**Chương 350: Buổi Trà Chiều Gượng Gạo: Khi Bạn Bè Thành Người Ngoài Cuộc**
Buổi trưa tại căng tin trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn ồn ã như mọi ngày, nhưng có một góc nhỏ lại chìm trong sự im lặng đến đáng sợ. Trần Hoàng Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng nam tính, ngồi một mình ở chiếc bàn quen thuộc mà mọi khi luôn có Ngọc Linh kề bên. Cậu mặc bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng chiếc cà vạt có vẻ hơi lỏng lẻo hơn thường lệ. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao của cậu vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách lại mang một vẻ mệt mỏi khó che giấu. Cậu chỉ khuấy nhẹ đũa vào bát cơm sườn, không hề đưa lên miệng. Mùi thức ăn hấp dẫn lan tỏa khắp nơi, mùi cà phê sữa từ quầy giải khát, tiếng cười nói giòn tan của đám bạn cùng lớp, tất cả như một thước phim sống động lướt qua cậu mà không đọng lại bất cứ cảm xúc nào. Trong đầu Long, những lời nói nặng nề từ đêm qua cứ lặp đi lặp lại, những hình ảnh về đôi mắt đỏ hoe của Linh, về giọt nước mắt lăn dài trên má cô bé, khiến cổ họng cậu nghẹn đắng. Cậu biết mình đã nói những lời không nên nói, nhưng sự bất lực khi không thể khiến Linh hiểu được nỗi lo lắng, áp lực khổng lồ đang đè nặng lên vai cậu đã biến thành cơn giận dữ không kiểm soát. Cậu tự hỏi, liệu Linh có thực sự hiểu cậu không, hay cô bé chỉ thấy sự ích kỷ, độc đoán trong những lời cậu thốt ra? Một cảm giác tủi thân len lỏi, hòa cùng sự hỗn loạn trong tâm trí cậu. Cậu khao khát được thấu hiểu, nhưng lại không biết cách nào để thể hiện điều đó, chỉ biết co mình lại sau lớp vỏ bọc bình thản và cứng rắn.
Cách đó không xa, Lê Ngọc Linh ngồi cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Cô bé xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, nhưng hôm nay chúng lại ánh lên một nỗi buồn khó tả. Mái tóc dài đen óng ả thường được buộc cao gọn gàng, nay lại buông xõa tự nhiên, che đi một phần gương mặt thanh tú. Cô bé chỉ gắp vài miếng rau xanh nhạt nhẽo rồi đặt đũa xuống. Giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng thường ngày nay chỉ thều thào khi Mai hỏi thăm. Cô bé cố gắng che giấu cảm xúc, nở một nụ cười nhạt nhẽo, nhưng khóe mắt hơi sưng húp và đôi môi mím chặt đã tố cáo tất cả. Trong lòng Linh là cả một mớ bòng bong của sự tổn thương và cảm giác bị hiểu lầm. Long, người cô bé tin tưởng nhất, lại chính là người đã buông những lời nói cứa sâu vào trái tim cô bé, nghi ngờ ước mơ và lý tưởng của cô. Cô bé cảm thấy mình thật yếu đuối khi không thể giữ được bình tĩnh, nhưng những lời của Long cứ như những mũi dao sắc nhọn, găm thẳng vào niềm tự hào của cô. Cô bé muốn mạnh mẽ, muốn tỏ ra bình thường, nhưng nội tâm lại giằng xé dữ dội. Mỗi khi ánh mắt vô tình lướt qua bóng dáng cao lớn của Long ở góc căng tin, trái tim cô bé lại thắt lại. Cô bé biết Long cũng đang chịu đựng, nhưng vết thương lòng của cô bé quá lớn, khiến cô bé không thể nào chủ động tiến đến.
Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, không còn vẻ hài hước, lanh lảnh thường ngày. Cậu lo lắng nhìn Long, rồi lại nhìn Linh. "Này Mai, cậu có thấy Long với Linh lạ lắm không?" Hùng thì thầm, giọng nói trầm hẳn đi, không còn sự lanh lảnh thường thấy. "Trông tụi nó cứ như hai người xa lạ ấy, hệt như những người khách vô tình lướt qua nhau giữa dòng người tấp nập của Hạ Long vậy."
