Rực rỡ thanh xuân
Chương 333

Sóng Gió Trước Ngưỡng Cửa: Lời Hẹn Từ Kỳ Thi Thử

4833 từ
Mục tiêu: Chính thức công bố kỳ thi thử đại học, tạo ra một làn sóng lo lắng và cạnh tranh gay gắt trong toàn khối 12 (nhóm Long và Linh đang ở cuối lớp 11, nhưng kỳ thi này chuẩn bị cho năm lớp 12).,Khắc họa phản ứng đa dạng của học sinh, đặc biệt là sự quyết tâm mới của Linh sau lời khuyên của mẹ.,Làm nổi bật sự cạnh tranh gay gắt giữa Linh và Phạm Thùy Chi, đưa Thùy Chi trở lại trọng tâm xung đột học tập.,Củng cố vai trò đồng hành và hỗ trợ của Long dành cho Linh, dù áp lực bên ngoài đang tăng cao.,Tiếp tục phát triển 'rising_action' của Arc 5, đẩy mạnh căng thẳng học tập và chuẩn bị cho các thử thách lớn hơn ở năm lớp 12.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Phạm Thùy Chi, Nguyễn Lan Anh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, determined, supportive, competitive
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai rực rỡ và trong trẻo như tâm hồn tuổi trẻ, rót qua khung cửa sổ lớn của lớp 11A1, nhuộm vàng những bàn học gỗ và trang sách còn đang mở dở. Tiếng ve non đầu mùa đã bắt đầu râm ran đâu đó ngoài sân trường, lẫn vào tiếng gió xào xạc trên những tán bàng cổ thụ. Mùi phấn bảng và mực in mới vẫn vương vấn trong không khí, hòa cùng hương trà thanh nhẹ mà cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh thường pha mỗi sáng. Cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và chiếc áo dài màu xanh ngọc, đứng trên bục giảng, ánh mắt quét một lượt qua ba mươi lăm gương mặt đang ngước nhìn mình. Gương mặt cô giáo trẻ trung, năng động, nhưng hôm nay lại phảng phất vẻ nghiêm nghị hơn thường lệ, khiến cả lớp bỗng chốc im phăng phắc. Tiếng chuông báo hết giờ môn Hóa vừa dứt, để lại một khoảng lặng đầy dự cảm.

"Các em..." Giọng cô Lan Anh vang lên, trầm hơn mọi khi, kéo theo mọi sự chú ý. "Cô có một thông báo quan trọng từ Ban Giám hiệu." Cô dừng lại một chút, như thể để lời nói của mình có đủ trọng lượng trước khi đi vào vấn đề chính. "Một kỳ thi thử đại học sẽ được tổ chức vào cuối tháng sau, dành cho tất cả học sinh khối 11. Mục đích là để các em có cái nhìn thực tế nhất về kỳ thi quan trọng sắp tới, định hướng cho năm học lớp 12."

Ngay lập tức, một làn sóng xôn xao, lo lắng lan tỏa khắp lớp học như một cơn sóng ngầm. Những tiếng thì thầm, tiếng thở dài, tiếng cọ xát của ghế vang lên. Cả lớp như một tổ ong vỡ, nhưng không phải vì ồn ào náo nhiệt, mà là vì một nỗi bất an chung. Kỳ thi thử đại học? Ngay bây giờ ư? Mới chỉ cuối lớp 11 thôi mà! Áp lực của năm cuối cấp dường như đã ập đến sớm hơn dự kiến. Những gương mặt học trò, vốn quen với những niềm vui vô tư của tuổi thanh xuân, giờ đây hằn rõ vẻ ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang lo lắng. Ánh nắng bên ngoài vẫn chói chang, nhưng không khí trong lớp học bỗng chốc trở nên u ám lạ thường.

Long, ngồi ở bàn thứ hai từ cuối, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong không khí. Cậu ngẩng đầu nhìn lên bục giảng, đôi mắt màu hổ phách thoáng qua một tia suy tư. Cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi lông mày khẽ chau lại, cho thấy cậu cũng đang cân nhắc sự nghiêm trọng của thông báo này. Cậu ấy không bất ngờ hoàn toàn, bởi những tin đồn về kỳ thi thử đã râm ran từ mấy tuần trước, nhưng nghe chính thức công bố vẫn là một chuyện khác. Long quay sang Linh đang ngồi cạnh, cậu thấy rõ sự chấn động trong ánh mắt cô. Cô ấy đang siết chặt cây bút trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch.

