Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đêm qua đã chứng kiến một trận bão tố dữ dội không phải của thiên nhiên, mà là trong trái tim của hai người trẻ tuổi. Long và Linh đứng đó, chìm trong im lặng, mỗi người tự đấu tranh với nỗi đau và nỗi sợ hãi riêng mình, không biết liệu có còn lối thoát nào cho mối quan hệ mong manh này nữa hay không. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, mang theo cả chút hy vọng le lói, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại những mảnh vỡ đau thương của tình đầu như những con sóng dữ dội đang cuốn phăng mọi thứ.
Trần Hoàng Long bước vào căn hộ tập thể cũ kỹ của gia đình trong trạng thái thất thần. Cậu mở cửa, cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt một tiếng não nề, như tiếng lòng cậu lúc này. Bên trong, mùi thức ăn còn vương vấn từ bữa tối mẹ cậu vừa dọn dẹp, xen lẫn mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể đã tồn tại qua mấy chục năm. Tiếng tivi từ nhà hàng xóm vọng sang, lọt thỏm giữa khoảng không gian tĩnh mịch của căn hộ, càng khiến sự trống rỗng trong cậu trở nên rõ ràng hơn. Mẹ Hà đang ngồi trên sofa, tay đan len, đôi mắt bà nhanh chóng nhận ra sự bất thường trên khuôn mặt con trai. Gương mặt phúc hậu của bà bỗng chốc tràn đầy lo lắng, những nếp nhăn nơi khóe mắt càng hằn sâu.
“Long, con sao vậy? Sao mặt mày tái mét thế này?” Mẹ Hà đặt cuộn len xuống, đứng dậy bước về phía cậu, ánh mắt không giấu nổi sự băn khoăn.
Long cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt quan tâm của mẹ. Cậu không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự thất bại đang gặm nhấm tâm hồn mình. Hơi ấm từ bàn tay mẹ chạm vào vai cậu, nhưng cậu khẽ rụt vai, như một phản xạ tự vệ, rồi đẩy nhẹ tay mẹ ra. “Con không sao, mẹ. Con hơi mệt.” Giọng cậu khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Cậu không đợi mẹ kịp nói thêm lời nào, cứ thế đi thẳng vào phòng mình, đóng sập cánh cửa sau lưng, tạo ra một tiếng động khô khốc, dứt khoát như để cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Mẹ Hà đứng đó, nhìn cánh cửa đóng chặt, nỗi lo lắng trong lòng bà càng dâng lên, như một đám mây đen báo hiệu giông bão.
Trong căn phòng quen thuộc, Long vứt cặp sách xuống sàn nhà một cách thô bạo, tiếng cặp va vào tường nghe chói tai. Cậu ngồi phịch xuống giường, toàn bộ cơ thể như rã rời, mọi sức lực dường như đã bị rút cạn. Cậu ôm đầu, hai tay siết chặt thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh, những âm thanh vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Tiếng gió se lạnh từ bên ngoài cửa sổ luồn qua khe hở, rít lên từng hồi như tiếng ai đó đang than khóc. Cậu nhìn chằm chằm vào tập tài liệu ôn thi bị ướt sũng đặt trên bàn học, nơi ánh đèn bàn le lói chiếu xuống, làm lộ rõ những vết loang lổ. Nó không chỉ là những trang giấy bị hỏng, mà còn là biểu tượng cho mớ hỗn độn mà cậu đã tạo ra.
“Mình đã nói những gì vậy? Tại sao mình lại không thể kiềm chế?” Lời nói của chính cậu cứ vang vọng trong đầu, từng câu từng chữ đều như lưỡi dao sắc bén cứa vào tim. Cậu nhớ lại ánh mắt của Linh, đôi mắt to tròn long lanh ấy giờ đây tràn ngập sự tổn thương, sự thất vọng và cả một chút căm giận. Nó khiến cậu cảm thấy một sự trống rỗng đến tột cùng, một sự mất mát không thể gọi tên. Cậu muốn quay ngược thời gian, muốn nuốt lại những lời đã nói, nhưng tất cả đều đã quá muộn.