Mai khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú sau cặp kính cận đầy vẻ buồn bã. "Tớ lo lắm, Hùng ạ. Chắc là căng thẳng lắm sau chuyện hôm qua." Cô bé siết chặt cuốn sách trên tay, bìa sách đã hơi nhàu nhĩ vì những lần cô bé vô thức bóp chặt. Nỗi lo cho hai người bạn thân cứ lớn dần trong lòng. "Tớ chưa bao giờ thấy Long nói nặng lời với Linh như vậy, và Linh cũng chưa bao giờ đau khổ đến thế. Cậu ấy cứ như một bông hoa bị héo úa, mất đi vẻ rạng rỡ vốn có."
Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động và đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo, cũng gật đầu đồng tình. Cô bé mặc chiếc áo phông thoải mái, tay chống cằm, nhìn Long và Linh với ánh mắt đầy suy tư. Giọng nói rõ ràng, dứt khoát của cô bé nay cũng có chút trầm hơn. "Hai đứa này cứ thế này thì không ổn đâu. Sắp thi đại học rồi, cần phải tập trung chứ. Mà không khí cứ thế này làm sao mà học hành tử tế được?"
Hùng gãi đầu, vẻ bất lực hiện rõ trên khuôn mặt. "Tớ cũng vậy. Tớ đã cố gắng can thiệp nhưng không được. Tớ nghĩ tụi nó cần không gian, nhưng không gian này có vẻ hơi... quá mức rồi." Cậu nhìn Long, rồi lại nhìn Linh, cảm thấy bất lực. "Hay mình thử nói chuyện với Long xem sao? Cậu ấy trông tệ quá, cứ như pho tượng ấy."
Mai thở dài, ánh mắt đầy suy tư. "Cậu đi nói với Long đi, tớ sẽ nói với Linh. Chắc chắn Linh đang rất tổn thương. Tớ không nghĩ Long muốn như vậy, nhưng đôi khi những lời nói trong lúc tức giận có thể gây ra vết thương rất sâu." Cô bé nhớ lại ánh mắt của Linh lúc sáng, vẫn còn vương vấn dấu vết của nước mắt, và tự nhủ phải làm gì đó. "Có lẽ tụi nó cần một cú hích, một cơ hội để ngồi lại với nhau một cách đàng hoàng."
"Vậy thì tối nay đi cà phê đi!" Lan chợt nảy ra ý tưởng, giọng nói cô bé có chút phấn khởi hơn. "Ở quán Sắc Màu ấy, không gian yên tĩnh, lãng mạn, dễ nói chuyện. Cứ để tụi nó ở đó, tụi mình ngồi xa xa chút, coi như không gian riêng. Biết đâu...?"
Hùng gật đầu lia lịa, đôi mắt híp sáng lên. "Được đấy! Lan thông minh thật! Vậy thì tớ sẽ rủ Long, hai cậu rủ Linh nhé. Cố gắng tạo một buổi nói chuyện thật tự nhiên, không áp lực gì cả." Cậu hy vọng bằng cách này, hai người bạn của cậu có thể tìm lại được tiếng nói chung, để "tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát" kia không bị cuốn trôi đi bởi cơn bão của tuổi trẻ. Cả ba nhìn nhau, trong ánh mắt đều là sự quyết tâm, xen lẫn một chút lo lắng. Họ biết rằng, sự im lặng và xa cách này không thể kéo dài. Đây có thể là chất xúc tác để Long và Linh phải nghiêm túc nhìn nhận lại những khác biệt trong định hướng tương lai và cách họ thể hiện tình cảm, có thể dẫn đến những thay đổi lớn trong mối quan hệ. Nỗi sợ hãi mất nhau của Long và Linh, dù chưa được thể hiện rõ ràng, là một tia hy vọng mong manh cho sự hòa giải, nhưng cũng có thể dẫn đến những quyết định đau lòng nếu không được giải quyết. Hùng, Mai và Lan biết rằng họ có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc hàn gắn mối quan hệ của hai người bạn thân này. Họ mong muốn tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của Long và Linh sẽ không bị phủ mờ bởi những hiểu lầm không đáng có.
***
Chiều tối, quán Cafe Sắc Màu khoác lên mình một vẻ đẹp ấm áp, lãng mạn hơn hẳn. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ treo lơ lửng, hắt bóng xuống những bức tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu. Tiếng nhạc acoustic du dương khẽ khàng chảy trôi, như một dòng suối nhỏ giữa lòng thành phố ồn ào. Hùng đã cố ý chọn một góc khuất, hơi tách biệt với các bàn khác, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những cây hoa giấy đang nở rộ.