Ngọc Linh, với làn da trắng hồng và đôi mắt to tròn long lanh, đang siết chặt cây bút trong tay đến trắng bệch. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, nhanh hơn cả nhịp trống trường. Nỗi lo lắng từ những ngày trước, những áp lực vô hình về tương lai, về trường đại học mơ ước, giờ đây bỗng chốc hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dù ngoài trời nắng vẫn đang chói chang. Những hình ảnh về những đêm thức khuya học bài, những con số điểm thi chót vót, và cả những câu chuyện về sự cạnh tranh khốc liệt để giành một suất vào các trường đại học hàng đầu, tất cả hiện lên trong tâm trí cô, khiến cô cảm thấy như bị bóp nghẹt.

"Trời ơi, mới cuối lớp 11 mà đã thi thử đại học rồi sao? Áp lực quá đi!" Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, ngồi ngay bàn trên, buông một tiếng thở dài rõ rệt, đủ để vài người bạn xung quanh nghe thấy. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu méo xệch đi, đôi mắt híp lại tỏ vẻ hoảng hốt. "Kiểu này thì ăn không ngon, ngủ không yên mất thôi! Tớ còn chưa kịp thở sau mấy bài kiểm tra giữa kỳ nữa là." Cậu ấy vò đầu bứt tóc, làm vài bạn gái ngồi gần bật cười khúc khích, nhưng nụ cười đó cũng mang theo sự lo lắng.

Long khẽ lắc đầu, khóe môi hơi nhếch lên một chút trước vẻ mặt than vãn của Hùng. Cậu biết Hùng chỉ đang cố giảm nhẹ không khí căng thẳng, nhưng nỗi lo là thật. Cậu nhìn sang Linh một lần nữa. Cô ấy vẫn đang cắm cúi nhìn xuống trang vở, nhưng đôi vai nhỏ nhắn của cô hơi run lên, và cậu có thể cảm nhận được sự bất an từ cô. Một phần trong cậu muốn nắm lấy tay cô, trấn an cô, nhưng cậu biết đây không phải lúc.

Trong tâm trí Linh, những lời mẹ cô vừa nói tối qua chợt vang vọng, như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang hỗn loạn của cô. *“Mẹ tin con sẽ làm được, dù con chọn con đường nào, dù con học trường nào, miễn là con hạnh phúc và cố gắng hết sức.”* Và cả câu nói đầy sức mạnh ấy: *“Điều quan trọng nhất là sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau… con phải tin tưởng vào chính mình.”*

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Đúng vậy, mình phải tin vào bản thân. Đây không phải là điểm cuối, đây chỉ là một chặng đường. Một cơ hội để cô thử thách chính mình, để nhìn lại những gì đã học, và quan trọng hơn, để chứng minh cho bản thân và cho những người yêu thương cô rằng cô có thể làm được. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình, không để những áp lực bên ngoài đánh gục mình. Bởi cô biết, cô không đơn độc.

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Long. Cậu ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ nhưng đầy sự thấu hiểu và động viên. Giọng nói trầm ấm của cậu dường như vọng lại trong tâm trí cô, dù cậu không hề phát ra âm thanh nào. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Linh, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi ban đầu. Cậu ấy luôn ở đó, luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô, là ánh sáng dẫn đường trong những lúc cô cảm thấy lạc lối. Tình yêu của cậu ấy, sự tin tưởng của cậu ấy, chính là nguồn động lực lớn nhất.

Cô giáo Lan Anh vẫn đang tiếp tục dặn dò, giọng nói vang vọng khắp lớp học, từng từ ngữ như khắc sâu vào tâm trí mỗi học sinh. "Đây là cơ hội tốt để các em làm quen với cấu trúc đề thi đại học, đánh giá năng lực hiện tại của bản thân và từ đó có kế hoạch học tập hiệu quả hơn cho năm học tới. Cô mong các em sẽ chuẩn bị thật tốt. Các em là tương lai của đất nước!" Giọng cô vang vọng, pha chút tự hào nhưng cũng đầy sự nghiêm khắc của một người giáo viên, một lời nhắc nhở về trách nhiệm và ước mơ.

