Cơn gió heo may vẫn thổi qua ô cửa sổ, mang theo chút se lạnh của buổi tối muộn nhưng không đủ để xua đi cái nóng ran trong lồng ngực Long. Đêm qua, cậu đã nằm trằn trọc rất lâu, những lời nói của Linh cứ văng vẳng trong tâm trí, đặc biệt là câu hỏi chất vấn cuối cùng: "Vậy anh có tin vào em không?". Cậu đã không trả lời được. Sự im lặng của cậu, trong mắt Linh, chính là câu trả lời. Giờ đây, khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long, Long vẫn cảm thấy nặng trĩu. Cậu gục mặt xuống bàn, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng giờ đây rối bời. Cậu thở dài một tiếng nặng nề, cảm giác bất lực và tội lỗi dâng trào. Mình sai rồi ư? Mình chỉ muốn tốt cho em ấy... Nhưng liệu có phải mình đã không tin vào ước mơ của Linh?
Cậu tự hỏi bản thân. Cậu luôn tự hào về Linh, về sự thông minh, tài năng và cả trái tim nhân hậu của cô bé. Cậu tin vào cô bé hơn bất cứ ai. Vậy tại sao, khi Linh nói về ước mơ nghệ thuật của mình, cậu lại không thể ủng hộ một cách vô điều kiện? Tại sao cậu lại cứ phải đưa ra những lời khuyên thực tế, những phân tích lý trí về sự "khó khăn", về "tương lai ổn định"? Long cảm thấy một sự đấu tranh mãnh liệt trong nội tâm. Một bên là lý trí, là những gì cậu được dạy dỗ, được chứng kiến về sự khắc nghiệt của cuộc sống, về tầm quan trọng của một công việc "có tương lai". Bên kia là tình cảm, là mong muốn được thấy Linh hạnh phúc, được thấy cô bé sống trọn vẹn với đam mê của mình. Cậu muốn bảo vệ cô, nhưng lại vô tình tổn thương cô.
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra tương lai mà cậu đã vẽ ra cho Linh: một công việc ổn định, một cuộc sống an nhàn, có thể vẫn vẽ vời, viết lách vào thời gian rảnh. Nhưng rồi, hình ảnh Linh với đôi mắt rạng ngời khi nói về nghệ thuật, về những ước mơ bay bổng lại hiện lên. Liệu một cuộc sống như vậy có thực sự khiến cô bé hạnh phúc không? Hay nó sẽ chỉ là một cái lồng mạ vàng, giam cầm đi những khát vọng mãnh liệt nhất của cô?
Long mở mắt, nhìn chằm chằm vào những con số và công thức Toán trên trang sách, chúng giờ đây trở nên vô nghĩa. Cậu cảm thấy một sự rạn nứt len lỏi không chỉ trong mối quan hệ của cậu và Linh, mà còn ngay trong chính bản thân cậu. Cậu đã quá tập trung vào "lý trí" mà quên mất "trái tim". Cậu đã cố gắng "định hướng" cho Linh mà quên mất rằng Linh cũng có những định hướng, những lựa chọn riêng của mình.
Cậu với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn, mở tin nhắn của Linh. Dòng tin nhắn cuối cùng của cô bé vẫn là "Em xin lỗi, Long. Em không thể tiếp tục cuộc nói chuyện này được nữa. Em mệt rồi." Long nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay cậu lướt nhẹ trên bàn phím, muốn gõ một điều gì đó. Một lời xin lỗi? Một lời giải thích? Hay một lời hứa sẽ ủng hộ cô bé? Nhưng rồi, cậu lại xóa đi tất cả. Cậu không biết phải nói gì. Cậu sợ rằng bất cứ lời nào cậu nói ra lúc này cũng sẽ chỉ làm tổn thương Linh thêm nữa. Cậu biết, đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời nói.
