Tiếng chuông tan học cuối cùng cũng rền vang, như một lời giải thoát cho hàng trăm tâm hồn học trò đang khao khát thoát khỏi bốn bức tường lớp học. Hành lang bỗng chốc trở nên ồn ào, náo nhiệt với tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng cười nói giòn tan và những lời chào tạm biệt vội vã. Trần Hoàng Long không vội vã như những người khác. Cậu nán lại lớp, giả vờ sắp xếp lại sách vở, nhưng thực chất ánh mắt hổ phách của cậu lại không ngừng dõi theo bóng hình nhỏ nhắn ở cuối dãy bàn.
Lê Ngọc Linh vẫn còn loay hoay với đống sách giáo khoa và tập vở. Cô nàng có vẻ hơi đãng trí, lúc nào cũng để đồ đạc lung tung, rồi lại mất thời gian tìm kiếm. Tóc dài óng ả của Linh đổ xuống vai khi cô cúi người vào hộc bàn, đôi khi để lộ vầng trán thanh tú và chiếc kẹp tóc nhỏ xinh. Long quan sát cô, trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác khó chịu từ hôm qua khi hình ảnh Tùng nhiệt tình giảng bài cho Linh hiện về. Cậu không thể để tình trạng này tiếp diễn. Quyết tâm đã nhen nhóm từ sân bóng rổ chiều hôm trước giờ đây bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, xua tan đi phần nào sự ngại ngùng cố hữu của cậu.
Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí, nhưng nhịp tim vẫn đập mạnh mẽ trong lồng ngực. Cậu bước những bước chậm rãi, chắc chắn về phía bàn của Linh. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh với bản năng trầm tĩnh của chính mình, nhưng hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Linh, cùng với cảm giác "mất mát" mơ hồ, đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Khi Long đứng cách bàn Linh chỉ vài bước chân, cô nàng vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của cậu.
“Linh.”
Giọng Long trầm ấm, vang lên đủ để cô nàng giật mình, ngẩng phắt dậy. Đôi mắt to tròn của Linh mở lớn, lộ rõ vẻ bất ngờ khi nhìn thấy Long đứng sừng sững ngay bên cạnh. Một lọn tóc mai lòa xòa trên trán, khiến cô nàng trông có vẻ đáng yêu hơn.
“Ơ, Long? Cậu... chưa về à?” Linh hỏi, giọng có chút ngập ngừng, hai má ửng hồng nhè nhẹ. Có lẽ cô hơi ngại khi bị bắt gặp trong trạng thái đang bới móc đồ đạc.
Long khẽ lắc đầu, ánh mắt cậu vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng sâu trong đáy mắt hổ phách ấy, có một sự kiên định khó tả. Cậu nhìn thẳng vào Linh, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật tự nhiên, không để lộ sự căng thẳng trong lòng. “Tớ... muốn nói chuyện với cậu một chút.”
Linh chớp mắt, cố gắng đoán xem Long muốn nói gì. Cậu ấy là người ít nói, thường chỉ trao đổi những vấn đề liên quan đến học tập hoặc công việc chung của lớp. Việc cậu chủ động tìm cô sau giờ học như thế này khiến Linh cảm thấy có chút bồn chồn, nhưng cũng tò mò. Cô vội vàng thu dọn nốt vài cuốn sách còn sót lại, đặt gọn gàng vào cặp. “Ừm, có chuyện gì thế Long?”
Long hơi chùng vai, cố gắng thả lỏng cơ thể. Cậu nhớ lại những gì Hùng đã nói, nhớ lại ánh mắt của Tùng khi nhìn Linh. Cậu không thể chần chừ thêm nữa. “Linh, cậu... có muốn tớ kèm thêm mấy môn cậu thấy khó không? Thấy cậu còn vướng mắc ở một số chỗ, đặc biệt là Vật lý.” Long nói, giọng cậu hơi thấp xuống, không mang vẻ ra lệnh hay tự phụ, mà là một lời đề nghị chân thành. Cậu còn nhớ rõ ánh mắt khó hiểu của Linh khi đối mặt với những công thức phức tạp, và hình ảnh Tùng đang "nhiệt tình" chỉ bài cho cô. Điều đó càng thôi thúc cậu hành động.