Dù vậy, những lời của cô Lan Anh vẫn không thể hoàn toàn dập tắt được sự lo lắng đang âm ỉ trong lòng mỗi học sinh. Họ đã nghe về sự khắc nghiệt của kỳ thi đại học, về áp lực cạnh tranh. Giờ đây, một kỳ thi thử đã được công bố, như một lời nhắc nhở rằng cánh cửa đại học không còn xa xôi nữa. Nó đã thực sự mở ra, và họ phải bắt đầu chuẩn bị để bước qua. Mùi giấy sách mới, mùi mực, giờ đây không còn đơn thuần là mùi của tri thức, mà còn là mùi của áp lực, của hy vọng và của cả những thử thách.

Linh đặt cây bút xuống, hai tay cô đặt lên đùi, siết chặt. Cô đã khóc rất nhiều đêm qua, nhưng nước mắt lần này không phải của sự yếu đuối, mà là của sự giải tỏa, của sự nhẹ nhõm. Cô hít sâu một hơi, mùi hương dịu nhẹ của mẹ, mùi sách cũ, và cả mùi của căn nhà thân thương này, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc yên bình đến lạ. Cô biết, mình sẽ không còn cô đơn nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ không chỉ là một bức tranh lãng mạn, mà còn là một hành trình đầy thử thách. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau để cùng hòa vào đại dương mênh mông của cuộc đời. Và cô, Ngọc Linh, sẽ không để con sóng đó cuốn đi niềm tin và hy vọng của mình. Cô sẽ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, vì cô biết, cô có mẹ, và cô có Long, luôn đồng hành cùng cô trên con đường phía trước. Cô thầm nhủ: "Mình phải cố gắng hết sức. Đây là cơ hội để mình chứng minh bản thân." Ánh mắt cô trở nên kiên định lạ thường, một ngọn lửa nhỏ nhưng rực cháy bắt đầu bùng lên trong tâm hồn cô gái nhỏ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới.

***

Tiếng chuông tan học giữa trưa reo vang, xé toạc không khí căng thẳng còn vương lại sau thông báo của cô Lan Anh. Nắng Hạ Long giữa trưa gắt gao, đổ tràn xuống sân trường, làm bừng lên những vệt sáng chói chang trên nền gạch đỏ. Dù vậy, hành lang lớp học vẫn tấp nập học sinh đổ ra như ong vỡ tổ. Tiếng nói cười, tiếng bước chân vội vã, tiếng xô đẩy nhau trêu đùa của tuổi học trò tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng, hòa cùng tiếng gió biển rì rào từ xa. Mùi thức ăn từ căn tin bắt đầu lan tỏa, kích thích vị giác sau một buổi học dài, nhưng dường như không ai trong nhóm Long thực sự để ý đến nó.

Long, Linh, Hùng, Mai và Lan cùng nhau bước ra khỏi lớp. Mặc dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng không khí xung quanh nhóm bạn vẫn mang một vẻ nặng nề. Hùng vẫn không ngừng lẩm bẩm về kỳ thi thử. "Thật tình, năm cuối cấp chưa đến mà đã muốn hù dọa tụi mình rồi. Này Long, cậu thấy sao? Chắc cậu thì có gì mà sợ, nhưng tớ thì..." Cậu ấy khoa tay múa chân, vẻ mặt đầy bi kịch, khiến Long khẽ cười.

Long chỉ khẽ nhún vai, cậu ấy vẫn đang quan sát Linh. Cô ấy đi ngay cạnh cậu, đôi mắt vẫn đăm chiêu, nhưng không còn vẻ hoang mang như lúc nãy. Thay vào đó là một sự tập trung lạ thường, như thể cô đang sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, chuẩn bị cho một cuộc chiến. Cậu biết lời mẹ Linh đã có tác động lớn đến cô, giúp cô tìm lại được sự bình tĩnh và quyết tâm vốn có. Long cảm thấy tự hào về cô, và cũng thấy nhẹ nhõm phần nào khi thấy cô mạnh mẽ trở lại.

