Hành trình chờ đợi kết quả, một hành trình đầy ám ảnh và thử thách, chỉ mới bắt đầu. Họ biết rằng, dù những lựa chọn tương lai có thể dẫn họ đến những con đường khác nhau, thì tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ vẫn sẽ là kim chỉ nam, là điểm tựa vững chắc nhất để họ cùng nhau vững bước.
***
Sáng hôm sau, một ngày đầu tuần tưởng chừng như bình thường, nhưng đối với các thành viên lớp 12A1 trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nó lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua ô cửa sổ lớp học, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch men lạnh lẽo, hệt như những ngày hè tưng bừng trước đây. Thế nhưng, cái rực rỡ ấy lại chẳng thể xua đi cái không khí lạnh lẽo, nặng trĩu đang bao trùm khắp căn phòng. Một sự im ắng đến lạ thường, gần như ngột ngạt, thay thế cho những tiếng cười đùa rôm rả, những câu chuyện phiếm không đầu không cuối hay những lời trêu chọc thường ngày. Mùi phấn bảng và giấy sách cũ vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ mục và chút hơi ẩm từ trận mưa đêm qua, tạo nên một thứ hương vị quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi niềm khó tả.
Ai nấy trong lớp đều đã ngồi vào chỗ, nhưng không ai thực sự tập trung vào cuốn sách giáo khoa hay tập vở. Từng gương mặt, dù cố tỏ ra bình thản đến mấy, vẫn không giấu được vẻ đăm chiêu, lo âu. Những đôi mắt lướt qua bảng thông báo trống trơn, rồi lại quay sang nhìn trộm bạn bè xung quanh, như thể muốn tìm thấy sự an ủi hay một dấu hiệu nào đó cho thấy mình không phải là người duy nhất đang chìm trong biển cảm xúc hỗn độn. Tiếng lật sách khô khốc của một vài người cố gắng làm ra vẻ bận rộn, tiếng bút chì khẽ chạm vào giấy, hay tiếng ho khan khe khẽ của ai đó, tất cả đều bị khuếch đại lên gấp bội trong cái không gian vốn dĩ ồn ào ấy, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, cũng không hoàn toàn thoát khỏi vòng xoáy của sự bất an. Cậu lật giở một cuốn sách Vật lý dày cộp, cố gắng ép mình tập trung vào những công thức phức tạp, nhưng từng dòng chữ, từng con số dường như cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào đi vào tâm trí cậu được. Cậu biết, mình đã làm bài khá tốt ở các môn tự nhiên, thậm chí môn tiếng Anh cũng không có gì đáng lo. Nhưng chính những môn xã hội, đặc biệt là Lịch sử và Địa lý, những môn không phải là thế mạnh của cậu, lại cứ lởn vởn trong đầu. Cậu tự hỏi, liệu có phải mình đã bỏ sót kiến thức ở đâu đó không? Liệu những câu hỏi mở, những phân tích dài dòng có được chấm điểm một cách công bằng? Ánh mắt cậu vô thức lướt qua phía Linh, nơi cô bé đang chống cằm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, dường như đang dõi theo cánh chim nào đó đang chao lượn giữa bầu trời xanh ngắt.
Linh, dù đã cố gắng hết sức để kìm nén, cũng không thể che giấu được sự lo lắng đang gặm nhấm tâm hồn cô. Môn Hóa học, nỗi ám ảnh của cô trong suốt kỳ thi thử vừa qua, cứ như một đám mây đen vần vũ trong tâm trí. Cô nhớ lại từng câu hỏi, từng đáp án, từng khoảnh khắc lưỡng lự giữa hai lựa chọn. Cô khẽ cắn môi, một hành động vô thức mỗi khi cô bé lo lắng tột độ.
