Tiếng cười của họ vang vọng dưới tán cây, xua đi phần nào sự căng thẳng, nhưng rồi tiếng chuông tan học đã điểm, nhắc nhở rằng mọi cuộc vui đều có lúc phải tạm gác lại. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, không thể biến mất hoàn toàn chỉ sau một vài lời nói, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng sự quyết tâm và niềm tin vào nhau, vào sức mạnh của tình bạn và sự đồng hành. Long và Linh cùng nhau rời khỏi nhóm bạn, ánh mắt giao nhau một cách đầy ẩn ý. Cả hai đều cảm thấy cần có một cuộc nói chuyện riêng tư, sâu sắc hơn, để sắp xếp lại những bộn bề trong tâm trí trước khi dấn thân vào chặng đường ôn luyện đầy cam go phía trước.
***
Quán Cafe Sắc Màu nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của thành phố biển, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, nổi bật giữa những ngôi nhà cổ kính. Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, một thế giới khác hiện ra, ấm cúng và đầy lãng mạn. Nội thất được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái bọc vải nhung, những chậu cây xanh treo tường đung đưa theo làn gió nhẹ, và những bức tranh tường nghệ thuật vẽ cảnh Hạ Long yên bình. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một không gian êm đềm, dễ chịu. Thoảng trong không khí là hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan. Long và Linh chọn một góc khuất, nơi ánh nắng chiều muộn len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên mặt bàn gỗ. Hai cốc trà sữa đã vơi một nửa, bọt kem tan dần trong không khí dịu mát.
Linh khẽ khuấy ly trà sữa, ánh mắt mơ màng nhìn ra khoảng không vô định. Vẻ trầm tư vẫn còn đọng lại trong đôi mắt cô, dù cô đã cố gắng che giấu bằng một nụ cười gượng gạo khi Long gọi món. Cậu đã tinh ý nhận ra điều đó. Long đặt ly trà sữa của mình xuống, quay sang nhìn cô. Gương mặt cậu trầm tĩnh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên sự quan tâm. Cậu không nói gì vội, chỉ đơn giản là đợi, cho cô một khoảng lặng để tự mình sắp xếp những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí.
“Em vẫn còn lo lắng về kỳ thi thử sao Linh? Hay là... chuyện khác?” Giọng Long trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió biển, nhưng lại đủ sức lay động những lớp sóng cảm xúc đang cồn cào trong lòng Linh. Ánh mắt cậu dán chặt vào đôi mắt cô, tìm kiếm sự thật, tìm kiếm những điều mà cô còn giấu kín. Long biết Linh đã nhận được sự động viên rất lớn từ mẹ, và cậu cũng cảm nhận được sự quyết tâm mới mẻ trong cô. Nhưng cậu cũng hiểu, áp lực không dễ dàng biến mất chỉ sau một đêm. Những lo lắng vẫn len lỏi, âm ỉ đâu đó, và đôi khi, những điều không nói ra mới là thứ nặng nề nhất.
Linh hơi giật mình, như thể những suy nghĩ của cô bị Long đọc thấu. Cô hít một hơi sâu, rồi thở dài, tựa lưng vào thành ghế sofa êm ái. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Long, không còn lảng tránh nữa. “Cũng không hẳn... Em chỉ đang nghĩ, chúng ta có nên nói chuyện thẳng thắn về những gì đang diễn ra không? Về áp lực... và cả những lúc chúng ta hơi 'khó chịu' với nhau.” Cô nói, giọng nhỏ dần ở những từ cuối, như một lời thú nhận. Trong lòng cô, những điều chưa nói ra ấy đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời thách thức từ Thùy Chi. Cô sợ sự im lặng sẽ tạo nên những khoảng cách vô hình, sợ rằng áp lực thi cử sẽ mài mòn đi sự thấu hiểu giữa hai người.
