Tiếng “cụng” nhẹ nhàng của những cốc nước ép vẫn còn vương vấn trong không khí quán Cafe Sắc Màu, mang theo lời hứa hẹn về một cuộc phiêu lưu sắp tới. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến những trái tim trẻ đập cùng nhịp, dệt nên một tấm thảm thanh xuân rực rỡ sắc màu. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đã dâng lên mạnh mẽ, cuốn đi mọi lo âu, và chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hy vọng cùng một thứ tình cảm chưa gọi thành tên. Chuyến đi Đảo Rều, tuy đã thay đổi địa điểm thành công viên Bình Minh, nhưng vẫn hứa hẹn không chỉ là một cuộc phiêu lưu khám phá thiên nhiên, mà còn là một hành trình khám phá những cảm xúc, những rung động tinh tế đang lớn dần trong mỗi người. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, một lần nữa lại mở ra một chương mới, tươi sáng và đầy hứa hẹn.
***
Sáng hôm đó, mặt trời Hạ Long vừa hé rạng, những tia nắng vàng óng như mật ong đã bắt đầu len lỏi qua từng tán lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát gạch sạch sẽ dẫn vào Công viên Bình Minh. Một không khí sảng khoái, trong lành và dịu mát của buổi sớm mùa hè bao trùm lấy không gian, mang theo mùi cỏ xanh tươi còn đọng sương đêm và hương hoa sữa thoang thoảng từ những khóm hoa được cắt tỉa cẩn thận ven lối đi. Tiếng chim hót líu lo, ríu rít từ những lùm cây cổ thụ hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên, đánh thức mọi giác quan.
Tại cổng đá cổ kính của công viên, nơi những dây thường xuân xanh mướt bò leo, nhóm bạn của Long và Linh đã tề tựu đông đủ, mỗi người mang theo một balo nhỏ và nụ cười rạng rỡ trên môi. Sự háo hức và năng lượng tràn đầy lan tỏa, khiến cả không gian xung quanh như bừng sáng. Phan Việt Hùng, với chiếc áo phông màu cam nổi bật và mái tóc đầu nấm đặc trưng, là người khuấy động không khí đầu tiên. Cậu chàng giơ hai tay lên trời, hít một hơi thật sâu lồng ngực rồi reo lên: “Nào anh em, thanh xuân là phải thế này chứ! Ai không nhiệt tình là ‘phí phạm’ tuổi trẻ nha!” Giọng cậu lanh lảnh, vang vọng khắp một góc công viên, thu hút vài ánh nhìn tò mò từ những người tập thể dục buổi sáng.
Ngọc Linh, đứng cạnh Long, bật cười giòn tan. Nụ cười rạng rỡ của cô như ánh nắng Hạ Long buổi sớm, làm bừng sáng cả khuôn mặt xinh đẹp với đôi mắt to tròn long lanh. Mái tóc dài đen óng ả được cô buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần short jean năng động, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát. “Hùng nói đúng đó, hôm nay chúng ta phải ‘quẩy’ hết mình!” Linh hưởng ứng, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, tràn đầy nhiệt huyết. Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Long khẽ mỉm cười, ánh mắt hổ phách trầm ấm và dịu dàng hơn bao giờ hết khi nhìn cô. Cậu cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi trong chiếc áo phông xanh đậm, toát lên vẻ nam tính nhưng cũng đầy thư sinh. Long không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát nụ cười của Linh, cảm nhận được sự vui vẻ lây lan từ cô. Trong lòng cậu, một cảm giác bình yên và dễ chịu đến lạ. Long luôn thích ngắm nhìn Linh hoạt bát, tràn đầy sức sống như vậy. Mỗi khi cô cười, dường như cả thế giới xung quanh cậu cũng trở nên tươi sáng và đáng yêu hơn. Cậu chợt nghĩ, có lẽ đây chính là lý do cậu luôn muốn ở gần cô, để được đắm mình trong cái năng lượng tích cực ấy.