"Tớ cứ lo mãi về môn Hóa, hình như tớ khoanh nhầm mấy câu cơ bản," Linh thì thầm với Mai, giọng cô bé nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy. Mai ngồi bên cạnh, đang lật giở cuốn sổ tay ghi chép, nghe Linh nói, cô bé khẽ gật đầu đồng cảm. Đôi mắt đeo kính của Mai ánh lên vẻ thấu hiểu. "Tớ đã cố gắng rất nhiều, Long cũng đã kèm tớ rất kỹ, nhưng không hiểu sao lúc làm bài, đầu óc tớ cứ trống rỗng, mấy công thức cứ lẫn lộn hết cả lên."
Hùng, ngồi phía sau, thấy không khí quá ư là nặng nề, liền cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng. Cậu vươn vai một cái thật dài, rồi nói to, giọng cố gắng tỏ ra vui vẻ: "Mấy ông bà cứ làm như thi đại học thật không bằng! Cứ thả lỏng đi, kết quả chưa có mà. Lo lắng cũng có giải quyết được gì đâu? Cứ như thể sắp bị treo cổ đến nơi rồi ấy!" Cậu cười ha hả, nhưng tiếng cười của cậu lại vang lên một cách lạc lõng, không ăn nhập với sự im lặng bao trùm.
Lan, ngồi bàn trên, quay xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn Hùng. "Thôi Hùng, nói thế chứ ai mà không lo. Cậu cũng có khác gì đâu. Đừng có mà bày đặt làm anh hùng, tớ thấy cậu đêm qua còn thức đến hai giờ sáng để dò lại bài Địa lý đấy thôi." Lan nói, giọng cô bé có chút cộc lốc nhưng lại rất thực tế, khiến Hùng gãi đầu, cười trừ, không tìm được lời nào để phản bác. Hùng cố tìm chuyện để nói nhưng mọi người đều im lặng, hoặc chỉ đáp lại qua loa. Cậu biết, nỗ lực của cậu để vực dậy tinh thần cả nhóm dường như vô vọng trong biển cảm xúc hỗn độn này.
Long thở dài, khẽ lắc đầu. Cậu biết Hùng đang cố gắng, nhưng lúc này, những lời nói bông đùa dường như chỉ càng làm cho nỗi lo lắng thêm hiện hữu. Cậu khẽ liếc nhìn Linh một lần nữa. Cô bé vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, đôi môi khẽ mấp máy như đang lẩm nhẩm điều gì đó. Cậu cảm nhận được sự bất an tột độ đang bao trùm lấy cô, và một phần nào đó, nỗi bất an ấy cũng lây sang cậu. Cậu không chỉ lo cho kết quả của mình, mà còn lo cho Linh, cho những ước mơ mà họ đã cùng nhau vun đắp. Cậu biết, kết quả của kỳ thi thử này sẽ là một bước ngoặt lớn, một đòn bẩy hoặc một chướng ngại vật trên con đường dẫn đến giảng đường đại học. Và Long tự nhủ, dù là gì đi chăng nữa, cậu cũng sẽ ở bên cạnh Linh, cùng cô vượt qua.
***
Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, nhưng không hề phá vỡ được sự nặng nề trong lớp học 12A1. Thay vì ùa ra hành lang như mọi khi, phần lớn học sinh vẫn ngồi yên tại chỗ, hoặc chỉ đứng dậy đi lại vài bước trong lớp, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lo âu. Long, Linh, Hùng, Mai và Lan tụ tập ở một góc hành lang quen thuộc, nơi có một ô cửa sổ lớn nhìn xuống sân trường. Nắng dịu nhẹ, gió mát thoảng qua mang theo mùi hoa sữa đầu mùa, nhưng bầu không khí giữa nhóm bạn vẫn không thể hoàn toàn thoải mái.
Hùng, vẫn giữ vai trò người pha trò, cố gắng kể một câu chuyện cười mà cậu vừa nghe được trên mạng. Cậu diễn xuất khoa trương, giọng điệu thay đổi liên tục, nhưng những nụ cười trên gương mặt các bạn lại gượng gạo và không kéo dài được lâu. Mai tinh ý nhận ra sự bất an sâu sắc trong ánh mắt của Linh. Cô bé vẫn còn rất suy tư, đôi mày khẽ nhíu lại.
