Dưới ánh trăng dịu mát của Công viên Bình Minh, Long và Linh trao nhau một nụ hôn nồng nàn, một nụ hôn của lời cam kết, của niềm tin sắt đá. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đã từng dịu dàng, nay lại trở nên mạnh mẽ, kiên cường hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với mọi cơn bão táp. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là tổ ấm trong trái tim họ, là nơi họ sẽ luôn tìm về, dù cuộc đời có đưa họ đi đâu chăng nữa. Arc 5 kết thúc, khép lại một chương rực rỡ của tuổi học trò, và mở ra một cánh cửa mới cho hành trình trưởng thành, cho những thử thách và những trải nghiệm mới mẻ của cuộc sống đại học, nơi tình yêu của Long và Linh sẽ tiếp tục được thử thách và lớn lên cùng thời gian.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của mùa thu len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, Long giật mình tỉnh giấc. Đêm qua, cậu đã ngủ rất sâu, một giấc ngủ hiếm hoi sau những ngày dài căng thẳng. Nhưng sự nhẹ nhõm ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Khi đôi mắt hổ phách khẽ mở, cậu cảm nhận được một thứ áp lực vô hình đang đè nặng lên bờ vai. Kể từ giây phút quyết định về trường đại học, một chương mới của cuộc đời đã thực sự bắt đầu, và cùng với nó là những kỳ vọng, những thách thức không hề nhỏ.
Tiếng lạch cạch từ dưới bếp vọng lên, kèm theo mùi thơm của mì tôm trứng ốp la quen thuộc. Mẹ Hà đã thức dậy từ sớm. Căn hộ tập thể cũ kỹ, nơi cậu đã lớn lên, vẫn giữ nguyên vẻ giản dị, ấm cúng của nó. Tường vôi đã ngả màu đôi chỗ, hành lang chung hẹp đôi khi hơi ẩm mốc, nhưng đối với Long, đây là nơi an toàn nhất, nơi chất chứa bao kỷ niệm. Cậu vươn vai, cảm thấy xương cốt hơi mỏi nhừ, dù đã được ngủ đủ giấc. Xỏ chân vào đôi dép lê cũ, cậu bước ra khỏi phòng, chào mẹ với giọng còn ngái ngủ.
“Dậy rồi à con trai? Ngồi vào ăn sáng đi, mẹ làm mì trứng cho con đấy.” Mẹ Hà mỉm cười hiền hậu, gương mặt phúc hậu của bà luôn toát lên vẻ dịu dàng, tràn đầy yêu thương. Bà đặt đĩa mì nóng hổi trước mặt cậu, khẽ xoa đầu cậu. Đôi tay bà vẫn còn vương mùi dầu ăn, mùi của những bữa cơm gia đình. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng đài phát thanh vọng từ căn hộ hàng xóm bên cạnh, cùng tiếng trẻ con í ới chơi đùa dưới sân tập thể hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật.
Long ngồi vào bàn, nhìn đĩa mì với trứng ốp la vàng ươm, khói bốc nghi ngút. Cậu ăn vội vàng, ánh mắt vẫn còn một chút mơ màng của giấc ngủ, nhưng dần trở nên tập trung hơn khi nghĩ đến lịch học dày đặc sắp tới. Cậu nhớ lại những lời hẹn ước đêm qua với Linh, nhớ về ước mơ trở thành kỹ sư, về Bách Khoa TP.HCM. Những hình ảnh ấy vừa là động lực, vừa là gánh nặng.
“Long ăn thêm chút nữa đi con. Sáng học nhiều cần năng lượng,” mẹ Hà nhẹ nhàng nói, gắp thêm một miếng chả lụa vào bát cậu. Bà ngồi đối diện, ánh mắt trìu mến nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng và kỳ vọng. “Năm cuối cấp rồi, con cố gắng hết sức nhé, mẹ tin con.” Giọng bà nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của tình thương và niềm tin. Cậu biết mẹ đã hy sinh rất nhiều để cậu có thể chuyên tâm học hành.
“Con biết rồi mẹ.” Long đáp, giọng cậu trầm ấm, có chút mệt mỏi nhưng không kém phần quyết tâm. Cậu gật đầu, cố gắng nuốt trôi miếng mì đang nghẹn lại trong cổ họng. Mỗi ánh nhìn, mỗi lời dặn dò của mẹ đều như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của cậu. Cậu không chỉ học cho riêng mình, mà còn cho cả gia đình, cho những hy vọng mà cha mẹ đã đặt vào cậu.