Tiếng gió heo may ngoài cửa sổ như thì thầm những câu chuyện buồn. Long cảm thấy lạnh lẽo. Cậu nhận ra, đây không chỉ là một cuộc cãi vã đơn thuần. Đây là một thử thách lớn, một ngã rẽ quan trọng trong mối quan hệ của họ. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường riêng biệt, có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng giờ đây, Long cảm thấy mình không còn tự tin như trước nữa.
Cậu gục mặt xuống bàn một lần nữa, cảm giác mệt mỏi và thất vọng bao trùm lấy. Cậu biết rằng Linh sẽ phải đối mặt với một quyết định khó khăn: từ bỏ ước mơ hay kiên trì theo đuổi, và điều đó có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của cô với Long. Cậu cũng biết, bản thân cậu sẽ phải học cách tin tưởng và ủng hộ ước mơ của Linh một cách vô điều kiện, thay vì chỉ dựa vào lý trí và sự 'an toàn'. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây cũng đang chứng kiến những thử thách cam go nhất của tình yêu tuổi học trò. Long không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng cậu biết, cậu không thể từ bỏ. Cậu sẽ tìm cách, dù là khó khăn đến mấy, để hàn gắn lại vết rạn nứt này, để đưa "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long" của họ trở lại. Nhưng đêm nay, cậu chỉ có thể đối mặt với sự trống rỗng và những câu hỏi không lời đáp, trong căn phòng quen thuộc bỗng chốc trở nên quá đỗi lạnh lẽo.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn khoác lên mình vẻ rạng rỡ vốn có. Kiến trúc pha trộn giữa nét cổ điển của mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ và sự hiện đại của những dãy phòng học kính, bê tông vẫn vững chãi sừng sững dưới nắng sớm. Sân trường lát gạch sạch sẽ, những cây xanh cổ thụ rợp bóng vẫn rì rào kể những câu chuyện của riêng mình. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp reo vang, dứt khoát như một mệnh lệnh, cuốn tất cả học sinh vào dòng chảy hối hả của một ngày học mới. Tiếng giảng bài từ các lớp học vọng ra, tiếng bút viết trên giấy sột soạt, tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, và cả tiếng bóng rổ nảy trên sân thể thao, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Đâu đó, mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, mùi cà phê từ căng tin, và cả mùi hoa sữa thoảng nhẹ vào mùa thu, tất cả tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc, vừa tràn đầy năng lượng và hy vọng. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ lớp học, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà, nhưng không thể chiếu rọi vào góc khuất trong lòng Long và Linh.
Cả hai ngồi cạnh nhau trong lớp, vị trí quen thuộc mà họ đã cùng chia sẻ suốt những năm cấp ba. Thế nhưng, giữa họ lúc này lại là một bức tường vô hình, lạnh lẽo và dày đặc hơn bất cứ vách ngăn nào. Long cố gắng tập trung vào bài giảng của cô giáo, ánh mắt dán chặt vào cuốn sách giáo khoa dày cộp. Những ngón tay cậu lật trang sách nhanh hơn bình thường, một cách gấp gáp, như muốn thoát khỏi một suy nghĩ đang đeo bám. Trong lòng cậu, những câu hỏi không lời đáp từ đêm qua vẫn còn đó, trộn lẫn với cảm giác bất lực và một chút cáu kỉnh. Cậu nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của mình, cố gắng kìm nén sự bực bội đang dâng lên.
Bên cạnh cậu, Linh cũng không khá hơn. Cô bé ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thanh thoát như thường lệ, nhưng đôi vai hơi trùng xuống. Bàn tay nhỏ nhắn của cô siết chặt cây bút, những nét gạch xóa liên tục trong vở cho thấy tâm trí cô không hề ở đây. Làn da trắng hồng của Linh giờ đây có vẻ xanh xao hơn, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ ẩn chứa sự mệt mỏi và một nỗi buồn khó gọi tên. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi khi có ai đó nhìn mình, nhưng nụ cười ấy nhợt nhạt và không chạm đến ánh mắt. Mỗi khi Long vô tình quay sang, ánh mắt cô lại vội vàng né tránh, như sợ hãi một điều gì đó. Cậu cảm nhận được sự xa cách ấy, và nó như một nhát dao khứa vào lòng cậu, khiến cậu càng thêm khó chịu.