Long không ngạc nhiên trước lời nói của Linh. Cậu đã cảm nhận được điều đó từ lâu, những căng thẳng nhỏ nhặt đôi khi xuất hiện giữa họ, những lúc cả hai đều bận rộn với việc học hành mà quên mất việc chia sẻ. “Anh cũng đang nghĩ vậy, Linh. Áp lực thi cử lớn, chúng ta cần phải đồng lòng hơn bao giờ hết.” Cậu nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Linh đang đặt trên mặt bàn gỗ. Bàn tay Long ấm áp, vững chãi, mang đến một sự trấn an lạ kỳ. Cử chỉ ấy như một lời khẳng định không lời, rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn ở đây, vẫn là chỗ dựa cho cô.
Linh cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Long lan tỏa, xua đi cái cảm giác bất an trong lòng. Cô khẽ siết nhẹ tay cậu, hít một hơi sâu, như lấy hết can đảm để bộc bạch. “Em... em vẫn còn lo lắng về kỳ thi thử, Long ạ. Về kết quả, về việc liệu em có đủ sức để cạnh tranh với các bạn, đặc biệt là với Phạm Thùy Chi. Em biết mẹ đã động viên em rất nhiều, và em cũng tự nhủ phải mạnh mẽ hơn. Nhưng đôi khi, em vẫn thấy một chút sợ hãi. Sợ rằng mình sẽ không đạt được mục tiêu, sợ rằng mình sẽ làm anh thất vọng.” Cô ngừng lại một chút, tìm kiếm sự thấu hiểu trong ánh mắt cậu.
Long lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt cậu không rời khỏi Linh một giây nào. Cậu gật đầu, thấu hiểu. Cậu biết cảm giác đó, cái áp lực vô hình đè nặng lên vai mỗi học sinh cuối cấp. “Anh hiểu mà, Linh. Ai cũng có những lúc lo lắng, đặc biệt là trước những thử thách lớn như kỳ thi này. Nhưng em nhìn xem, em đã cố gắng đến mức nào rồi? Em đã tiến bộ ra sao? Anh luôn tin tưởng vào khả năng của em. Và anh không bao giờ thất vọng về em, bất kể kết quả thế nào. Điều quan trọng nhất là em đã cố gắng hết sức.” Long khẽ xoa nhẹ lên mu bàn tay cô, trấn an. “Còn về những lúc ‘khó chịu’... em muốn nói về điều gì?”
Linh ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Long. “À thì... đôi khi, chúng ta có những quan điểm khác nhau về việc học. Có những lúc em thấy anh quá tập trung vào việc giải quyết các bài tập khó mà quên mất việc hệ thống hóa kiến thức. Hoặc có những lúc em quá lo lắng về việc học thuộc lòng mà quên đi việc tư duy logic. Và khi em cố gắng nói ra, đôi khi chúng ta lại... cãi vã nhỏ.” Cô ngập ngừng, nhớ lại vài lần bất đồng quan điểm trong các buổi học nhóm, những lời nói dù không ác ý nhưng đã khiến cả hai cảm thấy hơi khó chịu. “Em không muốn những điều nhỏ nhặt đó làm ảnh hưởng đến chúng ta, nhất là trong giai đoạn quan trọng này.”
Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng. “Em nói đúng. Đôi khi anh cũng quá cứng nhắc, quá tập trung vào ‘khô khan’ mà quên mất rằng mỗi người có một cách học riêng. Anh xin lỗi nếu đã làm em khó chịu. Anh hứa sẽ lắng nghe em nhiều hơn. Chúng ta là một đội, phải không? Một đội thì phải biết bổ sung cho nhau, chứ không phải ai cũng làm theo ý mình.” Cậu khẽ vuốt ve ngón tay cô. “Cảm ơn em đã thẳng thắn nói ra, Linh. Điều đó rất quan trọng. Chúng ta không nên để những hiểu lầm nhỏ tích tụ lại. Từ bây giờ, có bất kỳ điều gì, chúng ta sẽ nói chuyện trực tiếp, thẳng thắn với nhau, được không?”
Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Gánh nặng trong lòng cô dường như tan biến. “Vâng, em hứa. Chúng ta sẽ cùng nhau. Em tin rằng, khi chúng ta đồng lòng, không có thử thách nào là không thể vượt qua.” Cô mỉm cười thật tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long buổi sớm, không còn chút gượng gạo nào. Ánh mắt cô lấp lánh niềm tin. Dù có Phạm Thùy Chi hay bất kỳ ai khác, cô sẽ không còn đơn độc nữa. Cô đã có Long, có sự động viên từ mẹ, và có cả những người bạn thân thiết. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, một lần nữa lại chứng kiến những rung động đầu đời không chỉ gói gọn trong tình yêu đôi lứa, mà còn lan tỏa trong tình bạn bè keo sơn.