Sau bữa sáng nhanh gọn, Long vội vàng xách cặp. Cậu khoác chiếc balo đã sờn vai, bên trong chứa đầy sách vở và những ước mơ lớn lao. “Con đi học đây mẹ.” Cậu chào mẹ, rồi vội vã bước ra cửa. Mẹ Hà tiễn cậu ra đến cửa, ánh mắt dõi theo bóng lưng con trai cho đến khi cậu khuất hẳn sau khúc cua hành lang. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể. Dù ra đi trong vội vã, Long vẫn cảm nhận được sự ấm áp, quen thuộc của tổ ấm. Một ngày mới, một giai đoạn mới, đã chính thức bắt đầu.
***
Khi Long đến cổng Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, Linh đã đợi sẵn ở đó. Dáng người nhỏ nhắn của cô nổi bật giữa dòng người tấp nập. Cô mặc bộ đồng phục đã quen thuộc, nhưng hôm nay, vẻ mặt cô lại có chút gì đó căng thẳng, không còn rạng rỡ như mọi khi. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ hơi cụp xuống, hàng mi cong vút cũng không giấu được vẻ lo âu.
Long bước nhanh đến bên cô, cậu khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp xua tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày. “Chào Linh. Cậu đến sớm thế?” Cậu hỏi, bàn tay khẽ nắm lấy tay cô, cảm nhận sự lạnh giá nơi đầu ngón tay cô.
Linh ngẩng đầu nhìn cậu, khẽ siết chặt bàn tay Long. “Chào Long. Cậu có thấy không khí hôm nay khác lạ không? Ai cũng có vẻ căng thẳng.” Giọng Linh hơi run run, một chút lo lắng hiện rõ trong từng từ cô nói. Cô khẽ thở dài, tựa đầu vào vai cậu một cách tự nhiên, tìm kiếm sự an ủi quen thuộc.
Long khẽ vuốt mái tóc dài đen óng ả của cô, mùi hương hoa bưởi thoang thoảng từ tóc cô khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cậu nhìn quanh sân trường. Đúng như Linh nói, không khí hôm nay thật khác. Sân trường vẫn nhộn nhịp, tiếng chuông reo vang, tiếng học sinh í ới gọi nhau, tiếng bóng rổ nảy trên sân, tiếng ve kêu râm ran vào mùa thu, nhưng tất cả đều mang một sắc thái khác lạ. Có một sự khẩn trương, một vẻ nghiêm trọng hơn mọi khi. Các nhóm bạn không còn cười đùa hồn nhiên, thay vào đó là những gương mặt trầm tư, những cuộc trò chuyện xoay quanh đề cương, các lớp học thêm và kỳ thi sắp tới.
“Ừ. Cảm giác như cuộc đua đã chính thức bắt đầu.” Long đáp, ánh mắt hổ phách của cậu trở nên kiên định hơn. Cậu biết rằng từ giờ trở đi, mọi thứ sẽ không còn nhẹ nhàng như trước. Cậu và Linh cùng nắm tay nhau bước vào sân trường, xuyên qua những hàng cây cổ thụ rợp bóng. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những tán lá xanh, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, nhưng hôm nay, ngay cả ánh nắng cũng dường như mang một vẻ gì đó nghiêm nghị hơn.
Trong lớp học, bầu không khí càng trở nên nặng nề hơn. Tiết học đầu tiên buổi sáng, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, bước vào với một phong thái nghiêm túc hơn thường lệ. Cô vẫn trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính, nhưng ánh mắt cô hôm nay lại đầy vẻ cương quyết. Cô gõ nhẹ thước lên bàn, thu hút sự chú ý của cả lớp. Tiếng xì xào trong lớp dần lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đầy chờ đợi.
“Các em thân mến,” cô Lan Anh bắt đầu, giọng nói của cô rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp phòng học. “Cô biết các em vừa trải qua một kỳ nghỉ hè tương đối thoải mái. Nhưng bây giờ, chúng ta đã chính thức bước vào năm học cuối cấp, năm học quan trọng nhất trong cuộc đời học sinh của các em.” Cô đảo mắt nhìn một lượt quanh lớp, ánh mắt dừng lại ở Long và Linh một vài giây, rồi lại tiếp tục.
