Rực rỡ thanh xuân
Chương 34

Vết Gợn Ghen Tuông và Lời Thách Thức Không Lời

2966 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự chủ động của Tùng trong việc tiếp cận và giúp đỡ Ngọc Linh trong học tập, thể hiện ý đồ rõ ràng hơn của cậu.,Làm nổi bật phản ứng của Long khi chứng kiến Tùng và Linh tương tác, đặc biệt là cảm giác ghen tị và khó chịu.,Thúc đẩy Long từ trạng thái quan sát sang hành động, củng cố quyết tâm của cậu trong việc bảo vệ mối quan hệ với Linh.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Long và làm rõ vai trò của Tùng như một đối thủ đáng gờm.,Duy trì nhịp độ 'rising_action', tăng cường căng thẳng trong mối quan hệ giữa các nhân vật chính.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng
Mood: Tense, emotional, with underlying romantic tension and budding jealousy.
Kết chương: [object Object]

Cây bút bi trên tay Long khẽ rơi xuống bàn, tạo nên một tiếng động nhỏ xíu nhưng đủ để phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của thư viện. Cậu giật mình, vội vàng nhìn quanh, may mắn là không có ai để ý. Cuốn sách Vật Lý vẫn nằm im lìm trên mặt bàn, những công thức, những con số phức tạp dường như đang trêu ngươi tâm trí cậu. Kể từ khi nhìn thấy Tùng đưa hộp bánh cho Ngọc Linh, nhìn thấy nụ cười bối rối nhưng rạng rỡ của cô ấy, Long đã không thể nào tập trung được nữa. Hình ảnh đó cứ như một vòng lặp không ngừng trong đầu, khiến cậu bứt rứt, khó chịu đến lạ lùng. Hùng đã nói đúng, cậu đang ghen. Cảm giác ghen tuông ấy, nó bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải là sự khó chịu vu vơ nữa, mà là một ngọn lửa âm ỉ, đốt cháy lòng cậu.

Long khẽ thở dài, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Cậu lại nhìn về phía Ngọc Linh, người vẫn đang chăm chú viết gì đó vào cuốn sổ tay bìa xanh ngọc. Nụ cười ấy, ánh mắt mơ màng ấy, liệu có phải dành cho những điều mà Tùng mang đến không? Một nỗi lo lắng vô hình siết chặt lấy trái tim Long. Cậu biết, mình không thể cứ mãi đứng nhìn. Cậu phải làm gì đó. Nhưng làm gì? Cậu chưa từng phải đối mặt với một tình huống như thế này bao giờ. Mối quan hệ của cậu và Linh vẫn luôn là những điều rất đỗi tự nhiên, những rung động nhẹ nhàng, những quan tâm thầm lặng. Tùng xuất hiện, như một cơn gió mạnh, khuấy động tất cả.

Đúng lúc Long đang chìm trong mớ suy nghĩ rối ren ấy, cánh cửa thư viện khẽ mở ra. Một bóng người cao ráo, quen thuộc bước vào. Long không cần nhìn kỹ cũng biết đó là ai. Nguyễn Trọng Tùng. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn nhẹ lên đến khuỷu tay, lộ ra chiếc đồng hồ thời trang trên cổ tay. Mái tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh khắp các dãy bàn, rồi dừng lại ở vị trí của Ngọc Linh. Một nụ cười tự tin, gần như là kiêu ngạo, nở trên môi cậu ta.

Ngọc Linh vẫn hoàn toàn không hay biết. Cô ấy đang cau mày, đôi mắt to tròn long lanh tập trung vào một công thức Vật lý trong sách giáo khoa, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối và có chút thất vọng. Mái tóc dài đen óng ả xõa xuống vai, đôi khi một vài sợi tóc con vương vấn trên gò má trắng hồng, khiến cô ấy càng thêm phần đáng yêu. Cô khẽ cắn nhẹ đầu bút, cố gắng giải một bài toán khó, nhưng dường như mọi nỗ lực đều vô vọng. Long nhìn thấy biểu cảm đó, và trong khoảnh khắc, cậu muốn lập tức bước đến, ngồi xuống cạnh cô, kiên nhẫn giảng giải cho cô nghe từng chút một, như cậu vẫn thường làm. Cậu muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô ấy khi hiểu bài, muốn nghe cô ấy nói "Cậu giỏi thật đấy, Long!" bằng giọng nói trong trẻo ấy.

