Ánh nắng Hạ Long rực rỡ như chưa bao giờ lụi tàn, vẫn chói chang đổ đầy trên những con đường nhựa nóng hổi, len lỏi qua từng tán cây phượng vĩ đang vào mùa rực lửa. Nhưng hôm nay, có vẻ như sự rực rỡ ấy không thể xua đi được không khí căng thẳng, nặng nề đang bao trùm lấy ngôi trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Ngày thi thử thứ hai đã điểm, và áp lực vẫn cứ thế đè nặng lên từng bước chân của Long và Linh, giống như những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới đáy biển sâu.
Cổng trường Ánh Dương sáng nay tấp nập hơn mọi ngày thường. Từng tốp học sinh đổ về, không ai nói chuyện rôm rả như mọi khi, thay vào đó là những gương mặt đăm chiêu, những cái liếc nhìn vội vã vào tập tài liệu trên tay. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, hòa quyện với mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin và cả mùi khói bụi của thành phố biển, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của mùa thi cử. Long và Linh cùng đến trường, bên cạnh cậu còn có Hùng và Mai. Cả nhóm đứng lại một lát dưới bóng cây bàng cổ thụ rợp mát, nơi vẫn thường là điểm hẹn quen thuộc của họ. Long, với dáng người cao ráo và bờ vai rộng, trông có vẻ trầm tư hơn hẳn hôm qua. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu ẩn chứa một nỗi lo lắng khó gọi tên, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Cậu thi thoảng lại đưa tay xoa xoa thái dương, tựa hồ đang cố gắng xua đi sự nặng nề trong tâm trí. Linh đứng cạnh cậu, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng sau gáy. Cô bé vẫn cố gắng giữ một nụ cười mỏng trên môi, nhưng đôi mắt to tròn long lanh giờ đây không giấu được vẻ trũng sâu và sự bất an. Ánh mắt cô cứ lướt qua những gương mặt bạn bè, rồi lại dừng lại ở Long, tìm kiếm một sự trấn an vô hình.
Phan Việt Hùng, như mọi khi, là người cố gắng phá vỡ bầu không khí im lặng. Cậu bạn dáng người hơi tròn trịa, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp đặc trưng khi cười, liền vỗ nhẹ vai Long, giọng lanh lảnh pha chút hài hước: "Thôi nào, hai cậu! Sắp vào tròng rồi, cười lên cái coi! Cứ căng thẳng thế này lát vào làm bài lại quên hết chữ thì toi." Hùng nói, nhưng ánh mắt cậu cũng không giấu được một chút lo lắng cho chính mình, và cả cho hai người bạn thân nhất.
Long khẽ lắc đầu, giọng trầm ấm hơn mọi ngày, như thể cậu đang cố gắng kìm nén một điều gì đó. "Cố gắng nhé, Linh. Đừng nghĩ nhiều về hôm qua nữa." Lời nói của cậu không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rằng dù kết quả môn Hóa có ra sao, thì ngày hôm nay vẫn còn ở phía trước.
Linh nghe Long nói, nụ cười trên môi cô càng trở nên gượng gạo. Cô khẽ gật đầu, siết nhẹ bàn tay Long đang đặt hờ hững trên vai mình. "Cậu cũng vậy nhé, Long. Mình sẽ ổn thôi." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng Long cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ trong từng lời. Cô biết Long đang lo lắng cho cô, và cô cũng lo lắng cho cậu, cho chính bản thân mình.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân trầm tĩnh với dáng người mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ tiến lại gần Linh. Giọng nói của Mai nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Cứ làm hết sức thôi Linh ạ, kết quả thế nào cũng được. Quan trọng là mình đã cố gắng hết sức." Mai đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Linh, một cử chỉ an ủi ấm áp. Thảo Mai luôn là người như vậy, không ồn ào nhưng luôn hiện diện, mang đến sự bình yên cho những người xung quanh.
Tiếng chuông báo hiệu giờ thi đã điểm, vang vọng khắp sân trường, như một lời nhắc nhở không thể trì hoãn. Từng tốp học sinh bắt đầu di chuyển, hướng về các phòng thi của mình. Long và Linh, Hùng và Mai, họ trao nhau những ánh mắt động viên cuối cùng, rồi cũng hòa vào dòng người, mỗi người một hướng, mang theo những hy vọng và cả những nỗi lo lắng rất riêng. Ánh nắng ban mai vẫn dịu dàng trải trên những hành lang rộng rãi, những bức tường gạch cũ kỹ của trường, nhưng không khí bên trong đã hoàn toàn thay đổi, tĩnh lặng và căng như dây đàn.