Áp lực thi cử, áp lực từ gia đình, từ những kỳ vọng của chính cậu đã biến thành một con quái vật vô hình, gặm nhấm tâm hồn cậu từng chút một. Cậu sợ hãi, sợ không đủ tốt, không thể bảo vệ Linh khỏi những cạm bẫy của cuộc sống. Nỗi sợ rằng cậu sẽ thất bại, rằng cậu sẽ không thể mang lại cho cô bé một tương lai như cô bé xứng đáng. Nhưng thay vì thể hiện sự lo lắng đó một cách nhẹ nhàng, cậu lại chọn cách bộc phát, đẩy Linh ra xa. Giờ đây, cậu đang đối mặt với hậu quả của chính sự bộc phát ấy.
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Linh quay lưng bỏ đi, hình ảnh cô bé ôm chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vào lòng, như thể nó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực cậu, mang theo tất cả sự hối hận và bế tắc. Cảm giác lạnh lẽo của không khí bao trùm lấy cậu, như thể thế giới đang xa lánh cậu. Cậu cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, mặc dù biết rằng mẹ đang ở ngay ngoài kia, lo lắng cho cậu. Nhưng cậu không thể chia sẻ, không thể nói ra những gì đang giày vò mình. Đây là một cuộc chiến của riêng cậu, một trận chiến mà cậu không biết liệu mình có thể thắng được không. Liệu sự im lặng này có phải là chất xúc tác để cậu và Linh phải nghiêm túc nhìn nhận lại những khác biệt trong định hướng tương lai và cách họ thể hiện tình cảm? Hay nó chỉ đơn thuần là sự bắt đầu cho một khoảng cách không thể hàn gắn? Long không biết, và sự không chắc chắn đó càng khiến cậu thêm phần tuyệt vọng. Cậu nằm xuống giường, gối đầu lên cánh tay, cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng tâm trí vẫn quay cuồng không ngừng, mãi cho đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, mới mang đến một giấc ngủ chập chờn, đầy mộng mị.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại khu chung cư cao cấp Galaxy, Lê Ngọc Linh cũng đang vật lộn với nỗi đau của riêng mình. Cô bé bước vào căn hộ, đôi mắt sưng húp và gương mặt nhợt nhạt, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng. Mùi hương dịu nhẹ từ sảnh chính, mùi cây cỏ tươi mát từ vườn trên cao mà cô bé thường yêu thích, giờ đây cũng không thể xoa dịu tâm hồn đang tan vỡ của cô. Mẹ Thanh Hương, với vẻ mặt thanh tú và dịu dàng, đã chờ sẵn ở cửa. Bà nhìn thấy con gái, trái tim bà như thắt lại. Bà nhanh chóng bước tới, ôm chặt lấy Linh vào lòng. Hơi ấm từ vòng tay mẹ là điều duy nhất lúc này có thể giữ Linh không hoàn toàn sụp đổ.
“Con gái mẹ, chuyện gì vậy con?” Mẹ Hương vuốt ve mái tóc dài óng ả của Linh, giọng bà đầy lo lắng.
Linh òa khóc nức nở trong vòng tay mẹ, tiếng khóc nghẹn ngào, đứt quãng như thể mọi cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay giờ đây vỡ òa. “Long... Long ấy... cậu ấy không hiểu con, mẹ ơi!” Cô bé thốt lên từng lời trong tiếng nức nở, cảm giác bị phản bội, bị tổn thương sâu sắc bao trùm lấy cô.
Mẹ Hương nhẹ nhàng đưa Linh vào phòng khách, rót cho cô bé một cốc nước ấm. “Bình tĩnh nào con, kể mẹ nghe.” Bà ngồi xuống bên cạnh Linh, kiên nhẫn lắng nghe, đôi mắt đầy thấu hiểu. Linh kể lại mọi chuyện, từ sự cố ở thư viện đến những lời nói sắc như dao của Long, những lời nói đã đâm thẳng vào trái tim cô bé, vào những ước mơ mà cô bé trân trọng nhất. Cô cảm thấy Long không tin tưởng vào năng lực của mình, vào những lựa chọn của mình. Cảm giác bị coi thường những cảm xúc và ước mơ của mình khiến cô bé thất vọng cùng cực. Nỗi sợ bị mất đi sự độc lập, mất đi tiếng nói của bản thân trong mối quan hệ này bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Sau khi tâm sự với mẹ, Linh vào phòng riêng. Căn phòng của cô bé luôn được sắp xếp gọn gàng, với những vật dụng nhỏ xinh và mùi hương nhẹ nhàng đặc trưng. Cô bé ngồi xuống bàn học, nơi ánh đèn ngủ vàng dịu hắt xuống, làm nổi bật cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" và chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng cô từ lâu. Với đôi tay run rẩy, Linh mở cuốn sổ tay ra. Từng trang giấy, từng nét chữ ghi lại những hoài bão, những dự định ngây thơ nhưng đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Nước mắt cô bé lại rơi lã chã xuống trang giấy, làm nhòe đi những dòng chữ, những hình vẽ, như thể chính ước mơ của cô cũng đang bị nhói đau.