"Thôi nào, Hùng. Đừng có than vãn mãi thế chứ." Mai, với dáng người nhỏ nhắn và cặp kính cận, khẽ chỉnh lại cuốn sách đang cầm trên tay. Giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ lo lắng. "Tớ thấy kỳ thi này đúng là căng thẳng thật. Điểm số sẽ ảnh hưởng đến việc xét tuyển vào lớp chuyên năm sau, và cũng là cơ sở để đánh giá khả năng vào đại học mà." Cô ấy nói một cách từ tốn, nhưng từng lời đều mang tính phân tích sâu sắc.

Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn và làn da rám nắng, gật đầu đồng tình. "Đúng vậy đó. Tớ thì thấy hơi lo, nhưng cũng là cơ hội để mình biết được mình đang đứng ở đâu. Cứ chuẩn bị thôi." Giọng Lan dứt khoát, mang theo một chút thực tế và lý trí của cô, như thể cô đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Đôi mắt tinh nhanh của cô quét qua hành lang, như đang tìm kiếm điều gì đó.

Khi cả nhóm đang bước xuống cầu thang, không khí bỗng chốc trở nên chùng xuống. Tiếng ồn ào xung quanh dường như bị nuốt chửng bởi một sự im lặng kỳ lạ. Từ phía đối diện, một bóng người quen thuộc đang bước lên, thu hút mọi ánh nhìn. Phạm Thùy Chi. Cô ấy nổi bật giữa đám đông học sinh với mái tóc đen dài được uốn xoăn nhẹ, đôi mắt sắc sảo được kẻ eyeliner tinh tế và bộ đồng phục được biến tấu một cách cá tính, mang hơi hướng hiện đại. Phong thái tự tin, gần như ngạo nghễ, của cô ấy luôn khiến người khác phải chú ý, như một nữ hoàng bước đi giữa vương quốc của mình.

Thùy Chi dừng lại, đúng lúc ngang qua nhóm của Linh. Nụ cười của cô ta nở trên môi, nhưng ánh mắt lại như hai mũi tên sắc bén, lướt qua Long rồi dừng lại thẳng vào Ngọc Linh. Đó không phải là một nụ cười thân thiện, mà là một nụ cười đầy ẩn ý, mang theo hàm ý thách thức rõ ràng, như một lời tuyên chiến không cần âm thanh. Cô ta đưa tay lên vén nhẹ lọn tóc, một cử chỉ đầy tính toán.

"Ồ, chào các thiên tài của lớp 11A1." Giọng Thùy Chi vang lên, trong trẻo nhưng từng chữ lại như găm vào không khí, lạnh lùng và đầy châm biếm. "Nghe nói có kỳ thi thử đại học sắp tới. Hy vọng tất cả chúng ta đều 'thử' thành công, đặc biệt là những người có 'ước mơ lớn'." Cô ta cố tình nhấn mạnh từ "thử" và "ước mơ lớn", ánh mắt không rời khỏi Linh, như muốn ám chỉ một điều gì đó đầy mỉa mai, một sự nghi ngờ về khả năng của Linh. Rõ ràng, lời nói đó là dành riêng cho Linh, mang theo cả sự ghen tị và ý muốn khiêu khích.

Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt đối diện với Thùy Chi không chút nao núng. Những lời mẹ vừa nói tối qua lại vang lên trong tâm trí cô: *“Con đừng để những điều đó làm lung lay giá trị của con, hay tình cảm của hai đứa.”* Cô hít một hơi thật sâu, giữ cho giọng mình không run rẩy, đôi môi mỉm cười nhẹ.

"Chắc chắn rồi." Linh đáp trả, giọng nói của cô trong trẻo nhưng đầy dứt khoát, không hề thua kém sự tự tin của Thùy Chi, thậm chí còn có phần sắc bén hơn. "Kỳ thi nào cũng là cơ hội để chứng minh năng lực. Tôi cũng hy vọng sẽ gặp lại cậu ở top đầu." Cô không né tránh, không hạ thấp mình, mà trực tiếp chấp nhận lời thách thức, thậm chí còn đẩy nó lên một bậc, như một lời khẳng định về vị thế của mình.