Hoàng Thảo Mai, với mái tóc đen dài được tết gọn gàng và cặp kính cận trên sống mũi, mỉm cười nhẹ nhàng. Cô ấy mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí nền nã, trông thật thanh tú và tri thức. Mai cất cuốn sổ nhỏ vào balo, đẩy gọng kính và nói với giọng nhỏ nhẹ: “Được rồi, Hùng, Linh, hai cậu đừng làm ồn quá, ảnh hưởng đến mọi người. Để Mai phổ biến lại luật chơi ‘Tìm Kho Báu Thanh Xuân’ của chúng ta nhé.” Cô nàng luôn là người giữ cho mọi thứ vào khuôn khổ, nhưng giọng nói của cô lại mang một sự ấm áp, dễ chịu.
Vũ Thanh Lan, cô bạn với mái tóc ngắn ngang vai cá tính và làn da rám nắng khỏe khoắn, gật đầu đồng tình. Lan mặc một bộ đồ thể thao năng động, đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo ánh lên vẻ hào hứng. “Chính xác! Mai nói đúng đó. Chúng ta phải tuân thủ nội quy công viên chứ. Dù sao thì, trò chơi này cũng đã được Hùng dày công chuẩn bị cả tuần nay rồi đó!” Lan vỗ vai Hùng một cái bốp, khiến cậu chàng hơi loạng choạng.
Hùng xoa xoa vai, giả vờ nhăn nhó: “Ái chà chà, Lan bạo lực quá đó! Nhưng đúng vậy, đây là ‘siêu phẩm’ của tớ đó nha! Kho báu thanh xuân đang chờ chúng ta khám phá! Hãy chia làm hai đội: đội Đỏ gồm Long, Linh và Lan. Đội Xanh gồm Hùng và Mai!” Cậu chàng híp mắt cười, rồi nhanh chóng giải thích luật chơi: “Mỗi đội sẽ nhận được một manh mối đầu tiên. Dựa vào đó, các cậu sẽ tìm ra các manh mối tiếp theo được tớ giấu rải rác khắp công viên. Đội nào tìm được kho báu cuối cùng trước sẽ thắng và được thưởng một chầu kem miễn phí!”
Ngọc Linh vỗ tay thích thú. “Nghe hay quá! Nhất định đội Đỏ phải thắng!” Cô hào hứng nói, đôi mắt lấp lánh thách thức nhìn sang Hùng và Mai.
Long, người vẫn đứng cạnh Linh, cảm nhận được sự phấn khích từ cô. Cậu khẽ liếc nhìn Hùng, trong lòng có chút thích thú với trò chơi này, nhưng niềm vui lớn hơn lại đến từ việc được thấy Linh hạnh phúc. Cậu đã cố tình đứng gần cô, một sự vô thức nhưng cũng đầy chủ ý. Cậu muốn chắc chắn rằng mình có thể bảo vệ cô, chăm sóc cô trong chuyến đi này, đặc biệt sau khi cô đã chia sẻ những nỗi lo về tình yêu đầu đời tan vỡ trong buổi ôn thi hôm nọ. Long luôn muốn trở thành một chỗ dựa vững chắc cho Linh, dù cậu chưa biết phải thể hiện điều đó ra sao một cách rõ ràng nhất. Cậu cảm thấy một sự hồi hộp nhẹ, không phải vì trò chơi, mà vì những khoảnh khắc sắp tới, những khoảnh khắc mà cậu có thể ở gần cô, quan tâm cô mà không quá phô trương.
Hai đội nhanh chóng nhận manh mối đầu tiên và bắt đầu cuộc hành trình “săn kho báu”. Đội của Long, Linh và Lan khởi hành với tinh thần hăng hái. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng bước chân nhanh nhẹn hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bức tranh thanh xuân sống động giữa lòng công viên. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại được tô điểm bởi sự rạng rỡ của tuổi trẻ.
***
Công viên Bình Minh vào buổi trưa trở nên tấp nập hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng. Nắng đã lên cao hơn, trải một màu vàng óng ả xuống những con đường lát gạch và thảm cỏ xanh mướt. Gió vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo hơi ẩm từ hồ và hương hoa thoang thoảng. Tiếng chim hót buổi sớm đã nhường chỗ cho tiếng cười nói, trò chuyện của những gia đình đi dạo, tiếng nhạc tập thể dục từ xa vọng lại và tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng từ những con thuyền nhỏ trên mặt hồ.