Long đến đầu tiên. Cậu mặc một chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Vừa ngồi xuống, cậu đã vô thức xoay xoay chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình – một món quà Linh đã tặng cậu vào sinh nhật năm ngoái. Hành động này như một thói quen, một cách để cậu giải tỏa sự căng thẳng đang tích tụ trong lòng. Cậu nhìn quanh quán, ánh mắt dừng lại ở cửa ra vào, rồi lại nhanh chóng cụp xuống. Trong lòng cậu, một cảm giác mong chờ và lo lắng đan xen. Cậu không biết phải đối mặt với Linh như thế nào, sau tất cả những gì đã xảy ra. Cậu muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích, nhưng mỗi khi nghĩ đến việc đó, một bức tường vô hình lại dựng lên, ngăn cản cậu.
Linh đến sau đó ít phút, đi cùng Mai và Lan. Cô bé mặc một chiếc váy họa tiết nhẹ nhàng, mái tóc đen óng ả thả tự nhiên, nhưng đôi mắt to tròn vẫn còn vương một chút mệt mỏi. Khi nhìn thấy Long, một tia dao động thoáng qua trong ánh mắt cô bé, rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ thờ ơ. Hùng đã cố ý xếp chỗ để Long và Linh ngồi đối diện nhau, hy vọng khoảng cách gần sẽ giúp họ dễ dàng nói chuyện hơn. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Cả hai đều nhìn đi nơi khác, tránh né ánh mắt của đối phương như thể đó là một vật thể bỏng rát. Sự sắp xếp chỗ ngồi cố ý của Hùng giờ đây lại càng khiến không khí trở nên gượng gạo, căng thẳng.
Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh, cố gắng phá vỡ sự im lặng. Cậu nói bằng giọng lanh lảnh, pha trò thường thấy, nhưng hôm nay lại có vẻ hơi gượng ép. "Ê Long, dạo này có bài nào khó không, để tao với Mai giải hộ Linh cái! Hai cậu học chung giỏi nhất khối mà, có gì mà không giải được chứ!" Cậu cười lớn, cố gắng tạo ra một không khí vui vẻ, nhưng tiếng cười của cậu lại lạc lõng giữa sự im lặng.
Long nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Cậu đặt chiếc cốc xuống, chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay khẽ chạm vào mặt bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. Giọng cậu trầm, nói chậm rãi, rõ ràng, nhưng lại mang một vẻ lạnh nhạt. "Không, tớ tự lo được." Cậu không nhìn Linh, cũng không nhìn Hùng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra phía cửa sổ, nơi có một cặp đôi đang nắm tay đi ngang qua. Cậu cảm thấy mệt mỏi, sự phòng thủ trong lòng cậu vẫn chưa hề được gỡ bỏ.
Linh, với đôi mắt to tròn, vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt nắng cuối ngày đang rọi nhẹ qua khung kính, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng cam. Cô bé khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự xa cách. "Cảm ơn Hùng, nhưng tớ cũng ổn rồi. Tớ có thể tự sắp xếp được." Cô bé liên tục chỉnh lại mái tóc đen óng ả của mình, một hành động vô thức để tránh ánh nhìn của Long, để che giấu đi sự tổn thương vẫn còn hiện hữu trong lòng. Cô bé cảm thấy bị hiểu lầm, và sự nhạy cảm của cô bé khiến cô bé không muốn thể hiện sự yếu đuối của mình trước mặt Long hay bất cứ ai.
Mai, ngồi cạnh Linh, thì thầm với Lan, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng. "Cứ thế này thì không ổn rồi..." Cô bé đặt tay lên cánh tay Linh, nhẹ nhàng xoa dịu, cố gắng truyền cho cô bé một chút sức mạnh. Cô bé hiểu Linh đang đau khổ đến nhường nào, và cũng hiểu Long không hề có ý xấu, nhưng những lời nói đã thốt ra thì không thể rút lại.
Lan gật đầu, khuôn mặt tươi tắn của cô bé cũng hiện rõ vẻ khó xử. "Đúng là căng thật. Không khí cứ như có ai vừa đặt một tảng băng khổng lồ vào giữa ấy." Cô bé nhìn Hùng, ánh mắt như muốn nói, "Cậu còn chiêu gì nữa không?"