Ngay khoảnh khắc đó, Long khẽ đưa tay, đặt nhẹ lên vai Linh. Bàn tay cậu ấy ấm áp và vững chãi, như một lời động viên thầm lặng, một chỗ dựa kiên cố giữa dòng xoáy của sự cạnh tranh. Cậu không nói gì, nhưng hành động đó đã nói lên tất cả: cậu luôn ở bên cô, ủng hộ cô, không một chút do dự. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang vai cô, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn cô giữa cái nhìn lạnh lùng của Thùy Chi.

"Đừng lo, Linh. Cứ làm hết sức mình." Giọng Long trầm ấm, đủ để Linh nghe thấy, và cũng đủ để Thùy Chi nghe thấy. Lời nói đó không chỉ trấn an Linh mà còn như một lời khẳng định ngầm về mối quan hệ giữa hai người, một sự bảo vệ tinh tế nhưng đầy sức mạnh, một lời tuyên bố chủ quyền.

Hùng thì không thể kiềm chế được. Khuôn mặt cậu đỏ lên, tỏ vẻ bực tức. "Này Thùy Chi, nói gì kỳ vậy? Ai mà chả muốn đỗ đại học! Hay cậu sợ thua tụi này à?" Lời lẽ của Hùng có phần thẳng thừng, nhưng đó là bản tính của cậu ấy – luôn là người đầu tiên lên tiếng bảo vệ bạn bè, không cần suy nghĩ nhiều.

Thùy Chi chỉ nhếch môi cười, một nụ cười gần như khinh miệt. Cô ta không thèm đáp lại Hùng, chỉ nhìn thẳng vào Linh một lần nữa, ánh mắt đầy thách thức, như một lời hứa hẹn cho những màn đối đầu trong tương lai. Sau đó, cô ta quay người bỏ đi, dáng vẻ vẫn đầy kiêu hãnh, hòa vào dòng người đông đúc của hành lang, để lại một dư vị căng thẳng trong không khí. Bóng lưng cô ta khuất dần sau góc hành lang, nhưng cảm giác ngột ngạt vẫn còn vương vấn.

Mai và Lan nhìn nhau lo lắng. "Cậu ấy... cậu ấy lại khiêu khích Linh rồi." Mai thì thầm, siết chặt cuốn sách, giọng cô ấy đầy vẻ bất an. Lan khẽ thở dài, "Thùy Chi luôn là như vậy mà. Cô ta không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để gây sự với Linh."

Linh cảm nhận rõ sự nóng bỏng từ bàn tay Long trên vai cô, và cả sự nóng rực trong lòng mình. Cô biết, cuộc cạnh tranh giữa cô và Thùy Chi, vốn đã âm ỉ từ lâu, giờ đây đã chính thức bắt đầu, công khai và gay gắt hơn bao giờ hết. Kỳ thi thử đại học này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi áp lực và cạnh tranh khốc liệt hơn nữa trong năm lớp 12. Sự thách thức công khai của Thùy Chi báo hiệu những màn đối đầu trực diện hơn giữa cô và Linh trong tương lai. Và việc Long luôn ở bên và ủng hộ Linh, dù là một nguồn sức mạnh lớn lao cho cô, cũng có thể khiến Thùy Chi thêm ghen tức, biến mối quan hệ của họ thành mục tiêu của những lời đồn thổi và thị phi không đáng có. Nhưng giờ đây, Linh đã sẵn sàng để đối mặt. Cô đã có sự ủng hộ từ mẹ, và từ Long. Cô sẽ không để bất kỳ ai lung lay niềm tin của mình.