***
Trong phòng thi, không khí tĩnh lặng đến mức Long có thể nghe thấy tiếng tim mình đập khẽ khàng, và tiếng bút sột soạt của những thí sinh khác trên mặt giấy. Cậu cúi xuống, đọc lướt qua đề thi môn Lịch Sử, rồi đến Địa Lý. Long là một nam sinh tài năng toàn diện, nhưng nếu phải nói đến điểm yếu, có lẽ các môn xã hội chính là thử thách lớn nhất đối với cậu. Không phải vì cậu không thông minh, mà vì cậu cảm thấy sự mơ hồ nhất định trong các môn này, không có sự logic rõ ràng, rành mạch như Toán hay Lý.
Cậu bắt đầu viết, những nét chữ nhanh và dứt khoát, cố gắng nhớ lại từng chi tiết, từng niên đại, từng sự kiện lịch sử mà cậu đã miệt mài ôn luyện. Mùi mực mới từ cây bút bi hòa lẫn với mùi giấy thi thoảng nhẹ, len lỏi vào khứu giác. Long nhíu mày, ngón tay cái khẽ day day thái dương khi gặp một câu hỏi về một trận chiến cổ xưa, hay một đặc điểm địa hình ít được nhắc đến. "Các môn xã hội này... cảm giác không chắc chắn bằng Toán Lý," cậu thầm nghĩ. "Liệu mình có bỏ sót gì không?" Nỗi lo lắng nhỏ bé ấy cứ thế len lỏi, dù cậu đã cố gắng tập trung hết mức. Cậu đã dành rất nhiều thời gian cho các môn khoa học tự nhiên, nơi cậu có thể áp dụng logic và công thức để tìm ra câu trả lời chính xác tuyệt đối. Nhưng với Lịch Sử, với Địa Lý, đôi khi cậu cảm thấy mình đang lạc vào một mê cung của những sự kiện và số liệu, mà chỉ một chi tiết nhỏ cũng có thể khiến cả câu trả lời trở nên sai lệch. Long thở dài một tiếng thật khẽ, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, tập trung vào dòng chữ đang hiện ra trên trang giấy. Cậu biết rằng, không thể để sự lo lắng về các môn thế mạnh của Linh ảnh hưởng đến phần thi của mình. Cậu phải làm tốt nhất có thể, vì chính cậu, và vì cả Linh nữa.
Cách đó không xa, trong một phòng thi khác, Ngọc Linh cũng đang miệt mài với bài thi môn Giáo Dục Công Dân và Địa Lý. Giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng thường ngày của cô bé đã nhường chỗ cho sự im lặng, chỉ còn lại tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng thở đều đều. Cô cố gắng tập trung hết sức, từng câu chữ hiện ra trong đầu, rồi được chuyển hóa thành những dòng ghi chép cẩn thận trên trang giấy trắng. Linh vốn là một nữ sinh xuất sắc, nhưng ngay cả khi làm bài các môn cô khá tự tin, nỗi ám ảnh về môn Hóa học hôm qua vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí. Mỗi khi gặp một câu hỏi khó, hình ảnh bảng tuần hoàn, những công thức hóa học phức tạp, và cả cảm giác bất lực khi không thể giải quyết trọn vẹn bài tập Hóa lại hiện về, khiến cô thoáng chốc mất tập trung. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi, và hàng mi cong vút khẽ rung lên vì căng thẳng. Cô cảm thấy một sự bất an len lỏi, như một đám mây đen đang cố gắng che khuất ánh sáng hy vọng.
"Cố gắng lên Linh! Đừng để môn Hóa kéo tinh thần của mình xuống," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết. "Mình phải làm thật tốt các môn này, để bù đắp. Mình phải làm tốt, vì Long, vì mẹ, và vì chính ước mơ của mình." Cô siết chặt cây bút trong tay, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ xao nhãng. Mùi giấy mới và mùi mực bỗng trở nên đậm đặc hơn, như đang nhắc nhở cô về thực tại của kỳ thi. Cô phải chứng minh rằng mình có thể vượt qua mọi khó khăn. Bàn tay nhỏ nhắn của cô viết nhanh hơn, dứt khoát hơn, như thể muốn trút hết mọi kiến thức và cả quyết tâm vào từng con chữ. Dù mệt mỏi, dù lo lắng, cô vẫn không ngừng cố gắng. Tiếng chuông báo hiệu hết giờ của môn thi xã hội vang lên, phá tan sự tĩnh lặng trong phòng. Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác nhẹ nhõm đó nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi lo khác: liệu cô có làm đủ tốt để bù đắp cho môn Hóa hôm qua? Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong đầu cô, không một lời giải đáp.