"Hùng à, thôi cậu đừng cố gắng quá nữa," Mai nhỏ nhẹ nói, đặt tay lên cánh tay Hùng. "Để tụi tớ yên tĩnh một chút."
Lan gật đầu đồng tình. "Đúng đấy. Cậu có thể vui vẻ, nhưng tụi tớ đang thực sự lo lắng đây. Kết quả thi thử này quan trọng lắm, nó là bài kiểm tra đầu tiên cho chặng đường cuối cùng."
Linh khẽ thở dài, đôi mắt cô bé vẫn còn vương nỗi lo. "Tớ chỉ sợ... sợ kết quả không như mong đợi. Nhất là môn Hóa, tớ đã cố gắng rất nhiều... Long cũng đã kèm tớ rất kỹ, tớ đã học ngày học đêm, nhưng cảm giác lúc làm bài vẫn rất mơ hồ. Tớ sợ mình lại làm sai những câu cơ bản." Giọng cô bé nhỏ dần, có chút run rẩy, như thể một lời thú tội. Cô bé quay sang nhìn Long, đôi mắt cầu cứu.
Long nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một liều thuốc an thần dịu nhẹ. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé, ánh mắt kiên định và đầy sự trấn an. "Đừng lo quá, cậu đã làm hết sức rồi. Kết quả thế nào thì mình cùng đối mặt." Cậu biết, những lời này không thể xua tan hoàn toàn nỗi sợ hãi của Linh, nhưng cậu muốn cô bé biết rằng, cô không đơn độc. Cậu khẽ siết nhẹ vai cô, như một lời hứa thầm kín.
Linh khẽ dựa đầu vào vai Long, tìm kiếm sự an ủi. Cậu ấy luôn là điểm tựa vững chắc nhất của cô. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ Long, mùi nắng và gió, giúp cô cảm thấy lòng mình dịu lại một chút. "Nhưng nếu... nếu tớ không đạt được điểm cao ở môn Hóa thì sao? Kế hoạch của chúng ta... Long, tớ không muốn làm cậu thất vọng."
Long mỉm cười nhẹ. "Cậu không bao giờ làm tớ thất vọng cả. Điều quan trọng nhất là cậu đã nỗ lực hết mình. Tớ biết cậu đã học hành chăm chỉ thế nào. Và tớ tin vào cậu." Cậu không thể nói ra hết những lo lắng của mình về các môn xã hội, về những câu hỏi mà cậu đã phân vân. Cậu biết mình phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho Linh lúc này. Nhưng sâu thẳm bên trong, cậu cũng không thể tránh khỏi những câu hỏi tương tự. Liệu cậu có đủ tốt để đạt được mục tiêu của mình? Liệu cậu có đủ giỏi để xứng đáng với những kỳ vọng mà mọi người đặt vào cậu, đặc biệt là Linh?
Mai, với vẻ trầm tư thường thấy, khẽ nói: "Thôi nghĩ ngợi làm gì, đã qua rồi. Giờ mình chỉ có thể chờ đợi thôi. Dù sao thì đây cũng chỉ là kỳ thi thử đầu tiên. Mình còn nhiều cơ hội để cải thiện mà." Lời nói của Mai tuy nhỏ nhẹ nhưng lại mang một sự bình thản đáng kinh ngạc, như một làn gió mát xua đi phần nào sự căng thẳng.
Hùng, thấy không khí có vẻ dịu đi một chút, liền vỗ vai Long. "Đấy, Mai nói đúng đấy. Thôi Long, cậu cũng đừng căng thẳng quá. Cậu thì môn nào chả siêu. Còn Linh, cậu ấy cũng giỏi lắm mà." Hùng liếc nhìn Linh, cố gắng nặn ra một nụ cười tươi nhất có thể. "Linh này, cậu cứ yên tâm đi, biết đâu cậu lại là thủ khoa môn Hóa thì sao? Ai mà biết được!"
