của chóp' luôn, chụp ảnh bao 'nghệ'!" Linh nói một cách say sưa, dùng cả ngôn ngữ tuổi teen đầy hóm hỉnh, như thể cô đã hình dung ra toàn bộ chuyến đi trong đầu. Những cử chỉ tay đáng yêu của cô minh họa cho từng chi tiết cô kể, khiến cho ý tưởng của cô càng thêm phần sống động.

Long nhìn Linh, khóe môi cậu khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. Cậu cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ, một sợi dây vô hình kết nối giữa hai tâm hồn. Cậu đã không ít lần ngạc nhiên trước sự hoạt bát, năng động và những ý tưởng sáng tạo của cô. Cậu cũng rất thích khám phá những nơi hoang sơ, gần gũi với thiên nhiên, điều mà ít ai trong nhóm biết được. Việc Linh có cùng suy nghĩ, thậm chí còn có một địa điểm cụ thể trong đầu, khiến cậu cảm thấy vô cùng vui vẻ và có chút... tự hào. Ánh mắt hổ phách của cậu ấm áp hơn hẳn, không rời khỏi khuôn mặt rạng rỡ của Linh.

Mai, người luôn tinh ý quan sát mọi tương tác trong nhóm, khẽ cười khúc khích, đẩy gọng kính. "Chà chà, hai bạn có vẻ hợp nhau phết nhỉ. Long vừa gợi ý cái là Linh đã có sẵn địa điểm rồi, còn biết cả những chỗ đẹp để chụp ảnh nữa chứ. Ý tưởng nghe có vẻ hay đấy! Độc đáo hơn hẳn mấy cái resort sang chảnh hay khu vui chơi nhân tạo." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên vẻ tinh nghịch, như thể đã nhìn thấu được điều gì đó đặc biệt đang nảy nở giữa Long và Linh.

Hùng vỗ tay bốp bốp, phá lên cười. "Đúng là 'tâm linh tương thông' có khác! Long và Linh mà hợp lực thì đúng là 'vô đối'! Đảo Rều hả? Nghe tên đã thấy 'chill' rồi! Chèo kayak, bãi đá hoang sơ, hoàng hôn 'đỉnh của chóp'... Ôi, tớ đã thấy mùi thịt nướng thơm lừng phảng phất đâu đây rồi!" Cậu chàng lại tiếp tục với niềm đam mê ẩm thực của mình, khiến mọi người lại được trận cười sảng khoái.

Lan cũng gật gù tán thành. "Nghe có vẻ thú vị đó. Thay vì đi những chỗ đông người, một khu sinh thái yên bình như vậy sẽ giúp chúng ta thực sự thư giãn và kết nối với nhau hơn. Tớ thích ý tưởng chèo kayak và khám phá bãi đá hoang sơ đó." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự đồng tình mạnh mẽ.

Long lấy điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình. "Để mình tìm kiếm thông tin về Đảo Rều xem sao. Xem có khu cắm trại nào cho phép tổ chức tiệc nướng không, và cần chuẩn bị những gì." Cậu nói, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn sang Linh, một cách tự nhiên và vô thức. Linh cũng đang hí hoáy mở cuốn sổ tay ra, bắt đầu ghi chép những ý tưởng vừa nảy ra trong đầu, miệng vẫn không ngừng kể thêm những điều thú vị về Đảo Rều mà cô biết. Cả hai đều tìm thấy niềm vui và sự hứng khởi trong việc cùng nhau xây dựng một kế hoạch, một chuyến đi mà họ tin rằng sẽ là một kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những con sóng tình đầu đang bắt đầu dâng trào mạnh mẽ.

***

Khi màn đêm dần buông xuống, nhuộm cả không gian Quán Cafe Sắc Màu trong ánh đèn vàng ấm áp, cuộc thảo luận của nhóm bạn về chuyến đi Đảo Rều vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Hương cà phê đậm đà vẫn thoang thoảng, hòa cùng mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa tươi dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí thân mật, dễ chịu. Tiếng nhạc acoustic du dương vẫn đều đặn cất lên, nhưng giờ đây đã lùi về làm nền cho những tiếng cười đùa rôm rả và những cuộc tranh luận nhỏ nhưng đầy sôi nổi.

Long, với chiếc điện thoại trên tay, đã tìm thấy khá nhiều thông tin về khu sinh thái Đảo Rều. Cậu chăm chú đọc, thỉnh thoảng lại đưa ra những chi tiết quan trọng. Linh ngồi đối diện, đôi mắt to tròn long lanh không rời khỏi Long, thỉnh thoảng lại chen vào những lời bổ sung đầy hào hứng. Cô thích cách Long phân tích vấn đề một cách logic và cẩn trọng, và cậu cũng thích sự sáng tạo, nhiệt tình của cô.

"Vậy thì mình sẽ phụ trách lên danh sách đồ dùng cá nhân cần thiết và các trò chơi tập thể nhé!" Linh xung phong, giọng nói trong trẻo, dứt khoát. Cô đã hình dung ra những trò chơi team building vui nhộn trên bãi biển, những buổi đốt lửa trại với trò kể chuyện ma hay hát hò. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô đã đầy ắp những ghi chú và phác thảo nhỏ về các hoạt động. Cô dùng cây bút chì khắc tên mình, một món quà từ Long nhân dịp sinh nhật, để ghi chép một cách cẩn thận, nét chữ mềm mại, bay bổng.