***
Buổi trưa, ánh nắng Hạ Long gay gắt, chói chang hơn bao giờ hết, đổ dài trên từng con phố, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Sau những giờ thi căng thẳng, Long, Linh, Hùng và Mai tìm đến một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc gần trường. Gian hàng nhỏ bé, với vài bộ bàn ghế nhựa đơn giản và bếp nấu đặt phía ngoài, bỗng trở nên đông đúc lạ thường. Mùi đồ ăn chiên nướng thơm lừng, mùi gia vị đặc trưng của nem chua rán, của phở cuốn, hòa lẫn với mùi khói bụi và tiếng xe cộ qua lại, tạo nên một không khí náo nhiệt, ồn ào rất riêng của phố thị.
Hùng, với bản tính lạc quan và hài hước, vẫn cố gắng pha trò, kể những câu chuyện cười để xua đi sự mệt mỏi và căng thẳng đang bao trùm cả nhóm. "Ê, Long, Linh! Mấy đứa làm bài được không? Tớ thì... à mà thôi, cứ làm hết sức là được, nhỉ?" Cậu bạn vừa nói vừa nháy mắt, tay không ngừng gắp lia lịa những chiếc nem chua rán vàng ruộm. Dù cố gắng vui vẻ, nhưng giọng nói lanh lảnh của Hùng cũng pha chút gượng gạo, và ánh mắt cậu thi thoảng vẫn lén nhìn Long và Linh, lộ rõ sự lo lắng cho hai người bạn.
Linh ngồi đối diện Hùng, gương mặt cô bé vẫn trắng bệch vì căng thẳng, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Cô chỉ khẽ cười nhạt, gật gù nghe Hùng nói, và miễn cưỡng gắp vài miếng bún chả vào bát. "Cũng tạm thôi Hùng ạ. Mệt quá," cô bé thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đã trở nên khản đặc. Cô không cảm thấy ngon miệng, thức ăn dường như chẳng có mùi vị gì. Mỗi lần cố gắng nuốt xuống, cô lại cảm thấy một cục nghẹn nơi cổ họng, là sự mệt mỏi, là nỗi lo lắng, và là cả sự thất vọng mơ hồ về bản thân.
Long ngồi cạnh Linh, bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, biểu hiện rõ sự kiệt sức. Cậu im lặng, thi thoảng đưa tay xoa trán, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía đường phố tấp nập. Cậu không nói nhiều, nhưng sự trầm tư của cậu càng làm không khí thêm nặng nề. "Mấy môn xã hội... không dễ ăn điểm tuyệt đối như mình nghĩ," cậu khẽ thở dài, giọng trầm ấm nhưng đầy vẻ bất lực. Cậu biết mình đã cố gắng hết sức, nhưng cảm giác không chắc chắn vẫn cứ đeo bám, khác hẳn với sự tự tin khi làm bài Toán hay Lý. Nắng trưa gay gắt hắt thẳng vào bàn, khiến cậu cảm thấy nóng bức và khó chịu, như thể mọi giác quan đều đang bị quá tải.
Hoàng Thảo Mai ngồi bên cạnh Linh, vẫn với vẻ trầm tĩnh thường thấy. Cô không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát. Khi thấy Linh ăn uống khó khăn, Mai khẽ đưa cho cô bạn một chiếc khăn giấy để lau mồ hôi trên trán, rồi rót thêm một cốc nước mát. "Thôi, ăn chút gì đi Linh. Buổi chiều còn môn Anh nữa," Mai nhỏ nhẹ nói, giọng cô dịu dàng như làn gió mát giữa trưa hè oi ả. Cử chỉ nhỏ bé của Mai mang lại một sự an ủi lớn lao, khiến Linh cảm thấy ấm lòng hơn đôi chút. Cô biết, dù thế nào đi nữa, những người bạn thân vẫn luôn ở bên cạnh cô, cùng cô vượt qua những thử thách này. Long cũng đưa mắt nhìn Linh, ánh mắt cậu đầy sự lo lắng và cảm thông. Cậu biết Linh đang cố gắng chiến đấu với chính mình, và cậu muốn cô bé biết rằng cậu luôn ở đây, là điểm tựa vững chắc cho cô.
Cả nhóm tiếp tục ăn uống trong sự im lặng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng Hùng pha trò hoặc tiếng Mai nhỏ nhẹ. Dù bên ngoài quán ăn vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng trong lòng mỗi người, một bản giao hưởng của lo lắng và hy vọng vẫn cứ tiếp diễn, không ngừng nghỉ.