Đội Đỏ của Long, Linh và Lan đã đi sâu vào một góc công viên ít người qua lại hơn, nơi có một con đường mòn nhỏ uốn lượn giữa những bụi cây và khóm hoa dại. Họ đang rất tập trung vào việc giải một câu đố hóc búa, manh mối thứ ba mà Hùng đã chuẩn bị. Lan, với tính cách năng động và đầu óc nhạy bén, đang cố gắng giải mã mật thư, trong khi Linh và Long chăm chú quan sát xung quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể liên quan đến câu đố.
Linh, với đôi mắt to tròn tinh nghịch, đang mải mê nhìn ngắm một khóm hoa dại màu tím nhỏ nhắn ven đường. Những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió, đẹp một cách giản dị nhưng lại thu hút cô đến lạ. Cô khẽ bước tới gần hơn, không để ý đến một hòn đá nhỏ nhô lên khỏi mặt đất, bị che khuất bởi lớp cỏ xanh. Bỗng nhiên, chân cô trượt nhẹ trên hòn đá trơn, cơ thể mất thăng bằng. “Ui da!” Linh khẽ kêu lên một tiếng, hai tay giơ ra định chống đỡ.
Chỉ trong tích tắc, Long, người đang đứng gần cô nhất, đã phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Cậu vội vàng bước tới, đưa tay ra đỡ lấy cánh tay và eo của Linh, giữ cho cô không bị ngã. Cơ thể cô đổ nhẹ vào vòng tay cậu, một cảm giác ấm áp và mềm mại chạm vào Long. Cậu cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình lỡ mất một nhịp. Ánh mắt hổ phách của Long ngay lập tức tràn đầy sự lo lắng. “Cậu có sao không, Linh? Cẩn thận chút.” Giọng cậu trầm ấm, pha chút trách móc nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Linh đứng vững trở lại, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long vẫn còn vương trên cánh tay và eo mình. Mặt cô khẽ ửng hồng, đôi mắt to tròn ngước nhìn Long, bắt gặp ánh mắt đầy lo lắng của cậu. Một tia điện nhẹ chạy qua giữa hai người, khiến trái tim Linh bỗng đập rộn ràng hơn bao giờ hết. “Tớ không sao, cảm ơn cậu, Long. May mà có cậu.” Cô khẽ nói, giọng hơi ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Cô cảm thấy được che chở, được quan tâm một cách đặc biệt.
Long thấy Linh đã đứng vững, nhưng ánh mắt lo lắng vẫn chưa tan biến. Cậu nhẹ nhàng giữ lấy tay cô, kéo cô ra khỏi khu vực lồi lõm đó. “Không có gì. Đi chậm thôi.” Cậu nói, giọng đã dịu lại, nhưng vẫn có chút kiên quyết. Cậu nhìn xuống chân cô, rồi lại nhìn lên đôi mắt cô, như muốn chắc chắn rằng cô không bị thương. Từ khoảnh khắc đó, Long chủ động đi sát bên cạnh Linh, bàn tay cậu khẽ đặt ở phía sau lưng cô, sẵn sàng đỡ lấy nếu cô lại vô tình vấp ngã. Cậu thỉnh thoảng chỉ cho cô những chỗ gồ ghề, hoặc những cành cây rủ xuống có thể vướng vào. Sự quan tâm tinh tế của cậu khiến Linh cảm thấy vô cùng ấm áp. Cô không dám nhìn thẳng vào Long nữa, chỉ khẽ mỉm cười, cúi đầu nhìn xuống đất, nhưng trong lòng lại ngập tràn những cảm xúc ngọt ngào.
Lan, người đang giải câu đố ở phía trước, quay lại thấy cảnh tượng đó, nhưng cô ấy chỉ cười nhẹ. “Hai cậu có vẻ tình cảm quá đó nha! Có tìm manh mối không đấy?” Lan trêu chọc, nhưng giọng nói đầy thiện ý.