Giờ ra chơi, khi tiếng chuông vang lên như giải thoát, cả lớp ồn ào hẳn lên. Hùng và Mai, hai người bạn thân thiết, nhanh chóng nhận ra sự khác lạ giữa Long và Linh. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và vẻ hài hước thường ngày, vỗ nhẹ vào vai Long, cố gắng phá tan bầu không khí căng thẳng.
"Này Long, Linh, hai cậu sao thế? Im ắng lạ thường. Bình thường giờ này là tụi nó đã bàn tán xôn xao đủ thứ chuyện trên đời rồi chứ!" Hùng nói, giọng lanh lảnh, pha chút lo lắng. Cậu nhìn từ Long sang Linh, đôi mắt híp lại đầy bối rối.
Long khẽ giật mình, cậu ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Không có gì, chỉ là hơi mệt thôi. Bài vở dạo này nhiều quá." Cậu trả lời cụt lủn, ánh mắt lảng tránh. Cậu không muốn nói dối bạn, nhưng cũng không biết phải giải thích thế nào về những gì đang diễn ra giữa cậu và Linh. Sự căng thẳng trong cậu khiến cậu trở nên ít kiên nhẫn hơn, và cậu sợ rằng bất cứ lời nào thốt ra lúc này cũng có thể châm ngòi cho một cuộc cãi vã khác, không chỉ với Linh mà cả với Hùng.
Mai, cô bạn nhỏ nhắn, mảnh mai với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ chạm nhẹ vào tay Linh. Cô ấy không hỏi thẳng, nhưng ánh mắt đầy quan tâm của Mai đã nói lên tất cả.
Linh, thấy bạn lo lắng, cũng cố gắng mỉm cười. "Đúng vậy, bài vở dạo này nhiều thật. Tớ chỉ là hơi đau đầu một chút." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng nghe rõ sự mệt mỏi. Cô không muốn Hùng và Mai phải lo lắng, cũng không muốn biến câu chuyện của mình thành tâm điểm chú ý. Nhưng trong sâu thẳm, cô bé cảm thấy cô đơn vô cùng. Long không tin tưởng cô, và giờ đây, cô không biết phải chia sẻ nỗi lòng này với ai. Cảm giác bị hiểu lầm, bị coi nhẹ ước mơ cứ day dứt trong lòng cô, khiến cô khó lòng tập trung vào bất cứ điều gì.
Hùng nhìn Long rồi lại nhìn Linh, lắc đầu. "Thôi được rồi. Dù sao thì cũng đừng để căng thẳng quá nhé. Tụi mình còn nhiều bài kiểm tra quan trọng sắp tới đó." Cậu vỗ vai Long một cái nữa, rồi cùng Mai rời đi, để lại Long và Linh trong không gian riêng đầy ngột ngạt.
Long nhìn theo bóng Hùng và Mai, cảm thấy một sự bối rối và bất lực. Cậu biết bạn bè đang lo lắng cho mình, nhưng cậu không biết phải làm gì. Cậu chỉ muốn mọi thứ trở lại như trước, khi "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long" của họ tràn đầy tiếng cười và sự thấu hiểu. Nhưng giờ đây, những rung động đầu đời ấy đang phải đối mặt với một thử thách cam go, và cậu không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để vượt qua hay không. Tiếng ồn ào của sân trường, tiếng học sinh nô đùa, tiếng ve kêu râm ran mùa hè, tất cả bỗng trở nên xa lạ, như một thế giới khác mà cậu không thuộc về.