***
Tiếng chuông kết thúc môn Ngoại Ngữ cuối cùng của kỳ thi thử vang lên, kéo dài khắp sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, như một bản nhạc giải thoát. Dù vẫn còn vang vọng trong không khí, nhưng nó đã xua tan đi sự căng thẳng đè nặng suốt hai ngày qua, để lại một cảm giác pha trộn giữa mệt mỏi tột độ và một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng. Ánh nắng chiều đã dịu đi rất nhiều, không còn gay gắt như buổi trưa, mà thay vào đó là một màu vàng cam ấm áp, trải dài trên những tán cây, những bức tường cũ kỹ của trường, báo hiệu một ngày dài sắp kết thúc. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng và mùi đất ẩm, làm dịu đi cái nóng bức còn sót lại.
Long bước ra khỏi phòng thi với một vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn đôi chút. Môn tiếng Anh là thế mạnh của cậu, và cậu đã hoàn thành bài thi một cách khá tự tin. Những câu hỏi khó đều được cậu giải quyết một cách trôi chảy, không có gì phải băn khoăn nhiều. Tuy nhiên, sự lo lắng về kết quả tổng thể vẫn không thể xua tan hoàn toàn. Đặc biệt là các môn xã hội mà cậu cảm thấy không chắc chắn, và cả môn Hóa của Linh. Cậu đứng tựa vào hành lang, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học sinh đang hối hả rời khỏi phòng thi, tìm kiếm bóng hình quen thuộc của cô bé.
Vài phút sau, Linh xuất hiện. Cô bé bước đi chậm rãi, dáng người nhỏ nhắn có vẻ càng mảnh mai hơn dưới ánh nắng chiều tà. Gương mặt cô vẫn còn hằn rõ sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đã có thể mỉm cười nhẹ nhõm hơn một chút. Môn tiếng Anh cũng là thế mạnh của Linh, và cô cũng cảm thấy mình đã làm khá tốt. Tuy nhiên, cái bóng của môn Hóa học hôm qua vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí, không chịu rời đi. Nó như một sợi dây vô hình, siết chặt lấy nỗi lo lắng của cô bé về kết quả cuối cùng.
Khi ánh mắt họ chạm nhau giữa dòng người tấp nập, một sự kết nối vô hình đã được thiết lập. Không cần bất kỳ lời nói nào, Long hiểu được cảm giác của Linh, và Linh cũng đọc được sự lo lắng trong ánh mắt của Long. Cậu nhẹ nhàng bước đến gần cô, và khi khoảng cách giữa họ đủ gần, bàn tay Long khẽ đưa ra, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, lạnh toát của Linh. Cái chạm nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng tất cả sự an ủi, thấu hiểu và sẻ chia. Mùi mồ hôi thoảng nhẹ từ cơ thể cô, hòa cùng mùi gió chiều mát lành, không còn làm cô cảm thấy khó chịu mà thay vào đó là một sự chân thật đến lạ.
Họ cùng nhau bước đi chậm rãi ra khỏi trường, hòa vào dòng người đang hối hả tan trường. Mọi âm thanh ồn ào của sân trường dường như lùi xa, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm lấy hai người họ. Linh khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Long. Giọng cô bé nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, như thể cô sợ rằng nói to sẽ làm vỡ tan sự yên bình mong manh này. "Long à... Liệu mình có ổn không?" Câu hỏi ấy không chỉ là về kết quả thi cử, mà còn là về tương lai, về những ước mơ, và về con đường phía trước mà cả hai đang đứng trước ngưỡng cửa.
Long siết nhẹ bàn tay Linh, hơi ấm từ cậu truyền sang, làm cô cảm thấy yên lòng hơn đôi chút. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé, ánh mắt kiên định và đầy niềm tin. "Chúng ta sẽ ổn thôi. Cậu đã cố gắng hết sức rồi." Long nói, giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng giữa hai người. Cậu không thể hứa hẹn về một kết quả hoàn hảo, nhưng cậu có thể hứa về sự đồng hành. Cậu biết, từ "ổn" không có nghĩa là mọi thứ sẽ diễn ra đúng như mong đợi, không có nghĩa là sẽ không có bất kỳ khó khăn nào. Nhưng nó có nghĩa là họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau vượt qua, dù kết quả có ra sao đi chăng nữa.
Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, bàn tay vẫn nắm chặt. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long, in bóng hai dáng người mệt mỏi nhưng vẫn sát cánh bên nhau trên con đường nhựa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi họ học cách trưởng thành cùng nhau, đối mặt với những nỗi lo lắng đầu đời, và tìm thấy sức mạnh trong sự đồng hành. Kỳ thi thử đã kết thúc, nhưng hành trình chờ đợi kết quả, một hành trình đầy ám ảnh và thử thách, chỉ mới bắt đầu. Họ biết rằng, dù những lựa chọn tương lai có thể dẫn họ đến những con đường khác nhau, thì tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ vẫn sẽ là kim chỉ nam, là điểm tựa vững chắc nhất để họ cùng nhau vững bước.