Ngọc Linh há hốc miệng, đôi mắt tròn xoe mở to hơn nữa, biểu cảm trên khuôn mặt cô nàng thay đổi từ bất ngờ sang sửng sốt. “Hả? Cậu kèm tớ á?” Cô gần như thốt lên, rồi vội vàng hạ giọng khi nhận ra trong lớp vẫn còn vài bạn đang nán lại. “Nhưng... cậu bận mà. Cậu còn phải tập luyện bóng rổ, rồi học bài thi chuyên nữa...”
Long khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, chỉ đủ làm khóe môi cậu hơi cong lên. Nụ cười ấy hiếm hoi, nhưng lại có sức lay động lạ kỳ, khiến trái tim Linh bỗng lỗi nhịp. “Không sao. Tớ sắp xếp được. Giúp bạn bè thôi mà.” Cậu nói, cố gắng làm cho mọi chuyện trở nên đơn giản nhất có thể. “Cứ coi như tớ ôn lại bài, có gì không hiểu thì hỏi tớ.”
Linh nhìn Long, nhìn vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cậu. Long là một người rất giỏi, đặc biệt là môn Vật lý. Nếu được cậu kèm, chắc chắn cô sẽ tiến bộ hơn nhiều. Hơn nữa, sự quan tâm bất ngờ này từ cậu bạn ít nói khiến Linh cảm thấy vui vẻ lạ thường. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô, xua đi những e dè ban đầu.
“Vậy thì... cảm ơn Long nha!” Linh nói, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long lan tỏa trên khuôn mặt cô, khiến cả không gian lớp học như bừng sáng. Cô gật đầu lia lịa, mái tóc dài khẽ lay động theo từng nhịp. “Tớ... tớ thật sự rất cần người giúp môn Vật lý. Mấy công thức đó cứ như đánh đố tớ vậy.”
Long nhìn nụ cười của Linh, trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và thỏa mãn. Cứ như thể một tảng đá đè nặng trong lòng cậu đã được gỡ bỏ. Cậu không nghĩ Linh sẽ đồng ý nhanh đến vậy. Cậu thầm nghĩ, đây chính là bước đầu tiên, một bước đi đầy táo bạo nhưng cần thiết. Cậu sẽ không để những rung động đầu đời này bị bỏ lỡ, hay bị người khác cướ mất. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, không thể nào uổng phí vì sự ngại ngùng.
“Vậy chiều mai, sau giờ học, ở thư viện trường nhé?” Long đề nghị, giọng nói đã trở nên tự tin hơn.
Linh gật đầu đầy phấn khởi. “Vâng, Long! Chiều mai tớ đợi cậu.”
Ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ lớp học, nhuộm vàng những vệt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí. Long quay người rời đi, trong lòng mang theo một sự phấn chấn lạ lùng. Cậu biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cậu đã bắt đầu hành động. Và Tùng, cậu ta sẽ phải đối mặt với một Long hoàn toàn khác. Cậu sẽ không để những gì thuộc về mình bị đánh cắp.
***
Buổi chiều hôm sau, thư viện trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng và trang nghiêm. Ánh nắng dịu dàng của buổi chiều len lỏi qua những ô cửa sổ lớn, chiếu rọi lên những kệ sách cao ngút, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp trên sàn gỗ bóng loáng. Mùi giấy sách cũ pha lẫn hương thơm thoang thoảng của sách mới, cùng với mùi gỗ thoang thoảng, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức, khiến tâm hồn người ta trở nên thư thái lạ thường. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của một vài học sinh nán lại ôn bài là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây.
Long đã đến sớm hơn một chút, chọn một góc khuất yên tĩnh gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra những hàng cây xanh mướt bên ngoài. Cậu đặt chồng sách Vật lý dày cộp lên bàn, cùng với một vài cuốn sổ ghi chép chi chít công thức. Khi Linh bước vào, mái tóc dài buông xõa và nụ cười tươi tắn thường thấy, Long cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô nàng trông thật đáng yêu trong bộ đồng phục trắng tinh.