Long khẽ gật đầu, ánh mắt cậu ánh lên sự kiên định và tình yêu thương vô bờ bến. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau. Kỳ thi thử này, anh và em sẽ cùng nhau chinh phục. Cứ coi nó là một bài kiểm tra cho tình yêu và sự đồng lòng của chúng ta, Linh à.” Cậu nhẹ nhàng siết chặt tay cô, như một lời thề nguyện thầm lặng. Họ ngồi thêm một lúc, không gian quán cà phê ấm cúng bao bọc lấy hai tâm hồn đang hòa quyện, cùng nhau hướng về một mục tiêu chung. Mùi cà phê và bánh ngọt vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, hương vị của sự tin tưởng và quyết tâm đã trở thành mùi hương chủ đạo, lan tỏa trong không khí.
***
Tối hôm đó, Thư viện Thành phố chìm trong không khí tĩnh lặng và trang nghiêm. Tòa nhà lớn, dù đã có tuổi đời nhưng vẫn được bảo trì tốt, với nội thất gỗ trầm ấm và những kệ sách cao vút chạm trần, chất đầy tri thức. Ánh đèn dịu nhẹ từ những chiếc đèn bàn tỏa ra, soi rõ từng trang sách, từng dòng ghi chú. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên thư viện là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng, tạo nên một bản nhạc nền của tri thức. Thoảng trong không khí là mùi giấy cũ, mùi gỗ và chút bụi sách, đôi khi xen lẫn mùi nước tẩy rửa thoang thoảng, mang đến cảm giác thanh khiết và tập trung.
Long và Linh ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn lớn trong khu vực tự học. Trước mặt họ là những chồng sách giáo khoa dày cộp, những cuốn vở ghi chép chi chít chữ, và một tờ giấy trắng khổ lớn trải rộng, sẵn sàng cho kế hoạch ôn tập chi tiết. Gương mặt cả hai đều ánh lên vẻ nghiêm túc và quyết tâm, hoàn toàn tập trung vào công việc.
Linh đặt cây bút xuống, ngước nhìn Long. Đôi mắt cô ánh lên một tia sáng kiên định. “Mục tiêu của em là... phải nằm trong top 5 của khối. Và đặc biệt là phải vượt qua Phạm Thùy Chi ở môn Hóa học. Em muốn chứng minh mình có thể làm được.” Cô nói, giọng chắc nịch, rồi dùng ngón tay vạch một đường thẳng trên tờ giấy trắng, như một lời tuyên bố cho quyết tâm của mình. Lời thách thức của Thùy Chi ở hành lang trường vẫn còn văng vẳng bên tai, và giờ đây, nó không còn là áp lực mà đã biến thành động lực mạnh mẽ.
Long gật đầu, ánh mắt đầy ủng hộ. Cậu đã lường trước điều này. Cậu lấy ra Cây bút chì khắc tên của mình – một món quà kỷ niệm từ Linh, có khắc chữ “Long – Linh, mãi mãi là của nhau” – và đặt nó lên tờ giấy. “Anh hiểu. Anh sẽ giúp em củng cố kiến thức Hóa, đặc biệt là phần hữu cơ, đó là điểm mạnh của anh. Chúng ta sẽ làm thật nhiều bài tập nâng cao phần đó. Còn anh thì cần tăng tốc ở phần Lý thuyết Toán, có vẻ anh hơi lơ là phần đó trong thời gian qua.” Cậu dùng đầu bút chì gạch chân những mục tiêu cụ thể, những phần kiến thức cần tập trung. Long biết rằng để đạt được mục tiêu, cả hai cần phải thành thật với nhau về điểm mạnh và điểm yếu của từng người.