Hùng gãi đầu, cảm thấy bế tắc. Cậu đã chuẩn bị cả tá chuyện cười, cả tá chủ đề để nói, nhưng không khí gượng gạo này cứ như một bức tường vô hình, ngăn cản mọi nỗ lực của cậu. Tiếng nhạc acoustic du dương của quán bỗng trở nên vô nghĩa, bị át đi bởi sự im lặng khó xử giữa Long và Linh. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar, bình thường vẫn tạo cảm giác thư thái, giờ đây lại nghe chói tai một cách lạ lùng, như một tiếng vọng của sự căng thẳng. Mùi cà phê và bánh ngọt vẫn thoang thoảng, nhưng không còn mang lại sự dễ chịu, thay vào đó là cảm giác ngột ngạt, khó thở. Hùng cảm thấy bất lực, thất vọng, khi nỗ lực hàn gắn của cậu không những không thành công mà còn khiến tình hình thêm tồi tệ. Cậu biết rằng, vấn đề giữa Long và Linh cần một cách giải quyết trực diện và sâu sắc hơn, không thể chỉ là những nỗ lực qua loa của bạn bè.
***
Buổi tụ tập tại Cafe Sắc Màu trôi qua một cách nặng nề. Hùng đã cố gắng hết sức để khuấy động không khí, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ những mẩu chuyện vui ở trường, đến những dự định cho kỳ thi sắp tới. Mai và Lan cũng phụ họa, cố gắng kéo Linh và Long vào cuộc trò chuyện. Nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng. Long chỉ cười gượng, những câu trả lời của cậu vẫn ngắn gọn, cụt ngủn. Cậu vẫn vô thức xoay xoay chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Linh, nhưng rồi lại nhanh chóng quay đi, như thể sợ hãi phải đối mặt với nỗi đau trong đôi mắt cô bé. Cậu cảm thấy một sự giằng xé nội tâm dữ dội, một bên là lòng tự trọng, sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi phải đối mặt với những lời đã nói, một bên là khao khát được hàn gắn, được thấu hiểu. Cậu biết mình cần phải nói chuyện, nhưng không biết bắt đầu từ đâu, hay phải nói như thế nào để không làm mọi chuyện tồi tệ hơn.
Linh cũng không khá hơn. Cô bé vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt to tròn lại liên tục tránh né Long. Cô bé thi thoảng lại vuốt nhẹ mái tóc, hoặc giả vờ chăm chú vào màn hình điện thoại, đọc những tin nhắn không quan trọng. Trong lòng cô bé, sự tổn thương vẫn còn rất lớn, khiến cô bé không muốn thể hiện bất kỳ sự yếu đuối nào trước mặt Long. Cô bé cảm thấy bị hiểu lầm sâu sắc, và dù cũng khao khát được giải tỏa, nhưng sự tự ái và phòng thủ lại khiến cô bé không thể mở lòng. Mỗi khi Long lén nhìn mình, cô bé đều cảm nhận được, và trái tim lại nhói lên một lần nữa. Mối quan hệ của họ, vốn dĩ rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây lại bị bao phủ bởi một đám mây xám xịt.
Trong một nỗ lực cuối cùng, khi buổi tụ tập đã gần kết thúc, Hùng quyết định chơi lá bài chủ chốt. Cậu hắng giọng, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên tự nhiên nhất có thể. "Nhớ hồi mình đi Hạ Long không? Cái đợt Long với Linh bị lạc xong cả nhóm phải đi tìm, giờ nghĩ lại vẫn buồn cười! Long thì mặt mày cứ như tượng đá, còn Linh thì cứ khóc thút thít, làm cả bọn lo sốt vó. Nhưng cuối cùng cũng tìm thấy nhau, còn không quên chụp mấy tấm ảnh đẹp ơi là đẹp ở Bãi Cháy nữa chứ!" Cậu cười lớn, nhìn Long và Linh với ánh mắt đầy hy vọng, mong muốn khơi gợi lại những kỷ niệm tươi đẹp, những "rung động đầu đời" mà họ đã cùng nhau trải qua ở thành phố biển thơ mộng.
Long siết chặt tay, chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay hằn sâu vào da thịt. Cậu nhìn vào cốc cà phê đã cạn, đáy cốc in hình một vệt tròn màu nâu. Trong tâm trí cậu, hình ảnh của chuyến đi Hạ Long hiện về rõ mồn một, những khoảnh khắc vui vẻ, những nụ cười rạng rỡ của Linh. Cậu nhớ rõ cảm giác lo lắng khi Linh bị lạc, và niềm hạnh phúc vỡ òa khi tìm thấy cô bé. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy lại trở nên xa xăm, bao phủ bởi một màn sương mờ của sự tiếc nuối và bất lực. Cậu không nói gì, chỉ im lặng, ánh mắt xa xăm.