***
Buổi chiều, Thư viện Thành phố vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, yên tĩnh và uy nghiêm của nó. Tòa nhà lớn, với kiến trúc cổ kính nhưng được bảo trì tốt, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, gỗ và bụi sách. Ánh sáng dịu nhẹ từ những khung cửa sổ lớn hắt vào, chiếu lên những kệ sách cao ngút, những chiếc bàn đọc sách rộng rãi và khu vực máy tính công cộng. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên sắp xếp sách, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, thường ngày vẫn là nguồn cảm hứng và sự tập trung cho Long và Linh. Nhưng hôm nay, bầu không khí ấy bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể cả thư viện cũng đang nín thở chứng kiến sự căng thẳng giữa hai người.
Long và Linh ngồi đối diện nhau tại một bàn học quen thuộc, chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã chứng kiến biết bao buổi học nhóm, bao lần họ cùng nhau giải quyết những bài toán khó, bao lần Linh nhìn Long với ánh mắt ngưỡng mộ khi cậu giảng bài. Nhưng giờ đây, khoảng cách không gian dù nhỏ, lại chứa đựng một vực sâu cảm xúc khó lấp đầy.
Long đang vùi đầu vào một chồng sách toán, cố gắng giải một bài toán phức tạp. Cậu gõ bút chì xuống bàn một cách đều đặn, tiếng "tách, tách" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Trong tâm trí cậu, không chỉ có những con số và công thức, mà còn là hình ảnh của Linh, là những lời nói của cô bé đêm qua. Cậu vẫn tin rằng mình đã đúng, rằng việc hướng Linh tới một con đường "thực tế" là điều tốt nhất cho cô. Nhưng sâu thẳm, cậu lại cảm thấy day dứt, một nỗi bất an không tên. Cậu thở dài, một tiếng thở dài nặng nề bị nuốt chửng trong không gian yên tĩnh của thư viện.
Phía đối diện, Linh đang cố gắng viết bài luận Văn. Cô bé nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng, cây bút trong tay như nặng trĩu. Những ý tưởng bay bổng, những cảm xúc mãnh liệt mà cô thường dễ dàng tuôn chảy giờ đây như bị đóng băng. Cô cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. Lời nói của Long đêm qua, về việc cô "mơ mộng", về việc cô cần một "tương lai ổn định", cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô cảm thấy ước mơ của mình bị coi nhẹ, bị đánh giá thấp, và điều đó khiến cô tổn thương sâu sắc. Đôi mắt cô hơi đỏ hoe, nhưng cô cố gắng kìm nén cảm xúc, không muốn để ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Long khẽ ngẩng đầu lên, nhìn sang Linh. Cậu thấy cô bé đang cau mày, ánh mắt thất thần nhìn vào trang giấy, rồi lại thở dài. Một cảm giác bực bội nho nhỏ dấy lên trong Long. Cậu nghĩ, cô bé lại đang "mơ mộng" nữa rồi. Áp lực thi cử đang đè nặng lên vai cả hai, thời gian không còn nhiều, vậy mà Linh vẫn cứ như vậy.
Long không kìm được, cậu khẽ thở dài một tiếng nữa, rồi buột miệng nói, giọng không quá lớn nhưng đủ để Linh nghe thấy rõ trong không gian yên ắng: "Em lại ngồi mơ mộng gì nữa à? Bài luận này cần sự logic, không phải cảm xúc bay bổng. Em biết thời gian thi không còn nhiều, không thể cứ mãi như vậy được."
Lời nói của Long tuy không có ý xấu, chỉ là sự lo lắng và nỗi bực bội tích tụ bấy lâu bộc phát, nhưng trong không khí căng thẳng và với tâm trạng nhạy cảm của Linh, nó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô. Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây rơm rớm nước. Cô đặt bút xuống, tiếng "cạch" nhỏ vang lên dứt khoát, cắt ngang sự tĩnh lặng.
"Anh nghĩ em chỉ biết mơ mộng thôi sao? Ước mơ của em là thứ anh không bao giờ hiểu được, đúng không?" Giọng Linh run rẩy, pha lẫn sự uất ức và tổn thương. Cô nhìn thẳng vào mắt Long, không còn né tránh nữa. Ánh mắt ấy như một lời chất vấn, một nỗi đau không thể giấu giếm.