Lan lắc đầu, "Hùng, đừng có nói linh tinh nữa. Nhưng Mai nói đúng, đây mới chỉ là khởi đầu. Điều quan trọng là mình phải rút kinh nghiệm sau kỳ thi này."
Long khẽ vuốt tóc Linh, ánh mắt cậu xa xăm nhìn về phía những tán cây đang rì rào trong gió. Cậu biết, những lời an ủi lúc này chỉ có tác dụng tạm thời. Điều thực sự quan trọng là cách họ đối diện với kết quả sắp tới, dù nó có là gì đi chăng nữa. Cậu cảm nhận được sự mong manh của tình hình hiện tại, không chỉ của Linh mà còn của chính cậu và cả lớp. Cả nhóm đứng đó, giữa hành lang ngập nắng, mỗi người một nỗi niềm, nhưng cùng chung một sự hồi hộp chờ đợi, như những con thuyền nhỏ đang lênh đênh trên biển lớn, không biết tương lai sẽ đưa mình về đâu.
***
Chiều muộn, sau giờ học, ánh nắng vàng dịu như rót mật trên những mái nhà, những con đường. Gió mát lành từ biển thổi vào, mang theo hơi mặn của nước và mùi hoa cỏ thoang thoảng. Công viên Bình Minh, nơi cất giữ bao kỷ niệm của Long và Linh, giờ đây lại trở thành nơi họ tìm kiếm sự bình yên và đối diện với những nỗi lo sâu thẳm nhất. Cổng đá cổ kính của công viên vẫn sừng sững đứng đó, như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị.
Họ cùng nhau bước đi chậm rãi dọc bờ hồ, con đường lát gạch sạch sẽ dưới chân khẽ xào xạc dưới mỗi bước chân. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, cùng tiếng lá xào xạc khi gió lướt qua, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, xoa dịu phần nào tâm hồn đang hỗn loạn của hai người. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây ven đường, quyện vào nhau, mang đến một cảm giác gần gũi với thiên nhiên, nhưng cũng không thể hoàn toàn xua đi nỗi lo lắng đang bao trùm.
Long và Linh nắm tay nhau, bàn tay Long ấm áp bao trọn bàn tay nhỏ nhắn của Linh. Cái nắm tay ấy không chỉ là sự sẻ chia tình cảm, mà còn là một lời cam kết thầm lặng, một điểm tựa vững chắc mà cả hai đang cần. Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu. Cô bé ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đã ngấn nước.
"Long à..." Giọng cô bé run run, nghẹn ngào. "Nếu kết quả tệ, tớ không biết phải đối mặt với bố mẹ và thầy cô thế nào nữa. Tớ sợ mình sẽ làm mọi người thất vọng. Tớ đã hứa với bố mẹ sẽ cố gắng hết sức, Long cũng đã dành rất nhiều thời gian để kèm tớ... Tớ sợ tớ không đủ giỏi." Những lời nói của Linh như những viên đá nặng trĩu, rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong lòng Long. Cô bé sợ hãi cái cảm giác thất bại, cái cảm giác không đáp ứng được kỳ vọng của những người yêu thương mình.
Long khẽ ôm nhẹ Linh vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc đen óng ả của cô bé. Hơi ấm từ cậu lan tỏa, bao bọc lấy Linh, như một vòng tay che chở. Cậu biết, lúc này, Linh cần sự an ủi hơn bao giờ hết. "Dù kết quả thế nào, cậu cũng không làm ai thất vọng cả. Cậu đã nỗ lực hết mình, và điều đó là quan trọng nhất. Hơn nữa, đây mới chỉ là kỳ thi thử đầu tiên mà thôi. Mình sẽ luôn ở đây, cùng cậu vượt qua, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa." Cậu nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, từng lời như thấm sâu vào trái tim đang tổn thương của Linh. Cậu muốn cô bé hiểu rằng, giá trị của cô không nằm ở điểm số, mà ở chính sự cố gắng và con người cô.