Linh, khi nghe Hùng nhắc đến chuyến đi Hạ Long, đôi mắt to tròn của cô bé chợt ánh lên một tia sáng, một thoáng hoài niệm. Cô bé nhớ rõ từng chi tiết của chuyến đi ấy, nhớ cảm giác ấm áp khi Long nắm tay cô bé đi giữa dòng người đông đúc, nhớ nụ cười ấm áp của cậu khi tìm thấy cô bé. Những kỷ niệm ấy như "những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát", êm đềm và lãng mạn. Nhưng rồi, ánh sáng ấy nhanh chóng vụt tắt, nhường chỗ cho sự tổn thương và nỗi thất vọng. Cô bé không thể chịu nổi không khí gượng gạo này thêm nữa. Cảm giác lạnh lẽo khi Long im lặng, không phản ứng gì, càng khiến cô bé cảm thấy bị ghẻ lạnh.
Cô bé đột ngột đứng dậy, chiếc ghế gỗ khẽ cọ xát vào nền nhà tạo ra một tiếng động nhỏ, khiến mọi người giật mình. "À... tớ xin lỗi, tớ... tớ có chút việc bận ở nhà. Tớ phải về trước đây. Mọi người cứ ở lại nhé." Giọng Linh trong trẻo, nhưng lại pha chút gấp gáp, như muốn nhanh chóng thoát khỏi không khí ngột ngạt này. Cô bé không dám nhìn lại Long, chỉ cúi đầu chào qua loa rồi vội vã rời đi, bước chân có chút vội vàng, gần như là chạy trốn. Tiếng chuông gió ở cửa quán khẽ leng keng, như một tiếng thở dài.
Mai nhìn theo bóng Linh đi khuất, rồi thở dài thườn thượt. Giọng nói nhỏ nhẹ của cô bé đầy sự thất vọng. "Chúng mình... làm mọi chuyện tệ hơn thì phải?" Cô bé đặt tay lên vai Hùng, cảm nhận sự bất lực đang bao trùm cậu bạn.
Hùng gục mặt xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu. Cậu cảm thấy như một đứa trẻ thất bại, mọi cố gắng của cậu đều đổ sông đổ bể. "Tớ... tớ xin lỗi." Giọng cậu nghèn nghẹn. "Tớ tưởng... tớ có thể giúp được."
Long vẫn ngồi yên tại chỗ, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra cửa. Cậu cảm nhận được sự lạnh lẽo khi Linh rời đi đột ngột, một cảm giác quen thuộc đến đau lòng. Cậu muốn gọi cô bé lại, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Nỗi sợ hãi mất nhau, nỗi sợ hãi về tương lai không có Linh bỗng chốc ập đến, khiến trái tim cậu đau nhói.
Lan lắc đầu bất lực, khuôn mặt tươi tắn giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Không phải lỗi của cậu đâu, Hùng. Tụi nó... tụi nó cần tự giải quyết vấn đề của mình." Cô bé nhìn Long, rồi lại nhìn Hùng và Mai. "Sự thất bại của buổi tụ tập này cho thấy vấn đề giữa Long và Linh cần một cách giải quyết trực diện và sâu sắc hơn, không thể chỉ là những nỗ lực qua loa của bạn bè."
Cả ba ngồi lại đó, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, nhưng lòng lại nặng trĩu. Nỗi thất vọng của nhóm bạn có thể dẫn đến việc họ sẽ tìm cách khác để giúp đỡ hoặc thúc đẩy Long và Linh đối mặt với nhau một cách nghiêm túc hơn. Việc Long và Linh vẫn chưa thể tự mình hàn gắn cho thấy những khác biệt trong quan điểm về tương lai vẫn còn là một rào cản lớn, cần được giải quyết rõ ràng. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, và nếu hai người vẫn cứ giữ khoảng cách như thế này, liệu "tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long" của họ có còn trọn vẹn? Họ đang ở giữa khoảng lặng của tổn thương, mỗi người một nỗi niềm riêng, không biết liệu con đường phía trước sẽ dẫn họ đến đâu, có còn là con đường chung đôi nữa hay không.