Long và Linh cùng bật cười khúc khích, phá tan bầu không khí có chút căng thẳng vừa rồi. “Đương nhiên là có rồi, Lan! Tớ vừa tìm thấy một cái hình vẽ lạ trên thân cây này!” Linh nhanh chóng chuyển chủ đề, chỉ vào một biểu tượng nhỏ được khắc trên vỏ cây cổ thụ. Cả ba lại cúi xuống xem xét, giải mã manh mối tiếp theo, nhưng ánh mắt Long vẫn thường xuyên liếc nhìn Linh, và Linh cũng thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt cậu, để rồi lại khẽ mỉm cười.
Khoảnh khắc đó, giữa ánh nắng chói chang của buổi trưa hè, trong tiếng chim hót và tiếng gió xào xạc, Long và Linh đã chia sẻ một sự gắn kết vô hình, một lời hứa thầm lặng về sự bảo vệ và tin tưởng. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, gắn kết hai tâm hồn trẻ lại gần nhau hơn, sâu sắc hơn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến sự phát triển tinh tế của một tình cảm chớm nở.
***
Chiều muộn, nắng Hạ Long đã dịu đi nhiều, trải một lớp vàng cam ấm áp lên mặt hồ Công viên Bình Minh, khiến khung cảnh trở nên thơ mộng và lãng mạn lạ thường. Gió bắt đầu thổi mát hơn, mang theo hơi nước và mùi hương của đất sau một ngày dài hấp thụ nắng. Tiếng chim hót líu lo đã thay bằng tiếng ve râm ran, hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của những người đi dạo, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm cho buổi chiều tà.
Sau một buổi chiều sôi nổi với trò chơi “Tìm Kho Báu Thanh Xuân” đầy kịch tính (cuối cùng đội của Hùng và Mai đã giành chiến thắng nhờ một pha “hack” manh mối tinh vi mà Hùng đã chuẩn bị từ trước), nhóm bạn đã tìm được một bãi cỏ rộng rãi ven hồ để trải bạt nghỉ ngơi và ăn nhẹ. Hùng, với vai trò “tổng quản ẩm thực”, đã bày ra đủ loại đồ ăn vặt hấp dẫn: bánh mì kẹp, trái cây tươi, bim bim, và đặc biệt là những chai nước suối lạnh cóng.
Tuy nhiên, số lượng nước uống có vẻ không đủ cho cả nhóm sau một buổi chiều vận động hết mình. “Aish, hết nước mất rồi!” Lan thở dài, nhăn mặt.
“Để tớ đi lấy thêm cho,” Long đề nghị, cậu cảm thấy cơ thể cũng cần được vận động một chút sau khi ngồi yên.
“Hay để tớ đi cùng cậu nhé, Long? Tớ cũng muốn đi dạo một chút.” Linh nhanh nhẹn nói, đôi mắt to tròn lấp lánh ý cười. Cô không chỉ muốn đi dạo, mà còn muốn có thêm một chút khoảnh khắc riêng tư với Long, sau những gì đã xảy ra vào buổi trưa.
Long ngước nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng và ấm áp hơn bao giờ hết. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cậu. “Được thôi. Đi nào.” Cậu đứng dậy, và Linh cũng nhanh chóng theo sau.
Hai người bước chậm rãi dọc theo con đường ven hồ. Nắng chiều vàng rực rỡ như rải một lớp bụi vàng lên vai họ, và gió nhẹ mơn man qua mái tóc Linh, làm vài sợi tóc con bay nhẹ nhàng. Long đi cạnh Linh, khoảng cách giữa hai người vừa đủ gần để tạo nên một sự gắn kết vô hình, nhưng cũng vừa đủ xa để không gây ngượng ngùng. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn cô, ngắm nhìn vẻ đẹp rạng rỡ của Linh dưới ánh hoàng hôn. Nụ cười của cô, sự hoạt bát của cô, và cả sự ngại ngùng đáng yêu mỗi khi cậu vô tình chạm mắt, tất cả đều khiến trái tim cậu rung động một cách khó tả. Long chợt nhận ra, cảm giác này không còn là những rung động mơ hồ của tình bạn nữa, mà nó đã sâu sắc và rõ ràng hơn rất nhiều. Cậu muốn bảo vệ nụ cười đó, muốn giữ mãi sự hồn nhiên trong ánh mắt ấy.