“Nhà trường và các thầy cô giáo đã xây dựng một kế hoạch học tập đặc biệt cho năm nay. Sẽ có thêm các buổi học tăng cường vào buổi chiều và buổi tối, tập trung vào việc ôn luyện kiến thức trọng tâm cho kỳ thi đại học sắp tới. Đặc biệt, chúng ta sẽ có một chuỗi các kỳ thi thử đại học định kỳ, bắt đầu từ cuối tháng sau.” Cô nói, từng lời như những viên đá nặng trịch rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Cả lớp như nín thở. Long nhìn sang Linh, thấy cô ấy khẽ nhíu mày, bàn tay cô đặt trên đùi siết chặt. Bên cạnh, Thảo Mai chăm chú ghi chép mọi thông tin vào cuốn sổ tay nhỏ, ánh mắt đeo kính cận sáng lên vẻ tập trung. Lan thì gật gù, vẻ mặt nghiêm nghị. Phan Việt Hùng, như mọi khi, là người không giấu được cảm xúc. Cậu thở dài thườn thượt, tựa lưng vào ghế, vẻ mặt than vãn nhưng vẫn có sự cố gắng.
“Trời ơi, mới đầu năm đã thế này rồi sao?” Hùng thì thầm đủ nghe, nhưng âm lượng đủ để Long và các bạn xung quanh nghe thấy. “Chưa gì đã thi thử rồi, áp lực quá đi mất!”
Tùng, ngồi cách đó không xa, lại tỏ ra hoàn toàn khác. Cậu ta ngồi thẳng lưng, vẻ mặt tự tin, gần như kiêu ngạo. Cậu ta khẽ liếc nhìn Long, rồi lại tập trung vào giáo viên. “Cuối cùng thì cũng đến lúc rồi.” Tùng thì thầm, giọng vừa quyết tâm vừa có chút khinh thường sự lo lắng của người khác, như thể cậu ta đã sẵn sàng cho mọi thử thách.
Cô Lan Anh tiếp tục: “Các em là tương lai của đất nước! Năm nay sẽ là một năm đầy thử thách, nhưng cũng là cơ hội để các em bứt phá. Cô mong các em chuẩn bị thật tốt, không chỉ về kiến thức mà cả về tinh thần. Đừng quên rằng, mục tiêu của chúng ta là cánh cửa đại học danh giá. Hãy biến áp lực thành động lực, và cô tin rằng, với sự nỗ lực của từng em, chúng ta sẽ đạt được những thành công rực rỡ.” Cô kết thúc bài phát biểu bằng một nụ cười động viên, nhưng bầu không khí trong lớp vẫn nặng trĩu. Tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tiếng lật sách, và đôi khi là tiếng thở dài khe khẽ, tất cả đều là dấu hiệu của một giai đoạn mới, đầy cam go và thử thách đang chờ đợi phía trước.
***
Buổi chiều tối, sau giờ học, ánh nắng thu đã dịu hẳn, nhường chỗ cho những làn gió mát rượi. Long và nhóm bạn của cậu – Linh, Hùng, Mai, Lan – cùng với Tùng, tìm đến Thư viện Thành phố. Tòa nhà thư viện lớn, có chút cổ kính nhưng được bảo trì tốt, tỏa ra một vẻ trang nghiêm, tri thức. Bên trong, không gian yên tĩnh đến lạ lùng. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng chân đi lại khẽ khàng, tất cả đều được giảm âm tối đa, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, tập trung. Mùi giấy cũ, gỗ, và bụi sách quen thuộc phảng phất trong không khí, đôi khi xen lẫn mùi nước tẩy rửa dịu nhẹ.
Cả nhóm tìm một bàn lớn ở góc khuất, nơi có thể trải rộng sách vở mà không làm ảnh hưởng đến người khác. Sách giáo khoa, sách tham khảo, đề cương ôn tập, tài liệu photo, tất cả chất chồng lên nhau như một ngọn núi nhỏ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn bàn rọi xuống, làm nổi bật những dòng chữ nhỏ li ti trên trang giấy. Không khí học tập căng thẳng bao trùm, mỗi người đều chìm đắm vào thế giới riêng của mình, nhưng vẫn có một sợi dây vô hình kết nối họ lại.