Linh ngước mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Long. "Thật không, Long? Cậu... cậu sẽ không thất vọng về tớ chứ?"
Long siết nhẹ cái ôm. "Tuyệt đối không. Tớ tự hào về cậu, Linh à. Luôn luôn là như vậy." Cậu dừng lại một chút, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa u hoài. Long khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mà Linh hiếm khi nghe thấy từ cậu. Cậu cũng có những nỗi lo riêng, những áp lực riêng mà cậu ít khi bộc lộ ra ngoài.
"Tớ cũng vậy, Linh à," Long nói nhỏ, giọng cậu trầm hơn, có chút tự vấn. "Tớ sợ mình không đủ tốt, không thể đạt được mục tiêu của bản thân, và cả kỳ vọng của bố mẹ nữa... và cả của cậu." Lời nói của Long khiến Linh bất ngờ. Cô bé chưa bao giờ nghĩ rằng Long, một người luôn tự tin, luôn xuất sắc, lại có thể có những nỗi sợ hãi tương tự. Cậu luôn là ánh sáng, là biểu tượng của sự hoàn hảo trong mắt cô. "Bố mẹ tớ kỳ vọng rất nhiều vào tớ. Tớ biết họ muốn những điều tốt nhất cho tớ, nhưng đôi khi, cái gánh nặng ấy lại đè nén tớ. Tớ sợ mình sẽ không thể vươn tới được đỉnh cao mà họ mong muốn." Cậu khẽ vuốt tóc Linh, ánh mắt vẫn dõi về phía hoàng hôn. "Tớ cũng sợ... sợ rằng mình sẽ không thể giữ lời hứa với cậu, về một tương lai mà chúng ta đã cùng nhau vẽ nên."
Linh ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt cô bé giờ đây không còn sự lo lắng cho riêng mình nữa, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. "Không, Long. Cậu là người giỏi nhất. Cậu sẽ làm được. Tớ tin cậu." Cô bé khẽ đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên má Long, nhẹ nhàng vuốt ve. Cái chạm nhẹ nhàng, đầy trìu mến. "Cậu đã luôn là người truyền động lực cho tớ, là người luôn tin tưởng tớ. Vậy nên, cậu cũng phải tin vào chính mình chứ. Bố mẹ nào cũng thương con, và họ sẽ hiểu thôi. Và tớ... tớ tin vào Long hơn bất kỳ ai trên đời này."
Long mỉm cười nhẹ, nắm lấy bàn tay Linh đang đặt trên má cậu. "Cảm ơn cậu, Linh." Nỗi lo lắng trong lòng cậu dường như đã vơi đi phần nào khi được chia sẻ, được Linh thấu hiểu và động viên. Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, bàn tay vẫn nắm chặt, từng bước chân đều đặn trên con đường lát gạch. Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, để lại những vệt màu tím than và cam đỏ cuối cùng trên nền trời. Những bóng cây đổ dài, in hình hai dáng người mệt mỏi nhưng vẫn sát cánh bên nhau, vững vàng đối mặt với những thử thách đang chờ đợi phía trước. Cảm giác mong manh và bất an vẫn bao trùm lấy họ, nhưng trong sự mong manh ấy, họ tìm thấy sức mạnh từ tình yêu và sự đồng hành. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi họ học cách trưởng thành cùng nhau, đối mặt với những nỗi lo lắng đầu đời, và tìm thấy sức mạnh trong sự đồng hành. Kỳ thi thử đã kết thúc, nhưng hành trình chờ đợi kết quả, một hành trình đầy ám ảnh và thử thách, chỉ mới bắt đầu. Và họ biết, dù kết quả có ra sao, dù những lựa chọn tương lai có thể dẫn họ đến những con đường khác nhau, thì tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ vẫn sẽ là kim chỉ nam, là điểm tựa vững chắc nhất để họ cùng nhau vững bước.