Linh mỉm cười. “Được thôi, em sẽ ra đề cho anh phần Lý thuyết Toán. Chúng ta sẽ làm một thời khóa biểu chi tiết, bao gồm cả thời gian giải lao và những buổi ‘hẹn hò’ ôn tập của chúng ta, để không bị quá tải.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch khi nhắc đến từ "hẹn hò", nhưng nhanh chóng quay lại vẻ nghiêm túc. Cô mở Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, trang giấy trắng tinh khôi, sẵn sàng đón nhận những dòng chữ của kế hoạch tương lai. Cuốn sổ tay này không chỉ chứa đựng những ước mơ cá nhân mà giờ đây, nó còn là nơi lưu giữ những mục tiêu chung của cả hai.
Long và Linh cùng nhau ghi chép, thảo luận sôi nổi về từng môn học, từng dạng bài, từng chuyên đề. Họ phân chia thời gian biểu chi tiết, từ buổi sáng sớm đến tối muộn, không bỏ sót một khoảng trống nào. Long đề xuất các phương pháp giải nhanh, các mẹo ghi nhớ công thức, trong khi Linh lại chú trọng vào việc hệ thống hóa kiến thức, làm các bài tập vận dụng cao và rèn luyện kỹ năng trình bày. Họ trao đổi sách tham khảo, đề xuất những quyển sách hay, những tài liệu bổ ích mà họ đã tìm được.
“Phần đạo hàm hàm hợp này, anh nghĩ chúng ta nên dành riêng một buổi để luyện tập chuyên sâu. Nó thường xuất hiện trong các đề thi đại học,” Long nói, khoanh tròn một phần trong sách giáo khoa. “Và cả phần tích phân nữa, các dạng bài biến đổi thường làm khó nhiều người.”
Linh gật đầu lia lịa. “Đúng rồi. Còn về Hóa học, em thấy phần phản ứng hữu cơ cần phải làm thật nhiều chuỗi phản ứng để nhớ được cơ chế. Em sẽ tổng hợp lại các dạng bài trọng tâm, rồi chúng ta cùng giải. Đặc biệt là những câu hỏi phân loại của Thùy Chi, em sẽ ‘mổ xẻ’ chúng thật kỹ.” Cô nhấn mạnh tên Thùy Chi với một chút thách thức trong giọng nói, như thể cô gái kia đang ngồi ngay trước mặt.
Họ làm việc không ngừng nghỉ, tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách và những lời thì thầm trao đổi lấp đầy không gian yên tĩnh của thư viện. Từng mục tiêu nhỏ được đặt ra, từng chiến lược được vạch rõ. Kế hoạch ôn luyện chi tiết và sự cam kết của Long và Linh báo hiệu một giai đoạn học tập cực kỳ căng thẳng và tập trung sắp tới, với những thử thách cụ thể ở từng môn. Việc Linh nhắc đến Phạm Thùy Chi như một đối thủ cụ thể ở môn Hóa học một lần nữa cho thấy những màn đối đầu trực diện giữa hai cô gái sẽ sớm diễn ra trong kỳ thi thử, và có thể kéo dài suốt năm học. Mỗi khi Linh viết vào Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17", cô lại hình dung ra tương lai, một tương lai rực rỡ mà cô và Long đang cùng nhau xây dựng. Long thì lại cẩn thận dùng Cây bút chì khắc tên để gạch chân những điểm quan trọng, như thể mỗi nét bút đều là một lời hứa, một sự đảm bảo cho thành công. Thời gian trôi qua thật nhanh, cho đến khi tiếng loa thông báo thư viện sắp đóng cửa vang lên, họ mới nhận ra trời đã tối khuya.
***
Sau buổi ôn tập dài tại thư viện, Long và Linh cùng nhau đi bộ về nhà. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo chút hơi lạnh đặc trưng của thành phố biển Hạ Long. Họ quyết định dừng lại trên Cầu vượt bộ hành, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Kết cấu thép và bê tông của cây cầu vững chãi dưới chân, những bậc thang và đường dốc vắng lặng trong đêm. Lan can cầu cao, che chắn những cơn gió giật, nhưng vẫn để lại một không gian đủ rộng để cảm nhận sự bao la của bầu trời đêm.
Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, những vệt đèn pha xé toạc màn đêm, tạo nên một dòng chảy hối hả, đối lập hoàn toàn với sự yên bình trên cầu. Gió lộng thổi qua, làm mái tóc Linh bay nhẹ, nhưng trong lòng họ lại dâng trào một sự ấm áp lạ kỳ và một quyết tâm sắt đá. Long khẽ đặt tay lên vai Linh, kéo cô lại gần hơn, che chở cô khỏi cơn gió lạnh. Hơi ấm từ cơ thể cậu truyền sang cô, làm cô cảm thấy an toàn và được bao bọc.
Linh ngước mặt lên, nhìn vào đôi mắt Long, trong đó phản chiếu ánh đèn thành phố. “Em biết sẽ rất khó khăn, Long à, chặng đường phía trước còn rất dài. Nhưng có anh ở bên, em cảm thấy mình có thể làm được mọi thứ.” Cô khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của cậu, hít hà mùi hương quen thuộc của cậu – mùi của sách vở, của gió biển và một chút mùi hương đặc trưng của riêng Long. Nó mang lại cho cô cảm giác bình yên đến lạ.
Long nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong gió đêm, đầy kiên định và yêu thương. “Chúng ta sẽ cùng nhau làm được, Linh. Kỳ thi thử này chỉ là khởi đầu. Điều quan trọng là chúng ta không bao giờ bỏ cuộc, và luôn tin tưởng vào nhau. Anh sẽ luôn ở đây, đồng hành cùng em, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.” Lời hẹn ước “cùng nhau vượt qua mọi thứ” củng cố niềm tin nhưng cũng ngụ ý rằng sẽ có nhiều thử thách lớn hơn đang chờ đợi họ phía trước, không chỉ trong học tập mà còn là những lựa chọn trường đại học khác nhau có thể dẫn đến khoảng cách địa lý. Long đã nghĩ đến điều đó, và cậu biết, họ sẽ phải chuẩn bị tâm lý cho cả những kịch bản khó khăn nhất.
Điện thoại của Linh rung lên trong túi áo. Cô lấy ra, đó là tin nhắn của Hùng: "Tụi bây về chưa? Kế hoạch ôn thi thế nào rồi? Nhớ chia sẻ cho cả nhóm nha! Lo quá!" Long và Linh bật cười trước sự sốt sắng của cậu bạn. Long cũng nhận được tin nhắn tương tự từ Mai, nhắc nhở về các tài liệu đã hứa. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng sự gắn kết với bạn bè và tình yêu đã trở thành nguồn động lực lớn nhất.
“Hứa nhé!” Linh ngẩng đầu lên, nhìn Long, ánh mắt cô nghiêm túc. “Cả những lúc em thấy nản lòng nhất, những lúc em muốn bỏ cuộc nhất, anh cũng sẽ không bỏ rơi em.” Cô muốn một lời hứa, một sự đảm bảo vững chắc giữa những biến động sắp tới.
Long mỉm cười dịu dàng, đôi mắt cậu ánh lên vẻ thâm tình. Cậu cúi xuống, khẽ hôn lên trán cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành. “Anh hứa, Linh. Mãi mãi không bỏ rơi em.” Lời hứa ấy như một lời thề được gió đêm Hạ Long mang đi, hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào từ xa.
Họ cùng nhau ngắm nhìn dòng xe cộ hối hả phía dưới, những ánh đèn đủ màu sắc vẽ nên một bức tranh sống động của thành phố không ngủ. Trong mắt mỗi người đều ánh lên niềm hy vọng và sự đồng lòng, tay trong tay. Linh khẽ siết chặt bàn tay Long, cảm nhận sự vững chãi và an toàn mà cậu mang lại. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau để cùng hòa vào đại dương mênh mông của cuộc đời. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, chứng kiến lời hẹn ước của hai trái tim đang cùng nhau hướng về tương lai. Dù chặng đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu, sự tin tưởng và quyết tâm không ngừng, Long và Linh biết rằng họ sẽ vượt qua tất cả, cùng nhau tạo nên một tuổi thanh xuân thật rực rỡ. Ánh mắt Linh lấp lánh sự quyết tâm, hòa cùng ánh nắng Hạ Long chói chang của buổi sớm mai đã được thay thế bằng ánh đèn lung linh của thành phố, nhưng sự rạng rỡ trong cô vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Cô đã sẵn sàng.