Linh là người đầu tiên lên tiếng, giọng cô hơi mệt mỏi, đặt tay lên trán, khẽ xoa nhẹ thái dương. Đôi mắt cô hơi trùng xuống, lộ rõ sự căng thẳng. “Mình thấy đề cương đã dày như núi rồi, chưa kể còn bao nhiêu sách tham khảo nữa… Mình cảm thấy mình sẽ không thở nổi mất.” Cô than thở, đôi môi hồng xinh xắn hơi bĩu ra, vẻ mặt lộ rõ sự quá tải. Linh luôn là người hoạt bát, năng nổ, nhưng khối lượng kiến thức khổng lồ này dường như đang đè bẹp sự lạc quan thường thấy của cô.
Thảo Mai, với vẻ điềm đạm thường thấy, khẽ đẩy gọng kính. Cô nhìn Linh với ánh mắt thông cảm, rồi nhẹ nhàng nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự chắc chắn. “Chúng ta cần lập kế hoạch cụ thể, chia nhỏ mục tiêu ra từng ngày. Đừng quá lo lắng, cứ từ từ thôi, Linh. Nếu cứ ôm đồm hết mọi thứ, cậu sẽ càng dễ bị quá tải. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc hệ thống hóa kiến thức từng môn, rồi sau đó mới đi sâu vào luyện đề.” Mai vừa nói vừa cẩn thận ghi chú vào cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” mà Linh vẫn luôn mang theo bên mình, như một lời nhắc nhở về những mục tiêu đã đặt ra. Cuốn sổ tay này không chỉ chứa những ghi chép về học tập mà còn là nơi Linh ghi lại những nỗi lo thầm kín và những kế hoạch nhỏ của mình.
Hùng, như muốn giảm bớt căng thẳng, cố gắng pha trò. Cậu huých nhẹ tay Long, rồi làm mặt hề. “Thôi nào, cả lũ mình cùng cố gắng, nếu không thì rủ nhau đi chăn bò hết!” Cậu cười gượng, nụ cười híp mắt thường ngày giờ cũng không còn tự nhiên như trước. “Nhưng mà công nhận, nhìn đống sách này đúng là muốn xỉu luôn. Đâu phải ai cũng siêu nhân như Long với Tùng đâu chứ?”
Long mỉm cười nhẹ, cậu biết Hùng đang cố gắng làm bầu không khí dễ chịu hơn. Cậu đưa cho Linh một ly nước cam mà cậu vừa mua ở căn tin thư viện. “Uống đi Linh, cậu nhìn có vẻ mệt rồi đấy.” Sau đó, cậu quay sang nhìn cả nhóm, ánh mắt hổ phách kiên định. Cậu cầm lấy cây bút chì khắc tên mình – món quà Linh tặng từ lâu – và bắt đầu gạch chân một số mục quan trọng trong cuốn sách giáo khoa. “Quan trọng là sự tập trung và kiên trì. Đừng để áp lực làm mình mất phương hướng. Chúng ta có thể hỗ trợ nhau, cùng nhau giải quyết những phần khó. Đừng ngại hỏi.” Giọng cậu ấm áp, trấn an, đặc biệt khi cậu nhìn vào đôi mắt Linh. Cậu biết rằng, Linh đang thực sự lo lắng, và cậu cần phải là chỗ dựa vững chắc cho cô.
Tùng, từ nãy đến giờ vẫn im lặng đọc sách, khẽ ngẩng đầu lên. Cậu ta lật một trang sách một cách lạnh lùng, giọng nói mang chút kiêu ngạo thường thấy. “Cần gì phải lo lắng thế? Cứ học là được thôi. Ai nỗ lực thì người đó sẽ có kết quả xứng đáng. Đừng than vãn làm gì, phí thời gian.” Cậu ta không nhìn thẳng vào ai, chỉ buông một câu rồi lại chúi mũi vào sách, như thể thế giới xung quanh không hề tồn tại. Ánh mắt Tùng thỉnh thoảng liếc nhìn sang nhóm Long với vẻ khó hiểu, như không thể nào hiểu được tại sao họ lại cần phải chia sẻ những cảm xúc tiêu cực như vậy.
Lan, với vẻ mặt tập trung, cũng chen vào. “Tùng nói cũng có lý. Lo lắng không giải quyết được vấn đề. Chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức mình. Cứ đặt ra mục tiêu nhỏ mỗi ngày, hoàn thành nó, rồi tiến lên từng bước một.” Cô có vẻ thực tế hơn, nhưng cũng không hoàn toàn vô tư. Ánh mắt cô cho thấy cô cũng đang phải đấu tranh với những lo âu riêng.