***

Sau cuộc chạm trán đầy căng thẳng với Phạm Thùy Chi, nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai và Lan tìm một góc yên tĩnh dưới tán cây cổ thụ rợp bóng mát trong sân trường để ăn trưa. Cái nắng gay gắt của Hạ Long buổi trưa đã được dịu bớt phần nào bởi những cơn gió biển thoang thoảng, mang theo hơi mặn mòi và mùi lá cây xanh mát. Tiếng cười nói ồn ào từ căn tin, tiếng bóng rổ nảy trên sân, và tiếng xe cộ qua lại bên ngoài cổng trường tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, nhưng trong không gian nhỏ của nhóm, chỉ có những nỗi lo lắng chung đang được chia sẻ. Mùi thức ăn trưa từ những hộp cơm được mở ra bắt đầu tỏa hương thơm hấp dẫn, nhưng dường như không ai trong số họ thực sự có tâm trí để thưởng thức một cách trọn vẹn.

Hùng là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên sau khi nuốt vội miếng cơm. Cậu ấy thở phì phò, vẻ mặt vẫn còn chút hốt hoảng. "Thật tình, tớ thấy lo quá đi thôi. Kỳ thi này quan trọng lắm, điểm số sẽ ảnh hưởng đến việc xét tuyển vào lớp chuyên năm sau đó. Mà thi thử đại học, nghe thôi đã thấy rợn người rồi!" Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu vẫn còn vương vẻ lo lắng, đôi mắt híp lại nhìn các bạn, như muốn tìm kiếm sự đồng cảm. Cậu ấy gãi đầu, mái tóc đầu nấm hơi rối.

Mai khẽ gật đầu, đẩy gọng kính lên sống mũi. Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, nhưng đầy vẻ lo lắng và sự cẩn trọng. "Đúng vậy, còn là cơ sở để đánh giá khả năng vào đại học nữa chứ. Tớ thấy đề thi thử năm ngoái khó kinh khủng, toàn những kiến thức chuyên sâu của lớp 12 thôi." Cô ấy nói một cách từ tốn, nhưng từng lời đều mang tính phân tích sâu sắc, như thể cô đã tìm hiểu kỹ càng về kỳ thi này. Cô siết chặt cuốn sách trên tay, như tìm thấy sự an ủi từ những trang giấy.

Lan thở dài, đặt hộp sữa xuống bàn. "Tớ thì thấy nó là cần thiết. Dù sao thì cũng phải đối mặt thôi. Nhưng mà... áp lực thật sự. Cậu Thùy Chi kia thì cứ như thể muốn 'ăn tươi nuốt sống' Linh vậy." Lan nói, ánh mắt liếc nhìn Linh đầy lo lắng, nhưng cũng đầy sự ủng hộ. Cô ấy khoanh tay trước ngực, dáng vẻ năng động thường ngày giờ đây pha chút suy tư.

Linh, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, mỉm cười trấn an các bạn. Cô cảm thấy một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong lòng mình, không phải là sự tự mãn, mà là sự kiên định, sự vững vàng. Những lời mẹ nói tối qua đã thực sự củng cố tinh thần cô, giúp cô nhìn nhận vấn đề một cách bình tĩnh và lạc quan hơn. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người bạn, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây rực sáng ý chí. "Thôi nào, đừng bi quan thế chứ. Cứ coi như đây là một trận đấu tập đi, chúng ta cứ hết mình là được. Mẹ tớ nói đúng, quan trọng là mình tin vào bản thân và không ngừng cố gắng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Giọng cô trong trẻo và vang rõ, như một lời hiệu triệu.

Long, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, gật đầu đồng tình với Linh. Cậu thấy được sự thay đổi rõ rệt trong cô. Không còn là Linh bối rối, lo lắng của mấy hôm trước, mà là một Linh mạnh mẽ, quyết tâm hơn, rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. Cậu ấy thấy mừng vì điều đó. Long đưa tay, khẽ xoa nhẹ lên mái tóc đen óng ả của Linh, một cử chỉ quen thuộc, đầy yêu thương và bao bọc, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh của mình. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau. Có gì khó khăn, cứ nói ra, cùng nhau giải quyết." Giọng cậu trầm ấm, như một dòng nước mát xoa dịu những lo lắng của cả nhóm, mang đến sự bình yên và tin cậy.

Hùng vỗ mạnh vào vai Long, dù cậu ấy vẫn đang ăn. "Uhm, đúng đó! Cứ có Long ở đây thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cậu là cái máy giải bài tập siêu tốc của tụi mình mà!" Cả nhóm bật cười trước sự hài hước của Hùng, không khí bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều. Tiếng cười của họ vang vọng dưới tán cây, xua đi phần nào sự căng thẳng.