Long ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, ánh mắt hổ phách trầm ấm nhìn thẳng vào Linh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cậu. "Tốt quá. Để mình tìm hiểu về phương tiện di chuyển và liên hệ đặt chỗ cắm trại. Mình nghĩ nên đi xe buýt chung để tiết kiệm chi phí và vui hơn. Với lại, cũng tiện hơn cho việc mang vác đồ đạc." Cậu đưa ra đề xuất hợp lý, luôn suy nghĩ đến sự tiện lợi và an toàn cho cả nhóm. Cậu chợt nhớ đến cảnh cô từng suýt ngã khi đi xe buýt trong một lần đi dã ngoại khác, và cậu thầm quyết định sẽ luôn ở gần cô để hỗ trợ.

Hùng ngay lập tức vỗ tay bốp bốp, đôi mắt híp lại vì thích thú. "Tuyệt vời! Tuyệt vời! Còn tớ sẽ phụ trách phần ẩm thực! Đảm bảo no căng bụng và ngon bá cháy! Thịt nướng, gà nướng, xúc xích, khoai tây, nước ngọt, bia không cồn cho Long... à, ý tớ là nước ngọt cho mọi người! Tớ sẽ lên một menu hoành tráng, đảm bảo ai cũng phải 'wow'!" Cậu chàng ra vẻ rất nghiêm túc với nhiệm vụ của mình, nhưng trong đầu đã tràn ngập hình ảnh những món ăn hấp dẫn.

Mai mỉm cười nhẹ, đẩy gọng kính lên. "Được rồi, nghe mọi người phân công xong thì thấy cũng ổn thỏa đấy. Để Mai tổng hợp lại tất cả các ý tưởng, lập một cái bảng kế hoạch chi tiết, bao gồm lịch trình, các khoản chi phí dự kiến và phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người. Có gì mọi người góp ý sau nha." Mai rút ra cuốn sổ nhỏ và cây bút, bắt đầu ghi chép một cách cẩn thận và có hệ thống. Cô luôn là người tỉ mỉ và chu đáo nhất trong nhóm.

Lan gật đầu. "Về phần địa điểm, mình sẽ tìm hiểu kỹ hơn về an toàn và các hoạt động ở đó. Ví dụ như khu vực nào được phép bơi, khu vực nào nên cẩn thận, có cần thuê hướng dẫn viên địa phương không, hay có quy định gì đặc biệt về cắm trại không. Để đảm bảo chuyến đi của chúng ta vừa vui, vừa an toàn." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự chín chắn và trách nhiệm.

Long nhìn Linh, ánh mắt hổ phách dịu dàng và ấm áp hơn bao giờ hết. Cậu cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi thấy cô hoạt bát, năng nổ như vậy. "Cảm ơn cậu, Linh. Ý tưởng của cậu làm chuyến đi này thú vị hơn rất nhiều." Lời nói của Long tuy ngắn gọn, nhưng lại chứa đựng một sự chân thành và ngưỡng mộ rõ rệt. Cậu không chỉ cảm ơn về ý tưởng, mà còn về cách cô khiến mọi thứ trở nên sống động, rạng rỡ hơn. Cậu nhận ra, mỗi khi có Linh bên cạnh, mọi thứ dường như đều trở nên tươi sáng và tràn đầy năng lượng hơn. Cảm giác ngại ngùng ban đầu khi bộc lộ cảm xúc đã dần tan biến, thay vào đó là sự thoải mái và tự nhiên.

Linh đón nhận ánh mắt và lời cảm ơn của Long, trái tim cô đập rộn ràng một nhịp. Má cô lại ửng hồng. Nụ cười rạng rỡ của cô càng thêm tươi tắn, như ánh nắng Hạ Long buổi sớm. Cô vui sướng khi thấy Long cũng hào hứng với những gì cô nói, và hơn thế nữa, cậu còn dành cho cô một lời khen chân thành như vậy. Cảm giác được thấu hiểu, được đồng điệu, và được trân trọng bởi Long khiến cô cảm thấy như đang bay bổng. Cô không chắc liệu những tương tác này có ý nghĩa gì đặc biệt hơn tình bạn hay không, nhưng trong khoảnh khắc này, cô chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc giản dị ấy.

Cả nhóm cùng nâng cốc nước ép của mình lên, tiếng "cụng" nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng nhạc acoustic. "Chúc mừng chuyến đi Đảo Rều thành công tốt đẹp!" Hùng hô to, khiến cả nhóm bật cười. Mai vẫn tiếp tục ghi chép lia lịa vào cuốn sổ, còn Lan thì lướt điện thoại tìm kiếm thông tin. Long và Linh lại trao đổi một ánh mắt, một nụ cười nhẹ nhàng mà ý nghĩa, như một lời hứa thầm lặng về những điều tuyệt vời sắp đến.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến những trái tim trẻ đang đập cùng nhịp. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đã dâng lên mạnh mẽ, cuốn đi mọi lo âu, và chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hy vọng và tình yêu. Chuyến đi Đảo Rều hứa hẹn không chỉ là một cuộc phiêu lưu khám phá thiên nhiên, mà còn là một hành trình khám phá những cảm xúc, những rung động tinh tế đang lớn dần trong mỗi người. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, một lần nữa lại mở ra một chương mới, tươi sáng và đầy hứa hẹn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