“Tớ đến rồi đây, Long!” Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo của cô nàng vẫn đủ để Long nghe thấy rõ ràng.
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách của cậu lướt qua Linh, rồi khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế đối diện. Cậu đưa tay đẩy chồng sách sang một bên, tạo không gian thoải mái cho Linh. “Cậu ăn gì chưa? Học đến tối sẽ đói đấy.” Cậu hỏi, giọng trầm ấm, chứa đựng một sự quan tâm khó nhận ra nếu không thực sự để ý.
Linh hơi bất ngờ trước câu hỏi của Long. Cô nàng thường nghĩ Long là người lạnh lùng, ít quan tâm đến chuyện vặt vãnh. “À... tớ ăn rồi. Cảm ơn cậu nha.” Cô mỉm cười, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn một chút. Cảm giác e dè ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự thoải mái khi ở cạnh cậu bạn.
“Vậy bắt đầu luôn nhé.” Long nói, mở cuốn sách Vật lý ra trang có những bài tập mà Linh đã đánh dấu. “Cậu vướng chỗ nào nhất? Phần điện từ hay quang học?”
Linh hơi cúi người về phía trước, chỉ vào một công thức phức tạp về điện trường. “Chỗ này, tớ cứ bị nhầm giữa các đại lượng. Rồi cái chiều của lực điện từ nữa, tớ cứ xoay hoài mà vẫn không hình dung ra được.” Cô thở dài, vẻ mặt có chút nản chí.
Long nhìn vào công thức, rồi nhìn sang gương mặt đang nhăn nhó của Linh. Cậu khẽ mỉm cười. “Không sao. Chỗ này nhiều người cũng hay nhầm. Cậu nhìn đây.” Cậu cúi người xuống, chỉ vào dòng công thức trong sách, đầu cậu hơi nghiêng về phía cô. Khoảng cách giữa hai người chợt rút ngắn lại. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc của Linh thoảng qua, khiến Long khẽ hít một hơi, cảm thấy một sự dễ chịu khó tả.
“Chỗ này, cậu phải áp dụng định luật bảo toàn năng lượng. Hiểu không?” Long kiên nhẫn giải thích, giọng cậu nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, từng từ từng chữ như được tách bạch ra để Linh dễ dàng tiếp thu. Cậu còn vẽ thêm một vài sơ đồ đơn giản vào cuốn sổ của Linh, minh họa cho những khái niệm trừu tượng.
Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn của cô nàng dán chặt vào cuốn sổ của Long. Cô gật gù, rồi đôi khi lại nhíu mày khi gặp một điểm khó hiểu. “À... ra vậy! Cậu giải thích dễ hiểu hơn cô giáo nhiều.” Cô thốt lên, nụ cười tươi rói trở lại trên môi. Long đã đơn giản hóa những khái niệm phức tạp thành những ví dụ đời thường, giúp cô hình dung rõ ràng hơn.
Long cảm thấy một niềm vui nho nhỏ khi thấy Linh hiểu bài. Cậu đưa cho cô `Cây bút chì khắc tên` mà Linh đã tặng cậu ngày trước, màu gỗ ấm áp, đầu chì nhọn hoắt. “Cậu đánh dấu những chỗ này lại, để về nhà xem lại.”
Linh nhận lấy cây bút chì từ tay Long, ngón tay cô vô tình chạm nhẹ vào ngón tay cậu, một cảm giác tê nhẹ lan truyền qua cả hai. Cô khẽ giật mình, rồi vội vàng cúi xuống đánh dấu vào sách, hai má ửng hồng. Cây bút chì này... cô nhớ là mình đã tặng Long từ khá lâu rồi. Không ngờ cậu vẫn giữ nó, và còn dùng nó để chỉ bài cho cô nữa. Điều đó khiến Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác đặc biệt mà cô chưa thể gọi tên.