Cô bé chạm nhẹ vào chiếc vòng tay, cảm nhận hơi lạnh của kim loại. Chiếc vòng tay này từng là biểu tượng của tình yêu, của sự gắn kết, của những lời hứa hẹn. Nhưng giờ đây, nó lại khiến nỗi đau càng thêm khắc khoải. Tại sao Long lại nói những lời đó? Cậu ấy không tin mình sao? Cậu ấy không muốn đồng hành cùng mình trên con đường mình chọn sao? Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí Linh, không ngừng giày vò cô bé. Cậu ấy sợ mình sẽ trở thành gánh nặng, sợ mình sẽ thất bại, sẽ hối hận. Nhưng cậu ấy có bao giờ nghĩ rằng, chính những lời nói đó lại là gánh nặng lớn nhất đối với cô bé không?
Cảm giác bị hiểu lầm, bị phản bội bởi người mình yêu thương nhất khiến Linh cảm thấy cô đơn đến tột cùng. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố Hạ Long lung linh ánh đèn, nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo trong mắt cô. Tiếng gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, như tiếng thì thầm của nỗi buồn. Dù ở trong một căn hộ sang trọng, tiện nghi, Linh vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm. Cô bé ôm chặt cuốn sổ tay vào lòng, như thể muốn bảo vệ những ước mơ mỏng manh của mình khỏi những lời nói cay nghiệt. Khoảng cách giữa Long và Linh, dù chỉ là vài cây số, giờ đây lại giống như một vực thẳm sâu không đáy, kéo hai người ra xa nhau. Nỗi sợ hãi mất nhau của cả hai, dù chưa được thể hiện rõ ràng, là một tia hy vọng mong manh cho sự hòa giải, nhưng cũng có thể dẫn đến những quyết định đau lòng nếu không được giải quyết. Áp lực thi cử và những lời nói tổn thương về ước mơ của Linh chắc chắn sẽ là trọng tâm cho những cuộc thảo luận sâu sắc hơn về tương lai của cả hai, nếu họ còn có thể nói chuyện cùng nhau.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ, hắt lên những dãy hành lang rộng rãi của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ vào lớp, nhưng không khí trong lớp 12A1 lại nặng nề hơn bao giờ hết. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới và cả mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tất cả đều không thể xua đi sự u ám bao trùm.
Long ngồi ở góc cuối lớp, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cây xanh cổ thụ rợp bóng đang lay động nhẹ nhàng trong gió. Vẻ tập trung thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh của cậu. Đôi mắt hổ phách thường ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, như thể cậu đang lạc lối trong chính suy nghĩ của mình. Cậu không tham gia vào những câu chuyện phiếm của đám bạn như thường lệ, chỉ ngồi đó, im lặng như một pho tượng. Cả lớp dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng này, những tiếng xì xào, bàn tán cũng nhỏ hơn, dè dặt hơn.
Phía bên kia lớp, Ngọc Linh cũng im lặng hơn hẳn. Cô bé ngồi đọc sách, nhưng ánh mắt to tròn long lanh ấy lại không hề tập trung vào những dòng chữ. Thỉnh thoảng, cô bé lại liếc nhìn về phía Long, rồi nhanh chóng cụp mắt xuống, đôi môi mím chặt, cố gắng che giấu cảm xúc. Gương mặt xinh đẹp của cô bé vẫn còn vương vấn chút dấu vết của đêm qua, một chút sưng húp nơi khóe mắt, và một vẻ u buồn không thể giấu diếm. Sự im lặng giữa Long và Linh không phải là sự yên bình, mà là một bức tường vô hình, lạnh lẽo, chia cắt họ ngay cả khi ngồi chung một lớp, hít thở cùng một bầu không khí.