Long cau mày, cảm thấy mình bị hiểu lầm. "Anh không có ý đó. Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, Linh à! Em không thấy mình đang lãng phí thời gian sao? Với tình hình học hành căng thẳng như bây giờ, em cần phải tập trung vào những môn chính, những gì thực tế, chứ không phải những thứ xa vời như..." Cậu định nói "nghệ thuật", nhưng lại kịp dừng lại, dù lời đã ra khỏi miệng cũng không thể rút lại được nữa.
Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình sụp đổ. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô đứng phắt dậy, khiến chiếc ghế gỗ kêu kẽo kẹt, phá vỡ hoàn toàn sự yên tĩnh của thư viện. Những ánh mắt tò mò từ các bàn bên cạnh bắt đầu đổ dồn về phía họ.
"Em không muốn nói chuyện nữa!" Linh gần như hét lên, nhưng cô cố gắng hạ giọng xuống thành một tiếng thì thầm đầy phẫn nộ, "Anh cứ giữ cái 'tốt' của anh đi!" Cô nhanh chóng thu dọn sách vở, hành động vội vã, khiến vài cuốn sách rơi xuống sàn tạo ra tiếng động lớn. Cô không thèm nhìn Long lấy một lần, quay lưng bước đi thật nhanh ra khỏi thư viện, để lại Long một mình giữa những ánh mắt tò mò và sự im lặng nặng nề.
Long nhìn theo bóng Linh, cảm thấy một nỗi bực bội và bất lực lớn dần. Cậu đưa tay day thái dương, cố gắng xoa dịu cơn đau đầu đang ập đến. Cậu chỉ muốn tốt cho Linh, vậy mà tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tại sao cô bé lại không hiểu? Cậu nghĩ đến những buổi chiều Hạ Long yên bình, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, khi tình yêu và sự thấu hiểu dường như là vô tận. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy bỗng trở nên xa xôi, như một giấc mơ đẹp đã tan vỡ. Long cảm thấy cô đơn giữa cả thế giới, và sự im lặng của thư viện lúc này càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng trong cậu.
***
Tối muộn, căn hộ tập thể cũ mà Long vẫn luôn coi là tổ ấm giờ đây dường như cũng nhuốm một màu lạnh lẽo. Khu nhà tập thể bốn tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp, vẫn sừng sững giữa lòng thành phố. Bên trong căn hộ, dù đã được sửa chữa, trang trí lại để mang nét hiện đại và ấm cúng hơn, vẫn giữ được nét giản dị, thân thuộc. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác – tiếng TV rì rầm, tiếng nồi niêu xoong chảo va chạm, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể thưa thớt dần. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và cả mùi hương quen thuộc của gia đình như bột giặt, sách cũ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí mà Long vẫn luôn yêu thích. Nhưng đêm nay, những âm thanh và mùi hương ấy không sao xoa dịu được tâm trạng rối bời của cậu.
Long ngồi một mình trong phòng, ánh đèn học hắt lên khuôn mặt đầy ưu tư. Cậu cố gắng tập trung vào bài toán còn dang dở, những con số và công thức phức tạp trải dài trên trang giấy. Nhưng đầu óc cậu cứ như có một cối xay gió quay cuồng, không thể nào tĩnh lặng. Những lời nói của Linh, ánh mắt đỏ hoe của cô bé ở thư viện, và cả câu nói "Anh cứ giữ cái 'tốt' của anh đi!" cứ vang vọng không ngừng trong đầu Long. Cậu không hiểu tại sao cô lại phản ứng gay gắt như vậy, trong khi cậu chỉ muốn tốt cho cô. Cảm giác bị hiểu lầm trộn lẫn với sự bực bội và bất lực dâng trào.