Cả nhóm tiếp tục chìm vào công việc học tập. Tiếng lật sách, tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng gõ nhẹ vào bàn phím máy tính từ xa, tất cả tạo nên một bản nhạc quen thuộc của thư viện. Long xoa xoa đầu Linh, cô dựa vào vai cậu, cảm thấy một chút bình yên hơn trong vòng tay ấm áp đó. Cậu biết rằng, hành trình này sẽ rất dài và đầy gian nan, nhưng chỉ cần có Linh bên cạnh, cậu sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua tất cả.
***
Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, Long và Linh rời khỏi thư viện. Gió heo may đầu thu se lạnh thổi qua, mang theo mùi khói bụi nhẹ của xe cộ và đôi khi là mùi hoa sữa thoang thoảng từ công viên gần đó. Họ bước chân lên cầu vượt bộ hành quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc của tuổi thanh xuân rực rỡ của họ. Những chiếc xe bên dưới gầm rú vội vã, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị về đêm.
Trên cầu, họ dừng lại, tựa vào lan can. Ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng, từ những chiếc xe chạy dưới đường, nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi xuống mặt đất. Long khẽ siết chặt tay Linh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô. Gió thổi tung mái tóc cô, khiến cô rụt nhẹ vai. Long đưa tay ôm nhẹ vai cô, che chắn cho cô khỏi cơn gió lạnh.
Linh ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Giọng cô run run, như làn gió lạnh đang thổi qua. “Em sợ quá Long à… Sợ mình không làm được, sợ làm bố mẹ thất vọng… Sợ cả mình và anh sẽ phải đi những con đường khác nhau.” Cô tựa đầu vào bờ vai rộng của cậu, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ánh đèn lấp lánh của thành phố, như đang nhìn vào một tương lai không chắc chắn. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ là của riêng cô, mà còn là nỗi sợ chung của biết bao học sinh cuối cấp đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời. Cảm giác bị quá tải bởi khối lượng kiến thức khổng lồ và lịch học dày đặc đã khiến cô trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Long ôm nhẹ Linh vào lòng, xoa xoa mái tóc mềm mại của cô. Mùi hương quen thuộc của cô khiến trái tim cậu dịu lại. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi từ từ nói, giọng ấm áp, kiên định, như một lời cam kết. “Ngốc. Không có gì phải sợ cả. Anh ở đây. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Dù con đường có khó khăn thế nào, dù có phải đi đâu, anh tin chúng ta sẽ tìm được cách.” Cậu nhớ lại lời hẹn ước đêm qua, lời hứa sẽ luôn tìm cách để họ không bao giờ xa cách quá lâu. “Em không cô đơn đâu, Linh. Anh cũng có những lúc lo lắng, những lúc cảm thấy áp lực đè nặng. Nhưng khi nhìn thấy em, khi nghĩ đến những gì chúng ta đã cùng nhau vượt qua, anh lại có thêm động lực.” Long siết chặt bàn tay cô, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh và niềm tin của mình. Cậu biết rằng, Linh cần điều đó hơn bao giờ hết. Cậu cũng có những nỗi sợ hãi riêng, nỗi sợ không đạt được kỳ vọng của bản thân và gia đình, nhưng lúc này, cậu cần phải là chỗ dựa vững chắc cho cô.
Linh khẽ ngước nhìn Long, ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn khi nghe những lời nói của cậu. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay cậu, từ giọng nói trầm ấm của cậu. Nỗi sợ hãi trong lòng cô dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên và tin tưởng. Cô biết rằng, dù thế nào đi nữa, Long sẽ luôn ở bên cô.
Họ đứng cạnh nhau, nhìn xuống thành phố đang nhấp nháy ánh đèn. Ánh sáng rực rỡ của đô thị đối lập với không gian tĩnh lặng, riêng tư của hai người trên cầu. Long và Linh biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Giai đoạn ôn thi nước rút mới chỉ là khởi đầu, và những kỳ thi thử đại học đầu tiên sẽ sớm đến, như một lời nhắc nhở về đích đến cuối cùng. Những thử thách mới, những áp lực mới sẽ liên tục xuất hiện. Nhưng họ cũng biết, họ sẽ không bao giờ phải đối mặt với chúng một mình. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ cùng nhau vượt qua mọi chông gai, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng và những điều bí ẩn đang chờ được khám phá. Dưới ánh đèn thành phố, lời hẹn ước ấy không chỉ là lời nói, mà là một lời cam kết thầm lặng, khắc sâu vào trái tim của cả hai.