Nhưng Long chưa kịp hành động, Tùng đã nhanh hơn một bước. Cậu ta bước thẳng đến bàn của Ngọc Linh, dáng vẻ phong độ, tự tin. Tùng không hề ngần ngại, kéo một chiếc ghế trống, ngồi xuống ngay cạnh Linh, khoảng cách gần đến mức Long có thể cảm nhận được sự thân mật không nên có giữa hai người. Mùi hương nước hoa nhè nhẹ, phảng phất từ Tùng bay đến, khiến Long vô thức nhăn mũi.

“Bài này khó hả Linh? Để tớ xem, có lẽ cậu đang mắc ở chỗ này…” Tùng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng pha chút tự phụ. Cậu ta hơi nghiêng người về phía Linh, đưa tay chỉ vào cuốn sách của cô, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên trang giấy. Linh giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái, bất ngờ trước sự xuất hiện của Tùng.

“Ôi, Tùng! Cậu làm tớ giật mình.” Linh khẽ kêu lên, nhưng rồi rất nhanh sau đó, trên môi cô nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Đúng là khó thật. Tớ đang bế tắc với cái bài chuyển động ném xiên này. Cậu giỏi Vật lý ghê, Tùng.”

Tùng cười nhẹ, nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt sắc sảo lướt qua gương mặt Linh. “Cũng bình thường thôi. Cậu xem này, chỗ này mình phải phân tích lực theo hai trục tọa độ X và Y… sau đó áp dụng công thức…”. Tùng nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời cậu ta nói ra đều như những mũi kim châm vào lòng Long. Cậu ta không chỉ giảng bài, mà còn cúi sát đầu vào cuốn sách, gương mặt kề cận gương mặt Linh. Thỉnh thoảng, tay Tùng lại chạm nhẹ vào tay Linh khi chỉ vào một công thức nào đó, như một sự vô tình cố ý.

Ngọc Linh chăm chú lắng nghe Tùng giảng bài, đôi mắt cô ấy không còn vẻ bối rối mà thay vào đó là sự tập trung và thán phục. Cô gật gù, đôi lúc lại khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh nắng ban mai. Nụ cười ấy, Long đã thấy hàng ngàn lần. Nhưng hôm nay, khi nó dành cho Tùng, nó lại khiến lòng Long đau nhói. Cậu ta thậm chí còn không hề có chút ngượng ngùng nào, thoải mái nghiêng người, đôi khi còn thì thầm vào tai Linh một điều gì đó, khiến cô ấy khẽ bật cười khúc khích.

“Cứ lúc nào cần thì gọi tớ, đừng ngại nhé. Tớ luôn sẵn lòng giúp đỡ cậu.” Tùng nói, ánh mắt cậu ta chứa đầy ẩn ý, như một lời khẳng định về sự hiện diện của mình bên cạnh Linh. Cậu ta lướt tay qua mái tóc của mình, rồi lại nhìn Linh, nụ cười vẫn đọng lại trên môi.

Ngọc Linh gật đầu, má cô ửng hồng một cách vô thức. “Cảm ơn cậu nhiều lắm, Tùng. Cậu đúng là cứu tinh của tớ.” Giọng cô ấy trong trẻo, mang theo một sự biết ơn chân thành, không hề nhận ra những ẩn ý sâu xa trong lời nói và hành động của Tùng. Đối với cô, Tùng chỉ đơn giản là một người bạn tốt bụng, giỏi giang đang giúp đỡ cô. Cô ấy ngây thơ và tốt bụng đến mức không thể nhìn thấy được những gì Long đang nhìn thấy.

Long đứng đó, khuất sau kệ sách, ánh mắt hổ phách dán chặt vào hai người. Cậu cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên từ lồng ngực, lan tỏa khắp cơ thể. Cậu siết chặt cuốn sách đang cầm trong tay, những ngón tay hằn sâu vào bìa giấy. Cảm giác khó chịu, bứt rứt, ghen tị cuộn xoáy trong lòng cậu. "Linh... cậu ấy chưa bao giờ cười với người khác như vậy khi học bài với mình...". Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí Long, mang theo một nỗi chua xót. Cậu đã luôn là người kiên nhẫn giảng bài cho Linh, đã luôn là người giúp cô ấy vượt qua những bài tập khó. Tại sao bây giờ lại là Tùng?

Cậu nhớ lại những buổi học nhóm cùng Linh, những lúc cô ấy cau mày nhìn bài toán khó, rồi lại vỡ òa trong nụ cười khi cậu giải thích. Những khoảnh khắc ấy, nó là của cậu và Linh. Nhưng giờ đây, Tùng đang nghiễm nhiên chiếm lấy vị trí đó, và Linh lại đón nhận nó một cách tự nhiên đến thế. "Mình đã luôn giúp Linh mà... Sao tự nhiên lại là Tùng?". Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Long, như một lời trách móc, một lời chất vấn. Cậu cảm thấy một sự bất công vô hình, một cảm giác như có thứ gì đó rất quan trọng đang bị cướp mất khỏi tay mình.