"Mình chỉ muốn tốt cho em ấy thôi mà. Sao em ấy lại không hiểu chứ?" Long lầm bầm với chính mình, giọng nói khản đặc trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cậu ném cây bút chì xuống bàn, tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Cậu day thái dương, cố gắng xoa dịu cơn đau nhức đang hành hạ. Cậu đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, từng bước chân nặng nề trên sàn gỗ cũ kỹ. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, nhưng không sao xoa dịu được tâm trạng của cậu.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, nơi những con sóng vẫn vỗ nhẹ vào bờ cát mỗi ngày, giờ đây như một bức tranh tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với bão tố trong lòng Long. Cậu nhớ lại những ngày đầu, khi tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và trong trẻo. Nhưng giờ đây, những con sóng ấy dường như đã trở nên dữ dội hơn, va đập vào bờ, tạo ra những vết rạn nứt khó lành.
Cậu lại ngồi xuống bàn học, mở điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị tin nhắn cuối cùng của Linh. Cậu nhìn chằm chằm vào đó, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím ảo, muốn gõ một điều gì đó. Một lời xin lỗi? Một lời giải thích? Hay một lời hứa sẽ ủng hộ cô bé? Nhưng rồi, cậu lại xóa đi tất cả. Cậu không biết phải nói gì. Cậu sợ rằng bất cứ lời nào cậu nói ra lúc này cũng sẽ chỉ làm tổn thương Linh thêm nữa, hoặc tệ hơn, sẽ khiến mọi chuyện thêm rối rắm. Cậu biết, đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời nói, nhưng cậu không tìm thấy lối thoát nào khác.
Long cảm thấy một sự bế tắc khủng khiếp. Cậu đã cố gắng định hướng cho Linh, nhưng lại quên mất rằng Linh cũng có những định hướng, những lựa chọn riêng của mình. Cậu đã quá tập trung vào "lý trí" mà quên mất "trái tim", quên mất rằng tình yêu không thể chỉ xây dựng bằng những phân tích thực tế và logic khô khan. Cậu đã cố gắng "bảo vệ" cô bé khỏi những khó khăn của cuộc sống, nhưng lại vô tình bóp nghẹt đi khát vọng sống của cô.
"Mình phải làm gì đây?" Cậu thở dài, một tiếng thở dài đầy bất lực. Cậu nhận ra, đây không chỉ là một cuộc cãi vã đơn thuần. Đây là một thử thách lớn, một ngã rẽ quan trọng trong mối quan hệ của họ. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường riêng biệt, có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng giờ đây, Long cảm thấy mình không còn tự tin như trước nữa.
Sự bế tắc trong giao tiếp và những lời nói tổn thương đã tích tụ, báo hiệu một cuộc cãi vã hoặc đổ vỡ lớn hơn nữa sắp xảy ra. Linh ngày càng cảm thấy cô đơn và không được Long ủng hộ, và điều đó có thể khiến cô tìm kiếm sự an ủi ở nơi khác hoặc đưa ra những quyết định bất ngờ về tương lai. Còn cậu, cậu cảm thấy bất lực, có thể sẽ hành động một cách quyết liệt để cố gắng 'sửa chữa' mọi thứ, nhưng có thể lại làm tình hình tệ hơn.
Cuối cùng, Long tắt đèn, nằm vật ra giường, nhìn trân trối lên trần nhà. Căn phòng quen thuộc bỗng chốc trở nên quá đỗi lạnh lẽo. Cậu biết rằng Linh sẽ phải đối mặt với một quyết định khó khăn: từ bỏ ước mơ hay kiên trì theo đuổi, và điều đó có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của cô với Long. Cậu cũng biết, bản thân cậu sẽ phải học cách tin tưởng và ủng hộ ước mơ của Linh một cách vô điều kiện, thay vì chỉ dựa vào lý trí và sự 'an toàn'. Đêm trôi qua trong sự trống rỗng và những câu hỏi không lời đáp, còn "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long" của họ đang phải đối mặt với một mùa đông giá lạnh.