"Nhưng mà nói thật, chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể." Mai lại quay về với bản tính cẩn trọng, nghiêm túc. "Kiến thức lớp 11 và 12 có nhiều điểm giao thoa, nhưng cũng có những phần rất khác biệt. Chúng ta cần xem xét kỹ cấu trúc đề thi thử, và tập trung vào những phần trọng tâm. Tớ có một vài tài liệu tổng hợp đề cương của các năm trước, tớ sẽ chia sẻ với mọi người."

Lan thêm vào: "Tớ nghĩ chúng ta nên lập một nhóm học tập, không chỉ trong lớp mà cả sau giờ học nữa. Sắp xếp thời gian biểu hợp lý để vừa học bài mới, vừa ôn lại kiến thức cũ. Tớ có thể giúp mọi người làm các bài tập trắc nghiệm."

Linh mỉm cười nhìn Long, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay cậu vẫn còn vương vấn trên vai cô, và cả sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho cậu. Cậu ấy luôn là người đồng hành đáng tin cậy nhất của cô, không chỉ trong học tập mà còn trong mọi khó khăn của cuộc sống. Cô đã từng sợ hãi những áp lực về tương lai sẽ khiến hai đứa xa nhau, nhưng giờ đây, cô tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua. Sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời nói cay nghiệt, và cô sẽ không để điều đó xảy ra nữa. Cô sẽ chia sẻ với Long, sẽ cùng cậu đối mặt với mọi sóng gió.

"Được rồi, vậy thì..." Long bắt đầu, giọng nói đầy tự tin, ánh mắt cậu ấy lấp lánh sự quyết tâm. "Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu thật kỹ về đề cương và cấu trúc đề thi thử. Sau đó, mỗi đứa sẽ tự đánh giá xem mình yếu phần nào, rồi chúng ta cùng nhau bổ trợ. Hùng có thể giúp phần Vật lý, Mai và Lan thì chắc là Chuyên Văn và Anh rồi. Còn tớ và Linh, chúng ta sẽ cùng nhau phụ trách Toán và các môn tự nhiên khác. Chúng ta sẽ lập một group chat để tiện trao đổi tài liệu và lịch học nhóm."

Cả nhóm cùng nhau lên kế hoạch sơ bộ, trao đổi về các tài liệu tham khảo, những quyển sách hay, những phương pháp học tập hiệu quả. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, không thể biến mất hoàn toàn chỉ sau một vài lời nói, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng sự quyết tâm và niềm tin vào nhau, vào sức mạnh của tình bạn và sự đồng hành. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, một lần nữa lại chứng kiến những rung động đầu đời không chỉ gói gọn trong tình yêu đôi lứa, mà còn lan tỏa trong tình bạn bè keo sơn. Kỳ thi thử đại học này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi áp lực và cạnh tranh khốc liệt hơn nữa trong năm lớp 12.

Linh nhìn ra phía biển xanh ngắt xa xăm, nơi những con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ cát trắng. Tình đầu như những con sóng ấy, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau để cùng hòa vào đại dương mênh mông của cuộc đời. Kỳ thi thử đại học này chỉ là một con sóng nhỏ, một thử thách đầu tiên trên hành trình dài phía trước. Cô biết, chặng đường cuối cấp sẽ còn cam go hơn nữa, áp lực về định hướng đại học và khoảng cách địa lý có thể sẽ là những ngọn sóng lớn hơn, đòi hỏi họ phải thật kiên cường. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy đơn độc nữa. Cô có Long, có những người bạn thân thiết, và có cả lời động viên ấm áp từ mẹ. Họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau tạo nên một tuổi thanh xuân thật rực rỡ, dù Phạm Thùy Chi có ghen tức hay thách thức thế nào, việc Long luôn ở bên và ủng hộ Linh sẽ là yếu tố then chốt giúp họ vượt qua những giai đoạn khó khăn sắp tới. Ánh mắt Linh lấp lánh sự quyết tâm, hòa cùng ánh nắng Hạ Long chói chang. Cô đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