Cậu không thích nhìn thấy Linh cười vì Tùng. Không thích nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của cô ấy dành cho cậu ta. Cậu không thích cái cách Tùng nghiêng người về phía Linh, cái cách cậu ta chạm tay vào tay cô ấy một cách tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của Tùng đều như một lời thách thức không lời gửi đến Long, một sự khẳng định quyền sở hữu đối với sự chú ý của Ngọc Linh.

Long thở hắt ra một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào. Sự bực dọc, khó chịu cứ lớn dần, quặn thắt trong lồng ngực cậu. Cậu vốn là một người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Nhưng trước cảnh tượng này, cậu không thể nào giữ được sự bình tĩnh. Cậu ước gì mình có thể bước ra, kéo Linh đi khỏi đó, hoặc ít nhất là ngồi xuống cạnh cô ấy, tuyên bố một cách im lặng rằng cô ấy là của cậu, và cậu là người duy nhất có quyền khiến cô ấy cười vì những bài toán khó.

Lý trí mách bảo cậu rằng đây chỉ là một sự giúp đỡ bình thường giữa những người bạn cùng lớp. Nhưng trái tim cậu lại gào thét một điều khác. Tình cảm của cậu dành cho Linh đã vượt xa hơn mức tình bạn, nó đã biến thành một thứ tình yêu chớm nở, đi kèm với bản năng chiếm hữu và mong muốn được là người duy nhất khiến cô mỉm cười. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đã trở thành những con sóng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, cuốn đi mọi khoảng cách và chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hy vọng và một tình yêu chớm nở, nhưng cũng mang theo những gợn sóng xao động đầu tiên.

Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lớn của thư viện, hắt những vệt sáng vàng cam lên nền gỗ bóng loáng, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa u hoài. Mùi giấy cũ, mùi mực in và mùi gỗ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tĩnh mịch quen thuộc. Thế nhưng, trong lòng Long, sự tĩnh mịch ấy đã bị phá vỡ bởi những tiếng ồn ào của cảm xúc. Cậu cảm thấy ngột ngạt. Cậu không thể đứng đây thêm một giây phút nào nữa, nhìn thấy cảnh tượng đó. Nó làm cậu đau, làm cậu giận, và hơn hết, nó làm cậu cảm thấy bất lực. Long quay người đi, bước vội vã ra khỏi thư viện, không muốn nhìn thêm bất kỳ khoảnh khắc nào của Tùng và Linh. Cậu cần giải tỏa, cần trút bỏ cảm xúc này.

Sân bóng rổ trường Ánh Dương cuối buổi chiều luôn là nơi tập trung của sự năng động và nhiệt huyết. Ánh nắng dịu nhẹ của hoàng hôn trải dài trên sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, tạo nên những bóng đổ dài của cột rổ và hàng rào lưới bảo vệ. Không khí nồng nặc mùi mồ hôi, cao su từ những quả bóng, và đôi khi là mùi đất ẩm sau những cơn mưa rào bất chợt của Hạ Long. Tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng giày thể thao kẹt trên mặt sân, tiếng hò reo cổ vũ xa xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi trẻ.

Long dồn hết sức lực vào việc tập bóng rổ. Từng cú ném, từng cú úp rổ đều mạnh mẽ và dứt khoát, như thể cậu đang cố gắng trút bỏ tất cả sự bực dọc, khó chịu và ghen tị đang cuộn xoáy trong lòng. Cậu mặc một chiếc áo phông thể thao đã ướt đẫm mồ hôi, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng cũng bết lại trên trán. Khuôn mặt góc cạnh của cậu căng thẳng, đôi mắt hổ phách ẩn chứa một ngọn lửa không tên. Cậu liên tục dẫn bóng, bật nhảy, ném vào rổ, rồi lại chạy nhanh nhặt bóng, lặp đi lặp lại những động tác ấy với một cường độ cao độ. Mỗi khi quả bóng xuyên qua lưới, tạo ra một âm thanh "xoẹt" gọn gàng, Long lại cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng rồi cảm giác khó chịu lại nhanh chóng quay trở lại.

“Ê Long, sao hôm nay tập hăng thế? Trút giận à?”