Long lùi người lại một chút, khẽ ho khan, cố gắng che giấu cảm xúc thoáng qua. Cậu tiếp tục giảng bài, giọng điệu vẫn kiên nhẫn và điềm đạm. Cậu nhìn Linh chăm chú, quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Long nhận ra, việc kèm cặp Linh không chỉ là một cách để cậu "đánh dấu chủ quyền", mà còn là cơ hội tuyệt vời để cậu được ở gần cô, để hiểu hơn về cô.
“Cậu thông minh mà, chỉ cần tập trung chút thôi.” Long nói khi Linh giải quyết xong một bài tập khó một cách trôi chảy. Ánh mắt cậu ánh lên vẻ tán thưởng.
Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Long. Cô mỉm cười, cảm thấy lòng mình lâng lâng một niềm hạnh phúc. “Long này, cậu có vẻ thích đọc sách khoa học lắm nhỉ?” Cô hỏi, cố gắng thay đổi chủ đề một chút để xua đi sự ngại ngùng đang len lỏi giữa hai người.
Long khẽ gật đầu. “Tớ thích tìm hiểu những thứ mới mẻ. Khoa học giúp tớ hiểu thế giới này vận hành như thế nào.”
Cả hai tiếp tục học, tiếng bút viết sột soạt, tiếng thì thầm giải thích của Long và tiếng gật gù của Linh hòa quyện vào không gian yên tĩnh của thư viện. Thỉnh thoảng, ánh mắt họ lại vô tình chạm nhau, tạo nên những khoảnh khắc ngại ngùng nhưng cũng đầy ấm áp. Cứ như thế, thời gian trôi qua thật nhanh, cho đến khi ánh nắng cuối ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho những ngọn đèn vàng dịu của thư viện. Long cảm thấy vui khi Linh hiểu bài, còn Linh thì ngưỡng mộ sự thông minh và kiên nhẫn của Long. Tình bạn của họ, dường như đang dần chuyển mình, trở nên sâu sắc và đặc biệt hơn, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, âm thầm bồi đắp từng chút một.
***
Để thay đổi không khí và tạo sự thoải mái, buổi học kèm tiếp theo được Long và Linh chuyển đến Quán Cafe Sắc Màu, một địa điểm nổi tiếng nằm trong một con hẻm nhỏ của Hạ Long. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại thành quán cà phê, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những chậu hoa giấy nhỏ xinh treo lủng lẳng. Bên trong, không gian được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái, những bức tranh tường nghệ thuật và rất nhiều cây xanh treo tường, tạo cảm giác gần gũi và ấm cúng.
Khi bước vào quán, Long và Linh được chào đón bởi hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn. Tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu nhưng cũng đầy sức sống. Ánh đèn vàng dịu của quán khiến mọi thứ trở nên lãng mạn hơn, đặc biệt là khi trời dần tối.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm. Long gọi hai ly trà đào cam sả mát lạnh, còn Linh thì thích thú ngắm nhìn những bức tranh trên tường. Cô cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi ở đây cùng Long, khác hẳn với sự nghiêm túc của thư viện hay sự e dè ban đầu.
“Long này, cậu có vẻ lúc nào cũng học giỏi, không thấy áp lực à?” Linh hỏi, đặt cuốn sách giáo khoa xuống bàn sau khi đã sắp xếp xong. Cô nàng chống cằm, nhìn Long với ánh mắt tò mò.
Long khẽ nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh và hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. “Cũng có chứ. Ai mà chẳng có áp lực.” Giọng cậu trầm ấm, có chút suy tư. “Tớ muốn vào Bách Khoa, nên phải cố gắng rất nhiều. Mấy môn tự nhiên thì tớ tự tin, nhưng văn hay sử thì tớ cũng phải cày ngày cày đêm đấy.”