Linh cũng cảm nhận được ánh mắt của Long, nhưng cô không quay lại nhìn thẳng vào cậu. Thay vào đó, cô nhìn ra mặt hồ, nơi những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh nắng chiều, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Tim cô đập rộn ràng, một cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí, và khẽ cất tiếng: “Hôm nay vui thật đó Long nhỉ? Lâu rồi tớ mới được thoải mái như vậy.” Giọng cô trong trẻo, mang theo một chút mơ màng của tuổi trẻ.
Long nhìn theo ánh mắt của Linh ra phía hồ. “Ừ, không khí ở đây trong lành thật. Cậu thích những hoạt động như thế này à?” Cậu hỏi, giọng trầm ấm. Cậu thực sự muốn biết thêm về những điều cô thích, về những gì khiến cô vui.
Linh quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm vui. “Thích chứ! Cậu thì sao? Trông cậu cũng có vẻ thoải mái hơn nhiều.” Cô nói, rồi khẽ cười. Cô nhận thấy Long hôm nay đã mở lòng hơn rất nhiều, không còn vẻ lạnh lùng, trầm tĩnh thường ngày nữa. Cậu đã cười nhiều hơn, nói chuyện tự nhiên hơn, và đặc biệt là sự quan tâm của cậu dành cho cô rất rõ ràng.
Long nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt hổ phách dịu dàng và chân thành. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười thật ấm áp, khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng mà mọi người thường thấy. “Chỉ cần là đi cùng mọi người, và… đi cùng cậu, tớ đều thích.” Lời nói của Long tuy ngắn gọn, nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc, một lời khẳng định tinh tế mà cậu đã phải lấy hết can đảm để thốt ra. Cậu muốn cô biết rằng sự hiện diện của cô có ý nghĩa thế nào đối với cậu.
Lời nói của Long như một làn sóng ấm áp vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn Linh, khiến trái tim cô chợt hẫng một nhịp. Má cô lại ửng hồng, cô vội vàng quay mặt đi, nhìn ra mặt hồ, che giấu sự bối rối đang dâng trào. Cô khẽ cười, một nụ cười ngượng ngùng nhưng đầy hạnh phúc. Cô không chắc liệu Long có ý gì khác ngoài tình bạn khi nói câu đó không, nhưng trong khoảnh khắc này, cô chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn cảm giác ngọt ngào và được trân trọng. Một nỗi sợ mơ hồ về “tình yêu đầu đời tan vỡ” chợt thoáng qua trong tâm trí cô, nhưng rồi nhanh chóng tan biến trước sự ấm áp mà Long mang lại.
Họ tiếp tục bước đi, không ai nói gì, chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Long nhìn thấy một quầy hàng bán nước giải khát ở phía trước. Cậu nhanh chóng bước tới, mua hai chai nước suối lạnh. Khi cậu đưa cho Linh một chai, tay họ khẽ chạm vào nhau. Một cảm giác ấm áp và dịu nhẹ lan tỏa từ lòng bàn tay, truyền đến trái tim cả hai. Linh khẽ giật mình, nhưng không rút tay lại ngay. Cô cảm nhận được sự vững chãi từ bàn tay Long, và một cảm giác an toàn lạ thường.
Long và Linh quay trở lại bãi cỏ với những chai nước mát lạnh. Hùng và Lan đang cười đùa, còn Mai thì đang đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn cả nhóm với ánh mắt ấm áp. Khi Long và Linh đến gần, Hùng khẽ huých tay Mai, rồi ra hiệu bằng mắt nhìn về phía Long và Linh. Mai khẽ mỉm cười, ánh mắt thông minh ẩn chứa sự tinh tế dường như đã nhận ra điều gì đó đặc biệt giữa hai người. Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một sự đồng tình thầm lặng.
Dưới ánh nắng chiều tà của Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, Long và Linh đã có những khoảnh khắc riêng tư, những lời nói và hành động tinh tế, đánh dấu một bước tiến mới trong mối quan hệ của họ. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đã trở thành những con sóng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, cuốn đi mọi khoảng cách và chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hy vọng và một tình yêu chớm nở. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, vẫn đang tiếp tục viết nên những trang đẹp nhất, đầy ắp những cảm xúc trong trẻo và những lời hứa hẹn ngọt ngào.