Giọng nói lanh lảnh, pha chút trêu chọc của Hùng vang lên từ phía sau. Long không cần quay lại cũng biết đó là cậu bạn thân của mình. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và đôi mắt híp khi cười, lúc nào cũng toát lên vẻ hài hước và tinh ý. Cậu ta đang đứng tựa vào hàng rào lưới, tay cầm một chai nước khoáng, nhìn Long với ánh mắt đầy vẻ thăm dò.

Long tiếp tục dẫn bóng, không đáp lời. Cậu ta không muốn nói chuyện, không muốn chia sẻ cảm xúc của mình lúc này. Mồ hôi nhễ nhại chảy dọc thái dương, thấm vào khóe mắt, nhưng Long vẫn không dừng lại. Cậu lại bật nhảy, ném bóng vào rổ một cách mạnh mẽ.

Hùng không nản lòng. Cậu ta bước đến gần hơn, đặt chai nước xuống ghế đá gần đó. “Này, Long. Cậu cứ im như thóc thế thì sao tớ biết đường mà giúp? Chắc chắn có chuyện gì rồi. Cậu cứ như con mèo bị giật mất miếng mồi ngon ấy. Có gì kể tớ nghe đi.” Hùng nói, nụ cười vẫn đọng trên môi, nhưng giọng điệu đã có thêm chút quan tâm chân thành. Cậu ta là người duy nhất có thể nói thẳng thừng như vậy với Long mà không sợ cậu bạn khó chịu.

Long cuối cùng cũng dừng lại, cầm quả bóng bằng một tay, tay kia chống nạnh, thở dốc. Hơi thở cậu nặng nhọc, nhưng ánh mắt cậu không hề dao động. “Không có gì.” Cậu nói, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng có sự bực dọc ngầm. Cậu không muốn nói về Tùng và Linh. Cậu không muốn thừa nhận sự ghen tị của mình một cách công khai.

Hùng biết rõ tính bạn mình. Cậu ta hiểu rằng Long sẽ không dễ dàng mở lòng. “Không có gì mà mặt cậu cứ như đưa đám thế à? Hay là vẫn chuyện thằng Tùng với Linh? Tớ nói thật, thằng đó dạo này đánh nhanh thắng nhanh ghê. Cậu không mau ra tay thì mất cơ hội thật đấy.” Hùng nhún vai, cố gắng chọc Long.

Long siết chặt quả bóng trong tay. Lời nói của Hùng lại một lần nữa chạm đúng vào điểm yếu của cậu. Mất cơ hội? Cậu không thể để điều đó xảy ra. Cậu không thể để Linh rơi vào tay Tùng một cách dễ dàng như thế. Long ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu lướt qua hàng rào lưới, nhìn về phía cổng trường đang dần nhuộm màu hoàng hôn. Hình ảnh Ngọc Linh, nụ cười trong trẻo của cô ấy, lại hiện lên trong tâm trí cậu. Và bên cạnh cô, là bóng dáng của Tùng.

Một sự quyết tâm bùng cháy trong lòng Long. Cậu không còn muốn thụ động đứng nhìn nữa. Cậu không muốn chôn giấu cảm xúc của mình thêm nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, không thể để những rung động đầu đời bị che lấp bởi sự ngại ngùng và những hiểu lầm.

Long quay lại nhìn Hùng, ánh mắt hổ phách sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến lạ thường. Gương mặt cậu vẫn lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt ấy, Hùng có thể nhìn thấy một ngọn lửa vừa được nhóm lên.

“Không gì hết.” Long lặp lại, nhưng lần này, giọng cậu không còn sự bực dọc mà thay vào đó là một sự quyết đoán rõ ràng. Cậu khẽ ném quả bóng xuống đất, tiếng bóng nảy lên "bộp, bộp" đều đặn. “Tớ chỉ đang nghĩ, có lẽ đã đến lúc mình phải làm gì đó rồi.”

Hùng tròn mắt nhìn Long. Cậu ta biết Long. Khi Long đã nói "làm gì đó rồi", có nghĩa là cậu ấy đã có một kế hoạch, và sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hùng mỉm cười, đôi mắt híp lại. "Chà, cuối cùng thì cục đá cũng chịu lăn rồi à?" cậu nghĩ thầm.

Ánh nắng cuối ngày trải vàng khắp sân bóng, nhuộm đỏ cả những đám mây xa xăm. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút hơi mặn và làm tung bay vài sợi tóc trên trán Long. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống biển. Những con sóng tình đầu, sau những gợn sóng xao động ban đầu, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để Long quyết tâm chèo lái con thuyền cảm xúc của mình. Cậu sẽ không để những gì thuộc về mình bị đánh cắp. Cậu sẽ hành động. Và Tùng, cậu ta sẽ phải đối mặt với một Long hoàn toàn khác.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