Phan Việt Hùng và Hoàng Thảo Mai ngồi gần đó, trao đổi ánh mắt lo lắng. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, không còn vẻ hài hước, lanh lảnh thường ngày. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cũng lộ rõ vẻ bồn chồn.
“Này Mai, cậu có thấy Long với Linh lạ lắm không?” Hùng thì thầm, giọng nói trầm hẳn đi. “Trông tụi nó cứ như hai người xa lạ ấy.”
Mai khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ buồn bã. “Tớ lo lắm, Hùng ạ. Chắc là căng thẳng lắm sau chuyện hôm qua.” Cô bé siết chặt cuốn sách trên tay, nỗi lo cho hai người bạn thân cứ lớn dần trong lòng. “Tớ chưa bao giờ thấy Long nói nặng lời với Linh như vậy, và Linh cũng chưa bao giờ đau khổ đến thế.”
Hùng gãi đầu, vẻ bất lực. “Tớ cũng vậy. Tớ đã cố gắng can thiệp nhưng không được. Tớ nghĩ tụi nó cần không gian, nhưng không gian này có vẻ hơi... quá mức rồi.” Cậu nhìn Long, rồi lại nhìn Linh, cảm thấy bất lực. “Hay mình thử nói chuyện với Long xem sao? Cậu ấy trông tệ quá.”
Mai thở dài, ánh mắt đầy suy tư. “Cậu đi nói với Long đi, tớ sẽ nói với Linh. Chắc chắn Linh đang rất tổn thương. Tớ không nghĩ Long muốn như vậy, nhưng đôi khi những lời nói trong lúc tức giận có thể gây ra vết thương rất sâu.”
Cả Hùng và Mai đều hiểu rằng, sự im lặng và xa cách này không thể kéo dài. Đây có thể là chất xúc tác để Long và Linh phải nghiêm túc nhìn nhận lại những khác biệt trong định hướng tương lai và cách họ thể hiện tình cảm, có thể dẫn đến những thay đổi lớn trong mối quan hệ. Nỗi sợ hãi mất nhau của Long và Linh, dù chưa được thể hiện rõ ràng, là một tia hy vọng mong manh cho sự hòa giải, nhưng cũng có thể dẫn đến những quyết định đau lòng nếu không được giải quyết. Hùng và Mai biết rằng họ có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc hàn gắn mối quan hệ của hai người bạn thân này.
Trong giờ ra chơi, khi mọi người ùa ra ngoài, Long vẫn ngồi im tại chỗ. Linh cũng không di chuyển, chỉ vờ như đang đọc sách. Bất chợt, ánh mắt của Long và Linh vô tình chạm nhau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Long nhìn thấy sự tổn thương và nỗi thất vọng sâu sắc trong đôi mắt Linh, còn Linh nhìn thấy sự hối hận và nỗi đau không kém trong ánh mắt Long. Nhưng chỉ trong tích tắc, cả hai đều nhanh chóng quay đi, tránh né ánh mắt của đối phương, như thể không muốn đối mặt với sự thật phũ phàng.
Giờ ăn trưa, căng tin trường đông đúc và ồn ào. Mùi thức ăn hấp dẫn lan tỏa khắp nơi, tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va vào nhau vang vọng. Nhưng Long và Linh đều không có vẻ gì là muốn ăn. Long ngồi một mình ở một góc, chỉ khuấy nhẹ đũa vào bát cơm mà không ăn. Linh ngồi cùng Mai và Hùng, nhưng chỉ gắp vài miếng rau rồi lại đặt đũa xuống. Không khí quanh họ vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Hùng và Mai nhìn nhau, rồi gật đầu nhẹ. Đã đến lúc họ phải hành động.
Sự lo lắng của Hùng và Mai báo hiệu rằng họ có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc hàn gắn mối quan hệ của Long và Linh. Áp lực thi cử và những lời nói tổn thương về ước mơ của Linh sẽ là trọng tâm cho những cuộc thảo luận sâu sắc hơn về tương lai của cả hai. Lúc này, cả Long và Linh đều đang chìm trong khoảng lặng của tổn thương, mỗi người tự mình suy ngẫm về những lời đã nói và cảm xúc bộc phát của đối phương, không biết liệu con đường phía trước sẽ dẫn họ đến đâu, có còn là con đường chung đôi nữa hay không.