Linh tròn mắt ngạc nhiên. “Wow, Bách Khoa! Nghe oách thật đấy. Tớ cứ tưởng cậu lúc nào cũng giỏi đều tất cả các môn cơ.” Cô nàng bật cười khúc khích. “Tớ thì thích Sư phạm hơn. Tớ muốn trở thành một giáo viên dạy Văn, được đứng trên bục giảng và kể những câu chuyện hay cho học sinh.” Ánh mắt Linh ánh lên vẻ mơ màng, đầy nhiệt huyết khi cô nói về ước mơ của mình.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu trở nên ấm áp lạ thường. Cậu thích thú lắng nghe cô nói về những điều cô yêu thích. Sự hồn nhiên và nhiệt huyết của Linh luôn có một sức hút đặc biệt đối với Long. “Mỗi người một định hướng mà. Quan trọng là mình thích gì, và mình cố gắng hết sức vì điều đó.” Long nói, giọng cậu nhẹ nhàng, như thể đang vỗ về những ước mơ non trẻ của cô. “Với lại, tớ nghĩ cậu sẽ là một giáo viên rất tuyệt vời đấy. Cậu có thể truyền cảm hứng cho mọi người.”
Linh bất ngờ trước lời khen của Long, hai má cô ửng hồng. “Thật sao? Cảm ơn cậu nha.” Cô mỉm cười, cảm thấy lòng mình như được sưởi ấm. Những buổi học kèm này không chỉ giúp cô cải thiện kiến thức, mà còn giúp cô hiểu hơn về Long, về những khía cạnh ẩn sâu bên trong vẻ ngoài lạnh lùng của cậu. Cậu không chỉ là một người thông minh, mà còn là một người rất tinh tế và ấm áp.
Họ tiếp tục trò chuyện, không chỉ về học hành mà còn về những sở thích cá nhân, những áp lực của tuổi học trò, những kế hoạch cho tương lai. Long kể về những trận bóng đá nảy lửa, về những cuốn sách khoa học viễn tưởng mà cậu yêu thích. Linh chia sẻ về niềm đam mê văn học, về những buổi tình nguyện giúp đỡ trẻ em nghèo. Những câu chuyện nhỏ bé cứ thế được hé lộ, dần rút ngắn khoảng cách giữa hai người, khiến họ cảm thấy gắn kết hơn bao giờ hết. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép, dần hoàn thiện bức tranh về đối phương trong tâm trí họ.
Cả hai đắm chìm trong cuộc trò chuyện, không hề hay biết rằng có một ánh mắt sắc lạnh đang dõi theo họ từ bên ngoài cửa kính. Nguyễn Trọng Tùng, vô tình đi ngang qua Quán Cafe Sắc Màu, bỗng khựng lại khi nhìn thấy Long và Linh đang ngồi cạnh nhau, cười nói vui vẻ. Trái ngược với không khí ấm áp và lãng mạn bên trong quán, ánh mắt của Tùng thoáng qua một tia ghen tị rõ rệt, pha lẫn sự tức giận và thất vọng. Khuôn mặt cậu ta trở nên căng thẳng, hàm răng khẽ nghiến lại.
Tùng đã cố gắng tiếp cận Linh, đã dành thời gian giúp đỡ cô ở thư viện, nhưng những hành động của Long lại có vẻ hiệu quả hơn. Hắn ta không thể tin được Long, cái tên luôn tỏ ra lạnh lùng và ít nói, lại có thể khiến Linh cười rạng rỡ đến vậy. Một cảm giác bị thách thức dâng lên trong lòng Tùng. Hắn ta siết chặt bàn tay, rồi quay người bỏ đi, bóng lưng in trên nền trời hoàng hôn đang dần ngả sang màu tím. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.
Bên trong quán, Long và Linh vẫn không hề hay biết về sự xuất hiện của Tùng. Họ vẫn tiếp tục câu chuyện dang dở, tiếng cười của Linh và nụ cười nhẹ của Long hòa quyện vào không gian ấm cúng của quán cà phê. Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt của cả hai, tạo nên một khung cảnh bình yên, lãng mạn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, âm thầm nhưng mạnh mẽ, đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn của Long và Linh. Họ không hề biết rằng, những gợn sóng từ bên ngoài đang dần tiến lại gần, báo hiệu một cuộc cạnh tranh khốc liệt sắp diễn ra, nhưng lúc này, tất cả những gì họ cảm nhận được chỉ là sự ấm áp và bình yên của những giây phút gần kề, của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.